Trang chủ » Thế giới truyện »

Nơi đâu có hạnh phúc – chương 16 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG
16:

Tôi
chậm rãi đi về phía Đình Phong.Cậu ấy vẫn cầm lấy một nhánh cây mà chọc vào
những mảnh than củi còn đang lập lòe cháy.

-Sao cậu không
ngủ?

Tôi ngồi xuống
bên cạnh cậu ấy rồi hỏi.Cậu ấy dường như giật mình một chút trân mắt nhìn
tôi.Sau khi định thần lại rồi mới trả lời:

-Ngủ không được.Còn
cậu?

-Tớ giật mình
tỉnh dậy thì hai cô bạn chung lều đã biến mất.

-Nên cậu
sợ…không dám ngủ tiếp??? – Cậu ấy nheo mắt nhìn tôi cười

Tôi không nói gì
chỉ lặng lẽ chống tay lên cằm nhìn ánh sáng đỏ hồng còn đang lập lòe sáng.Cơn
gió biển thổi nhẹ qua làm tôi thoáng rùng mình.Đáng nhẽ khi ra khỏi lều,tôi nên
khoác áo khoác vào.

Còn đang suy
nghĩ thì một chiếc áo khoác len đen đã được choàng trên người tôi:

-Tớ không sao!!!

Tôi quơ tay định
trả áo khoác lại cho Đình Phong nhưng cậu ấy đã xua tay bảo:

-Cậu cứ khoác
vào.Tôi là con trai,sức khỏe dù sao cũng tốt hơn con gái các cậu

Dù sao tôi cũng
hơi lạnh nên tôi không từ chối mà mặc áo khoác vào.Sau khi vén tóc qua một bên
vai thì tôi mới lặng lẽ nhìn cậu bạn cùng lớp đang ngồi bên cạnh:

-Cậu có phải là
thích Trần Tây không?

Người thường khi
bị người khác phát hiện bí mật thì sẽ có chút ngạc nhiên.Nhưng đằng này,cậu ấy
lại tỏ ra hết sức bình thản,bình thản đến nổi tôi còn lầm tưởng là mình đoán
sai.

Một lúc lâu
sau,sắc mặt cậu ấy vẫn thản nhiên,cười nhạt mà hỏi;

-Cậu nói cái gì
vậy?

-Tôi chỉ thuận
miệng hỏi thôi – Tôi đưa tay về phía ngọn lửa để lấy chút hơi ấm – Tôi thấy
được ánh mắt của cậu lúc ăn trưa

Cậu ấy im lặng
rất lâu rồi mới cười nhạt:

-Cậu rất hay
quan sát người khác?

-Là vô tình thôi

-Có thể giữ bí
mật giúp tớ?

-Ừ!!!

Tiếp theo đó lại
là một không khí im lặng.

Nguyệt lão cũng
thật là rất khéo sắp xếp.Nhóm tôi 6 người đã lọt vào cái vòng lẩn quẩn của tơ
hồng.Quan  Đông và Dịu Mĩ rất hay cãi
nhau,cuối cùng cũng thành đôi.Tôi và Trần Tây cùng thích hắn.Đình Phong thì
thầm thích Trần Tây.Qủa thật rất khéo!!!

Tôi cười nhạt
với cách sắp xếp của Nguyệt lão.

-Cậu cười gì
thế?

-Chỉ là tôi thấy
nhóm mình rất khéo lại thích thầm lẫn nhau

-Cậu và thằng
Tường…???

Câu hỏi bỏ lửng
này của cậu ấy làm tim tôi rung lên.Tôi biết phải trả lời thế nào đây???Nên nói
là lúc đầu là giả nhưng lúc sau tôi đã thích hắn?Hay chúng tôi đã thật sự chia
tay,không còn vương vấn?

Tôi chỉ thở dài
rồi lắc đầu.

-Cậu thích nó
khi nào? – Tôi chuyển đề tài

Cậu ấy chau mày
suy nghĩ rất lâu mới trả lời tôi:

-Khi cậu ấy bảo
cậu ấy làm thêm để phụ giúp gia đình

-Có phải lúc ấy
cậu thấy nó rất mạnh mẽ,kiên cường?

-Phải!!!

-Có phải con
trai các cậu đều thích con gái kiên cường,mạnh mẽ?

-Tôi cũng không
biết

-Vậy cậu không
phải con trai rồi

Tôi cười cười
trêu cậu ấy.Cậu ấy cũng mỉm cười

-Hai cậu nói gì
mà vui vậy?

Tiếng của Trần
Tây vong lại từ phía sau làm tôi và Đình Phong quay đầu lại.Bên cạnh nó dĩ
nhiên còn có hắn.Tôi cười nhạt không nói gì rồi quay đầu tiếp tục nhìn ngọn
lửa.

Hắn và Trần Tây
cũng thong thả ngồi xuống cùng chúng tôi.Không khí im lặng cho đến khi đôi tình
nhân mới đi dạo biển về cùng tụ hội thì không khí trở nên ồn ào hơn:

-Xem nào có phải
áo khoác Ngọc đang mặc là của thằng Phong không?

Sau khi kể
chuyện trên trời dưới đất,thì Quan Đông 
nhìn tôi mà hỏi.

-Thằng nhóc này
bình thường im lặng không ngờ cũng galan như vậy

Quan Đông huýt
huýt Đình Phong vài cái.

-Đâu phải im
lặng là hiền lành

Đó là câu nói đầu
tiên của hắn mà tôi nghe được kể từ khi bắt đầu chuyến dã ngoại.Đình Phong sau
khi nghe xong thì cười nhạt đáp lại:

-Không hiền lành
nhưng dù sao cũng không phải xấu

-Nhưng so với
nói huyên thuyên thì im lặng trong xấu xa hơn nhiều

Bỗng nhiên hắn
nhấn giọng ở hai chữ “xấu xa” làm mọi người trong nhóm có linh cảm không tốt
lắm.Quan Đông lập tức chuyển đề tài sang chuyện khác:

-Tôi đố một câu
nha.Con gì khi trẻ đi bốn chân,khi lớn đi hai chân,lúc già lại ba chân?

-Câu đố gì thế
này – Dịu Mĩ nhăn mặt – Làm gì có con nào như thế?

-Cậu ngốc thì
đừng có lên tiếng – Quan Đông nháy mắt vài cái

-Cậu ngốc thì có
– Dịu Mĩ véo vào hông Quan Đông làm cậu ta rít lên xin tha

-Có phải con
người không? –Tôi cười cười hỏi Quan Đông

-Vẫn là Ngọc
thông minh nhất.Vậy đoán xem đường nào có bốn vú?

-Cậu tục vừa vừa
thôi – Dịu Mĩ quát

-HEHE,là đố vui
mà!!!

-Đường Hai Bà
Trưng –Hắn tóm gọn 1 câu

Câu trả lời này
làm tôi đỏ cả mặt.Cái tên Quan Đông này sao lại thô tục như thê chứ.

-HEHE,mày quả
thật rất nguy hiểm nha!!!

-Nguy hiểm ra
mặt còn hơn nguy hiểm ngầm

Không biết có
phải là tôi suy nghĩ nhiều hay không nhưng tôi có cảm giác mỗi một lời nói của
hắn đề có ý châm chọc Đình Phong.

-Nguy hiểm chính
là không nói thẳng thắn – Đình Phong vẫn chăm chú cầm nhánh cây chọc vào đám
lửa

-Chỉ sợ là chính
bản thân ai đó không thể thẳng thắn

-Chưa thử sao
biết được?

Lúc này.hắn và
Đình Phong đã bốn mắt nhìn nhau.Ngọn lửa trong mắt họ còn rực rỡ hơn cả ngọn
lửa đang lập lòe cháy kia

Hắn đột nhiên
đứng dậy nhìn thẳng vào Đình Phong hỏi:

-Vậy mày có thể
nói xem người mày thích là ai?

-Chuyện đó không
kiên quan đến mày – Đình Phong vẫn ngồi im,bình tĩnh đáp

-Chưa trả lời
sao biết không liên quan?

-Vậy ý mày là
mày biết người tao thích là ai?

-Chỉ là tao biết
nhưng mày không chịu thừa nhận.

-Tao thừa nhận
hay không quan trọng sao?Vốn mày đã khẳng định như vậy,tao giải thích mày có
nghe sao?

-Không thừa nhận
mà lại âm thầm hành động như thế.Mày không thấy hổ thẹn?

-Tao quang minh
chính đại thì cớ gì phải hổ thẹn

-Hai cái thằng
này có thôi đi không

Thấy hắn và Đình
Phong đang tiến về phía đối phương,Quan Dông liền chạy ra ngăn lại.Tôi run run
không biết nói gì.

-Có gì thì từ từ
nói.Hai đứa mày có cần động tay động chân như vậy không

-Là nó không
muốn nói – Hắn trợn mắt nhìn Đình Phong lớn tiếng nói

-Là mày luôn
nghĩ mình đúng – Đình Phong lớn tiếng quát lại

Lúc này,Quan
Đông dù mạnh thế nào cũng không thể ngăn hai người lại.Tôi lo lắng liều mình
chạy lại phụ Quan Đông kéo hai người ra:

-Hai cậu sao vậy
hả?Thầy cô thức dậy hết bây giờ

-Buông ra xem!!!

Hắn quát to rồi
một tay hất mạnh tôi ra.Tôi theo thế đó mà ngã sõng ra bãi cát.Đình Phong thấy
vậy chạy lại đỡ tôi lên rồi quát:

-Mày điên hả
Tường?

-Mày còn chối là
không thích Ngọc?

Cả đám điếng hồn
khi nghe hắn nói.Tôi nhíu mày nhìn hắn.

Tôi đã biết Đình
Phong thích Trần Tây nhưng đã hứa sẽ giữ bí mật dùm cậu ấy nên không thể thanh
minh giúp cậu ấy.Chỉ là tâm trạng khi nhớ tới chiếc móc chìa khóa của hắn và
Trần Tây,tôi liền tức giận hét lên

-Cậu ấy có thích
tôi hay không thì liên quan gì cậu?

-Phải!!!Không
liên quan,ngay từ lúc tôi thua cuộc chạy tiếp sức thì đã không còn liên quan

-Cuộc chạy tiếp
sức đó dù thắng trong lòng cậu có vui sao? – Tôi hét lên – Vốn đã có cô gái
mình thích,đã có móc gắn chìa khóa,cậu còn trêu đùa tôi làm gì

Cổ họng tôi đắng
chát tiếp tục hét lên những lời trong lòng tôi đang kìm nén.

-Là nhóm trưởng
vui mừng khi tôi không thắng được.Vốn đã có anh chàng Dylan kia,nay lại thêm
một Đình Phong,tôi trở nên thừa thãi quá rồi

-Là cậu vốn đa
tình còn muốn có thêm nhiều người thích cậu

-Sao nhóm trưởng
không tự nhìn lại mình

-Tôi làm sao?

-Bản thân cũng
vốn đa tình có thể trách ai

Đầu tôi bốc lên
ngọn lửa cháy phừng phực.Dường như ngọn lửa này bốc ra miệng không đủ giải tỏa
nên tôi lập tức ngồi xuống lấy một nấm cát ném về phía hắn:

-Cậu bảo ai đa
tình hả?

-Đừng có chơi
cái trò trẻ con đó – Hắn nhanh  nhẹn đưa
tay lên che mặt rồi trừng mắt nhìn tôi quát

-Tôi chính là
con nít như vậy đó

-Thôi nào.Hai
người làm cái gì vậy hả – Quan Đông thở dài cảm thán – Muốn đánh thức cả khối
đang ngủ sao?

-Mày cũng
vậy.Sao tự dưng lại nổi xung như thế chứ? – Dịu Mĩ kéo tay tôi

-Kệ tao!!!

Âm thanh vang
lên

Tôi và hắn quay
sang nhìn nhau.

-Đấy đấy!!! –
Quan Đông trơ mắt nhìn tôi và hắn – Lúc mắng người khác cũng đồng thanh,tâm
linh tương thông như thế còn cãi nhau cái gì

Tôi và hắn nghe
vậy thì quay mặt đi.

Cái gì mà “tâm
linh tương thông”.Cái tên Quan Đông này thật là hồ đồ

-Mọi chuyện kết
thúc ở đây là được rồi – Đình Phong phủi phủi tay – Về lều thôi!!!

Cả nhóm ai cũng
thở dài rồi đi về lều.Tôi cởi áo khoác len ra rồi cẩn thận phủi lớp cát trên
áo,nở nụ cười rồi dưa cho Đình Phong:

-Trả cậu cái
áo.Cám ơn cậu nha!!!

-Không có
gì.Nghĩa vụ nên làm!!! – Đình Phong cũng cười đáp trả

Nhưng ai đó
trong lòng lại nổi xung lên chỉ chỉ trỏ trỏ vào mặt Đình Phong:

-Đấy đấy.còn nói
cái gì mà không thích.Mày có ý đồ gì chứ?

Đình Phong lườm
hắn một cái rồi đẩy lưng tôi:

-Mặc kệ nó!!!Về
lều thôi!!!

Tôi và Đình
Phong vừa quay đi thì hắn chợt hùng hổ xông tới xoay người Đình Phong lại rồi
thẳng tay đấ một cái vào mặt cậu ấy.

Quan Đông trợn
mắt vội chạy lại giữ hắn:

-Mày làm cái gì
vậy Tường?

Miệng Đình Phong
chảy chút máu.Tôi hoảng hốt ngồi xuống đỡ cậu ấy dậy:

-Cậu không sao
chứ?

Đình Phong lắc
lắc đầu.Dịu Mĩ vội lấy khăn giấy trong túi lau lau máu cho Đình Phong:

-Chảy cả máu
rồi.Đâu cần mạnh tay như vậy chứ

Đình Phong ngăn
tay Dịu Mĩ lại rồi đưa tay chùi máu ở khóe miệng rồi mới nhìn hắn.Ánh mắt cậu
ấy không chút giận dữ,giọng nói nhẹ nhàng mà cứng rắn nói:

-Đánh cũng đánh
rồi,mày thỏa giận rồi chứ?

-Chưa xong
đâu.Mày nói xem rốt cuộc mày có ý gì?

-Ý của tao chính
là mày đừng trẻ con nữa.Đừng ghen tuông vớ vẩn!!!

Hắn là đang ghen
sao?

Tôi lén nhìn
sang hắn.

Hắn đang bị Quan
Đông giữ lấy thân người.Nhưng nét mặt vẫn giận dữ,bốc lên ngọn lửa muốn đem
Đình Phong đi nướng lên.

-Vậy mày hỏi
lòng xem mày có xíu nào không có ý với Ngọc?

-Đó là chuyện
riêng của tao

Cái cậu này cũng
kì thật!!!Chi bằng thẳng thắn  nói rõ là
không có ý với tôi là được.Việc gì cứ “không liên quan tới mày” làm cho hắn nổi
xung lên như thế chứ.

-Ngọc là bạn gái
tao.Mày nói không liên quan mà nghe được à? – Hắn lại cố vẫy ra khỏi Quan Đông
xấn tới Đình Phong

-Là bạn gái hay
tù nhân? – Đình Phong nheo mày – Quen mày là cậu ấy không được thân thiết với
bạn khác phái à?Mày hơi ích kỉ rồi

Những lời này
của Đình Phong hình như đã chọc sâu vào cơn giận đang dâng trào của hắn.Tôi chỉ
kịp thấy mặt hắn đỏ bừng lên vì giận rồi mạnh mẽ thoát khỏi Quan Đông.Hắn lao
về phía Đình Phong như một con hổ dữ rồi lại giờ tay đấm vào mặt cậu ấy.Đình
Phong ngã lăn ra bãi cát

Đến lúc này,Đình
Phong cũng không nhẫn nhìn nữa.Cậu ấy vội vàng đứng dậy đánh trả hắn.Mặt hắn
sau cú đấm đó cũng đỏ lên

Hai người cứ như
thế mà đánh nhau.Quan Đông cố gắng chen vào giữa hai người can ngăn.Nhưng kết
quả đều bị hai người họ xô ra.

Trần Tây và Dịu
Mĩ thì một bên sợ hãi không biết làm gì.Tôi cắn môi nhìn họ bất an.Hai người họ
đánh nhau chủ yếu cũng là chuyện của tôi.Tôi đứng ngoài không can ngăn thì sao
được chứ

Cứ với suy nghĩ
đó mà tôi lao vào họ

Cảm giác đau rát
trên má làm tôi choáng váng muốn lăn ra cát.Nhưng do hắn đã kịp đỡ lấy tôi.Là
do khi tôi xông tới,đúng lúc Đình Phong đang “tặng” cho hắn một cú đấm.Tôi xông
vào quá nhanh vô tình nhận luôn “món quà” đó

Thấy tôi ôm mặt
đau rát thì hắn càng túc giận hơn đứng dậy xông về phía Đình Phong.Tôi hoàng
hồn vội vàng đứng dậy xô hắn ra rồi hét:

-Cậu nổi điên đủ
chưa?

-Tôi nổi điên???
– Hắn trợn mắt nhìn tôi

-Phải!!!Có phải
cậu thấy Trái Đất hòa bình quá nên muốn gây mất trật tự một chút phải không?Bản
thân thì bê bối,học tập sa sút còn không lo lắng còn muốn gây chuyện với người
khác

-Tôi chính là
đứa hư hỏng như vậy!!!Học hành bê bối,thích đánh nhau như vậy đấy.Làm ơn tránh
xa tôi một chút không thì tôi sợ con gái tôi cũng sẽ đánh

-Vậy cậu thử
xem.Cậu ngu ngốc,ngớ ngẩn còn bê bối như vậy thì tự tin lắm sao

-Đúng.Là tôi ngu
ngốc,ngu ngốc mới có thể bày ra cái trò đó trong hôm hội thao để rồi thất bại
thê thảm như bây giờ đây

-Tôi mới là ngốc
đây.Là tôi ngu ngốc,ngu ngốc đến mức cứ cho nếu cậu không thắng tôi cũng sẽ
bằng lòng ở bên cậu đến khi cậu nói không cần tôi nữa.Là tôi ngu si,ngu si khi
đâm đầu vào người đa tình biến thái như cậu

Tay tôi lần lên cồ
tìm sợi dây chuyền rồi kéo phựt nó ra:

-Giờ thì kết
thúc.kết thúc tất cả!!!

Vì kéo hơi mạnh
nên tay tôi vô tình quăng sợi dây vào đống than củi đang lập lòe đó.Khi sợi dây
vừa rơi vào đống than củi thì hắn bỗng nhiên lại lao vào đống than củi đưa tay
vào tìm sợi dây mặc cho hắn biết mình sẽ bị bỏng.

Cả nhóm lao vào
kéo hắn ra.Tôi thì thẫn người ra nhìn hắn

Rốt cuộc hắn
muốn gì đây?

Hắn nâng niu,quý
trọng sợi dây chuyền đó hay đoạn tình cảm mờ ảo của chúng tôi?

Hắn vốn chẳng
phải đã có người mình thích?

Hắn treo móc
khóa đôi giày đó vào khóa xe chẳng phải đã ngầm thừa nhận tình cảm cua Trần
Tây?

Cảm giác đắng
chát trong cổ họng làm tôi không thể nói thành lời

Hắn nhặt ra từ
trong đống than củi đó sợi dây chuyền đã biến dạng thành một chất rắn màu bạc.Mặt
dây chuyền cũng đã nứt ra không còn nhìn rõ hình dạng nữa.Hắn cứ như thế nhìn
vào sợi dây.

Trần Tây lo lắng
nắm lấy tay hắn.

Bàn tay hắn lúc
này đỏ rần hết lên.Máu ở vài chỗ cũng chảy xuống.Tôi chợt đau lòng định chạy
lại hỏi han nhưng vừa lao đến một bước thì chợt khựng lại khi thấy nước mắt của
Trần Tây chảy xuống

Nó đang khóc vì
hắn.

Khi con người ta
cảm thấy đau trước nỗi đau của người khác thì đó chẳng phải là yêu sao?

Tôi cười
nhạt.Cuối cùng hóa ra người thừa thãi chính là bản thân tôi

Có cái gì đó
rưng rưng ở mí mắt.Tôi cố mở to mắt cho những chất lỏng đó không rơi ra.

Khóc sao?

Khóc cái gì cơ
chứ?

Chỉ là một đoạn
tình cảm thời học sinh thôi mà

Tôi quay lưng bỏ
đi.Mặc cho tiếng gọi lo lắng của Dịu Mĩ đang réo gọi.Mặc cho tiếng khóc đau đớn
của Trần Tây.Mặc cho hắn đang nhìn trân trối vào sợi dây đã biến dạng kia.

Mọi thứ đơn giản
đã kết thúc!!!

Đoạn tình cảm mờ ảo 3 tháng cũng kết
thúc!!!

Chỉ là sao trong lòng tôi có cái gì đó
lại tiếp tục nảy nở???

Tôi còn hi vọng cái gì cơ chứ???

                                      ******************

Trời tờ mờ
sáng.Sóng biển vỗ vào những phiến đá tạo thành những âm thanh khuấy động cả
không gian.Tôi ngồi bó gối trên một phiến đá to nhìn ra biển.

Trời tờ mờ thế
này chắc cũng gần 5 giờ sáng.Theo lịch của trường thì 6 giờ sáng nay chúng tôi
sẽ tham quan đồi cát.Tôi thở dài leo xuống phiến đá hướng về phía nhà nghỉ.

Khi băng qua con
đường sỏi hướng vào nhà nghỉ thì tôi thấy hắn đang ngồi khuất sau những cây
thông.Bàn tay hắn vẫn chưa được băng bó đang nắm lấy cái gì đó.

Tôi định bỏ
đi.Nhưng chân lại chôn chặt tại chỗ.Tiếng lòng thôi thúc đi về phía hắn.Dù sao
cũng ngốc rồi thì ngốc thêm một lần nữa vậy.Tôi thở dài đi về phía hắn

Hắn ngước lên
nhìn tôi.Gương mặt tuấn tú có phần hơi tàn có lẽ là do ngồi hóng gió suốt đêm
qua.

Tôi lấy một dây
thun trong túi quần buộc lại tóc cho gọn gàng rồi ngồi xuống bên cạnh hắn.Thấy
bên cạnh hắn có bịch sơ cứu vết thương nên tôi tốt bụng sơ cứu vết thương dùm
hắn.

Tôi cầm lấy tay
hắn cố mở những ngón tay đang nắm chặt cái gì đó nhưng lại không dám dùng sức
quá mạnh vì sợ hắn đau.Sau một hồi lôi kéo các ngón tay của hắn,tôi thấy thứ
hắn cầm trong tay chính là sợi dây đã biến dạng.Lòng tôi lại thót lên vài cái
nhưng tôi không dám nhìn hắn.

Tôi lấy sợi dây
đã bị biến dạng kia đặt sang một bên rồi cẩn thận sơ cứu vết thương cho hắn.

Tên khỉ gió này
thật không biết quý trọng cái đẹp!!!

Bàn tay vốn
trắng nõn.những ngón tay thon dài thẳng tấp là thê.Nhiều người ước ao còn không
được.Còn hắn có thì lại làm sưng phồng,rộp lên cả bong bóng nước.Thật là phí
cỉa trời ban mà.

Tôi vừa thổi nhẹ
vào tay hắn vừa dùng bông gòn cẩn thận rửa vết thương cho hắn.Tôi cố gắng không
dùng sức nhiều.Từ đầu đến cuối đều từng chút mà cảm nhận quan sát hắn có đau
hay không

Tôi không nói gì
cứ cẩn thận,tỉ mỉ sơ cứu vết thương như thế.Hắn cũng chăm chú nhìn từng động
tác sơ cứu của tôi.Cả hai im lặng không nói tiếng nào.Sau khi băng bó xong,tôi
nhìn ngắm lại “tác phẩm” của mình.Tuy không đẹp mắt lắm nhưng cũng đã cố gắng
hết sức rồi.Tôi thu dọn những thứ vừa băng bó dang dở cho vào bịch rồi đứng dậy

Hắn kéo tôi lại.Hai
tay ôm lấy eo tôi.Đầu dựa vào bụng tôi.Rất lâu sau,hắn vẫn không nói gì.

Tôi nhìn khung
cảnh xung quanh cũng đã sáng bừng lên.Tôi ước tính thời gian chắc cũng gần 6
giờ sáng.Tôi đẩy nhẹ hắn ra nhưng hắn lại càng ôm chặt hơn.Tôi thở dài nhắc nhở
hắn:

-Sáu giờ sáng
nay có chuyến tham quan đồi cát

Hắn không nói
gì.Tay cũng không hề có ý buông tôi ra.Tôi bất lực nhìn hắn hỏi:

-Rốt cuộc cậu
muốn thế nào?

-Tôi thích em!!!

Gió biển lay
động làm những tán cây xung quanh thổi xào xạc

Gió biển mang
theo khí lạnh của sương sớm bất giác làm người ta rùng mình

Có cái gì đó khô
khốc trong sương sớm làm cơ thể tôi trở nên khô cằn,không thể diễn tả nổi

Tôi lặng người
chết trân tại chỗ khi nghe ba chữ ấy thốt ra từ miệng hắn.

Không đợi tôi
phản ứng,hắn lập lại một lần nữa:

-Tôi thích em!!!

Cảm giác ngọt
đắng hòa lẫn vào nhau,không rõ là thứ cảm xúc gì.

Trong lòng tôi
lúc đó chỉ cảm nhận được có cái gì đó hạnh phúc đang len lõi thấm vào từng tế
bào.Thứ hạnh phúc đó xua tan đi cái đắng chát tích tụ vào đêm qua.Thậm chí vừa
mới ban nãy nó vẫn còn tích tụ ở đó.Vậy mà khi vừa nghe ba chữ này lại biến đâu
mất.

Tay hắn rời khỏi eo
tôi,nắm lấy bàn tay tôi đang buông thỏng.Tay hắn bóp nhẹ bàn tay lạnh lẽo của
tôi rồi áp vào má hắn:

-Chúng ta chấm
dứt trò chơi mờ ảo,bắt đầu chính thức có được không?

Hắn là đang tỏ
tình với tôi sao?

Tôi còn mơ hồ
không tin vào tai của mình thì chất giọng trầm ổn,dịu dàng nhất của hắn lại
vang lên:

-Có được không?

-Còn Trần Tây? –
Tôi mơ hồ hỏi

-Người tôi thích
là em – Hắn khẳng định một lần nữa

-Móc khóa đôi
giày sao lại treo ở vào chìa khóa xe? – Tôi vẫn kiên trì dò hỏi

-Chỉ là thấy đẹp
nên tôi mới gắn vào

-Thật???

-Thật – Giọng
hắn vẫn trầm ổn mà khẳng định

-Cậu biết nó là
của Trần Tây???

Hắn ngước lên
nhìn tôi nheo mày.

Vậy là hắn không
biết sao?

-Vậy cậu có biết
Trần Tây thích cậu?

-Rất lâu lúc
trước,Trần Tây có nói với tôi

Vậy là hắn biết
Trần Tây thích hắn.

Thấy tôi im lặng
không nói gì hắn bèn giải thích:

-Nhưng tôi đã
trả lời rất rõ ràng người tôi thích là nhóm trưởng

Tôi nheo mày nhớ
lại cái hôm tôi và Trần Tây nói chuyện ở sân sau.Hóa ra,hắn đã thích tôi lâu
đến như vậy?

Nhưng sao có thể chứ.Tôi cắn môi,do dự
hỏi:

-Cậu thích tôi lâu rồi sao?

Hắn ngước lên nhìn tôi.Vẻ mặt chân thành
vô vùng khẩn thiết:

-Nếu tôi nói phải có phải nhóm trưởng sẽ
đồng ý?

Cái gì thế này?

Phải là phải.Không phải là không phải.

Cái tên khỉ gió này.Trả lời kiểu gì vậy
chứ

-Vậy có phải hay không?

-Đã biết còn cố hỏi – Hắn hùng hổ gằn
giọng

-Chỉ là tôi muốn khẳng định một chút –
Nụ cười trên môi tôi nở lên rất hạnh phúc

-Vậy là đồng ý? – Hắn nhìn tôi dò xét

-Làm gì dễ dàng
như vậy – Tôi vùng ra khỏi hắn – Tôi còn chưa tính sổ với cậu chuyện hôm qua

-Hôm qua có gì
đâu chứ?- Hắn đứng dậy trợn mắt nhìn tôi

-Không có à?Cậu
kiếm chuyện với Đình Phong.Lời nói còn có ý nói tôi giống như bắt cá hai tay
vậy

-Là do nhóm
trưởng nghĩ thế chứ tôi đâu có ý đó – Hắn ra vẻ vô tội

-Còn nói không?
– Tôi trợn mắt làm dữ với hắn

-Ừ thì cứ cho là
có – Hắn bèn dịu giọng xuống nước – Tôi xin lỗi là được phải không?

Tôi quay sang
phía khác cười mỉm rất vừa lòng nhưng vẫn muốn hành hạ hắn một chút nữa:

-Đâu phải chỉ
xin lỗi là xong

-Vậy nhóm trưởng
muốn thế nào?Tay tôi cũng bị thương đến thế
này.Không biết có tàn phế hay không nữa

Tôi ngủi lòng
quay sang nhìn bàn tay hắn:

-Đâu nghiêm
trọng như thế!!!Mà cũng tại cậu cả,thò tay vào đó làm gì không biết

-Là ai vừa ném
sợi dây vào đống than củi vừa bảo “giờ thì kết thúc,kết thúc tất cả rồi” nên
tôi…

-Nên cậu sợ,mới
không do dự mà cho tay vào đống lửa?

Giọng nói tôi
run run mang theo niềm vui sướng.Thì ra thích một người lại hạnh phúc đến
thế.Thì ra khi biết người mình thích rất quan tâm,rất thích mình lại còn hạnh
phúc gấp bội

Hắn vươn hai
cánh tay ra ôm tôi vào lòng:

-Lúc đó trong
đầu tôi chỉ có một suy nghĩ nếu sợi dây thật sự biến mất thì đoạn tình cảm giữa
tôi và em cũng biến mất

Ngôn ngữ cùng
cách xưng hô của hắn làm tôi loạn cả lên

-Khi lấy sợi dây
ra từ trong đống lửa,thấy sợi dâu ngay cả hình dạng cũng không còn nhận ra,tôi
liền thấy thất vọng.Tôi sợ tình cảm sẽ theo sợi dây này mà biến dạng đến mức
không nhận ra hình dáng.Lúc đó,tôi liền nhận ra một điều,tôi sợ mất em.Sợ mất
em mãi mãi!!!

Tôi cười hạnh
phúc đến muốn ngất đi trên vai hắn.Đầu tôi càng dụi sát vai hắn hơn.Tôi muốn
đem thời khắc này chôn chặt vào ngăn sâu nhất,an toàn nhất trong trái tim để
sau này khi nhớ lại vẫn có thể hồi tưởng lại cảm giác hạnh phúc lúc này

Tình đầu vốn là
hạnh phúc như thế,đẹp đẽ như thế sao??? ^-^

Lúc ấy,trong đầu
tôi chỉ có niềm hạnh phúc

Nhưng người ta
vẫn nói hạnh phúc càng nhiều thì nhất định…bất hạnh kèm theo cũng rất lớn.

Tôi chỉ là không
ngờ bất hạnh đang mờ ảo vô hình vây quanh hạnh phúc đó mà chờ ngày bùng nổ…

                                      ***********************

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+