Trang chủ » Thế giới truyện »

Nơi đâu có hạnh phúc??? – chương 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Gia đình tôi sống
trong một căn hộ ở trung tâm thành phố.Ba tôi là một kiến trúc sư kiêm nhà xây
dựng.Ngôi nhà chúng tôi đang ở cũng là do ông thiết kế và xây dựng theo lối đông
tây kết hợp.Mẹ tôi là quản lí của một công ty Nhật tại Việt Nam.Riêng tôi thì
học hành cũng thuộc vào loại khá.Một gia đình ấm êm,không lo cơm, áo, gạo, tiền.Cuộc
sống của tôi có thể dùng hai từ “hạnh phúc” để diễn tả.

Vào hè năm lớp
9,sau khi tôi vừa thi xong kì thi xét tuyển cấp 3 thì tôi được anh mời đi biển
Long Hải hai ngày một đêm với lớp của anh.Một chuyến đi chơi biển đối với một
con bé ham chơi như tôi mà nói thì thật sự rất thú vị.Vì vậy nên tôi đồng ý
ngay mà không cần suy nghĩ.

Anh mà tôi nhắc
tới là Vũ Hoàng Quân.Anh và tôi có thể gọi là thanh mai trúc mã.Tôi có nghe mẹ
tôi nhắc một chút về chuyện hai bên gia đình đã hứa hôn với nhau.Nhưng tôi thì
nghĩ rằng đó chỉ là lời nói vui giữa hai bên gia đình vì cho đến ngày hôm nay
đều không ai nói gì đến chuyện này

Nói đến anh thì
cả tính cách lẫn ngoại hình đều không cần phải chê,ở Việt Nam mà nói thì không cô gái nào
không thích.Anh cao 1m75 hay hơn gì đó tôi không rõ nhưng tuyệt đối chắc chắn
là rất cao.Khuôn mặt thì khỏi phải bàn,có lẽ chỉ thua hoàng tử hay các nhân vật
nam chính trong truyện tiểu thuyết thôi hihi.

Về tính cách thì
anh rất hòa đồng,vô cùng dịu dàng, được nhiều người yêu thích…nói chung anh có
thể đạt chứng chỉ Iso 9001 hàng Việt Nam chất lượng cao.Còn học hành thì
khỏi phải nói,thật sự là rất siêu phàm nha.

Tổng quát thì
anh là loại con trai mà đất nước Việt Nam này đang có nguy cơ bị tuyệt
chủng.

Chuyến đi xuất
phát lúc 5 giờ sáng.Tôi và anh ngồi cùng băng ghế .Thỉnh thoảng một số người
bạn của anh lại đến chỗ chúng tôi chọc ghẹo:

-Hey,Quân – Anh
ta vỗ vai anh – Ai vậy?Xinh quá cho tao làm quen nha

Tôi đỏ mặt ,cúi
đầu xuống.Anh cười vỗ đánh vào vai anh ta:

-Thằng khỉ này
đừng lải nhải nữa về chỗ ngồi đi,xe chạy rồi kìa

Một người khác
vừa nói vừa cười:

-Làm gì mà xua
đuổi ghê thế nàng là girlfried của mày đấy à?Đừng giấu giếm bạn bè nhé!

Anh im lặng.Anh
kia lại hỏi tôi:

-Em học lớp mấy
rồi?Trường nào?Cho anh số phone nhá?

-Em chuẩn bị lên
lớp 10.Có điểm rồi em mới biết em vào trường nào.Em chưa sử dụng điện thoại.

-Chà chà, lớp 10
rồi mà chưa xài điện thoại à.Anh mua cho em nha…Như chợt nhớ ra điều gì đó,anh
ta tiếp – Mà em tên gì vậy?

Cả đám phá lên
cười.Tôi cũng cười mỉm.Tuy bị chọc nhưng tôi biết họ không có ác ý gì mà trái
lại họ rất nhiệt tình:

-Em tên Thiên
Ngọc

-Chà chà, ngọc
của trời là ngọc quý đó

Tôi cười rất vui
vẻ.Còn anh thì vẫn đâm chiêu nhìn ra cửa sổ.Chúng tôi trò chuyện cho đến khi
tôi đỏ mặt vì một lời chọc ghẹo ngớ ngẩn.Một anh trong số đó sờ vào mặt tôi
bảo:

-Mặt em đỏ nhìn
dễ thương quá!

Anh đứng bật dậy
nắm lấy tay anh đó không cho anh đó sờ vào mặt tôi và gằng giọng:

-Giỡn thế là đủ
rồi

-Cái thằng
này,giỡn tí mà nóng thế.Ngọc là bạn gái mày à?

-Khai thiệt đi –
Một số người hùa theo – Có gì đâu mà giấu

Anh đứng yên
khuôn mặt không chút cảm xúc :

-Ngọc và tao đã
hứa hôn

Mọi người đều
ngạc nhiên.Bất kể là nam hay nữ,họ đều nhìn tôi với ánh mắt bàng hoàng.Tôi nhìn
anh rồi nhìn ra cửa không nói gì

Sau lời nói của anh,thì
các anh ấy đều ai về chỗ nấy.Không ai nói chuyện với tôi nữa.Không khí trở nên
im lặng đến đáng sợ.

Có lẽ tôi là đứa
đã quen náo nhiệt nên không khí trở nên im lặng thì tôi bắt đầu gật gà gật gưỡng
vì buồn ngủ.Anh ấn đầu tôi vào vai anh một cách nhẹ nhàng:

-Dựa vào vai anh
mà ngủ

Tôi không nói gì
chỉ im lặng dựa trên vai anh.Tôi thấy mình như nhỏ lại trên bờ vai ấm áp của anh.Chợt
tôi không còn buồn ngủ nữa.Tôi hỏi anh:

-Ban nãy anh
không nhất thiết phải nói như vậy đâu

-Ý em là…. – Anh
nhìn tôi

-Chuyện hứa hôn
chỉ là nhất thời vui vẻ thôi

Tôi cố nói một
cách nhẹ nhàng nhất để anh không nghĩ về một ý xấu hơn.

Dĩ nhiên bản
thân tôi cũng không mong đó chỉ lời nói vui vẻ của người lớn hai bên.Tôi cảm
thấy thích anh nhưng chính bản thân tôi cũng không hiểu đó có phải là một loại
tình cảm nam nữ không???

Anh nhìn ra
cửa,nhẹ nhàng xoa đầu tôi:

-Em nghĩ đó chỉ
là lời nói vui của hai bên gia đình trong lúc quá chén à

Tôi mơ hồ không
rõ câu vừa rồi là câu hỏi hay chỉ đơn thuần là câu nói của anh:

-Ngốc ạ!Đừng mãi
nghĩ về chuyện này.Dù chuyện này có là thật đi chăng nữa thì anh không ép buộc
em phải lấy anh khi em không thích đâu

Tôi chợt cười
mỉm.Anh nhìn tôi ngơ ngác:

-Em cười gì thế?

-Em đang nghĩ
nếu là thật chắc các cô gái ở Việt Nam sẽ giết em mất

Anh cũng cười và
vòng tay choàng vai tôi:

-Được rồi,đừng
suy nghĩ lung tung nữa,em ngủ đi nào

Tôi cũng không
nói gì nữa mà chỉ dựa vào vai anh và ngủ lúc nào không hay.

Lúc tôi thức dậy
thì đã thấy mình nằm trong lều.

Tôi ngồi dậy
nhìn đồng hồ,đã 9 giờ sáng.Tôi dụi mắt rồi ra khỏi lều.

Ánh nắng thật ấm
áp.Trước mắt tôi là bờ biển Long Hải tuyệt đẹp dưới màu nắng.Không hiểu sao bây
giờ là mùa hè nhưng sao biển vắng thế nhỉ?Chỉ có đoàn chúng tôi và một vài đoàn
khác.

Tôi quyết định
đi dạo biển.Đi ngang qua một cái lều khác,tôi thấy tiếng xì xầm to nhỏ của mấy
chị trong đoàn:

-Trời,không ngờ
Quân lại quen nhỏ đó

-Ý mày là sao?Tao
thấy con bé có gì đâu chứ

-Trông nó sao
sao đó.Mặt tròn quay,nú nù,không xứng với Quân.

-Cô bé không
xứng vậy mày xứng à?Mày thích Quân nhưng Quân không thích mày rồi ganh tị với
cô bé là không được đâu.

-Xì…tao mà như
vậy à

-Mày mà không
như vậy thì ai như vậy

Thế là họ cười
phá lên.Tôi không đi dạo biển nữa mà quay trở về lều.Thật quá đáng!Họ biết gì về
tôi mà nói thế.Nếu so về diện mạo thì quả thật tôi không xứng.Nhưng nói gì nhỉ?Tôi
“nú nù”á?Thật tức chết mà.Trước cửa lều tôi gặp anh:

-Ngọc,em đi đâu
vậy?Làm anh lo quá

-Em chỉ đi quanh
đây dạo biển thôi

Có lẽ khi nói
dối gương mặt tôi không mấy tự nhiên nên anh nhận ra ngay:

-Em sao thế?Ai
nói gì em à?

Hình như anh đọc
được tôi đang nghĩ gì thì phải.Tôi vội chối ngay:

-Không có gì đâu
anh à.Chắc em say nắng thôi mà                                                                                

Anh nhìn đồng
hồ.Chắc anh biết tôi đang nói dối.Bởi làm gì có ai say nắng lúc 9 giờ sáng chứ.Anh
nhìn tôi:

-Thôi em vào
thay đồ đi chúng ta đi bơi,như hồi nhỏ ấy

-Em xin lỗi
nhưng em mệt lắm,em muốn nghỉ ngơi

Tôi chui vào
lều,nằm xuống lăn qua lăn lại rất lâu.

Chắc anh không
còn đứng ngoài đó nữa.

Tôi lục lọi giỏ
đồ lấy chiếc đàn amonica ra thổi.

Tôi và anh đều
biết chơi các nhạc cụ như piano,amonica,ghita nhưng hầu hết môn nào tôi cũng
đều tệ hơn anh trừ thổi amonica.

Tôi đang thổi
bài gì cũng không nhớ tên nữa.Tôi còn nhớ đây là bản nhạc mà lúc tôi còn đi
học,cô đã thổi cho tôi nghe.

Bài này có âm
điệu rất buồn.Tôi say xưa thổi cho đến khi hai chị trong đoàn đi vào:

-Chà,tâm hồn
nghệ sĩ nhỉ?

-Dạ đâu có.Tại
buồn quá em thổi chơi thôi

-Sao em không ra
tắm biển?

-Dạ,em thấy hơi
mệt

-Ừ,anh Quân cũng
không ra tắm mà cứ ngồi thừ ngoài kia kìa

-Ban nãy,lúc tới
nơi mà em vẫn còn ngủ.Quân đã bế em vào đây đấy

-Tội nghiệp anh anh
sợ em bị dơ đồ nên cứ bế cho đến khi tụi chị dựng lều xong

-Thật vậy hả
chị?

-Chị dối em làm

Trong lúc đó,tôi
không suy nghĩ gì mà chạy ra bờ biển ngay.Tôi thấy mình có lỗi quá,tại sao lại
đối xử với anh như vậy chứ.Tôi chợt dừng lại.Anh đang ngồi đó,đang xây một lâu
đài cát.Tôi tiếng lại gần và ngồi xuống:

-Anh vẫn như hồi
bé ấy

Anh nhìn tôi,tôi
nhìn anh cười:

-Anh xây lâu đài
cho ai thế?

-Cho công chúa
trong lòng anh

Tôi nhìn anh một
cách ngạc nhiên và trong lòng có chút thất vọng.Tôi và anh từ nhỏ đến giờ
thường hay kể cho nhau những chuyện trong lớp rồi còn một số bí mật gia đình
nữa chứ.Nhưng có lần nào tôi nghe anh nói về cô “công chúa” trong lòng anh đâu:

-Chà,có bao giờ
em nghe anh nói về cô “công chúa”đó đâu

-Anh không nói
thì em cũng biết mà

-Ai vậy anh?Bạn
em à?Ai nhỉ?

Tôi ngẩn ra suy
nghĩ cô “công chúa”trong lòng anh là ai?Anh cười gõ đầu tôi:

-Em luôn tò mò
như thế

-Tại anh nói ấp
úng làm em phải tò mò đấy chứ.Ai vậy anh?

-Em muốn biết
thật à? -Anh nhìn tôi

-Tất nhiên rồi

-Tại sao em muốn
biết?

-Em là vị hôn
thê của anh mà

Không biết tại
sao tôi lại trả lời như thế nữa.Chưa kịp suy nghĩ gì cả.Anh nhìn vẻ mặt có chút
lém lỉnh:

-Em ghen à???

Tôi giật mình
nhìn anh.Tôi ấp úng:

-Ai…ai
nói…chứ???

-Trên mặt em
hiện ra chữ “ghen” rồi kìa

Tôi sờ lên mặt
tứ tung:

-Đâu…Đâu…Có đâu…

Anh cười rồi nắm
tay tôi kéo xuống:

-Thôi được rồi
anh giỡn thôi

-Vậy “công chúa”
là ai vậy anh?

Lần này vẻ mặt anh
rất nghiêm túc.Anh vuốt tóc tôi:

-Nếu em muốn
biết hãy đợi sinh nhật lần thứ 16 của em,anh sẽ nói

-Sao phải đợi hả
anh?Nó sắp đến rồi còn gì.Giờ là tháng 6,còn 5 tháng mà

-Ừ,nhưng anh
thích như vậy

Tôi nhìn anh.Xưa
nay dù là chuyện gì anh cũng nói với tôi.Không biết cô “công chúa” ấy là ai mà
lại bí mật như thế cơ chứ

Tối hôm ấy,chúng
tôi cùng nhau đốt lửa trại,cùng nhau chơi những trò đơn giản và ngồi hát cùng
nhau.

Anh chơi ghita
và chúng tôi hát.

Mọi giận dỗi ban
sáng đã biến đâu mất.Bây giờ tôi và các chị ngồi hát và nói chuyện rất vui
vẻ.Bài hát kết thúc chúng tôi tự vỗ tay tán thưởng mình.

Một chị nhìn
tôi:

-Ban sáng chị
thấy Ngọc chơi acmonica mà.Ngọc chơi một bài cho các anh chị nghe đi

-Em chơi tệ
lắm,chỉ e là… – Tôi gãi đầu

-Không sao đâu,em
cứ thổi đi

-Em thổi đi.Lâu
rồi anh cũng không nghe em thổi acmonica – Anh nhìn tôi bảo

Tôi cầm acmonica
và thổi.Tôi lại thổi một bài có âm điệu rất buồn.

Không hiểu sao
tôi luôn thích những giai điệu buồn như thế.

Bài nhạc kết
thúc.Các anh chị vỗ tay.

Cũng như một
người nghệ sĩ.Tôi luôn cảm thấy rất vui sướng khi được mọi người tán thưởng khi
vừa thổi kèn xong.

Anh nhìn tôi
cười

Tôi cùng anh đi
dạo biển.

Màn đêm buông
xuống bãi biển mới đẹp làm sao.Cảnh biển huyền ảo,lung linh,đẹp quá đi mất.

Chợt tiếng anh
gọi đưa tôi về thực tại:

-Ngọc,em có vui
không?

-Vâng,em rất
vui.Em chưa bao giờ vui như thế

-Vậy mà anh cứ
tưởng những chuyện ban sáng sẽ làm em không vui cơ đấy

-Anh biết rồi à
– Tôi nhìn anh ngạc nhiên

-Tuy anh không
biết rõ nhưng anh đã biết em từ khi 5 tuổi.Chẳng lẽ em buồn hay vui mà anh lại
không nhận ra thì tệ quá rồi

Tôi cúi đầu im
lặng.Anh nắm tay tôi và đi dạo biển tiếp:

-Ngọc

-Vâng

-Nếu sau này,em
thích anh chàng nào đó thì em phải nói với anh nhé

Tôi nhìn anh khó
hiểu.Anh cũng đứng lại nhìn tôi:

-Em nhất định
phải nói với anh đấy

Tôi nhìn anh ngơ
ngác.Tôi cũng không hiểu tại sao anh lại nói thế.

Lời hứa,hẹn ước
trong quá khứ thì cũng chỉ đơn giản là quá khứ.Đôi khi con người sống mãi trong
thế giới thực tại mà quên đi quá khứ…..

                             ************************

CHƯƠNG 2:

 

Mọi việc đều diễn ra theo thứ tự của nó.Tôi đã đậu vào một trường khá nổi tiếng ở thành phố.Để thưởng cho việc tôi đậu trường tiếng tâm nên ba mẹ đã mua cho tôi chiếc Lead nhằm tiện cho viêc đi học. 

Ba và mẹ tôi đều bận bịu với công việc nên tôi phải tự đi đăng kí hồ sơ nhập học

Sau gần cả một buổi sáng chen chúc giữa đám đông thì tôi cũng làm xong hồ sơ.Tôi đẩy xe ra khỏi bãi đậu xe và xuýt xoa :

-Tội nghiệp mày thật.Mới ra đường ngày đầu tiên mà đã đứng dưới nắng thế này

Tôi lên xe,đề máy.Vừa chạy ra được một quãng không xa thì tôi thấy một đám con trai đang xoay quanh cái gì đó.Tôi tò mò nên nhón chân nhìn vào

-TRỜI ĐẤT!!!

Tôi thốt lên khi thấy cảnh tượng trước mắt mình.

Thật kinh khủng!!!

Đám con trai dở hơi đó đang đứng nhìn con cún con  mà cười xì xào.

Dĩ nhiên không phải tự nhiên mà chúng cười điên rồ như thế bởi đuôi con cún đang cột một chùm lon vượt quá sức kéo của nó.Con cún vừa đi vừa kêu la rất thảm thiết.

Tôi nhìn mà chạnh lòng.Vậy mà bọn con trai khốn kiếp đó lại đứng cười mới điên chứ.

Tôi rẽ đám con trai ra,đi lại bế con cún và tháo chùm lon ở phía sau đuôi nó ra.Tôi bế nó đặt trên xe,định đề máy chạy đi thì:

-Cô em định đi đâu thế?- Một tên trong đám chặng đầu xe tôi lại

-Về nhà –  Tôi nhìn hắn đáp tỉnh queo

-Cô em nói nghe dễ nhỉ – Hắn nhìn tôi cười nửa miệng – Lấy chó của bọn anh rồi muốn về là về à?

-Vậy con cún này là của các anh à?

-Không của bọn anh chẳng lẽ của cô em à

-Vậy chùm lon kia là bọn anh đã cột vào à?

-Có phải bọn anh nói phải thì em sẽ cho bọn anh hôn một cái không hả – Tên đó cười rất nham nhở rồi đưa mặt lại sát người tôi

Tôi giơ tay thúc vào bụng hắn:

-Tránh xa tôi ra

-Cho bọn anh cưng chút nào – Tên khác đưa tay sờ vào mặt tôi

Tôi nắm lấy cổ tay hắn bẻ ngược ra sau rồi dùng chân đá vào gối hắn:

-Đừng tưởng bà đây không biết.Một lũ nham nhở như chúng bây mà lại có con cún này à

-Tụi mày què hết rồi à – Tên đó khuỵu dưới đất la lên –Xử nó đi chứ

Nghe tiếng hô của tên đó thì những tên khác xông vào tôi.Một tên vung tay lên đấm tôi.Tôi đỡ lấy tay hắn rồi đá mạnh vào chân hắn.Một tên áo vàng lại nắm lấy hai tay tôi để tên áo nâu đánh tôi.Tôi né nhanh sang một bên và tên áo vàng hưởng trọn cú đấm.

Nhân lúc hắn đang ôm mặt,tôi quay nhanh ra sau thúc mạnh khuỷu tay vào lưng hắn.Tên áo đỏ thấy vậy liền chạy lại giơ chân lên đá.Tôi dùng hai tay đẩy chân hắn ra thật mạnh rồi nắm lấy tay hắn vật xuống đất.

Nhưng dù có giỏi võ như thế nào đi nữa thì tôi cũng là con gái,sức trói gà không chặt thì sao có thể đánh lại chúng.Tôi ra nhiều đòn nhưng thấy chúng không hề bị thương mà ngược lại chính tôi mới là người mệt.

Vì đại cuộc nên trong 36 kế,chạy là thượng sách nên tôi leo lên xe chạy mất.Nhưng lạ ở chỗ,lúc tôi leo lên xe,bọn chúng chỉ đứng nhìn mà không hề có hành động ngăn cản

                                               *******************

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+