Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nơi cuối con đường- Chương 41 – 42 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 41: Tổn thương
 
Gần đó, Lâm Nặc được Giang Doãn Chính đưa về khách sạn của anh.
Ngồi trong xe, cuối cùng cô cũng kể sơ qua cho Giang Doãn Chính, chỉ vài câu ngắn ngủi cô liền cảm thấy mi mắt nặng dần, khép mắt trong cơn mệt mỏi.
Hơi thở quen thuộc kề bên, từ đầu đến cuối cô quyết không buông.
Cuối cùng, Giang Doãn Chính gọi cô dậy, đi thẳng vào phòng, anh nói: “Em đi tắm đi”.
Cô bước vào phòng tắm, rất mực ngoan ngoãn.
Cô thực sự cần thư giãn, làn nước nóng ấm chảy trên người, các dây thần kinh đều dãn ra, vết thương trên môi khẽ nhói đau.
Đứng dưới vòi hoa sen đúng nửa tiếng đồng hồ, Lâm Nặc mới bước ra, mái tóc đẫm nước nhỏ xuống. Vì không có quần áo thay, cô đành khoác áo choàng tắm của khách sạn. Áo choàng hơi rộng, tay áo phải xắn lên vài lớp, chiếc áo thùng thà thùng thình càng tôn thêm dáng vẻ lung linh kiều diễm của cô.
Tinh thần cô đã khá lên nhiều, tuy mắt vẫn sưng do khóc quá lâu lại nức nở nên vừa gặp ánh mắt Giang Doãn Chính cô liền quay đầu đi.
Thực ra lúc trong phòng tắm, cô sợ rằng anh sẽ đột ngột bỏ đi, sợ rằng anh đi tìm Từ Chỉ An, thế nhưng khi bước ra cô liền thấy anh đứng bên cửa sổ, rèm cửa vẫn chưa kéo lại, bên ngoài màn đêm đặc quánh.
Ngắm nhìn bóng dáng trầm ngâm của anh, Lâm Nặc khẽ hắng giọng, lúc này mới phát hiện ra giọng khản đặc.
Giang Doãn Chính quay người lại, sắc mặt ôn hòa, trông thấy thân hình bé nhỏ của cô dường như lọt thỏm trong lớp áo choàng, cực kỳ đáng yêu, không kìm được khẽ mỉm cười rồi nói: “Đỡ hơn rồi chứ?”.
Cô gật đầu, trông thấy anh lại chau mày, thẫn thờ ngón tay thon dài khẽ chạm vào khóe môi cô.
Ngón tay anh ấm áp, lướt qua vết thương của cô chẳng đau chút nào, bất giác cô mím chặt môi, nói: “Không sao”.
Anh hỏi: “Đói không? Ăn chút gì đi hẵng ngủ”.
Cô thật sự rất đói, cố sức vùng vẫy trong xe hồi lâu tiếp đó lại khóc một trận, tiêu hao khá nhiều thể lực, vì vậy khi nhân viên phục vụ đưa thức ăn khuya đến, cô chẳng để ý gì nữa, ngồi xuống cắm cúi ăn, chỉ kém hổ đói vồ mồi mà thôi.
Những chiếc sủi cảo nhỏ xinh, lớp vỏ ngoài mỏng manh bao bọc nhân bánh đầy đặn, óng ánh trong suốt, hơi nóng bốc lên nghi ngút, thơm phức đầy hấp dẫn.
Một lúc sau, cô cảm thấy không gian quá tĩnh lặng, ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt của Giang Doãn Chính, dường như anh vẫn nhìn cô, lặng lẽ từ đầu đến cuối, đáy mắt sâu đen với tia sáng rất nhạt đang chuyển động yếu ớt, một sức mạnh thần kỳ, khiến người ta an lòng.
Cô mỉm cười, lúc này mới sực nhớ ra, vội hỏi: “Anh ăn không?”.
Chiếc đèn đầu giường chiếu lên làn da trắng như tuyết của cô vừa ăn xong cuối cùng sắc mặt đã hồng hào trở lại, lúc này đôi mắt đen láy ấy liếc nhìn anh, nụ cười tuy nhẹ nhưng rạng ngời, ánh sáng như nhảy múa trên khuôn mặt cô, dường như cô đã quên hết những chuyện không vui trước đó, tràn đầy sức sống.
Giang Doãn Chính đứng dậy con tim khẽ xao động, chẳng nói lời nào, anh nghiêng người khẽ hôn lên đôi môi cô.
Hệt như chạm phải luồng điện, sự việc mấy tiếng đồng hồ trước lại nhảy nhót trong tâm trí cô, Lâm Nặc bỗng thấy hoảng sợ nhưng bàn tay của Giang Doãn Chính đã giữ chặt lấy gương mặt cô, lòng bàn tay anh ấm áp, động tác dịu dàng, như vỗ về, như dỗ dành, thấp giọng nói: “Đừng sợ”.
Cô sửng sốt, đôi môi anh lần nữa lướt trên bờ môi cô, cảm giác quen thuộc thoáng chốc quay trở lại, bao trùm lấy toàn bộ các giác quan của cô.
Cô thật sự không sợ hãi, bởi lẽ lần này không giống với ban nãy, giờ phút này người đối diện với cô chính là anh.
Món sủi cảo vẫn đang bốc khói nhẹ trong chiếc bát sứ màu trắng đã bị cho vào quên lãng, chiếc thìa nhỏ vốn cầm trong tay rơi vào trong bát cùng tiếng keng ngân lên. Cô ngần ngừ vươn tay ra nắm lấy áo anh, dường như giờ phút này cô chẳng thể nhớ gì nữa, điều duy nhất cô có thể làm là đón nhận và đáp trả lại theo tiềm thức.
Cô nhớ anh, những chuyện khác chẳng muốn nghĩ đến nữa, như không hề có quá khứ cũng chẳng có tương lai, đêm nay cô bất chấp mọi thứ.
Bị anh đè xuống giường, ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng, phảng phất còn có mùi hương khác, rất nhẹ, có lẽ là mùi nước hoa của anh.
Cô mở mắt thật to, nhìn thẳng vào anh, thì thầm: “Em yêu anh…”, âm thanh nhỏ dần rồi biến mất trong một nụ hôn sâu.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Nặc thức dậy, cảm thấy tỉnh táo đến lạ thường.
Hơi thở Giang Doãn Chính sát bên thùy tai, vẫn giữ nguyên tư thế khi chìm vào giấc ngủ lúc nửa đêm, tay anh vòng sang ôm chặt lấy eo cô.
Rèm cửa được kéo hết ra, ánh sáng xuyên qua màn sương mù mỏng chiếu vào, cô đưa tay nhặt chiếc áo dưới đất vô tình chạm vào áo sơ mi của Giang Doãn Chính.
Lâm Nặc cầm lên nhìn rồi trả lại chỗ cũ, nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay anh.
Chiếc quần bò vẫn tươm tất, áo sơ mi nhăn nhúm lại bị đứt một chiếc cúc áo ngay trước ngực, cô cúi đầu chỉnh trang một lúc, sau lưng bỗng vang lên giọng nói: “Em định đi đâu?”.
Không biết Giang Doãn Chính đã thức giấc tự lúc nào, nhìn cô, mặt không chút cảm xúc.
Cô lúng túng nói: “Em phải về khách sạn dọn hành lý, em bay chuyến sáng”.
Anh ngồi dậy, thâm trầm nhìn cô, nói: “Đi cùng anh luôn”, rồi xoay người bước xuống giường tìm quần áo.
“Không cần đâu”, cô từ chối không chút suy nghĩ, né tránh ánh mắt anh, như e thẹn lại như đang chột dạ.
Giang Doãn Chính dừng lại, mặt trời từ từ nhô cao chói mắt, anh nheo mắt hỏi: “Không cần đâu là ý gì vậy?”.
Không phải cô không nhớ sự việc xảy ra trong khách sạn hôm đi nghỉ mát, tuy khi đó cô say nhưng cô vẫn lắc đầu nói: “Không cần đâu”, ra sức phân rõ ranh giới, cố chấp đến gần như đoạn tuyệt.
Đó là lần đầu tiên có người phụ nữ khiến anh tức giận đến vậy.
Trong lòng anh đã có dự cảm, quả nhiên ngay sau đó cô nói: “Chúng ta mạnh ai nấy đi thôi”, xoay người toan mở cửa.
Anh đang cài áo, bất giác ngón tay siết chặt lại, lạnh lùng nói: “Vậy chuyện tối qua là thế nào?”.
Lâm Nặc như bị trúng tà, tim đập loạn nhịp, thấp giọng nói câu gì đó, giọng nói nhỏ lại nhanh đến cả cô cũng chẳng nghe rõ, cúi mặt mò cửa bước đi, chốt cửa kêu tiếng “cạch” một tiếng, cùng lúc đó, sau lưng chợt vang lên tiếng động lớn.
Cô giật mình, vội quay lại.
Chiếc bình hoa trên bàn cạnh cửa sổ bị Giang Doãn Chính hất xuống lăn sang một bên. Vì lực va mạnh, chiếc bình đập vào tường, vỡ tan tành, mảnh vỡ văng khắp nơi.
Thậm chí mảnh vỡ còn bắn đến bên chân cô, bất giác cô lui về sau, đối diện anh, đáy mắt thăm thẳm của anh thấp thoáng hơi lạnh thấu xương.
Giang Doãn Chính thở gấp, ngực phập phồng, thực sự rất tức giận, không chỉ giận cô mà còn giận chính mình. Hệt như bị trúng tà, ma đưa lối quỷ dẫn đường mới bị cô làm cho tức giận một cách dễ dàng như thế vậy nhưng ngay cả thời khắc quan trọng cùng chẳng thể nào dứt bỏ cô.
Hệt như tối qua, cô yếu đuối bất lực nắm lấy áo anh, anh cũng muốn buông tay bỏ mặc mà rời đi. Nhưng rốt cuộc anh chẳng thể làm được.
Tựa như lần trước cô phải khâu mấy mũi, anh ở bên rồi lại nếm trải nỗi đau khi bị cô làm tổn thương, lần này cũng đau đớn như thế… Nhưng vẫn không nỡ buông bỏ thế nên ngay cả hôn cũng dịu dàng, lo sợ cô bị tổn thương.
Thực ra, những chuyện anh không làm được còn rất nhiều, kể cả việc tìm người thay thế vị trí cô trong lòng mình.
Lâm Nặc đứng bên cửa, dáng vẻ sợ hãi, bàn tay vẫn đặt trên nắm đấm.
Anh hít một hơi thật sâu, nhẫn nhịn hỏi: “Vừa rồi em nói gì? Nói lại lần nữa đi”. Giọng đỉệu chẳng chút trầm bổng.
Anh trước giờ là vậy, càng giận dữ giọng càng bình tĩnh, Lâm Nặc hiểu rất rõ điểm này, lúc này vẫn nghiến răng, mạnh bạo nói: “Việc tối qua không nên xảy ra…”. Ngưng một lát, né tránh ánh mắt càng lúc càng lạnh lùng của anh, cô tiếp lời: “Chẳng qua là vì sợ hãi và cô đơn”. Cô coi anh như công cụ tiêu khiển để xua đi sự cô đơn và giá lạnh, lời còn chưa dứt đến cả cô cũng cảm thấy kinh ngạc.
Cả gian phòng chìm ngập trong im lặng.
Rất lâu sau, cô thấy anh nhấc tay lên, ngón tay thon dài chỉ về phía cửa, nói: “Em đi đi”, sắc mặt như phủ một lớp sương lạnh giá.
Buổi sáng ban mai thành phố Hàng Châu đầy nhộn nhịp, vừa đúng thứ Hai, trên phố đều là những người đi làm sớm, tay cầm bánh mì, sữa đậu nành vẻ mặt vội vã. Lâm Nặc lướt đi trong dòng người, trông thấy các quầy hàng bày đầy trên vỉa hè chỉ tiếc là cô chẳng có một xu dính túi.
Đi một đoạn, hỏi thăm người đi đường, mới biết khách sạn cô ở cách đấy rất xa, khu X này cô không thông thuộc thế là cô đành bắt taxi, đến khách sạn mới thú thật; “Tôi không mang theo tiền, anh có thể đi cùng với tôi vào lấy được không?”.
Tài xế thấy cô là con gái, lại nói giọng địa phương khác, hoài nghi nhìn cô, rốt cuộc đành theo cô vào trong thu tiền.
Tiếp đó là xác nhận thân phận, bù thẻ phòng, mất một thời gian mới xong. Tài xế đợi đến nỗi mất cả kiên nhẫn, lúc thu tiền, nói: “Cô gái à, tôi bị cô làm lỡ mất mấy cuốc xe rồi đó”.
Lâm Nặc cũng cảm thấy vô cùng áy náy, dứt khoát không nhận tiền thừa, tươi cười tiễn anh ra cửa.
Cô ngồi xuống khẽ thở phào, lại nhớ đến Giang Doãn Chính.
Việc xảy ra đêm qua phần nhiều là do nội tâm yếu đuối, trong lúc đam mê mãnh liệt trỗi dậy, cô thậm chí đã nghĩ rằng, cứ tiếp tục như vậy, cứ thế yêu thôi, chẳng cần suy nghĩ đến kết quả cùng đường lùi làm gì.
Chỉ là vì cô yêu anh.
Thế nhưng mùi hương nhàn nhạt thoang thoảng trên cơ thể anh chợt làm cô bừng tỉnh, đó chẳng phải mùi nước hoa của anh mà giống với mùi nước hoa của phụ nữ, hương thơm ngọt ngào mê hoặc lòng người, giống như nụ cười rạng rỡ của Vương Tịnh
Cô chỉ thấy xót xa, có chút gì đó ấm ức pha lẫn sự nhục nhã. Lúc này, mới ý thức được rằng, hóa ra tất cả đều đã muộn. Giữa hai người họ đã có người khác chen vào. Không, có lẽ nên nói rằng, cô đã chen vào giữa hai người họ. Cứ tiếp tục như vậy thì lại càng sai lầm.

 Chương 42: Đố kỵ
 
Sau khi quay về thành phố C, cô nhận được bưu phẩm gửi từ Hàng Châu, chiếc túi xách nhỏ màu trắng ngọc trai kèm theo một mảnh giấy, chỉ vẻn vẹn hai chữ: Xin lỗi.
Lâm Nặc rút điện thoại, xóa tất cả các tin báo cuộc gọi nhỡ trong máy rồi cất chiếc túi xách đi, vờ như chẳng có chuyện gì tiếp tục cắm đầu làm việc.
Vài ngày sau, Trì Nhuệ chủ động liên lạc với cô, lớn tiếng nói trong điện thoại: “Mau đến hát Kara, sinh nhật tớ…” – Cảnh tượng huyên náo, giai điệu trầm bổng du dương trong KTV, đâu đó giọng ca nữ xa xăm vọng lại đầy ai oán.
Đến khi vào phòng bao, cô mới phát hiện ra mười mấy người quây quần bên nhau, đều là những gương mặt quen thuộc. Chơi oẳn tù xì uống rượu, không khí rất náo nhiệt. Trì Nhuệ giơ tay chào, cao giọng nói: “Hey, cậu đến rồi! Ngồi đấy!”, đoạn trỏ vào vị trí ngay cạnh mình.
Lâm Nặc bước sang, lấy món quà vừa mua ra, Triệu Giai nhoài người nắm lấy tay cô lắc nhẹ: “Sao chị đến muộn vậy? Uống rượu hay hát? Hát thì em hát cùng, uống rượu thì chịu thôi, em sắp không xong rồi”.
Lâm Nặc cũng thấy cô uống khá nhiều, gò má ửng đỏ, sóng mắt sóng sánh.
Cô bật một lon bia, gõ nhẹ lên chiếc bàn thấp, âm thanh xung quanh quá lớn, cô phải hét lớn với Trì Nhuệ: “Sinh nhật vui vẻ!”, rồi ngửa cổ uống vài ngụm.
Trì Nhuệ gật gù, uống xong liền xoay người giành mic.
Thế nhưng người đó chẳng chịu nhường, cứ giữ rịt chiếc mic trong lồng ngực, giọng hát đứt quãng, hệt như giọng Lâm Nặc nghe thấy trước đó.
Cô cảm thấy giọng hát này rất quen, bất giác đưa mắt nhìn.
Ánh đèn trong phòng bao nhấp nháy chuyển động đến hoa cả mắt, đối phương ngồi bó gối một góc trên sofa, tựa vào lưng ai đó, dáng vẻ như đã say nhưng Lâm Nặc vẫn nhìn thấy rất rõ người đó.
Cô hơi nhướn mày, chẳng kịp nói gì thì nghe thấy tiếng Triệu Giai gọi: “Đình Tiểu Quân, chị không thấy Trì Nhuệ đang muốn hát sao? Chị giành với anh ấy làm gì? Đã hát cả buổi rồi, chị cứ làm như đang là live show của riêng mình ấy! Phiền không cơ chứ!…”. Câu cuối cùng cô chỉ khẽ lầu bầu, nghe như đang bất mãn.
Lâm Nặc bật cười, cảm thấy cô gái này vẫn chưa trưởng thành, không kìm được đưa tay kéo Triệu Giai, nói giọng dỗ dành: “Em hát bài nào? Mau chọn đi, lát nữa chị em mình cùng hát”.
Quả nhiên Triệu Giai nghe theo vội chọn bài, còn cô xoay người lấy bia, nào ngờ vừa quay sang liền bắt gặp ánh mắt của Đinh Tiểu Quân.
Tuy ánh sáng mờ ảo nhưng hai người đều biết rằng đối phương đang nhìn mình, Trì Nhuệ thì cứ đòi mic thật ra anh đã say rồi. Đinh Tiểu Quân giúi mic vào tay anh, đứng phắt dậy, cười đùa cùng đồng nghiệp rồi bước đến trước mặt Lâm Nặc.
Hơn hai năm không gặp nhau, chẳng có mấy lời hàn huyên thăm hỏi, Đinh Tiểu Quân lục tìm trong túi xách tay hồi lâu, rút ra thứ gì đó rồi đặt ngay trước mặt Lâm Nặc, nói: “Lần này tôi cố ý đến tìm cô”
Chiếc cúc áo nhỏ bằng bạc tinh xảo trong lòng bàn tay Đinh Tiểu Quân, vừa lúc chiếc đèn chiếu xoay tròn lướt qua, ánh sáng mờ ảo thoắt lóe lên.
Đinh Tiểu Quân chẳng nói gì chỉ lặng im, nhưng trái tim Lâm Nặc lại chấn động, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cô.
Thực ra, xung quanh vẫn ồn áo huyên náo nhưng Lâm Nặc lại như nghe thấy một âm thanh khác, suy nghĩ lướt nhanh, chưa bao giờ đầu óc cô lại nhanh nhay đến vậy.
Cô cũng đứng dậy, nhìn Đinh Tiểu Quân hồi lâu rồi nhận lấy chiếc cúc áo của mình. Lúc này mới mỉm cười, khó hiểu nói: “… Hóa ra cô và anh ấy ở bên nhau”.
Cô cảm thấy thật hoang đường và hỗn loạn, như chợt bừng tỉnh. Cùng làm việc tại công ty con ở Hàng Châu, hóa ra Từ Chỉ An chính là bạn trai trong tin đồn của Đinh Tiểu Quân, còn là đối tượng tiến đến hôn nhân.
Họ ra khỏi phòng bao, tìm nơi yên tĩnh, Đinh Tiểu Quân nói: “Tôi phát hiện thấy dưới ghế ngồi trên xe”.
Lâm Nặc hỏi: “Sao cô biết là của tôi?”.
“Tôi xem trộm nhật ký điện thoại của anh ấy, trong đó có số của cô” Như cảm thấy hổ thẹn vì hành động này, Đinh Tiểu Quân dừng lại, rồi lại nói: “Tuy là mấy hôm đó anh ấy nói là bận việc nhưng tôi biết rằng thực ra là vì cô”. Lời lẽ thốt ra, chẳng rõ chất chứa bao nhiêu phẫn uất, nhưng Lâm Nặc cảm nhận được câu nói mang theo vẻ nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng cô chẳng nói gì dường như thật sự thấy mình đuối lý. Nhớ đến hôm đó đi ăn cùng Từ Chỉ An, giữa chừng thấy tin nhắn đến không ngừng cô còn thuận miệng trêu đùa anh, hỏi anh có phải bạn gái nhắn không nhưng anh phủ nhận nên cô cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều nữa.
Thực ra vốn dĩ chẳng cần phải nghĩ ngợi nhiều làm gì, bởi lẽ cô không quan tâm đến đời tư của anh.
Thế nhưng hiện giờ thân phận của Đinh Tiểu Quân vừa sáng tỏ, không những thế cô ấy còn ám chỉ giữa Lâm Nặc và Từ Chỉ An đã xảy ra chuyện.
Lâm Nặc chẳng thể nói rõ hôm đó đã xảy ra chuyện gì, ngẫm nghĩ hồi lâu, đành giải thích: “Cô đừng hiểu lầm, chúng tôi chỉ cùng nhau đi ăn cơm, sau đó anh ấy lái xe đưa tôi về, mãi đến lúc về nhà mới phát hiện làm mất cúc áo, tôi vẫn còn đang buồn bực đấy…”.
Cô mỉm cười nhưng chẳng thể nói tiếp vì Đinh Tiểu Quân bỗng cắt ngang: “Rốt cuộc tôi có chỗ nào không bằng cô chứ?”.
Cô sửng sốt, trông thấy đối phương nhìn mình trân trân, thực sự chẳng thể hiểu nào được, giọng Đinh Tiểu Quân lạnh lùng: “Lâm Nặc, tôi có chỗ nào không bằng cô chứ? Là trình độ học vấn hay năng lực làm việc? Vậy mà từ khi bắt đầu phỏng vấn xin việc, cô lúc nào cũng tranh giành với tôi. Hôm đó, rõ ràng là biểu hiện của tôi tốt hơn nhưng sau đó cô lại trả lời bằng tiếng Anh! Cho qua đi, khi đó tôi còn tán dương cô, cô gái này quả thực lanh lợi biết cách tận dụng ưu thế của mình, có lẽ sau này sẽ trở thành đối thủ cạnh tranh trong công việc”.
“Thế nhưng sau này thì sao chứ? Chỉ một bữa ăn mà Giang Tổng nói đưa cô về nhà trước mặt bọn tôi, thực ra khi đó chúng ta vào công ty chưa lâu. Nếu không phải hai người tiến triển quá nhanh thì là đã quen nhau từ trước, đúng không? Tôi không biết cô ngốc thật hay là vờ ngốc nghếch nữa, ai cũng nhận ra, Giám đốc Lý thường ngày dù vô tình hay cố ý cũng đều quan tâm, chiếu cố cô, với đồng nghiệp khác ông ấy lại đối xử khác, chẳng phải vì đã được sự gửi gắm từ trước đó sao? Chẳng trách, lúc đầu tôi còn cảm thấy kỳ lạ, rõ ràng vị trí này chỉ tuyển hai người, vì sao cuối cùng lại là ba chứ!”.
Đinh Tiểu Quân ngừng lại, thấp giọng hừ lạnh nói: “Thực ra, có phải cô dựa vào các quan hệ để vào Dung Giang hay không, tôi không quan tâm, tôi chỉ cảm thấy chướng mắt về bộ dạng lúc nào cũng làm ra vẻ trong sáng ngây thơ của cô! Rõ ràng có lợi thế lại còn làm ra vẻ ngây ngô chẳng biết gì! Cô giả vờ thế để làm gì chứ? Trên đời này làm gì có nhiều vận may đến vậy? Nếu có, thì sao người khác không gặp may chứ?”
Lâm Nặc chẳng nói lời nào, trước đấy cô chưa từng bị ai nói như vậy, khuôn mặt nóng ran, hóa ra đấy chính là lý do Đinh Tiểu Quân lúc nào cũng cảm thấy cô chướng mắt.
Sự việc cứ thế từng chút từng chút một hiện rõ ra, ngữ khí của Đinh Tiểu Quân rất sắc nhọn tựa hồ chỉ trích. Ngay cả cô cũng không kìm được hồi tưởng lại chuyện trước kia, liệu có thật sự đúng như những gì cô ấy nói không, cô thừa nhận bình thường mình có quá nhiều lợi thế lại cố ý làm ra vẻ ngu ngốc, hoặc có lẽ cô hạnh phúc mà lại chẳng biết.
Bọn họ đứng cạnh nhà vệ sinh, may mà khi ấy chẳng có người quen nào ra vào cả.
Đinh Tiểu Quân tựa vào tường, do men rượu trước đó cô hạ quyết tâm nói ra mọi chuyện, trầm mặc một lúc rồi nói tiếp: “Lần đầu Chỉ An đến công ty tìm cô, tôi đã trông thấy anh ấy. Khi đó chẳng phải tình cảm của hai người rất tốt sao? Cùng nhau ăn cơm, nói cười vui vẻ, sau đó anh ấy được điều đến Hàng Châu, đúng lúc tôi cũng đến đó, Lâm Nặc, cô đã sà vào vòng tay người khác, còn tôi ở cạnh bầu bạn với anh tại thành phố xa lạ kia, cùng nhau trải qua những tháng ngày khó khăn, gian khổ nhất”. Giờ phút này, Đinh Tiểu Quân như đang đắm chìm trong hồi ức, trầm mặc một lúc ánh mắt tối dần, giọng càng lúc càng trầm thấp: “Cô chưa từng thiếu thốn tình cảm nên chẳng thể nào hiểu được cảm giác của tôi đâu. Lúc đầu, khi tôi quen anh ấy, anh ấy đang yêu cô. Đến giờ, tuy anh không nói ra nhưng tôi biết anh ấy vẫn còn yêu cô”.
“Chỉ là tôi chẳng thể nào hiểu được, hoàn cảnh xuất thân của tôi và anh ấy giống nhau, lại có cùng ý chí phấn đấu, tôi không thích ăn ngon mặc đẹp, lại càng ân cần dịu dàng, hòa nhã thân thiện hơn cô. Công việc thì bỏ qua không nói, nhưng vì sao trước mặt anh ấy, tôi vẫn mãi không sánh bằng cô!”.
Dường như sức lực của Đinh Tiểu Quân dần bị rút cạn, chỉ dựa vào tường. Lâm Nặc sợ cô ngã nhào, đưa tay ra đỡ liền bị cô gạt đi.
Đinh Tiểu Quân chẳng dám thừa nhận lúc đầu chỉ vì tự ái, hiếu thắng, cứ ngỡ rằng cướp được Từ Chỉ An từ tay Lâm Nặc là có thể chứng minh mình hơn cô ta. Mãi đến sau này, từng chút từng chút cô sa lầy dần đến khi chẳng thể rút ra nổi mới biết rằng mình mãi mãi là người thua cuộc.
Chỉ có một bên yêu sâu đậm, chắc chắn sẽ thất bại thê thảm.
Trước lúc rời đi, Đinh Tiểu Quân vẫn không cam lòng, quay đầu nói: “Tôi sẽ kết hôn với anh ấy”. Lời lẽ kiên định dường như đang nói với chính mình, cô thấy Lâm Nặc khẽ gật đầu, gương mặt Lâm Nặc sửng sốt và hoảng hốt nhưng chẳng hề lộ chút buồn rầu.
E là Lâm Nặc thực sự đã không còn tình cảm nữa, nên ngay cả một cái chau mày, chớp mắt cũng chẳng có.
Buổi tối Lâm Nặc về đến nhà, chỉ cảm thấy hệt như đi đánh trận, cả người rã rời. Rõ ràng từ đầu đến cuối cô chẳng nói lời nào, chỉ lắng nghe Đinh Tiểu Quân, đến cả câu cuối cùng cũng là cô ấy nói.
Cô ấy nói: “Tôi sẽ kết hôn với anh ấy”.
Thực ra lần trước cô đã nghe Trì Nhuệ nói đến, chỉ là không ngờ chú rể lại là Từ Chỉ An.
Dĩ vãng chầm chậm hiện lên tựa khói sương, ập đến, ngọt ngào cùng đắng cay hòa quyện vấn vít vào nhau.
Từ Chỉ An của thời niên thiếu, thân hình mảnh khảnh thanh tú, vầng trán cao ngạo, còn cô khoác tay anh tản bộ dưới hàng cây xanh rờn trong khuôn viên trường, cô từng ngỡ rằng anh là chỗ dựa suốt đời của mình. Mãi tận sau này, giữa hai người xuất hiện ngã rẽ, dù không muốn nhưng phải chia li, đôi ngả đôi đường.
Vậy mà giờ đây, anh lại trở về lần nữa, ban đầu sự xuất hiện của anh chỉ thoáng qua mang dư vị ngọt ngào khiến cô bối rối, rồi khi anh đến với tư thế mạnh mẽ, ngang ngạnh mới thực sự để lộ ra mục đích
Hóa ra, anh muốn cứu vãn chút gì đó, dù rằng bên cạnh anh đã có người con gái khác, hay có lẽ đó là sự giãy giụa trong tuyệt vọng của anh khi phải mang trên mình những gông xiềng đạo đức.
Thế nhưng, anh không hiểu, những chuyện đó đã qua rồi, quá khứ chẳng thể quay trở lại.
Nằm trên giường hồi lâu, Lâm Nặc trở mình gọi điện thoại, vốn dĩ cô không muốn gọi nhưng hiện giờ không gọi không được.
Điện thoại kết nối nhanh chóng, sau đó là một giọng nói trầm thâp: “Xin lỗi”.
Cô nói: “Em đã gặp bạn gái của anh rồi”.
Từ Chỉ An sửng sốt, cô lại nói: “Chuyện hôm đó, em đã quên rồi, anh cũng quên đi nhé, quên tất cả mọi chuyện trước đây, chúng ta không thể gặp nhau nữa”.
“Lâm Nặc”, Từ Chỉ An nói trong điện thoại, “Đừng gác máy, nghe anh nói được không?”.
Cô nghĩ rồi nói: “Được”.
Anh mới tiếp lời: “Chúng ta khoan nói đến Đinh Tiểu Quân, được chứ? Anh thừa nhận trước đây là anh không đúng, chỉ một lòng nghĩ đến việc học, đến công việc, không quan tâm đến em, khiến em phái nhượng bộ anh trong mọi chuyện. Thế nhưng, lúc đó chẳng thể khác được, anh có ước mơ, có hoài bão, anh muốn vượt trội hơn người, để gia đình có cuộc sống vui vẻ, để em không phải chịu khổ. Thế nhưng, bây giờ không giống như trước nữa, anh muốn nuôi dưỡng lại những thói quen cũ của mình, em cho anh một cơ hội nhé, anh đã có đủ năng lực, tuyệt đối sẽ không thua kém Giang Doãn Chính..”. Anh vẫn đang nói nhưng cô nhấc điện thoại ra xa dần…
Giang Doãn Chính, Giang Doãn Chính… cô nhắm mắt lại hồi lâu mới nói: “Quên em đi…”. Trái tim quặn đau, cả lời tạm biệt cũng chẳng nói, ngắt luôn điện thoại.
Dây dưa với nhau quá lâu, cô cũng mệt mỏi, phải nên quên tất cả, bao gồm Giang Doãn Chính.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+