Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nói yêu em lần thứ 13 – Chương 12 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 12

Đôi cánh gãy của chim
thiên đường

1

Trong thời tiết lạnh giá
của ngày đông, những người đi ngoài đường run rẩy lập cập quàng đôi tay xoa xoa
vào hai bên vai, giống hệt những con mèo lang thang vì không tìm thấy nơi nào
để trú ngụ nên kêu lên những âm thanh đầy ai oán.

Miao…

Nhẹ hợt như có như
không.

Nhưng tôi lại rất thích
tiết trời lạnh giá, quấn chặt chiếc khăn len màu đen xung quanh cổ, những ngón
tay đông cứng có màu tường vi giống hệt những bông hoa đang nở trong bầu không
ấy. Nếu lúc này có tuyết rơi, vừa hay có thể đón lấy những bông hoa tuyết trắng
nhẹ như bông.

Sắp đến nhà rồi, phía
trước là ngôi nhà mới của tôi.

5 năm trước, sau khi bố
qua đời vì sự kiện đó, dì Quách lập tức bỏ rơi tôi và Chân Ni, đồng thời cuốn
gói hết mọi tài sản trong nhà ra đi. Sau đó, tôi dọn đến sống ở đây.

Cửa sổ tầng 2 vừa vặn
đối diện với một tấm biển quảng cáo dựng thẳng đứng, trên đó quảng cáo một sản
phẩm chăm sóc da với hàng chữ:

“Chìm trong giấc
ngủ trăm năm, đợi chàng cả trăm năm.”

“Mộ Ái Ni”,
một giọng nói kéo dài âm cuối quen thuộc cất lên gọi tên tôi.

Trong bầu không lạnh giá
tới mức gần như làm đóng băng tất cả, một ánh nắng mặt trời rực rỡ bất chợt
chiếu rọi vào thế giới của tôi, ngàn vạn đóa hoa nở trái mùa rộ lên không gì
ngăn được, một hương vị trong mát của biển cả giữa ngày hè tràn ngập trong khứu
giác.

Tôi ngẩng đầu lên, lập
tức nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Hạ Nhạc Huyên. Đúng lúc đang định cất tiếng
chào, đột nhiên nghe thấy tiếng Thiên Diệp kêu lên giận dữ trong phòng:
“Hạ Nhạc Huyên, lạnh chết mất, mau đóng ngay cửa sổ vào.”

“Ha ha, em không
đóng đấy, anh làm gì được nào”, Hạ Nhạc Huyên cười đắc ý.

“Nếu em không muốn
lập tức trở thành kẻ lang bạt không nhà cửa thì anh khuyên em nên nghe
lời.”

“Xấu xa, thật biết
cách đe dọa người khác…”

…..

Năm thứ hai Đại học, Hạ
Nhạc Huyên bất chấp sự phản đối của bố, nhất quyết ra nước ngoài du ngoạn một
mình, có khi cả năm cũng không về lấy một lần. Thế nhưng dù đã qua lâu như vậy
rồi, cô ấy và Thiên Diệp vẫn giữ nguyên bộ dạng như có mối thù thiên kiếp, hễ
nhìn thấy nhau là cãi cọ.

Tôi vừa về đến cửa, một
bóng người đã lao ra ôm chầm lấy, nũng nịu với vẻ đáng thương: “Ái Ni,
Thiên Diệp lại bắt nạt mình rồi.”

“Tớ có quen cậu
không nhỉ?”, không quen với kiểu biểu lộ cảm xúc thế này, tôi từ từ đẩy cô
ấy ra.

“Mộ Ái Ni!”,
Hạ Nhạc Huyên trợn trừng mắt, kêu lên với vẻ bất mãn.

“Người châu Phi ở
đâu tới thế nhỉ?”, tôi mím môi cười.

Hạ Nhạc Huyên trong mắt
tôi gầy đi nhiều, dù các nét quen thuộc trên khuôn mặt tròn trịa đáng yêu vẫn
thế, nhưng nước da vốn trắng trẻo đã trở thành một màu nâu khỏe khoắn.

“Ha ha ha ha, Hạ
Nhạc Huyên người châu Phi? Khục khục khục… đúng là giống thật”, Thiên Diệp
đứng một bên vừa ho vừa cười.

“Tâm trạng hai
người đều đang vui vẻ nên bắt nạt tôi chứ gì! Thật khiến người ta bị tổn
thương, lâu như thế rồi mới gặp nhau, hai người quên tôi thật là mất hết lương
tâm.” Hạ Nhạc Huyên hùng hổ ngồi phịch xuống ghế salon.

“Quên cậu và mất
hết lương tâm thì có liên quan gì đến nhau. Tuy nhiên…. Hạ Nhạc Huyên, đón chào
cậu trở về”. Khi Hạ Nhạc Huyên còn đang ngây ngất hưởng thụ niềm xúc động
do câu nói của tôi mang lại, tôi nghi hoặc nhìn sang Thiên Diệp: “Anh bị
cảm rồi phải không?”

“Ưm… vì hôm qua anh
và em đắc tội với tên Hạ Nhạc Huyên đó, nên hôm nay sau khi ra khỏi sân bay, cô
ấy đặc biệt đãi ngộ, bắt anh đưa đi khắp mười mấy cái siêu thị lớn nhỏ chơi.
Sau đó lại còn lấy lý do bị bố bắt đi xem mặt, kiên quyết không chịu về nhà,
chuyển hết hành lý đến đây rồi”, Thiên Diệp nói với vẻ ấm ức.

“Liệu có nặng lắm
không? Nhà em có thuốc cảm cúm đấy.”

“Không cần đâu, đợi
chút nữa ăn một bát canh nóng là khỏi thôi. À, hôm nay anh đã chuẩn bị một bữa
trưa cực ký thịnh soạn, ha ha!”

Thiên Diệp nở nụ cười ấm
áp với tôi, còn Hạ Nhạc Huyên cho đến lúc đó vẫn ngồi im chợt bĩu bĩu môi, nói:
“Ngứa mắt.”

Cô ấy nhìn ra ngoài cửa
sổ với vẻ thiếu tự nhiên, thấy tấm biển quảng cáo dựng trên cao. Từ đây nhìn ra
đó, mấy chữ “Chìm trong giấc ngủ trăm năm, đợi chàng cả trăm năm”
càng trở nên rõ rệt. Ánh mắt Hạ Nhạc Huyên hơi sẫm lại, sau đó bất chợt nhớ ra
điều gì đó, thốt lên kinh ngạc:

“Mộ Chân Ni!”

“…”, tôi và
Thiên Diệp nhìn cô ấy không biết nói gì, sao tự nhiên lại gọi toáng tên Chân Ni
lên một cách ngạc nhiên như thế chứ?

“Tấm biển… Nữ minh
tinh trên tấm biển quảng cáo đó là Chân Ni đúng không?”

Nghe Hạ Nhạc Huyên hỏi
tôi lại nhìn ra ngoài tấm biển quảng cáo, bức họa đó đẹp như trong truyện cổ
tích, còn câu quảng cáo thì nghe hay nhưng đầy vẻ u buồn.

Ai sẽ là người chờ đợi
ai suốt một cuộc đời đây?

Tôi lặng lẽ nghiêng đầu,
nhìn thấy nụ cười dịu dàng của Thiên Diệp, lòng chợt ấm lại.

Rốt cuộc vẫn còn Thiên
Diệp…

Vẫn còn Thiên Diệp…

“Em thừa lời quá,
mau ra chuẩn bị ăn cơm đi, có gì muốn hỏi thì ăn xong hãy hỏi”, Thiên Diệp
đi vào phòng ăn, trên bàn đã bày đầy những món đồ nhắm tỏa ra mùi thơm ngon.

“Chờ một chút, còn
quà tặng cho hai người nữa”, Hạ Nhạc Huyên lấy từ trong chiếc va li to
đùng ra hai chiếc túi giấy nhỏ xinh, vứt cho chúng tôi.

“Vỏ ốc…”, khóe
miệng Thiên Diệp hơi nhếch lên.

“Em đã tìm rất lâu
tại các cửa hàng ở Maldives mới được đôi ốc này đấy. Người ở đó nói, vỏ ốc màu
tím rất hiếm thấy.” Nói xong, Hạ Nhạc Huyên hít sâu một hơi, “Oa, làm
cho em lại nhớ đến hương vị của biển Maldives, làn gió biển mát mẻ, rặng san hô
tuyệt đẹp, bãi cát trắng mềm mịn, những con cá nhiệt đới đáng yêu…. Lại còn hễ
mở cửa sổ là đã có thể nhảy ngay vào làn nước biển xanh trong vắt…”

“Thôi đừng có mà
đắm say ngây ngất một mình nữa đi, lần này về chắc sẽ không đi nữa chứ?”

“Cũng chưa biết
được. Ước mơ của Thiên Diệp là đàn piano, ước mơ của cậu là mở một cửa hiệu
điểm tâm, ai bảo ước mơ duy nhất của mình là được sống ở khắp nơi trên thế giới
chứ! Thế giới quả là rộng lớn, e rằng phải mất cả cuộc đời mới thực hiện được
điều đó”, Hạ Nhạc Huyên nở nụ cười đầy thỏa mãn, “Mình muốn vừa làm
việc vừa được sống với ước mơ của mình, mỗi ngày đều qua đi trong vui vẻ, quan
trọng hơn là mình không bị bố mình bắt tập Taekwondo nữa, ha ha!”

Tôi cười bình thản:
“Có thể sống cuộc sống mà mình mơ ước lúc nào cũng là niềm hạnh phúc chân
thực nhất.”

“Hiện giờ có thể
cùng hai người chia sẻ những món ăn thơm ngon hấp dẫn này, đối với anh chính là
niềm hạnh phúc giản dị nhất rồi, ha ha”, Thiên Diệp nói nhẹ nhàng

“Này, hai người kẻ
tung người hứng ghê quá, mình chưa ăn đã thấy no rồi”, Hạ Nhạc Huyên xát
xát cánh tay vào bụng, làm bộ dạng như buồn nôn. Cô ấy đi đến trước mặt Thiên
Diệp, nhìn trước nhìn sau, nhìn trái nhìn phải một lượt.

“Cô không phải đang
chọn thịt ở chợ đâu, tiểu thư ạ. Ánh mắt nhìn đừng có hung dữ thế có được
không?”, Thiên Diệp hoảng sợ lùi về phía sau.

“Yên tâm đi, cơ thể
anh rất ổn, chẳng thừa tí thịt nào để có thể cắt ra nấu ăn cả”, Hạ Nhạc
Huyên nhìn hồi lâu rồi mới xoa cằm nói nghiêm túc: “Xem dáng vẻ của anh
thì vẫn được đứng trong top đẹp trai.”

“Ha ha, bây giờ anh
nên buồn hay vui vì lời khen ngợi của em đây?”

“Thời gian sống ở
đây em sẽ cộng tác với kênh du lịch để quay mấy bộ phim về lữ hành, hiện đang
thiếu một nhân vật nam, xem ngoại hình của anh thì miễn cưỡng cũng có thể chấp
nhận được, thôi thì để anh đến làm giúp em một tay vậy”, Hạ Nhạc Huyên vỗ
vỗ vai Thiên Diệp với dáng vẻ vừa trao cho anh trọng trách.

“Rõ ràng là em nhờ
anh giúp, sao bỗng nhiên lại trở thành em gia ơn cho anh thế. Đối với “ơn
tình” này, anh phải từ từ tiêu hóa, nếu không tiêu hóa được thì em đành tìm
người khác vậy nhé.”

“Ái Ni, cậu cũng
rất hy vọng được nhìn thấy Thiên Diệp xuất hiện trước ống kính đúng không? Cậu
xem Chân Ni rất ăn ảnh đấy, thực ra nói không chừng Thiên Diệp lên hình chắc
giống hệt con lợn”, Hạ Nhạc Huyên kéo tay tôi, rõ ràng là ám thị tôi cùng
một chiến tuyến với cô ấy.

“U&m, Thiên
Diệp, để chứng minh anh lên hình không hề giống lợn, vậy thì anh nhận lời cô ấy
đi.” Tôi đi đến bên cửa sổ, tiếp tục nhìn đăm đắm ra phía đằng xa.

Ở ranh giới giữa trời và
đất, từng trảng hoa thiên điểu đang nở rộ, theo truyền thuyết đây là loài hoa
mà hoàng hậu Sophia Charlotte, người vợ được vua Anh hồi thế kỷ XVIII George đệ
nhị sủng ái, cực kỳ yêu thích. Từ đằng xa nhìn lại, những bông hoa ấy phảng
phất giống một đàn chim đang bay theo gió.

Vậy thì đích đến của
chúng phải chăng là nơi được gọi là hạnh phúc?

Trên tấm biển quảng cáo
đập ngay vào tầm mắt vẫn là khuôn mặt tuyệt đẹp đang chìm trong giấc ngủ say
của Chân Ni. Màu xám tro u buồn mà bầu trời đang chất chứa lọt vào mắt tôi từng
mảng lớn…

Cả tôi và Chân Ni chẳng
ai có đôi cánh của chim thiên đường, vì thế nên chỉ có thể đứng nơi xa để nhìn.

Part 2

Ăn tối xong, tôi pha cho
Thiên Diệp và Hạ Nhạc Huyên mỗi người một cốc cà phê Blue Mountains. Pha cà phê
là việc đầu tiên tôi học được sau khi đến làm ở cửa hiệu bánh ngọt Queen.

Hạ Nhạc Huyên bật ti vi
lên xem, thỉnh thoảng lại trừng mắt với Thiên Diệp.

Thiên Diệp thì chỉ cười
một cách lười nhác, sự dịu dàng ấm áp luôn thường trực trên khuôn mặt.

“Này, anh đi rửa
bát đi!”, Hạ Nhạc Huyên đá Thiên Diệp một cái.

“Anh tưởng rằng
người nào ăn nhiều nhất thì nên đi làm công việc đó chứ”, Thiên Diệp nhấp
nhấp cà phê, sau đó khen, “tài nghệ pha cà phê của Ái Ni ngày càng siêu
hơn đấy, ha ha.”

“Nhưng mà có tới
tám trăm năm nay em không rửa bát rồi. Anh không sợ tất cả bát đĩa ở đây sẽ vỡ
hết à?”, Hạ Nhạc Huyên nhướng nhướng mày.

“Ái Ni, anh nhớ mấy
món điểm tâm em làm rồi, ngày mai em làm một ít ở cửa hàng rồi đem về có được
không?”, Thiên Diệp không thèm để ý đến lời Hạ Nhạc Huyên nói.

“Ưm”, tôi gật
đầu.

“Anh muốn ăn bánh
cookie, còn cả… rất nhiều món điểm tâm em làm anh đều thích cả, ha ha”,
khi Thiên Diệp cười, đôi mắt lấp lánh như sao.

“Này, em đang nói
với anh đấy!”, Hạ Nhạc Huyên lớn tiếng với Thiên Diệp.

“Ái Ni, nếu như em
bận quá thì đừng cố làm nhiều nữa, với cả đừng có để cho anh chàng đó đến quá
gần mình, nói thẳng với anh ta là cả đời này, không, cả kiếp sau, kiếp sau nữa
anh ta cũng không có cơ hội đâu…” Tôi thừa hiểu người Thiên Diệp ám chỉ là
Tư Sâm.

“Phác Thiên Diệp,
em đang nói chuyện với anh đấy”, không hiểu tại sao mà Hạ Nhạc Huyên bỗng
dưng bực bội đứng phắt dậy.

Không khí xung quanh đột
nhiên lắng xuống, trở nên kỳ quặc kiểu gì đó.

Thấy Hạ Nhạc Huyên nhìn
Thiên Diệp bằng ánh mắt rất nghiêm túc, tôi đột nhiên hiểu ra rằng người ta có
thể chịu nhịn được việc người mình thích không thích mình, nhưng không thể nào
chịu nổi việc người đó hoàn toàn không thèm để ý đến mình.

Trong không gian trầm
lắng đó, âm thanh của ti vi bỗng nhiên bị phóng đại. Trên màn hình đang là một
màn trình diễn thời trang, tâm điểm của màn trình diễn đó là một bộ lễ phục
được đính đầy những viên ngọc trai lớn, còn người mặc bộ lễ phục đó chính là…

“Chân Ni?”, Hạ
Nhạc Huyên liếc nhìn bằng phần còn lại của khóe mắt, bỗng dưng ngẩn người, ngạc
nhiên đến mức quên cả việc mình vừa mới nổi giận, “Đây là màn trình diễn
bộ sưu tập thời trang mùa xuân của Dior mà! Bây giờ con bé đẹp thật đấy. Ái Ni,
Chân Ni trở nên nổi tiếng từ bao giờ vậy?”

Buổi trình diễn thời
trang kết thúc rất thành công, phóng viên lục tục kéo đến vây quanh nhà thiết
kế và Chân Ni.

Chân Ni nở nụ cười rạng
rỡ như đóa tường vi, thuần khiết và ngọt lịm.

Mái tóc dài thẳng tắp
phản chiếu anh sáng đèn tạo thành một vòng hào quang mềm mại, lấp loáng hệt như
một thiên thần.

Phóng viên theo nhau
nâng máy ảnh lên, giành chỗ của nhau để đưa micro đến trước mặt Chân Ni. Tuy
vậy, con bé không nhận của một người nào, chỉ mỉm cười một cách hơi tinh
nghịch. Đối mặt với những ánh đèn Flash lóe chợp liên hồi, Chân Ni không hề bị
gò bó một chút nào, tư thế đứng trước ống kính cũng rất hoàn hảo, như thể nó
sinh ra đã là một ngôi sao sáng chói vậy.

Một phóng viên sùng sục
chen vào sát chỗ Chân Ni đứng, sau đó đưa micro lên hỏi: “Chào cô, Chân
Ni. Cả tôi và các fan hâm mộ của cô đều rất muốn biết một việc. Nghe nói cô đã
gia nhập làng giải trí được 4,5 năm nay, 3 năm trước nổi tiếng khắp châu Á nhờ
bộ phim thần tượng (*) “Bạch mã hoàng tử của trường Trung học Sâm
Vĩnh”, tiếp đó một năm trước cô lại chính thức trở thành cổ đông lớn thứ
hai của công ty Thiên Ảnh. Ha ha, có thể nói rằng từ dung mạo, trí tuệ đến tiền
bạc đều đã đầy đủ, hiện giờ cô đã từng yêu ai chưa?”

“Các bạn thử đoán
xem! Ha ha, thực ra tôi cũng thích một người, đến giờ tôi vẫn đợi anh ấy trở
về. Chắc hẳn mọi người rất muốn biết anh ấy là ai, tuy nhiên… có khi nên để lại
cho các bạn một chút ẩn số”, Chân Ni nháy mắt với dáng vẻ nghịch ngợm.

“Oa, vậy à? Trong
bộ phim “Bạch mã hoàng tử của trường Trung học Sâm Vĩnh”, cô đã hóa
thân vào một câu chuyện tình yêu hết sức tài tình, gây xúc động lòng người.
Liệu có phải thời trung học cô đã từng trải qua một mối tình, còn người mà cô
nói vẫn đang chờ đợi ấy có phải là nhân vật nam chính của mối tình thời trung
học ấy không?”, tay phóng viên tiếp tục phỏng đoán liều.

Xung quanh bỗng chốc trở
nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi câu trả lời.

Nụ cười của Chân Ni khi
ấy hơi nhuốm màu ảm đạm. Còn tôi thì vì chờ đợi câu trả lời của con bé mà bỗng
nhiên rơi vào tâm trạng lo âu khủng khiếp.

Người mà con bé nói là
đang “chờ đợi”, người mà Chân Ni “thích” có phải là…

“…Bí mật!”,
Chân Ni dựng đứng ngón tay trỏ lên trước đôi môi đẹp như cánh hoa, thấp giọng
nói.

Cách trả lời như vậy
khiến cánh phóng viên bàn tán xôn xao, còn trái tim tôi thì vẫn treo lơ lửng
trên không, không tìm được nơi đáp xuống.

“A, trung học à?
Chẳng phải Ái Ni học cùng trường trung học với Chân Ni sao? Đúng rồi, liệu có
phải là…”, Hạ Nhạc Huyên hình như đã nhớ ra điều gì đó, thế nhưng đột
nhiên bị ánh mắt nghiêm khác của Thiên Diệp chặn đứng lại, không nói tiếp được
nữa.

Nụ cười ấm áp của Thiên
Diệp vẫn còn vương vất nơi khóe miệng, nhưng trong đôi mắt thì chứa đựng một sự
lạnh lẽo khiến người ta ngạt thở.

Dù rằng anh đã ngăn chặn
Hạ Nhạc Huyên, nhưng tôi vẫn nhớ đến người đó.

Đôi mắt xanh sâu thẳm
phảng phất màu trời, đôi lông mày cao quý nhướng lên lạnh lùng và xa cách.

Khuôn mặt đẹp trai băng
giá, giống hệt một bức tượng điêu khắc hoàn mỹ trong bàn tay của thiên thần.

Phù phù phù…

Nỗi đau đã được tôi tìm
mọi cách quên đi bỗng nhiên ùa về, lan ra khắp xương cốt toàn thân theo đường
dây thần kinh ký ức. Màn hình ký ức quay ngược lại với tốc độ vô cùng mãnh
liệt, khiến đầu tôi bắt đầu váng vất.

Trên ti vi, Chân Ni được
mấy người vệ sĩ bảo vệ chuẩn bị rời đi, bất ngờ…

“Cô Chân Ni, gần
đây có tin đồn Công ty giải trí Thiên Ảnh đang đứng trước nguy cơ phá sản vì
những lý do nào đó, xin hỏi tin đồn này có thật hay không? Nguyên nhân được nói
đến đó có phải là việc Thiên Ảnh đang đứng trước những nguy cơ lớn về tài chính
không?”

Tay phóng viên vừa nói
hết câu, thần thái của Chân Ni đã trở nên căng thẳng.

“Xin lỗi, tôi không
thể trả lời câu hỏi của bạn được. Ở đây tôi chỉ có thể nói với các fan hâm mộ
giọng ca và diễn xuất của tôi rằng tôi mãi mãi yêu quý các bạn.”

Chân Niq uay sang ra
hiệu với vệ sĩ, bọn họ lập tức gạt các phóng viên ra để tạo ra một khoảng trống
làm lối đi. Ngay lập tức màn hình ti vi cũng chuyển sang một đoạn phim quảng
cáo.

Tôi uống một ngụm lớn cà
phê Blue Mountains, những tâm tư rối loạn trong đầu dần dần bình yên trở lại.

“5 năm trước Chân
Ni từng mất tích một thời gian. Sau này gia đình mới biết con bé đi tham gia
một cuộc thi âm nhạc lớn và giành được ngôi á quân. Cho đến tận trước khi văn
phòng của bố bị nổ và bố qua đời, Chân Ni mới quay về. Sau lần đó, nó gia nhập
làng giải trí, cố gắng mấy năm đã trở thành một cổ đông của công ty giải trí
Thiên Ảnh. Ở đây vẫn còn một phòng dành cho Chân Ni, nhưng chẳng mấy khi nó về
đây ở”, tôi giải thích sơ qua với Hạ Nhạc Huyên.

“À…”, Hạ Nhạc
Huyên đáp lại với vẻ bình thản, dường như không mấy tập trung vào chuyện đó. Cô
ấy thận trọng liếc nhìn Thiên Diệp khi đó đang ngồi yên lặng, bản thân cũng
không hiểu vì sao lại hơi cáu giận, thế nên đứng phắt dậy làu bàu: “Được
rồi, được rồi, tôi đi rửa bát.”

Lát sau, trong nhà bếp
đã vang lên tiếng nước chảy róc rách.

Thế giới khi ấy đối với
tôi mà nói, chỉ có hai màu đen và trắng. Cảm giác hoàn toàn không có chỗ dựa,
khiến cho tôi càng cảm thấy cơ thể mình lạnh giá hơn.

Nhưng, bất kể thế nào,
tôi vẫn ương ngạnh hất cằm lên.

“Ái Ni…”

Nghe tiếng Thiên Diệp
gọi khẽ, hơi hơi quay đầu lại.

Khi hình ảnh của anh lọt
vào tầm mắt tôi, cái thế giới chỉ có hai màu đen trắng ấy bỗng nhiên biến thành
một thế giới đầy màu sắc, tất cả sự bất an đều như nước thủy triều cuốn trôi đi
nhờ nụ cười ấm áp của anh.

Không để lại dấu vết gì.

“Thiên Diệp, anh đã
từng nghe đến cụm từ “thiên sát cô tinh” trong truyện kiếm hiệp võ
lâm chưa? Nghe nói là một dạng tướng mệnh của con người, những ai có cung tướng
mệnh như thế thì tất cả những người mà anh ta hoặc cô ta yêu thương đều lần
lượt chết đi, thế nên để tránh cho bi kịch xảy ra, anh ta hoặc cô ta sẽ không
yêu bất cứ ai, dù điều đó có nghĩa là sẽ phải cô đơn đến cuối cuộc đời.”

Liệu tôi có phải là
người mang tướng mệnh “thiên sát cô tinh” không?

Trong ký ức của tôi có
người mẹ với nụ cười tươi đẹp nhất thế gian, có cả người cha luôn nỗ lực hoàn
thành mơ ước của riêng mình, hai người tôi yêu thương nhất này đều đã ra đi,
đến một nơi cách xa tôi trên thế giới này.

Thiên Diệp ngồi xuống
cạnh tôi, quàng tay ôm lấy vai định an ủi tôi.

Xoảng!!!

Tiếng đĩa vỡ giòn tan
vang lên phía sau lưng.

Tôi giật mình quay đầu
lại, liền thấy Hạ Nhạc Huyên đang nhìn xuống chân mình với vẻ lúng túng không
biết phải làm sao.

“Trời ạ, em định
đánh vỡ hết tất cả bát đĩa thật đấy à”, Thiên Diệp than trời bằng chất
giọng như không thể nào tin nổi.

Hạ Nhạc Huyên vội vàng
ngồi xuống, thu dọn những mảnh đĩa vỡ. Đột nhiên cô ấy co tay lại, máu túa ra
trên đầu ngón tay như đóa hoa nở rộ giữa mùa xuân. Dầu vậy, Hạ Nhạc Huyên cũng
không ra ngoài để băng bó vết thương mà vẫn ngồi nguyên đó tiếp tục thu dọn các
mảnh vỡ.

“Không cần nhặt nữa
đâu, Hạ Nhạc Huyên!”, tôi cất giọng lạnh lùng, nói với Thiên Diệp:
“Anh mau lấy hộp thuốc ra đây, băng bó vết thương giúp cô ấy đi.”

Thiên Diệp vội vàng kéo
Hạ Nhạc Huyên đến ngồi bên cạnh.

Hạ Nhạc Huyên ngẩng đầu
lên cười cười: “Mới rồi em chỉ định hỏi xem là những chiếc đĩa đó có phải
đưa vào máy khử độc không thôi.”

Nụ cười của cô ấy trong
sáng đáng yêu hệt như một chú cá nhiệt đới ở vùng biển Maldives, nhưng lại
khiến người ta không cảm thấy được chút niềm vui nào.

Giống hệt không gian
được ẩn giấu trong một bức tranh thủy mặc, đẹp đẽ nhưng cô tịch.

Hóa ra để quên đi một
người thật dễ dàng, bạn có thể dần dần quên đi ánh mắt, giọng nói, tên tuổi,
tất cả, tất cả của anh ta (cô ta).

Nhưng để quên đi một mối
tình thật quá khó khăn.

Cho dù là Hạ Nhạc Huyên
đã đi khắp nơi trên thế giới, nhưng nước mắt của cô ấy, nụ cười của cô ấy vẫn
luôn lưu luyến ở nơi đây.

Hoa nở hoa tàn, cho đến
khi đất trời cùng kiệt, cô ấy vẫn sẽ đi theo mách bảo của con tim để quay về
đây.

Trên đống mảnh vỡ của
chiếc đĩa vẫn còn sót lại một giọt nước, nhưng thành phần muối của giọt nước ấy
có vẻ nhiều hơn những giọt nước khác, khi nếm vào có vị mặn.

Bởi vì…

Đó là nước mắt của một
người đang rất đau lòng…

(*) Loại phim truyền
hình dưới 30 tập dành cho tuổi Teen, chủ yếu để gỉai trí

3

Buổi chiều, Hạ Nhạc
Huyên quyết định đến võ đường Không Liên thăm bố cô ấy, nhưng để trốn tránh
việc bị bố ép đi xem mặt, cô ấy vẫn để hành lý ở chỗ tôi, để hễ có vần đề gì là
chuồn thật nhanh. Tôi cũng định đến thư viện lớn nhất ở Mễ Á để tìm mấy quyển
sách hướng dẫn làm các món điểm tâm.

Ba người cùng sóng bước
đi trên đường, ánh mặt trời lướt qua giữa chúng tôi mang theo một hương vị ấm
áp hết sức khiêm nhường.

Thiên Diệp hơi nhếch
nhếch miệng lên, đôi môi hệt như cánh hoa đó được vẽ một viền ánh áng đầy mê hoặc,
lộ rõ vẻ tinh tế và hào hoa. Khuôn mặt với vẻ dịu dàng không thể nhìn rõ được
ấy giống hệt một bức tranh đẹp đẽ, thanh bình.

Hạ Nhạc Huyên kể mấy câu
chuyện thú vị khi cô ấy ở Maldives, đôi mắt hấp háy như ánh sao.

Thiên Diệp thỉnh thoảng
lại nghiêng đầu cười với tôi có vẻ như đã hòa nhập vào thế giới mà Hạ Nhạc
Huyên đang miêu tả.

“Này, cẩn
thận!”, đúng lúc Hạ Nhạc Huyên vì không cẩn thận nên suýt nữa bước hụt
xuống chỗ đường ống cống thoát nước đang sửa chữa trên vỉa hè, Thiên Diệp đã
kịp thời kéo cánh tay cô ấy lại, “Sao không để ý nhìn đường thế, ngốc xít
này.”

“Ừm, cảm ơn anh,
suýt nữa thì ngã xuống rồi, tệ thật”, Hạ Nhạc Huyên vẫn còn chưa hết sợ,
nhưng liền sau đó lại cười toáng lên: “Ha ha, anh việc gì phải căng thẳng
như thế, nếu có ngã xuống đấy anh cứu em lên là được mà, sau đó gọi số điện
thoại cấp cứu.”

“Em mà ngã xuống,
còn lâu anh mới cứu…”

Hai người đó đứng ngay
bên đường đấu khẩu như bên cạnh không còn ai khác nữa, dường như đang quay lại
trong bầu không khí đầy căng thẳng của một trận chiến quyết liệt với đầy gươm
đao khi còn nhỏ, song trong sự căng thẳng ấy vẫn có một tình cảm gắn bó mà
người ngoài nhìn qua có thể thấy được ngay.

Thời gian bay đi như
những cánh hoa, khiến người ta…

Tôi mím chặt môi, nói
bằng giọng bình thản: “Thiên Diệp, anh đưa Hạ Nhạc Huyên về trước đi, em
tự đi đến hiệu sách được rồi.”

“Ái Ni?”,
Thiên Diệp tiến lên trước kéo tay tôi, không hiểu vì sao mặt tôi tự nhiên biến
sắc.

Tôi liếc nhìn Hạ Nhạc
Huyên, sau đó gạt tay anh ra: “Nếu như bố Hạ Nhạc Huyên bắt ép cô ấy đi
xem mặt người ta, anh còn có thể giúp một tay, em đi trước đây.”

Không hiểu sao trong
lòng tôi bỗng nhiên có một tâm trạng gì đó nặng nề, khiến tôi không kiềm chế
được sự tức giận với Thiên Diệp. Nhưng tôi cũng không muốn tìm hiểu kỹ quá, để
mặc cho đầu óc trong trạng thái thoải mái.

Khó khăn lắm mới đến
được ngã tư, tôi đột nhiên mất phương hướng. Trong đầu cứ như có một tấm bản đồ
đen trắng, các hướng đông, tây, nam, bắc đều chỉ thẳng đến nỗi buồn thương,
khiến tôi không biết nên đi hướng nào.

**

Thiên Diệp đi theo Ái Ni
suốt dọc đường, nụ cười chìm dần nơi khóe miệng. Khi Ái Ni không nhìn thấy, đôi
môi anh luôn phảng phất một màu sắc ảm đạm hết sức nặng nề.

Anh nhìn thấy cô giống
hệt một con thú nhỏ không có nơi chốn để về, nháo nhác khắp nơi cố tìm một góc
nào đó để có thể một mình nằm liếm láp vết thương.

Ánh nắng mặt trời khi ấy
là một màu trắng nhợt khiến người ta ngạt thở, phủ một lớp mỏng manh lên toàn
cơ thể Ái Ni, làm cho cô giống hệt một thiên thần gãy cánh, vì mất đi khả năng
bay lượn nên lạc lối trên đường về nhà.

Cuối cùng, cô ấy cũng
đến được thư viện cần đến, đứng bên ngoài cửa lấy thẻ ra quẹt, sau đó đi vào
bên trong.

Thiên Diệp vốn muốn đi
theo Ái Ni vào trong đó, song người quản lý chặn lại vì anh chưa làm thẻ nhận
dạng thành viên ra vào tự do ở đây.

Thiên Diệp quay người,
nhìn thấy Hạ Nhạc Huyên vẫn còn chờ ở phía sau mình.

“Em đi về một mình
đi, anh ở đây đợi Ái Ni”, Thiên Diệp liếc nhìn Hạ Nhạc Huyên như thể cô là
một người xa lạ, giữa cặp lông mày tinh tế ấy là một luồng khí lạnh lẽo và xa
vắng.

Hạ Nhạc Huyên cắn chặt
môi, bỗng chốc hai chân như mất hết sức lực. Cô lùi về sau một bước.

Mấy năm nay, cô đã đi
qua nhiều thành phố khác nhau, không có người thân nào bên cạnh, tất cả chỉ là
những người bạn xa lạ mới quen. Bởi vì nghe không hiểu ngôn ngữ địa phương, thế
nên có thể tự nói với mình cái tên người mình thích…

Cái cảm giác đó… xa rời
tất cả mọi người, giống như mất tích vậy.

Giờ đây cô không thể
không nghĩ rằng, có lẽ mất tích như vậy cũng tốt, ít ra thì cũng sẽ không phải
chịu đựng sự tổn thương và đau đớn khi thấy biểu cảm lạnh lùng đó của anh.

Hạ Nhạc Huyên giận dữ ấn
ấn vào vết thương mới vừa bị mảnh đĩa vỡ đập vào, bên ngoài vết thương đã được
băng lại cẩn thận bằng băng keo cá nhân.

Chẳng bao lâu sau vết
thương sẽ hoàn toàn biến mất, chỗ da đó cũng sẽ phẳng lì như chưa từng xuất
hiện bất cứ vết tích nào.

Thế còn vết thương trong
trái tim thì sao?

Cùng với dòng thời gian
trôi đi, không những không thể nào chữa lành, mà trái lại còn trở thành nội
thương, suốt ngày đêm bị nó giày vò.

Cô cảm thấy đúng là
Thượng đế đang trêu cợt mình, khi nhỏ cô không biết phải làm thế nào để biểu
đạt tình cảm của mình, thế là cố tìm mọi cách để bắt nạt Thiên Diệp, còn bây
giờ, dù chỉ là một ánh mắt lạnh lùng của anh cũng có thể khiến cô ta đau đớn đến
mức muốn chết ngay đi được!

Ông trời ơi, như thế
thật quá bất công.

Hạ Nhạc Huyên cố gắng ép
mình bình tĩnh trở lại, cả thế giới trước mắt cô đã trở nên hư ảo, từ đầu tới
cuối trong mắt cô cũng chỉ có duy nhất một người, tai cô chỉ có thể nghe thấy
giọng nói của duy nhất một người.

Vì người ấy cô có thể
vứt bỏ hết lòng tự tôn của bản thân, cố gắng thêm một lần cuối cùng.

“Anh đợi ở đây một
mình ư? Em đợi cùng anh nhé?”

Giọng nói của cô còn
nhợt nhạt và yếu ớt hơn cả ánh mặt trời, nhưng lại phát ra một luồng nhiệt có
thể thiêu đốt tất cả.

“Không cần đâu, anh
sẽ đợi một mình”, Thiên Diệp còn không nhìn cô lấy một cái.

Liêu có phải đối với
người mà mình không để ý đến, bất luận là anh ấy (hay cô ấy) mất bao nhiêu năm
để đợi chờ, vẫn chỉ là vô vọng.

Thiên Diệp không quan
tâm đến việc Hạ Nhạc Huyên có còn ở phía sau mình hay không, anh không muốn để
cô hy vọng một chút nào, bởi vì trái tim anh đã trao gửi hoàn toàn cho Ái Ni,
không có chỗ cho bất kỳ người nào khác.

Bên cạnh thư viện là một
sân bóng rổ, mấy cậu học sinh mặc đồng phục đang chơi bóng bên trong đó. Đang
chơi thì một trong số họ ném bóng chệch mục tiêu, quả bóng bật vào thành rổ,
bắn ra ngoài đến trước mặt Thiên Diệp.

Thời gian bỗng chốc như
ngừng lại, cả thế giới trở nên lung linh sắc màu và tươi đẹp dưới nụ cười của
Thiên Diệp.

Những ngón tay thon dài
mang đầy linh khí của anh xoay chuyển quanh quả bóng, vài bước chạy đã qua hết
những cậu học sinh đó, rồi vọt thẳng lên không.

Tất cả dường như đang
trôi chậm lại.

Những lọn tóc mềm mại
của Thiên Diệp nhảy múa trong không trung, đôi mắt anh chăm chú nhìn vào rổ ném
bóng.

Những ngón tay phát lực,
quả bóng rời khỏi điểm tựa, đầu ngón tay anh giống hệt những đóa hoa nở trong
không gian ấy.

Cơ thể hoàn hảo đáp
xuống đất một cách tự tin.

Bịch!

Quả bóng lọt vào lòng
rổ, còn Thiên Diệp đứng xuống đất một cách vững vàng.

Một tiếng đồng hồ qua
đi.

Thiên Diệp ngồi trên
chiếc ghế đá cạnh sân bóng rổ, những ngón tay để trên đầu gối khẽ khàng nhịp
theo một tiết tấu nào đó.

Ánh mặt trời chiếu chếch
chếch trên nữa mặt anh, tỏa ra một vầng sáng đầy huyễn hoặc.

Một tiếng rồi, lại một
tiếng nữa qua đi.

Sân bóng đã không còn
tiếng người huyên náo, quả bóng chầm chậm lăn đến gần chân Thiên Diệp trong sự
cô đơn lặng lẽ. Anh đứng dậy, một mình dẫn bóng chạy đến gần đích ném để được
nghe tiếng bịch bịch đầy mạnh mẽ nện xuống nền sân đất.

Ánh nắng kéo dài mãi,
dài mãi cái bóng của anh.

Lại một tiếng đồng hồ
nữa qua đi.

Thiên Diệp đứng trước
cửa thư viện, nhìn qua cửa sổ vào bên trong.

Một cơn mưa nhỏ bất chợt
đổ xuống, từng hạt rơi tí tách.

Lạnh giá như băng.

Ngấm dần vào từng vùng
da để lộ ra ngoài của anh.

**

“Thiên Diệp?”,
tôi cầm ô đi ra ngoài, lập tức trông thấy Thiên Diệp đang đứng đó.

Anh đứng tựa lưng vào
tường, những ngón tay đưa ra bên ngoài bầu không buốt giá đón lấy những hạt mưa
lạnh thấu xương.

Những hạt mưa li ti bắn
tóe lên, phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

Thiên Diệp quay đầu lại,
nụ cười ấm áp của anh cùng với không gian lạnh giá xung quanh chợt làm thành
một bức tranh đầy mâu thuẫn. Nụ cười ấy dần dần xán lạn đến cực điểm, giống hệt
cánh bướm bay qua mặt bể, đẹp tuyệt vời tới mức có thể quên hết tất cả mọi thứ
trên đời.

“Em ra rồi à?”

“Anh vẫn đợi em đấy
ư? Anh đúng là đồ ngốc”, tôi hơi nổi cáu, dùng mấy quyển sách vừa mượn
được đánh Thiên Diệp.

Thiên Diệp đột nhiên giữ
chặt lấy hai tay tôi, kéo tôi vào lòng anh.

Tôi không nhìn thấy biểu
cảm của Thiên Diệp, chỉ nghe thấy giọng nói yếu ớt đầy lo lắng của anh:

“Lần sau em đừng
vứt bỏ anh dễ dàng như thế nữa, bất kể là vì ai. Bởi vì anh chưa bao giờ nghĩ
đến việc phải rời xa em.”

“…”

“Sau này… đừng vứt
bỏ anh dễ dàng như thế nữa, bất kê… là vì ai. Em biết chưa? Mộ Ái Ni.”

Nước mưa rơi trên trán,
trên mắt tôi, nhưng rõ ràng tôi cảm nhận được vị mằn mặn trong đó. Bởi vì biết
rằng Hạ Nhạc Huyên thích Thiên Diệp, nên tôi cố ý tức giận, cố ý làm ra vẻ chán
ghét, cố ý đẩy anh ra…. Nhưng đến giờ này tôi đã hiểu, hành động vừa rồi của
tôi đã đem lại cho Thiên Diệp sự tổn thương lớn đến thế nào.

“Bất luận em có
phải là người mang tướng mệnh “thiên sát cô tinh” hay không, anh cũng
không cần biết sau này có phải đối mặt với cái chết hay không, bởi vì có một
thứ đối với anh còn đáng sợ hơn cái chết, đó là sự lạnh lùng xa cách của
em.”

Tai tôi bỗng nhiên mất
đi thính lực, trái lại câu anh vừa nói cứ lặp đi lặp lại trong tim.

Nỗi buồn thương cứ vậy
nở từng đóa lớn trong không trung, tất cả nỗi bất an tích tụ lại của 5 năm qua
như nhấn chìm lấy tôi.

“Em xin lỗi, Thiên
Diệp…”, dường như được một tình cảm nào đó không gọi được tên dẫn lối,
cuối cùng những tâm tư vốn được cất giữ nơi sâu thẳm nhất, kín đáo nhất của
trái tim bỗng chốc được tôi thổ lộ ra trong khoảnh khắc ấy, “Em đang rất
lo sợ, lo sợ rằng sẽ có ai đó hợp với anh hơn em, người đó sẽ mang lại nhiều
hạnh phúc cho anh hơn, sợ rằng một người mang tướng mệnh “thiên sát cô tinh”
như em sẽ mang đến cho anh một tương lai đầy bi thảm, sợ rằng,… sợ rằng cuối
cùng anh sẽ rời bỏ em, không còn ở bên em…”

Xin lỗi anh.

Nhìn thấy Hạ Nhạc Huyên
làm cho anh cười vui vẻ như vậy, em đã hơi nổi cáu, thậm chí là… ghen.

Dù rằng anh đã ở bên em
lâu như vậy, nhưng em vẫn rất lo lắng, vẫn sợ rằng… có lẽ em không phải là sự
lựa chọn duy nhất của anh.

“Đồ ngốc, sao em
lại có thể nghĩ như thế chứ. Không bao giờ, Ái Ni, không bao giờ… Anh sẽ vĩnh
viễn không bao giờ rời xa em”. Giọng nói của Thiên Diệp vừa mang vẻ vui
mừng lại thấm đẫm nỗi buồn thương.

Vòm ngực của anh mới ấm
áp làm sao.

Bàn tay đang buông xõng
của tôi dần dần chuyển dịch lên trên, cuối cùng cũng ôm trọn lấy tấm lưng rộng
lớn của anh.

Xuân về hoa nở, dường
như có thứ gì đó vừa hé nở trong trái tim tôi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+