Trang chủ » Thế giới truyện »

Nơi đâu có hạnh phúc??? – chương 05 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi
định hỏi hắn một số chuyện thì:

        “………………………”

Tôi bắt máy lên
thì đã nghe giọng rối rít từ đầu dây bên kia :

-Nói từ từ
thôi,tao nghe không kịp đâu Dịu Mĩ – Tôi trấn an

-… – Dịu Mĩ cười
rồi từ từ lặp lại chuyện vừa nói

-Hả??? – Tôi
thoáng ngạc nhiên nhìn sang hắn – Thông tin chính xác chứ?

-…- Dịu Mĩ vừa
khẳng định vừa hỏi

-Ừ ,đang ngồi ở
nhà tao đây – Tôi nhìn hắn đang nhâm nhi rồi trả lời

-… – Dịu Mĩ chọc
tôi

-Không như mày
tưởng đâu  – Tôi thở dài,cố giải thích –
Thôi,tao cúp máy đây

Nói xong,tôi dập
máy.Tôi thở dài rồi đi lại phía ghế salon ngồi xuống.

Suy ngẫm những
lời Dịu Mĩ vừa nói tôi nhớ tới những hành động của hắn sáng nay.Thảo nào hắn
nhất quyết phải đi chơi hôm nay và còn có những lời nói kì lạ nữa chứ:

-Hôm nay là sinh
nhật cậu à? – Tôi nói rồi đưa ly trà lên uống một ngụm

-…-Hắn không trả
lời mà chỉ lặng lẽ xoa xoa ly trà cho đỡ nóng

-Sao cậu không
nói? –Tôi nhìn hắn hỏi – Nếu biết trước thì tôi…

-Cũng chỉ là một
cái sinh nhật – Hắn cười – Cũng đâu cần quan tâm làm gì

Không hiểu sao
tôi lại cảm thấy ở hắn có một nỗi buồn gì đó rất lớn:

-Sao lại không
cần – Tôi cố làm hắn thấy vui dù gì hôm nay cũng là sinh nhật hắn mà – Sinh
nhật là ngày cậu đến với thế giới này mà.Vì vậy nên đáng chúc mừng chứ

-Chức mừng??? – Hắn
nhìn vào một khoảng không trầm tư nói

-Ừ,thường thì
sinh nhật phải có bánh kem,có bạn bè,có quà tặng…nhưng giờ thì tối quá rồi… – Tôi
nhìn đồng hồ

Hắn quay sang.Tôi
vỗ vai hắn:

-Vậy giờ cậu
muốn gì,sinh nhật cậu chỉ còn lại 2 tiếng 14 phút thôi đấy

Hắn vẫn nhìn
tôi.Lát sau,hắn chìa tay ra:

-Vậy tặng quà
đi!!!

-Tối rồi,tôi
biết lấy quà ở đâu ra cho cậu??? – Tôi trợn mắt

-Vậy thì cho tôi
ba điều ước đi

-Tôi đâu phải bà
tiên đâu mà cho cậu ba điều ước.Cậu ước với tôi thì diều ước đó cũng có thành
hiện thực được đâu

-Nhóm trưởng chưa
cho thì sao biết nó không thành hiện thực

-Nhưng…

-Hôm nay là sinh
nhật của tôi mà.Với lại ban nãy nhóm trưởng cũng cho tôi mấy tiếng đồng hồ dưới
mưa mà.Bây giờ cũng nên bù đắp ấy chứ

Tôi thấy những
lời hắn nói cũng đúng.Và như thế là tôi gật đầu đồng ý mà không biết mình đã bị
hắn dụ như một đứa trẻ con:

-Vậy là hứa rồi
nhá! – Vẫn nụ cười rất đểu trên môi,hắn nói

-Vẫn quy định cũ
nhá – Tôi nhắc hắn

-Không làm những
việc cấm trẻ em dưới 18 tuổi chứ gì – Hắn thở dài – Khổ não thật!!!Nói mãi
chuyện đó

-Phải nói rõ
chứ,ai mà biết được… – Tôi lấy hai vạt áo khoác che lấy người

-Thôi nào,trong
tôi giống những người có máu dê mãn tính lắm à?

-Việc đó thì
không cần phải nói hehe – Tôi cười rúc rích

-Sự chịu đựng có
giới hạn nhá… – Đột nhiên hắn cười nhếch mép trông rất xấu xa,tiến gần về phía
tôi – Nhưng có khi nào tôi không kìm chế được mà bộc lộ máu dê như nhóm trưởng
nói không nhỉ

-Thôi đi !!! –
Tôi vừa hét vừa xô hắn ra

Có lẽ tôi xô hơi
mạnh làm hắn ngã xuống đất.Hắn chồm dậy xoa xoa cái lưng:

-Trời ạ!!!Chỉ
giỡn thôi mà,nhóm trưởng có cần manh động như vậy không

-Tại cậu đấy chứ

-Thôi,không giỡn
nữa.Bây giờ thì tôi bắt đầu ước đây

-Rồi nói xem nào

-Đầu tiên tôi
muốn nhóm trưởng sẽ bù cho tôi một buổi đi chơi khác thay cho ngày hôm nay

-Ừ,nhưng để thi
xong đã

Hắn nhìn tôi
cười rồi tiếp tục nói,à không,phải là ước mới đúng chứ:

-Tôi muốn một
ngày nào rảnh,nhóm trưởng đến nhà tôi nấu cho tôi một bữa ăn

-Why???- Tôi
ngạc nhiên

-Thì chỉ là nấu
bữa ăn thôi mà – Hắn nhún vai – Đừng nói với tôi là nhóm trưởng không biết nấu
ăn đấy nhá

-Ai nói là không
biết nhưng …

-Vậy thì được
rồi,thông qua nhá

Thằng hâm
này,hắn ước mà giống như là bắt buộc người ta phải làm vậy.Tôi cá là nếu có bà
tiên thật thì bà tiên cũng sẽ điên lên với thái độ trời đánh của hắn

-Điều cuối cùng
thì nhóm trưởng hãy chúc mừng sinh nhật tôi đi

-HẢ??? – Tôi
nhìn hắn – Tôi không nghe nhầm đấy chứ,đơn giản vậy thôi à?

-Ừ chỉ đơn giản
vậy thôi – Hắn nhìn tôi cười

-Hehe – Tôi cười
hơi hơi gian một chút – Vậy thì happy birthday nhá

Hắn im lặng nhìn
tôi.Đột nhiên đang nói chuyện mà thấy hắn ngồi im như vậy nên tôi thấy lạ mà
hỏi:

-Sao thế???

-Nhóm trưởng vừa
làm gì thế? – Hắn hỏi tôi với ngữ giọng hết 9 phần là xem ngạc nhiên

-Chúc mừng sinh
nhật cậu – Tôi ngơ ngác trả lời

-Nhóm trưởng
chưa đi dự sinh nhật bao giờ à? – Hắn xoa cằm – Cả con nít cũng biết chúc mừng
sinh nhật thì phải đi hôn lên má ấy chứ

-Ở đâu ra luật
đó? – Tôi ngạc nhiên

-Số điện thoại
của Dịu Mĩ là mấy nhở – Hắn lấy điện thoại ra dò danh bạ – À, 0122466….

-Cậu làm gì
thế??? – Tôi vội giựt lấy điện thoại

-Tôi chỉ muốn
gọi cho Dịu Mĩ để thông báo vài tin lưu hành nội bộ của nhóm trưởng thôi mà

-Thật ra cậu
muốn cái gì đây hả?

-Muốn nhóm
trưởng chúc mừng sinh nhật tôi – Hắn cười rất rất rất chi là gian

-Chỉ hôn má thôi
nhá – Sau vài phút đắn đo,tôi nói

-Thì ngoài má ra
nhóm trưởng cũng có thể khuyến mãi thêm vài cái ở chỗ gần má cũng được hehe

-Lại mơ à

-Thôi nào,tiến
hành hành động chúc mừng sinh nhật đi nào

Nói xong hắn
nghiêng đầu sang một bên đưa má sang cho tôi.Tôi nhìn hắn mà muốn đấm hơn là
hôn.

Tôi bậm môi,bực
mình hết sức.Tôi chần chừ mãi rồi nhanh như gió,tôi tiến lại hôn hắn đại cho
xong:

-Sao lâu…. – Lời
nói của hắn mới nói được một nửa thì…

Cái mà tôi đang
hôn hình như không phải là má hắn mà là …cái gì đó mềm mại,rất nóng bỏng….hình
như là…là môi.

Tôi trợn tròn
hai mắt.Tứ chi bất động mang theo cảm giac tê rần như có điện chạy qua người.

Lần đầu tiên
trong đời,tôi hôn 1 người khác phái.Nhưng hắn không phải là người tôi yêu.

Tôi lấy lại bình
tĩnh rồi đẩy hắn ra.Nhưng tôi không thể.

Hắn đã vòng tay
ôm chặt eo tôi.Tôi cố hết sức đẩy hắn ra nhưng không hiểu sao có cái gì đó
trong lòng làm tôi không đủ sức chống cự lại hắn.

Tôi thích hắn
chăng???

Sao có thể chứ.

Mặc dù không rõ
lắm nhưng người tôi thích là anh cơ mà.

Tôi đẩy hắn ra
rồi quơ lấy cái gối đánh túi bụi vào người hắn:

-Cậu làm cái gì
thế hả?Nụ hôn đầu của tôi đó cậu có biết không hả

-Có ai được
người yêu mình hôn mà giận dữ như nhóm trưởng không hả – Hắn đưa tay đỡ – Mà do
nhóm trưởng ấy chứ,tôi đâu có tự giác hôn đâu,là bị cưỡng ép mà

-“Cưỡng ép”???–
Tôi hét lên,máu trong người sôi sùng sục,dùng hết sức cầm cái gối dựa salon mà
đánh vào người hắn

-Thôi nào – Hắn
quơ lấy tay tôi đang cầm cái gối – Nhóm trưởng cứ như thế thì lần sau sao tôi
dám hôn nhóm trưởng chứ

-Cậu còn dám lần
sau??? – Tôi tức điên lên,quát vào mặt hắn

-Chỉ là tôi
không muốn nhưng nhỡ nguyệt lão cứ định như vậy thì biết làm sao?

-Định cái đầu
cậu – Tôi đưa tay lên sờ môi – Tôi còn chưa hôn ai bao giờ.Đáng nhẽ nụ hôn đầu
tiên phải dành cho người tôi thích ấy chứ

-Ý nhóm trưởng
là nên dành cho anh chàng Dylan kia phải không? – Hắn cười nhếch mép

-Tôi không biết-
Tôi nhìn xuống sàn nhà

-Suy nghĩ của
nhóm trưởng cứ như bà già ấy.Thời đại nào rồi mà nụ hôn đầu chỉ dành cho người
mình thích.Rõ khổ!!!

-Gì chứ?Chẳng
nhẽ muốn hôn ai thì hôn sao?

-Nhóm trưởng ra
nước ngoài mà xem.Người ta hôn nhau đầy đường

-Có quá như cậu
nói không?

-Không tin thì
qua đó mà xem hehe

Tôi lườm hắn.Hắn
nhìn tôi với ánh mắt rất chân thành:

-Dù sao đi nữa
thì cũng cám ơn món quà của Ngọc

Tôi ngỡ ngàng
nhìn hắn.

Nếu không lầm
thì đây là lần đầu tiên hắn gọi tên tôi.Cũng chẳng biết tại sao tim tôi lại rộn
ràng cả lên.

Tôi cố trấn an mình
để tim thôi không bay nhảy trong lòng ngực nữa:

-Thật sự món quà
hơn cả tôi mong đợi ấy chứ hehe

Được câu trước
lại mất câu sau.Tôi muốn đánh cái thằng cà chớn này ghê nơi:

-Thôi cũng khuya
rồi,tôi về đây.Ngồi thêm lát nữa,tôi sợ…

-Sợ gì??? – Tôi
ngạc nhiên với câu nói bở lững của hắn

Hắn tiến lại gần
thỏ thẻ vào tai tôi:

-Sợ sẽ không kìm
chế được mà “tặng quà” lại cho nhóm trưởng

Tôi tức giận ném
cái gối dựa về phía hắn.Nhưng hắn đã nhanh chân chạy ra cửa.

***********************

Thời gian thấm
thoát trôi qua,tờ báo tường cũng đã hoàn thành.

Tuy nói là làm
báo chứ thật ra chúng tôi cũng chỉ kêu mấy đứa trong lớp làm vài bài thơ rồi
lên mạng copy về những mẫu truyện cười rồi viết lại,dán lên tờ giấy roki,sau đó
vẽ vời cắt dán lên vài bông hoa là xong.

Thật chất thì tờ
báo tường này chưa nộp nhưng tôi biết nó sẽ không thể giựt được giải:

-Ngọc thấy
sao???- Khôi khoanh tay nhìn tờ báo tường

-Ngọc thấy nó
thường quá – Tôi nghiêng đầu nhìn nó – Hình dáng bình thường,nội dung cũng
chẳng có gì nổi bật

-Khôi cũng thấy
thế

-Thì tút lại vẻ
đáng yêu cho nó đi – Hắn ngồi dưới đất tay chống cằm nói

-Tút thế nào mới
là quan trọng?- Tôi thở dài

Cả ba cùng ngồi
suy nghĩ rất lâu:

-Hay là làm
thuyền đi – Tôi và hắn đồng thanh

Tôi và hắn nhìn
nhau.Khôi cũng nhìn hai đứa tôi:

-Thần giao cách
cảm nhỉ.Sao cậu nghĩ ra là làm thuyền?

Khôi hỏi hắn.Tôi
cũng muốn nghe tại sao hắn lại nghĩ ra cách đó:

-Thì hôm qua xem
lại Titanic,giờ nhớ ra,nói đại

Tôi thề là tôi
vô cùng thất vọng khi hắn nói ra nguyên nhân.Tôi thở dài,lắc đầu.Còn Khôi thì
ôm bụng cười nức nẻ:

-Mày cười gì thế
hả – Hắn lườm Khôi

-Thì đơn giản
chỉ là cười thôi mà

-Mày có nghĩ
được gì không mà lại ngồi cười ý tưởng của người khác thế hả?

-Nếu làm thuyền
mình sẽ tính sao với mớ bài thơ,truyện cười này đây? – Khôi hỏi

-Mình lấy que
làm khung thuyền rồi lấy những bài thơ,truyện cười này làm vỏ thuyền,còn tên
lớp thì mình sẽ làm buồm – Tôi nói – Cậu thấy sao???

-Nhưng vấn đề là
làm thuyền cậu phải dùng que dát mỏng thì mới có thể uốn cong được.Mình lấy
chúng ở đâu mới được chứ? – Khôi đặt vấn đề

-Cũng phải – Tôi
thở dài ra chiều thất vọng

-Việc đó thì
không cần lo- Hắn nhếch mép – Tôi sẽ tìm ra

-Vậy nhờ cậu nhá
– Tôi mừng rỡ

-Sao lại nhờ? –
Hắn trợn mắt nhìn tôi – Nhóm trưởng phải đi với tôi chứ

-Phải đi với cậu
á

-Ừ,tất
nhiên.Mình tôi thì còn gì là thú vị

-Vậy chừng nào
đi được???

-Chiều nay

-Nhanh thế à?

-Chỉ còn 2 tuần
nữa là nộp báo tường rồi.Sợ không kịp ấy chứ

*******************

Tôi ăn trưa qua
loa rồi vội vàng ra khỏi nhà.Hắn chở tôi tới một biệt thự rất sang trọng.Từ lớn
vào nhà có rất nhiều cây cảnh trông rất lạ và đẹp mắt.Con đường dẫn vào nhà chỉ
toàn lớp sỏi mỏng li ti nhiều màu rất bắt mắt chú không phải bằng xi măng hay
lớp đá nền xen cỏ mang tính trang trí như nhà tôi.

Vừa nghe tiếng
xe của hắn thì đã có người chạy ra mở cổng.Hắn chạy xe tới ngay chỗ người mở
cổng rồi dừng lại:

-Cậu chủ các
người có nhà không?

-Dạ có ạ! – Người
mở cổng là một người đàn ông trạc 30 tuổi nhưng lại xưng hô rất lễ phép với hắn
– Mời cậu vào nhà,tôi sẽ đi gọi cậu chủ

-Nhanh một
chút,tôi có việc

Nói xong,hắn chạy
xe vào gara.Tôi xuống xe rồi nhìn xung quanh gara.Rất rộng!!!Xem ra nhà này rất
giàu,có nhiều xe hơi nên mới xây dựng gara rộng thế này:

-Đừng nhìn nữa.Tuy
có gara rộng nhưng biệt thự này so với nhà nhóm trưởng thì thua rất xa – Hắn
rút chìa khóa xe ra rồi bước xuống

-Nhà bạn cậu à?

-Ừ – Hắn trả lời
không gì có thể ngắn gọn hơn

-Sao người đàn
ông đó lại…

-Ý nhóm trưởng
là sao lại cung kính với tôi như vậy? – Hắn cắt ngang

Tôi gật đầu.Hắn
quay sang nhìn tôi:

-Đây là gia
phong trong nhà cậu ta.Người làm đều phải lễ phép với chủ và bạn của chủ mình

-Thời đại nào
rồi mà còn sống theo kiểu phong kiến nữa chứ – Tôi thở dài không tránh khỏi mà
than một câu – Nhưng người ta lớn như thế mà tỏ ra cung kính với cậu thì thái
độ của cậu cũng phải ưa nhìn một chút chứ

-“Ưa nhìn”??? –
Hắn nheo mày nhìn tôi

-Phải.Người ta
lớn tuổi hơn cậu mà.Cậu tỏ ra lễ phép một chút không chết đâu

-Haizz- Hắn lấy
tay day day trán rồi xoay người bước đi- Đi thôi bà trẻ!!!

Tôi và hắn đi
vào cầu thang ăn thông từ gara lên nhà.Hắn tự nhiên ngồi xuống sofa cứ y như là
nhà của mình.Hắn quay sang nhìn tôi rồi chỉ vào chỗ kế bên:

-Ngồi đi!!!

Tôi vẫn cứ đứng
ngây người ra.Hắn thở dài rồi kéo tay tôi ngồi xuống:

-Không cần lễ
phép chờ chủ nhà mời mới ngồi đâu.Chờ cậu ta xuống thì chân nhóm trưởng cũng tê
rần rồi

Cùng lúc ấy,một
cô gái trẻ mặc đồ như là gia nhân mà tôi vẫn thường hay thấy trên phim bước từ
nhà bếp đi ra rất cung kính hỏi:

-Cô cậu dùng gì
ạ?

-Cho tôi rượu
Pháp năm 72 và một tách trà nhài

Cô gái đi vào
trong.Tôi liếc sang hắn:

-Cái gì
chứ?”Rượu Pháp năm 72”?Cậu chỉ mới lớp 10,là học sinh phổ thông đó

-Có luật cấm học
sinh phổ thông không được uống rượu không?Vả lại đây là rượu vang

-Rượu vang vẫn
là rượu thôi

-Đôi khi nhóm
trưởng sống trong sự bao bọc quá nên không hiểu được cuộc sống của chúng tôi
đâu – Hắn ngẩn mặt nhìn xa xăm như hồi tưởng cái gì đó

-Hiểu cái đầu
cậu – Tôi đá vào chân hắn – Làm như mình lớn lắm í

-Nhóm trưởng… –
Hắn xoa xoa cái chân

Lúc này cô gái
đã quay trở ra và mang theo những gì hắn bảo:

-Mời cô cậu dùng
– Cô gái vừa đặt ly rượu xuống bàn vừa nói

-Cám ơn chị! – Tôi
nhận tách trà từ tay cô gái vừa cười nói

Cô gái có vẻ
ngạc nhiên nhìn tôi một thoáng rồi sau đó cúi đầu lui ra,quay vào bếp.

Tôi thở dài cầm
tách trà lên hít một hơi rồi thổi qua, uống một hớp.Vị trà thanh nhạt,có hậu vị
ngòn ngọt,hương thơm phản phất bay ra xông vào mũi khiến người uống có cảm giác
rất dễ chịu:

-Trà rất
ngon!Xem ra đây là loại thượng hạng – Tôi không kìm được mà khen một câu

-Đúng là rất
biết thưởng thức – Tiếng nói của một người vừa đi xuống lầu vừa nói- Đây là trà
được ba tôi đặc biệt mua về từ Nhật

Tôi quay đầu lại
nhìn nơi phát ra tiếng nói.

Một cậu nhóc
trạc tuổi tôi và hắn,mặc một chiếc áo sơmi màu trắng,quần jean,khuôn mặt cũng
không hề thuộc vào loại tầm thường.Nói chung,ở Việt Nam hiện nay mà nói thì cậu ta có
thể sở hữu một gương mặt như thế thì quả là một cực phẩm.

Cậu ta thong thả
một tay bỏ vào túi quần, bước xuống từ cầu thang đi lại ngồi trên sofa chỗ đối
diện tôi và hắn.

Cô gái kia lại
mang một ly rượu vang ra cho người đó rồi lui vào.Cậu ta cầm ly rượu vang lên
,lắc lắc chất lỏng sóng sánh màu đỏ ở trong ly rồi đưa lên miệng uống:

-Chẳng mấy dịp
rồng ghé nhà tôm thế này…- Người đó đảo mắt sang nhìn tôi rồi nhìn hắn,khóe
miệng hơi cong lên – Lại còn dẫn theo cô bạn gái đáng yêu như thế

Hắn cũng đưa ly
rượu lên miệng,uống một ngụm:

-Tớ đến có việc
nhờ cậu giúp

-Không phải việc
làm mai em gái tôi cho cậu thì tôi đều có thể giúp

-Bảo,nghiêm túc
chút đi! – Hắn quay sang nhìn tôi giới thiệu – Đây là Hà Bạc Bảo,là bạn thân
chí cốt của tôi.Còn đây là Đào Thiên Ngọc,là…

Đến đây không
biết sao hắn lại khựng lại.Người tên Hà Bạc Bảo nở nụ cười như có như không
trên khóe môi :

-Không dám giới
thiệu là bạn gái sao?Lần đầu thấy cậu lấp lửng như vậy nha – Hà Bạc Bảo lại
nhìn sang tôi – Thấy cậu chắc Đào Chính và bọn họ vui lắm

-Hà Bạc Bảo!!! –
Hắn gằn giọng

-Là bạn gái của
cậu rồi mà,không cần phải ngại,không cần phải ngại

Hắn vô lực mà
lắc đầu.Tôi nheo mày khó hiểu những lời họ nói.Nhưng Hà Bạc Bảo nói tôi là bạn
gái hắn thì cái này không đúng à nha:

-Tôi không phải
bạn gái cậu ấy mà chỉ là bạn cùng lớp – Tôi khẳng định

-“Bạn cùng
lớp”??? – Hà Bạc Bảo ngạc nhiên nhìn hắn – Này,chầu XO không phải cậu nên trả
lại tụi này chứ

-Cậu làm xàm cái
gì thế? – Hắn nheo mày nhìn Hà Bạc Bảo rồi quay sang nhìn tôi- Ai nói không
phải?Nhóm trưởng mau quên như vậy à?Để tôi nhắc cho nhóm trưởng nhớ

Nói xong hắn lấy
điện thoại từ trong túi ra,bấm bấm gì đó.Tôi nghe được một giọng nói rất ngọt
ngào,êm tai và khuôn mặt rất đáng yêu từ trông máy phát ra  “Tôi….tôi…t…thích…cậ…u. Cậu đồng ý làm
boyfriend của tôi nhá???”

Tôi trợn mắt đưa
tay định giật lấy thì Hà Bạc Bảo đã nhanh tay hơn.Hà Bạc Bảo nhìn vào đoạn
video thì cười tỏ vẻ rất hứng thú:

-Không hổ danh
là Lê Quang Tường.Cậu quả thật là một tay rất sát gái nha

-E hèm – Hắn đằng
hắng vài cái – Cậu lúc nào cũng tùy tiện,muốn nói gì thì nói

-Này này,chẳng
phải hàng đêm ở bar,còn thời học trung học cơ sở nữa đều có…

Hà Bạc Bảo đang
nói thì hắn nhào lên bịch miệng Hà Bạc Bảo lại :

-Cậu mà nói nữa
thì đừng trách tôi vô tình

-Hehe,cũng có
lúc Lê Quang Tường phải sợ cơ đấy – Hà Bạc Bảo gạt tay hắn ra cười rất gian

-Được rồi,hôm
nay mình tới có chút chuyện nhờ cậu đây

-Cứ nói đi! – Hà
Bạc Bảo lại đưa ly rượu lên miệng

-Tớ muốn xin vài
miếng gỗ dát mỏng làm khung thuyền

-“Khung
thuyền”??? – Hà Bạc Bảo ngạc nhiên

– Phải.Tớ đang
làm báo tường

-“Báo tường”???
– Hà Bạc Bảo lập lại với vẻ mặt rất hứng thú – Cũng có cái ngày Lê Quang Tường
tham gia hoạt động của lớp cơ đấy

-Nói ít thôi.Cho
hay không cho?- Hắn nheo mày

-Dĩ nhiên là
được nhưng có điều kiện – Hà Bạc Bảo cười nhếch mép

-Tối mai chầu XO
– Hắn như rất hiểu ý nói

-Điều kiện đó là
tiên quyết nhưng….tớ vừa nảy ra một điều kiện khác – Hà Bạc Bảo nhìn sang tôi –
Chỉ là muốn cô bạn gái đáng yêu của cậu tới dự sinh nhật của tớ vào tháng sau
thôi

-Không được!!! –
Hắn nghiêm nghị

-Tớ mời cậu ấy
đâu mời cậu mà cậu phản ánh.Thế nào cô bạn?Ok không?

-Bạc Bảo,nhóm
trưởng không tới được mấy chỗ đó đâu

-Cậu lo xa cái
gì thế?Năm nay sinh nhật tôi sẽ đãi ở nhà

-Hiếm thấy thế
à? – Hắn hơi ngạc nhiên

-Ba tôi tuần sau
sẽ đi công tác xa,có lẽ hơn một tháng mới về

-Vậy nên ở
nhà,cậu làm loạn à?

-Loạn cái đầu
nhà cậu – Hà Bạc Bảo lại dừng sang tôi – Cậu đi chứ?

Tôi hơi ngạc
nhiên với lời đề nghị này.Tôi nhìn Hà Bạc Bảo rồi nhìn hắn:

-Không cần nể
mặt nó đâu.Nhóm trưởng không thích đi thì cứ trả lời là không

Tôi thận trọng
suy nghĩ thì Hà Bạc Bảo lại lên tiếng:

-Chỉ là dự sinh
nhật thôi,không cần phải thận trọng như thế đâu.

-Được,vậy cứ gửi
thiệp cho tôi

-Nhất định!!!!

Hà Bạc Bảo lấy
điện thoại ra gọi cho ai đó khi máy được thông thì giọng Hà Bạc Bảo trở nên
nghiêm nghị khác thường:

-Lấy vài miếng
gỗ dát mỏng về cho tôi

-…

-Dùng để làm
khung thuyền

-…

-Đem về gấp,bạn
tôi đang chờ

Hà Bạc Bảo ngắt
điện thoại rồi nhìn hắn:

-Sẽ có ngay
thôi.Cậu chờ một chút

Hà Bạc Bảo lại
cầm ly rượu lên uống rồi chợt nhớ ra gì đó:

-Hôm trước Tường
Vi có tới nhà tôi

Ly rượu trên tay
hắn như bị khựng lại.Hắn nhẹ nhàng đặt ly rượu xuống:

-Nó tới làm gì?

-Tìm cậu – Hà
Bạc Bảo nhìn thoáng qua gương mặt hắn rồi trầm giọng hỏi – Đã rất lâu không về
đó à?

Hắn xoa xoa thái
dương.Hà Bạc Bảo thấy vậy nên không nói gì nữa.Tôi nhìn hắn rất lâu.Đây là lần
đầu tiên tôi thấy hắn sầu não thế này.Thật sự hắn có rất nhiều việc và những
tính cách thật mà tôi vùng những người trong nhóm chưa biết.

Lần trước,Dịu Mĩ
có kể cho tôi nghe về cái hôm đi làm bài thuyết trình ở nhà hắn.Dịu Mĩ kể nhà
hắn quả thật rất kì lạ nha.

Nhà hắn rất
rộng,có tất cả là ba phòng nhưng ngoại trừ phòng hắn thì tất cả các phòng đều
không có người ở.Quan Đông cũng từng nói đã sang nhà hắn chơi nhiều lần nhưng
Quan Đông chỉ thấy một người làm và hắn chứ chưa từng thấy qua ba mẹ hắn.

Càng suy nghĩ
càng cảm thấy hắn thật sự rất bí ẩn nha

-Nhóm trưởng
đang suy nghĩ gì thế? – Hắn lay nhẹ người tôi

-À…không có gì- Tôi
hơi giật mình nâng ly trà lên uống

Hà Bạc Bảo đưa
cho hắn một hộp quà màu xanh thắt nơ trắng trông rất trang nhã:

-Đây là quà của
Tường Vy.Cô bé nói hôm sinh nhật có đến nhà cậu nhưng đợi rất lâu mà không thấy
cậu về nên đã gửi ở chỗ tôi

-Cám ơn!!!

Hắn nhận lấy hộp
quà rồi mở ra.

Nhìn thoáng
qua,tôi thấy đó là một cái áo sơmi màu đen.Tôi đảo mắt nhìn lên trên cổ áo,hình
như là hàng hiệu.Xem ra cô bé tên Tường Vi thật sự rất tốt với hắn

-Xem ra không tệ
– Hà Bạc Bảo nhìn cái áo rồi lại nâng ly rượu lên – Cậu nên về thăm con bé một
chút.Cô bé thật sự rất nhớ cậu

-Ít chuyện một
chút cho tớ nhờ – Hắn đóng cái hộp quà lại rồi để lên bàn

-Tùy cậu nhưng
hôm nào rảnh vẫn là cậu nên đến chỗ cũ đãi bù cho chúng tôi chứ

Hắn thuận tay
ném cái gối dựa sofa vào người Hà Bạc Bảo:

-Biết rồi!!!

Một người thanh
niên đi vào cho Hà Bạc Bảo một cái túi:

-Gỗ dát mỏng cậu
chủ cần đây ạ

-Được rồi.Cậu về
xưởng đi

Hà Bạc Bảo vừa
nói xong người thanh niên kia lập tức đi ngay như sợ nán lại thêm một giây sẽ
bị ăn thịt mất.

Hà Bạc Bảo đưa
cho hắn cái túi:

-Thứ cậu cần đây
này!

-Cám ơn cậu nhé
– Hắn nhận lấy cái túi rồi đứng lên như có ý ra về – Chầu tối nay tôi sẽ trả,cứ
thoải mái đi

-Vậy còn gì bằng
– Hà Bạc Bảo cũng đứng lên – Quá quen thuộc rồi,không tiễn nhé

Nói xong,Hà Bạc
Bảo quay sang tôi:

-Gặp lại cậu
tháng sau

Tôi mỉm cười gật
đầu chào Hà Bạc Bảo.Hắn kéo tay tôi đi:

-Cười cái gì,đi
về thôi

-Ít khi thấy cậu
ăn phải giấm chua nha

Hà Bạc Bảo cười
rộ lên ở phía sau.Hắn quay lại lườm Hà Bạc Bảo rồi kéo tôi đi

Trên suốt quảng
đường về,tôi và hắn không nói gì.Tôi thì cứ mãi nghĩ về những lời kể của Mĩ và
Phong và cả những lời nói của Hà Bạc Bảo ban nãy.Còn hắn thì cứ mãi trầm tư mà
lái xe ,hình như cũng đang suy nghĩ gì đó

Sau này khi dự
tiệc sinh nhật Hà Bạc Bảo thì tôi mới biết xuất thân và gia cảnh của hắn quả
thật rất đặc biệt và vô cùng đáng thương

                                      *********************

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+