Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nơi cuối con đường- Chương 39 – 40 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 39: Oan gia ngõ hẹp
 
Hóa ra lời bài hát chẳng sai, oan gia ngõ hẹp, âu cũng là chuyện khó tránh khỏi.
Thế nhưng lồng ngực cô vẫn nhói đau, đôi mắt sâu thẳm tựa nước hồ thu ấy chẳng hề sắc nhọn, chỉ cùn đụt, nhưng ngay cả dũng khí ngẩng đầu lên nhìn anh cô cũng không có.
Rõ ràng đã chấp nhận hiện thực nhưng vẫn chẳng có dũng khí thừa nhận, chỉ sợ trông thấy trong mắt anh là hình bóng khác.
Từ Chỉ An ngồi cạnh nhưng Lâm Nặc lại ngang bướng chẳng thèm liếc anh lấy một cái trong lòng cô vừa đau đớn vừa giận dữ chỉ cúi đầu im lặng uống trà.
Bọn họ trò chuyện, dường như là tán gẫu, bầu không khí vô cùng thoải mái. Cô hạ quyết tâm không nghe, vậy mà lúc này lại có người gọi tên cô, gọi rõ cả họ tên.
Cô đành ngước lên, nhìn về phía người đó.
“Lâm Nặc? Thật trùng hợp”, giọng nói vang lên bên tai kèm theo nụ cười, “Hôm đó đi biển về mình có hỏi Diệu Thanh về bạn. Mình tên Vương Tịnh”. Có lẽ vì đang nhàn rỗi vô vị nhưng lại sợ quấy rầy ba người kia nói chuyện, thế nên cô ấy mới cố ý hạ thấp giọng.
Lâm Nặc khẽ mỉm cười: “Mình có biết bạn, trên ti vi vẫn thường trông thấy”.
Vương Tịnh lại hỏi: “Bạn cũng đi công tác à? Thật bất ngờ là bạn và Phó giám đốc Từ cũng quen biết nhau”.
Bất ngờ…
Chuyện bất ngờ vẫn còn rất nhiều. Cô thậm chí chẳng ngờ rằng Từ Chỉ An dẫn mình đến đấy để ba người đối mặt với nhau, rốt cuộc anh có mục đích gì?
Ba người đàn ông vẫn đang nói về đề tài trong bữa tối vừa rồi, bàn về nghiệp vụ gần đây của công ty con, người đi cùng Giang Doãn Chính đến đấy lần này là Giám đốc Trương cấp trên của Từ Chỉ An. Lúc này, ông nói giọng đắc ý: “Giang Tổng, dạo ấy tôi không nhìn nhầm người”.
Giang Doãn Chính búng tàn thuốc, khẽ mỉm cười tỏ ý tán đồng. Thực ra những lời khẳng định và khích lệ đều đã nói trong buổi tối cả rồi. Lần này, anh đến Hàng Châu, chỉ dẫn theo Giám đốc Trương. Sau cuộc họp còn mời toàn thể nhân viên công ty con đi ăn cơm, trong bữa tiệc chủ yếu nhắc đến hiểu hiện xuất sắc của vài người, trong số đó có Phó giám đốc phòng Thiết kế, Từ Chỉ An.
Ban đầu quyết định của công ty chẳng hể sai, Từ Chỉ An thực sự là nhân tài.
Nghĩ đến đấy, Giang Doãn Chính khẽ liếc mắt, trông thấy Lâm Nặc nghiêng người trò chuyện cùng Vương Tịnh, thi thoảng mỉm cười, ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt to đen láy của cô.
Thế nhưng cô không nhìn anh, từ đầu tới cuối chẳng nhìn anh lấy một cái.
Huống hồ, cô theo Từ Chỉ An đến đây, lúc bước vào cửa dường như cô muốn bỏ chạy. Từ Chỉ An liền kéo cô lại, cử chỉ rất tự nhiên.
Đột nhiên anh cảm thấy buồn bực một cách khó hiểu, đưa tay lên nhìn đồng hồ, nói: “Thời gian cũng tương đối rồi chúng ta về thôi!”.
Tất nhiên chẳng ai phản đối, Vương Tịnh xách túi chuẩn bị đứng dậy đầu tiên. Tuy cô trò chuyện cùng Lâm Nặc nhưng rõ ràng tâm trí vẫn đặt bên Giang Doãn Chính.
Lâm Nặc chẳng hiểu hiện gì, cô vốn ngồi ngay gần cửa thế nên bước ra ngoài trước.
Có tiếng bước chân đuổi theo sau, cô không dừng lại mà cứ đi thẳng về phía trước. Cũng may có nhân viên phục vụ dẫn đường chứ không cô đã lạc đường rồi. Mãi đến khi ra ngoài, trước mặt là không gian khoáng đạt, cô mới nghe thấy Từ Chỉ An nói: “Anh đưa em về”.
“Không cần”, càng nghĩ càng thấy tức giận, cô lạnh lùng nhìn anh: “Anh có ý gì?”.
“Ý gì là ý gì?”, anh nhướn mày.
Khi họ đang trò chuyện thì ba người còn lại đã bước ra, xe dừng ngay trước mặt, Giang Doãn Chính quay đầu nhìn, Từ Chỉ An nói ngay: “Tôi tiễn cô ấy”.
Vương Tịnh cười, nói: “Đi đường cẩn thận, tạm biệt!”.
Chiếc xe khuất dần, Lâm Nặc nhắm mắt, không hiểu sao cứ thấy khó chịu, thì ra anh thực sự bỏ cô lại.
Dẫn theo một người khác, đầu không ngoảnh lại, bước lên xe rời đi, dường như thực sự chứng minh cho những gì anh nói lần trước.
Hôm đó từ khu nghỉ mát trở về, cô nghĩ mãi, nghĩ rất lâu rốt cuộc mới nhớ ra. Tối đó anh đứng bên giường, nói vô cùng châm biếm: “Lâm Nặc, đừng nghĩ rằng anh không thế nào rời xa em được”.
Rõ ràng khi đó cô đã say rượu đến hồ đồ, không hiểu vì sao cuối cùng vẫn nhớ câu nói đó.
Hóa ra đấy chính là phản ứng của anh, bởi cô từng cao ngạo nói rằng anh đã thua mình, thế nên hiện giờ anh phản kích lại bằng hành động thực tế, để chứng minh rằng cô mãi chẳng quan trọng như trong tưởng tượng của chính mình.
Đối với anh, cô vốn chẳng quan trọng.
Gió thành phố Hàng Châu mát lạnh, tay Lâm Nặc run rẩy, vội vã đi một mạch dọc theo con phố, cả không khí cũng lạnh như băng.
Xe của Từ Chỉ An vẫn đi theo, cô xem như không trông thấy, cứ nhìn thẳng về phía trước.
Đi theo một đoạn, rốt cuộc Từ Chỉ An không nhịn được nữa, đánh vô lăng cho xe tấp vào bên đường dừng lại.
“Em đang giận gì vậy?”, anh xuống xe, chụp lấy cánh tay Lâm Nặc.
Lâm Nặc kinh ngạc quay đầu nhìn anh: “Anh cố ý đúng không? Biết rõ là Giang Doãn Chính ở đó, còn cố ý gọi em đến”.
“Vậy thì sao nào?”, Từ Chỉ An nhướn mày, thoải mái thừa nhận.
Lâm Nặc càng tức giận, há hốc miệng, nhất thời chẳng nói nên lời.
Từ Chỉ An lại nói: “Gặp anh ta khó chịu đến thế à? Anh biết hai người đã chia tay nhưng em và anh chẳng phải cũng chia tay đó sao? Chúng ta ở bên nhau bốn năm, em theo anh ta chỉ vỏn vẹn một năm. Vì sao bây giờ em và anh có thể là bạn còn với anh ta thì không? Em nói chuyện với anh tự nhiên, vì sao đến cả dũng cảm nhìn anh ta cũng chẳng có chứ?”.
Cô sững người, nhìn gương mặt lạnh băng, mái tóc trước trán bị gió thổi rối tung của anh, vì tức giận mà ánh mắt anh trở nên sáng đến lạ thường.
“Liên quan gì đến anh!”, như bị nói trúng điểm yếu, Lâm Nặc ra sức gạt tay anh ra, lùi lại hai bước, nhìn thẳng vào anh: “Lẽ nào đấy là mục đích của anh? Tối nay anh muốn trông thấy thái độ của em đối với anh ấy như thế nào ư?”.
Cô chợt cảm thấy hoang mang vô cùng, dường như toàn bộ những phán đoán trước đó đều bị phủ định. Hóa ra, anh vẫn canh cánh chuyện cũ trong lòng, vẫn không tha thứ cho cô nên mới muốn nhìn thấy cô bối rối, khó xử.
Vốn dĩ họ không thể trở lại thành bạn bè được, tất cả chỉ vì cô quá ngây thơ.
Cô giận đến nỗi thở phì phò xoay người bỏ đi. Nào ngờ Từ Chỉ An chụp lấy cô từ phía sau, lực mạnh đến kinh người, kéo cô qua một bên.
Bên cạnh là tiệm hoa đã đóng cửa, bởi thiếu đi ánh đèn chiếu rọi nên đến cả bức tường thủy tinh trông củng u tối, ảm đạm
Từ Chỉ An ấn Lâm Nặc vào đó, thở hổn hển, ngực phập phồng, nghiến răng nói: “Anh chính là muốn cho em thấy, hiện giờ bên cạnh Giang Doãn Chính đã có người phụ nữ khác! Vị trí đó từng thuộc về em nhưng giờ đã bị thay thế rồi! Lâm Nặc, em còn nhớ những lời trước kia anh đã từng nói không? Anh nói rồi, anh ta có tiền, có địa vị nhưng chưa chắc có thể cho em tất cả! Giờ thì anh muốn em nhìn cho rõ, quyết định của em là sai lầm và nực cười đến thế nào!”.
Lâm Nặc cảm thấy vai đau nhức, một góc nào đó trong tim nhói đau, bỗng như mất hết sức lực, chẳng vùng vẫy nữa, chỉ nhìn anh đang nổi giận, khẽ hỏi: “Vậy nên?”.
Lời vừa dứt, nụ hôn của anh liền rơi xuống.
Mùi trà, mùi rượu, vấn vít quanh môi cô.
Lâm Nặc bỗng thấy ghê sợ, rõ ràng là cảm giác quen thuộc trước kia nhưng giờ lại hoàn toàn xa lạ, khiến người khác thấy sợ hãi.
Cô ra sức đẩy anh ra, anh ngẩng lên, khẽ nói: “Nếu em thấy hối hận, có thể quay lại”
Thời khắc này, tựa hồ cô lại lần nữa nhìn thấy Từ Chỉ An trong khuôn viên trường như ngày ấy, ẩn giữa hàng lông mày là sự kiêu ngạo, những lời lẽ thốt ra lúc này càng giống một sự bố thí.
Lâm Nặc bỗng cười phá lên, chẳng nói lời nào, lắc đầu, giơ mu bàn tay lên lau môi.
Vì nụ hôn của anh, cũng vì vừa rồi anh dùng lực quá mạnh, môi cô đỏ ửng. Từ Chỉ An nổi giận trước động tác của cô, ánh mắt long lên, chẳng nói lời nào lôi cô vào xe.
Hôm nay cô mặc quần dài, đi giày cao sáu, bảy phân, cả đoạn đường cứ loạng choạng, lảo đảo hoàn toàn chẳng thể chống lại sức mạnh của anh, chỉ hung hăng cấu vào cánh tay anh: “Anh muốn gì?”.
Đoạn đường rất vắng vẻ, chẳng mấy người qua lại, thi thoảng cũng có vài người dừng bước, nhưng đều cho hai người là đôi tình nhân đang cãi nhau, chẳng ai muốn xen vào chuyện của người khác.
Rốt cuộc cô vẫn bị Từ Chỉ An đẩy vào băng ghế sau xe, anh cùng ngồi vào trong đồng thời đánh rơi cả chìa khóa.
Lúc này Lâm Nặc mới thấy hoảng sợ, trong mắt anh dường như có một ngọn lửa đang rực cháy.
Từ Chỉ An nhìn cô rất lâu rồi thấp giọng, nói: “Nặc Nặc, anh yêu em!”.
Đấy là cách anh gọi cô trước kia, vô cùng thân thiết khi được anh thốt ra, dường như trong tích tắc tất cả ký ức đều ùa về ngay trước mặt. Giọng anh trầm thấp khe khẽ, âm tiết cuối tựa hồ còn hơi run run, khiến cô chợt nhớ đến năm xưa anh nói lời chia tay với mình, giờ cũng hệt như khi đó, nỗi đau đã qua bỗng nhói lên.
Cô ngẩn người, anh lại cúi đầu xuống hôn cô lần nữa.
Chỉ là lần này cuồng nhiệt hơn, dường như chỉ quyến luyến trên đôi môi cô vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn vì thế mà anh tách hàm răng của cô ra, mạnh mẽ tiến vào.
Cho dù khi tình cảm hai người đang trong giai đoạn mặn nồng nhất anh cũng chưa bao giờ hôn cô như vậy, dường như anh đã biến thành một người khác, cùng với bản tính chiếm đoạt mãnh liệt, hơi thở mạnh mẽ của anh chiếm cứ khiến cô chẳng thể nào thở được.
Cả người Lâm Nặc bị anh đè lên, hai tay bị khống chế cổ tay đau đớn, một chút cũng không thể động đậy được. Nụ hôn của anh đầy thô bạo chẳng chút quan tâm đền cô, rất nhanh cô cảm thấy vị tanh trong miệng, lòng càng sợ hãi, bởi lẽ cô mơ hồ biết được chuyện gì sắp xảy ra nhưng điều duy nhất cô có thể làm chính là giãy giụa trong vô vọng, đến cả kêu la cùng chẳng thể được
Bàn tay kia của Từ Chỉ An di chuyển khắp trên cơ thể cô, động tác vội vã gần như thô lỗ, khoang xe tĩnh lặng chỉ có hơi thở nặng nề, cô cảm thấy ghê tởm đến phát run, nghe thấy tiếng “phựt”, ngẩn người ra, gần như cùng lúc đó lồng ngực lạnh toát.
Cũng trong khoảnh khắc đó trái tim cô lạnh dần, rồi rơi xuống, dường như là rơi vào một nơi tối tăm không đáy.
Lúc ra ngoài cô mặc áo sơ mi, giờ thì cúc áo đã đứt tung, lăn trên thảm, chẳng còn thấy đâu nữa.
Bàn tay Từ Chỉ An như mang theo sức nóng thiêu đốt, bao trùm lên tất cả, đôi môi nóng rực của anh chạy dọc bên thùy tai quanh phần cổ trườn xuống dưới.
Dường như mọi phản kháng đều vô nghĩa, cô chỉ còn có thể ai oán kêu lên, “Đừng…”, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở.
Từ Chỉ An sửng sốt khẽ dừng lại.
Mọi việc diễn ra trong tích tắc, cô nghiến, răng, cũng chẳng rõ sức lực từ đâu mà có, cuối cùng cô vùng thoát khỏi sự khống chế của anh.
Một âm thanh lanh lảnh vang lên, trong khoang xe nhỏ bé dường như có tiếng vọng lại.
Mọi thứ đều tĩnh lặng trở lại.
Từ Chỉ An ngẩn người, lát sau, cảm thấy mặt nóng ran. Ngẩng lên anh nhìn thấy giọt lệ trên khóe mắt Lâm Nặc.
Thật ra, không chỉ khóe mắt mi cả gò má cũng đầy nước mắt, vài sợi tóc mai rối bời bị những giọt nước mắt làm cho dính bết vào nhau, toàn thân nhếch nhác, tả tơi đôi môi xuất hiện vài vệt máu nhỏ li ti.
Anh giật mình như chợt bừng tỉnh, cơn mê từ từ biến mất anh đưa tay ra nhưng lại bị cô hất đi không chút do dự.
Lâm Nặc lảo đảo bước xuống, như muốn ngã ra trước cửa xe. Thật ra đó là do Từ Chỉ An không cản cô lại, chứ không với sự khác bịệt về thể lực giữa nam và nữ cô làm sao thoát thân nổi?
“Lâm Nặc…”, từ phía sau vọng đến một giọng nói khiến người ta không kìm được khẽ run rẩy. Cô quay lại, gương mặt nhạt nhòa nước mắt, gió đêm vẫn thổi càng thêm lạnh lẽo.
“Cút đi!”, cô nghiến răng nói, bước đi chỉ chực ngã nhưng cô vẫn túm lấy áo chạy sang bên kia đường.
Vì muốn bỏ chạy thật xa nên cô cố gắng không khóc, chỉ sợ một khi đã khóc thành tiếng thì sẽ tiêu hao hết sức lực còn lại.
Từ Chỉ An không đuổi theo, cô chạy bạt mạng, cũng rõ chạy bao lâu rồi, cuối cùng cô từ từ dừng lại.
Toàn thân vẫn run lẩy bẩy không thể khống chế được, hóa ra cảm giác bị người khác cưỡng bức là thế này đây. Nỗi sợ hãi cùng sự mệt mỏi dâng lên như thủy triều, rợp trời kín đất trong nháy mắt khiến cô chẳng thể cử động, thậm chí còn cảm thấy tuyệt vọng.
Nếu không có cú bạt tai đó, nếu như sau đó anh không dừng lại thì giờ đấy mọi chuyện sẽ thế nào?
Lâm Nặc không muốn nghĩ tiếp nữa. Cũng chính bởi vì người đó đã từng rất quen thuộc với cô, thế nên mới càng thấy sợ hãi, khi đó dường như anh biến thành người khác, trở thành một người hoàn toàn xa lạ.
Chiếc túi xách mang theo khi ra ngoài đã bỏ quên trên xe Từ Chỉ An, khi đó cô vội vã chạy trốn, vốn dĩ chẳng có thời gian bận tâm, lúc này mới phát hiện ra trên tay trống không.
Trong túi xách có tiền và thẻ phòng khách sạn, tại góc phố xa lạ của thành phố này, mất hai thứ đó, cô như trở thành kẻ trắng tay, đến cả đường về khách sạn cô cũng không biết.
Đêm đã khuya, có lẽ cuộc sống về đêm ở vùng này chẳng mấy đa dạng, bởi lẽ nhiều cửa tiệm đã đóng cửa, chỉ còn lại ánh đèn đơn điệu trên con đường trống trải.
Cô ngồi xổm dưới một cột đèn, toàn thân lạnh cóng, phía trước ngực lại càng lạnh hơn. Cúc áo bị Từ Chỉ An giật đứt, cô đành túm chặt lấy vạt áo, nắm chặt đến nỗi các đốt ngón tay đều trở nên trắng bệch.
Lâm Nặc biết lúc này trông mình rất thảm hại, thi thoảng vài người đi đường lướt ngang qua, tất cả đều nhìn cô bằng ánh mắt hiếu kỳ, thậm chí quá đáng hơn, có mấy thanh niên choai choai ăn vận thời trang quái dị còn huýt gió với cô.
Tiếng huýt gió vang vọng, trong đêm khuya vắng lặng càng trở nên chói tai, cô cảm thấy chán ghét thậm chí sợ hãi, hết lần này đến lần khác hai chân chẳng chịu nghe lời, dường như tất cả sức lực đều bị rút cạn.
Cả sức lực để khóc to lên cũng chẳng có, cô chỉ có thể ngồi bó gối lặng lẽ khóc. Càng khóc càng thương tâm, nước mắt không ngừng tuôn rơi, dường như thứ cô đánh mất không chỉ là ví tiền và thẻ phòng, đó mới là nguyên do thực sự khiến cô đau lòng.
Một lúc sau mới dần bình tĩnh lại, chẳng phải vì không còn thấy khó chịu nữa mà vì trong lúc tình cờ tay chạm vào một vật cứng.
Hóa ra điện thoại vẫn nằm trong túi quần, cô gần như đã quên mất nó. Khẽ sững sờ cô rút điện thoại ra, màn hình phát ra ánh sáng trắng âm u, vì nước mắt nhạt nhòa nên cô như thấy có màn sương mờ mờ ảo ảo.
Rồi trong tích tắc, nước mắt lại lần nữa tuôn rơi dữ đội hơn trước, Lâm Nặc như bị trúng tà nhấn từng phím, từng phím, thao tác nhanh nhẹn. Dãy số đó không nằm trong danh bạ điện thoại, nhưng vì đã in sâu trong đầu nên lúc này chẳng cần phải suy nghĩ. Dường như mọi thứ chỉ là bản năng, trong khi bản thân chưa suy nghĩ thấu đáo thì đã nhấn phiếm gọi đi.
Cô máy móc áp ống vào tai, vì tín hiệu không tốt, vài giấy sau mới gọi thông. Đầu bên kia tiếng chuông vang lên, “Tút” một tiếng như phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm.
Lúc này cô bỗng bừng tỉnh, cả người cứng đờ, nhanh như cắt vội vàng ngắt điện thoại nhưng rồi lại như luyến tiếc, thẫn thờ nhìn chăm chú vào màn hình.
Việc đến nước này, cô lại dễ dàng nghĩ đến anh như vậy.
Vừa rồi, hệt như vẫy vùng lặn ngụp rất lâu trong sự sợ hãi và bóng tối, rốt cuộc cô cũng tìm được thanh gỗ trôi nổi để bám víu, vừa mừng vừa lo vội ôm lấy, ôm lấy nơi bấu víu duy nhất của mình.

 Chương 40: Hóa ra mãi là cô ấy
 
Giang Doãn Chính ôm lấy eo Vương Tịnh, cúi đầu hôn cô thật sâu.
Kỹ thuật hôn của anh rất điêu luyện, quấn quýt, mơn trớn, khiêu khích. Ở trong vòng tay anh, cô nhanh chóng đắm chìm không thể kiểm soát nổi, đầu óc ngây ngất nhưng cô lại mơ hồ cảm thấy kỳ lạ, chỉ vì anh chưa bao giờ hôn cô như thế này.
Xưa nay anh vẫn thờ ơ, lạnh lùng, đến cả nụ hôn cũng vậy. Đôi khi cô cảm thấy đó chỉ là sự miễn cưỡng nửa vời.
Mỗi lần nghĩ đến đó, tâm trạng cô không khỏi ủ dột não nề. Cô vẫn thường hoài nghi liệu Giang Doãn Chính có thực sự thật lòng với mình không hay cô chỉ là một trong rất nhiều bạn gái của anh. Bởi lẽ mãi đến hiện tại sự tiếp xúc thân mật nhất chỉ giới hạn ở nụ hôn hời hợt thoáng qua.
Nỗi phiền muộn này cô từng kể cho cô bạn thân thiết nhất của mình, đối phương nghe xong lại hết lời ca ngợi Giang Doãn Chính là chính nhân quân tử.
Cô ấy nói: “Điều đó chứng tỏ rằng anh ấy không phải là người đàn ông tùy tiện, có thể là anh ấy trân trọng cậu nên muốn tìm hiểu theo trình tự”.
Vương Tịnh nghe xong cũng nguôi ngoai phần nào, nhưng vẫn khó tránh khỏi cảm giác mất mát, bản thân cô muốn trao cho anh thứ tốt nhất, còn anh lại chẳng cần, thậm chí chẳng mảy may động lòng.
Thế nhưng tối nay rõ ràng chẳng phải như thế.
Nụ hôn Giang Doãn Chính nóng bỏng mà sâu lắng, kèm theo sự nhiệt tình xưa nay chưa bao giờ có. Cô như sắp tan chảy ra dưới sức nóng này. Cuối cùng, cũng chẳng rõ mở cửa như thế nào, hai người lướt một mạch từ phòng khách vào phòng ngủ. Trong lòng cô hiểu rõ mọi việc rốt cuộc cũng xảy ra, chẳng ngờ lần này nghĩ phép đi công tác cùng anh lại có bước tiến triển đột phá.
Khi điện thoại đổ chuông, cũng là lúc cô bị anh đẩy lên giường, trong phòng quá yên tĩnh, hai người đang thở hổn hển chìm đắm, thế nên tiếng chuông điện thoại vô cùng chói tai.
Nhưng điện thoại chỉ kêu một tiếng, tiếp đó chẳng có động tĩnh gì nữa. Giang Doãn Chính ngừng lại, giơ tay tìm điện thoại màn hình lóe sáng, trên đó là dãy số dài.
Anh liếc nhìn, khẽ cau mày, vứt sang một bên tiếp tục nghiêng người hôn cô.
Thật ra, chỉ trong giây lát, nhiều nhất cũng chỉ ba giây, Vương Tịnh mơ hồ cảm thấy nhiệt độ xung quanh bỗng giảm đi, nụ hôn của anh vẫn lang thang trên cổ cô, nhưng sự đam mê mãnh liệt lại biến mất nhanh chóng.
Quả nhiên không lâu sau, anh ngừng lại, nâng người rời khỏi cô, thuận tay nhặt chiếc điện thoại rơi dưới đất lên.
Cảm giác lạnh lẽo kéo tới bủa vây, cô vẫn nằm trên giường thở hổn hển. Thật ra, cô chưa hoàn toàn tỉnh táo, trong lòng bỗng dấy lên cảm giác mất mát cùng nỗi u sầu, ủ dột, chỉ biết thẫn thờ nhìn anh.
Lát sau, anh vẫn chẳng cử động, cô bỗng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Cú điện thoại đó, chỉ đổ một hồi chuông liền gác máy là chuyện gì cơ chứ?
Giang Doãn Chính như không nghe thấy, sắc mặt ảm đạm, rốt cuộc anh vẫn cầm điện thoại lên gọi lại.
Nhưng đối phương không nhận điện thoại.
Một hồi chuông rồi lại một hồi chuông nữa, âm thanh khô khan đơn điệu khiến anh dần mất kiên nhẫn, anh cầm điện thoại đi qua đi lại trong phòng, chẳng chịu gác máy.
Cuối cùng, giọng nữ vang lên đầy máy móc: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”. Anh gập nắp điện thoại lại quay sang, hàng lông mày khẽ nhíu lại, lúc này anh liếc mắt nhìn Vương Tịnh một cái.
Vương Tịnh đã ngồi dậy, quần áo chưa chỉnh tề, ánh mắt cô khẽ lóe sáng, vội đến trước mặt anh hỏi: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”.
Xảy ra chuyện gì ư? Giang Doãn Chính cúi đầu nhìn chiếc điện thoại, nỗi hoài nghi trong lòng ngày càng lớn. Cá tính của Lâm Nặc anh hiểu quá rõ, cố chấp, ngang bướng hệt như đứa trẻ. Cô kiên trì lâu như vậy, chẳng qua là vì không chịu quay về bên anh, thậm chí đến cả lúc say rượu cũng vẫn nhớ rời xa anh, hận một nỗi chẳng thể bỏ đi thật xa, từ nay về sau chẳng liên quan gì nhau nữa.
Thế nên, lần này điện thoại chỉ đổ một hồi chuông càng đáng ngờ hơn nữa.
Anh không trả lời, mặt sa sầm gọi lại, một lần rồi lại nữa, bề ngoài tưởng như rất kiên nhẫn nhưng thực ra trong lòng anh đang nóng như lửa đốt.
Cũng biết đã bao lâu, tiếng “tút tút” khô khan đầu dây bên kia cuối cùng cũng biến mất, thay vào đó là âm thanh lào xào.
Đầu dây bên kia tĩnh lặng, chẳng có âm thanh nào khác, trái tim anh dần dãn ra: “Em đang làm gì vậy!!”. Hệt như đang chất vấn, giọng điệu khô cứng mang theo vẻ tức giận sau khi cất được tảng đá trong lòng.
Vẫn chẳng thấy cô đáp lại, anh chau mày, hít một hơi thật sâu: “Lâm Nặc, em trả lời anh đi!”.
Có lẽ là giọng anh quá hung dữ, thực sự đã dọa cô, một lúc sau, bên đầu dây bên kia vọng lại âm thanh trầm thấp.
Anh không nghe rõ cô đang nói gì, âm thanh quá nhỏ quá thấp, dường như bị tiếng thở át mất, lòng anh bỗng thắt lại, chỉ bởi dường như anh nghe thấy tiếng khóc thút thít run rẩy và nghẹn ngào.
Anh sững người liền dịu giọng hỏi: “Em đang ở đâu?”. Nói rồi chẳng đợi cô trả lời anh đã xoay người sải bước ra ngoài cửa.
Vương Tịnh ngẩn người đứng bên giường, thường ngày rất mẫn tiệp, tư duy linh hoạt phản ứng nhanh nhạy nhưng lúc này cô chẳng hiểu gì cả cứ ngây ra, giương mắt nhìn Giang Doãn Chính bước ra ngoài chẳng chút do dự, bên tai cứ vang lên cái tên đó.
Lâm Nặc, Lâm Nặc…
Đầu óc cô ong ong, sao lại là cô ấy?
Khi Giang Doãn Chính tìm thấy Lâm Nặc thì nước mắt trên khuôn mặt cô đã khô, chỉ có cơ thể vẫn đang run rẩy. Chỉ cần nhớ đến chuyện xảy ra trong xe vừa rồi, nhớ đến sức mạnh khủng khiếp cùng ý đồ cưỡng bức của Từ Chỉ An là cô lại thấy sợ hãi.
Điện thoại nắm chặt trong tay, rõ ràng cô cảm thấy lạnh nhưng lòng bàn tay lại đầy mồ hôi. Vừa rồi, chuông điện thoại reo vang không ngừng, thực ra cô không ngờ rằng anh sẽ gọi điện lại, càng không ngờ rằng anh lại kiên trì đến vậy. Lòng xao động, cuối cùng cô không nhịn được bèn nhận điện thoại.
Ngữ khí của anh trong điện thoại không được tốt lắm nhưng cô bỗng thấy an lòng, rõ ràng biết rằng không nên như thế nhưng cô đã quá mệt rồi, mệt đến mức toàn thân rã rời, đến mức chỉ có thể đợi anh, chỉ muốn chờ anh.
Giang Doãn Chính vội vã chạy đến, cô đang ngồi xổm dưới đất bàn chân đã tê dạị, rồi anh cũng ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào cô. Cô gần như chẳng suy nghĩ đưa tay nắm chặt lấy vạt áo trước ngực anh.
Cảm giác này tuyệt biết bao. Cô vùi mặt vào ngực anh, chẳng nói lời nào, chỉ cảm thấy như chưa bao giờ yếu đuối hơn.
Thế nhưng, chỉ cần ôm lấy anh, tất thảy mọi thứ đều ổn cả.
Giang Doãn Chính không nói gì, ánh mắt sắc bén lướt qua toàn thân tả tơi và thảm hại của cô, sắc mặt anh sa sầm. Cô ở ngay trước mắt, tay nắm lấy áo anh, chẳng rõ vì ra sức hay vì sợ hãi mà tay cô run rẩy.
Anh chau mày hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”, tay nắm chặt lấy vai cô.
Lúc này anh mới phát hiện ra toàn thân cô đang run rẩy. Cô ở trong lòng anh, im lặng nhưng lại như đang chịu ấm ức, hệt như một con thú nhỏ mới sinh hoảng hốt, bơ vơ.
Anh khẽ siết chặt tay, lại hỏi: “Từ Chỉ An đâu?”. Giọng lạnh băng nhưng Lâm Nặc lại nghe thấy sự tức giận ẩn giấu trong đó, cô cắn môi không nói gì, hồi sau, cô lắc đầu hít một hơi thật sâu, hơi thở vẫn chưa đều đặn trở lại.
Nơi đấy cách phòng trà không xa lắm, chỉ một con phố, vả lại trước đó Từ Chỉ An chủ động nói đưa cô về, giờ đây lại thành thế này, dường như mọi thứ đều rõ ràng cả rồi.
Giang Doãn Chính định đứng dậy nhưng vạt áo trước ngực lại bị kéo chặt lấy.
Lâm Nặc ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi sưng đỏ nhưng có lẽ những giọt nước mắt ấy càng làm đôi mắt đen láy của cô sáng long lanh, sáng đến mức gần như có thể trông rõ hình ảnh phản chiếu của anh.
Cô nhìn anh, ánh mắt tràn ngập sự khẩn cầu cùng vẻ mệt mỏi.
Trái tim Giang Doãn Chính bỗng như mềm đi, quen nhau lâu vậy, đây là lần đầu anh trông thấy dáng vẻ này của cô. Trước đây ở bên cạnh nhau, anh không để cô chịu chút ấm ức nào thế nhưng giờ đây cô với đôi mắt ầng ậc nước trông thật đáng thương.
Cuối cùng anh dịu dàng nói: “Chúng ta đi thôi”, tay khẽ dùng sức dìu cô đi.
Mãi đến khi ánh đèn sau xe mất hút ở góc phố, Vương Tịnh mới gắng gượng vịn tường đi về phía khu X, có lẽ do kiến trúc cũ kỹ, mặt tường bẩn thỉu loang lổ, chạm tay vào lạnh băng, cô cảm thấy lòng mình càng ảm đạm, lạnh lẽo.
Hóa ra mọi người đều sai, hoặc có lẽ đám bạn thân chỉ an ủi cô mà thôi. Thật ra, xưa nay Giang Doãn Chính chưa bao giờ yêu cô, thế nên đến cả nụ hôn cũng hờ hững,
Cô cứ ngỡ rằng anh là người như vậy, chẳng có điều gì khiến anh quan tâm, trái tim anh dường như mãi mãi trên cao, khiến người ta phải ngước nhìn lên, chẳng cách gì nắm lấy được.
Vậy mà vừa rồi, anh lại dịu dàng ôm một người phụ nữ vào lòng, động tác cẩn trọng như thể cầm một viên ngọc quý chỉ cần mạnh tay một chút là cô ấy sẽ vỡ ra.
Khoảnh khắc ấy đến cả bóng lưng của anh cũng dịu dàng.
Từ xa, có đèn xe sáng chói, lướt ngang qua cô rồi dần đi khuất. Cô giật mình bỗng nhớ ra, chợt hiểu được tất cả.
Cuối cùng cô đã nhớ ra mình gặp Lâm Nặc ở đâu.
Trông Lâm Nặc rất quen, trên một tờ báo trước đấy rất lâu, khi đó tuy cô mới gặp Giang Doãn Chính vài lần nhưng đã bắt đầu quan tâm đến tin tức của anh, biết anh xuất hiện chốn công cộng thường dẫn theo bạn gái. Mỗi lần đều là gương mặt xinh đẹp khác nhau, các cô gái với má lúm đồng tiền nở nụ cười tươi như hoa trước ống kính.
Duy chỉ có Lâm Nặc là khác, bức ảnh duy nhất bị chụp bị chính tay của Giang Doãn Chính che nửa ống kính. Thế nên gương mặt cô trông không rõ. Khi đó anh nắm tay cô ấy, nghiêng người che chắn, mặc dù đeo mắt kính râm cũng có thể nhận ra anh đang không vui.
Hóa ra là vậy.
Hóa ra là vì quan tâm nên mới muốn bảo vệ, bảo vệ cô ấy tránh xa rắc rối phiền nhiễu của công chúng.
Cô bỗng nhớ đến sự dịu dàng của anh hôm tại phòng tập đánh cầu, nhớ đến sự hoảng hốt thoáng qua trong mắt Giang Doãn Chính, cô chợt bừng tỉnh. Hôm đó anh nhìn cô, hệt như thông qua cô mà thấy bóng dáng của một người khác mà thôi.
Thoáng chốc lòng cô lạnh lẽo, thê lương.
Cuối cùng cô cầm chiếc điện thoại gửi một tin nhắn, không biết lúc này anh có thời gian xem không nhưng dù gì đã quen nhau vài tháng, lời chào tạm biệt cũng vẫn cần thiết.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+