Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Nói là anh nhớ em đi – Chương 05 + 06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

5. “Khi người ta yêu ai đó, họ sẽ biến người mình yêu thành cái rốn của vũ trụ”.

Quán bé tẹo chỉ đủ để xếp mấy chiếc thùng gỗ thô kệch xù xì thay cho bàn ghế. Mỗi “bàn” có một cây guitar. Đồ uống không có gì khác ngoài café và bia. Ánh sáng được xem là thứ xa xỉ. Những bức chân dung Che Guevara treo la liệt. Tường cáu bẩn và được tô đầy ngẫu hứng bằng những vết vữa bong loang lổ hay những kí hạo nham nhở mà không phải ai cũng có đủ tài năng để thẩm định tính nghệ thuật của chúng. Khách có thể đứng hoặc ngồi ở bất cứ đâu tùy thích. Thậm chí có thể để lại dấu ấn của mình bằng cách kí tên, viết hoặc vẽ lên tường bất cứ điều gì mình muốn. Chỉ có một thứ âm nhạc duy nhất được phép chơi ở đây. Rock! Đó là những cảm nhận đầu tiên của Phan về Lóc Cóc-quán café quen thuộc của Nghi.

Đôi lúc anh cũng tự lấy làm lạ vì sao cái quán café nhở chuyên chơi nhạc rock này lại có thể tồn tại được giữa đầy rẫy những quán café sang trọng của chốn Sài thành. Người ta có thể tìm kiếm điều gì ở đây chứ? Nhạc nhẽo như tra tấn, mỗi khi cần nói chuyện thì hét lên. Không gian thì ẩm thấp và nhầy nhụa khói thuốc lá.

Ấy vậy mà gần như tuần nào anh cũng đến đây ít nhất một lần. Hay nói một cách trung thực thì tuần nào anh cũng bị buộc phải tới đây một lần vì Nghi là khách ruột của quán. Nghi tới để sống với thứ “tôn giáo” âm nhạc của đời mình, còn Phan chỉ buộc phải đến để ngắm từng cái đầu gật lắc liên hồi, để chịu đựng “cuộc thi gào thét” giữa giàn loa thùng to và đám khách quá khích quen thuộc như thể đó là bản năng sống của họ.
Cuối cùng, Phan thể hiện sự phản kháng một cách yếu ớt bằng cách gục đầu xuống bàn…và ngủ, mặc cho ánh mắt kinh ngạc của tất cả nhân mạng trong quán. Thật kì là, ngay cả đến Phan cũng chịu, không hiểu vì sao mình có thể ngủ được giữa tiếng nhạc đập như tiếng rít của động cơ máy bay phản lực như vậy.

-Anh không thích rock thì anh đến đây để làm gì? -Anh chàng chủ quán có cái đầu trọc lốc hét vào tai Phan.

-Nếu cậu không thích tôi thì cậu có thể cấm tôi đến đây không?

-Dĩ nhiên là không. Anh có quyền tới đây khi nào anh thích. Nhưng nói thật là em không khuyến khích những vị khách không thích rock tới đây.

-Buồn nhỉ? Giá mà cậu có thể cấm tôi tới đây. Hoặc cấm Nghi “xách” theo mọt gã anti rock tới đây làm phiền không khí của quán thì hay biết mấy. -Anh chìa tay ra-Phan!

-Em là Khoa. Nghe chị Nghi nói về anh mấy lần rồi. Thú nhận với anh một bí mật nhé! Trước đây em cũng ghét rock lắm. Nhưng rồi…

-Đừng tiếc nuối quá khứ chứ…

-Ngược lại đấy.-Khoa cười to.-Thôi !Em quay lại với công việc của em đây.

Anh chàng chủ quán chạy vội đến bên quầy, thay một đĩa nhạc mới. ”Đây là bài hát đặc biệt dành cho Nghi, chúng ta hãy cũng dành tặng những điều tốt đẹp nhất cho Nghi và tình yêu tuyệt đối của chị ấy”. Đám khách khứa trong quán bắt đầu vỗ tay, huýt sáo và đập bàn ầm ầm, ”dành cho Nghi và tình yêu của chị ấy”.

“Can you hear the sailorman’s hymn?As it comes with the rise of the tide.It is sung where the Rainbow begins as a comfort for the tears she has cried. She remains by the window alone. Staring into the rain, she is trying to guide his way home, keeps on praying for god to protect him…”

Những cơ thể lắc lư, những cái miệng cùng gào lên:” Keeps on praying for god to protect him… Keeps on praying for god to protect him…”.

– Em nhớ Ren của em quá!

Nghi ôm chầm lấy Phan, miệng hát và tay xiết chặt lấy cổ anh. Miệng cô lẩm bẩm hát: ”She lights up a candle for hope to be found. Captive and blind by the darkness around. Sunrise consoles at the break of dawn…”.

* * *

-Bài em hát lúc nãy tên là gì?-Phan hỏi Nghi khi cả hai chạy xe về nhà.Anh chẳng biết gì về bài hát nhưng qua những gì cô đã biểu hiện,Phan đoán nó phải có một ý nghĩa đặc biệt đối với Nghi.Anh chưa từng thấy cô tỏ ra yếu đuối như thế bao giờ.

-A Sailorman’ hymn của Kamelot-cô đáp.bản rock ballad duy nhất được phép chơi tại Lóc Cóc và là bài hát dành cho Ren của em.

Ren là cái tên chẳng xa lạ với anh một chút xíu nào. Phan đã phải “làm quen” với anh chàng “bạn trai-thủy thủ-con lai Nhật” của Nghi ngay từ ngày đầu tiên anh đặt chân vào nhà cô. Hóa ra cái anh chàng trên tấm poster ấy chẳng phải là một tay rocker như anh lầm tưởng. Mà đó chính là anh chàng mà lắm lúc cô làm anh phát cáu lên với cái ngôn ngữ “xì trum” rất riêng của mình. Thay vì đặt Ren làm động từ như những người “xì trum”,cô dùng anh làm chủ ngữ.”Ngày xưa Ren thế này…”,”Ngày trước Ren thế kia…”, ”Ren thường làm cho em cái này”, ”Ren thường nói với em cái kia”…Đúng là khi người ta yêu ai đó, họ sẽ biến người mình yêu thành cái rốn của vũ trụ. Ban đầu thì Phan nghĩ rằng Ren là một anh chàng may mắn, nhưng sau đó anh nhanh chóng rút lại suy nghĩ của mình.

“Chỉ cần hắt xì vì Nghi nhắc tới thôi thì cũng đủ khiến anh ta mệt chết rồi. Ai thích điều đó nhỉ?”

* * *

Cả hai về tới nhà thì Đan đang chuẩn bị đi, tờ giấy ghi chú Đan đang viết dở nói rằng cô bé sẽ tới nhà bạn làm tiểu luận có thể sẽ ở lại luôn, cô phải nộp trước thứ Bảy tuần này mà trong đầu vẫn chưa có một ý tưởng nào cho bài luận cả. Theo thói quen, Nghi với tay bấm nút play của dàn CD rồi kéo Đan sát lại phía mình. ”Nhớ là chị để “ủng” ở trong ví của em nhé!”  Nghi thì thầm vào tai em gái khi Đan bước ra khỏi nhà, rồi ra vẻ nghiêm nghị trước ánh mắt bất mãn thấy rõ của Đan. ”Có mà không cần còn hơn cần mà không có. Đề phòng vẫn hơn, dù sao thì em cũng lớn rồi đấy!”

-Thôi nào! Anh không thấy là nó đã lớn tướng rồi à? 20 tuổi rồi đấy!- Nghi thụi một  cú vào bụng Phan khi anh nhìn cô với ánh mắt ra vẻ rất kinh khủng. -Anh đừng làm ra vẻ trai ngoan thế. Anh cũng chẳng tốt đẹp gì đâu. Em biết thừa, nếu anh chưa từng ngủ cùng với gái trước năm anh 18 tuổi, em “cùi”!

Phan nhún vai, anh nói với cô rằng anh cần thư giãn một chút với bồn tắm, và anh yêu cầu Nghi cho anh được yên ổn trong ba mươi phút. Phan nghĩ điều đó hẳn không phải là một yêu cầu quá đáng. Cô cũng nhún vai đồng ý rồi đưa tay bấm nút stop của dàn CD, bản Destroy của Windir bất chợt im lặng trong sự nuối tiếc.

* * * 

Trời đổ mưa lúc nửa đêm. Thật lạ! Đây hẳn là một chút lãng đãng của ông trời bởi còn những mấy tháng nữa Sài Gòn mới tới mùa mưa. Phan kéo tấm chăn mỏng đắp ngang ngực, lắng nghe tiếng mưa rơi lộp độp bên ngoài, mưa ở Sài Gòn cũng khác, không rả rích như mưa tháng ba của Hà thành.

-Anh ôm em ngủ nhé! -Nghi mở cửa phòng anh rồi chui tọt vào chiếc chăn mỏng anh đang đắp hờ trước khi anh kịp đưa ra ý kiến của mình.- Trời đang mưa, Đan đi vắng, mà em không thể ngủ nếu không có ai đó ôm em mỗi khi trời mưa. Ôi trời!Anh đang nude đấy à?

– À!Ừm!-Phan bối rối- Mỗi khi được ngủ một mình,anh thường thích để mình “thoải mái” một chút ấy mà.

-“Được ngủ một mình?” Nghĩa là ở Hà Nội anh thường ngủ “hai mình” lắm hả?

– Bậy nào!!!

– Thề đi!- Cô nhìn anh vẻ ranh mãnh- Không phải là anh đang “một mình” đấy chứ?

– Một mình? thì anh đang một mình đây, giờ thêm em nữa là hai mình.

– Đừng có giả vờ ngây thơ với em. Anh thừa hiểu ý nghĩa của câu “một mình” mà? Em làm mất hứng của anh à?

– Đừng điên. Anh không thích cái kiểu đó.

– Vậy sao? Em thừa biết bọn đàn ông các anh. Mỗi khi “một mình” lại nghĩ đến một cô nàng bốc lửa nào đó. Thú nhận đi, không phải anh đang nghĩ đến em đấy chứ?

– Điên quá đấy! Nhìn lại “mặt hàng” đi, em định nghĩa thế nào là bốc lửa?

– Okie! Cứ cho là không phải em đi. Vậy thì anh đang nghĩ đến ai nào?

-Em trùm mền lại cho anh mặc đồ vào và bớt điên đi.

– Khỏi!

Nghi đứng dậy, thò tay vào hốc tủ lấy ra một cây nến, thắp nó lên rồi cắm lên bậu cửa sổ. Ánh sáng le lói của cây nến tiết lộ cho Phan biết vì sao cửa sổ phòng Nghi trước kia có đầy những hoa sáp. Cô xoa tay vẻ hài lòng rồi quay trở lại giường,chèn cái gối ôm giữa hai người.

-Anh một bên và em một bên. Tối đừng có mà loạng quạng sang em đấy nhé!

-Anh mới phải là người nói câu đó chứ? Phan kéo chăn đắp lên ngực mình một lần nữa. Hy vọng là anh vẫn sẽ còn “nguyên vẹn” cho đến sớm mai.

-Tự tin thấy ớn. -Cô làm bộ rùng mình.- Chúc anh ngủ ngon.

-Chúc em ngủ ngon! Nhưng…liệu em có thể tắt cây nến đi không? Sáng quá!

-Không được! Chẳng ai lại tắt đi ngọn hải đăng trong đêm cả…

 

6. “Hà Nội tháng Tư đỏng đảnh hệt như cô nàng hot girl có quá nhiều những anh chàng mới lớn vây quanh”.

Dương đặt lọ hoa loa kèn lên cửa sổ, những hạt mưa bay bay điểm xuyết lên cánh hoa trắng muốt những hạt ngọc nhỏ long lanh dưới ánh đèn neon. Sáng sớm mai, những bông loa kèn này sẽ nở rộ, và cô sẽ cẩn thận cắt bỏ nhụy hoa để chúng khỏi làm hoen ố đi cái màu trắng tinh khôi của những cánh hoa khi phấn hoa rụng xuống. Rồi sau đó, cô sẽ chụp những bức ảnh thật đẹp về chúng để gửi cho Phan. Anh yêu hoa loa kèn và thích những bức ảnh đẹp tự nhiên, không có sự can thiệp thô bạo từ photoshop.Cho nên cô cần một bức ảnh với ánh sáng hoàn hảo từ mặt trời chứ không phải từ đèn flash.

Âu yếm lướt nhẹ ngón tay lên cánh hoa trắng muốt giống như vuốt má một đứa bé lần nữa, Dương rời khỏi cửa sổ, quay lại với màn hình máy vi tính. Cửa sổ chat mang tên Trương Cát Chi đang rung lên bần bật bởi tổ hợp phím Ctrl+G đang được tận dụng một cách triệt để.

-Gì thế hử? -Dương gõ những ngón tay xuống bàn phím.

-Chị yêu đang làm gì?

-Đang chat với cô chứ làm gì?

-Chị yêu có muốn ăn nem chua rán không?

-Lúc nửa đêm, khi trời đang mưa?

-Mưa này ăn thua gì? Cạnh nhà em có quán ngon lắm.

-Gọi Nhung với Liên không?

-Em gọi rồi.

-Gọi cho cả P…

Những ngón tay của Dương bỗng nhiên đơ lại, thoáng chốc cô quên mất là Phan không còn ở Hà Nội nữa. Thường thì Phan rất thích mưa tháng Tư, bởi vì anh nói rằng những ngày tháng Tư mưa còn khá hồn nhiên và đáng yêu chứ không rả rích như những ngày mưa tháng Mười. Phan thích mưa nhưng ghét những cơn gió lạnh…

-Ra ngay nhé! -Cát Chi giục giã rồi out nick mà không báo trước. Có lẽ cô vội đi thay đồ…

Có thể Phan rất thích những cơn mưa tháng Tư ở Hà Nội nhưng với Dương thì Hà Nội tháng Tư đỏng đảnh quá, hệt như một cô nàng hot girl có quá nhiều những anh chàng công tử mới lớn vây quanh. Buổi chiều trời hãy còn nắng khá đẹp, thậm chí lúc đó Dương đã nghĩ tới việc xách máy ảnh và đi săn lùng những tán hoa sưa ít ỏi còn sót lại đâu đó trong thành phố. Bởi cô biết một điều kì diệu, dù là giữa những tán hoa lá cây sưa có màu xanh nhạt, bầu trời cũng xanh và trong vắt thì những cánh hoa trắng muốt vẫn sẽ trở nên nổi bật một cách kì lạ. Nhưng rồi cô cũng nhanh chóng từ bỏ ý định,bởi cô biết kiếm được hoa sưa vào tháng Tư cũng khó khăn chả kém gì cái mơ ước có Phan trong buổi tụ tập tối nay của cả nhóm. Hơn nữa đây đang là tháng Tư,là những ngày mà ông trời đang có thói quen khá xấu là hay đổ mưa mà không hề báo trước.

“Không biết bây giờ Sài Gòn có mưa không nhỉ?”, Dương tự hỏi khi xách xe chạy ra khỏi nhà.

* * *

Ngọc mỉm cười chào tay bảo vệ tòa nhà tiếp viên đoàn rồi đi ra cổng. Bị mê hoặc bởi sức hút phát ra từ cặp môi quyến rũ của cô, anh này vội vàng chạy theo, đưa cho cô chiếc ô màu xanh thẫm của mình rồi nhún vai trước lời cảm ơn của người đẹp. ”Sao em lại ra đường giờ này? Tụi anh sắp đóng cổng,em sẽ ngủ ở đâu? Nhớ che ô nhé, đừng coi thường những cơn mưa phùn, em có thể bị cảm lạnh đấy.”

Chợ chỉ bắt đầu họp từ 12h tối đến 6h sáng ngày hôm sau,nhưng nhộn nhịp nhất vào khoảng 1-3h sáng. Những ai mới lần đầu tới chợ hoa Quảng Bá có thể sẽ bị choáng ngợp bởi số lượng các loài hoa tụ hội về đây. Họ sẽ ngẩn ngơ trước vẻ đẹp bí ẩn của những cánh hoa ẩn mình lấp ló dưới ánh sáng đỏ quạch,nhưng không kém phần mờ ảo của hàng loạt những bóng đèn sợi đốt được chăng khắp nơi trong chợ. Hoặc sững sờ trước nụ cười tươi tắn của một cô nàng bán hoa nào đó, phân vân không biết liệu có bông hoa nào ở đây rực rơ hơn nụ cười đó không.

Dù lúc này mới chỉ là đầu phiên chợ, khách đi chợ hãy còn thưa thớt và chủ yếu chỉ là những người buôn hàng hoa với nhau nhưng đây đó vẫn vang lên tiếng chèo kéo, mặc cả ồn ã. Phía xa xa,tiếng động cơ xe thồ nổ phành phạch làm màn đêm mờ ảo rùn mình tỉnh giấc phá tan cơn ngái ngủ đang bao quanh mình.

Chiếc taxi dừng lại trước quán nước nhỏ ven đê, Ngọc chọn cho mình chiếc ghế nhỏ cạnh đống lửa nường ngô bập bùng. Khe khẽ cúi xuống mỉm cười trước ánh mắt nhìn ngưỡng mộ không thể che giấu của một anh chàng trẻ tuổi ngồi đối diện. Cô gọi một ly trà nóng, và nếu cô hàng nước đang rảnh thì cô sẽ yêu cầu thêm cho mình một bắp ngô nướng không rưới mỡ nữa. Bây giờ là 1h,chưa phải là thời điểm thích hợp cho một cuộc gặp gỡ thân mật với loài hoa mà cô yêu thích. Vậy nên cô sẽ cắm earphone vào tai, nghe nhạc và chờ đợi đến khoảng 4h sáng, để chọn mua cho mình một bó loa kèn thật tươi. Kiên nhẫn luôn là một trong những điểm mạnh mà Ngọc luôn tự hào. Nhất là được ngắm nhìn những hạt mưa bụi bay bay và còn được Vanessa Williams hát Save the best for last cho nghe nữa thì quả là không còn gì tuyệt vời hơn.
Nhắc đến Save the best for last, Ngọc lại không ngăn được bản thân mỉm cười. Đã có thời cô luôn để bài hát này làm nhạc chuông và chỉ thay đổi khi Phan rời Hà Nội. Vào cái thuở mà “kỷ nguyên của Iphone vẫn còn rất hoang sơ” và việc cài đặt nhạc chuông riêng cho Iphone vẫn còn là một trong những “bí ẩn hóc búa nhất của nhân loại”. Như thể “người ta vẫn chưa tìm ra nguyên nhân của tình yêu vậy…”, Phan vẫn đùa với cô như vậy khi cả hai cùng ngồi trên ghế sofa, lắng nghe giọng ca ngọt ngào của Vanessa Williams và ôn lại nhũng kỉ niệm cũ. Phan phải mất ba ngày liền để nghiền ngẫm, để tìm tòi,học hỏi trên đủ mọi diễn đàn tin học để có thể tự tạo và cài bài hát cô yêu thích làm nhạc chuông. Với một anh chàng mù tịt và dị ứng với IT như Phan, việc anh có thể biết được định dạng nhạc chuông của Iphone với Ngọc đã là một phát kiến vĩ đại rồi. Chứ đừng nói là dành thời gian mày mò để học và tự làm lấy, vậy mà anh đã làm được.

Bây giờ mỗi khi nghĩ lại, Ngọc vẫn không thể nhịn cười, cô nhớ lại cái cảnh Phan nhảy cẫng lên vui sướng khi giọng hát của Vanessa Williams vang lên mỗi khi anh gọi đến cho cô. Ánh mắt sáng lấp lánh niềm vui của Phan lúc đó, Ngọc dám thề rằng nó còn lung linh hơn bất kỳ ánh nắng ban mai nào.

Trời se lạnh khi mưa to hơn lúc về khuya,Nghi bật dậy tắt quạt. Cô không ngủ được, những kí ức cũ cứ ùa về xới tung cô lên, và dựng cô dậy. Trên cửa sổ ngọn nến đã bị tắt tự bao giờ. Kỳ lạ! Cây nến đặt phía sau quạt, cửa sổ đã khép, gió không thể luồn vào đây để thổi tắt nến được. Nghi lắc đầu, cố gắng không tìm hiểu nguyên nhân nữa mà định đứng dậy thắp lại nó nhưng rồi không hiểu sao lại ngẩn ngơ một chút và ngồi yên. Khe khẽ lay người Phan, cô thì thầm.

-Anh ngủ chưa?

-Rồi!

-Em không ngủ được, anh hát cho em nghe nhé?

-thay vì hát, anh hét có được không?

-Ren vẫn thường hát cho em nghe mỗi khi trời mưa, giọng anh ấy rất ấm.

“Nhưng anh đâu phải là Ren của em, em tỉnh ngủ đi”.Tự nhiên Phan thấy có chút gì đó bực mình khi bị so sánh với Ren ,nhưng sự yêu quý của Phan dành cho Nghi ngăn cản anh không thốt nên câu nói có thể gây tổn thương đó. Anh ngồi dậy, chăn quấn quanh mình.

-Em muốn nghe bài gì nào?

* * *

Rất nhanh chóng,Nghi ước sao mình chưa từn yêu cầu Phan hát cho mình nghe bởi giọng anh đúng là siêu khủng khiếp.

-Thôi! Anh dậy mặc đồ vào và ôm em ngủ nhé! Em không ngủ được nếu không có người ôm em ngủ trong ngày mưa.

-À ừ…

-Anh ngại đấy à?

-À không,chỉ là…

-Anh có nhanh lên không thì bảo.-Nghi giả bộ giật mạnh tấm chăn ra khỏi người Phan.-Đàn ông con trai gì mà cứ như đàn bà.

* * *

Chen lấn mãi trong đám khách tới chợ hoa đông như trẩy hội, cuối cùng Ngọc cũng chọn được cho mình một bó loa kèn thật to. Những cánh hoa trắng muốt vẫn còn vương những hạt sương đêm run rẩy. Sáng sớm ra, nó sẽ theo cô trên chuyến bay sớm nhất đến Sài Gòn và gần trưa thì Phan sẽ cắm vào bình, đặt trang trọng trên bàn. Nghĩ tới đây, Ngọc mỉm cười.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+