Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nối tiếp sai lầm – Chương 31-01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 31: Đa suyễn (P1)

Gần gũi quá.

Diêu Khiêm Mặc ở trước mặt tôi, dù tôi đi giầy cao gót, anh ta ước chừng vẫn cao hơn tôi nửa cái đầu, lúc này miệng anh ta đối diện mi tâm tôi.

Tôi theo bản năng lùi về phía sau nhưng đáng tiếc phía sau lưng là tủ quần áo.

Muốn lui cũng không thể lui.

Không biết tại sao, thái độ của Diêu Khiêm Mặc đột ngột trở nên rất tốt, nét mặt vừa rồi còn nghiêm túc, đảo qua một cái trong mắt đã như có ý cười.

Anh ta cũng không nhúc nhích, cách một khoảng ngắn ngủi mang theo ý cười nói với tôi: “Đi ra ngoài thôi, Lộ Tây đã pha café rồi.”

Nói xong Diêu Khiêm Mặc lui về phía sau từng bước.

Khoảng cách giãn ra, tôi ổn định hô hấp nhìn chính mình trong gương, lại nhìn anh ta: “Có thể ra ngoài trước không? Em muốn thay quần áo.”

Diêu Khiêm Mặc mỉm cười gật đầu, tỏ vẻ hiểu ý.

Đợi anh ta ra cửa, tôi nhanh chóng đổi đồ, vuốt vuốt lại tóc, sau cũng đi ra ngoài.

Hương café tỏa ra thơm nồng, nhưng tôi không có tâm trạng thưởng thức, cầm lấy túi muốn đi.

“Không ngồi lại một lát?” Lộ Tây tiếc rẻ, “Café cho cậu cũng đã pha xong rồi!”

Tôi cười, không khỏi đảo mắt nhìn qua Diêu Khiêm Mặc.

Người đàn ông này cười rất nguy hiểm, người như thế, nếu không phải giá trị con người cùng lợi ích tương quan, tốt nhất không nên xuất hiện.

“Công ty có việc, mình bận.”

Tôi lấy cớ, sau đó bỏ đi.

Trước khi ra cửa, Diêu Khiêm Mặc gọi lại, “Đừng quên …” Nói xong, cằm hất hất chỉ chiếc hộp trong tay tôi.

Tôi gật đầu qua loa.

“Hôm đó anh đến công ty đón em.”

“Được”. Nói xong, mở cửa, đi ra ngoài.

Tôi trở về nhà, hợp đồng kia đã gửi đến. Tôi xem xét từng điều khoản, quả nhiên rất có lợi, đáng tiếc, giám đốc thực sự phía sau là tôi, cho dù là điều kiện gì cũng không thể dễ dàng chấp nhận được.

Chẳng qua, nếu như Lý Huy Trạch không chịu nổi áp lực của phụ thân, đem đất bán cho Hồ Khiên Dư tôi sẽ gặp rắc rối lớn. Tôi cá Lý Huy Trạch không cam lòng vĩnh viễn đứng dưới trướng Lý Triệu Giai.

Hủy giấy tờ. Sau đó đến Hằng Thịnh.

Khi tới nhà ăn nhân viên đúng là 3 giờ chiều, thời gian báo cáo cuối ngày.

Tôi ngồi dựa vào cửa sổ, gọi một lý café, chờ đợi.

Không bao lâu, Lý Mục Thần xuất hiện ở nhà ăn, tất nhiên, bên cạnh còn có vài đồng nghiệp ở phòng tài vụ.

Nhìn thấy tôi, Lý Mục Thần dường như có chút ngoài ý muốn.

Anh ta đương nhiên bất ngờ, bởi vì tôi không chỉ xuất hiện lúc này, còn ngồi vị trí bình thường anh ta vẫn ngồi.

*************************** **********************************

Không biết Lý Mục Thần nghĩ thế nào, anh ta gọi café, cũng không để ý gì, thản nhiên ngồi xuống trước mặt tôi.

“Xin chào.” Tôi mở miệng.

Anh ta trả lời: “Ừm, xin chào!”

Lúc này là thời gian nghỉ giải lao buổi chiều của phòng tài vụ, tôi ở đó một thời gian, cùng đồng nghiệp không gọi là thân, nhưng cũng tính là từng có quen biết. Mà hiện tại tôi cần thông tin từ họ, không biết ngày hôm nay có thanh toán đầu tư hay không.

Nếu Hồ Khiên Dư thật sự muốn bắt tay với Lý Triệu Giai, nhất định sẽ cùng ban quản trị Hằng Thịnh thảo hợp đồng hợp tác, mà quyết định của ban quản trị Hằng Thịnh đưa ra, trước hết sẽ cần bộ tài vụ tính toán vấn đề tài chính.

Tôi lấy danh nghĩa đồng nghiệp cũ, bâng quơ hỏi tình hình gần đây.

Có người tự nhiên nhắc tới: “Nghe nói cô cùng hồ tổng đi Hongkong?”

Tôi cười: “Đúng vậy, tôi vừa về sáng nay.”

Sắc mặt Lý Mục Thần không tốt. Đối với lòng tự trọng của đàn ông, tôi không phải không hiểu. Có lẽ anh ta cảm thấy bị tôi chơi đùa trong lòng bàn tay. Đối với việc này, tôi chỉ có thể trong lòng nói thật xin lỗi.

Tôi biết bị người khác dẫm lên tự trọng là điều thống khổ đến mức nào. Đáng tiếc, lợi ích ở trước mặt, tự trọng có gì đáng nói? Đạo lý thắng làm vua ai cũng đều hiểu được, không phải sao?

“Vậy Hồ tổng đâu? Đã trở về chưa?”

Những cô gái trong bàn đối với việc này đều rất hứng thú, người hỏi câu này, tôi nhớ rõ, Trương Hy Tri.

“Hồ tổng đi Thụy Sỹ nghỉ phép.” Tôi uống một ngụm café, tạm thời hưởng thụ một chút thời gian nhàn hạ.

“Không thể nào, nghỉ phép còn không quên gọi điện thoại về nhắc nhở chúng tôi …”

“Cái gì?” Tôi thản nhiên hỏi, lại cảm thấy lo lắng.

Trương Hy Tri cười, không nhắc lại.

Lý Mục Thần mở miệng: “Cũng không có gì, chỉ là bảo chúng tôi thống kê tài chính gửi ban quản trị.”

Anh ta nói như vậy, tôi không thể không nhếch mi nhìn. Anh ta rất thảnh thơi, uống trà, tầm mắt phóng ra ngoài cửa sổ. Ánh mặt trời tàn trưa chiếu vào trên mặt có chút thản nhiên.

Tôi à một tiếng, nói với Trương Hy Tri đang cười hì hì: “Mọi người cũng thật bận!”

Trương Hy Tri hơi ngượng ngùng: “Em chức vụ thấp, án tử lớn như vậy không cần em nhúng tay.”

Tôi tự hỏi lời của cô ấy.

Sau đó nói: “Làm gì có, không phải cô vẫn phụ trách phần liên hệ công tác?”

Trương Hy Tri dường như không mở miệng được, liếc mắt nhìn Lý Mục Thần.

Lý Mục Thần vẫn như trước uống trà, ngay cả đầu cũng không quay lại.

Sau đó, Trương Hy Tri chỉ xấu hổ cười cười, cũng không nói tiếp.

Lý Mục Thần, Trương Hy Tri, hai người này có chút kì lạ.

Giờ nghỉ giải lao buổi chiều của bộ tài vụ chấm dứt rất nhanh, chúng tôi trong lúc đó tán gẫu nói chuyện phiếm coi như là vui vẻ, sau khi tạm biệt, bọ họ đi, tôi gọi Lý Mục Thần lại: “Gần đây em tìm được một nhà hàng rất đặc biệt, có muốn cùng đi thử xem không?”

***************************** ********************************

Tôi nhờ rõ anh ta từng mời tôi như vậy.

Đáng tiếc, trước kia là anh ta xin tôi, bây giờ là tôi xin anh ta. Xem ra phong thủy có chút thay đổi.

Anh ta thản nhiên nói, trên mặt không chút biểu tình: “Xin lỗi, buổi tối tôi có hẹn.” Nói xong liền rời đi.

Có hẹn? Phải không?

Đại khái Lý Mục Thần đã quên, bây giờ tôi làm việc ở phòng trợ lý, hành trình công việc của anh ta, tất cả đều trong máy tính phòng của tôi.

Tôi trở về phòng xem xét lịch làm việc, lịch trình này đều được sắp xếp, mà nhân vên cao cấp, ví dụ như Lý Mục Thần, lịch trình mỗi tuần đều đã sớm báo lên.

Tôi nhanh chóng tra ra: Buổi tối anh ta có hẹn với công ty kiến thiết.

Địa điểm, tất nhiên cũng tìm được.

Những người khác trong phòng trợ lý nhìn thấy tôi đều khó hiểu: “Cô đã về rồi sao không ở nhà nghỉ ngơi còn chạy đến công ty làm gì?”

Tôi cười: “Trời sinh vất vả, không có cách nào.”

Chính xác, trở lại công ty, chính là bắt đầu làm việc. Bởi vì thời gian cuối năm nay, toàn bộ công ty đều bận tối mày tối mặt.

Đau đầu nhất đó là quyết toán tài vụ cuối năm. Mỗi một bộ trình lên hợp đồng tổng hợp, đều phải được phòng trợ lý hạch định qua, tổng kết lại một lần, sau đó mới trình lên tổng giám đốc cùng các cổ đông.

Mấy năm gần đây, thành viên ban giám đốc của Hằng Thịnh thay đổi rất nhiều, ngoài nhân vật lớn như Hồ Khiên Dư chức vụ không có gì thay đổi, rất nhiều cổ đông lớn trong công ty đều đã bị Hồ Khiên Dư thu mua.

Kết quả trực tiếp của việc làm đó là: Số người trong ban giám đốc hàng năm đều giảm bớt, mà cổ phần đứng tên Hồ Khiên Dư theo đó ngày càng nhiều.

“Vừa hay, nếu cô đến công ty rồi thì qua đây, đem mấy số liệu này làm một bảng excel, sau đó đưa đến bộ tài vụ làm công tác thống kế.”

Nói xong đem cả tập tài liệu để lên bàn tôi.

****************************** **********************************

Tôi cố gắng thật nhanh hoàn thành bảng thống kê này, nhìn thời gian, còn kịp, vào thang máy đến bộ tài vụ. Lúc này, bộ tài vụ rất nhiều người, ai ai cũng bận rộn.

Nhưng Lý Mục Thần đã không còn ở đây.

Tôi đem tất cả giao cho Trương Hy Tri. Trương Hy Tri lúc này có vẻ rất nhàn rỗi, tôi đưa bảng thống kê xong cô ấy mới có việc để làm.

Nhưng rất nhanh, một đồng nghiệp khác chạy đến cầm ngay lấy, sắc mặt không tốt: “Bà cô ạ, cứ nghỉ ngơi đi, việc này để tôi làm là được rồi.”

Cuối cùng, Trương Hy Tri cùng tôi đi vào gian trà nước.

Lúc này tôi nhàn rỗi liền hỏi cô ấy: “Lại gặp rắc rối?”

Trương Hy Tri cười hì hì, gãi đầu: “Chị Lâm, chị đã biết chỉ cần em há mồm là có thể gặp rắc rồi. Gặp rắc rối rồi, bọn họ sợ, sẽ không cho em làm việc. Việc vừa rồi chị cũng thấy rồi đấy!”

Trương Hy Tri này, tôi biết không nhiều lắm.

Trương Hy Tri không cẩn thận trong lúc làm việc, nhưng bất đắc di, ba của cô ta lại là đại cổ đông trong ban giám đốc, cho nên không ai dám động vào, đợt giảm biên chế cuối năm cũng sẽ không tính đến cô ấy.

“Gặp rắc rối gì?”

Cô ấy cụp mắt, không chút suy nghĩ đã mở miệng: “Buổi sáng hôm nay, Lý Mục Thần bảo em thảo một bản hợp đồng, nhưng em nhầm ba triệu bảy trăm ngàn thành ba ngàn bảy trăm vạn. Bởi vì việc này, Lý Mục Thần bị chọc giận.”

“Ba triệu bảy trăm ngàn?”

“Đúng vậy, hợp đồng này dùng để quy hoạch lô đất mới giành được ở Hongkong!”

Tôi nghĩ rồi nói: “Cô không xem tin tức? Hằng Thịnh chúng ta không mua được lô đất đó. Hơn nữa, lô đất đó cũng không phải giá ba triệu bảy trăm ngàn.”

“Ách? Vậy em nghe nhầm?”

“Cái gì?”

“Khi đó em nghe thấy Lý Mục Thần gọi điện thoại cho Hồ tổng, rõ ràng nói đã mua được lô đất đó, hơn nữa, chỉ dùng ba triệu bảy trăm ngàn để giao dịch.”

**************************** ********************************

Đầu óc tôi bị những lời này làm cho hỗn loạn vô cùng, miễn cưỡng uống hết café, đứng dậy: “Xin lỗi, tôi có việc đi trước!”

Tôi thừa lúc vào thang máy xuống lầu khẩn cấp gọi điện thoại.

“Giúp tôi điều tra một chút, mấy ngày nay ở Hongkong có lô đất nào bán với giá ba triệu bảy trăm ngàn không? Còn nữa, ai mua được lô đất đó?”

Rất nhanh, đối phương đã trả lời: “Là lô đất mới giải phóng ven biển, người mua được là Lý Triệu Giai.”

Nghe vậy, tôi chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, sau đó không kìm lòng được cười ra tiếng.

Hồ Khiên Dư … Anh đào một cái hố lớn như vậy để tôi nhảy vào?

Căn bản anh biết tôi bỏ vốn giúp Lý Huy Trạch, thậm chí có lẽ công ty kia của tôi cũng đều biết rõ mười mươi.

Anh thực sự muốn đầu tư vào không phải là lô đất kia.

Anh chẳng qua … chẳng qua là muốn dụ tôi đem tất cả vốn lưu động sở hữu cá nhân lao vào đó.

Ngu xuẩn, luôn là tôi!

Hồ Khiên Dư, anh nhìn tôi ở trong lòng bàn tay anh, giống như một kẻ ngốc diễn trò?

***************************** *******************************

Tôi về nhà, thay quần áo, ổn định lại tâm trạng sau đó rời đi.

Buổi tối tôi có hẹn, hẹn với Lộ Tây ngay tại khách sạn Lý Mục Thần có hẹn với công ty kiến thiết.

Tôi tới trước, thật lâu sau mới nhìn thấy Lý Mục Thần, ngay cách đó không xa cùng với một người luống tuổi cùng nhau uống rượu, nói chuyện.

Tôi lau khoé miệng, nói với Lộ Tây: “Có một người bạn bên kia, mình qua chào một tiếng.”

Sau đó, đứng dậy, hướng phía bàn Lý Mục Thần đi qua, trên đường nghĩ nghĩ, tôi lại lộn trở lại nói với Lộ Tây: “Đợi lát nữa, mặc kệ mình ở bên kia xảy ra chuyện gì cũng không cần lo lắng.”

Hiển nhiên Lộ Tây cảm thấy kì lạ, nhưng vẫn chần chờ gật đầu.

Đáng lẽ ra tôi phải đi chào hỏi, không chỉ bới gì tôi quen biết với Lý Mục Thần, mà còn cùng với vị khách hôm nay của Lý Mục Thần có vài lần giao tiếp.

Dù sao, tôi là thư kí thường được Hồ Khiên Dư mang theo bên người.

“Lâm tiểu thư, thật trùng hợp! Đến đây, đến đây, mau ngồi xuống!”

Tôi cười, tiến đến bên bàn bọn họ.

Lý Mục Thần thản nhiên nhìn tôi: “Thật trùng hợp, Lâm tiểu thư.”

“Đúng vậy, thật trùng hợp.” Tôi cười, cười đến quang minh chính đại.

Có một lần, Hồ Khiên Dư đưa tôi đi xã giao cùng công ty kiến thiết, bọn họ không biết tửu lượng của tôi, tưởng tôi quá chén, cuối cùng, bọn họ lại là người say ngất ngưởng, tôi lại không hề gì, sắc mặt có chút thay đổi, nhưng dáng vẻ vẫn tỉnh táo như cũ.

Mà lúc này, người quản lý công ty kiến thiết mời tôi uống rượu, tôi cũng không từ chối, một chén lại một chén, cuối cùng tôi say, cười ha ha nói: “Tôi … đi toilet một chút.”

“Lâm tiểu thư, không thể nào? Tôi nhớ rõ là tửu lượng của cô tốt lắm!” Ông ta uống đến đỏ mặt, nhếch mắt khó hiểu hỏi tôi.

Tôi cũng không đáp lời, đứng dậy, ngay cả đi cũng không xong.

Cuối cùng, vẫn là Lý Mục Thần dìu tôi đến toilet nôn.

Tôi ghé vào bồn, vừa nôn vừa khóc.

Tôi nhìn trong kính, nước mắt đã tèm lem không thành bộ dáng gì, cười, lại tiếp tục cười.

Lý Mục Thần vẫn ở bên cạnh, nhìn tôi vừa khóc vừa cười như điên rồi. Cuối cùng, tôi cười đủ, đứng dậy nhìn Lý Mục Thần liếc mắt một cái: “Anh biết không? Cùng anh ta một chỗ, nơi này …” Tôi chỉ vào chính ngực mình, “Nơi này … rất mệt mỏi!”

**************************** ******************************

Nói xong, tôi cũng không đợi anh ta phản ứng, bước chân lảo đảo tiến ra cửa toilet.

Thiếu chút nữa tôi sẽ với tới cửa, đúng lúc này, chân trở nên mềm nhũn, tôi ngã xuống mặt đất.

May mắn, Lý Mục Thần tiến đến đỡ được tôi.

Anh ta thản nhiên như trước nói, nhưng trong ánh mắt lại giống như có một đợt sóng ngầm mãnh liệt: “Em … không cần như vậy.”

Tôi ngã vào khuỷu tay anh ta khóc, khóc xong rồi lại cười đẩy anh ta ra, vuốt vuốt lại mái tóc hỗn độn, nói: “Em cũng không ngờ rằng mình là loại phụ nữ không biết xấu hổ như vậy. Nhưng gặp anh, gặp anh … em …”

Tôi cũng không nói hết, dừng lại một chút, nhìn thắn, sau đó đứng lên, mở cửa rời đi.

Cửa ở phía sau tôi chậm rãi khép lại.

Tôi chỉnh lại quần áo, rút khăn tay lau mặt một lượt rồi trở lại bàn ăn của mình.

Chap 31: Đa suyễn (P2) 

Lộ Tây nhìn tôi như nhìn quỷ.

Tôi hỏi nhân viên phục vụ: “Có khăn ướt hay không?”

Nhân viên phục vụ mang khăn ướt đến, Lộ Tây cũng mang chiếc gương mini trong túi đưa cho tôi.

Tôi cẩn thận lau nước mắt trên mặt, sau đó cười với Lộ Tây một cái nói, “Chúng ta đi thôi.”

***************************** **********************************

Ngồi ở trên xe, Lộ Tây vẫn xuyên qua gương chiếu hậu nhìn tôi.

Cứ như vậy hồi lâu mới nói: “Vi Linh, không cần làm mình sợ.”

Tôi dựa vào cửa kính xe: “Buổi sáng cậu vừa nói những lời này, không còn gì khác để nói sao?”

“Cậu trở nên rất kì quái.” Cô ấy lái xe, cũng không quay lại nhìn tôi mà chăm chú nhìn con đường phía trước.

Tôi không trả lời, bởi vì thật sự không có gì để nói. Tôi nhìn ngoài cửa sổ, thấy một quán bar, liền nhanh chóng hô lên: “Dừng xe.” Lộ Tây hiển nhiên bị giật mình, khẩn cấp phanh lại. Tiếng phanh chói tai truyền vào, xe vừa ổn định, tôi liền mở cửa bước xuống.

“Cậu đi đâu?” Lộ Tây quay người vội vã hỏi.

Tôi đã đi được vài bước, nghe cô ấy hỏi như vậy liền quay đầu: “Nguyện vọng của mình là đêm nay phải say. Giúp mình thực hiện, thế nào?”

Chúng tôi gửi xe, đi vào, thẳng đến quầy bar, gọi rượu, uống.

Nơi này không khí đặc quánh, mùi cồn, nước hoa, thuốc lá, nhân dân tệ … Đủ loại mùi vị quyện vào nhau, những bài hát thị trường vang lên, lọt vào tai như muốn xuyên thủng màng nhĩ làm người ta khó chịu, cũng làm người ta hưởng thụ.

Sàn nhảy cũng có nhiều người hợp thành một đám đông hỗn loạn. Trong đó không thiếu những người ngoại quốc, lại càng không thiếu dân bản địa. Cho dù là nam hay nữ, trên mặt bọn họ đều mang một bộ dáng thoả mãn.

Tôi uống rượu, nhìn bọn họ nhảy.

Lộ Tây là người ưa ồn ào, lập tức đã biến mất giữa đám đông.

Tôi lẳng lặng ngồi bên quầy bar uống rượu của mình.

Tôi muốn một cuộc sống ảo ban đêm, sau đó ngày mai bắt đầu, tỉnh, lại cùng giành dật đấu tranh, lại khi bại khi thắng …

******************************* *********************************

Uống đến rất lâu sau, tôi say thật sự, Lúc uống rượu với quản lý công ty kiến thiết chỉ là làm bộ, bây giờ tôi thật sự say mèm.

Mà lúc say thật sự, tôi khóc.

Tôi ghé vào quầy bar khóc, nước mắt không tiếng động chảy ra, sau đó là nước mũi, phát ra những tiếng thút thít.

Lộ Tây đã trở lại, tôi liền ghé vào trong lòng cô ấy khóc.

Khóc là một cách giải tỏa rất tốt, bác sỹ tâm lý từng nói cho tôi như vậy. Tôi say, còn nhớ rõ những lời này.

Tôi cần giải tỏa, tôi không thể để những đau khổ nghẹn trong lòng. Bởi tôi phải làm cho trái tim của mình thật vững vàng, lý trí.

Sau khi mệt mỏi khóc xong, tôi liền ghé vào trong lòng cô ấy ngủ.

Lúc mơ mơ màng màng, nghe thấy tiếng Lộ Tây gọi tôi, tôi ngẩng đầu, đáng tiếc ngay cả mặt Lộ Tây cũng thấy không rõ.

“Điện thoại, nghe hay không?” Cô ấy hỏi tôi.

Tôi nặng nề gật đầu, cô ấy liền đưa điện thoại cho tôi.

Tôi đem ống nghe đến bên tai, có một giọng đàn ông truyền đến, lạnh nhạt: “Gọi điện thoại cho anh có việc gì?”

Đầu óc tôi hỗn độn, chuyện gì? Tôi không biết chuyện gì, tôi cũng không biết người đàn ông này là ai.

Điện thoại im lặng một hồi, tôi úp sấp người vào quầy bar, lần này, tôi khẳng định mình không khóc.

Nhưng Lộ Tây nhìn không thấy, cô ấy cho là tôi khóc, ôm lấy vai tôi, “Đừng khóc, đừng khóc …”

Hậu quả sau khi say rượu là ngày hôm sau mặt trời lên cao mới tỉnh, đầu tôi đau như búa bổ.

Tôi lật đật từ trên giường xuống, lướt qua gương vô tình nhìn thấy bộ dáng mình lúc này.

Trong gương, một khuôn mặt mệt mỏi, tôi nhất thời thất thần, sau đó mới ngửi được cả người đầy mùi rượu. Tôi hôm qua hẳn là Lộ Tây đưa tôi về, tôi cũng không nhớ rõ.

Tôi tắm rửa một cái, từ trong phòng tắm đi ra, nhìn đồng hồ, đi làm.

Thay quần áo, trang điểm, xách túi, chạy ra ngoài.

Tôi nhớ ra, lúc này nên gọi điện thoại cho Lộ Tây. Lấy di động, đang định bấm số điện thoại của Lộ Tây mới nhìn thấy trên màn hình có thông báo.

Mười mấy cuộc gọi nhỡ.

Tôi mở, toàn bộ là của Hồ Khiên Dư.

Hơn nữa còn lưu lại tối qua tôi cùng Hồ Khiên Dư nói chuyện, mà tôi không nhớ rõ tối qua có nhận được điện thoại của hắn.

Bây giờ nhìn thấy tên Hồ Khiên Dư này tôi liền thấy phiền, nhanh chóng xóa, bắt xe đến công ty.

Phòng trợ lý vẫn bận bịu ngất trời như cũ. Tổng giám đốc ở bên ngoài nghỉ phép, chỉ khổ nhân viên. Vương Thư Duy đến phòng trợ lý một lần lấy tài liệu, sau đó vị trợ lý đặc biệt này cũng giống như tổng giám đốc, nhanh chóng biến mất.

Một ngày làm việc xong, tôi tranh thủ lúc rảnh rỗi tổng kết lại vốn lưu động thuộc sở hữu cá nhân mình.

Con số tính ra làm trong lòng tôi thổn thức không thôi, nhìn con số trước mặt này, tôi chỉ có thế cảm thấy may mắn, không động đến công trái ở châu Âu.

Lý Huy Trạch ….

Bây giờ, Lý Huy Trạch là hy vọng duy nhất của tôi.

Tôi biết, Hồ Khiên Dư vẫn coi thường vị Lý tam công tử này, nghĩ rằng có thể thuyết phục Lý lão gia là không còn gì lo lắng. Chỉ mong, đây là hắn coi nhẹ năng lực của Lý Huy Trạch.

Tôi cũng không muốn tin tưởng người khác, nhưng lúc này bất đắc dĩ, bí bách mà tin tưởng Lý Huy Trạch này một lần.

************************** ********************************

Lúc chạng vạng, Diêu Khiêm Mặc đến đón tôi.

Khi anh ta gọi điện thoại, tôi còn đang ôm máy tính theo dõi tình hình chứng khoán. Bây giờ tôi đã bán tháo, hoàn toàn phải trong cậy vào chu kì lên lên xuống xuống này.

“Thế nào? Chuẩn bị xong chưa?” Khi tôi nhấc điện thoại, giọng nói từ đầu kia chuyển đến.

Nghe anh ta nói, tôi mới nhớ lại, thì ra hôm nay là tiệc đính hôn của Lộ Tây.

Tôi nâng cổ tay xem đồng hồ mới phát hiện đã đến giờ tan tầm.

Mọi người chung quanh vẫn bận rộn, xem ra đêm nay tăng ca. Nhưng cũng may hôm nay tôi vốn được ở nhà nghỉ ngơi, đến công ty xem như hỗ trợ thêm, cũng không cần tăng ca, liền xách túi đứng lên.

Tôi đi ra khỏi phòng, “Em còn phải về nhà thay quần áo.”

Bên kia im lặng một lát, sau đó nói: “Anh ở dưới công ty em. Anh có thể đưa em về, sau đó đi cùng luôn.”

Quả nhiên tôi xuống đến lầu một, nhìn thấy đứng ở ngoài, đúng là xe của Diêu Khiêm Mặc.

Anh ta đưa tôi về nhà, dọc đường đi cũng không nói gì, nhưng đến trong nhà, tôi muốn anh ta ở phòng khách chờ, anh ta lại mở miệng: “Bừa bộn quá.”

Nói xong, ngón tay chỉ chỉ phòng ngủ.

Thật ra sáng nay, quần áo của tôi vừa cửi vừa thay, lúc này vương vãi trên mặt đất, chưa kịp thu dọn, phóng mắt nhìn rất lộn xộn.

Tôi khẽ thở dài.

Người này, tự dưng tỏ ra quan tâm một cách kì lạ làm cho người ta cảm thấy không có ý tốt.

“Anh từ từ, em thay quần áo xong ra liền.”

Nói xong tôi cũng không quan tâm đến anh ta, lập tức tiến vào phòng ngủ, khóa trái cửa.

Thay đồ xong, buộc cao tóc, để lộ ra chiếc gáy, lớp trang điểm trên mặt còn ok, tôi cũng lười trang điểm lại, chỉ thoa thêm một ít son liền mở cửa đi ra ngoài.

Diêu Khiêm Mặc từ sôfa đứng dậy, đánh giá tôi một lát, cười: “Con mắt của anh không tồi.”

Tôi cũng cười, chính là khóe miệng có chút gượng: “Bộ váy vày quả thực rất đẹp. Cảm ơn.”

Tôi cũng không để ý câu “Ánh mắt không tồi” của anh ta là chỉ trang phục hay chỉ con người tôi. Anh ta nghe thấy tôi nói vậy, nghiền ngẫm một lát, tôi nghĩ anh ta dường như tiếp tục đánh giá tôi một phen, anh ta lại ngoan ngoãn thu hồi tầm mắt, nói: “Đi thôi!”

****************************** ********************************

Tiệc sinh nhật của Thác Ni cùng lễ đính hôn với Lộ Tây song song cử hành, địa điểm ngay tại khách sạn thuộc tập đoàn Hoàn Cầu.

Lúc tôi cùng Diêu Khiêm Mặc đến, trong đại sảnh đã đầy người. Thác Ni là một Hoa nhân điển hình, tuy có tên ngoại cuốc, nhưng tại lễ đính hôn này không hề sính ngoại mà thuần túy theo truyền thống Trung Hoa, khắp nơi đều thấy màu đỏ rợn ngợp.

Tôi không ở lâu ngoài gian tiếp khách, chỉ chốc lát sau đã đi đến phòng nghỉ tìm Lộ Tây.

Tôi gõ cửa đi vào, lúc này phát hiện không khí trong này có chút gì đó kì lạ.

Lộ Tây cùng Thác Ni ngồi mỗi người một đầu ghế, sắc mặt không tốt lắm.

Nhìn thấy tôi, Thác Ni miết mắt một cái, gật gật đầu xem như chào hỏi.

Tôi cũng hướng ông ta gật đầu không hề nói nhiều, lập tức hỏi: “Làm soa vậy?”

Lộ Tây giương mắt nhìn tôi như nghĩ ngợi, sau mới nói: “Ba mình không tới.”

Tôi không biết nên nói gì, bởi thật sự không biết phải thế nào an ủi, chỉ có thể im lặng ôm lấy vai Lộ Tây. Đột nhiên nghĩ đến Diêu Khiêm Mặc, tôi liền thốt lên: “Nhưng anh trai cậu có đến.”

Tôi vốn tưởng Lộ Tây nghe tin này sẽ vui vẻ lên một chút, nhưng cô ấy chỉ miễn cưỡng cười, sau đó bộ mặt lại trở về như cũ.

Tôi không khỏi nghi ngờ, Lộ Tây bình thường cũng sẽ không để ý ba mình thế nào, lần này còn trông ngóng ông ta tới tham dự lễ đính hôn đến vậy?

Không khí nơi này quá mức căng thẳng, tôi chỉ có thể qua loa an ủi Lộ Tây vài câu, sau đó, cũng phải đi ra. Đi đến phía hội trường tôi mới phát hiện túi của mình để quên trong phòng nghỉ, đành phải quay lại. Đến nơi, tay tôi vừa đặt vào cửa, đang muốn đẩy ra đi vào, đúng lúc này, một khe hở vừa mở ra, tôi đã nghe thấy Thác Ni thấp giọng trách móc: “Nếu em giúp ông ta nói một câu, hôn lễ này của chúng ta dẹp đi được rồi…”

Sau đó là giọng nói của Lộ Tây, vừa vội vàng lại vừa giận dữ pha chút xấu hổ: “Thác Ni, em sai rồi, tha thứ cho em được không? Xin lỗi, sau này em không bao giờ nhắc đến ông ta nữa, được không …”

Tôi chưa bao giờ nghe thấy Lộ Tây như vậy cầu xin một ai, trong lòng phẫn hận, đang muốn đẩy cửa đi vào, ngay lúc này, một đôi tay nhanh chóng giữ lấy tôi, đem cửa đóng lại.

Tôi nghiêng đầu nhìn.

Diêu Khiêm Mặc.

Một tay anh ta nắm cổ tay tôi, đem tay tôi gỡ ra, sau đó một tay kia nhẹ nhàng đóng cửa lại.

“Anh …”

Anh ta giữ lấy cánh tay tôi: “Lâm tiểu thư, nghe lén không phải là thói quen tốt.”

Khi Diêu Khiêm Mặc nói những lời này, trên mặt hiện lên một chút ý cười.

Tôi nhìn anh ta giống như mang một chiếc mặt nạ, không tự giác cảm thấy rùng mình.

Nhưng anh ta vẫn vậy, giữ nụ cười lạnh nhạt, “Đi thôi!”

“Đi đâu?” Tôi nhếch mi nhìn, giọng nói không kiên nhẫn.

Anh ta cười, có thể nói là vui vẻ: “Còn có thể đi đâu? Tất nhiên là hội trường.”

********************* **************************

Tôi trở lại hội trường, nhưng tâm tư vẫn còn băn khoăn ở phòng nghỉ, bởi vậy không thể nào tập trung tinh thần.

Bữa tiệc chính thức bắt đầu, tôi nhìn Thác Ni cùng Lộ Tây thân thiết khoác tay từ trong phòng nghỉ đi ra, thẳng đến bàn chính, tự nhiên nhận những lời chúc phúc của bạn bè.

Tôi xem nụ cười hạnh phúc trên mặt Lộ Tây, trong lòng chợt lạnh lẽo. Tôi chưa bao giờ cảm thấy cô gái tên Diêu Lộ Tây trước mắt này, thì ra là tôi không biết.

Cô gái cho đến bây giờ cười đến vô tư, không hề cố kị Diêu Lộ Tây, chẳng lẽ, đều là biểu hiện giả dối?

Tôi không dám nghĩ nhiều, bức chính mình ăn gì đó.

Toàn bộ hội trường rất náo nhiệt, Thác Ni trên thương trường không phải một nhân vật bình thường, tất cả những người làm ăn đều phải nể mặt, nhìn thấy Lộ Tây, liền khen Thác Ni có vị hôn thê xinh đẹp, hoặc là nói cô gái này quả là mẫu lý tưởng của đàn ông bọn họ.

Tôi nhìn Lộ Tây thẹn thùng cười.

Tôi cũng cười:  Tất cả những thứ này đều là dối trá!

Sau khi cười xong lại tiếp tục cúi đầu ăn thức ăn của mình. Diêu Khiêm Mặc ngồi bên cạnh tôi, anh ta cũng là một luật sư nổi tiếng, nhưng dường như không thích xã giao, chỉ khi có người tiến đến chào hỏi mới nói vài câu đơn giản.

Có người hỏi thăm Diêu lão gia, Diêu Khiêm Mặc cũng thoải mái trả lời: “Tôi lâu rồi không về nhà, anh cũng biết rồi đấy, lão gia nhà tôi bây giờ đâu có muốn nhìn thấy tôi đâu.”

*********************** ***************************

Tiệc tối chấm dứt, sau đó như thường lệ là vũ hội.

Nhạc nhẹ vang lên, Lộ Tây cùng Thác Ni dắt tay nhau tiến vào sàn nhảy bắt đầu khiêu vũ

Tôi ngồi nguyên tại chỗ nhìn bọ họ.

Thác Ni 45 tuổi, thích golf, vẫn còn rất phong độ. Lộ Tây kiên trì thích người đàn ông này. Tôi nghĩ bọn họ yêu nhau cho nên mới kết hôn.

Bây ngờ ngẫm lại, có lẽ là tôi suy nghĩ quá đơn giản.

Khiêu vũ được nửa bài, rất nhiều đôi nam nữ nối đuôi nhau tiến vào sàn nhảy.

Diêu Khiêm Mặc đứng dậy khom người, vươn tay hỏi tôi: “May I?”

Tôi nghĩ một chút, đồng ý.

Lúc Diêu Khiêm Mặc đang định cầm lấy tay tôi, cửa pub đang đóng lại mở ra, ở đó xuất hiện hai người.

Bởi vì trong pub ánh sáng mờ áo, bên ngoài lại sáng ngời, nên hai người kia xuất hiện dễ dàng thu hút toàn bộ ánh mắt.

Hai người kia dường như lại không biết mình quấy rầy đến bản nhạc nhẹ nhàng trong này, đứng ở cửa hồi lâu mới cất bước tiến vào.

Hai người, một là Hồ Khiên Dư, còn lại là một người phụ nữ ngoại quốc tóc vàng mắt xanh.

Tôi thu hồi tầm mắt, đồng thời rụt tay, ái ngại cười với Diêu Khiêm Mặc vẫn duy trì tư thế mời: “Xin lỗi, em không muốn khiêu vũ.”

Hồ Khiên Dư là người Thác Ni nhìn không vừa mắt nhất, hắn xuất hiện đã đủ chấn động, càng chấn động là người phụ nữ ngoại quốc cùng hắn đến, không phải người khác mà chính là vợ trước của Thác Ni.

Ở đây đều là người quen của ông ta, tất nhiên cũng sẽ nhận ra người phụ nữ này, trong lúc nhất thời, không khí bỗng trở nên đóng băng.

Nhưng hai đương sự lại làm như không thấy, người phụ nữ kia kéo cánh tay Hồ Khiên Dư tiến vào hội trường.

Thác Ni cùng Lộ Tây đang ngọt ngào khiêu vũ, lúc này đã dừng bước.

Tôi thấy Thác Ni ở bên tai Lộ Tây nói gì đó, sắc mặt cô ấy trở nên cứng đờ, lập tức gập gật, cùng Thác Ni đi đến phía Hồ Khiên Dư.

Thác Ni là người rất phong độ, một là người mình ghét nhất, một là vợ trước ông ta cũng có thể tự nhiên tươi cười chào hỏi, hàn huyên, thậm chí cùng vợ trước hôn kề mặt chào hỏi.

************************* ****************************

 

Chỗ tôi ngồi rất gần góc, ánh sáng lại không tốt cho nên rất ít người chú ý đến. Nhưng tôi lại thấy lúc cùng Thác Ni nói chuyện, ánh mắt Hồ Khiên Dư thoáng nhìn sang bên này.

Tuy chỉ là thoáng nhìn, ánh mắt lướt qua rất nhanh nhưng tôi cũng cảm giác được hắn đã nhìn thấy mình.

Ánh mắt Hồ Khiên Dư có một cảm giác làm cho người ta thấy rét lạnh. Nhưng may mắn cách xa, mắt hắn dù lạnh như băng tôi cũng có thể làm như không thấy.

Một lát sau, tôi có thể khẳng định, Hồ Khiên Dư quả thật đã chú ý đến sự tồn tại của tôi.

Hắn cùng người phụ nữ kia thẳng hướng chúng tôi bên này bước tới.

Sau đó, đến bên bàn đánh bóng, Diêu Khiêm Mặc đứng lên chào hỏi, tôi vẫn như trước nghiêng người đối với bọn họ, ngồi im. Dù sao trước mặt nhiều người như vậy tôi cũng không nghĩ hắn dám làm gì.

Hồ Khiên Dư nói chuyện thanh âm vừa phải, tôi ngồi ở vị trí này vừa vặn nghe thấy.

Nghe hắn nói, Hồ Khiên Dư cùng vị phu nhân này lúc ở Thụy Sỹ trượt tuyết tình cờ gặp được. Vừa lúc lại về nước cùng một ngày. Cô ấy mới hắn làm bạn đi cùng, đến tham gia tiệc đính hôn của chồng trước.

Không ngờ máy bay hạ cánh muộn, bọn họ chưa kịp tham gia tiệc đính hôn, trực tiếp đến pub.

Hôm qua Hồ Khiên Du từ Hongkong khởi hành đến Thụy Sỹ, đêm nay đã trở lại Singapore. Ngồi trên máy bay đã chiếm đại bộ phận thời gian. Tôi muốn cười, Hồ Khiên Dư hắn chẳng nhẽ thật sự chỉ ở lại Thụy Sĩ vài tiếng, như vậy coi là đi nghỉ phép? Tại sao phải vội vã quay trở về?

 

Chap 31: Đa suyễn (P3) 

Ngay lúc tôi nghĩ như vậy, phía sau lưng chợt lạnh, một thứ chất lỏng từ bờ vai trần của tôi chảy xuôi xuống phía dưới.

Người phụ nữ kia hô lên, hướng tới phía sau tôi thấp giọng than vài tiếng.

Tôi cuống quýt đứng dậy nhìn phía sau mình.

Chén rượu trong tay Hồ Khiên Dư còn lại một nửa, thấy tôi nhìn, hắn thản nhiên đáp lại một câu: “Xin lỗi, rượu nghiêng.”

Diêu Khiêm Mặc chạy nhanh đến đem khăn tay cho tôi, chính hắn cũng lấy khăn cho tôi lau, nhưng bất đắc dĩ, rượu đã thấm vào trong quần áo.

Tôi ngăn tay Diêu Khiêm Mặc lại, liếc nhìn anh ta một cái: “Xin lỗi, tôi đến toilet!”

Nói xong nhanh bước rời đi.

Đi đến nửa đường, tay tôi nắm thành quyền quay đầu, chỉ thấy Hồ Khiên Dư cũng đang nhìn mình, giơ chén rượu chỉ còn một nửa lên, cười khẽ.

************************** ******************************

Tôi đi đến toilet, thấm khăn lau rượu trên lưng, nhưng bây giờ, quần áo bên trong cũng ẩm ướt, rượu chảy xuống đến cả eo, mặc cho lau thế nào, thôi cứ là mặc kệ, chỗ này có Hồ Khiên Dư, tôi phải mau chóng chạy đi.

Bộ quần áo vất vả mới có được, bị Hồ Khiên Dư một chén rượu hủy mất.

Đâu chỉ là một bộ váy? Tất cả những gì tưởng như đã nắm được trong tay đều bị hắn làm hỏng.

Dù có tức giận bao nhiêu, tôi vẫn là bất lực. Hồ Khiên Dư quá lợi hại, đối mặt hắn, tôi cuối cùng cũng thua thật thảm hại.

Quên đi, tôi bức chính mình không được suy nghĩ, an ủi chính mình, rằng Hồ Khiên Dư cũng không phải thần, hắn cũng sẽ có nhược điểm.

Tự an ủi, trong lòng cũng nhẹ đi một ít, lúc này, cửa toilet bị đẩy ra.

Tôi thoáng nhìn trong gương.

Hồ Khiên Dư tiến vào, đưa tay đóng cửa lại.

Hắn rất nhanh đi đến phía sau tôi.

Tôi bị cánh tay hắn vây giữa hắn và bồn rửa tay.

Hắn cúi xuống gáy tôi, ngửi ngửi: “Ưm, mùi hồng rượu.” Nói xong, dùng đầu lưỡi khẽ liếm. Tôi lui lại, cố gắng tránh đi, nhưng có đường nào để lui?

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng nói: “Đi ra ngoài, được không?”

Hắn nhìn tôi ngẩn ra, lại lập tức cười: “Em cũng biết dịu dàng như vậy? À, không sai.”

Tâm trạng hắn xem ra đã tốt hơn nhiều, tôi thở phào một hơi, thử giãy ra khỏi hắn, động tác cố gắng cẩn thận. Nhưng hắn nhìn thấy tôi muốn thoát ra, tay bỗng trở nên căng thẳng, đảo mắt một cái đã đem tôi vây trở lại.

“Chiếc váy này rất đẹp.”

Hắn nhìn tôi trong gương nói.

Hai tay tôi nắm lại thành quyển, không thể để cho hắn thấy, phải dấu phía sau lưng.

Tôi thử quay đầu, rốt cuộc cười lên được: “Cảm ơn.”

Tầm mắt hắn dời khỏi gương, chuyển đến trên người tôi: “Diêu Khiêm Mặc đưa?”

“……”

Mắt hắn tối lại, giống như đáy hồ sâu: “Cậu ta nói, vì bộ lễ phục này em chấp nhận làm bạn gái cậu ta?”

“Chúng ta đừng căng thẳng được không?” Giờ phút này tôi chỉ muốn nhanh nhanh thoát thân, “Đi ra ngoài thôi.”

Hắn lại càng tiến đến gần, dính sát vào tôi, nhẹ nhàng kéo khóa váy: “Đàn ông tặng phụ nữ quần áo vì muốn cởi nó, có biết hay không?”

Tôi đã không thể nhịn được nữa, nhưng lúc trước cũng là hắn nói cho tôi biết, đắc tội với hắn, không có lợi, trong lòng tôi phân vân, cuối cùng chỉ có thể như trước làm bộ dáng hờn dỗi, thấp giọng nói một câu: “Ngụy biện.”

Hắn làm như thật, đưa ngón tay đến trước mặt tôi lay lay: “Nhắc nhở em một lần, từ sau không cần gây chú ý với những người bên cạnh anh, cũng không được cho những người đó chú ý đến em.”

Nói xong, hắn ôm lấy tôi nhấc lên, muốn tôi ngồi lên mặt bồn rửa tay.

Tôi không kịp kêu lên, tay hắn đã cầm lấy váy tôi xé xuống.

Ngực tôi lập tức lộ ra, theo bản năng muốn tránh. Vừa tránh một chút, hắn liền nhìn chằm chằm bra của tôi, uy hiếp: “Đừng để cho anh đem cả thứ này xé xuống.”

***************************** ************************************

Tôi thật sự sợ, ánh mắt hắn như mang theo màu máu, tôi cuống quýt giữ lấy cổ tay hắn.

Đáng tiếc tôi ngăn không được, chỉ có thể tùy hắn nâng mình dậy, đem cả bộ lễ phục trên người tôi kéo xuống.

Tôi trơ mắt nhìn hắn đem nó ném tới một góc: “Vậy anh muốn tôi thế nào đi ra ngoài?!”

Anh dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì? … Trong lòng tôi mắng, nhưng rất tiếc, ngay cả chính tôi cũng có thể trả lời câu hỏi này: Tôi là tình nhân của Hồ Khiên Dư, là tiền đặt cược tôi đưa cho hắn, đó chính là cái hắn dựa vào để đối đãi với tôi như vậy.

Hắn nhìn cơ thể tôi, ánh mắt buồn bã, tôi giật mình, giơ tay che lấy ngực.

Bả vai của tôi dưới tay hắn run lên.

Hắn thở dài, lấy di động ra gọi: “Mang một bộ quần áo đến đấy … đồ nữ … Đúng, ở Pub tầng thượng tập đoàn Hoàn Cầu … toilet nữ … Cái này không cần lo …”

Nói xong, hắn cúp điện thoại, cơ thể vẫn như cũ không rời khỏi tôi.

Hắn nhìn mặt tôi, nhìn hồi lâu, cuối cùng mở miệng an ủi: “Đừng lo, cửa anh đã khóa trái, người khác không vào được.”

Hắn nghiêm túc nói cho tôi như vậy, tôi lại muốn bật cười.

Nhưng bản thân đang ở trong hoàn cảnh này, tôi sao có thể cười được?

Đợi một lát, tôi sốt ruột: “Quần áo khi nào thì mang đến?”

Hắn lắc đầu, ôm lấy eo tôi, ngón tay không an phận bắt đầu di chuyển, đi xuống dò xét.

Tôi như bị chọc giận, đẩy bả vai hắn, nhưng hắn không chút nào để ý, tay kia tiến đến lưng tôi nhẹ nhàng trêu chọc.

Tôi mặc kệ hắn, nghĩ đến hắn sẽ thỏa mãn nhưng không phải như vậy. Hắn làm quá, cắn vai tôi, tôi không kịp ngăn cản. Hắn ngẩng đầu lên, giọng nói như dỗ dành: “Nào, cho anh hôn, nhớ em…”

Mặc dù hắn nói như vậy nhưng cũng không đợi tôi đáp lại, ngầng đầu ngậm lấy miệng tôi. Tôi không trốn, đối với việc này đã thành quen, hắn hôn vừa lòng tự nhiên sẽ thả.

Tôi phối hợp như vậy, ít nhất cùng làm cho chính mình không bị thương.

Rốt cuộc hắn buông ra, tôi gần như hít thở không thông, hô hấp dồn dập, ngực phập phồng. Một bên hắn vỗ lưng tôi, một bên lại tiến đến gần. Tôi vẫn chưa lấy hơi bình thường, nghiêng đầu tránh đi, hắn liền bắt được cằm: “Đừng nhúc nhích, còn chưa đủ …”

Nói xong hắn lại áp gần, một chiếc hôn sâu.

Tôi mơ màng nghĩ, hẳn là không phải hắn đi Thụy Sỹ mà là Pháp? Nếu không vì sau nụ hôn kia của hắn lại nồng nhiệt đến vậy, dường như động đến nơi sâu nhất trong tôi.

Hồ Khiên Dư đem tôi gắt gao ôm trong lòng, ngực tôi dán vào người hắn, nóng lại đau. Không biết khi nào tay hắn đã di chuyển đến, cách một lớp bra khẽ vuốt ve. Hắn liếm liếm môi tôi, cuốn lấy đầu lưỡi tôi, mãnh liệt mà cường ngạnh. Tôi bất lực, không thể chống cự, tay nắm thành quyền để ở ngực hắn, ngoài việc cảm giác được nhịp tim của hắn không thể làm gì.

Tay hắn theo xương sống tôi muốn trượt xuống phía dưới. Tôi kinh hãi, cánh tay nhanh chóng vòng về phía sau giữ lấy.

Hắn nhanh nhẹn, không chỉ né được, ngược lại còn bắt lấy cổ tay tôi giữ lại ở phía sau.

Ngực của tôi vì tư thế như vậy mà bị bắt nhô lên đưa đến trước mặt hắn, miệng hắn cười khẽ, ánh mắt lại chấp nhất đến đáng sợ nhìn chằm chằm đường cong trước ngực tôi.

Ngay khi dây thần kinh tôi căng lên, ngoài cửa truyền vào tiếng đập.

“Cộc! cộc! cộc!”

Không khí xung quanh nóng bỏng, Hồ Khiên Dư rời khỏi, ánh mắt vẫn giằng co trước ngực tôi.

“Thật muốn ngay tại nơi này……”

Nói xong, hắn liếc nhìn tôi một cái, sau đó xoay người đi mở cửa.

***************************** **********************************

Cửa bị Hồ Khiên Dư mở ra ¼, như vậy bên ngoài không nhìn thấy bộ dáng tôi lúc này.

Người bên ngoài …

Tôi cứ nghĩ rằng đó là người đưa quần áo tới, nhưng giọng nói lại là của Diêu Khiêm Mặc?

“Tại sao anh ở Toilet nữ?”

Hồ Khiên Dư không trả lời.

Tôi kinh ngạc nhưng cũng không thể di chuyển, chỉ ngơ ngác nhìn Hồ Khiên Dư. Tôi rất sợ hắn sẽ làm ra chuyện gì đó khác người.

Nếu hắn mở cửa ra ….

Tôi không dám nghĩ.

Ngay lúc tôi đang tâm tâm niệm niệm, Hồ Khiên Dư đột nhiên quay đầu, hướng tôi thản nhiên cười một cái, sao đó nhặt lên bộ lễ phục sớm đã không còn ra hình dạng gì, quay trở lại cửa.

Giọng nói của Hồ Khiên Dư không đổi, nhưng tôi nghe ra lại có vài phần âm trầm độc ác.

Hắn nói: “Cái này của cậu.”

Nói xong liền đem chiếc váy kia ném ra ngoài.

Một lát sau, Hồ Khiên Dư đóng cửa, cài khóa.

Hắn nhếch môi cười, không lại gần tôi, mà ngồi trên bồn rửa tay cùng tôi đối diện.

“Em có biết khi Diêu Khiêm Mặc nhìn thầy quần áo của em thái độ thế nào không?” Hắn hỏi.

Tôi cắn răng, quay đầu sang một bên, không để ý đến hắn.

“Thế nào? Đau lòng?” Giọng nói của hắn mang theo ý cười, tôi nghe thấy lại nổi da gà.

May mắn, hắn nói xong một câu, ngoài cửa lại vang lên tiếng đập, người mang quần áo đến.

Hồ Khiên Dư đem túi lớn đặt ở cạnh bồn rửa tay, sau không nói không rằng bỏ đi.

Khi hắn tới cửa mới dừng lại, cũng không quay đầu nói với tôi: “Buổi tối về nhà sớm một chút, lúc anh về nhà muốn nhìn thấy em.”

Hồ Khiên Dư nói xong, mở cửa bước đi.

Tôi thay quần áo, đi ra toilet, bên ngoài không có người.

Hồ Khiên Dư đưa quần áo của tôi cho Diêu Khiêm Mặc, đối với việc này tôi cũng không có gì dị nghị. Diêu Khiêm Mặc, người này làm cho tôi có cảm giác nguy hiểm, cho anh ta biết quan hệ tôi cùng Hồ Khiên Dư, có thể làm cho anh ta thấy khó mà lui, đấy xem nhưng cũng là một chuyện tốt.

Pub vẫn ồn áo náo nhiệt như cũ, tôi tìm Lộ Tây tạm biệt nhưng không nhìn thấy cô ấy.

Tôi cứ nghĩ rằng đó là một cô gái vô tư, vậy mà … Tạm thời, không cần gặp mặt vẫn hơn.

Tôi quay trở lại phòng nghỉ lấy túi của mình, cũng không ngờ lúc này phòng nghỉ lại có người.

Trong đó đèn sáng trưng, cửa cũng chưa đóng kín, ánh sáng bên trong tỏa ra chiếu sáng một vùng hàng lang.

Mà xuyên qua khe cửa, tôi lại thấy …

Lộ Tây cùng Thác Ni.

Mà cảnh tượng lúc này, làm cho người ta bàng hoàng kinh ngạc.

 

Chap 31: Đa suyễn (P4) 

Thác Ni té trên mặt đất, cả người run rẩy.

Mà Lộ Tây đứng cách ông ta hai thước.

Giữ bọn họ lúc này, một lọ thuốc rơi trên thảm.

Trước đây tôi nghe Lộ Tây nói Thác Ni bị bệnh tim …

Cô ấy lúc này lẳng lặng nhìn lọ thuốc nằm trên mặt đất, không hề nhúc nhích.

Thác Ni cùng chằm chằm nhìn lọ thuốc, cánh tay duỗi thẳng muốn với mà không được.

Tôi đẩy cửa chạy vọt vào.

Tiếng động làm Lộ Tây bừng tỉnh, cô ấy ngạc nhiên nhìn tôi xông đến.

“Cậu đang làm gì vậy? Còn không mau cứu ông ta?!”

Tôi hét lên với cô ấy.

Bả vai Lộ Tây chấn động mạnh, một giây sau liều mạng lắc đầu như điên rồi.

Tôi bất đắc dĩ nhìn Lộ Tây, nhặt lọ thuốc lên, chạy đến bên cạnh Thác Ni.

Ngay lúc này Lộ Tây lao đến giữ lấy cánh tay tôi: “Không được … không được … ông ta, ông ta muốn hại anh trai mình …”

************************ ***************************

Tôi cố gắng vùng khỏi tay cô ấy, vội vã chạy đến bên người Thác Ni, cố gắng nâng nửa người ông ta dậy, đem thuốc đổ ra lòng bàn tay. Thác Ni run run cầm thuốc nuốt vào.

Chỗ này không có nước, Thác Ni uống thuốc xong tôi đỡ ống ta dậy ngồi xuống.

Sau đó, nhìn về phía Lộ Tây.

Cô ấy khóc.

Tôi thở dồn dập.

Mà Thác Ni vượt qua một hồi sống chết, mặt xám như tro dựa vào ghế.

Thanh âm duy nhất chung quanh chính là tiếng khóc của Lộ Tây.

“Tại sao cậu có thể như vậy? Có biết thiếu chút nữa hại chết ông ta hay không?”

Tôi vất vả bình phục hô hấp, từng bước tiến đến trước mặt Lộ Tây, chất vấn cô ấy.

Hai mắt Lộ Tây đẫm lệ mông lung nhìn tôi hồi lâu mới thút thít nói: “Vi Linh, là ông ta, là ông ta muốn … muốn hại anh trai mình … mình là … là … giúp anh trai mình …”

Đầu óc tôi hỗn loạn, nhưng chuyện nhà họ Diêu cùng vị hôn phu của cô ấy, căn bản tôi cũng không muốn biết nhiều.

Dù sao, tôi cùng Diêu Khiêm Mặc cũng không có gì gọi là đồng điệu.

Chờ tất cả bình tĩnh trở lại, tôi xoay người hướng Thác Ni.

Ngay lúc tôi cách Thác Ni khônng đến hai bước thân, ông ta hồi phục một chút, giọng nói mang theo ý mỉa mai, hướng về Lộ Tây đang ở phía sau: “Cô rốt cuộc muốn giúp anh trai mình, hay vẫn là giúp Hồ Khiên Dư?”

Ba chữ Hồ Khiên Dư này tôi tưởng chính mình nghe lầm, lại nhìn thấy mặt Lộ Tây tái nhợt đi, mới chắc chắn, mình không hề nhầm lẫn.

Tôi chuyển tầm mắt đến Thác Ni, sau đó rời đến người Lộ Tây, bình tĩnh hỏi cô ấy, “Có ý gì?”

Lúc này trong mắt Lộ Tây chợt lóe lên, sau đó, giọng nói không run, ánh mắt cũng không đổi, chỉ nói cho tôi: “Vi Linh, việc này không liên quan đến cậu.”

“Không liên quan đến mình?”

Tôi thiếu chút nữa cười ra tiếng, nhưng lại bắt buộc mình kìm lại. Tôi xoay người, ánh mắt hướng Thác Ni, mở miệng hỏi ông ta: “Có ý gì?”

Thác Ni đã khôi phục một chút khí lực, cũng nhìn tôi, có lẽ tôi đối với việc này chấp nhất một cách kì lạ làm cho Thác Ni để ý. Ông ta đánh giá tôi một hồi mới nói: “Cảm ơn cô cứu tôi. Nhưng chuyện này, quả thật không liên quan đến cô.”

Tôi nghĩ một lúc, sau đó trả lời: “Ông có còn nhớ Lâm Thậm Bằng?”

Ông ta dường như hồi tưởng một chút, bỗng nhiên mi tâm nhíu lại, nhìn thẳng tôi, lát sau như cười như không nhếch nhếch khóe miệng: “Đừng nói cho tôi cô là …”

Tôi tiếp lời ông ta: “Đúng vậy, tôi là con gái ông ấy.”

Nghe tôi nói như vậy, Thác Ni trầm mặc, dựa vào tay vịn muốn đứng lên.

Ánh mắt Lộ Tây lúc đó nhìn Thác Ni băn khoăn, cuối cùng bất đắc dĩ nói: “Vi Linh, chuyện này cậu không cần nhúng tay. Đối với cậu không có lợi.”

Lộ Tây nói xong liền đi ra cửa.

Chờ khi Lộ Tây đi khỏi, nghe tiếng cửa sập lại tôi mới hồi phục tinh thần hỏi Thác Ni: “Nói cho tôi biết, có chuyện gì?”

Ông ta nhìn tôi, không hề chớp mắt, sau đó lên tiếng: “Nghe Lộ Tây nói cô cùng Hồ Khiên Dư đợt vừa rồi đi Hongkong?”

Mặc dù không biết vì sao ông ta hỏi vậy nhưng tôi vẫn gật đầu.

“Gặp Lý Triệu Giai?” Ông ta lại hỏi.

Tôi không muốn tiếp tục vòng vo, đối với vấn đề này từ chối trả lời, chỉ nói: “Không cần quanh co, tôi muốn biết chuyện gì làm cho ông cùng Lộ Tây trở mặt?”

Ông ta cười ra tiếng: “Tôi chuẩn bị đánh sụp công ty bất động sản của Hồ Khiên Dư ở Hongkong.”

Tôi nghĩ một lúc, lập tức cũng cười: “Đừng nói với tôi rằng ông cũng Lý Triệu Giai chuẩn bị bắt tay hạ bệ công ty của Hồ Khiên Dư?”

Ông ta ngừng cười, lại đánh giá tôi một phen, sau đó cũng không đưa ra kết luận gì, chỉ đơn giản nói: “Hồ Khiên Dư giữ cô ở bên người thật sự mười phần thất sách.”

Nói xong ông ta chăm chú nhìn lọ thuốc trong tay: “Lúc đầu Lộ Tây định báo cho hắn, nhưng di động bị tôi ném hỏng, cô ta không có dãy số của Hồ Khiên Dư nên không thể liên lạc được.”

Tôi lập tức cảnh giác, lo sợ nhìn phía cửa. Vậy vừa rồi? Ông ta sao không ngăn lại Lộ Tây? Để cho cô ấy đi như vậy thông báo với Hồ Khiên Dư?

“Vậy sao ông không ngăn cản cô ấy?” Tôi cao giọng hỏi.

Ông ta cười vẻ tự tin: “Cho dù Hồ Khiên Dư biết cũng chỉ là đấu từ trong tối chuyển ra ngoài sáng, tôi không cần.”

“Không được.” Tôi đánh gãy ông ta, tự hỏi một lát mới mở miệng, “Vệ sĩ của ông có ở đây không?”

Ông ta nheo mắt nhìn tôi đáp: “Ở trong xe dưới lầu.”

“Gọi cho họ chặn đứng cô ấy lại, giảm lỏng hay thế nào cũng được. Tóm lại không được để cho Lộ Tây gặp Hồ Khiên Dư.”

“Ông ta không trả lời.”

“Xem như ơn tôi cứu ông một mạng, nhận lời tôi!”

Lúc này, Thác Ni không còn do dự, gọi điện thoại cho vệ sĩ, chỉ nói: “Nếu Diêu tiểu thư xuống lầu giữ cô ta lại.”

Một câu phân phó ngắn ngủi xong, Thác Ni cúp điện, khó khăn chống đỡ cơ thể đứng lên, chậm rãi từng bước một đi đến phía tôi.

“Lâm tiêu thư, cô có biết muốn tôi gọi cuộc điện thoại này có nghĩa là gì sao?”

Ông ta sắc mặt không đổi hỏi tôi.

Tôi cười.

Tôi đương nhiên biết nghĩa là gì, nghĩ thế, tôi vươn tay hướng Thác Ni: “Hợp tác vui vẻ!”

Thác Ni rốt cuộc cười ra tiếng, vẫn là nụ cười ba phải mang chút mỉa mai châm biếm, nhưng ông ta vươn tay ra, nắm lấy tay tôi: “Tốt lắm, Lâm tiểu thư, hợp tác vui vẻ.”

****************** ************************

Về phía Lộ Tây, chuyện cô ấy cùng Hồ Khiên Dư tôi không cần biết, tôi chỉ cần nhắc nhở mình nhớ kĩ: Diêu Lộ Tây không còn là bạn tốt, thế là đủ.

Trên thương trường vốn không có kẻ địch hay bạn bè vĩnh viễn. Cái chính là, những lời này dùng với tôi cùng Lộ Tây thật sự có bao nhiêu châm chọc.

Lúc tôi về, ở dưới lầu đã nhìn thấy xe Hồ Khiên Dư, cho nên khi mở cửa vào nhà, dưới ngọn đèn phòng khách, nhìn vị Hồ đại thiếu ngồi chiễm chệ trên sôfa tôi cũng không cảm thấy có gì kinh ngạc.

Thấy tôi trở về, Hồ Khiên Dư đưa tay xem đồng hồ: “Anh chờ em … hai giờ rồi.”

Lúc này nhìn mặt Hồ Khiên Dư, tuy rằng không cố ý nhưng tôi vẫn không khỏi nhớ tới Lộ Tây. Rõ ràng Lộ Tây cùng hắn chưa bao giờ xuất hiện cùng nhau … vậy bọn họ, rốt cuộc có quan hệ thế nào?

Nghĩ đi nghĩ lại, Hồ Khiên Dư quen Diêu Khiêm Mặc, chẳng nhẽ qua Diêu Khiêm Mặc quen biết hay sao, hoặc là còn có một tầng quan hệ sâu hơn nữa cũng không chừng.

“Nghĩ gì vậy?” Hồ Khiên Dư đột nhiên hỏi.

Tôi hồi phục tinh thần, buộc chính mình không được suy nghĩ nhiều, cởi giầy vào cửa.

Hồ Khiên Dư lùi sang một bên, vỗ chỗ trống bên cạnh ý bảo tôi ngồi xuống.

Tôi dừng lại một chút, trong lòng giằng co, lại vẫn ngoãn ngoan đến bên cạnh hắn ngồi xuống.

Tôi vừa ngồi xong, tay Hồ Khiên Dư lại vươn đến: “Tại sao muộn như vậy?”

Tôi nghĩ nghĩ, trả lời: “Tán gẫu cùng Lộ Tây một chút, quên thời gian.”

Tôi nói hai từ “Lộ Tây” xong nhìn phản ứng của hắn.

Nhưng trên mặt hắn không có một chút khác thường, biểu tình ngụy trang rất tốt, quả thực không chê vào đâu được: “A? Anh nghe Diêu Khiêm Mặc nói em cùng em gái anh ta quan hệ tốt lắm.”

Dừng một chút hắn còn nói: “Em cùng cô ấy nói chuyện gì?”

Tôi vuốt vuốt tóc, dịch xa một chút nhìn hắn, sau đó thu hồi tầm mắt, cởi áo khoác trên người vắt lên tay vịn sôfa đáp lại: “Đều là chuyện phụ nữ, đàn ông, hôn nhân, còn có … “ Tôi dừng một chút, bổ sung, “… Còn có tình yêu.”

Tôi nói đến đây, Hồ Khiên Dư biểu hiện một chút không yên lòng, tiến đến vuốt ve cánh tay tồi, thản nhiên phụ họa: “Tình yêu? Thật đúng là chuyện phụ nữ.”

Mỗi lần cũng Hồ Khiên Dư nói chuyện tôi đều cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Lời nói phải đưa đẩy, lại không được để lộ ra sơ hở, đề phòng lẫn nhau. Nhưng dù sau cũng phải cảm ơn Hồ Khiên Dư, bởi vì hắn là người dạy tôi, một người thì ra có thể dối trá đến như vậy.

Tay hắn dần dần chuyển qua thắt lưng tôi, tôi hơi nghiêng người, quay mặt nhìn hắn: “Vậy đàn ông các anh bình thường tán gẫu chuyện gì?” Hắn rõ ràng không muốn trả lời, hôn nhẹ tôi, “Em hôm nay cũng thật nhiều chuyện …”

Nói xong rướn người đến, lúc này cho tôi một nụ hôn dài.

Xong xuôi, tôi nghĩ hắn sẽ không trả lời mình, lại không ngờ hắn mở miệng: “Chuyện đàn ông hay tán gẫu? Làm ăn, kinh doanh, lợi nhuận … tất nhiên còn có phụ nữ.”

“Vậy anh …” Tôi đang muốn mở miệng, hắn lại tiếp tục hôn xuống. Hắn hôn dịu dàng, khóe miệng khẽ hé mở, liền sau đó lưỡi tiến vào.

“Chúng ta không nên tiếp tục đề tài này …” Trong lúc quấn quýt, tôi nghe thấy giọng nói Hồ Khiên Dư vang kên, “Hẳn là tiếp tục việc ở toilet khi nãy …”

************************** *********************************

Tôi bị Hồ Khiên Dư ôm, nghiêng ngả đi vào phòng ngủ, tôi cố gắng giữ lấy tay Hồ Khiên Dư, giãy dụa muốn đi tháo trang sức, rửa mặt cũng đẩy hắn đi tắm rửa.

Hắn không chịu đem tôi đặt ở trên giường, lập tức đè lên trên.

Tôi giương mắt nhìn hắn hỏi: “Đừng nói cho tôi anh bẩn như vậy đã muốn đi lên giường?”

Hồ Khiên Dư không nói chuyện, cánh tay vẫn ôm chặt lấy eo tôi.

Hồi lâu sau, hắn vẫn không nói, tay cũng không nhúc nhích.

“Không tắm?” Tôi mờ mịt hỏi.

Hắn nhìn tôi một lúc sau cúi đầu cắn cắn môi tôi: “Ngay hôm qua gọi điện cho anh có việc gì?”

Tôi quay đầu suy nghĩ. Tôi không nhớ mình có gọi điện thoại cho hắn, nhưng hắn gọi cho tôi rất nhiều.

Tuy rằng không rõ hắn hỏi như vậy có ý gì, tôi cuối cùng cũng trả lời qua quýt: “Nếu tôi nói nhớ anh mới gọi điện, tin sao?”

Hắn cười một cái, lắc đầu.

Tôi đâm ra chán nản, đẩy hắn ra ngồi dậy.

Hắn lần này cũng không ngăn tôi, mặc tôi đứng dậy. Đi đến cửa phòng tắm, tôi cho chút nghi ngờ quay đầu, chỉ thấy Hồ Khiên Dư lười nhác nằm nghiêng trên giường, một tay gác lên trán, vừa lúc ấy nhìn tôi.

Tôi tẩy trang, pha nước tắm, trở về phòng ngủ.

Lúc này Hồ Khiên Dư ngồi trên giường, quần áo chỉnh tề nhìn đồng hồ: “47 phút.”

“Xin lỗi.” Nói xong, tôi đi đến tủ quần áo, chuẩn bị thay áo tắm trên người. Đúng lúc tôi cởi dây lưng, Hồ Khiên Dư đi đến phía sau, giữ lấy tay tôi, dễ dàng đem áo trên người kéo xuống.

Lưng của tôi đặt ở tủ quần áo, môi Hồ Khiên Dư một đường từ cổ tôi trượt xuống dưới, chậm rãi nhấm nháp.

Tôi thoải mái phát ra một tiếng rên rỉ.

Miệng hắn động vào da thịt làm cho từng mạch máu tôi dần căng lên.

Đầu Hồ Khiên Dư di chuyển đến trước ngực. Tôi ôm lấy đầu hắn, ngực bị khoang miệng ấm áp vây quanh, đầu lưỡi cuốn lấy nhẹ nhàng liếm láp.

Tôi khó khăn giữ lấy tóc Hồ Khiên Dư khiến cho hắn ngẩng đầu lên.

“Anh không phải vì tôi mà vội vã trở về?”

Hắn cười rộ lên: “Rốt cuộc thì cũng có lần em đoán đúng.”

Nói xong ôm ngang người tôi, một lần nữa trở lại trên giường.

Cả thân thể nặng nề của hắn dường như đặt toàn bộ trên tôi, tôi theo bản năng tránh, tay cũng bắt đầu cởi quần áo hắn.

Quần áo hắn chỉnh tề, mà tôi không có một mảnh che thân, tôi không thích cảm giác như vậy.

Tay tôi cởi cúc áo Hồ Khiên Dư, chờ cho bộ ngực cường tráng của hắn lộ ra, tay tôi lần xuống dưới, cởi khóa, đi vào nơi nóng bỏng nhất của hắn nhẹ nhàng trêu chọc.

Hồ Khiên Dư thỏa mãn ra mặt, lúc này đầu gối tôi dùng sức giữ lại khoảng cách với cơ thể hắn.

Tôi dẫn đường cho hắn tiến vào.

“Đêm nay tại sao nhiệt tình như vậy?”

Chap 31: Đa suyễn (P5) 

“Đêm nay tại sao nhiệt tình như vậy?”

Hắn cười cười nhéo mũi tôi.

Nói xong, không đợi tôi trả lời, đè lấy thắt lưng của tôi, trong khoảnh khắc đi vào.

Đầu gối tôi vẫn khống chế khoảng cách, như vậy Hồ Khiên Dư không thể vào sâu, tôi cũng sẽ không đau.

Hai tay tôi để trong vòm ngực rắn chắc của hắn dần dần hạ xuống, không do dự đem thứ nóng rực của hắn tiến vào trong cơ thể mình.

“Thế nào?” Tôi hỏi hắn.

Trả lời tôi là một chiếc hôn sâu kịch liệt.

Hắn khi thế bức nhân, hung hăng ngậm lấy môi tôi, quấn quýt si mê.

“Thoải mái sao?”

Tôi vất vả tách ra khỏi môi hắn, nhẹ nhàng đong đưa thân mình, nhìn hắn không hề chớp mắt.

Hắn nhìn tôi, đột nhiên trong mắt hiện lên một tia khó hiểu.

Trong khoảnh khắc, tôi chỉ cảm thấy trước mắt đảo điên, Hồ Khiên Dư xoay người, áp tôi xuống dưới.

Va chạm trong nháy mắt trở nên kích thích, thắt lưng tôi bị Hồ Khiên Dư nhấc lên, cơ thể bị bắt đón hùa theo hắn. Tôi từ từ nhắm hai mắt, cánh tay chống lấy thân trên, trụ vững chính mình.

Ngay tại lúc tôi đạt đến cực hạn dường như cảm thấy mình phải chết ở đây, lại trong chớp mắt bị Hồ Khiên Dư va chạm mãnh liệt làm thần trí tê dại.

Tôi vươn tay đến muốn ôm hắn, lại bị hắn giữ lấy, đem tay của tôi cố định trên đỉnh đầu. Sau đó, hắn nghiêng người qua vai tôi, hung hăng cắn xuống.

Lúc hắn buông ra, vai tôi đã sớm đau đến mức tên dại.

Hắn dừng lại, ở trong cơ thể tôi thâm nhập vào nơi sâu nhất, chậm rãi ma sát ở hoa tâm.

“Thật cứ muốn như vậy giết chết em …”

Hồ Khiên Dư ở bên tai tôi nghiến răng nghiến lợi.

Tôi đau đến mức mồ hôi chảy ra, gượng cười: “Nếu anh còn đủ sức.”

Tôi biết chính mình đang khiêu khích hắn.

Mà sự khiêu khích của tôi cũng thành công.

Giây tiếp theo, Hồ Khiên Dư nâng eo tôi lên, càng đánh mạnh về phía trước, ngón tay hắn đi xuống xoa xoa nơi kết hợp.

Cả người tôi run lên, ngay sau đó, Hồ Khiên Dư tách hai chân tôi, đem tôi xoay người đặt dưới thân.

Tôi sớm đoán trước hắn sẽ làm như vậy, lúc hắn xoay người chặn lấy mình, tôi một lần nữa kẹp chặt hai chân.

Hồ Khiên Dư đè lấy cằm tôi, muốn tôi quay đầu nhìn hắn.

Đầu lưỡi hắn nhẹ nhàng, cố ý chậm chạp liếm qua vành tai: “Bây giờ cự tuyệt, không phải quá muộn sao?”

Đầu lưỡi giảo hoạt kia ở phía sau tai tôi hôn, khi thì chạy xuống cổ tôi lưu luyến. Tôi quay đầu đi, chỉ thấy ánh mắt Hồ Khiên Dư hẹp dài, chăm chú nhìn.

Ngực tôi phập phồng, vẫn còn dấu vết vừa rồi hắn vuốt ve.

Đột nhiên hắn nhấc thắt lưng tôi đang run rẩy, đem đầu gối tôi gập vào, làm cho tôi nằm úp sấp quỳ gối nơi đó.

Tôi giãy dụa theo bản năng, đổi lấy chỉ là vòng eo cùng mạng sườn bị hắn từ phía sau giữ lấy càng chặt.

Hồ Khiên Dư hít thở dồn dập, một tiếng lại một tiếng va chạm đến lỗ tai tôi.

Không một chút chịu dàng, hắn cường ngạnh đoạt lấy. Tôi chỉ mong sao mình thu nhỏ lại một chút, như vậy có lẽ sẽ không cảm thấy mình đê hèn như vậy.

Không biết làm sao, nước mắt tôi lẳng lặng lăn xuống. Một giọt lại một giọt, chậm chạm tiến ra khỏi hốc mắt, bởi vì lực đẩy điên cuồng mà rơi xuống cánh tay Hồ Khiên Dư.

Đột nhiên, một bàn tay ở phía sau tiến đến khuôn mặt đã bị mồ hôi cùng nước mặt thấm ướt của tôi. Bàn tay đó, dịu dàng lau đi từng giọt nước nơi khóe mắt, sau đó nhẹ nhàng giữ lấy cằm tôi.

Hồ Khiên Dư nhìn tôi, ánh mắt sáng khác thường, băn khoăn ở gò má đang bị làm cho nghiêng đi. Sau đó, cặp mắt đó tiến lại, càng ngày càng hần, cho đến khi môi Hồ Khiên Dư nhẹ nhàng hôn lên những bọt nước nơi khóe mắt.

Tôi bất lực, chỉ có thể dựa vào cánh tay hắn đang đặt trên lưng.

********************** ******************************

Một hồi kích thích chấm dứt, tôi ghé vào người Hồ Khiên Dư, nằm nghiêng nhìn hắn.

Hắn cũng nhìn tôi, đáy mắt trong vắt.

“Nhìn cái gì?” Tôi hỏi hắn.

“Khóc cái gì?” Hắn hỏi tôi.

Im lặng.

Chúng tôi đều không trả lời vấn đề của nhau.

Tôi miễn cưỡng xuống giường, đến trước gương tủ quần áo, tấm thân này, đã rách nát đến không chịu nổi nữa rồi. Tôi đối với mình trong gương nhoẻn miệng cười, sau đó tiến vào phòng tắm. Cả người tôi dính dấp, tôi muốn tắm rửa.

Lúc đi ngang qua bàn trà, tôi không khỏi nghiêng đầu, nhìn di động của mình. Tôi suy nghĩ, thay đổi hướng đi, tiến đến bàn trà, mở di động, có một tin nhắn.

Người nhắn tin là Lý Mục Thần.

Anh ta hẹn tôi ngày mai cùng ăn tối.

Tôi sờ vết ứ máu ở khuỷu tay, đau.

Sau đó, tôi reply trở về một chữ: “Được.”

Xong xuôi, tôi lộn trở lại phòng ngủ, đi đến bên giường, nghiễm nhiên nhìn Hồ Khiên Dư một chút buồn ngủ cũng không có: “Còn muốn sao?”

Tôi thấy mắt Hồ Khiên Dư lóe sáng nhìn mình, cười khẽ.

Tôi biết Hồ Khiên Dư cảm thấy tôi bất thường, thậm chí cảm thấy tôi tự tìm khổ ăn, nhưng tôi không thèm để ý.

Bởi vì những dấu vết này trên người tôi, mặc dù nghiêm trọng nhưng trong bữa tối ngày mai nhất định sẽ có lợi rất nhiều.

Vì vậy tôi cần là Hồ Khiên Dư ở trên người tôi, lưu lại dấu vết làm cho người ta thoạt nhìn thật tàn khốc, thật kinh hoàng.

**************************** ********************************

Ngày hôm sau, tôi theo lẽ thường đi làm.

Mùa đông có rất nhiều cái lợi, trong đó số một chính là quần áo rất kín, không cần lo lắng những dấu vết trên người bị ai khác nhìn thấy.

Một ngày công tác không có gì đặc biệt, nếu có cái gì đó không bình thường thì đó là Líc Mục Thần đem địa chỉ nhà ăn buổi tối nhắn cho tôi biết.

Tôi nhìn địa chỉ, là một nơi không nổi tiếng, cũng ít người qua lại.

Lý Mục Thần hẹn tôi ăn cơm, hẳn là nghĩ ở nơi nào tuyệt đối không đụng phải Hồ Khiên Dư.

Lý Mục Thần, anh rốt cuộc đã đặt bước chân đầu tiên lên con đường phản bội.

Nghĩ như vậy, tôi cười thầm trong lòng.

Sau đó, tôi gọi điện thoại ở khách sạn gần đó đặt phòng.

Lúc tôi đến, Lý Mục Thần đã ở đó.

Người phục vụ dẫn tôi đến bàn ăn Lý Mục Thần.

Anh ta đứng dậy kéo ghế, tôi ngẩng mặt, nhìn Lý Mục Thần cười nhẹ.

Lúc này, khóe miệng Lý Mục Thần đã nhếch lên, có thể nghĩ rằng tôi phải được đáp lại bằng nụ cười thật tươi, tầm mắt anh ta lại lơ đãng miết đến sau vai tôi, liền đó ánh mắt dừng lại ở cổ.

Tôi biết Lý Mục Thần nhìn thấy cái gì, rất nhanh đưa tay về phía sau che khuất làn da chỗ cổ, sau đó căng thẳng nhìn, “Xin lỗi.”

Lý Mục Thần nghe vậy ngẩn ra, nhưng vẫn phong độ như trước, thu hồi tầm mắt rất nhanh, phức tạp nhìn tôi một cái, lát sau mới xấu hổ mím môi, trở lại chỗ ngồi.

Gọi đồ ăn, nhân viên phục vụ rời đi, nơi này chỉ còn hai người, tôi cùng Lý Mục Thần. Tôi giữ im lặng, nhìn mười ngón tay mình, cười một chút, sau đó hỏi: “Tại sao lại mời em ăn cơm?”

Anh ta không trả lời, tôi cúi đầu, ánh mắt căng thẳng.

Anh ta không trả lời tôi, không sao, tôi tiếp tục: “Em nhớ rõ, lần trước em hẹn anh bị anh từ chối.”

Lý Mục Thần không trả lời câu hỏi này, cuối cùng, lúc tôi nghĩ anh ta vẫn tiếp tục trầm mặc, lại nghe được một tiếng thở dài: “Vi Linh, em đang trách anh sao?”

“…” Lúc này, đến lượt tôi im lặng.

Nhân viên phục vụ rất nhanh mang đồ ăn đến, đồ ăn là tôi gọi, tất cả đều cay. Tôi cùng Lý Mục Thần ăn cơm một lần, nhớ mang máng Lý Mục Thần thích ăn cay, tất cả những thứ này hẳn là hợp khẩu vị anh ta.

Tôi lại không chịu nổi những món ăn đó, mặt đỏ tai hồng, cuối cùng chỉ có thể nhờ người phục vụ đem nước đến.

Thấy tôi điên cuồng uống nước, Lý Mục Thần cũng không ăn, buông chiếc đũa thâm thúy nhìn, nửa ngày sau, yêu cầu nhân viên phục vụ một lần nữa đem thực đơn đến gọi lại món.

********************** *************************

Lần này đồ ăn nhẹ đi rất nhiều, tôi lại chỉ ăn mấy miếng, còn lại đũa cũng không động, sau đó nói với Lý Mục Thần: “Em đi toilet.”

Nói xong, đứng dậy rời đi.

Tôi ở trong toilet không một bóng người chờ đợi, nhìn đồng hồ, cảm thấy thời gian vừa tầm, liền rửa mặt, sau đó đi ra ngoài.

Lý Mục Thần đứng ở phía đối diện thẳng tắp nhìn tôi.

Tôi dừng bước, anh ta nhìn tôi không nhúc nhích, sau đó chủ động đến gần đưa tay về phía mặt tôi.

Tôi vẫn như trước nhìn anh ta không hề chớp mắt, tay anh ta ở giữa không trung ngừng lại một lát, sau đó mới do dự mà vuốt khóe mắt tôi.

Khoe mắt của tôi ướt át, đó là vừa rồi rửa mặt lưu lại.

Thừa dịp Lý Mục Thần còn chưa mở miệng, tôi bình tĩnh nói: “Vừa rồi em rửa mặt.”

Hắn miết một chút ướt át nơi khóe mắt, đưa đến trước mặt tôi: “Vậy đây là cái gì?”

Tôi không đáp, xoay người bước đi, Lý Mục Thần đột nhiên nắm lấy cánh tay tôi, tôi bị anh ta giữ chặt không thể bước tiếp.

Tôi cúi đầu, nhìn cánh tay mình bị Lý Mục Thần giữ lấy. Anh ta chỉ dùng một chút sức mà dường như đã in hằn lên da thịt tôi. Tôi thử gỡ tay anh ta ra, nhưng cuối cùng vẫn là phí công.

“Anh nghĩ rằng tôi thích anh?!” Tôi giương mắt nhìn, khiêu khích hỏi.

Anh ta nhìn tôi một hồi lâu, môi ngập ngưng, lại cũng không nói ra miệng.

Nửa ngày anh ta không đáp lời, cũng không buông tay, tôi liền gỡ ra, nói: “Thật tiếc, tôi không có …”

Lý Mục Thần đột nhiên kéo mạnh tôi trở lại, dưới chân tôi chao đảo một trận, trong nháy mắt đối diện với anh ta.

Tay anh ta tiến đến đè thấp hai vai tôi, ánh mắt sâu thẳm: “Em còn nhớ hay không lúc uống say ở trong lòng anh khóc?”

Tôi nhìn, cắn môi không nói lời nào.

“Chúng ta chỉ cùng nhau ăn cơm một lần, em lại nhớ rõ anh thích ăn cay, nhớ rõ hôm đó anh khen em mặc bộ này đẹp … Vì sao em nhớ rõ?”

Tôi nổi giận quay đầu đi, né tránh mắt anh ta.

Thường thì nghề nào nghiệp ấy. Một nhà lãnh đạo, chỉ thông minh thôi không đủ, quan trọng nhất là phải có con mắt và trực giác, có thể suy đoán chuẩn xác ở thời khắc mấu chốt.

Cũng giống như khi bọn họ khi nhận định một mã cổ phiếu sẽ quả quyết có lựa chọn ra tay hay không.

Lí Mục Thần là một trong những lãnh đạo cấp cao của Hằng Thịnh, anh ta nhất định vô cùng tin tưởng trực giác của mình.

Mà bây giờ, trực giác của Lý Mục Thần nói cho anh ta biết, tôi đã yêu anh ta.

*************************** ******************************

Lý Mục Thần cũng không cưỡng bách tôi nhìn mình.

Anh ta buông hai vai, ở trước mặt tôi đứng thẳng, cố gắng bình tĩnh, dùng giọng nói rất thấp hỏi tôi: “Em không phải có ý đối với anh thì là gì?”

“Những thứ đó chẳng nói nên điều gì!” Tôi trả lời.

Tôi nói xong, chỉ thấy ánh mắt anh ta hơi run lên. Sự kìm chế của anh ta không tồi, tuy rằng tức giận nhưng vẫn có thể nhịn xuống mà không phát ra ngoài.

Thấy anh ta như vậy, tôi chỉ có thể thở dài, giọng nói dịu trở lại: “Chúng ta … Anh biết quan hệ của em cùng Hồ Khiên Dư, anh còn … dám muốn em sao?”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+