Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nối tiếp sai lầm – Chương 25-26 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 25: Đấu giá

Tên đầu sỏ gây ra vẫn đề tôi đang tự hỏi đúng lúc này tiến vào khoang thuyền. Hắn chậm rãi thong thả bước đến, đẩy chén rượu đến trước mặt tôi, ý bảo rót rượu.

Tôi cúi đầu, cắn môi lấy bình whisky ở trên giá rót cho hắn. Hắn nhận lấy chén rượu tôi đưa nhưng không uống.

“Nghe Lý Huy Trạch nói hai người quen biết nhau ở tiệc từ thiện của Hà lão gia?”

Tôi gật đầu.

Đúng lúc đó, cánh tay Hồ Khiên Dư vươn đến giữ lấy cằm, nâng mặt tôi lên: “Làm phụ nữ của anh, tốt nhất là ngoan một chút.”

“Tôi không rõ ý anh là gì.” Tôi nhìn ánh mắt hắn, nói.

“Ý là, đừng có ý nghĩ qua mặt anh.”

Tôi không để ý đến hắn, vòng qua quầy bar, đi ra ngoài.

“Đứng lại.”

Hắn nhẹ nhàng ra lệnh.

Tôi đã đi đến chỗ bậc thang, chỉ hai chữ ngắn ngủi của con người này làm tôi ý thức dừng lại.

“Trở về.” Hắn tiếp tục nói.

Tôi không nhúc nhích.

Tiếng bước chân từ phía sau vang lên, từ xa đến gần, cuối cùng dừng phía sau, một lúc, Hồ Khiên Dư giữ lấy hai vai, kéo tôi lại gần, đối mặt với hắn.

Hắn nhìn vào mắt tôi, lập tức lùi lại một chút, nhìn mặt tôi.

“Lý Huy Trạch còn quá non, em không thể trông cậy vào cậu ta được.”

Hắn cười nói.

Sau đó, hắn theo cánh tay di chuyển lên phía trên, dừng lại ở mặt tôi.

“Anh đang nói cái gì? Tôi nghe không hiểu.”

Ngữ khí của tôi không bình thường, Hồ Khiên Dư nâng mặt, xoa xoa hai má tôi: “Đừng mất vui, đây là anh mở đường cho em. Nào, cười một cái.”

Tôi theo lời hắn miễn cưỡng cười.

Hắn không đồng ý nói: “Không được ngoài cười nhưng trong không cười. Nào, lại coi.”

Tôi nhịn xuống cám giác khó chịu, cong khóe miệng lên, một lần lại một lần, cuối cùng bật cười thành công.

***************************

Hồ Khiên Dư, Lý Huy Trạch, tôi, một hàng ba người cùng nhau đi vào hội trường đấu giá.

Lý Huy Trạch cùng Hồ Khiên Dư ở cửa phòng nói lời tạm biệt. Vừa tiến vào hội trường hình thang, Lý Huy Trạch lập tức ngồi vào chỗ đã được sắp xếp sẵn, bên cạnh Lý Triệu Giai.

Vương Thư Duy đã sớm đến, Hồ Khiên Dư đứng ở cửa nhìn một vòng, hơi hơi vuốt cằm, lập tức hướng phía Vương Thư Duy đi đến.

Tôi bước theo Hồ Khiên Dư, cũng ngồi xuống chỗ ngồi đã được chỉ định.

Hai anh em họ Lý ngồi ở phía trước tôi.

Hai người đó ghé tai nói chuyện với nhau, Lý Triệu Giai đem bảng số 7 giao cho Lý Huy Trạch.

Tôi nghiêng đầu, nhìn thấy bảng số trong tay Vương Thư Duy, viết số 11.

Bắt đầu đấu giá.

Giá khởi điểm là 9 trăm ngàn, mỗi bước giá tối thiểu 1 trăm ngàn.

Thời gian trôi qua rất nhanh, con số đã lên đến 1 triệu 9 trăm ngàn, Lý Triệu Giai đã bỏ cuộc, thoải mái ngồi yên tại chỗ.

Cho đến tận bây giờ, Lý Huy Trạch chưa một lần ra giá.

Khi giá lên đến 2 triệu 1 trăm ngàn, Vương Thư Duy không vội vã ra giá mà quay sang nhìn Hồ Khiên Dư, thấy Hồ Khiên Dư gật đầu mới một lần nữa giơ biển.

Chủ trì cuộc đấu giá lập tức nói: “2 triệu 2 trăm ngàn.”

Tôi tựa lưng vào ghế ngồi, tay nắm thành quyền.

Quả nhiên, định giá 2 triệu 1 trăm ngàn trong tài liệu kia là giả.

Trong lòng không khỏi mắng Hồ Khiên Dư.

Hắn không phải quá coi thường tôi sao? Chỉ cần tôi đem con số này báo với cố vấn, qua tính toán thực tế, có thể dễ dàng biết được con số 2 triệu 1 trăm ngàn này có vấn đề.

Lúc ấy tôi đem số liệu này mail cho Lý Huy Trạch cũng không phải muốn để lộ thông tin của Hằng Thịnh, mà chỉ muốn nói cho anh ta biết, tôi có thể có được những thông tin quan trọng nhất của Hồ Khiên Dư.

Như vậy, nếu có hợp tác cùng Lý Huy Trạch tôi mới không bị đẩy vào thế hạ phong.

Tự hỏi một chút, tôi không khỏi trộm liếc mắt nhìn Hồ Khiên Dư.

Sau đó, tôi không khỏi sửng sốt.

Bởi vì Hồ Khiên Dư vừa lúc ấy chống cằm, nhìn tôi.

Ánh mắt của tôi tiến vào tầm mắt hắn.

Hắn vươn tay đến, tìm được bàn tay đang nắm thành quyền của tôi, cứ như vậy cầm lấy.

Tiếp theo, hắn cười một cách kì lạ, thấp giọng nói: “Quả nhiên em đã xem tài liệu đó.”

Tôi ngẩn ra, theo bản năng vùng thoát khỏi tay hắn,

Lòng tôi lúc này dường như đã bắt đầu chảy mồ hôi lạnh.

**************************

Còn tiếp tục theo đuổi lúc này, chỉ có công ty mang bảng số 9 và Hằng Thịnh số 11. Những người làm ăn ở đây, chỉ cần liếc mắt cũng nhìn ra số 9 chỉ có ý muốn nâng giá, mục đích làm cho người nào thực sự muốn mua lô đất này phải trả một cái giá cao hơn mức bình thường.

Nhưng ở trong phiên đấu giá, dù có hành vi như vậy cũng không có cách nào ngăn lại.

Đến tận bây giờ, Lý Huy Trạch vẫn như trước không hề tham gia.

Giá tiến đền 2 triệu 3 trăm ngàn.

Đúng lúc này, Lý Huy Trạch rốt cuộc giơ bảng

“2 triệu 4 trăm ngàn.”

Thấy Lý Triệu Giai kinh ngạc quay đầu nhìn Lý Huy Trạch, tôi thầm thở phào một hơi.

Tôi tự thấy mình thở phào một hơi cũng không thành tiếng, nhưng Hồ Khiên Dư không hiểu sao vẫn thoáng quay sang nhìn.

Tôi chột dạ, nhanh chóng ngồi nghiêm chỉnh, ánh mắt cũng rời khỏi người Lý Huy Trạch.

Vương Thư Duy lại nhìn về phía Hồ Khiên Dư.

Lúc này Hồ Khiên Dư nhếch mi liếc nhìn tôi một cái, lập tức lấy bảng số trong tay Vương Thư Duy giơ lên.

2 triệu 6 trăm ngàn

**********************

Lúc này tiếp tục theo đuổi chỉ còn 3 công ty, Lý Huy Trạch số 7, số 9 không rõ lai lịch, cùng số 11 Hồ Khiên Dư.

Tôi nghe thấy Lý Triệu Giai hoảng hốt hô nhỏ: “Lý Huy Trạch! Cậu làm cái quỷ gì vậy?!”

Hồ Khiên Dư tiếp tục ra giá tăng tới 2 triệu 9 trăm ngàn.

Số 9 cũng không chịu bỏ cuộc.

Lý Huy Trạch lại một lần nữa nâng mức giá.

3 triệu.

“3 triệu. 3 triệu.”

Chỉ trì cuộc bán đấu giá cao giọng, âm thanh vang khắp hội trường.

Tôi an vị ở bên cạnh Hồ Khiên Dư. Hắn lúc này vẫn rất bình tĩnh, hô hấp không một chút hỗn loạn, ngược lại khóe miệng còn không tự giác cong lên, dễ dàng cho người ta thấy hắn đang mỉm cười.

Trong kí ức của tôi, nụ cười ấy, chỉ khi Hồ Khiên Dư bức đối thủ đến tận đường cùng mới có.

Nhưng tình huống thật sự bây giờ là, Hồ Khiên Dư bị Lý Huy Trạch bức đến đường cùng.

Tôi nhìn nụ cười này của hắn, không hiểu sao, tim bỗng nhiên đập mạnh một cái.

“3 triệu lần thứ nhất, 3 triệu lần thứ hai, 3 triệu …”

Ngay tại lúc sắp quyết định, Hồ Khiên Dư lười nhác giơ bảng.

3 triệu 1 trăm ngàn.

Ngay lúc Hồ Khiên Dư phát giá, trợ lí của Lý Huy Trạch nghe điện thoại, một lúc sau vẻ mặt lo lắng đưa điện thoại cho Lý Huy Trạch.

Cũng không biết đầu bên kia điện thoại nói gì, sắc mặt Lý Huy Trạch ngày càng kém, đột nhiên anh ta đứng bất dậy, xoay người tiến ra phía cửa.

Đi ngang qua Hồ Khiên Dư, bước chân của Lý Huy Trạch rõ ràng chậm lại một chút, nhưng rất nhanh bình thường trở lại, tiếp tục đi ra cửa.

Lúc này, Hồ Khiên Dư cười rộ lên, ghé sát vào tai tôi: “Em nên đi khuyên nhủ cậu ta.”

Không cần nhìn tôi đã biết biểu tình trên mặt Hồ Khiên Dư lúc này như thế nào.

Ta thắng, đối thủ đại bại, biểu tình kiêu ngạo tàn nhẫn.

Tôi cũng không để ý đến hắn, đứng dậy, dưới ánh mắt chăm chú hiện lên một chút kinh ngạc của Hồ Khiên Dư, xoay người chạy nhanh về phía cửa.

Đi ngang qua người đàn ông cầm bảng số 9, tôi hơi dừng, gật đầu, anh ta hiểu ý, tiếp tục ra giá.

Còn tôi bằng tốc độ nhanh nhất rời khỏi hội trường, ngăn Lý Huy Trạch lại.

****************************

Sắc mặt Lý Huy Trạch không tốt, liếc nhìn tôi một cái: “Làm đóng băng tài sản của tôi ở Hoa Kỳ! Tôi thật là bị hắn ta đùa chết!”

“Hắn” ở đây là ai, hẳn trong lòng mọi người đều biết rõ ràng.

Nhưng tôi không muốn lãng phí thời gian, nói thẳng: “Hiện giờ tôi có 1 triệu 5 trăm ngàn.”

Nghe vậy, anh ta nhíu mi, bất giác nhìn tôi chăm chú.

Anh ta trầm mặc vài giây: “Cô có điều kiện gì?”

Tôi cố gắng nói nhanh chóng: “Sau khi thành công mua được lô đất này, đem giấy tờ chuyển đến danh nghĩa của tôi.”

Anh ta lập tức cao giọng, trừng mắt: “Cô đùa tôi sao?”

Tôi không trả lời.

Anh ta cười nhạo: “Cô gái, tôi phải xem lại cô rồi. Buổi sáng từ chối yêu cầu hợp tác của tôi, thì ra là chờ tôi bị đẩy đến góc chết mới chịu ra tay.”

Tôi nghiêng đầu, không để ý đến sự giận dữ trong lời nói của anh ta.

Anh ta bình tĩnh, giọng nói trở lại bình thường: “Hoặc là, cô chỉ lấy tôi làm lá chắn, đợi Hồ Khiên Dư đối phó với tôi sẽ không đề phòng cô.”

Tôi không muốn tranh cãi nhiều, chỉ nói: “Tôi muốn có lô đất này.”

Anh ta im lặng.

“Khối đất này ở trong tay anh, nhưng đối ngoại vẫn tuyên bố là hai chúng ta hợp tác khai phá.”

“……”

“Anh chẳng qua là muốn ba anh thừa nhận năng lực của mình không hề kém Lý Triệu Giai. Việc này, tôi có thể giúp anh làm được.”

**************************

Xoay người, tôi cùng Lý Huy Trạch cùng nhau trở lại hội trường.

Trong hội trường vang tiếng của người chủ trì.

 “3 triệu 7 trăm ngàn.”

“3 triệu 7 trăm ngàn lần một.”

“3 triệu 7 trăm ngàn lần hai……”

Lý Huy Trạch đứng ở cửa, lập tức ra giá, giọng nói lên cao: “4 triệu 5 trăm ngàn.”

Lúc này, tôi nhìn thấy Hồ Khiên Dư chuyển tầm nhìn về phía Lý Huy Trạch, mắt sáng như đuốc, sắc mặt cực kì kém.

 

 

Chap 26

Hôm nay, một tin tức khuấy động thị trường Hongkong, đó là lô đất vàng được chính phủ đấu giá cao hơn giá thị trường 1 triệu 4 trăm ngàn.

Mà mua được lô đất này chính là con trai thứ của Lý thị, Lý Huy Trạch.

Hồ Khiên Dư rút điều khiển từ trong tay tôi, tắt TV.

Tôi quay đầu, chỉ thấy hắn đứng ở sôfa, hạ tầm mắt xuống nhìn tôi.

Mặt tôi không chút thay đổi, nhìn thẳng hắn.

Một bên khóe miệng hắn cong lên, ngồi xuống bên cạnh.

“Tin tức này phát ra, không biết có bao nhiêu người vui thay cho Lý công tử.”

Hắn khoát một cánh tay lên thành ghế nói.

 “Vậy sao?”

Tôi không muốn tranh luận vấn đề này với hắn, hỏi lại một câu nhạt nhẽo.

Ý cười trên miệng hắn rõ ràng, nhếch mày nói: “Người làm ăn khôn khéo không bao giờ trả giá cao.”

Tôi dịch ra phía sau, giữ khoảng cách với hắn, “Chỉ cần để ý một chút ai cũng có thể thấy, giá tiền bỏ ra cho lô đất này, quá cao so với giá thị trường.”

Cũng vì vậy tôi đem quyền tài sản lô đất này cho Lý Huy Trạch, còn yêu cầu hắn đem quyền khai phá tặng cho tôi.

Thực tế, tôi bây giờ chưa đủ thực lực để tiến hành đầu tư một hạng mục lớn như vậy, vốn bỏ ra quá lớn.

Mà như vậy có lẽ Hồ Khiên Dư cũng không nghi ngờ tôi đã bỏ vốn trong đợt đấu giá.

Nguyên nhân tôi nhất định phải dành được quyền khai phá lô đất này chắc hẳn Hồ Khiên Dư còn chưa đoán được. Như vậy cũng tốt, một nửa phòng bị của Hồ Khiên Dư đối với tôi tự nhiên sẽ chuyển sang Lý Huy Trạch.

Phải biết rằng, không được hắn coi ra gì mà đùa giỡn là việc thống khổ đến mức nào.

Việc này, tôi đã từng nhiều lần trải nghiệm.

Tôi muốn dùng lô đất này để đổi lấy một người hợp tác có khả năng. Nhưng đối tác này, tuyệt đối không phải Lý Huy Trạch.

Hô Khiên Dư không biết được tôi xem tài liệu của hắn thì tốt, nhưng nếu hắn thực sự đã biết cũng chỉ có thể để ý đề phòng tôi cùng Lý Huy Trạch. Như vậy có thể đảm bảo cho sự hợp tác xuôn xẻ giữa tôi và vị đối tác sắp tới đây.

Lúc mở máy tính của hắn, tôi không phải không nghi ngờ hắn cài đặt phần mềm theo dõi các thao tác. Lúc ấy trong đầu đã cân nhắc, nếu hắn cài đặt phần mềm theo dõi, như vậy tài liệu có thể là giả, nếu không phải, tài liệu này nhất định là thật.

Thực ra, hai tình huống này đối với tôi mà nói đều là có lợi vô hại.

Dù sao Hồ Khiên Dư cũng chưa từng tin tưởng tôi, chẳng thể tìm người thế tội thì tôi đành phải tìm người chia sẻ hành vi phạm tội mà thôi.

Tôi nói xong, Hồ Khiên Dư trầm mặc một lúc, sau đó nở nụ cười chết tiệt: “Vậy em nghĩ rằng một khối thịt béo như vậy anh sẽ chấp nhận chắp tay đưa cho người ta?”

Tôi cả kinh, dường như hắn nhìn ra suy nghĩ của tôi, ý cười càng đượm.

Thấy tôi không đáp lời, hắn tiến đến gần một chút, rướn người nhìn: “Tất cả đều là do em phạm sai lầm. Làm sai nhất định phải trả giá.”

Tôi không chịu nổi ánh mắt như đuốc của hắn, miễn cưỡng cười một cái: “Tại sao nhất định phải nghi ngờ tôi?”

 “……”

Hắn cười nhưng không nói.

Tôi cực kì hận vẻ mặt hắn lúc này, trong lòng chỉ muốn vùng lên hung hăng cắn chết hắn. Nhưng thực tế, tôi chỉ có thể ép buộc bản thân làm ra vẻ thản nhiên cùng nghe lời.

“Tôi không làm gì để phải trả giá.”

Tôi nghiêng đầu, né tránh ánh mắt hắn.

“Em luôn thích nói dối.” Hắn nói như vậy, vươn tay vuốt má tôi, “Em xem tài liệu của anh.”

“Tôi không có.” Tôi thản nhiên nhìn hắn, trong lòng lại nghiến răng nghiến lợi, hắn dựa vào cái gì mà kết luận mọi việc chắc chắn như vậy?

Tôi không tin hắn có thể từ trong mắt tôi nhìn thấu tất cả.

Tay hắn vẫn như cũ dừng trên mặt tôi, đầu ngón tay hơi lạnh, “Anh thật sư muốn biết, khi đó em đuổi theo anh ta, rốt cuộc nói cái gì mà thuyết phục được một người đang trong tình trạng bị đóng băng tài chính lại có thể khai ngân phiếu khống đi đấu giá.”

Tôi cười một chút, không nói lời nào.

Toàn bộ tài sản của tôi ở Mỹ đều được điều động, sau đó chuyển khoản qua ngân hàng Thụy Sĩ. Ngân hang Thụy Sĩ trước nay giữ bí mật khách hàng vô cùng nghiêm khắc, sợ là Hồ Khiên Dư muốn điều tra cũng chỉ vô ích.

Hắn dường như cũng không muốn cùng tôi nói chuyện này, rút tay lại, an nhàn dựa vào sôfa.

Trong lòng tôi khẽ thở phào một hơi, muốn nhắm mắt lại dưỡng thần.

Ngay lúc tôi nhắm mắt, còn chưa kịp mở ra, nghe được hắn nói: “Đi tẩy trang.”

Tôi nhanh chóng nhắm mắt lại, không muốn để ý đến hắn.

“Em có biết anh ghét nhất đụng đến son phấn.” Hắn lạnh lùng nói.

Tôi vẫn nhắm mắt, trong đầu mờ mịt, nghe thấy tiếng Hồ Khiên Dư miễn cưỡng nói: “Còn nữa, lấy áo phông trong tủ quần áo anh thay. Em mặc lễ phục, hơi tiền quá nồng, anh sẽ không có hứng.”

Rốt cuộc tôi không thể chịu được cách hắn ra lệnh như vậy trừng mắt lên nghiêng đầu nhìn hắn.

Hắn làm bộ thản nhiên, mặc tôi trừng.

Cuối cùng, tôi vẫn bại trận, nghĩ cách từ chối: “Bây giờ đã 5 giờ, chúng ta còn phải đi dự tiệc tối.”

Chủ nhân bữa tiệc tối nay là phu nhân cục trưởng cục tài chính Hongkong đương nhiệm. Vị phu nhân này đặc biệt đến mời Hồ Khiên Dư, hắn không thể đến muộn.

Hắn chậm chạp giơ cổ tay xem đồng hồ, “Tiệc tối 7 giờ 30 bắt đầu, thời gian vẫn đủ.”

********************************************************

Từ sôfa đến phòng tắm, lại đến phòng ngủ, thời gian trôi qua rất nhanh.

Hồ đại thiếu nhẹ nhàng vui vẻ mà tôi lại xương cốt toan đau, vất vả từ trên giường xuống dưới, cả người dính dấp, mỗi bước đi như có chất lỏng giỏ ra, đi chưa được mấy bước toàn thân xụi lơ, ngã xuống đất.

Tôi cắn chặt răng, quay đầu nhìn Hồ Khiên Dư.

Hồ Khiên Dư nửa nằm nửa ngồi tựa đầu vào tường, chăn che khuất thắt lưng trở xuống, giống như một vị thần Hy Lạp, lạnh mắt nhìn tôi chật vật.

Cuối cùng, tôi chống người đứng lên, cố gắng bám tường đi vào phòng tắm.

Xả nước, đang tắm nửa chừng, Hồ Khiên Dư ở bên ngoài gõ cửa.

Giọng nói hắn lập tức ở sau cửa vang đến: “Đã 7 giờ rồi!”

Tôi không trả lời. Hắn đối với tôi như vậy, còn muốn tôi làm bạn gái đến dự tiệc, có vẻ đã đánh giá quá cao sự nhẫn nại của tôi rồi.

Nhưng hắn sẽ không để tôi tùy hứng như vậy, tôi không trả lời, hắn liền đơn giản đẩy cửa tiến vào.

Nghe thấy tiếng cửa mở, tôi không để ý đến, ngồi ở bồn tắm, chỉ hận mình sao có thể quên khóa cửa.

Hắn đi đến, cúi người xuống, nhúng tay vào nước.

Tay hắn, ở dưới nước, trượt theo bụng tôi một đường xuống dưới.

Tôi kẹp chặt hai chân.

Lúc này hắn mới ngẩng đầu nhìn: “Nếu em không muốn đi, chúng ta tiếp tục. Em nên biết, anh còn chưa thỏa mãn.”

Nói xong, thẳng người dậy, ngồi xuống cạnh bồn tắm, vươn tay đến, dễ dàng mở hai chân tôi.

Mặt nước trong suốt, cơ thể của tôi trong đó không chút che dấu tiến vào trong mắt hắn.

Tôi chỉ thấy hụt hơi cũng không cưỡng lại được, cuối cùng xấu hổ giữ lấy cổ tay hắn, bị cưỡng chế di chuyển theo.

Sau đó, đầu ngón tay hắn tiến đến hoa tâm của tôi.

Lông mi hắn trầm xuống, khẽ xoa, bụng tôi không thể cưỡng được trở nên căng thẳng, cơ thể trong nháy mắt cứng ngắc.

“Nó đã sưng đỏ, em hẳn là muốn nó nghỉ ngơi.” Hắn trêu tức, giương mắt nhìn: “Thế nào? Có đi hay không?”

Tôi khó khăn nhắm mắt lại, ngăn cảm xúc chính mình, một lần nữa mở miệng: “3 phút sau tôi ra ngoài.”

Hắn cười vừa lòng, đứng dậy hướng phía cửa, từ trên giá lấy chiếc khăn mặt, xoa xoa tay, thong thả bước ra ngoài.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+