Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nói yêu em lần thứ 13 – Chương 08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 8

Biển nước mắt của tình
yêu và tuyệt vọng

Part 1

Mấy ngày liền sau đó,
Chân Ni luôn tìm cách tránh mặt tôi, hàng ngày con bé đều ra khỏi nhà sớm hơn,
quay về muộn hơn tôi, sau đó đóng chặt cửa phòng mình, cơm tối cũng không ăn.
Bất kể tôi gõ cửa thế nào, Chân Ni cũng không thèm để ý.

Tôi lấy những mảnh bị cắt
rời của mấy bức ảnh trong túi ra cố ghép chúng với nhau, dần dần hình ảnh
nguyên bản được phục hồi.

Hai chị em đang cùng
nhau ăn kem, cùng nhau giơ lên những phần thưởng nhận được ở trường, cả nhà
cùng ra ngoại ô chơi… những tấm ảnh tôi chụp cùng Chân Ni đều bị con bé cắt vụn
ra.

Soạt soạt soạt soạt…

Bên tai tôi dường như
nghe thấy được tiếng những nhát kéo cắt vào tấm ảnh, lạnh lùng mà tàn khốc.

Sáng hôm nay đúng lúc
tôi nhặt được những mảnh cắt vụn này trong thùng rác, Chân Ni đi qua sát bên
tôi. Con bé thậm chí còn không nhìn tôi một cái, cứ như tôi là không khí vậy.

Nhưng rõ ràng là tôi có
thể cảm thấy con bé đang nhìn mình, lạnh lùng với vẻ tôi không đáng để nhìn,
cũng như việc nó đối xử với những bức ảnh này vậy.

Phù…

Cảm giác thật là bất
lực.

Chân Ni, chị vẫn luôn cố
gắng đến mức tối đa, em có biết hay không?

Đã đến giờ tan học,
những người bạn trong lớp đều đang thu dọn sách vở, chuẩn bị về nhà.

“Diệp Phấn, hôm nay
cậu đến nhà mình ăn cơm nhé? Hôm nay mẹ mình sẽ làm món mì Ý mà mình thích ăn
nhất đấy”, Thạch Nam đeo ba lô lên rồi nháy mắt với Diệp Phấn đang đứng kế
bên, “Tay nghề nấu nướng của mẹ mình cực kỳ tuyệt đỉnh, bố mình vẫn nói
khi cưới là thời khắc mẹ mình đẹp nhất, nhưng mà mình vẫn cảm thấy khi mẹ đang
nấu nướng mới là đẹp nhất.”

“Ha ha, không phải
cậu đang bị phức cảm Oedipus đấy chứ.”

“Xì, có mà cậu bị
phức cảm Electra ấy*. Rốt cuộc là cậu có đi hay không?”

“Không đi, tớ đã
hẹn với chị gái đi loăng quăng rồi, mấy ngày trước tớ cố tình nổi cáu với chị
ấy, thế là để chuộc lỗi, chị ấy đã hẹn đi mua đồ cho tớ.”

“Oa, chị gái cậu
thật là tốt.”

“Ha ha, đương nhiên
rồi chị gái mà…”

(*) Oedipus, con của vua
Laius và hoàng hậu Jocasta, thành Thebes, người đã giết cha và lấy mẹ đẻ như
lời tiên tri. Electra là nữ nhân vật thần thoại Hy Lạp giết mẹ để trả thù cho
cha là Agamemnon đã bị mẹ mình ám sát. Sau này thuật ngữ “phức cảm
Oepidus” và “phức cảm Electra” dùng chỉ những đứa trẻ có biểu
hiện quá yêu bố/mẹ ở giới tính khác

Bọn họ vừa đi vừa trò
chuyện, dần dần khuất khỏi tầm mắt của tôi.

Trước mắt tôi bỗng nhiên
một màn sương mờ bao phủ, hình ảnh của mẹ hiện dần lên sáng rõ…

“Mau ăn đi
con”, mẹ mang đến cho tôi và Chân Ni một đĩa mì Ý.

“Mẹ, lại làm mì Ý
à?”, Chân Ni chau mày hỏi.

“Con không thích ăn
ư?”, mẹ nhìn chúng tôi, hỏi bằng giọng lo lắng.

“Thích a”, tôi
gật gật đầu, lập tức nghe thấy tiếng Chân Ni nói thì thầm bên cạnh: “Không
thích, hơn nữa con lại còn càng ngày càng ghét cái nước sốt cà chua này
nữa.”

Mẹ nghe thấy bèn ngồi
vào bên cạnh Chân Ni, nói: “Mẹ biết là Chân Ni không vui rồi, nếu như vậy
thì lại càng phải ăn món này. Bởi vì ở bên Italia, món mì ống có một truyền
thống rất hay.”

“Truyền thuyết? Con
muốn nghe”, Chân Ni hứng thú hẳn lên.

Mẹ cầm chiếc dĩa bằng
bạc lên: “Dùng chiếc dĩa này xúc mì lên, quấn ba vòng hướng ra ngoài, sau
đó mới ăn, như vậy có thể tìm được hạnh phúc.”

“Mẹ đừng lừa người
ta đấy nhé”, Chân Ni vẫn bán tính bán nghi.

“Sao mẹ lại có thể
lừa Chân Ni được? Mẹ luôn mong muốn con và Ái Ni được hạnh phúc, thế nên mới
làm mì Ý cho các con ăn đấy.”

Tôi lắc đầu quầy quậy:
“Mẹ nói sai rồi.”

“Ưm? Con bảo gì
kia?”

“Không phải là con
với Chân Ni, mà là cả mẹ và bọn con đều được hạnh phúc chứ.”

Mẹ nghe xong liền nở nụ
cười.

Đó là nụ cười ấm áp nhất
trên thế gian này, tuyệt đẹp.

Giống cánh bướm bay qua
mặt bể, như những cánh đồng hoa oải hương trải dài đến tận chân trời.

….

Tí tách.

Cuối cùng một giọt nước
mắt cũng rơi xuống.

Bởi vì sau này sẽ không
bao giờ được ăn món mì Ý mà mẹ nấu nữa rồi.

Cũng không bao giò được
nghe thấy lời mẹ nói rằng sau này tôi sẽ được hạnh phúc nữa.

Và không bao giờ được
nhìn thấy… nụ cười ấm áp nhất thế gian của mẹ.

Tôi cầm ba lô lên, rời
khỏi lớp học.

Không biết nếu như bây
giờ tôi đi mua cho Chân Ni một món quà, liệu con bé có trò chuyện lại với tôi
như trước hay không. Nhưng mà có lẽ sẽ rất khó khăn, trừ phi đó là món quà cực
kỳ đặc biệt…

Đặc biệt? Cái gì mới
được gọi là đặc biệt đây?

Vừa đi vừa nghĩ về điều
này, tôi đã đến cổng trường, lập tức phát hiện ra một chiếc xe Cadilac màu
trắng cực dài đỗ bên kia đường, người lái xe mặc đồ vest đúng phom thấy tôi bèn
xuống xe đi đến trước mặt, bỏ kính đen xuống.

Oái?

Là người quản gia nhà
Thôi Hy Triệt?

“Tiểu thư Ái Ni,
thiếu gia mời cô tối nay đến nhà cùng dùng bữa tối.”

“Tôi không muốn ăn
gì, chỉ muốn về nhà thôi”, nói xong, tôi đi vòng qua chiếc xe. Đi đón khách
quý của gia đình vương giả bằng xe Cadilac? Cùng dùng bữa tối? Lại còn người
quản gia thay hình đổi dạng thế này?

Thật là cực kỳ quái dị.

Đi được một đoạn, tôi
phát hiện ra người quản gia vẫn lái xe bám theo mình.

“Lẽ nào chú cứ muốn
đi theo tôi suốt dọc đường?”, tôi dừng chân lại hỏi.

Người quản gia xuống xe,
đứng trước mặt tôi trả lời với vẻ cung kính: “Đúng thế!”

Ạch, Thôi Hy Triệt!

Sao anh có thể ngược đãi
người ta đến mức này, chất thêm gánh nặng trong lòng tôi lên chứ.

Tôi lấy điện thoại di
động ra, nhưng người quản gia lập tức nói, mặt không hề biểu cảm: “Thiếu
gia sợ cô từ chối nên đã tắt máy rồi.”

Đáng ghét!

“Đi theo thì đi
theo, tùy chú thôi. Khi tôi về đến nhà rồi, chú có thể quay về”, tôi đáp
lời với vẻ cực kỳ không thoải mái.

“Thiếu gia dặn là
nếu như không đón được tiểu thư Ái Ni, tối nay tôi cũng không thể về nhà, chỉ
có cách ngủ luôn trên xe thôi.”

Oh, my God!

Tôi phục anh rồi đấy,
Thôi Hy Triệt!

Rốt cuộc là bữa tối gì
mà tôi không đi không được? Đại tiệc trong cung nhà Thanh chắc?

“Muốn tôi đi cũng
được, nhưng chú nhất định phải đáp ứng một điều kiện này.”

“Cô cứ nói.”

“Đừng có nói những
lời cung kính với tôi nữa, gọi tôi là Ái Ni được rồi.”

“…Cũng được.”

“Vậy thì lên xe
thôi.”

Cửa xe vừa mở ra, đã
thấy mùi hương hoa rất nồng xộc ngay vào mũi.

Tôi mở mắt tròn xoe vì
thấy bên trong xe trải đầy hoa bách hợp. Từng bông từng bông vô cùng thanh
khiết, đẹp đến mức lay động lòng người.

“Chú chắc chắn
người muốn gặp tôi là Thôi Hy Triệt chứ?”, tôi vô cùng nghi hoặc, hành
động kiểu này sao mà giống hệt những chuyện do cái gã… Cam Trạch Trần đó bày
đặt ra thế.

“Đúng là thiếu gia,
không sai.”

“Vậy thì những bông
hoa này cũng là do anh ta tặng tôi?”

“Đúng vậy”

“Nghĩa là những
bông hoa này tùy tôi giải quyết?”

“Đúng vậy.”

“OK!”, nói dứt
lời, tôi giữ nguyên bộ mặt thản nhiên, đem hết những bông hoa trên xe xuống vứt
ra thùng rác bên đường trong ánh mắt tỏ vẻ khó hiểu của người quản gia.

Tất cả mọi người trên
đường đều nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc, có người còn không tin đến gần xem đó
là hoa thật hay hoa giả.

“Họ đang đóng phim
đúng không?”

“Đấy là thiên kim
tiểu thư của nhà nào thế nhỉ? Hoa bách hợp thơm ngát thế này.”

“Cô ta đã vứt đi
rồi, mình lấy đem về nhà được không nhỉ?”

“Phát tài rồi,
không cần phải rầu lòng nghĩ xem mua quà gì tặng bạn gái nữa, lại còn không
phải dùng đến tiền. Ha ha ha!”

Thoáng một cái, trên
đoạn đường ấy đã diễn ra một cảnh tượng kỳ dị, người nào cũng ôm một bó bách
hợp về, mùi hương hoa bách hợp như lan tỏa ra khắp con đường.

“Những bó hoa ấy
đều là loại hoa bách hợp thơm nổi tiếng mà thiếu gia đặt vận chuyển qua đường
máy bay từ Pháp về sáng nay.”

“Chú nói với anh
ta, lần sau đừng có mà lãng phí tiền như thế nữa.”

“Việc này… hay là
cô tự nói với thiếu gia đi.”

“Chào buổi tối,
tiểu thư Ái Ni”, tôi vừa đứng trước cổng tòa biệt thự nhà Thôi Hy Triệt,
tất cả người làm trong nhà đó đều tự động xếp thành hai hàng thẳng tắp cúi đầu
chào. Còn người quản gia sau khi đưa xe cho người khác đánh đi, tiến lên phía
trước dẫn tôi vào phòng khách.

Bước vào phòng khách
ngập tràn ánh sáng đèn, tôi phải nheo mắt lại vì không thích ừng được ngay. Một
người đứng ngay chính nơi tụ hội nhiều nhất ánh đèn màu vàng cam ấm áp.

Bộ lễ phục cung đình,
mái tóc hơi quăn buông xuống đầy lãng mạn.

Đôi mắt màu xanh sẫm
dường như đang ẩn chứa một thứ cảm xúc gì đó rất thâm trầm.

“Cô đến rồi
à”, Thôi Hy Triệt đứng đó mở lời một cách bình thản, dường như đã chờ đợi
đến ngàn vạn năm.

Tôi vốn định vừa gặp anh
ta sẽ nói ngay: “Này, lần sau anh đừng có mà giở mấy trò quỷ quái này ra
có được không?”, hoặc ít ra cũng xông ngay tới chém cho một nhát dao để
anh ta trở lại là Thôi Hy Triệt như lúc trước, nhưng mà lúc này….

Trái tim tôi cứ như đang
bị yểm bùa, không thể nào để ý những chuyện khác xung quanh được nữa, chỉ có
thể ngây ngất trong sự ấm áp dịu dàng của anh ta.

Tôi hơi nhếch khóe môi
lên: “Sao hôm nay anh lại thần thần bí bí thế, định giở trò gì hả?”

Người quản gia tiếp tục
dẫn tôi vào phòng ăn, sau đó kéo một chiếc ghế bên bàn ăn ra, để tôi có thể dễ
dàng ngồi vào. Tiếp theo ông ấy vỗ tay ba cái, lập tức những người giúp việc
khác lần lượt bê vào các món ăn.

Tôi hơi nhạc nhiên khi
nhìn thấy trên bàn mỗi lúc một đầy, chủ yếu là những món đồ ngọt được chế biến,
bày biện một cách tinh tế và lạ mắt.

“Cũng không biết cô
thích ăn thứ gì, tất cả những món này đều là do một chuyên gia điểm tâm có
tiếng của Italia làm đấy, cô nếm thử xem.”

“Thôi Hy Triệt, rốt
cuộc là anh làm sao thế, nhiều như thế này tôi làm sao mà ăn hết được?”

“Không vấn đề gì,
nhìn thử xem có món nào cô thích thì ăn.”

“Thôi Hy Triệt, tôi
thực sự muốn nện cho anh một cái để anh tỉnh dậy, anh biết hay không? Tôi rất
không thích cái cách anh vung *** tiền ra như thế này, nào là hoa bách hợp
chuyển từ Pháp sang, nào là đầu bếp trứ danh của Italia, những thứ ấy khiến tôi
cảm thấy rất bức bối, chẳng hiểu ra làm sao cả, anh biết không?”

Nghe xong những điều tôi
nói, sắc mặt của Thôi Hy Triệt trở nên cứng ngắc, ánh mắt mỗi lúcmột lạnh lẽo
hơn. Sự dịu dàng mới phát lộ được một chút nãy rồi đã biến mất hoàn toàn, anh
ta lạnh lùng nói: “Cô không thích à?”

“Đúng vậy, tôi rất
không thích.”

“Là không thích sự
bày đặt như thế này, hay là không thích nhìn thấy tôi?”

“Này, anh quả tực
chẳng ra làm sao cả!” Không thể nào chịu nổi thái độ của anh ta, tôi đứng
lên chuẩn bị bỏ đi, “Xin lỗi nhé, xin tha lỗi cho tôi không thể cùng anh
dùng bữa tối được.”

Một không khí lạnh giá
và trầm mặc bao trùm căn phòng, khiến người ta còn không dám thở mạnh.

Tôi bỏ đi với vẻ chẳng
thèm để ý đến cái gì, tiếng giày cộp cộp va trên sàn nhà, giống như tiết tấu
trong một điệu múa lãng mạn nhưng quyết liệt.

“Mộ Ái Ni!”,
Thôi Hy Triệt ở đằng sau gọi lớn, tôi cũng không dừng bước lại.

“Mộ Ái Ni! Tôi muốn
mang lại cho cô niềm vui, không muốn chỉ mang đến sự tổn thương.”

Khi anh ta nói đến điều
đó, bước chân tôi dừng hẳn lại, một cảnh tượng chợt lóe lên trong đầu…

“Thôi Hy Triệt, anh
lấy gì ra mà so sánh với Thiên Diệp? Anh có biết điểm khác biệt lớn nhất giữa
anh với Thiên Diệp là gì không?”

“…”

“Điểm khác biệt lớn
nhất giữa anh và Thiên Diệp là… Thiên Diệp lúc nào cũng chỉ nghĩ cách đem lại
niềm vui cho người khác, còn sự lạnh lùng của anh chỉ đem đến cho người ta… sự
tổn thương.”

Hóa ra anh ta vẫn nhớ
câu nói ấy, cho nên hôm nay mới muốn đem đến cho tôi niềm vui bất ngờ này?

Tôi lặng lẽ quay về chỗ
ngồi, không nhìn Thôi Hy Triệt vì sợ để lộ ra tình cảm mềm yếu trong đáy mắt
mình. Còn anh ta cũng không tiếp tục chủ đề câu chuyện đang nói dở, chỉ ra hiệu
cho người quản gia tiếp tục dọn đồ ăn lên.

Không biết có phải do
mùi hương của những món điểm tâm hay không, mà không khì dường như trở nên ngọt
ngào hơn mấy phần.

“Món Tiramisu*
này…”

“Thế nào, ăn rất
ngon đúng không?”

“Không phải, chẳng
qua là do những quả dâu tây trang trí bên trên rất ngon thôi”, tôi nhoẻn
miệng cười.

“Cô không cảm thấy
là câu pha trò của cô rất nhạt nhẽo à?”

“Ai pha trò với
anh? Tôi chỉ trần thuật lại một cách đơn giản thôi. Giống như cái bánh tart
trứng này…”

“Trên bánh tart
trứng chẳng có thứ gì cả.”

“Tôi định nói là
bánh tart trứng này hơi ngọt quá thôi.”

….

~~~~~~~~~~~~

(*) tên một loại bánh
của Italia.

~~~~~~~~~~~~~~

2

Trên đường đến trường
trung học Duy Nhã.

“Đừng có nghĩ đến!
Đừng có nghĩ đến!”, tôi tự cảnh cáo mình lần thứ 108 bằng thứ giọng cố nén
xuống.

Mới vừa xong tôi còn rơi
vào trạng thái đờ đẫn chỉ vì nghĩ lại bữa điểm tâm buổi tối hôm qua.

Xin mày đấy, Mộ Ái Ni!
Mày là Mộ Ái Ni mà, sao lại có một ngày cũng đờ đẫn ra thế này?

Thế nhưng không khí của
buổi tối hôm qua quá là hoàn hảo, dù rằng cuối cùng tôi và Thôi Hy Triệt vẫn
đấu khẩu một trận….

Tôi lại một lần nữa nhớ
đến lời hẹn “Thứ bảy chúng ta cùng đi ngắm hoa anh đào nhé” mà Thôi
Hy Triệt nói.

Bây giờ đang là lúc hoa
đào úa tàn, còn hoa anh đào lại đúng lúc đang nở rộ. Nhưng rốt cuộc tôi có nên
đi hay không?

Ừm, tại sao tôi lại phải
suy nghĩ lâu như vậy chứ? Đi thì đi, không đi thì không đi, có gì mà khó nghĩ
đâu.

Sự do dự không quyết
đoán được ngay ấy của tôi, lẽ nào….

Đáp án vừa nghĩ tới
khiến tôi sợ hãi.

Thình thịch!

Trái tim tôi như thoát
khỏi sự bao bọc của lồng ngực, nhảy lên thình thịch.

Lẽ nào… tôi đã thích
Thôi Hy Triệt mất rồi?

Phù!

Một ngọn gió bay đến như
thanh gươm nhanh như cắt xuyên vào trái tim tôi. Trước mắt đều trở thành một
màu đen tối, máu trong cơ thể như đều chảy đi đâu hết, cả người tôi bỗng lạnh
giá vô cùng.

Sao có thể như vậy được?

Chân Ni thích Thôi Hy
Triệt, người tôi quan tâm nhất trên đời đã thích Thôi Hy Triệt.

Tôi là chị gái của Chân
Ni, làm sao lại có thể thích cùng một người với con bé chứ?

Bỗng chốc, tư duy của
tôi rơi vào một màn hỗn loạn trước nay chưa từng thấy.

Không thể nào, không thể
nào.

Mới rồi nhất định là cảm
giác sai của tôi, là do tôi nghĩ ngợi lung tung thôi. Làm sao tôi có thể thích
Thôi Hy Triệt kia chứ?

Lần đầu tiên tôi lên lớp
muộn.

Điều khiến người ta kinh
ngạc là suốt cả tiết học ấy thỉnh thoảng lại có người quay xuống nhìn tôi. Vừa
đến giờ nghỉ, bọn họ không kìm chế nổi bắt đầu bàn tán xôn xao:

“Ái Ni, hóa ra cậu
và Chân Ni, tổ phó tổ kịch là chị em gái à? Thảo nào tên lại giống nhau thế.
Sao từ trước đến nay chưa từng nghe thấy cậu nhắc đến chuyện đó?”

“Quan hệ giữa hai
chị em cậu có vẻ như không được tốt lắm phải không?”

“Đúng rồi, có phải
cậu thường xuyên bị con bé đó bắt nạt không?”

“Im đi, đây là lời
đồn đại từ người nào thế?”, tôi truy hỏi.

“Ái Ni, trên trang
BBS của nhà trường đều đưa những thông tin đó mà, còn có cả bức ảnh cậu bị Chân
Ni đẩy ngã hôm ở buổi biểu diễn nữa cơ.”

“Đúng đấy, trên đấy
nói là tin đồn về việc cậu dính tiêu cực hồi đại hội thể thao cũng là do Chân
Ni tung ra, còn vụ bức thư tình hôm trường tổ chức buổi vũ hội hóa trang lần
trước, trên đó cũng nói là của em gái cậu…”

“Đủ rồi!”, tôi
giận dữ đứng lên, lạnh lùng nhìn khắp xung quanh

Vẫn còn có người thì
thầm nói nhỏ: “Làm rồi chẳng nhẽ lại không để người ta nói hay sao? Hội
học sinh đều biết hết rồi, có khi Mộ Chân Ni sẽ bị ép phải ra khỏi hội cũng
nên, ha ha.”

Xem ra mọi chuyện đã trở
nên quá mức nghiêm trọng rồi, rốt cuộc là ai đã tải những thứ đó lên BBS chứ?

Ai có thể làm một việc
gây tổn thương nặng nề cho Chân Ni như thế?

Biết nhiều như vậy chắc
chắn phải là người rất hiểu Chân Ni và tôi, hơn nữa rõ ràng là có ý đối địch
với Chân Ni.

Chắc chắn những chuyện
này bây giờ đã rất nhiều người biết, không hiểu Chân Ni từ nay sẽ thế nào?

Tim tôi không ngừng đập
dồn lên một cách bất an.

“Mộ Chân Ni là em
gái của tôi, bất kể nếu ai còn nói những lời làm tổn thương đến nó, tôi nhất
định không khiến cho những người đó phải hối hận”, buông xõng một câu đó
lại, tôi vội vàng chạy đến phòng học lớp Chân Ni.

“Này, em có trông
thấy Chân Ni đâu không?”, đến lớp Chân Ni học tôi mới phát hiện ra chỗ
ngồi của nó trống không. Ở hành lang tôi gặp một người trông rất quen, à đúng
rồi, là cô bạn hôm hội thao Chân Ni đưa đến gặp tôi nhờ làm giả thành tích tong
cuộc thi chạy.

Tên là…. Y Sa. Tôi bất
chợt nhớ ra.

“Chân Ni? Hôm nay
cậu ấy không đến lớp, chị là chị gái mà cũng không biết à?”, Y Sa nói với
tôi bằng giọng tỏ vẻ hơi kinh ngạc.

Không đến? Buổi sáng tôi
không nhìn thấy Chân Ni, vẫn tưởng rằng nó định tránh mặt mình.

Gay rồi, không biết liệu
Chân Ni có nghĩ quẩn gì không, tôi phải về ngay tìm con bé mới được.

“Cám ơn em”,
tôi hơi hoảng hốt chuẩn bị đi ngay.

“Này, Mộ Ái Ni, em
gái chị đã ghét chị như vậy, lần nào cũng cố dồn chị vào chỗ nguy hiểm như thế,
chị việc gì mà phải lo lắng cho cô ta chứ?”, Y Sa nhướng mày lên hỏi,
miệng hé ra một nụ cười chế giễu.

“Là em đúng không?
Có phải là do em làm tất cả không?”, việc con bé cười cợt trên nỗi đau khổ
của người khác khiến tôi không khỏi nghi ngờ.

“Cô ta thường xuyên
nói với tôi là rất ghét chị, thật sự hy vọng chị không phải là chị gái của cô
ta. Thực ra tôi đã hiểu ra tất cả đều là cô ta vô lý gây chuyện, có một người
chị gái như chị mà không biết trân trọng…”

Bất kể cô ta đang nói
chuyện gì, giờ đây tôi chỉ muốn làm rõ một chuyện: “Có phải cô làm
không?”

“Tôi đang giúp chị
dạy dỗ cô ta, chị còn không biết à? Cô ta lúc nào cũng cho mình là đúng, thích
lợi dụng người khác để đạt được mục đích của mình, lần trước thi chạy chẳng
phải cũng lợi dụng một người bạn thân là tôi hay sao…”

“Có phải là cô làm
không?”

“Nếu đúng thì đã
làm sao?”

Bốp!

Tôi giương tay tát thật
lực vào mặt Y Sa.

Đầu Y Sa lật nghiêng hẳn
về một bên, sau đó cô ta từ từ quay lại, những ngón tay hiện lên rõ mồn một
trên má

Y Sa nhìn tôi trừng
trừng tức giận: “Sao chị dám? Vì sao?”

“Vì cô không đủ tư
cách dể dạy dỗ Chân Ni. Bởi vì… bất kể Mộ Chân Ni có làm gì chăng nữa, nó vẫn
là Chân Ni, đứa em gái mà tôi yêu thương nhất trên đời!”, tôi buông xõng
lại câu ấy rồi quay người đi thẳng.

“Ha ha ha
ha…”, từng tràng cười đầy chế giễu của Y Sa từ phía sau vẳng đến.

Khỏang cách mỗi lúc một
xa, cuối cùng tai tôi cũng không còn nghe thấy tiếng cười nữa.

Thế nhưng tiếng cười như
đã bám rễ vào trái tim tôi, giống như những nhánh cây độc đang lớn lên một cách
điên cuồng.

“Dì Quách, dì có
nhìn thấy Chân Ni không?”, sau khi xin nghỉ học về nhà, tôi vừa vào cửa đã
trông thấy dì Quách đang chuẩn bị đi đâu đó.

Dì ấy mặc một bộ lễ phục
màu táo đỏ, tay cầm chiếc xắc ngọc trai sáng long lanh. Tóc buộc cao lên, điệu
đà như một quý phu nhân.

“Không thấy, con bé
không đi học à? Nói ra mới nhớ, không phải giờ này con cũng đang phải ở trường
à? Sao lại có thể ở…” Không để dì nói hết câu, tôi xông lên tầng trên.

“Không thèm để ý
đến m nữa, con nhỏ chết tiệt. Ta còn có cuộc hẹn”, dì Quách lớn giọng nói
sau lưng tôi.

Đến trước cửa phòng Chân
Ni, tôi mới phát hiện ra cửa bị khóa từ bên trong, vậy thì chắc Chân Ni đang ở
trong đó rồi.

“Chân Ni, em có
trong đó không? Chân Ni, em mau mở cửa ra đi”, tôi gõ liên tục vào cánh
cửa.

Bên trong rất yên tĩnh,
yên tĩnh tới mức tôi phát hoảng.

Không phải vì chịu sự đã
kích quá lớn, Chân Ni sẽ làm chuyện gì đó hại đến chính bản thân mình chứ?

Mỗi lúc một lo sợ hơn,
tôi gõ cửa dồn dập, tới nỗi tay mỗi lúc một đỏ lên, dần dần đau nhói.

“Chân Ni,em thế nào
rồi? Em nhớ đừng làm chuyện gì dại dột đấy. Vấn đề gì cũng đều có thể giải
quyết được, bây giờ chị gọi bố để bố lập tức về ngay nhé”, tôi hoảng hốt
rút điện thoại ra bấm, nhưng không hiểu vì sao vào lúc cần thiết như thế thì
lại càng hay bấm nhầm sang số khác.

Xoạch.

Cánh cửa đột nhiên mở
ra.

“Ồn ào quá, chị.
Rốt cuộc chị muốn gì?”, Chân Ni đưa đôi mắt đã sưng mọng lên nhìn tôi.

“Chân Ni, em không
làm sao chứ?”, tôi cẩn thận thăm dò con bé.

Chân Ni nhìn tôi bằng
ánh mắt sắc lẹm, sao đó cười cười: “Chị cũng biết rồi à? Bây giờ đến cười
tôi chứ gì? Cũng được thôi, Mộ Ái Ni, bây giờ mọi người trên toàn thế giới này
đều biết tôi là người xấu rồi, còn chị là người tốt. Như thế chẳng phải hay lắm
sao?”

“Chân Ni, chị sẽ
giải thích với mọi người…”

“Giải thích rằng
bức thư tình đó không phải của tôi à? Hay là tôi không đẩy ngã chị? Đủ rồi đấy,
chị ạ! Chị thôi cái trò đứng đây giả bộ nữa đi, tôi thấy chán rồi!”, con
bé cắt ngang lời tôi, vẻ giễu cợt hiện lên trên khuôn mặt, giận dữ đóng sập cửa
vào.

Xuỳnh xuỳnh.

Đối diện với cánh cửa gỗ
lạnh lùng, nước mắt tôi lã chã rơi xuống.

Chân Ni, rốt cuộc chị
phải làm thế nào mới khiến em tin rằng chị thực sự là một người đáng để em tin
tưởng đây?

Những chị em gái khác có
thể dùng một món quà để hóa giải mọi hiểu lầm, thế còn chị phải tặng em món quà
gì mới khiến em bớt đi ánh mắt đối địch với chị, tin tưởng chị?

Đột nhiên, tôi nghĩ đến
việc Thôi Hy Triệt hẹn gặp mình.

Nếu như Chân Ni và Thôi
Hy Triệt hẹn hò, thì có thể con bé sẽ chuyển sự chú ý sang hướng khác, không
đau lòng như vậy nữa?

Tôi tiếp tục gõ cửa,
nói: “Chân Ni, em mở cửa ra đi. Hôm nay hội trưởng Triệt còn hỏi chị xem
em thế nào, anh ấy cũng rất lo lắng cho em, còn muốn hẹn em đi chơi cho thoải
mái tâm trạng nữa đấy.”

Vừa nói dứt lời, Chân Ni
đã lại mở cửa ra. Trên khuôn mặt con bé không giấu nổi sự vui mừng, túm lấy
cánh tay tôi hỏi: “Có thật không? Hội trưởng Triệt thực sự quan tâm đến em
như thế à?”

Quả nhiên có hiệu quả,
tôi gật gật đầu: “Ưm, anh ấy còn nói muốn hẹn em cuối tuần này đi ngắm hoa
anh đào nở nữa kìa.”

“A! hội rtưởng
Triệt quả nhiên rất quan tâm đến mình, anh ấy thích mình rồi. Nếu có thể khiến
hội trưởng Triệt đứng bên cạnh mình, bất kể là việc thư tình hay là bị khai trừ
ra khỏi Hội học sinh đều có thể giải quyết được hết”, Chân Ni hưng phấn
lau sạch nước mắt, đi đi lại lại trong phòng tự nói với mình.

Phù phù…

Làm thế này có thực sự
là tốt không?

Nếu như đến lúc đó, Thôi
Hy Triệt phát hiện ra người đến chỗ hẹn là Chân Ni…

Dường như tất cả đã
không chịu được sự kiểm soát một cách bình tĩnh của tôi, bắt đầu lao đi với tốc
độ cực nhanh.

Mặc kệ, mặc kệ đi. Ít ra
thì hiện giờ Chân Ni đang rất vui, chẳng phải thế sao?

“Chị?”, đúng
lúc tôi sắp đi về phòng mình, Chân Ni gọi giật lại.

Khuôn mặt con bé lộ ra
sau cánh cửa trông tươi rói như đóa hoa tường vi đang nở, nhưng ánh mắt thăm dò
với vẻ thận trọng.

“Ừm?”

“Vì sao hội trưởng
Triệt lại nói với chị ma không trực tiếp tìm em để hẹn?”

“… Bởi vì chị là
trợ lý của anh ấy mà, ngốc quá!”

“Đúng đấy, ha ha.
Vậy… vậy cuối tuần chị có cuộc hẹn nào không?”

Thời khắc ấy, tôi đối
mặt với Chân Ni, trên khuôn mặt là nụ cười rạng rỡ, nhưng trong mắt lại chất
chứa đầy nỗi chua cay.

Hóa ra con bé vẫn đề
phòng tôi, Mộ Chân Ni vẫn đang đối địch với Ái Ni này.

Hóa ra khi một người đau
lòng đến cực điểm lại không hề muốn khóc mà bất giác bật cười.

Tiếng cười của tôi khiến
Chân Ni rõ ràng là hơi cảm thấy bất an. Đúng lúc tôi còn chưa biết phải trả lời
thế nào, âm báo có tin nhắn chợt vang lên, tôi cúi đầu, cố che giấu tâm trạng
đang trào dâng trong mắt.

Anh xin lỗi chuyện lần
trước nhé, chắc là em không giận anh nữa chứ. Ha ha, cuối tuần đến võ đường
giúp mấy việc nhé. Nhất định phải đến đấy! Thiên Diệp.

Là Thiên Diệp.

Thiên Diệp, hình như mỗi
lần em đang tuyệt vọng, anh đều xuất hiện như siêu nhân của riêng em vậy.

Tôi cố gắng trấn tĩnh,
cầm điện thoại lắc lắc trước mặt Chân Ni: “Thiên Diệp hẹn chị đến võ
đường, ha ha. Cuối tuần… em đi chơi vui vẻ nhé.”

“Chị, chị cũng vậy,
nhớ giữ chặt Thiên Diệp đấy.”, Chân Ni thở phào một cái, nói với tôi một
câu đầy ẩn ý.

Môi tôi hơi hé lên thành
một nụ cười, nhắn tin lại cho Thiên Diệp.

Em sẽ đến. Ái Ni.

~~~~~~~~~~~

3

Cuối tuần, Thôi Hy Triệt
bảo người lái xe đưa anh ta tới công viên hoa anh đào từ rất sớm.

Bản nhạc chuông điện
thoại di động là tiếng đàn violin du dương cất lên, Thôi Hy Triệt bấm nút nhận
cuộc gọi.

“Triệt. Cuối tuần
cậu làm gì thế? Có muốn đi tán gái với tớ không?” Là gã Cam Trạch Trần đó.

“Không đi được. Tớ
muốn ở nhà một mình thôi”, Thôi Hy Triệt không muốn nói với Trạch Trần là
mình hẹn Ái Ni, nếu không thì tên đó chắc chắn sẽ làm ầm lên.

“Cậu như thế quả
thực không có chút cảm giác nào là lãng mạn hay tinh tế cả, cậu nên áp dụng
theo cách mình nói lần trước ấy, đặt hoa bách hợp ở Pháp về tặng cô ấy, sau đó
bố trí một bữa tối thật đặc biệt, thật romantic vào, khiến cho cô ấy tưởng mình
là công chúa, sau đó chờ đến ngày cuối tuần, ánh nắng rực rỡ, đưa cô ấy đến một
điểm hẹn để vun đắp tình cảm…”

“…”, Thôi Hy
Triệt chau mày lại, làm theo cách của hắn ta nói chẳng thấy thành công gì cả.

“Triệt, nói cậu
đừng xấu hổ nhé, cậu cứ vậy sẽ không tán nổi Ái Ni đâu, không cẩn thận cô ấy sẽ
bị gã Thiên Diệp cướp mất đó.”

Điện thoại vẫn còn để
bên tai, Thôi Hy Triệt đã nhìn thấy bóng người đang đi về phía mình.

Khuôn mặt xinh tươi như
đóa hoa tường vi, nở nụ cười diễm lệ còn ngọt ngào hơn cả kẹo bông.

Những bông hoa anh đào
bị gió thổi qua, cánh hoa rơi rụng cuốn xoay trong không trung… cuối cùng rơi
xuống mái tóc xoăn lãng mạn, đáng yêu của cô ấy.

“Hội trưởng
Triệt!”, người con gái gọi bằng chất giọng trong vắt và hết sức ngọt ngào.

Những người đi qua bên
cạnh đều không kìm được buộc phải quay đầu nhìn lại cô thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp
ấy.

Riêng Thôi Hy Triệt thì
khác, đồng tử hai mắt anh ta co rút lại, ánh mắt lạnh như băng lập tức đông kết
lại trên cơ thể của cô thiếu nữ ấy.

Là Mộ Chân Ni.

Người vừa đến là Mộ Chân
Ni.

Trái tim Thôi Hy Triệt
như bị một con dã thú hung ác cắn xé một cách dữ dội.

Một âm thanh khác chợt
vang lên trong cơ thể anh ta: “Mộ Ái Ni! Mộ Ái Ni! Tôi phải giết chết
cô!”

“Tại sao lại là
cô?”, Thôi Hy Triệt cố nén cảm xúc đang cuộn lên một cách điên cuồng trong
lòng.

“Ưm?”, mặt
Chân Ni có vẻ không hiểu.

“Sao cô lại đến
đây? Mộ Ái Ni đâu?”, Thôi Hy Triệt gầm gừ trong họng.

“… Chị em hả? Chị
ấy đến võ đường rồi”, Chân Ni giải thích.

“…”, ngực Thôi
Hy Triệt bỗng thở dồn dập, thần sắc trở nên lạnh lẽo, đông cứng. Anh ta không
nói gì nữa, một mình bước đi trên con đường hoa anh đào.

Gió vẫn còn hơi lành
lạnh.

Hoa anh đào đang nở rộ
khắp các cây, nở đến cực điểm, cuối cùng cánh hoa không chịu nổi sự trêu cợt
của từng con gió, lả tả rơi xuống, nhảy múa vũ điệu của mình trong không trung.

Mộ Chân Ni nhìn theo cái
bóng đẹp một cách hoàn hảo của Thôi Hy Triệt đang đi đằng trước.

Trong tim dường như đang
tràn đầy những trái bong bóng màu phấn hồng.

Cô cũng đi lên theo, cẩn
thận luồn tay mình bám vào cánh tay Thôi Hy Triệt, đón nhận ánh mắt ngưỡng mộ
của những người xung quanh một cách tự hào.

“Hội trưởng Triệt,
nếu như anh có việc gấp cần tìm chị em, thì em có thể lùi cuộc hẹn của chúng ta
lại, ha ha. Tuy nhiên chị gái em đang hẹn hò với Thiên Diệp rồi, cũng không
biết đến võ đường có thể tìm thấy chị ấy hay không…”

“Cô nói cô ta với
Thiên Diệp đang ở cạnh nhau à?”, Thôi Hy Triệt dừng bước lại, sự tức giận
cố nén lại mới rồi bỗng chốc thiêu đốt tới cực điểm.

“Đúng vậy. Thiên
Diệp rất thích chị em mà. Dù em cũng không thích anh ấy lắm, nhưng Thiên Diệp
và chị em cùng nhau lớn lên, tình cảm đó so với người khác mà nói chắc chắn là
sâu sắc hơn nhiều”, dù không biết tình cảm của Ái Ni với Thiên Diệp rốt
cuộc có phải là tình yêu hay không, nhưng trước mặt Thôi Hy Triệt, không hiểu
vì sao Chân Ni cứ thêm mắm thêm muối vào như thế một cách tự nhiên.

“Sâu scắ? Ha, cô ta
nói với cô thế à?”, Thôi Hy Triệt chau mày, tự cảm thấy mình đúng là giống
một thằng ngốc xít.

“Không cần phải
nói, em chỉ cần liếc mắt có thể nhìn ra tình cảm mà Thiên Diệp dành cho chị
ấy.”

Đôi mắt màu xanh sẫm của
Thôi Hy Triệt như đông kết lại thành một hố băng, mang vẻ lạnh lẽo khiến người ta
hoảng sợ.

“Bỏ tay ra!”,
giọng nói của Thôi Hy Triệt mang môt uy thế khiến người ta không thể kháng cự.

“Gì kia?”,
Chân Ni không hiểu anh ta nói gì. Cô nhìn theo ánh mắt Thôi Hy Triệt, chính là
cánh tay mà cô đang quàng vào.

“Bỏ tay ra!”,
Thôi Hy Triệt nhấn mạnh thêm lần nữa, trong giọng nói là một vẻ độc ác khiến
người ta bị tổn thương.

Chân Ni cuối cùng cũng
hiểu, nhanh chóng bỏ tay ra, trái tim bị uất nghẹn như co thắt lại thành một
đám. Trong đôi mắt to tròn bắt đầu ầng ậng nước.

Sao anh ấy lại có thể
đối xử với cô như thế?

Chẳng phải anh ấy hẹn cô
đến đây hay sao? Thái độ tại sao bỗng trở nên hung dữ như vậy?

“Võ đường đó ở
đâu?”, đột nhiên Chân Ni nghe thấy tiếng Thôi Hy Triệt hỏi.

“Võ đường?”

“Võ đường mà mộ Ái
Ni đến.”

Thôi Hy Triệt vẫy vẫy
tay, lập tức có một chiếc Porsche màu đen từ đầu bên kia của con đường hoa anh
đào chạy đến.

Còn Chân Ni như cũng đã
ý thức ra được điều gì, sắc mặt mỗi lúc một trở nên nhợt nhạt hơn. Những tiếng
kêu kinh ngạc nối tiếp nhau vang lên ở xung quanh cũng không thể khiến cô vui
lên được.

Hóa ra có một thứ tình
cảm lại đến muộn màng như đã được chủ định vậy.

Có một thứ tình cảm vừa
mới bắt đầu đã được mặc định là không có kết cuộc.

Giống như trong màn đêm
đen sẫm. Ngôi sao băng màu trắng bạc quét một đường qua bầu trời, cuối cùng mất
hút không nhìn thấy nữa, dù thế nào cũng không thể tìm thấy dấu vết gì.

Đứng một góc trong công
viên anh đào, tôi lặng lẽ quay người bỏ đi, tất cả cảnh tượng vừa chứng kiến
mới rồi đã hằn sâu trong óc tôi, trở thành một vết thương vĩnh viễn không bao
giờ có thể xóa đi.

Dưới bóng hoa anh đào
đầy lãng mạn.

Chân Ni bám vào tay Thôi
Hy Triệt bước đi vui vẻ.

Hai người bọn họ đi dưới
ánh nắng tươi hồng rạng rỡ giống như một bức tranh sơn dầu tuyệt đẹp.

Đến khi thấy một cảm
giác đau nhói ngấm ngầm trong tim, tôi cuối cùng cũng phát hiện ra mình đã
thích… Thôi Hy Triệt.

Hóa ra số phận luôn đùa
giỡn với tôi như vậy, người em gái mà tôi yêu thương nhất lại ghét bỏ tôi, còn
bây giờ tôi lại đang thích người mà con bé thích.

Ha ha… Tôi vừa cười, vừa
để nước mắt rơi, khóc không thành tiếng.

Kết cục này vốn là điều
mà tôi hy vọng khi tiếp xúc với Thôi Hy Triệt lần đầu, giờ đây, là chính tôi
vượt qua giới tuyến của mình, là tôi tự đẩy mình đến biên giới của sự đau buồn,
tổn thương ấy.

Chỉ có điều không biết
rằng bây giờ lùi bước lại có còn kịp nữa không?

Tôi quay về võ đường
Không Liên trong trạng thái thẫn thờ không biết phải làm gì, từ xa trông thấy
Thiên Diệp đứng đợi mình trước cổng.

Nụ cười tuyệt đẹp của
anh trong không trung như thực hư ảo, dường như đang được bao phủ bởi một màn
sương trắng nhẹ nhàng. Trái tim tôi không hiểu vì sao bỗng nhiên yên bình trở
lại, một cảnh tượng cũ chợt hiện lên trong trí não…

“Thiên Diệp ngốc,
sao không đợi em trong phòng chứ?”, tôi nổi cáu trừng mắt nhìn anh.

Thiên Diệp cười với vẻ
ấm áp, nói: “Vì nếu đứng đợi ở đây, từ rất xa anh có thể nhìn thấy em
rồi.”

Nước mắt lại một lần nữa
trào ra ướt đẫm, không làm cách nào mà ngăn lại được.

Trong tầm mắt đã trở nên
mơ hồ, tôi thấy Thiên Diệp vội vàng chạy lại, những ngón tay thon dài tinh tế
khẽ khàng lai đi nước mắt trên má tôi. Bàn tay anh từng đỡ cho tôi nhát dao
hiểm ác vẫn còn nguyên vết sẹo màu hồng nhạt ở trong lòng, giống hệt một đường
chỉ tay mảnh mảnh.

“Sao bây giờ cũng
vẫn còn vết sẹo thế này?” Tôi cầm lấy bàn tay Thiên Diệp, dùng ngón tay
cái của mình xoa vào đó.

“Cũng tốt chứ sao.
Em giống như một đường chỉ tay biểu thị sự sống đã khắc sâu vào tay anh, vĩnh
viễn không bao giờ xóa bỏ được”, anh nắm chặt lấy tay tôi, đặt nó vào
ngực, nơi có trái tim anh.

“…”, nghe câu
nói của Thiên Diệp, nước mắt tôi càng giàn giụa, từng giọt từng giọt rơi lã
chã.

Thiên Diệp bỗng trở nên
hoảng hốt, cuống cuồng khuyên nhủ tôi: “Em đừng khóc! Sao em lại khóc thế?
Có phải là vẫn còn giận anh không? Em không tha thứ cho anh cũng không sao, em
không muốn gặp anh nữa cũng không sao, anh chỉ mong rằng em đừng khóc, vì nếu
như em khóc anh sẽ cảm thấy rất đau lòng.”

Gay thật, không ngờ rằng
tôi không thể gạt tay anh ra như trước đây, sau đó nói bằng giọng không hề để
ý: “Phác Thiên Diệp, em nói cho anh biết, đừng có hoang tưởng cho rằng có
thể dùng chiêu này để gạt em, em không hề tin rằng ở bên Canađa anh lại không
có một đám bạn gái xinh tươi đấy chứ.”

Quả thực là, quả thực là
không thể nói ra điều gì.

Chỉ muốn yên ổn dựa vào
lồng ngực anh, chỉ một chút thôi sẽ bình tâm trở lại.

“Ai khóc chứ, em
không thèm khóc, anh bớt lắm chuyện đi”, rõ ràng nước mắt vẫn rơi từng hạt
trên vai anh, vậy mà tôi nhất quyết không chịu tỏ ra mềm yếu, “Này, anh
gọi em đến để làm gì, để nghe anh nói những câu không có chút dinh dưỡng nào
này hả?”

“Cái tên Hạ Nhạc
Huyên đó mấy ngày rồi không biết làm gì, suốt ngày cũng không có mặt ở nhà. Thế
nên tụi học sinh đều bảo gọi em đến dạy chúng, ai bảo lần trước em thoắt cái đã
quật ngã anh kia chứ, ha ha.”

Đồ ngốc, người sáng mắt
chỉ cần liếc qua một cái cũng biết Hạ Nhạc Huyên thích anh.

Đồ ngốc, người sáng mắt
chỉ cần liếc qua một cái cũng biết hôm đó anh cố ý nhường em.

Đồ ngốc, người sáng mắt
chỉ cần liếc qua một cái cũng biết em không thích anh.

Nhưng mà có lẽ tất cả
mọi người cũng đều như vậy, cam tâm tình nguyện làm một người mù, trừ người ở
trong tim mình ra đều không buồn nhìn bất kỳ người nào khác.

“Ya, sợi dây chuyền
trên cổ em là thế nào đấy?”

“Ưm”, tim chợt
thấy nhói đau, tôi cố bình thản trả lời: “Là sợi dây chuyền bị mất em tìm
lại được.”

“Xem ra… sợi dây
chuyền anh mua là thừa thãi rồi”, giọng nói của Thiên Diệp cố che giấu đi
sự thất vọng nhưng không nổi.

Đúng lúc tôi còn chưa
biết an ủi Thiên Diệp thế nào thì ở phía sau vang lên tiếng phanh xe. Tôi quay
lại nhìn, thấy Chân Ni và Thôi Hy Triệt từ trong xe bước ra.

Khi cửa xe được đóng sầm
vào, tôi nhìn thấy ánh mắt phức tạp đầy oán hận của Chân Ni, thêm vào đó là
khuôn mặt tuyệt đẹp nhưng lạnh giá của Thôi Hy Triệt, tất cả đông kết thành một
bức tranh sơn dầu đau thương hỗn loạn trước mắt tôi.

Trong bầu không khí yên
tĩnh đến mức nghẹt thở, Thôi Hy Triệt nhìn Thiên Diệp khi đó đang ôm tôi, một
sự ghen tức lóe lên trong mắt rồi vụt tắt. Cuối cùng anh ta lạnh lùng mở miệng:
“Phác Thiên Diệp, tôi và anh phải quyết đấu một trận.”

4

Bên trong sàn đấu võ
đường Không Liên.

Thôi Hy Triệt và Thiên
Diệp đứng đối mặt với nhau, không khí xung quanh mang một vẻ lạnh lẽo đầy chết
chóc.

Tất cả các võ sinh đều
chờ đợi trận đấu này trong bộ dạng vô cùng hứng thú, lần trước bọn họ đã được
thấy thân thủ cực kỳ lợi hại của Thiên Diệp, nên lần này càng hy vọng một đối
thủ với khí chất phi phàm như Thôi Hy Triệt sẽ khiến cho trận đấu có một kết
cục khác đi.

Tôi đứng một bên, thấp
thỏm lo âu.

Thôi Hy Triệt rĩ ràng
không thể đánh thắng một người đã luyện Taekwondo như Thiên Diệp, sao anh ta
lại ngốc nghếch đưa ra lời thách đấu cơ chứ?

Cho rằng mình là kỵ sĩ
hồi thế kỷ XIII chắc?

Không khí xung quanh trở
nên căng như dây cung, khi cả hai bọn họ cùng hô lên một tiếng, dây cung cuối
cùng đứt phựt.

Nhìn thấy Thôi Hy Triệt
ra đòn, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.

Vẫn còn may, chắc chắn
lúc trước hồi ở Pháp, Thôi Hy Triệt đã luyện qua kiếm thuật phương Tây, dù hiện
giờ không phải là đấu kiếm, nhưng trong một thời gian ngắn vẫn có thể phòng vệ
được.

Ánh mắt cả hai người đều
nhìn chằm chằm vào đối phương, động tác nhanh chóng và dứt khoát hệt như hai
con báo tuyết tuyệt đẹp.

“Á”, Thôi Hy
Triệt thốt lên tiếng kêu đau đớn, là cánh tay Thiên Diệp đã ra đòn chính xác
vào khóe miệng anh ta.

“Đủ rồi! Đừng đánh
nhau nữa, Thôi Hy Triệt, anh đánh không lại Thiên Diệp đâu”, tôi thốt lên
cố ngăn bọn họ lại, thế nhưng cả hai lại quấn lấy nhau còn nhanh hơn trước. Ánh
mắt Thôi Hy Triệt cực kỳ băng giá, trong màu xanh sẫm đó mang theo một luồng
sát khí lạnh lẽo vô cùng.

“Rần”, ai ngờ
Thiên Diệp lại bị Thôi Hy Triệt đánh ngã sấp trên sàn.

Không được rồi, không
được rồi, nếu cứ tiếp tục thế này, cả hai người bọn họ sẽ cùng bị thương.

Tranh thủ lúc cả hai
đang thở dốc, tôi đứng chặn ngay vào trước mặt Thiên Diệp, nói với Thôi Hy
Triệt: “Dừng tay đi, Thôi Hy Triệt! Đừng có đánh nhau nữa, anh không nghĩ
là như thế trẻ con lắm à?”

Khoảnh khắc ấy, ánh mắt
Thôi Hy Triệt càng lạnh lẽo hơn, một cảm xúc tuyệt vọng lóe lên rồi biến mất.

Khóe miệng anh ta dần lộ
ra dòng máu màu hoa tường vi, cả khuôn mặt bỗng trở nên đẹp đến kinh người.
Thôi Hy Triệt chấm chấm khóe miệng, gần như muốn bật cười, song cuối cùng chỉ
nhếch môi lên thành một đường cong, sau đó nói một cách lạnh nhạt: “Tôi
thua rồi, Phác Thiên Diệp.”

Tôi lặng lẽ nhìn Thôi Hy
Triệt, sau lưng anh ta là Chân Ni đang đứng lặng lẽ.

Một nỗi buồn thương
khùng khiếp trong không gian bay thẳng đến bên tôi, dường như muốn nuốt chửng
tôi vào.

Tôi cắn chặt môi, không
nói gì, nhìn theo cái bóng Thôi Hy Triệt vừa quay người bỏ đi.

“Thôi Hy Triệt, cậu
không thua đâu!” Khi Thiên Diệp đứng đằng sau nói ra câu ấy, Thôi Hy Triệt
dừng lại một chút, sau đó tiếp tục bước ra ngoài với thái độ dứt khoát hơn,
biến mất khỏi tầm nhìn của tôi.

Tôi bỗng nhiên cảm thấy
một sự lạnh giá và cô độc dần dần thấm vào da thịt mình từng chút một.

Cuối cùng lạnh tơi mức
tê dại, trở nên cứng ngắc.

“Rất hay, rất
hay…”, vốn trầm mặc từ nãy tới giờ, lúc này Chân Ni bắt đầu vỗ tay, vừa
cười vừa rơi nước mắt. Con bé chầm chậm đi đến cạnh tôi, ánh mắt đầy sự bỡn
cợt, “Thiên Diệp, anh nên đứng từ góc độ của tôi để mà nhìn cho kỹ chị gái
tôi-Mộ Ái Ni, chị ấy đứng bên cạnh anh nhưng lại dùng ánh mắt đầy ai oán để
nhìn theo người tôi yêu mến. Loại người này…”

Bốp!

Chân Ni đứng trước mặt
tôi sải tay tát một cái thật mạnh, cười vô cùng rực rỡ, cười như quên hết tất
cả xung quanh: “Loại người này cho một cái tát thôi chưa đủ.”

Nói xong, Chân Ni tiếp
tục giơ tay lên lần nữa…

Tôi đừng im không động
đậy, giống hệt một bức tượng gỗ đã mất đi mọi sinh lực.

Một bên má đau nhức
nhối, giống như bị một ngọn lửa đang thiêu đốt thịt da…

Tất cả mọi người xung
quanh đều nhạc nhiên đến mức đờ ra, không hiểu vì sao tình huống lại diễn biến
đến mức này. Bàn tay mang theo hơi lạnh của Chân Ni cuốn gió vù vù bay đến, khi
sắp sửa tiếp xúc với má tôi bất ngờ bị chặn đứng lại.

Là Thiên Diệp.

Thiên Diệp giữ chặt lấy
cánh tay Chân Ni, ngăn hành động của con bé lại.

“Thiên Diệp, anh
đúng là một thằng ngốc, hoàn toàn là một thằng ngốc”, Chân Ni không cam
chịu, gào lên giễu cợt Thiên Diệp.

“Nếu em không phải
là em gái của Ái Ni, anh đã đánh cho rồi”, Thiên Diệp cảnh cáo.

Còn tôi nhìn ánh mắt
tràn đầy sự oán hận của Chân Ni, toàn thân không kìm chế được, run lên khủng
khiếp.

Chân Ni…

Chân Ni, xin em đấy,
đừng có nhìn chị như vậy nữa.

“Em nghe chị nói
đã, Chân Ni…”, tôi cố gắng để âm thanh lọt ra khỏi cổ họng đã co rút lại
của mình, cố giải thích. Tôi đưa tay ra định cầm lấy tay con bé, nhưng Chân Ni
không để cho tôi bất kỳ cơ hội nào.

Con bé dùng hết sức gạt
cánh tay tôi ra, quay người bỏ đi.

Cánh tay tôi trở nên cô
độc giữa không trung, không biết để vào đâu.

“Chân Ni…”,
tôi không biết phải làm sao, gọi với theo.

Chân Ni, Chân Ni, trong
tim tôi vọng lại âm thanh như đang đứng trong hang núi.

Âm thanh ấy thúc đẩy tôi
bỏ mặc tất cả để chạy theo nơi bóng Chân Ni vừa khuất dạng.

Đi theo con đường dẫn ra
ngoài phố tìm hồi lâu, tôi vẫn không thấy bóng Chân Ni đâu. Gọi vào điện thoại
di động của nó, nó cũng không hề bắt máy. Khi tôi sắp sửa từ bỏ, bất chợt nhìn
thấy Thôi Hy Triệt.

Bên trong ngõ nhỏ mờ tối
và tĩnh lặng, Thôi Hy Triệt đứng khom người, hai tay chống vào mặt tường phủ
đầy những dây leo trước mặt.

Tập trung chú ý, tôi có
thể nghe thấy tiếng rên đầy đau đớn mà anh ta cố nén lại.

“Không được đến
đó!”, khi tôi chuẩn bị bước đến gần, một tiếng nói chợt vang lên trong
thâm tâm khiến tôi dừng bước lại.

Không được đến gần Thôi
Hy Triệt, không được để Chân Ni tiếp tục hiểu lầm, không được!

Thế nhưng…

“Thôi Hy
Triệt?”, thế nhưng tôi vẫn không thể kiểm soát được bản thân mình, vẫn
buộc miệng gọi tên anh ta.

Một hồi lâu, Thôi Hy
Triệt không hề động tĩnh, mái tóc buông rũ xuống dường như đã mất đi vẻ óng
mượt thường thấy.

Tôi lại cất tiếng một
lần nữa: “Thôi Hy Triệt?”

Tấm lưng anh ta bỗng
nhiên cứng ngắc, uốn lại thành một đường cong đầy cô độc, đứng trước mặt tôi,
nó giống như một vòng tròn không hoàn hảo.

“Anh sao rồi? Có
phải vừa nãy đã bĩ thương không?”, tôi dừng bước chân lại.

“Đừng có để ý đến
tôi!”, anh ta lạnh lùng mở miệng, toàn thân hơi loạng choạng với vẻ yếu
ớt.

Tôi lo lắng tiếp tục đến
gần Thôi Hy Triệt, hỏi: “Có cần phải đưa anh đến bệnh viện không, sắc mặt
của anh trông…”

Tôi còn chưa nói xong,
Thôi Hy Triệt đột nhiên ngã về phía trước. Tôi vội vàng bước đến nơi, kịp đỡ
lấy Thôi Hy Triệt vừa ngã vào lòng mình.

Trong khoảnh khắc, cơ
thể tôi trở nên cứng ngắc và nhạy cảm, không dám có thêm hành động gì khinh
suất.

“Đã bảo cô đừng có
đến gần…”, cằm Thôi Hy Triệt dựa vào vai tôi, khi anh ta nói cằm hơi ấn
xuống khiến tôi có cảm giác đau đau.

Tôi sững người, không
hiểu nổi vì câu anh ta thốt lên giống hệt một lời thở dài.

“Nếu như cô đến
đây, tôi sẽ không thể nào kiếm chế nổi lại đến gần cô…”

5

Cuối cùng tôi vẫn có thể
đưa Thôi Hy Triệt về nhà

“Thiếu gia? Thiếu
gia làm sao thế?”, người quản gia hỏi tôi với vẻ đầy lo lắng.

“Cũng không biết
làm sao”, tôi lắc lắc đầu.

Người quản gia ngay lập
tức gọi điện cho bác sĩ riêng của gia đình. Tôi vốn định rời khỏi đó, nhưng
Thôi Hy Triệt nằm trên giường dùng tay phải nắm chặt lấy tay trái của tôi, thế
nào cũng không chịu buông ra. Vị bác sĩ tư khám xong đi ra ngoài cửa nói với người
quản gia “dù chỉ là bị ngoại thương, nhưng vẫn cần phải chú ý tĩnh
dưỡng”, sau đó ra về. Còn tôi mấy lần cố gắng rút tay ra nhưng trước sau
vẫn không sao rút được.

Nhìn khuôn mặt tuyệt đẹp
nhưng trắng nhợt nhạt của Thôi Hy Triệt, cuối cùng tôi cũng thấy mềm lòng, nói:
“Yên tâm, tôi sẽ không đi đâu.”

Có lẽ là nghe được câu
tôi nói, cuối cùng Thôi Hy Triệt cũng buông tay tôi ra.

Thời gian tích tắc trôi
qua, tôi nhìn mắt Thôi Hy Triệt đã khép chặt, bèn đứng lên.

Không biết giờ này Chân
Ni đã về nhà hay chưa? Tôi vô cùng lo lắng, vì vậy lặng lẽ đi ra khỏi phòng.

“Mộ Ái Ni!”,
khi tay tôi vừa tiếp xúc với cánh cửa, tiếng Thôi Hy Triệt đã vang lên từ phía
sau.

Tôi giật mình quay đầu
lại, đã thấy Thôi Hy Triệt đứng lên khỏi giường, bước về phía tôi với một tư
thế khiến người ta phát sợ. Tôi cảm thấy hơi hoảng hốt, bất giác hơi lùi bước
về phía sau. May mà Thôi Hy Triệt đi được vài bước thì quay người lại đi sang
phía cửa sổ.

Những đám mây trên bầu
trời giống hệt những chiếc kẹo bông.

Gió bên ngoài thổi vào
phòng, trong không gian đầy hương thơm dịu ngọt của mùa xuân.

Thôi Hy Triệt đứng đó,
cả dáng người tuyệt đẹp được bao trùm bởi ánh nắng mặt trời, giống như đang
phát sáng.

Vì đứng ngược sáng nên
tôi không thể thấy rõ biểu cảm trên khuôn mặt Thôi Hy Triệt, vậy nên ngập ngừng
nói: “Bác sĩ đã dặn phải giữ anh nằm tĩnh dưỡng trên giường.”

“Mộ Ái Ni, cô có
thể trả lời tôi một câu không. Cô… có thích tôi không?”, Thôi Hy Triệt
không đếm xỉa đến lời tôi nói, thốt ra như tự nhủ với chính mình.

Sự việc quay về điểm
xuất phát rối rắm ban đầu.

Dẫu thế nào cũng không
thể thoát khỏi sợi dây trói buộc số phận.

Tôi trầm mặc không nói
một lời.

“Được thôi, nếu cô
đã không muốn dùng lời nói để trả lời, vậy thì dùng hành động nhé.”

Khi tôi chưa hiểu Thôi
Hy Triệt định nói gì, đã nhìn thấy anh ta buông người nhảy ra ngoài cửa sổ như
một con chim bay giữa bầu trời.

Thiếu đi cái bóng của
Thôi Hy Triệt, ánh mặt trời không còn gì ngăn cản xói thẳng vào mắt tôi, chói
đến mức khiến tôi phát hoảng.

Thôi Hy Triệt đã nhảy
xuống dưới!

Một âm thanh trống rỗng
vang lên trong tim, tôi không kịp nghĩ ngợi nhiều vôi chạy đến trước cửa sổ,
lập tức nhìn thấy ánh mặt Thôi Hy Triệt đang nhìn chăm chú vào mình.

Cao quý mà xa cách.

Có một chút dịu dàng
thoáng qua.

Tôi không kìm được cũng
lao theo, nhảy từ trên đó xuống nước. Nước mắt trào ra ướt đầm trên má.

Không gian như ngưng
đọng lại, toàn thân Thôi Hy Triệt động kết thành một bức tranh kinh điển như
trong phim. Tất cả xung quanh đều biến thành những ảo ảnh xa mờ.

Ánh nắng mặt trời chiếu
trên khuôn mặt đẹp tuyệt vời của anh ta, khiến nụ cười đang hé lộ ở miệng anh
ta trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.

Thôi Hy Triệt nói một
cách bình thản: “Ái Ni, Ái Ni, anh đã nhận được câu trả lời của em rồi, em
cũng thích anh có đúng không?”

Giọng nói giống như một
con sóng thủy triều trên biển lớn, lãng mạn nhưng nguy hiểm.

Tôi cũng giống như cánh
bướm sắp sửa bị hủy diệt trong sự dịu dàng êm ái của biển cả, cứ chìm sâu mãi
xuống. Màu xanh ngắt như nước biển phía sau lưng anh ta sắp nhấn chìm cả hai
chúng tôi…

Đợi đã… sao mặt đất lại
có màu xanh?

Ùm oạp!

Tôi vẫn còn đang nguy
hoặc, Thôi Hy Triệt đã rơi xuống trảng xanh ngất say lòng người đó, khiến hàng
vạn bông hoa nước lạnh giá tung lên.

Là bể bơi, bể bơi!

Thôi Hy Triệt! Tôi muốn
giết chết anh!

Ùm oạp!

Tôi cũng rơi tõm vào
trong bể khiến cho từng làn nước xanh sẫm bắn tóe lên, bao trùm khắp người.

Tôi không thể nào tin
nổi, bên tai chỉ thấy tiếng nước òng ọc, còn có cả tiếng của Chân Ni…

“Không! Từ trước
đến nay tôi chưa từng ghét chị… Tôi chỉ hy vọng từ trước tới nay chị chưa từng
xuất hiện trong thế giới của tôi thôi!”

“Mộ Ái Ni, tôi nói
cho chị biết, sau này mặc kệ chị làm lao công hay trợ lý của hội trưởng Triệt
gì cũng được, đừng có để tôi nhìn thấy chị đến gần anh ấy quá mứ, hoặc là tìm
cách nịnh bợ anh ấy, nếu không thì… nếu không thì giữa chúng ta chẳng còn chị
em gì nữa.”

“Đập vỡ điện thoại?
Vẫn còn chưa hết giận! Nếu như có thể thì con thực sự muốn đập vỡ chị ta ra
thành như thế này.”

“Mộ Ái Ni, tôi sẽ
nhớ tất cả những gì xảy ra ngày hôm nay, rốt cuộc sẽ có một ngày tôi khiến chị
hối hận vì đã khiến tôi bị tổn thương như thế.”

“Loại người này một
cái tát thôi chưa đủ.”

Chân Ni, nếu như người
em ghét cay ghét đắng là chị chết đi, liệu em có rơi một giọt nước mắt hay
không?

Không hiểu vì sao tôi
bỗng nhiên từ bỏ việc giãy giụa, cứ để cơ thể mình chìm mại xuống. Tôi mở to
mắt, trong khoảng xanh sẫm đến mê hoặc lòng người ấy, một bóng người bơi về
phía tôi trong ánh sáng còn sót lại dưới nước.

Giống như cánh bướm,
tuyệt vọng nhưng vẫn lãng mạn một cách yêu kiều.

Mỗi lúc một gần, mỗi lúc
một gần…

Thôi Hy Triệt đưa tay về
phía tôi, nhưng tôi đã không còn một chút sức lực nào, ngực ngạt thở đến mức vô
cùng khó chịu, những giọt nước mắt vẫn đang lăn ra như những hạt ngọc trai rồi
hòa tan vào dòng nước.

Tôi từ từ nhắm mắt lại,
khoảng trời xanh tươi đó từ từ biến mất trong tầm mắt.

Trong sự mơ hồ, tôi cảm
nhận thấy một vật gì đó mềm mại áp sát môi mình.

Môi tôi hơi hé mở ra,
ngay lập tức một luồng không khí trong lành tràn vào trong phổi.

Cảm giác đó tươi đẹp đến
mức khiến người ta phải ngạt thở.

Cơ thể tôi dần dần nổi
lên trên mặt nước.

Cảm giác nóng bỗng xuyên
qua môi tôi rồi lan ra khắp toàn thân, tê tê dại dại, sau đó bốc hơi trên da
thịt. Tôi dần dần mê mải đi trong sự ấm áp đó.

Đột nhiên một giọng nói
đầy oán hận vang lên trong tâm thức…

“Mộ Ái Ni! Tôi hận
chị….”

Chân Ni, là tiếng của
Chân Ni.

Tôi đột nhiên sững
người, giận dữ đẩy Thôi Hy Triệt ra.

“Anh lừa tôi.”

Trong mắt Thôi Hy Triệt
lóe lên ánh sáng của niềm vui khôn xiết. Nóng bỏng biết bao, dường như muốn đốt
thiêu tất cả.

Tất cả những thứ đó lại
khiến tôi sợ hãi, một nỗi sợ hãi khủng khiếp không biết vì sao.

Thôi Hy Triệt nhìn tôi
chăm chú rồi nói: “Em cũng thích anh có đúng không?”

“Anh lừa tôi”
Tôi gằn trong cổ, dường như đang tự cảnh cáo mình.

“Em cũng thích anh
có đúng không?”

“Không! Tôi không
thích anh”, tôi lắc đầu thật lực, nước mắt lại bắt đầu rơi giàn giụa trên
má: “Không hề thích, từ trước tới nay chưa từng thích.”

Tôi gằn giọng đến mức âm
thanh trở nên khàn đặc cả đi.

Đồng tử trong con ngươi
Thôi Hy Triệt thu nhỏ lại, ánh mắt dần dần trở nên lạnh lẽo, giống như muốn làm
mặt nước trong hồ bơi đóng băng lại.

Ánh mắt lạnh lẽo ấy
xuyên qua da thịt tôi, thấu vào tận trong xương cốt.

Bỏ chạy thôi! Ý nghĩ đó
bất lực chợt lóe lên trong thâm tâm tôi.

Tôi bám lấy thanh vịn
bên thành bể bơi, lấy hết sức trèo lên, cố chạy trốn khỏi nơi đó.

Phía sau lưng tôi vang
lên giọng nói lạnh lùng đầy phẫn nộ của Thôi Hy Triệt: “Em có thích anh,
rõ ràng em có thích anh.”

Không phải, không phải…
tôi không thể thích anh được.

Tôi sẽ không thích người
mà em gái mình đã thích.

*

Trong võ đường Không
Liên, võ sinh đã ra về gần hết, một mình Thiên Diệp vẫn ngồi trên sàn đấu,
quanh anh là một sự tĩnh lặng đến ngộp thở.

Đột nhiên có bốn chiếc
xe chạy đến và dừng ngay trước cổng võ đường, mười mấy người mặc âu phục đeo
kính đen vội vã bước xuống, nhanh chóng đứng thành hàng ngay ngắn.

Tất cả đã chỉnh tề, một
người phụ nữ mới bước ra từ chiếc xe thứ 2.

Khuôn mặt được trang
điểm nhẹ nhàng nhưng vô cùng tinh tế, người phụ nữ ấy mặc bộ quần áo của
Chanel, trông thoải mái nhưng không mất đi vẻ quý phái.

Tất cả sự ngạo mạn nhưng
đầy nhạy cảm nghệ thuật ấy kết hợp lại thành khí chất của bà ta, khiến người
khác cảm thấy hơi sợ hãi và cách biệt.

Khi bà ta đi qua, những
người mặc âu phục đứng hai bên đều cúi rạp mình chào cung kính.

Người phụ nữ ấy đi đến
trước mặt Thiên Diệp thì đứng lại, cúi xuống nhìn anh khi ấy đang ngập chìm
trong nỗi buồn thương, nói một cách bình thản: “Con bé ấy không thích
con.”

Câu nói ấy hết sức đơn
giản, không có chút sức mạnh nào, nhưng lại dễ dàng đánh sập bức tường bao vốn
được Thiên Diệp dựng lên trong trái tim mình.

Ái Ni, người em thích là
cậu ta ư?

Ái Ni, từ trước đến giờ
anh chưa từng nghĩ em sẽ không thích anh.

Ái Ni, nếu như mất đi
lòng tin rằng em có thích anh, vậy thì anh làm thế nào để tiếp tục sống đây?

Trước đây anh luôn tràn
đầy sự tin tưởng nói với người phụ nữ đứng trước mặt mình rằng, số mệnh của anh
và Ái Ni đã hòa vào làm một, bất kỳ người nào cũng không thể tách rời ra. Thế
nhưng giờ đây….

Thiên Diệp từ từ ngẩng
đầu lên, ánh mắt dường như bị bao phủ bởi một màn sương bàng bạc, khiến người
khác không thể nào nhìn xuyên thấu được.

Một nỗi buồn thương lặng
lẽ tỏa lan khắp cơ thể anh.

Không thể nào ngăn
nổi…..

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+