Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nữ hoàng và kẻ cướp – Chương 07 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 7: Tình yêu mãi mãi của ai và ai

 

 Cô cũng đã từng lo lắng như thế, sợ anh xảy ra chuyện, sợ anh
không thể bình yên quay về, sợ không còn được gặp anh nữa, sợ tới mức không
màng bất cứ điều gì, cũng không suy nghĩ được gì, chỉ muốn lập tức bay ngay tới
bên cạnh anh.

 

Bất ngờ có được, bất ngờ mất đi, như thế mới có niềm vui bất
ngờ.

 

 

Sau khi
ra khỏi sân bay Thành Chí Đông ngồi im lặng trên xe. Nhà máy ở ngoại ô thành
phố, mất khoảng một giờ đi xe, những người ngồi bên cạnh báo cáo tình hình rất
sôi nổi, anh không nói gì, không khí trong xe rất bí bách.

 

“Tổng
giám đốc Thành, xung đột giữa chính phủ và phiến quân ở đây ngày càng tăng,
chúng ta đã nhận được lời cảnh báo từ bên quân đội, tất cả những nhân viên có
quốc tịch ngoại quốc đều phải tạm thời sơ tán đi nơi khác, tập trung ở khu vực được
chính phủ bảo vệ. Nhưng nếu những kĩ sư nước ngoài bị chuyển đi sơ tán thì nhà
máy phải tạm dừng sản xuất, các đơn hàng trong năm nay sợ không giao kịp tiến
độ, tổn thất rất lớn”.

 

Khí hậu
ở Philippines rất nóng, đã gần trưa, trên đường rất ít người đi lại, đa số là
những quân nhân được trang bị vũ trang trên người.

 

Tình
hình ở đất nước này lúc nào cũng bất ổn, anh cũng đã sớm có sự chuẩn bị về tâm
lí, nhưng đột nhiên nghiêm trọng tới mức này, thật đúng là không kịp phòng bị.

 

Thành
Chí Đông cầm mấy tờ báo địa phương và thông báo của bên quân đội đọc kĩ, anh
nhíu mày, công khai bắt cóc người nước ngoài để uy hiếp chính phủ, đây không
còn là vấn đề tranh chấp giữa chính phủ và phiến quân nữa mà đã trở thành vụ
khủng bố mang tính quốc tế rồi.

 

Đúng là
rất rắc rối, càng đáng giận hơn nữa là lại uy hiếp chính phủ đúng vào lúc này,
anh cầm tờ báo trên tay mà nghiến răng kèn kẹt.

 

Xe chạy
rất nhanh, ra khỏi thành phố hai bên đường đều có quân đội giám sát tuần tra,
nhìn thấy xe của họ từ xa đã vẫy tay ra hiệu cho xe dừng lại để kiểm tra.

 

Hàng
rào chắn bên đường tập trung rất nhiều quân nhân vũ trang đầy đủ, một nhân viên
bản địa xuống xe nói chuyện với họ, ánh mắt của những quân nhân đó không ngừng
quét vào trong xe, cuối cùng một người hình như là đội trưởng đi tới gõ gõ vào
cửa xe, nói bằng tiếng Anh: “Chào anh, mời anh xuất trình hộ chiếu”.

 

Trong
xe còn có phụ trách nhà máy người Philippines, nghe thấy vậy liền túm lấy tay
anh: “Tổng giám đốc Thành, để tôi xuống nói với họ”.

 

“Không
cần đâu”. Anh khẳng khái đẩy cửa bước xuống xe.

 

Ra khỏi
cửa nhà Diệp Tề Mi hít một hơi thật sâu, ông Diệp đi bên cạnh mỉm cười an ủi:
“Mẹ con là thế, đừng bận tâm quá”.

 

“Con
biết”. Cô đi ra ngoài với ba, xe của nhà đỗ trong sân trước cửa nhà, nhìn ba
phấn khích ngồi lên xe, cô cười tươi để lộ cả hàm răng trắng: “Ba, ba thích lắm
phải không?”.

 

Sau khi
nghỉ hưu, ông Diệp mới thực hiện được giấc mơ tự lái xe của mình, vừa lấy được
bằng lái thì nhận được món quà là chiếc xe này của con gái.

 

Lúc này
vừa nghe thấy con hỏi, ông lập tức nắm lấy vô lăng gật đầu rất mạnh: “Sao lại
không thích, lần trước ba còn lái xe đưa mẹ con tới hồ Dương Trừng để ăn cua,
tiếc là con bận, không thể đi cùng”.

 

Việc
này cô biết, lần đó mẹ vừa đi về đã gọi điện cho cô, nói là đời này sẽ không
bao giờ ngồi xe do ông già đó lái nữa, đi phải mất bốn, năm tiếng đồng hồ, dậy
từ sáng sớm mà mãi tận chiều mới được ăn cua, đi như thế thì đi bằng lái xe kéo
cũng đến nơi, thà đi bộ còn hơn.

 

“Ba, có
cần con lái không?”. Vừa nhớ lại vừa cười, xe vẫn còn chưa khởi động, Diệp Tề
Mi đặt tay lên vô lăng.

 

Nhìn
hành động của con gái liền biết ngay cô nghĩ gì, ba cô liền ôm chặt vô lăng,
nhất định không chịu buông: “Không được, ba nhất định phải đích thân lái xe đưa
con về”.

 

Diệp Tề
Mi không giành với ba nữa, thắt dây an toàn xong, cô nhìn ba từ từ cho xe lăn
bánh ra khỏi sân của chung cư, trời đã tối, con đường nhỏ quen thuộc rất yên
tĩnh, hồi nhỏ cô thường ngồi ở yên sau chiếc xe đạp màu đen của ba, lúc ấy chỉ
nhìn thấy tấm lưng rộng của ba, khi ôm cảm giác ấm áp vô cùng.

 

Không
biết tại sao hôm nay cô đặc biệt nhạy cảm, chỉ chút hồi ức này thôi cũng khiến
lòng gợn sóng, tự mình thấy lạ lẫm với chính mình, cô kéo kéo đai an toàn, nhẹ
nhàng nói: “Con cảm ơn ba”.

 

“Cảm ơn
ba? Con dù lớn thế nào cũng vẫn là Bảo Bảo của ba, cảm ơn cái gì”.

 

Ông
Diệp cười lớn.

 

Cô cảm
thấy bất an, tay cô áp vào bụng dưới, gục trán vào vai ba nói nhỏ: “Không được,
con vẫn phải cảm ơn, cảm ơn ba nhiều lắm”.

 

Con gái
từ nhỏ sống khá tự lập, khi lớn lên rất hiếm khi cô nũng nịu, không biết tâm sự
trong lòng cô, chỉ nghĩ hôm nay bị mẹ giáo khuấn một trận khiến cô buồn, ông
Diệp lập tức giảm tốc độ, vừa an ủi vừa tận hưởng sự nũng nịu đã lâu ngày không
có của cô con gái, tươi cười hớn hở: “Được rồi, cho dù có chuyện gì thì ba cũng
sẽ đứng về phía con, cứ yên tâm, chút nữa về ba sẽ nói chuyện với mẹ”.

 

Về đến
nhà đã rất muộn, tắm xong, cô đứng trước gương ngắm mình thật kĩ. Bụng dưới vẫn
rất phẳng, không thể tưởng tượng được trong đó có một mầm sống đang lớn lên.
Cảm giác thật kì diệu, cô đưa tay kéo hai vạt áo trước của áo choàng tắm lên
cao, nghiêng mình tưởng tượng ra hình dạng của mình sau này, sau đó thì không
nhịn được phì cười thành tiếng.

 

Cười
xong cô kéo lại áo choàng ngay ngắn, đi chân trần từ phòng tắm vào nhà, điều
hòa trong phòng mát lạnh, cô bất giác hắt hơi một cái.

 

Diệp Tề
Mi đưa tay điều chỉnh máy lạnh trong phòng, nụ cười trên mặt cô chuyển thành
tiếng thở dài, nằm lên giường động tác đầu tiên là với tìm điện thoại, nghĩ thế
nào lại bỏ xuống, nghiêng người nhắm mắt.

 


những việc có gấp cũng chẳng để làm gì, nếu anh đã không gọi cho cô, chắc chắn
cũng đang suy nghĩ rất lung.

 

Cô lại
lật người, mắt mở to nhìn chằm chằm vào bóng tối, nghĩ gì mà lâu như vậy không
gọi điện cho cô.

 

Cô bấm
cho màn hình điện thoại sáng lên, sau đó đợi nó dần dần tối đi, cho tới khi
hoàn toàn tắt hẳn. Lần đầu tiên cô buồn phiền vì một cuộc gọi, nhận ra mình đã
nhấn nút cho điện thoại sáng lên không biết bao nhiêu lần, cảm thấy khinh miệt
hành vi của chính mình, Diệp Tề Mi giận dỗi tắt máy, cuối cùng xoay người nhắm
mắt bắt mình phải ngủ.

 

Cơ thể
cô khá mệt mỏi, đã ngủ thì ngủ khá sâu, sáng sớm hôm sau cô bị đánh thức bởi
cuộc điện thoại của trợ lý.

 

“Luật
sư Diệp, hôm nay có phiên tòa, đương sự đã đến rồi, mấy lần gọi hỏi chị, gọi
vào điện thoại chị không mở máy, em đành gọi vào số máy bàn, chị không sao chứ?”.

 

Diệp Tề
Mi hoảng hốt giật nẩy người lên, cầm ống nghe ngẩng đầu nhìn đồng hồ, trời ạ,
cô ngủ liền một mạch tới tận bây giờ, lẽ nào hệ thống miễn dịch còn ảnh hưởng
cả tới đồng hồ sinh học?

 

Giờ có
phi xe như bay tới cũng không kịp, Diệp Tề Mi vừa xuống giường vừa nói ngắn gọn
vào ống nghe: “Mang hết tài liệu tới tòa đợi tôi, tôi sẽ đến ngay”.

 

Cô làm
vệ sinh cá nhân rồi mặc quần áo, tự vật lộn với mình như đang đánh nhau rồi túm
lấy chìa khóa xe lao ra ngoài, lúc mở máy thì nhận được một đống tin nhắn, toàn
là tin báo các cuộc gọi nhỡ.

 

Không
còn thời gian để xem nữa, cô vào xe và khởi động máy, ra khỏi khu vực chung cư
lên thẳng đường cao tốc, bảo vệ khu nhà có ấn tượng sâu sắc với cô và chiếc xe
của cô, nhìn thấy từ xa đã mở thanh chắn ngang, theo thói quen giơ tay lên vẫy
và tươi cười, qua cửa xe nhìn thấy cô gật đầu, chiếc Volvo màu đỏ đã lao về
phía trước, mất hút.

 

Dù có
nhếch nhác tới thế nào, trước khi xuống xe Diệp Tề Mi vẫn chỉnh lại y phục một
lần nữa, dùng một thái độ hết sức lạnh lùng bước vào bên trong tòa án, ngành
nào có bí quyết của ngành ấy, ra tòa như ra chiến trường, khí thế là quan trọng
nhất.

 

Đã quen
với vẻ uy quyền của cô, những người bên cạnh không một ai dám đặt dấu hỏi về
việc cô vội vội vàng vàng xuất hiện vào phút chót. Nhưng chỉ mình cô biết, toàn
bộ sức lực trong người cô đã dùng vào việc giữ cho vẻ mặt mình bình tĩnh, thản
nhiên, chỉ một đoạn hành lang ngắn thôi mà cô bước đi trong nhịp tim gấp gáp,
chân như muốn nhũn ra.

 

Trình
tự xử án khô khan, tất cả đều phải từng bước từng bước một mà thực hiện, xuất
trình chứng cứ, đọc cáo trạng, cô làm việc từ trước tới nay luôn luôn chuẩn bị
chu đáo, lại là người quen việc, chuyên nghiệp, nhưng lần này cảm giác rất
khác, trái tim cứ đập thình thịch mãi không chịu trấn tĩnh lại, tức ngực khó
thở, chưa bao giờ cô thấy thời gian xử án lại bức bối và dài đến thế.

 

Thẩm
phán biết cô rất rõ, cuối cùng sau khi tuyên án xong không nhịn được đã lên
tiếng hỏi thăm: “Luật sư Diệp, cô khó chịu ở đâu phải không? Trông sắc mặt cô
kém lắm”.

 

Không
có nhiều thời gian nên cô chỉ lắc đầu, còn rất nhiều giấy tờ cần phải lấy chữ
ký của cả hai bên đương sự, nên cô là người đầu tiên bước ra khỏi phòng xử án.

 

Bên
ngoài tòa án ánh mặt trời chói chang, không khí nóng tới mức dính lại như keo,
cảm giác bước từ sảnh lớn mát lạnh ra ngoài, da cũng dính dính.

 

Người
chồng cũ cùng luật sư của mình đi tới, nhìn thẳng vào thân chủ của cô với ánh
mắt căm hận như đang nhìn kẻ thù, “Sao cô lại có thái độ như vậy? Chẳng phải
những gì cô muốn đều đã đạt được cả rồi, còn giả vờ đau khổ gì nữa, muốn diễn
kịch tới cùng phải không, tiếc rằng đây không phải là sân khấu kịch, đừng để người
ta cười cho”.

 

Thân
chủ của cô là một phụ nữ có khuôn mặt gầy đến xanh xao, sau khi nghe xong phán
quyết của tòa án không nói một câu nào, chỉ cúi đầu nét mặt nghiêm nghị đi ra
ngoài, lúc này khi nghe thấy anh chồng cũ nói vậy liền ngẩng đầu lên, nét mặt
lạnh nhạt: “Này anh, xin anh hãy chú ý tới thái độ trong lời nói của mình, bắt
đầu từ lúc này trở đi, tôi không còn có nghĩa vụ phải nhẫn nhịn bất cứ sự xúc
phạm nào của anh nữa”.

 

Người
chồng nghe thấy vậy liền tức tối trừng mắt nhìn lại, nhìn cũng biết là đang
không kiềm chế được sự bực dọc.

 

Vợ
chồng đã tới mức này còn không bằng cả người xa lạ, đã quen với cảnh tượng như
vậy, nếu là bình thường thì cô sẽ không buồn chớp mắt. Nhưng lúc này toàn thân
cô không còn chút sức lực nào nữa, chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng giải quyết
cho xong mọi việc để về nhà nghỉ ngơi, cô bước lên phía trước đưa tay ra ngăn
anh ta tiếp tục nói, “Này anh, tòa đã phán quyết xong rồi, sau khi những giấy
tờ này được ký, tôi nghĩ cơ hội hai người gặp nhau cũng không nhiều nữa đâu,
cần gì phải làm vậy chứ?”.

 

Người
đàn ông kia là chủ một doanh nghiệp tư nhân, tự mình mở một công ty thương mại,
bình thường đã quen với việc la hét, giờ lại đau đớn vì mất đi một số tài sản
lớn, lúc này đang rất tức giận, thấy cô tiến lên phía trước mắt anh ta đỏ ngầu,
anh ta vung tay lên, giọng căm hận: “Cô đừng vội đắc ý, sau này ra đường nên
cẩn thận thì hơn”.

 

Đầu óc
quay cuồng, cô lùi lại một bước, chút nữa thì ngã. Trợ lý chạy lại, quát lớn:
“Anh làm gì vậy?”.

 

Cô túm
lấy vai của trợ lý, đứng vững lại, Diệp Tề Mi dừng lại một lát rồi mới nói:
“Tiểu Mai, ghi những lời anh ta vừa nói vào”.

 

Sau đó
chỉ vào thân chủ của mình và luật sư của anh ta đang đứng bên cạnh, và cả một
người mặc đồng phục, lúc đó đang tới tòa án để làm việc với nhân viên của tòa,
“Cô, anh và cả anh nữa, vừa rồi tôi bị người ta đe dọa, tôi tạm thời bảo lưu
quyền tố cáo người đàn ông này, các vị đều là nhân chứng”.

 

Hả…?
Không ngờ cô lại ghê gớm đến thế, người đàn ông vừa rồi còn ăn nói hung hăng
kia đứng im như tượng gỗ.

 

Cuối
cùng sau khi mọi việc kết thúc, Diệp Tề Mi cảm giác đến hít thở cũng phải cố
sức, bận rộn từ sáng tới chiều không kịp ăn gì, tạm thời lúc này cô không còn
sức để làm bất cứ việc gì nữa, cô dựa người vào lưng ghế thở dài.

 

Điện
thoại bị ném trên bàn, lặng như tờ không một động tĩnh. Cô đưa tay ra cầm lên,
trên đó có rất nhiều lời nhắc, bạn có cuộc gọi nhỡ nhưng đều là những cuộc gọi
nhỡ của trợ lý sáng sớm nay, lúc đó cô vẫn còn chưa mở máy.

 

Ban đầu
là cảm giác giận dỗi, nhưng giờ thì chuyển sang lo lắng.

 

Thành
Chí Đông, anh thế nào rồi?

 

Người
đàn ông này luôn thẳng thắn đơn giản, bên ngoài thì nhìn giống người Trung Quốc
nhưng bên trong tâm hồn, lối sống đều theo phong cách của người Mỹ, biểu lộ
tình cảm thẳng thắn không úp mở, có điều gì không vui cũng lập tức cho cô biết
ngay để dễ dàng hiểu nhau, cùng nhau giải quyết.

 

Đã
chứng kiến nhiều những mối tình gắn bó keo sơn vượt qua khó khăn trắc trở rồi
cũng chia tay kiểu Trung Quốc, tính cách này của anh càng thêm đáng quý và xứng
đáng được trân trọng.

 

Chính
vì điều đó, cô mới ngay lập tức thông báo cho anh biết rằng anh có con, cũng
biết anh sẽ rất kinh ngạc, bất ngờ, không biết nên đối diện với việc này như
thế nào, rồi anh sẽ suy nghĩ, nhưng quyết sẽ không bao giờ bốc hơi khỏi thế
gian này.

 

Không
chần chừ, cô cầm điện thoại lên nhấn nút gọi, không nghe thấy tiếng nhạc chuông
quen thuộc, bên đó chẳng vọng lại bất cứ một âm thanh nào.

 

Kinh
ngạc nhìn lại chiếc điện thoại một lần nữa, lại hỏng rồi sao? Chẳng phải vừa
mới mua sao?

 

Cô nhấn
nút rồi tiện tay bấm gọi cho một số bất kì nhanh chóng được kết nối, giọng của
trợ lý Tiểu Mai đầy ngạc nhiên vang lên:

 

“Luật
sư Diệp, em ở bên ngoài mà, sao chị lại gọi vào di động?”.

 

Đâu có
hỏng… Diệp Tề Mi đành tìm một lý do để lấp liếm: “Ờ, giờ cũng chẳng còn việc gì
nữa, chúng ta cùng ra ngoài ăn chút gì đó được không?”.

 

“Vâng,
được ạ”. Hiếm khi thấy luật sư Diệp chủ động mời đi ăn, giọng nói ở đầu dây bên
kia rất vui vẻ.

 

Quán
trà và đồ ăn nhẹ kiểu Hồng Kông từ sáng tới tối lúc nào cũng rất đông khách,
ngồi xuống chiếc ghế mềm trong góc tường, Tiểu Mai bắt đầu dò ngón tay trên tờ
thực đơn được ép dưới kính bàn, đọc một tràng: “Hoành thánh tôm thế nào ạ? Ai
da, lâu rồi không được ăn caramen, chị có muốn gọi món gì ngọt ngọt chút
không?”.

 

Vốn
không phải là người quá kén chọn nên Diệp Tề Mi đồng ý. Mặc dù hôm nay không có
tâm trạng để ăn, nhưng giờ thì khác, không muốn cũng phải ăn.

 

Tiếng
người cười nói ồn ào, nhân viên phục vụ tay bưng khay đồ ăn đi như chạy, khi
bưng món lên đều lớn tiếng hỏi: “Bánh bao dứa của bàn nào đây? A, tào phớ hạnh
nhân của anh sẽ được mang lên ngay”.

 

Cuối
cùng cũng quyết định xong sẽ gọi những món gì, Tiểu Mai đưa tay vẫy phục vụ
lại, Diệp Tề Mi ngồi yên lặng bấm điện thoại gọi liên tục, vẫn không được, sau
khi tắt đi trán có hơi nhăn lại, thi thoảng lại nhấn nút gọi lại.

 

Hiếm
khi nhìn thấy bộ dạng cô thấp thỏm không yên như thế, Tiểu Mai thắc mắc: “Ai
vậy chị? Không gọi được ạ?”.

 


ngẩng đầu lên mỉm cười, đằng sau Tiểu Mai là màn hình ti vi được treo lơ lửng
trên không, liếc mắt nhìn qua, Diệp Tề Mi đột nhiên đứng bật dậy.

 

“Luật
sư Diệp?”. Hôm nay biểu hiện của luật sư Diệp rất bất thường, Tiểu Mai líu
lưỡi.

 

Trên
màn hình ti vi đang phát tin tức quốc tế, trong quán rất ồn ào, không nghe rõ
đang nói gì, nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi chuyển hình đó, dòng chữ
chạy phía dưới cô nhìn rất rõ.

 

“Theo
tin cho biết, hiện tại tình hình chính trị ở Philippines rất bất ổn, tại vùng
ngoại ô của thủ đô Manila, lúc năm giờ chiều nay theo giờ địa phương ngày hôm
qua, lực lượng vũ trang chống chính phủ đã bắt giữ hai mươi mốt người nước
ngoài làm con tin, theo nguồn tin cho biết trong số đó có một nam thương nhân
Hoa Kiều, chính phủ nước sở tại lên án mạnh mẽ hành động này…”.

 

Cô cứ
đứng im như vậy, điện thoại vẫn đang áp vào tai, khi bừng tỉnh lại mới thấy
mình vẫn đang đứng dưới màn hình ti vi, mắt trừng trừng nhìn vào đó.

 

Những
ánh mắt tò mò từ bốn phía dồn vào cô, mọi người đều giật mình vì biểu hiện của
cô, Tiểu Mai cũng hốt hoảng đứng bật dậy đưa tay ra lay: “Luật sư Diệp, đã xảy
ra chuyện gì thế ạ?”.

 

Ngón
tay cô bấu chặt vào chiếc điện thoại, áp chặt vào tai, khiến cô mơ hồ có cảm
giác đau, đôi môi nhợt nhạt mím chặt.

 

Từ nhỏ
tính cách của cô đã rất cứng rắn, mạnh mẽ, cũng có khả năng chịu đau giỏi hơn
những đứa trẻ khác, đả kích càng lớn thì mặt cô càng không biến sắc, lúc bảy
tuổi khi cô vừa ra khỏi cửa, một cơn gió mạnh ập tới làm cửa sập lại quá nhanh,
cô chưa kịp rút tay về, bị kẹp tới mức không còn ra hình dạng ngón tay nữa.
Nhưng trước sự đau đớn tột cùng đó, cô chỉ ngồi thụp xuống co người lại im
lặng, không nói một câu nào cho tới khi nỗi đau đớn qua đi.

 

Ba mẹ
đều rất bận rộn, cô đã quen với việc phải ở nhà một mình, có khóc cũng chẳng có
ai tới an ủi dỗ dành, thế thì thà chẳng khóc còn hơn.

 

Sau này
dần lớn lên, càng cảm nhận được ưu điểm trong việc xử lý mọi việc theo chiều
hướng đó, đúng thế, cho dù có xảy ra chuyện gì, càng tỏ ra hoảng loạn cũng chỉ
gây tò mò và thu hút sự chú ý của người xung quanh, chẳng ích gì, thà im lặng
để tự mình giải quyết.

 

Tự tận
đáy lòng cô vẫn rất bình tĩnh, hốt hoảng gì chứ? Philippines lớn như vậy, người
nước ngoài ra vào cũng đâu phải ít, người đó chưa chắc đã là anh ấy, hơn nữa có
phải viết kịch bản cho phim truyền hình đâu, làm gì có chuyện trùng hợp đến thế?

 

Có gì
mà phải lo lắng? Nhưng lần này không giống với những lần trước, còn chưa kịp
suy nghĩ cho rõ ràng thì cơ thể đã có những phản ứng rất đáng bị chỉ trích, thì
ra những mệt mỏi vẫn quanh quẩn trong người suốt thời gian qua lúc này ào ào
dâng lên như lũ cuốn đúng vào lúc tâm trạng cô mềm yếu nhất, cô muốn quay về
chỗ ngồi nhưng đôi chân như đang run rẩy, không thể nhấc lên được.

 

“Luật
sư Diệp?”. Tiểu Mai gọi to hơn.

 

“Em ở
lại ăn nhé, chị có việc phải xử lý gấp”. Cô tỉnh ra, vội vàng nói với Tiểu Mai
một câu rồi cầm túi xách lao ra ngoài.

 

Đứng
trước xe của mình cô trấn tĩnh lại, sau đó tìm điện thoại nhấn nút gọi.

 

“Chung
Chung, mình là Tề Mi”.

 

Chung
Chung là bạn học cũ của cô, sau khi tốt nghiệp vào công tác trong một cơ quan
truyền thông, nhận được điện thoại của cô rất kinh ngạc, “Tề Mi? Bọn mình đúng
là có thần giao cách cảm, mình đang định gọi điện cho cậu, cuối tuần này họp
lớp nhé, ăn uống xong sẽ đi hát, lần này không được bỏ về giữa chừng đâu đấy”.

 

Đâu còn
thời gian để nói chuyện phiếm với cô ấy nữa, Tề Mi nói ngắn gọn: “Mình có
chuyện này muốn hỏi cậu, liên quan tới những người bị bắt giữ ở Philippines ngày hôm qua”.

 

“A? Cậu
cũng có hứng thú với những tin như vậy sao? Giờ không làm luật sư nữa, chuyển
qua làm cho Liên Hợp Quốc hả?”.

 

Là bạn
giường tầng trên tầng dưới, Chung Chung định trêu ghẹo cô như thời còn đi học.

 

“Chung
Chung, mình không đùa đâu. Trong số những người bị bắt giữ đó có phải có một
người đàn ông Hoa Kiều không? Hãy cho mình biết tên của anh ta”.

 

“Tên?
Cậu hỏi cái này để làm gì?”. Nghe giọng cô rất nghiêm túc, Chung Chung ngạc
nhiên, trong ấn tượng của cô Tề Mi không phải là người có tính hiếu kì, sao đột
nhiên lại quan tâm tới những chuyện đại sự trên thế giới.

 

“Mau
nói cho mình trước đã”.

 

Tâm
trạng rối bời, Diệp Tề Mi nắm chặt điện thoại để kiềm chế cảm xúc.

 

“Đợi
chút, để mình xem đã”.

 

Không
đùa nữa, Chung Chung cúi đầu kiểm tra, “Không có, danh sách vẫn chưa được gửi
đến, tuy nhiên đa phần họ đều là khách du lịch, còn có một thương nhân người
nước ngoài, ố ô, người đó mang quốc tịch Mỹ”.

 

Tay run run, điều hòa trong xe mát
lạnh, lúc này cô mới để ý người mình ướt đẫm mồ hôi. Ngồi ngay ở ghế lái, mỗi
lần gió lạnh từ điều hòa thổi tới, cô run lên bần bật.

 

Gọi
điện thoại đặt vé máy bay, Diệp Tề Mi lái xe như bay về nhà, vừa vào nhà mở
ngăn kéo lấy hộ chiếu, chuẩn bị một ít đồ đơn giản, sau đó xách túi đi ra
ngoài. Vừa xuống lầu thì gặp Lận Hòa, anh tỏ vẻ ngạc nhiên: “Tề Mi, em đi công
tác à?”.

 

“Không,
tôi có việc riêng phải đến Philippines”.
Cô vẫn bước nhanh về phía trước.

 

Lận Hòa
kéo cô lại ngăn cản: “Việc gì mà gấp đến thế? Hôm qua em vừa ngã phải vào bệnh
viện, giờ lại muốn ra nước ngoài, em không biết lựa sức mình sao?”.

 

“Lận
Hòa”. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, “Cảm ơn anh đã quan tâm, nhưng giờ tôi đang
vội”.

 

“Tề
Mi”. Anh cũng nhất định không buông tay, bị ánh mắt lạnh lùng của cô chiếu
thẳng vào người.

 

Sắc mặt
cô trắng bệch, nhìn đã thấy không khỏe, Lận Hòa nới lỏng tay, sau đó chậm rãi
nói: “Em ra sân bay phải không? Tôi đưa em đi nhé?”.

 

“Không
cần, tôi tự lái xe”.

 

Không
có cách nào ngăn cản cô, anh đành đứng im lặng nhìn cô lên xe và khởi động máy,
tốc độ của chiếc xe Volvo màu đỏ không nhanh, ngược hẳn với bộ dạng hùng hổ vừa
rồi của cô.

 

Cảm
thấy nghi ngờ, anh nhìn chằm chằm vào nó, chiếc xe chuẩn bị lăn bánh ra khỏi
cổng lớn liền hơi khựng lại, sau đó đầu xe như nghiêng sang một bên, nguy hiểm
sượt qua trụ cổng.

 

Lận Hòa
hốt hoảng lao đến, còn chưa chạy đến nơi thì nghe thấy tiếng phanh xe như xé
trên đường và tiếng nhiều người kêu la ầm ĩ.

 

Còn
chưa mở mắt ra nhưng cô đã nghe thấy tiếng ai đó đang nói chuyện ở bên cạnh,
giọng chị Lí Vân nghe rất bực bội: “Cậu rõ ràng biết là sức khỏe nó không tốt,
còn để nó lái xe một mình, giờ đứng đấy mà lo lắng, lo thì được ích gì, hối hận
dần đi là vừa”.

 

Trong
phòng chìm vào im lặng rất lâu mới có người trả lời, là tiếng Lận Hòa: “Bác sĩ
Lí, tôi chỉ mong Tề Mi không có chuyện gì, chị có thể nói cho tôi biết tình
trạng hiện giờ của cô ấy được không?”.

 

Cảm
nhận được thái độ thành khẩn của anh, giọng Lí Vân như dịu lại: “Nó không sao,
có điều sau khi sảy thai cơ thể rất yếu, về nhà phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, thời
gian này nó cần có người chăm sóc”.

 

Tứ chi
cô nặng trịch, mi mắt cũng vậy, rất mệt, vốn không có cảm giác đau, chỉ buồn
ngủ thôi, cũng không muốn mở mắt ra giải thích, nhưng khi nghe thấy hai từ đó,
trái tim cô như bị buộc chặt bởi một sợi dây, không biết ai đó đang ra sức siết
chặt, cứ mỗi một nhịp đập, nút thắt lại chặt thêm, đau đớn đến không thể thở
được, không đợi cơ thể kịp phản ứng, khóe mắt đã nóng ấm, nước mắt cứ thế trào
ra.

 

“Tề
Mi”. Mọi người cùng đồng thanh gọi, sau đó là giọng Lận Hòa hết sức khẩn cầu: “Bác
sĩ Lí, có thể để tôi ở lại với cô ấy một lúc không?”.

 

Lí Vân
thở dài, sau đó tiếng bước chân xa dần.

 

Trong
phòng yên tĩnh, “Tề Mi?”.

 

Giọng
rất nhỏ, trước mắt vẫn tối sầm, mở mắt ra, nhìn thấy anh đang cúi người xuống
gọi, ánh mắt cô lạnh lẽo.

 

Đầu óc
như đặc quánh, nhưng nghĩ một lúc thì thấy trống rỗng.

 

Mới có
một ngày, nhưng cô đang nhớ lại. Trong cửa hàng bánh bao hôm ấy, cô ngồi trong
xe bên kia con đường nhỏ hẹp người qua lại tấp nập, chăm chú nhìn cô bé với mái
tóc dài đen mượt vừa nói vừa nhón chân lên thơm vào má mẹ.

 

Thời
khắc đó, cô cũng đã tưởng tượng, tưởng tượng trong bụng mình cũng đang mang một
em bé nhỏ xíu, thơm tho và mềm mại, bởi vì có sự gắn kết máu mủ nên cảm thấy đó
chính là bảo bối đáng quý nhất trên thế giới này.

 

Và cả
lúc ngồi bên cạnh ba, nhìn ba lái xe từ từ đi ra khu nhà mình ở, lúc nói chuyện
với cô lúc nào cũng cười, rất yêu thương gọi cô là Bảo Bảo, ba nói rằng cô có
lớn thế nào vẫn là Bảo Bảo của ba.

 

Lúc đó,
cô cũng đã tưởng tượng, tưởng tượng đến hình ảnh người đàn ông đó nhìn thấy con
liền mỉm cười, tưởng tượng cảnh đứa bé gọi anh là ba, sau đó được anh nhấc bổng
lên cười đùa vui vẻ, hạnh phúc như cô hồi nhỏ.

 

Anh ấy
nói “Anh muốn, anh muốn em sinh con ra, nếu em không có thời gian anh sẽ nuôi”.

 


không nên nghi ngờ anh, anh đã nói thành khẩn như thế, giọng nói như có chút
van nài, sao cô lại nghi ngờ anh đang nghĩ ngợi sâu xa, sao lại nghi ngờ anh
đang trốn tránh?

 

Chính
cô cũng biết, sự việc không đơn giản như thế, chẳng qua cũng chỉ là tưởng tượng
mà thôi, còn bây giờ, đến tưởng tượng cũng không được nữa.

 

Đau
quá, mỗi lần tim đập đối với cô là cả một sự giày vò, cả lồng ngực như trống
rỗng.

 


nghiến chặt răng tự khuyên mình không được mất kiểm soát, phải kiềm chế, không
có gì là không thể vượt qua.

 

Hồi nhỏ
ngón tay bị cửa kẹp, lúc rút ra tím bầm, nhưng chẳng phải rồi cũng qua đó sao,
giờ nhìn cũng không thấy dấu vết gì nữa.

 

Nhưng
lần này không thể, lần này không như thế. Người đứng trước mặt cúi hẳn người
xuống nhìn cô rất dịu dàng, bàn tay huơ huơ trước mặt cô, tiếng nức nở như bị
đè nén rất lâu, cuối cùng cũng bật thành tiếng khóc.

 

“Không
sao đâu, rồi sẽ qua thôi”. Giọng Lận Hòa dịu dàng.

 

“Anh
không biết, anh không hiểu đâu”. Cô sụt sịt, giọng như nghèn nghẹn.

 

Tề
Mi…

 

Trời đã
tối nhưng đèn trong phòng bệnh vẫn chưa bật lên, cô lấy cánh tay che ngang mặt,
nước mắt lăn dài trên má, ánh lên lóng lánh trong bóng tối, trái tim anh như bị
ai bóp nghẹt, từ nơi sâu thẳm nhất cảm xúc hỗn loạn, đau đớn xót xa.

 

Khi lao
ra khỏi khu chung cư, chiếc Volvo màu đỏ của cô đụng phải một chiếc xe khác
đang lao đến từ hướng đối diện, cũng may cô lái xe với tốc độ khá chậm, đối
phương cũng đánh lái tránh kịp thời, cho nên va chạm không phải quá trực diện,
nhưng hình ảnh cô ngất xỉu trong xe cũng khiến anh hồn xiêu phách lạc, hiện
trường hỗn loạn, khi bế cô ra khỏi xe, ghế lái đã ướt sũng máu, nhìn kĩ thì
không thấy vết thương ở đâu, anh không có kinh nghiệm, người lái chiếc xe kia
cũng sợ đến bủn rủn chân tay, chứ đứng như trời trồng tại chỗ không nói được
câu nào, anh cố gắng giữ bình tĩnh gọi cấp cứu, nhưng hai tay đang bế cô run
bần bật, cho tới khi bệnh viện thông báo cô đã sảy thai, không nguy hiểm đến
tính mạng nữa lúc đấy anh mới thở phào nhẹ nhõm, vì nín thở khá lâu nên cổ họng
anh bỏng rát.

 

Sống
với một người có cuộc sống như Thành Chí Đông thì người con gái cho dù có mạnh
mẽ tới đâu cũng sẽ có lúc gục ngã, anh sớm đã dự liệu được điều đó, nhưng có
điều không thể dự liệu được là nó đến quá nhanh, hơn nữa còn khiến cô bị tổn
thương rất sâu sắc.

 

Thành
Chí Đông, anh hãy nhìn xem anh đã làm gì, Tề Mi luôn luôn lạnh lùng, xinh đẹp
như một công chúa, giờ thì lại khóc nức nở trước mặt anh như một đứa trẻ.

 

Anh đưa
tay ra, ôm gọn hai bàn tay cô ấy trong tay mình, “Tề Mi, em đừng khóc nữa,
không sao đâu”.

 

Không,
thứ cô cần không phải đôi bàn tay này, cô muốn người đàn ông đó, cô muốn Thành
Chí Đông, cô muốn có anh ở bên cạnh.

 

Cô rất
muốn nói với anh rằng, hai ngày nay cô sống rất khổ sở, giờ con không còn nữa,
cô rất đau lòng.

 

Nhưng
anh lại không ở đây, lúc cô cần, người đàn ông ấy luôn không bao giờ có mặt.

 

Không
nói lên lời, cô chỉ khóc, Lận Hòa cũng im lặng, ngồi cạnh giường nắm chặt tay
cô không buông lơi.

 

Vừa
xuống máy bay anh liền gọi điện, nhưng đầu dây bên kia không có ai nghe máy,
cuối cùng là không thể liên lạc được.

 

Thành
Chí Đông đã kiệt sức. Suýt chút nữa thì gặp thần chết ở Philippines, mùi của cái chết
vẫn lởn vởn quanh mũi anh, quân của chính phủ và phiến quân đã đụng độ nhau
ngay trước mặt anh.

 

Anh đã
từng đi rất nhiều nước, đương nhiên cũng đã từng đến rất nhiều nơi nguy hiểm,
trước khi Ấn Độ xảy ra bạo loạn anh còn đến nhà máy ở địa phương để xác nhận
xem bên đó có đáng để mua lại hay không, sau khi Afghanistan xảy ra biến động,
chính anh đã tận mắt chứng kiến những vết đạn găm trên các tòa nhà bên đường,
nhưng lúc đó tất cả đã trở về trạng thái an toàn, khác với lần này tận mắt
chứng kiến cuộc xung đột và ở giữa làn đạn.

 

Vừa mở cửa
xe đã nghe tiếng súng vang lên, sau đó người đội trưởng mắt trợn trừng ngã rầm
xuống đất. Khi viên đạn thứ hai sượt qua người anh găm vào thân xe, anh sợ hãi
tới mức không thể nhúc nhích được người, phía trước hỗn loạn vô cùng, bên tai
nghe thấy tiếng nhân viên của mình kêu lên thảm thiết.

 

Anh bị
ai đó túm lấy ấn xuống dưới gầm xe, tiếng súng vẫn đùng đoàng không ngớt, lẫn
trong đó là những tiếng la hét, bốn bề khói súng mù mịt, cuối cùng sau khi một
đội quân lớn của chính phủ tới được, hai bên đều đã có thương vong.

 

Sau khi
về tới khu vực an toàn anh lập tức liên hệ với một quan chức mà anh quen trong
chính phủ, yêu cầu họ cho người tới bảo vệ những nhân viên người nước ngoài
chưa kịp sơ tán khỏi nhà máy, hộ tống họ về nước trước, những lúc nguy hiểm như
thế này, chẳng gì đáng giá nữa, chỉ tính mạng con người là quan trọng.

 

Ở khu
vực an toàn đường dây điện thoại quốc tế không thể gọi và nhận điện được, muốn
liên lạc với ai cũng phải nhờ bên quân đội, anh lo lắng cho cô, lòng nóng như
lửa đốt.

 

Sắp xếp
cho những nhân viên bị thương đi điều trị, xử lý tình trạng phải dừng sản xuất
ở nhà máy, sau khi xong việc anh đã hai ngày không chợp mắt. Không có thời gian
nghĩ đến những việc khác, vừa xong việc anh liền vứt bỏ tất cả bay về Trung
Quốc.

 

Lần ra
sân bay này anh được xe của quân đội hộ tống, sân bay được bảo vệ rất nghiêm
ngặt, tất cả quân nhân mặc quân phục đều mặt mày nghiêm nghị, rất đông người
nước ngoài hoảng sợ rời khỏi Philippines, người phụ trách nhà máy là người địa
phương, đưa anh tới tận cửa kiểm soát, “Tổng giám đốc Thành, công ty mẹ ở Mỹ
đang giục anh về, sao anh lại bay về Trung Quốc?”.

 

“Tôi có
một việc hết sức quan trọng, việc bên Mỹ tôi sẽ gọi điện cho chủ tịch hội đồng quản trị, cậu không
phải lo”.

 

Mấy
ngày liền không ngủ, hai mắt anh đỏ ngầu, anh trả lời ngắn gọn rồi quay người
đi vào trong.

 

Đã lâu
không liên hệ, bình thường thì có thể giải thích, nhưng giờ họ đang ở trong
giai đoạn nhạy cảm, anh thực sự không dám chắc về phản ứng của cô, lần đầu tiên
bấm điện thoại gọi cho cô trong lòng Thành Chí Đông thấp thỏm.

 

Kết quả
là không ai nghe máy.

 

Tề Mi,
em giận anh sao? Không phải anh cố ý không liên lạc với em, đừng làm vậy có
được không?

 

Gọi đến
văn phòng của cô, trợ lý Tiểu Mai đã rất quen thuộc với giọng anh, nghe anh hỏi
lập tức trả lời: “Hai ngày nay luật sư Diệp nghỉ ốm, không đi làm, anh gọi di
động cho chị ấy nhé”.

 

Nghỉ
ốm? Tim như nghẹt lại, Thành Chí Đông nhấn ga nhanh hơn nữa. Khi đứng trước tòa
nhà cô ở mới nghĩ ra lần nào cũng chỉ đưa cô đến đây rồi về, chưa bao giờ đưa
cô lên tận nơi, tòa nhà cao tầng sừng sững, cửa sổ căn hộ nào trông cũng giống
hệt nhau, đến căn hộ của cô ở tầng bao nhiêu anh cũng không biết.

 

Tâm
trạng hỗn loạn, anh đẩy cửa xuống xe, dựa vào cửa xe hít sâu một hơi.

 

Đừng có
hoảng hốt, Tề Mi không phải là một cô gái bình thường, cô luôn là người kiên
cường, bình tĩnh và hiểu biết hơn ai hết, cô đã hứa với anh, dù có chuyện gì
cũng sẽ đợi anh về cùng giải quyết, cô đã nói là làm, một lời thốt ra chắc như
cửu đỉnh, quyết không vì hiểu lầm mà vội vàng hành động, đẩy sự việc tới mức
anh không thể chấp nhận được.

 

Nhưng
cô không nghe điện, cô không đi làm, trợ lý nói cô nghỉ ốm, đến xe của cô cũng
không thấy bóng dáng đâu. Nơi này vốn thân thiết quen thuộc biết bao, giờ bỗng
nhiên trở nên xa lạ, đến ngay cả bản thân anh cũng vậy, một cảm giác trước nay
chưa từng có, xa lạ đến đáng sợ.

 

Quen
nhau lâu như vậy, anh đã coi cô là một phần trong cuộc sống của mình, nhưng giờ
đây cô lại biến mất không để lại dấu vết trong chính thế giới của anh, không
nói một lời, không giải thích, nhẹ nhàng như thế, khiến anh khó lòng chịu đựng
được!

 

Anh
không muốn động đậy, chỉ biết túm chặt lấy ý nghĩ là anh nhất định sẽ đợi cô
về, tận mắt nhìn thấy cô, đích thân hỏi cô xem vì sao cô lại làm như thế?

 

Thời
gian nặng nề trôi qua, anh cứ đứng như thế từ lúc mặt trời còn rực rỡ cho tới
khi bóng hoàng hôn ập xuống, chân như tê dại, người đi qua đi lại ở khu này đã
bắt đầu len lén nhìn anh với ánh mắt nghi hoặc khó hiểu, nhưng nhìn khí chất
của anh, không ai dám bước lên phía trước.

 

Một
chiếc xe từ từ vòng vào, dừng lại trước tòa nhà, cửa xe mở ra, một người đàn
ông bước xuống, ánh mắt hai người giao nhau, cả hai đều giật mình.

 

Đứng
sững lại, Lận Hòa nheo nheo mắt. Thành Chí Đông, sao anh lại ở đây? Bóng tối đã
bao phủ, đèn trong khu chung cư cũng đã bật, người đàn ông đó lại đứng dưới ánh
đèn hỗn loạn đó, nhìn không rõ nét mặt, nhưng khí thế vẫn rất hiên ngang.

 

Bật
đứng thẳng dậy theo phản xạ, Thành Chí Đông nhìn về phía anh ta.

 

Thu ánh
mắt lại, không nhìn Thành Chí Đông nữa, Lận Hòa tiếp tục hành động đang dang dở
của mình, chậm chạp mở cửa xe phía sau, anh ta đưa hai tay vào, như muốn ôm thứ
gì đó.

 

Bàn tay
trắng muốt lộ ra trước, tư thế như muốn từ chối, sau đó đôi chân thon dài, dần
dần lộ ra trước vẻ mặt ngỡ ngàng như không dám tin vào mắt mình của Thành Chí
Đông.

 

Diệp Tề
Mi nằm trên xe ngủ để lấy lại sức, hoàn toàn không nhận ra một con sóng lớn
đang ập đến, cô nén đau bước xuống xe, cố gắng bước đi trên đôi chân mềm nhũn
không còn sức lực của mình, mùi hương hoa thoang thoảng trong gió đêm, tòa nhà
quen thuộc hiện ra trước mắt, những ánh sáng lờ mờ hắt ra từ những ô cửa sổ
trên đó.

 

Hít một
hơi thật sâu, cô đứng thẳng người lên, vuốt lại mái tóc dài bị gió làm rối tung
của mình.

 

Không
dám tin vào mắt mình, Thành Chí Đông bước lên một bước, rồi lại đứng lại.

 

Muốn
lên tiếng gọi cô, nhưng không sao cất được lên lời, trong đầu anh như có gì nổ
tung, trong ý thức của mình thì anh đã lao về phía đó, nhưng dưới chân như bị
xích chặt, muốn cũng không thể nhấc lên được.

 

Vừa
xuống xe Lận Hòa đã đưa tay ra đỡ, nhưng Diệp Tề Mi vẫn đẩy ra tránh, quay đầu
sang nói cảm ơn.

 


thoáng nhìn thấy hình bóng cao lớn thân thuộc của một người đứng sừng sững
trong bóng tối, cô sững lại, cứ ngỡ là ảo ảnh.

 

Nhìn kĩ
lại lần nữa, vẫn còn ở đó, không phải là ảo ảnh do bộ não đã hỗn loạn suốt hai
ngày nay của cô tạo ra, không nghĩ nhiều tới những chuyện khác, phản ứng đầu
tiên của Diệp Tề Mi là trái tim cô như được nới lỏng.

 

Chí
Đông, thì ra anh vẫn bình an vô sự.

 

Muốn
gọi anh, hình bóng cao lớn trong bóng tối đó bỗng động đậy, chỉ vài bước chân
đã tới trước mặt cô, giọng khan đặc: “Tề Mi, em đi đâu vậy?”.

 

Giọng
điệu này… bao nhiêu tiếng lòng cô muốn nói với anh đột nhiên bị giọng điệu chất
vấn của anh ngắt lời, Diệp Tề Mi mở to mắt nhìn anh, cô tròn mắt ngẩng đầu nhìn
anh như một đứa trẻ bị chấn động mà không rõ nguyên nhân.

 


không trả lời, có thứ gì đó lạ lẫm đang hoành hành ngang ngược trong đầu anh,
anh giơ tay lên túm lấy cô: “Em nói đi chứ!”.

 

“Anh Thành”.
Bàn tay sắp chạm tới cánh tay của cô bị chặn lại trên không, giọng Lận Hòa dù
nhẹ nhưng hết sức kiên định: “Tề Mi vừa từ bệnh viện về, xin anh thận trọng”.

 

“Anh
tránh ra”. Hất tay anh ta ra, giọng Thành Chí Đông càng lúc càng lớn: “Em tới
bệnh viện làm gì? Tại sao lại đi cùng anh ta? Còn con đâu? Tề Mi, em mau nói
đi!”.

 

“Thành
Chí Đông”, cô nén giọng xuống hít thở, Diệp Tề Mi nhìn anh trừng trừng như
không dám tin vào mắt mình.

 

Khuôn
mặt anh trong bóng tối nhìn sao mà xa lạ thế, hai mắt vằn lên những tia máu,
hai bên má là một vành râu quai nón mọc lởm chởm xanh rì, hai đầu long mày nhíu
chặt, quai hàm xiết chặt.

 

Đây vẫn
còn là người đàn ông mà cô quen thuộc sao? Người đã từng vô cùng thân mật với
cô, người đàn ông luôn mỉm cười gọi cô là Bảo Bảo đấy sao? Người đàn ông nửa
đêm đã ôm chặt cô từ phía sau rồi vùi mặt vào lưng cô mà hôn mà thơm đấy sao?
Người đàn ông mỗi lúc gọi điện cho cô giọng nói như mang theo cả tiếng cười,
nói rằng nhớ cô, đã biến đâu mất rồi?

 

Cô đã
từng lo lắng như thế, lo anh xảy ra chuyện, sợ anh không thể bình yên quay về,
sợ không còn được gặp lại anh nữa, sợ tới mức sẵn sàng vứt bỏ mọi thứ, không
kịp nghĩ ngợi gì, chỉ muốn bay tới nơi nào được gần anh mà thôi.

 

Bất ngờ
cô được, bất ngờ mất đi, mới có được niềm vui bất ngờ, đã phải trải qua những
giây phút giữa sự sống và cái chết, hai ngày nay, cô vô cùng mệt mỏi, nhưng
đáng buồn hơn cả là, tất cả những giờ khắc ấy anh đều không có mặt bên cạnh cô,
đối mặt với tất cả những việc đó chỉ có mình cô, đơn độc một mình cô!

 

“Tề
Mi!”. Đợi mãi không thấy cô trả lời, thứ lạ lẫm trong đầu đó càng lúc càng trở
nên sắc nhọn, mạch máu ở thái dương như giật liên hồi, đau muốn vỡ tim, thần
kinh căng thẳng, Thành Chí Đông như sắp hét lên.

 

Vẫn
đứng im không nhúc nhích, Diệp Tề Mi nhìn thẳng vào anh, ánh mắt của cô từ từ
trở nên lạnh lẽo.

 

Cơ thể
không còn cảm thấy đau nữa, nhưng vết thương ở nơi sâu thẳm nhất trong trái tim
vẫn đang rỉ máu, đau xót không thôi.

 

Đau khổ
quá rồi, lần này cô không muốn phải chịu đựng một mình nữa.

 

Cô cần
anh, cần anh quay về, cần anh an ủi, cần anh ở bên cạnh mình.

 

Nhưng
cô chờ đợi để đổi lại cái gì? Không được an ủi, không được ôm, thậm chí còn
không cho cô cơ hội được nói, chỉ có chất vấn.

 

Người
cô cần là anh, không phải người đàn ông đang đứng trước mặt lúc này.

 

Cuối
cùng cô cũng trả lời câu hỏi của anh, giọng nói có chút lạnh lẽo: “Không còn
nữa rồi, con, không còn nữa”.

 

Dường
như đáy mắt anh có giông bão đang kéo về, mây đen tối sầm trước khi đổ mưa, hai
tay vô thức ấn mạnh xuống vai cô, rất mạnh, cô như nghe thấy cả tiếng xương cốt
mình kêu răng rắc.

 

“Diệp
Tề Mi, em nói lại một lần nữa xem”. Tối mùa hè oi ả, sao anh lại cảm thấy lạnh
đến thế? Từng từ từng chữ như được rít qua kẽ răng, Thành Chí Đông nghiến răng
nói.

 

Đột
nhiên cô rất muốn cười. Cô đã từng gặp không biết bao nhiêu cặp vợ chồng trở
mặt thành thù, không thể tin được những lời kể về thời kì ngọt ngào của thân
chủ mình lúc đó. Trên thế giới này sao lại có người yêu đến si tình mất hết lý
trí như thế, sau đó lại quay sang hận người mình từng yêu thương đến tận xương
tủy, nhưng biểu hiện của người đàn ông đứng trước mặt cô lúc này, chỉ có thể
miêu tả bằng hai từ khát máu.

 

Thì ra
là cô đã sai, những điều đó đều là thật, những điều mà cô từng nghi ngờ, tất cả
đều là thật.

 

Anh ấy
nói Diệp Tề Mi, em nói lại xem, anh ấy dùng thái độ đáng sợ như thế để yêu cầu
cô nói lại một lần nữa.

 

Được,
cô sẽ cho anh được toại nguyện.

 

“Thành
Chí Đông”, cô đưa tay lên một cách khó khăn để ngăn Lận Hòa đang định lao về
phía trước giật anh ra khỏi cô, khuôn mặt cô đanh lạnh, “Anh nghe cho kĩ đây,
con của anh, đã không còn nữa”.

 

Thành
Chí Đông không thể nhúc nhích, cũng không thể nói gì, đứng im giữ nguyên tư thế
của mình đã dồn toàn bộ sức lực vào đó, nét mặt như căng ra cực độ, anh sợ một
khi mình mất kiểm soát sẽ gây ra hậu quả tai hại.

 

Trước
mắt chỉ nhìn thấy màu đỏ của máu, đau lòng, thất vọng, phẫn nộ và cả sự sợ hãi.
Thành Chí Đông muốn gào thét, lại muốn khẩn cầu, đấu tranh nội tâm đầy kịch
tính, bao nhiêu thứ tâm trạng như cuốn lấy nhau, đầu óc Thành Chí Đông như rơi
vào trạng thái trống rỗng.

 

Vẫn
đang ở tư thế ngẩng đầu lên nhìn anh, bàn tay anh đặt lên vai cô bắt đầu run
rẩy, ánh sáng lờ mờ của buổi chiều muộn dần tắt, tất cả chìm vào trong bóng tối
ảm đạm.

 

Khó
thở, trong lồng ngực tràn đầy cảm giác buồn bã nặng nề, cô muốn nói gì đó nhưng
chỉ có thể mấp máy môi. Thay vào đó tay cô đã hành động trước, cô giơ tay ra
đẩy người đàn ông đang nắm chặt lấy vai mình.

 

Ngực bị
cô dùng tay ấn mạnh, theo bản năng Thành Chí Đông siết chặt tay hơn, anh chỉ
muốn vứt bỏ hết tất cả kéo cô ôm chặt vào lòng.

 

Vai đau
nhói, Diệp Tề Mi không nén được khẽ kêu lên một tiếng.

 

Lận Hòa
nãy giờ vẫn đứng ở bên cạnh cuối cùng cũng phải đưa tay ra một lần nữa, nắm
chặt lấy cánh tay của Thành Chí Đông siết mạnh, “Bỏ cô ấy ra, anh cứ như vậy sẽ
làm Tề Mi bị thương đấy”.

 

Hành
động và câu nói này của anh như đổ thêm dầu vào lửa, tai Thành Chí Đông như ù
đi, tay nới lỏng, ngay sau đó một cú đấm bay tới.

 

“Thành
Chí Đông!”. Tay anh buông ra, Diệp Tề Mi chân
đứng không vững, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.

 

Cảnh
tượng vừa xảy ra trước mắt khiến cô quá bất ngờ, Thành Chí Đông ra tay nhanh và
mạnh, Lận Hòa không kịp đề phòng, cú đấm giáng thẳng vào mặt anh, anh loạng
choạng dốc toàn bộ sức lực giữ chặt cánh tay của Thành Chí Đông, hai người nhìn
nhau ánh mắt tóe lửa.

 

“Anh
dựa vào cái gì mà đánh người? Dừng tay lại”. Vẻ mặt Lận Hòa cực kỳ phẫn nộ,
phản ứng đầu tiên là giữ chặt tay Thành Chí Đông để anh không thể có thêm hành
động ngông cuồng nào nữa, Diệp Tề Mi bước lên trước đưa tay ra kéo anh lại.

 

Tới gần
mới thấy mặt Lận Hòa sưng đỏ lên, cô nhìn mà kinh hãi, hít một hơi nói: “Anh
không sao chứ?”.

 

“Không
sao, Tề Mi, em mau tránh ra, cẩn thận bị thương”.

 

Cô ấy
bảo vệ anh ta, lúc này cô ấy đang đứng trước mặt anh bảo vệ một người đàn ông
xa lạ khác.

 

Nhìn
thêm một giây nào nữa thôi thì anh sẽ ngạt thở mất, hai mắt đỏ ngầu, Thành Chí
Đông bất ngờ thu tay về, quay người bỏ đi.

 

Tiếng
cửa xe sập mạnh vọng lại, tiếng lốp xe ma sát xuống đường kêu rít lên, chiếc Q7
nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.

 

“Tề
Mi?”. Lận Hòa gọi nhỏ.

 

“Không
sao, chúng ta lên nhà thôi”. Cuối cùng thì cô cũng trả lời, giọng u ám.

 

Tối hôm
đó cô ngồi trên giường khóc một mình, điều hòa mở rất lạnh, căn phòng lạnh lẽo,
vắng tanh. Ban đầu là thút thít, theo bản năng cô dung hai bàn tay ôm chặt lấy
mặt mình, cho dù không có ai nhìn thấy cô như vậy, cô vẫn có cảm giác xấu hổ.

 

Nhưng
nước mắt không ngừng chảy qua kẽ tay rơi xuống, tiếng thút thít dần dần trở
thành những tiếng khóc nghẹn ngào không thể kìm chế, rèm cửa vẫn chưa kéo, ánh
trăng nhạt và thê lương, đột nhiên cô nổi giận đá tất cả những thứ đang ở trên
giường xuống đất, ném cả chăn đệm và gối, chiếc ga giường bằng phẳng trống trơn
khiến cô cảm giác như mình đang cô độc ngồi trên một con thuyền phiêu bạt vô
định giữa biển đêm, cảm thấy lạnh, thèm được ai đó ôm chặt, cô khóc tới mức hai
mắt đỏ hoe, sau đó tự mình xuống giường chậm rãi nhặt từng thứ từng thứ một
lên.

 

Cô vào
phòng tắm rửa mặt bằng nước lạnh, buộc tóc lại, rồi quay người đi vào bếp lấy
khay đá không ra thêm nước vào rồi đặt vào ngăn làm đá. Bật đèn bếp lên, một
mình ngồi đó uống nước, ánh đèn màu trắng sáng, soi rõ cả những lằn gân xanh
nổi lên qua làn da trắng mỏng ở cổ tay.

 

Ngày
mai phải nhớ thay cái bóng đèn này thành bóng màu vàng.

 

Viết
câu đó trên tờ giấy nhớ, cô dán nó lên cửa tủ lạnh, sau đó đi vào phòng ngủ.

 

Sáng
hôm sau, cô dùng nước cho thêm đá để vỗ lên mặt, ngoài việc mắt hơi có quầng
thâm, nhìn mình trong gương như đã hoàn toàn khôi phục được thần thái.

 

Mở cửa
ra đã nhìn thấy Lận Hòa và Bối Bối đứng đợi bên ngoài, nhìn thấy cô một thì
cười, một lại vươn đầu ra.

 

“Tề Mi,
anh biết em ra viện là sẽ đi làm ngay, để anh đưa em đi nhé?”.

 

Cô cúi
đầu nhìn đồng hồ, xe của cô vẫn ở gara sửa chữa, gọi taxi cũng được, nhưng hàng
xóm đã có lòng tốt thế này.

 

“Vâng,
vậy lại phải phiền anh rồi, Bối Bối cũng đi cùng chứ? Trên đường đi sẽ mua bánh
mì kẹp thịt bò cho mày nhé?”.

 

Bối Bối
sủa vang, ra vẻ rất thích thú.

 

Cô cũng
mỉm cười, có điều ánh mắt thật u ám.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+