Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nói yêu em lần thứ 13 – Chương 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 2

Ngôi sao ước nguyện biến
mất tăm

Ngày hôm sau, khi tôi
vừa bước chân vào phòng học.

“Mộ Ái Ni! Tay áo cậu đang đeo thứ gì thế? Mình nhìn không sai chứ,
là… là phù hiệu!”, Diệp Phấn khi đó đang nói chuyện với người bạn cùng bàn
Thạch Nam,
tròn mắt nhìn vào tay áo tôi với vẻ không tin được.

“Phù hiệu cái gì,
sao mà phải hoảng hốt. Haha, trông cậu như con lợn ấy, tức cười quá”,
Thạch Nam trêu Diệp Phấn, nhưng khi quay ra nhìn, cũng ngạc nhiên không kém,
chưa nói hết câu mà như bị thứ gì đó chặn ngang giữa cổ.

Tôi ngồi vào chỗ của
mình, bắt đầu mở cặp ra.

Ánh mặt trời chiếu vào
mang lại cảm giác mềm mại và mùi hương như một chiếc kẹo đường.

Trên cánh tay áo đồng
phục màu xanh sẫm, chiếc phù hiệu được chế tác một cách tinh xảo phát ra màu
vàng sáng loáng dưới ánh mặt trời.

“Là phù hiệu của
Hội học sinh!”, Diệp Phấn cuối cùng cũng kêu lên.

Những học sinh khác đang
nói chuyện phiếm hoặc chép vội bài tập nghe thấy vậy cũng ào đến xem, thì thầm
nhỏ to.

“Là đồ thật đấy,
trên phù hiệu có chữ Via và hình cành ôliu rất tinh tế.”

“Cậu đoán xem có
phải đồ giả không?”

“Phù hiệu do nhà
thiết kế nổi tiếng thế giới Heidi Karan làm ra, bên ngoài tuyệt đối không có
hàng nhái đâu!”

….

Mặc họ đoán già đoán
non, tôi lặng lẽ như ngồi trong một không gian khác.

Diệp Phấn không nén nổi
nghi hoặc, đến ngồi cạnh tôi thì thầm hỏi dò:

“Mộ Ái Ni, thứ này…
Cậu có phù hiệu à?”

“Trên tay áo
ấy”, tôi liếc nhìn cô ấy.

“Không phải nhặt
được chứ?”

“Chắc về sau mình
thường xuyên phải đeo”.

“Ôi, Thượng Đế ơi,
thế này có nghĩa là câu gia nhập Hội học sinh rồi hả?”, cô ấy bộc lộ vẻ
kích động khác thường.

“Cũng có thể coi là
thế”, tôi trả lời nhạt nhẽo.

Cô ấy định hỏi thêm gì
nữa, đột nhiên một cậu bạn khác từ ngoài chạy vào lớn tiếng:

“Tin mới nhất đây,
lớp trưởng của chúng ta, Mộ Ái Ni được gia nhập Hội học sinh, làm trợ lý Thôi
Hy Triệt.”

“Xì, đến người trên
Sao Hỏa cũng biết rồi.”

Cả lớp nhìn cậu ta với
vẻ coi thường.

“Trợ lý cho hội
trưởng, ha ha… còn thấy lạ vì sao cậu lại gia nhập hội, cuối cùng mình cũng rõ
rồi”, Diệp Phấn chỉ tay vào mặt tôi cười nghiêng ngả.

“Xí, chỉ có mình
cậu hiểu chắc? Ha ha, Mộ Ái Ni đừng có tưởng là hội trưởng Triệt coi trọng cậu,
nhất định là anh ta vẫn còn thù oán cái vụ bị cậu đánh ngất đi hôm dạ hội ấy.
Nói cho cậu biết nhé, chức vụ trợ lý đó đã để trống bao lâu rồi? Một năm, tròn
trĩnh một năm. Bởi vì nói hơi khó nghe, nhưng chức trợ lý tức là tạp vụ, là lao
công của hội học sinh thôi. Chúc mừng cậu nhé!” Thạch Nam chớp chớp
mắt nhìn tôi.

Những đứa đứng xung
quanh nghe bọn họ phân tích xong lại bắt đầu bàn tán, chủ yếu là đoán xem có
phải đó là cách thức trả thù của Thôi Hy Triệt đối với tôi hay không.

Tôi nhìn bề mặt chiếc
phù hiệu, trong đầu hiện lên cuộc nói chuyện hôm qua…

“Có thể chấp nhận
một điều kiện của tôi không?”

“…”

“Nếu tôi làm trợ lý
cho anh, có thể chấp nhận một điều kiện của tôi không?”, tôi hỏi lại với
ánh mắt sáng rực.

“Nói điều kiện của
cô xem.”

“Trở thành bạn trai
của em gái tôi, hẹn hò với nó”, tôi ngập ngừng, “Vì nó nói, anh là
niềm hạnh phúc của nó”.

Thôi Hy Triệt bật cười,
nụ cười sáng lên như ánh sao. Anh ta lấy một vật màu vàng từ trong túi áo ra
ném về phía tôi, vật đó để lại trên không trung một vệt sáng vàng.

Tôi đưa tay ra, là phù
hiệu Via.

Bên tai vang lên giọng
nói vui vẻ của anh ta:

“Trò chơi vui đấy.
Tôi chấp nhận, tuy nhiên, tôi không đảm bảo sẽ làm cho cô ta hạnh phúc”.

Là như vậy, tôi và Thôi
Hy Triệt đi đến thỏa thuận, trở thành một hội viên hội học sinh. Nhưng không
hiểu có phải như mọi người nói không, việc đưa tôi vào hội là một hình thức trả
thù biến tướng của anh ta.

Trợ lý, chính là tạp vụ
ư?

Thảo nào trong buổi dạ
hội hôm đó, khi thấy Thôi Hy Triệt bắt làm trợ lý, Cam Trạch Trần đã lãng tránh
với vẻ vô cùng sợ hãi.

Haha, Thôi Hy Triệt, anh
cho rằng tôi sẽ sợ ư?

Dù anh có vẻ ra chiêu
trả thù nào, vì Chân Ni, tôi sẽ không lui bước.

Sau buổi học, văn phòng
hội học sinh trường Duy Nhã.

Thôi Hy Triệt ngồi phía
sau chiếc bàn gỗ gụ, mắt khép hờ, hàng lông mi đen sẫm phủ xuống mặt một bóng
mờ thanh nhã. Khuôn mặt điềm tĩnh đẹp trai ấy toát ra một vẻ lười biếng chán
chường.

“Chức vụ của bạn là
trợ lý…, giúp hội trưởng giải quyết tất cả việc lặt vặt… Đánh số hiệu cho số hồ
sơ cả cũ lẫn mới trong hai năm qua, còn nữa, làm sạch một lượt cầu thang trong
ngày hôm nay…”, nữ sinh đeo kính đứng bên cạnh nhìn tôi với ánh mắt sắc
lẹm.

“Hôm nay… phải làm
xong hết á?”, tôi hỏi

Thật không tin nổi,
nhiều việc như thế mà bắt tôi làm hết trong ngày.

“Đúng”. Cô ta
nói xong, cúi đầu một cách kính trọng trước Thôi Hy Triệt, “Hội trưởng,
xin hỏi còn việc gì cần bổ sung không?”

Thôi Hy Triệt không buồn
hé mắt, chỉ lạnh nhạt trả lời: “Không còn gì, Âu Dương Thiên Thiên, cô về
trước đi.”

Âu Dương Thiên Thiên
đang nhìn Thôi Hy Triệt bằng ánh mắt khao khát mong đợi, nghe xong lời từ chối,
lập tức trong mắt phủ lên một màn đêm u ám. Khi quay người định đi, cô ta chợt
quay đầu lại một cách bất nhẫn:

“Hội trưởng, anh
cùng về với em nhé, tài xế sẽ đến đón, tiện đường đưa anh về luôn”.

“Không cần đâu, tôi
còn đợi một người.”

Chắc là vì sự nghỉ ngơi
trong chốc lát bị quấy rầy, mắt Thôi Hy Triệt mở ra, đầy vẻ lạnh lùng và khó
chịu.

Thái độ đó của anh ta
khiến mắt Âu Dương Thiên Thiên đầy nỗi buồn thương.

Âu Dương Thiên Thiên cắn
cắn môi, liếc xéo tôi một cái rồi đi ra.

“Rầm!”

Tiếng đóng cửa vang lên.

Ôm một tập hồ sơ, tôi
đến bên chiếc bàn kính ở góc phòng, bắt đầu bận rộn.

Ánh mặt trời chiếu xiên
vào phòng , dường như hội tụ hết vào khuôn mặt đẹp trai đang tĩnh tại của Thôi
Hy Triệt.

Anh ta vẫn ngồi lọt
trong chiếc ghế tựa một cách lười biếng, khắp người được bao phủ bởi một màn
sương mềm mại. Giống hệt một thiếu niên tuấn tú trong truyện tranh hay chàng
hoàng tử dòng dõi đế vương trong cổ tích.

Đúng lúc tôi đang nhìn,
anh ta đột nhiên mở mắt nhìn thẳng về phía tôi.

Giống như bị người khác
phát hiện ra bí mật mà mình không muốn công khai, tôi hơi hoảng quay đi tránh
cái nhìn đó.

Không khí trở nên lúng
túng, tôi ngấm ngầm cảm thấy ánh mắt đó vẫn cứ chằm chằm hướng về mình.

“Cô ấy thích anh,
anh không biết à?”, tôi có ý nói đến Âu Dương Thiên Thiên.

“Sao tôi lại phải
biết?”, anh ta lạnh lùng nhếch miệng lên.

Hóa ra không phải không
biết mà là không thèm biết.

So với việc không biết,
thì điều đó càng giống một thanh kiếm nhọn, có thể đâm thẳng và nhanh vào trái
tim người khác hơn.

“Từ trước đến nay
anh vẫn không thèm để ý đến cảm giác của người khác như thế à?”, tôi khẽ
nhún vai, “thảo nào hôm qua anh nói không đảm bảo sẽ đem lại hạnh phúc cho
người khác, hóa ra anh thực sự ích kỷ.”

Những người ích kỷ chia
thành hai loại, một là bản thân có quá nhiều, cho nên khi người khác xin mình
một ít, anh ta chẳng buồn để ý mà cứ giẫm đạp lên. Một loại khác là để bảo vệ
mình khỏi bị tổn thương, nên có thể làm tổn thương người khác một cách vô tình.

Rõ ràng Thôi Hy Triệt là
loại thứ nhất.

Trầm ngâm một lúc, anh
ta mới nói:

“Cô sai rồi.”

“Ừm?”

“Tôi không đảm bảo là
có thể đem lại hạnh phúc cho người khác, vì cơ bản tôi không biết hạnh phúc là
thứ gì.”

Khi ấy, tôi nhìn vào mắt
anh ta, từng lớp sương mù xám tro tỏa ra từ con ngươi màu xanh sẫm, giống như
từng lớp mây mang màu sắc buồn bã đang tỏa ra bao phủ lấy không gian.

Tức thì, tôi lạc lối
trong không gian ấy, vì không cách nào chống lại nổi, lòng bỗng nhiên chùng
xuống.

Part 2

Tôi thề với ông trời,
khoảng khắc ấy tôi quên luôn việc anh ta đã vức thư đi một cách tàn nhẫn thế
nào trong đêm vũ hội, quên mất việc anh ta bắt tôi thành trợ lý, quên cả việc
anh ta mới vừa từ chối một cách độc ác người con gái thích mình.

Trái tim tôi suýt nữa
thì chấp nhận anh ta, bỏ qua mọi đối địch.

Thế nhưng…

Khi tôi đứng trên tầng 7
của tòa nhà, tay cầm chiếc chổi lau sàn nhìn những bậc thang kéo dài miên man,
tôi sụp đổ hoàn toàn.

Thôi Hy Triệt, anh chết
đi!

Những lời đoán già đoán
non của lũ bạn hồi sáng bắt đầu lặp lại bên tai tôi.

Đúng rồi, đây đúng là
hình thức trả thù biến thái.

Thôi Hy Triệt, tôi nhớ
rồi.

Đổ một xô nước ra, biến
phẫn nộ thành động lực, tôi bắt đầu ra sức cọ sàn.

Tầng 7.

Tầng 6.

Tầng 5.

Mồ hôi trên trán rơi
xuống từng giọt, trong đầu tôi như có cơn sấm sét vừa nổ ra, những tiếng ầm ầm
vang vọng.

Mệt quá. Động tác cọ sàn
gần như đã trở thành một quán tính của cánh tay.

Mặt trời dần dần lặn ở
đằng tây, không gian thiếu ánh nắng chiếu rọi trở nên tĩnh mịch và lạnh lẽo tới
mức đáng sợ

Tôi dừng lại trong rã
rời, ngồi vào một góc cầu thang đã sạch, tay ôm gọn hai chân, đầu gục xuống.

Giống như bị vứt bỏ trên
một đảo hoang, không có ai bầu bạn, đến không khí hít vào cũng lạnh lẽo khác
thường. Trên thế giới này, có lẽ chẳng có thứ gì thuộc về tôi.

Không ai quan tâm đến
tôi.

Không ai nhớ đến tôi.

Giống như hồi 8 tuổi mẹ
ra đi…

Bầu trời màu xanh xám
bay đầy những cánh bồ công anh, như hoa tuyết rợp trời. Máu trên mặt đất đọng
lại thành những đóa hồng đỏ tươi. Ngày hôm đó, tôi mất đi người mình yêu thương
nhất trên đời, cũng như mất đi cả thế giới này.

Mẹ đưa cánh tay run rẩy
nắm lấy tay tôi, đặt lên cánh tay nhỏ bé của Chân Ni.

Từ đó trở đi, số mệnh
của tôi và con bé gắn chặt với nhau.

Bà nói với tôi bằng
giọng yếu ớt:

“Ái Ni, giao em cho
con đấy, hãy… chăm sóc nó tốt, hãy làm cho nó… hạnh phúc.”

Tôi đã cho rằng, dẫu sau
này có gặp khó khăn đến thế nào, tôi cũng sẽ không cô độc, bên cạnh tôi sẽ luôn
có một đôi tay mềm mại như cánh hoa đợi chờ tôi, ủng hộ tôi.

Thế nhưng, chủ nhân của
đôi tay ấy lại xem tôi như người đáng ghét nhất thế gian.

Đôi mắt nhắm nghiền hơi
cay cay, một chất lỏng âm ấm trào ra.

Thật là mệt mỏi, cảm giác
mệt mỏi chợt ập đến như côn giông bão.

Thôi Hy Triệt từ văn
phòng đi ra, đến cầu thang thì thấy Mộ Ái Ni đang tựa vào tay vịn cầu thang
ngủ.

Chổi lau sàn, xô nước để
một bên.

Anh ta nhìn cái dáng
cuộn tròn cô đơn nhỏ bé của cô lòng như dịu lại.

Cảm giác đó đến thật bất
ngờ, Thôi Hy Triệt gần như sững sờ.

Trong đầu Thôi Hy Triệt
chợt hiện ra cảnh tượng Ái Ni ra sức bảo vệ Chân Ni hôm đó.

“Thế nên cô không
sợ tôi công khai bức thư chứ gì?”

“Không sợ!”,
tôi hơi nhếch cằm lên.

“Không lo tôi sẽ
trả thù Mộ Chân Ni hay sao?”

“Không.”

“Vì sao?”

“Vì tôi sẽ luôn bảo
vệ nó. Tôi thề!”

Khi đó, viên đá hình con
chim phượng hoàng trên tai cô phát ra ánh sáng chói mắt, nhưng ánh mắt còn sáng
rực hơn. Sự hi sinh bất chấp tất cả của cô để bênh vực em gái khiến anh bị sốc.

Có lẽ bắt đầu từ khi đó
anh quan tâm đến Ái Ni.

Cứ vậy, Hy Triệt đứng
nhìn cô rất lâu.

Làn da trắng như ngà,
lông mi cong vút giống như đôi cánh bướm đang đâu trên cành. Bỗng nhiên, một
giọt lệ rơi ra từ khóe mắt cô, vẻ buồn thương phút chốc lan ra toàn khuôn mặt.

Giọt nước mắt ấy như
thấm cả sang da thịt Thôi Hy Triệt, hòa tan vào những giọt máu màu hoa tường
vi.

Mộ Ái Ni, Mộ Ái Ni…

Anh thầm gọi tên cô
trong lòng, vì thế mà giọt nước mắt ấy cũng ngấm vào tim.

Khuôn mặt toàn bích của
Hy Triệt lộ ra nụ cười chế nhạo, anh đưa mắt nhìn những tầng cầu thang chưa lau
dọn, cầm lấy chiếc chổi, lần lượt cọ sạch từng bậc.

Không hiểu vì sao mình
lại có hành động này, cơ bản là chưa kịp ngẫm nghĩ xem.

Anh lau nốt bậc thang
cuối cùng, sau đó đến bên Ái Ni nói khẽ:

“Đồ ngốc, lẽ nào
dêm nay định ngủ ở đây luôn à?”

Đang định gọi cô dậy,
bỗng phía sau vang lên tiếng gọi của Trạch Trần.

“Triệt? Triệt, cậu
ở đâu thế? Quay lại đây! Không đợi tớ à?”

Dường như bị phát hiện
ra bí mật nào đó, Thôi Hy Triệt vội vàng vứt chiếc chổi trong tay, lớn tiếng
gọi Mộ Ái Ni đang chìm trong giấc ngủ:

“Này, Mộ Ái Ni, cầu
thang chưa lau xong, cô lại lười biếng ngồi đây ngủ gật à?”

Ồn ào quá!

Giọng nói quen thuộc
vọng đến bên tai, kéo tôi ra khỏi giấc mộng đầy màu đen.

Ai? Tôi đang ở đâu?

Khi mắt tôi còn chưa
thích ứng được với bóng đèn cầu thang, một giọng nói đầy khoe mẽ vang lên.

“Triệt, đợi tớ lâu
rồi phải không. A a a… bé yêu à, sao em lại ở đây?”

Nghe thấy mấy từ
“bé yêu à”, chẳng cần đoán cũng biết là ai. Chắc chắn là anh chàng
Cam Trạch Trần tức cười gặp hôm dạ hội rồi.

Mắt cuối cùng cũng thích
ứng với ánh sáng, tôi nhìn thấy khuôn mặt Thôi Hy Triệt đứng trước mình.

Dường như mọi luồn sáng
đều hướng đến anh ta, khiến cho cơ thể ấy càng cân đối hoàn hảo hơn.

“Việc này phải hỏi
Hội trưởng đại nhân đây, vì tôi là trợ lý hội trưởng, nên tất cả phải nghe theo
anh ta”, tôi nghiến răng nhìn Hy Triệt.

“Cái gì, bây giờ em
là trợ lý hội trưởng á? Nếu thế thì lập tức từ chức đi, làm trợ lý cho anh này.
Anh chỉ giao cho em một nhiệm vụ thôi, đó là nhanh chóng vun đắp tình cảm với
anh”, Trạch Trần hấp tấp nắm cánh tay tôi.

“Nếu thế để tôi làm
trợ lý hội trưởng được rồi, không chuyện phiếm với anh nữa, tôi còn phải lau
cầu thang”, tôi tự cảnh cáo mình phải nhanh chóng rời xa anh chàng toàn
nói lời xằng bậy này.

“Lười nhác đến tận
bây giờ, mới nhớ ra phải làm việc sao? Thôi đi, trời tối rồi, cô về nhà
đi”, Thôi Hy Triệt đứng bên cạnh lạnh lùng nói.

“Thôi Hy Triệt, anh
nói tôi lười nhác?”, thấy bộ dạng lạnh như băng của anh ta, tôi nổi cáu,
anh ta dám bôi nhọ tôi.

“Triệt, sao cậu lại
làm một việc vô nhân đạo như thế với bé yêu của tớ. Việc vô nhân đạo đó…”

“Cậu làm nhé?”
Cam Trạch Trần còn định nói gì nữa nhưng bị Thôi Hy Triệt chen ngang giữa
chừng.

Trạch Trần lập tức ra
sức lắc đầu, nhìn tôi với vẻ nuối tiếc: “Bé yêu, không giúp được em
rồi.”

Tôi cuối cùng không nhẫn
nại nổi, giơ tay tát anh ta một cái.

Trạch Trần dính vào
tường, nói với giọng não nề: “Bé yêu, sự thô bạo của em cũng thật đáng
yêu.”

Hừ, giờ tôi chỉ muồn
biến thật nhanh khỏi nơi kẻ khiến người ta nổi da gà này đang đứng.

“Hội trưởng đại
nhân đã bảo tôi đi, vậy tôi đi trước đây”, tôi cầm ba lô, quăng lên vai,
quay đầu lại vẫy vẫy tay bye bye Thôi Hy Triệt.

Tôi có thể thề rằng,
thời khắc đó, anh ta đang cười. Ngũ quan ngay ngắn, dù biểu cảm không để lộ ra
sự rung động nào, nhưng ánh mắt anh ta như băng bắt đầu tan, tỏa ra hơi ấm của
mùa xuân.

Tôi giận dữ trừng mắt
một cái. Xí, có gì đáng cười chứ, cho tôi là con ngốc à?

Khi đi xuống cầu thang,
tôi chợt phát hiện ra tất cả đã sạch bóng, thậm chí còn phản chiếu ánh sáng đèn
như mặt hồ lấp lánh.

Sạch quá!

Nhưng mà rõ rành rành
tôi vẫn chưa lau hết các tầng, nó vốn đã sạch thế này rồi ư?

“Bé yêu, đợi anh
đưa về.”

Những sự nghi hoặc đang
dâng lên bỗng biến mất hoàn toàn khi nghe thấy giọng nói ma quỷ của Trạch Trần,
tôi vội vàng bước nhanh chân chạy trốn.

Tiếng gió sạt qua tai,
dường như mang theo một thanh âm nào đó.

“Đồ ngốc, lẽ nào
đêm nay định ngủ ở đây luôn à?”

Giọng nói êm dịu ấy là
của ai chứ?

Là do tôi đang chìm đắm
trong giấc ngủ cô đơn, muốn được ai đó kéo ra, nên ảo giác xuất hiện chăng?

Có lẽ là vậy…………..

Part 3

Mặt trời đã lặn hẳn, chỉ
còn vài áng mây chiều còn sót lại ở đường chân trời.

Cuối cùng, tấm màn the
màu đỏ bao trùm cả thinh không.

Theo thói quen, tôi đưa
tay lên cổ nghịch sợi dây chuyền, đó là kỉ vật mẹ để lại cho tôi.

Oái! Trống không?

Tôi vội vàng cúi đầu,
phát hiện sợi dây chyền đã không cánh mà bay. Nó rơi ở đâu mới được chứ?

Tôi hơi lo lắng quay lại
tìm kỹ lưỡng trên mặt đất.

Thế nhưng bóng tối đã
bao trùm khắp cả bầu trời, rất khó phân biệt trên mặt đất có thứ gì.

Sẽ mất hay sao?

Mẹ, liệu có phải cũng
giống như mất mẹ, đó là hiện thực không thể vãn hồi?

Một nỗi đau chợt ập đến
trong lòng, giống như trái tim tôi bị nhét kín bằng bông. Khi đó tôi nghe thấy
tiếng chim hót khẽ.

Trong bóng tối bao trùm,
một con chim bay liệng không ngừng trên đầu tôi. Từng có người nói, cánh chim
bay không phải vì bốn mùa thay đổi, mà do thương nhớ một người nào đó trên mặt
đất nên cứ lần lữa không chịu bay đi.

Giờ đây, con chim nhỏ đó
mang nỗi nhớ thương, có phải vì tôi?

Tôi thẫn thờ quay về,
khi sắp đến nhà, đột nhiên trông thấy một vật gì đó phát ra ánh sáng màu xanh
lá cây trên đường.

Đó là một mũi tên làm
bằng gỗ, trên mặt có dính nhựa huỳnh quang màu xanh. Đi tiếp về đằng trước, lại
thấy thêm cái nữa.

Một cái, rồi cái nữa…
Tôi đi theo hướng chỉ của những mũi tên, đột nhiên thấy phai trước sáng rực
lên, lọt vào tầm mắt là một vườn đầy hoa lily.

Từng khóm hoa lily màu
vàng rực rỡ sáng bừng lên trong không gian, bông hoa ngậm hương muốn nở bung
ra, tràn ngập những đốm sáng mờ, vẻ đẹp khiến người ta ngộp thở.

Gió đêm khẽ thổi, những
bông hoa nhè nhẹ đung đưa.

Mỗi bông lily như đã
biến thành một linh hồn, như gần như xa vẫy gọi tôi.

Có một linh hồn mỗi lúc
một gần tôi, càng lúc càng gần, tôi dần dần nhìn rõ mặt anh.

Mái tóc hơi dài cuộn lại
thành tầng, khuôn mặt tinh tế với vẻ đẹp khiến người ta nghẹt thở tiến đến gần
tôi. Ánh mắt chứa chan ngàn vạn lời muốn nói xuyên qua không gian vuốt ve trên
da mặt tôi, êm dịu và đa tình biết bao.

Khoảnh khắc đó, tất cả
mọi đóa hoa xuân trên thế gian đều hé nở.

Anh khẽ hé môi, xung
quanh như vang lên tiếng hát mê hoặc của nàng tiên cá Siren, tiếng hát về một
kiếp luân hồi khó tránh.

“Ái Ni, Mộ Ái Ni,
anh đã về rồi.”

“Ái Ni, Mộ Ái Ni,
anh đã về rồi.”

Tôi nhìn thấy nụ cười
gần gũi mà xa lạ, quá khứ bỗng theo gió cuốn quay về.

Thị trấn nhỏ La Đồ.

Một vùng bình nguyên
xanh mướt, một cái cây bám rễ lâu đời ở đó.

Một cô bé cùng một cậu
bé ngồi dưới gốc cây.

Cô bé ngửng đầu nhìn lên
tán cây xanh rậm rì, cảm thấy trên tận cùng vòm lá sẽ là màu trời màu xanh ngắt

“sao em lại thích
đến đây?”, cậu bé hỏi.

“Em thích trèo cành
cây lên trời tìm một người.”

“Đồ ngốc, trời cách
đây xa lắm”, cậu bé lớn hơn cô bé vài tuổi, cũng hiểu chuyện hơn một chút.

“Dù là rất xa, em
vẫn muốn tìm thấy người ấy”, cô bé tỏ vẻ cố chấp.

“Người đó rất quan
trọng phải không?”, cậu bé không hiểu, hỏi.

“Ưm, đối với em rất
quan trọng”, cô bé gật gật đầu.

“À, Ái Ni, mẹ muốn
anh đi Canađa, nghe nói Canađa cũng ở
rất xa.”

Cô bé im lặng không nói.

Cậu bé vội vàng giải
thích: “Em yên tâm, anh không đồng ý đâu. Anh đã hứa với em sẽ ở bên cạnh
em suốt đời mà.”

Nói xong, cậu cẩn trọng
lấy từ trong túi ra một chiếc bình đựng điều ước nhỏ xinh. Bên trong là vô số
những ngôi sao ước rất đẹp và ba mẩu giấy được cuộn tròn lại một cách tỉ mỉ
bằng sợi tơ.

Dưới ánh mặt trời, chiếc
bình ước nguyện dường như phát ra ánh sáng.

“Ái Ni, anh đã hứa
rồi, ba mảnh giấy này thay thế cho ba ước nguyện, một là anh sẽ không bao giờ
rời La Đồ; hai là chúng ta sẽ cùng lớn lên bên nhau, sau này còn cùng vào một
trường đại học; ba là….”

“Là gì?”, cô
bé nói với vẻ hiếu kì.

“Ha ha, sau này anh
sẽ nói cho Ái Ni”, cậu bé cười với vẻ hơi xấu hổ.

“Xì, em cũng không
cần biết nữa”, cô bé bĩu môi, hơi tức.

“Đừng giận mà Ái
Ni, chúng ta cùng chôn nó đi.”

“Bẩn lắm, anh tự
làm lấy đi.”

“Em chôn chiếc bình
cùng với ước nguyện vừa rồi xuống, không chừng sẽ thành hiện thực đấy”.
Cậu bé lừa cô bé.

“Thật không?”

“Ưm”, cậu bé
ra sức gật đầu.

“Vậy thì
được.”

Thế là hai cái bóng nhỏ
bé trở nên bận rộn dưới bóng cây.

“Thiên Diệp, anh
thực sự sẽ không đi chứ?”

“Ừ, sẽ không đi
đâu.”

“Thiên Diệp, nếu
anh đi đến một nơi thật xa, em cũng sẽ đến tìm anh.”

“Haha, thật chứ?
Tuy nhiên, Ái Ni không cần đến tìm anh, cứ đứng nguyên một chỗ, anh sẽ đến tìm
em.”

Ánh mặt trời xán lạn và
trong suốt.

Cỏ xanh tỏa hương thơm
dìu dịu.

Trên bầu trời, những
chiếc cánh hình cầu của hoa bồ công anh bay qua, từng đám từng đám khẽ khàng
xoay chuyển.

Giống như những đám
tuyết trắng tinh khôi rơi xuống giữa ngày xuân.

Trong mắt tôi, khuôn mặt
với lời hứa đoan chắc ấy và khuôn mặt với nụ cười nồng nàn tuyệt đẹp đang hiện
hữu ở đây chợt nhòa thành một.

“Thiên
Diệp….”, tôi thấp giọng thì thầm.

“Là anh đây, Ái
Ni”, anh bước gần đến bên tôi.

Mùi hương hoa cuốn theo
từng bước chân anh đến vây quanh tôi, cảnh ảo xung quanh trở nên lãng mạn vô
cùng.

Anh mở rộng cánh tay,
muốn ôm tôi vào lòng.

Tôi cười nhạt, khi anh
còn cách một bước chân, lấy hết sức vung cánh tay ra.

“Ping!”

Tất cả những gì tươi đẹp
chợt vỡ tan tành.

Anh không hề tránh mà
ương ngạnh đứng im mà nhận đòn của tôi, mắt vẫn nhìn tôi với một vẻ dịu dàng.

“Anh đúng là đồ
ngốc!”, tôi buông xõng một câu, quay người bỏ đi không hề lưu luyến.

Dù rằng không gặp đã sắp
mười năm rồi.

Dù rằng khi ấy anh bỏ
lại tôi mà không nói lại một lời.

Dù rằng… vẫn rất vui khi
gặp lại anh.

Nhưng.

“Ái Ni!”, anh
lập tức chạy theo.

“…”

“Ái Ni!”

“…”

“Ái Ni Ái Ni Ái
Ni…”, thấy tôi không trả lời, anh gọi tên tôi liên tục.

“…”

“Ái Ni Ái Ni Ái
Ni..”

“Này, tôi không
quen anh, đừng gọi tên tôi nữa. OK?”, tôi quyết không cho phép mình mềm
lòng.

“Ái Ni, em nghe anh
giải thích, khi đó anh đi là vì…”

Tôi giận dữ cắt ngang:
“Không cần giải thích, tôi không có hứng thú.”

“Ái Ni, được rồi,
tha lỗi cho anh đi, lần này anh thế sẽ không bao giờ rời xa em nữa.”

“Xì, tôi chẳng buồn
quan tâm anh đi hay không”, tôi sẽ không ngốc nghếch đi tin lời một kẻ đã
phản bội lời hứa đến lần thứ hai.

“Ái Ni, anh vẫn
luôn muốn quay về tìm em, sau này nghe nói nhà em đã chuyển đi, sau đó anh mới
biết tin tức của em, đã lập tức trốn nàh đến đây”, anh kéo vạt áo tôi lại.

“Thôi, anh lừa
người ta vừa thôi, so với Canađa,
anh đương nhiên muốn rời bỏ La Đồ chứ gì? Thế nên anh đừng có dùng vẻ khổ sở để
đánh lừa tôi.”

Phác Thiên Diệp, người
tôi hiểu rõ nhất, một kẻ chuyên gây rối thích ăn quà vặt, đặc biệt nghịch ngợm
và luôn thích lẽo đẽo đi sau tôi khi còn nhỏ.

Nhưng có lẽ chưa đủ hiểu
chăng. Dù anh nói như đinh đóng cột sẽ không rời La Đồ, nhưng việc sáng hôm sau
bỗng biến mất tăm mất dạng khiến tôi không thể nào đoán trước nổi.

Hít thật sâu trong cơn
giận dữ…

“Em yên tâm, anh
không chấp nhận. Anh đã hứa với em sẽ ở bên cạnh em suốt đời mà.”

“Ái Ni, anh đã hứa
rồi, ba mảnh giấy này thay thế cho ba ước nguyện, một là anh sẽ không bao giờ
rời La Đồ; hai là chúng ta sẽ cùng lớn lên bên nhau, sau này còn cùng vào một trường
đại học; ba là….”

Lời hứa chắc chắn của
Thiên Diệp khi ấy như một đoạn phim cũ lần lượt hiện về trong đầu tôi.

Những ngày sau khi mẹ
mất, bố thì phải túc trực chăm sóc em gái bị ốm, chỉ có Thiên Diệp thường xuyên
ở bên tôi thậm chí còn tin rằng sau này sẽ sống cùng anh như lời ước đó. Vậy
mà….

Sao tôi lại có thể xem
lời nói của một đứa trẻ là thật chứ?

Về đến nhà, tôi quay
người đóng cổng.

“Ái Ni, không mời
anh vào à? Anh rất muốn xem chỗ ở của em thế nào”, Thiên Diệp dùng tay
chặn cánh cổng.

“Rầm!”

Tôi chẳng nói chẳng
rằng, đóng sập cổng vào.

“Ái Ni, anh thực sự
đã trốn nhà đến đây, nên chẳng còn chỗ nào mà đi”, anh đứng ở bên ngoài
hét lớn.

“Vậy thì anh quay
về Canađa
đi”, tôi lạnh lùng.

Không thèm để ý đến
Thiên Diệp bên ngoài nữa, tôi lên tầng 2, nhìn thấy Chân Ni đang đứng ở cửa
phòng.

“Chân Ni, ăn tối
chưa?”

“Đợi chị về làm
cơm, đói sắp chết, mẹ đã gọi 2 suất pizza rồi”. Con bé đứng chắn ở cửa,
không cho tôi vào. “Tôi đến chúc mừng chị, cuối cùng đã may mắn trở thành
“dì lao công” của Hội học sinh Duy Nhã.”

Mặt con bé nở một nụ
cười, yêu kiều như đóa tường vi.

Đôi mắt đen giống như
màn đêm sâu thẳm khiến người ta ngạt thở.

“Em nên đi ôn bài
đi, sắp thi tháng rồi”, tôi nhẹ nhàng dịch chuyển cánh tay chắn cửa của
nó.

“Chị không phải
quan tâm, thi tháng thì có gì chứ, sau này tôi sẽ làm diễn viên, thành tích học
tập thế nào không quan trọng. Học giỏi như chị, rồi cũng đi làm “dì lao
công” của hội đấy thôi. Từ nay về sau xin chị đừng vào lớp tôi, nếu có
chạm mặt trong trường cũng đừng gọi tên tôi, giả như không biết là được. Nếu
người khác biết tôi có bà chị lao công, chắc tôi sẽ xấu hổ đến chết mất.”

Tôi vào phòng, bỏ cặp
xuống. Dù đã quen với những lời giễu cợt của Chân Ni, nhưng lần nào cũng vẫn
thấy đau lòng.

Nghe nói nếu đau lòng
nhiều lần tim sẽ trở nên tê liệt. Thế nhưng sao lần nào tôi cũng vẫn thấy rất
rõ cảm giác nhói đau.

Rõ rành như vậy, đậm sâu
như vậy.

“Pang pang cha cha,
pang pang cha cha, anh là kẻ lấy cắp trái tim em. Pang pang cha cha, pang pang
cha cha, là thủ phạm bắt cóc em”. Tiếng chuông điện thoại của Chân Ni vang
lên. Con bé nghi hoặc nhìn màn hình, sau đó nhấn nút nhận.

“A lô!”

“A! Là hội trưởng
Triệt!”, nghe thấy giọng nói bên kia, Chân Ni phấn khích nhảy lên.

Mắt nó nhìn tôi nhấp
nháy, sau đó nén giọng xuống một cách dịu dàng.

“Cuối tuần? Hẹn em
đến khu vui chơi? Để em xem thời gian biểu đã nhé, đợi chút”, Chân Ni cố
tình để xa điện thoại ra, chờ thêm mấy giây, sau đó lại áp lên tai, “Cuối
tuần em rảnh”.

Chân Ni từng qua lại với
nhiều bạn trai, châm ngôn của nó là: Đối xử với con trai nhất định phải có
chiến thuật. Có thế mới khiến đối phương hiểu rằng mình không có anh ta cũng
chẳng sao.

“Hội trưởng, em sẽ
mang theo thứ gì đó để ăn trưa. Ngủ ngon nhé.”

Chân Ni ngắt điện thoại,
hưng phấn đến tột độ, vừa hát: “Anh là kẻ lấy cắp trái tim em” vừa
quay về phòng.

Tôi nghe thấy tiếng đảo
lộn tủ quần áo bên đó lên, chắc chắn là nó đang tìm bộ cánh cho cuộc hẹn rồi.

Nó vui vẻ như vậy, có
phải đã tìm thấy hạnh phúc không?

Part 4

Bên ngoài cửa nhà họ Mộ,
Phác Thiên Diệp đi lùi lại vài bước, thấy đèn phòng trên tầng 2 bật sáng.

Anh bất giác mỉm cười,
nụ cười trong bóng tối dường như cũng phủ một màn sương mỏng. Đôi mắt lấp lánh
như ánh sao chăm chú nhìn vào bóng người bên cửa sổ với vẻ dịu dàng tha thiết.

Anh đưa hai bàn tay lên
cao, ngón trỏ và ngón cái thon dài mở ra, làm thành hình chiếc máy ảnh, cẩn
thận điều chỉnh cho khớp vào bóng người trên đó.

Click

Click!

Cứ chụp như vậy, nhưng
không biết phải chụp đến bao nhiêu tấm, mới khỏa lấp được nỗi nhớ mong của anh
với cô.

Gió đêm thổi qua tấm áo
sơ mi màu trắng của anh, vạt dưới khẽ khàng lay động.

Anh đứng đó, khiến cả
màn đêm xung quanh cũng trở nên thanh tịnh và dịu dàng.

“Ái Ni, anh rất
nhớ, rất nhớ em”, giọng nói nhẹ nhàng lan ra khắp không trung.

Đã sớm biết Ái Ni sẽ nổi
giận vì việc hồi ấy anh ra đi không một lời từ biệt, nhưng anh không ngờ cô còn
không cho anh cả một cơ hội để giải thích.

Dẫu sau anh vẫn rất vui,
cô không thay đổi chút nào, vẫn quen dùng sự lạnh lùng để che đi con người thật
của mình.

Ngày về này anh đã chờ
đợi không biết bao lâu, thế nhưng khi gặp rồi lại chẳng biết nên làm gì, thế là
ngốc nghếch thuê người ta trồng một vườn hoa lily rồi xếp mấy mũi tên gỗ trên
đường Ái Ni về nhà.

Thiên Diệp miễn cưỡng
cười cười, nói thầm thì với bóng người trên cửa sổ: “Ái Ni, lần này anh
thật sự không gạt em, anh quả thực không còn chỗ nào để đi. Mà, việc gạt em…
chỉ có một lần thôi.”

Màn đêm mỗi lúc một thẳm
sâu, cái lạnh vuốt ve trên da thịt.

Thiên Diệp đứng tựa lưng
vào tường, nghe tiếng rì rào của lá dây leo bên cạnh.

Đoạn hồi ức với những kỉ
niệm vô tư hiện về trong đầu anh như một bức tranh thủy mặc với hai màu đen
trắng.

“Này, mấy người
đông như vậy mà bắt nạt một người, thật là kém cỏi”, Mộ Ái Ni gạt những kẻ
đang vây lấy Thiên Diệp ra, “Từng đứa một đấu đôi với tao”.

Còn nhỏ thế mà chí khí
của Ái Ni đã áp đảo được từng đứa đứng xung quanh.

Thiên Diệp sững sờ nhìn
Ái Ni tung ra những đòn đẹp mắt, khiến từng đứa từng đứa nằm bò trên đất.

Khí thế lẫm liệt đó
giống hệt một con chim phương hoàng đang nghênh chiến.

Tất cả bọn nhỏ kia cuối
cùng đều phủ phục xin thua.

“Sau này… em có
thể dạy anh đánh nhau không?”, Thiên Diệp nhìn cô bé với vẻ đầy sùng bái.

“Đấy là võ
Taekwondo”.

“Vậy anh có thể học
Taekwondo của em không?”

“Không được.”

“Vì sao?”

“…”

Bắt đầu từ đó, Ái Ni đã
chiếm một vị trí không thể lay chuyển trong trái tim anh.

Thiên Diệp cứ vậy hồi
tưởng lại, dường như muốn dùng hồi ức để kết nối quá khứ lại với hiện thực, như
thế anh và cô sẽ không còn hiểu lầm, không bị ngăn cách, cũng không tức giận.

Nếu tất cả không xảy ra,
cô và anh có bên nhau đến cuối đời không?

Trong màn đêm tĩnh mịch
ấy, nỗi nhớ nhung đầy ắp con tim anh.

Êm đềm.

Ngọt ngào chua chát.

Nếu cứ đứng bên ngoài
cổng nhà cô thế này, liệu có thể bù đắp tất cả những năm tháng anh không có ở
đây?

Trời sáng dần, sương lấm
tấm trên mái tóc màu hạt dẻ của Thiên Diệp, làn da anh phơi ngoài sương lạnh
suốt đêm càng trắng hơn.

Anh ngắt một bông hoa
màu tím trên dây leo của bức tường, khẽ khàng đặt xuống thềm cổng. Bông hoa khó
có thể chứa đựng được bao nhiêu tình cảm chất chứa trong mắt anh, cố phô ra vẻ
yêu kiều trong sương sớm.

Thiên Diệp ngẩng đầu
nhìn cửa sổ phòng Ái Ni một lần nữa, sau này anh sẽ cùng sống với cô trong một
thành phố, mãi mãi như thế. Sương sớm mỗi lúc một dày, anh men theo con đường
nhỏ rời đi, bóng dáng thanh cao dần mất hút trong màn sương.

Giống như khi xuất hiện
trong vườn hoa lily.

Trong mông lung, giống
như một linh hồn hoàng tử xuất hiện trên thế giới loài người mà không hề có
điềm báo trước.

Trên những con đường ở
Mễ Á, người đi lại dần dần đông đúc, các cửa hàng cũng bắt đầu mở cửa.

Tại một quầy bán đồ ăn
sáng, cô bé học sinh đứng sững người nhìn người thanh niên đẹp trai dường như
vừa hiện ra từ đám sương mờ trước mặt mình.

Khuôn mặt tuyệt mĩ với
nụ cười mỉm, chiếc áo sơ mi trắng hơi có kẻ mờ, cổ tay cuộn lên cẩu thả, đơn
giản nhưng hoàn hảo. Nơi cổ áo hé lộ ra làn da khỏe mạnh chỗ xương đòn, tạo nên
vẻ gợi cảm khó lột tả, giống hệt một ngôi sao màn bạc mới bước ra từ những bữa
tiệc hào nhoáng trong phim.

Người con trai mỉm cười
nhìn cô bé đứng sau quầy, đưa ra tấm thẻ tín dụng màu vàng, hỏi:

“Ở đây có dùng thẻ
được không?”

“À, không… thật
ngại quá, không được.”, cô bé học sinh hơi xấu hổ đỏ mặt lên, trên da mặt
gần như muốn rin ra màu đỏ hồng của máu.

“Ồ, thế à”.
Chàng trai hơi thất vọng cho chiếc thẻ vàng vào túi, quay người đi.

Cô bé hơi lo lắng, dường
như coi việc không dùng được thẻ tín dụng là lỗi của mình nên vội vàng cho hai
suất sandwich vào chiếc túi ni lông, gọi chàng trai lại:

“Anh ơi…”

“Ừ”, chàng
trai quay lại nhíu mày nhìn.

Cô bé không dám nhìn
thẳng, cúi đầu ngại ngùng nói:

“Ngại quá, chỗ này
mời anh.”

Chàng trai tươi cười,
nhận lấy phần ăn sáng: “Cảm ơn, anh là Phác Thiên Diệp”.

Nói xong, anh tiếp tục
đi bộ về phía trước, mất hút trong làn sương mỏng.

Cô bé vẫn thẫn thờ hồi
lâu, tự nói với mình: “Còn chưa kịp cho anh biết tên em….”

Thiên Diệp ăn sáng xong,
định đi mua bộ quần áo, khi đó mới phát hiện ra thẻ đã bị khóa. Làm sao bây
giờ, tất cả tiền mặc của anh đã dùng hết vào việc thuê người ta trồng hoa lily
rồi.

Không tìm được chỗ ở,
cái ăn………. Chả nhẽ gặp được mãi người tốt giống như cô bé mới rồi à? UI,
Ái Ni, Ái Ni, đến khi nào em mới hết giận đây? Việc trồng cả một vườn hoa lãng
mạn như thế còn chẳng có tác dụng gì, anh phải làm sao mới khiến em mở lòng,
mới khiến em tha thứ?

Nghĩ đến đó, Thiên Diệp
hơi cau đôi mày tuyệt đẹp lại, giờ này chẳng còn tâm trạng nào mà đi ngắm cảnh
ở Mễ Á. Nhưng….. không xong rồi, anh phát hiện ra một chiếc xe màu đen luôn
bám theo mình từ nãy.

Anh đi nhanh, chiếc xe
cũng đi nhanh.

Anh đi chậm, chiếc xe
cũng đi chậm.

Lẽ nào…………

Chạy thôi!

Trên con đường dài dằng
dặc, một chàng trai đẹp toàn bích với khuôn mặt dịu dàng chạy như điên, vạt áo
bay lên khiến anh có một chút thần thái của bậc vương tử.

Giống như trong ảo giác,
thoáng cái đã biến mất trong làn sương sớm.

THiên Diệp chạy vào
trong một ngõ nhỏ, tiếp đó lại chuyển sang một đoạn đường vắng bóng người.

Đang cúi xuống thở dốc
từng hồi, chợt nhìn lên thấy tấm biển treo bên ngoài cánh cổng: Võ đường
Taekwondo Không Liên.

Những tiếng ồn ào từ bên
trong vọng ra.

“Bố, con không
luyện Taekwondo nữa đâu, lưng với vai nổi hết cơ lên rồi, bọn con trai đều
không chịu chơi với con, còn bọn con gái thì gọi con là thủy thủ Popeye.”

“Bất kể người khác
nói thế nào, bước đá sau của con bắt đầu kém rồi đấy, biết chưa?”

“Không cần, nếu
luyện tập đến nỗi đùi con thành đùi ếch thì biết làm thế nào? Con đi đây.”

“Hạ Nhạc
Huyên!”, tiếng hét đầy uy lực vang lên.

Đúng lúc Thiên Diệp đang
nghi hoặc, cảm thấy cái tên ấy, ngay cả tiếng hét nghe cũng quen quen, một bóng
người chạy ra đâm sầm vào anh.

“Xin lỗi, xin
lỗi”.

“Thủ phạm” cúi
đầu nói xong lời xin lỗi rồi bỏ đi.

“Huyên Huyên phải
không? Hạ Nhạc Huyên thích ăn quýt đúng không?”

Cô gái nghe thấy giọng
nói phía sau, lập tức dừng bước, từ trước đến nay chỉ có duy nhất một người gọi
cô như vậy, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh khi còn nhỏ, một khuôn mặt nghịch
ngơm và tinh quái cười rạng rỡ, gọi “Huyên Huyên, Hạ Nhạc Huyên thích ăn
quýt”.

Cô quay người lại nhìn
chàng trai đứng sau lưng mình.

Anh đã trở thành một
chàng bạch mã hoàng tử trong giấc mơ của bất cứ cô gái nào, nếu không pahỉ nụ
cười ấy đang hiện hữu trên khuôn mặt anh, cô dù thế nào cũng không thể nhận ra.

“Phác Thiên
Diêp?”, cô nghi hoặc hỏi nhưng trên mặt đã nở nụ cười hiền dịu.

Thiên Diệp khẽ gật đầu.
Ngày trước, Ái Ni học Taekwondo ở võ đường của bố Hạ Nhạc Huyên, vì Ái Ni, anh
cũng xin vào đây học. Vì thế mà quen con gái võ sư, Hạ Nhạc Huyên thích ăn
quýt.

Anh mở rộng cánh tay,
niềm vui sướng lấp lánh trong mắt Hạ Nhạc Huyên.

Cô chạy như bay đến.

1m

0,5m

5cm

“Ping!”

“Ái! Phác Thiên
Diệp xấu xa này, định giết người à?”, thoắt cái Hạ Nhạc Huyên bị Thiên
Diệp dùng đòn vai quật ngã xuống đất, đau đến mức kêu la ầm ĩ.

“Trước đây em không
phải hay dùng đòn này đánh anh à? Haha, bây giờ em cũng bị nếm mùi rồi”,
Thiên Diệp cười lớn, sau đó chìa tay ra cho Hạ Nhạc Huyên.

Hạ Nhạc Huyên nhìn cánh
tay anh đưa ra, nỗi bực tức tan biến, ngẩn ngơ nắm lấy để đứng lên, trên mặt
hơi ửng sắc hồng.

Khi anh bỏ tay ra, trong
lòng cô dâng lên cảm giác hơi thất vọng.

Dường như không nỡ rời
bàn tay đem lại cảm giác ấm áp ấy.

Thiên Diệp nhìn khuôn
mặt bỗng nhiên ngây ra như chú mèo con của Hạ Nhạc Huyên, kìm không nổi lấy tay
vò vò tóc cô.

“Gặp lại em vui
quá!”

Trên đôi môi anh hiện ra
nụ cười còn xán lạn hơn cả ánh mặt trời,, cừa như nhìn vào cô, lại vừa như nhìn
xuyên qua cô đến những năm tháng ấu thơ. Màn sương mỏng bao phủ quanh anh,
khiến anh đẹp như một hoàng tử trong ảo ảnh.

Rõ ràng anh đang cười
rất vui, vậy mà không rõ sao lại khiến cô có cảm giác bị tổn thương…………..

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+