Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Nữ Sinh – Chương 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 2

Ngày hôm sau anh không đến quán.

Ngày hôm sau nữa cũng vậy.

Cúc Hương ngó Xuyến:

– Mày bắt nạt dữ quá, anh chàng chạy mất rồi.

Xuyến cười:

– Không phải đâu! Chắc anh chàng đang “trồng cây si” con nhỏ nào, bị tụi mình làm lộ bí mật nên anh ta trốn luôn.

Thục cãi:

– Anh ta đã bảo là không phải kia mà!

Xuyến nhún vai:

– Biết đâu được!

Cúc Hương làm ra vẻ trầm ngâm:

– Tao lại nghĩ khác.

– Nghĩ sao? – Xuyến tò mò hỏi.

– Tao nghĩ là anh chàng đang thất nghiệp lại bị ép trả tiền chè, sợ quá anh ta không dám bén mảng tới quán nữa.

Lý do Cúc Hương đưa ra khiến cả ba cười khúc khích. Tự nhiên Thục nói:

– Tao nghĩ là anh chàng sẽ trở lại.

Xuyến nhìn Thục, mắt nheo nheo:

– A, anh chàng có hẹn với mày phải không?

Thục đỏ mặt:

– Bậy!

– Chứ sao mày biết anh ta sẽ trở lại?

Thục ấp úng:

– Tao đoán vậy thôi.

– Mày đoán trật lất! Tao cả quyết anh chàng đi luôn.

Xuyến nói như đinh đóng cột. Thoạt đầu, Thục tính cãi nhưng rồi nó làm thinh. Thật ra cũng chẳng có dấu hiệu gì chứng tỏ anh chàng tên Gia kia đi luôn hay sẽ quay trở lại. Nhưng không hiểu sao, Thục vẫn tin rằng anh sẽ xuất hiện trước cổng trường vào một ngày bất chợt nào đó. Về lý do biến mất của anh, Thục cũng không nghĩ như Cúc Hương và Xuyến. Thục tin rằng hai ngày nay anh không đến quán cây Sứ, chắc là anh đang lang thang tìm việc làm ở đâu đó. Có thể không nơi nào nhận anh và anh tiếp tục gò lưng trên xe đạp chạy từ đầu nọ đến đầu kia thành phố. Và nếu anh tìm được việc làm, chắc anh cũng chưa đi làm ngay. Anh phải có thời gian để chuẩn bị. Đằng nào anh cũng có thời giờ để ghé quán và ngồi vào chỗ quen thuộc của mình. Thục nghĩ như vậy nhưng không nói ra. Xuyến phát và lưng Cúc Hương:

– Hôm trước tao quên hỏi anh chàng mấy tuổi.

Cúc Hương nhăn mặt:

– Ai lại con gái đi hỏi tuổi con trai!

Xuyến khoát tay:

– Nhằm nhòn gì! Tao hỏi tuốt! Lần sau nếu gặp mặt anh chàng mày nhớ nhắc tao!

Cúc Hương nhìn trời:

– Anh chàng hôm trước khoảng hăm hai, hăm ba tuổi. Hơn tụi mình bốn, năm tuổi gì đó.

Xuyến xòe mấy ngón tay tính nhẩm một hồi rồi tuyên bố:

– Như vậy anh ta tuổi con ngựa hay con dê gì đó.

– Biết đâu anh ta tuổi con khỉ! – Thục nói.

Xuyến lắc đầu:

– Anh chàng này ngó bộ hiền khô, không thể tuổi con khỉ được.

Ngừng một lát, Xuyến tiếp tục nhận xét:

– Anh ta cũng không có vẻ gì là tuổi con dê.

Cúc Hương liếc Xuyến:

– Sao mày biết?

Xuyến cười hì hì:

– Tao dòm qua một cái là biết liền. Anh chàng này trông rất nhát gái. Khác hẳn Hùng quăn của mày.

Cúc Hương giãy nảy:

– Mày nói bậy không hà! Hùng quăn sao lại của tao!

– Chứ gì nữa! Nó chẳng viết thư tỏ tình với mày là gì!

– Kệ nó chứ! Viết thư là chuyện của nó chứ đâu phải chuyện của tao!

Xuyến vẫn không tha:

– Sao mày lại nhận?

Cúc Hương nhăn nhó:

– Tao đâu có nhận. Nó len lén bỏ thư vô ngăn bàn tao lúc nào không hay.

– Nhưng ai bảo mày mở ra đọc? – Xuyến tiếp tục “truy”.

– Ngu gì không đọc! – Cúc Hương vênh mặt.

Xuyến reo lên:

– Vậy là mày chịu Hùng quăn rồi hén?

Cúc Hương nhún vai:

– Chịu cái mốc xì! Mày cũng đọc thư của nó vậy!

– Nhưng tao đọc là đọc ké của mày. Đâu phải thư nó gởi cho tao.

Cúc Hương khoát tay:

– Thư là thư chung. Nếu Hùng quăn của tao thì cũng là của mày với con Thục luôn.

Nghe đến tên mình, Thục giật thót:

– Thôi, thôi, cho tao rút tên đi! Đừng có mà gán ghép bậy bạ!

Xuyến cười khì:

– Tao cũng rút tên luôn! Trả nó cho con Cúc Hương!

Cúc Hương tặc lưỡi:

– Tụi mày trả nó cho tao thì tao trả nó về cho… ba má nó. Tao không nhận.

Thục nhìn Cúc Hương:

– Nó mà nghe mày nói vậy chắc nó khỏi nhìn mặt mày luôn.

– Cho nó khỏi nhìn mặt! – Cúc Hương hất đầu – Học không lo học, bày đặt yêu với đương!

Thục cười hí hí:

– Mày nói y hệt mấy bà già.

Cúc Hương đáp tỉnh:

– Câu đó tao “thuổng” của má tao.

Đột ngột Xuyến nói, giọng trầm ngâm:

– Như vậy là anh chàng tuổi con ngựa.

Cúc Hương trố mắt:

– Anh chàng nào?

– Anh chàng Gia chứ anh chàng nào.

Cúc Hương “hừ” giọng:

– Chưa thấy ai vô duyên như mày! Đang nói chuyện Hùng quăn tự nhiên chuyển qua anh chàng Gia!

Xuyến nói, giọng dứt khoát:

– “Số phận” của Hùng quăn coi như giải quyết xong rồi. Tao trở lại đề tài cũ.

Cúc Hương khịt mũi:

– Trở lại làm gì nữa. Anh chàng đã “tếch” mất tiêu rồi.

– Ừ hén! – Nói xong, Xuyến thở dài – Tao nói anh chàng tuổi con ngựa đâu có sai. Hở ra một chút là chạy mất. Chỉ tiếc là…

– Tiếc là sao? – Thục tò mò.

Xuyến tỏ vẻ rầu rĩ:

– Tiếc là từ rày về sau mỗi khi ăn chè tụi mình phải tự trả tiền lấy. Tiếc đứt ruột! 

Nhưng anh không muốn để Xuyến phải “tiếc đứt ruột”. Ngày kế tiếp anh lại xuất hiện.

Cũng giống như mọi lần, anh đến quán vào lúc sáng sớm, dựng xe bên gốc sứ và tiến vào phía trong với một dáng điệu không thay đổi.

Lần này, người đầu tiên nhìn thấy anh cũng là Xuyến. Nó bấm khẽ Cúc Hương:

– Con Thục nói đúng mày ạ. Anh chàng lại xuất hiện.

Cúc Hương đưa mắt nhìn vào quán và nó nhanh chóng nhận ra dáng ngồi lặng lẽ của anh. Anh đang nhìn lơ đãng đi đâu đó bên ngoài cửa sổ, những làn khói thuốc bay chập chờn trước mặt.

Xuyến giật tay Cúc Hương:

– Tụi mình vào đi!

– Chờ con Thục với!

Khi Thục tới, nó ngạc nhiên khi thấy Xuyến và Cúc Hương đang đứng lóng ngóng trước cổng trường.

– Sao chưa vào lớp? – Thục hỏi:

Xuyến cười:

– Chờ mày.

Thục nghi ngờ:

– Tụi mày xạo! Khi không lại chờ tao trước cổng!

– Sao lại khi không? – Xuyến làm ra vẻ quan trọng – Có chuyện tụi tao mới chờ chứ!

– Chuyện gì? Bắt tao dẫn đi ăn bánh cuốn chứ gì!

– Không phải! Bánh cuốn cũng hấp dẫn nhưng không hấp dẫn bằng chuyện này!

Thục sốt ruột:

– Nói hoài mà mày không bỏ cái tật ưa làm ra bộ bí mật. Cứ úp úp mở mở hoài! – Rồi Thục quay sang Cúc Hương – Chuyện gì vậy Cúc Hương?

Cúc Hương nheo mắt:

– Chuyện của mày.

– Chuyện của tao? 

– Thục tròn mắt.

Cúc Hương gật gù:

– Ừ chuyện của mày. Anh chàng hôm trước lại đến. Thục đỏ mặt. Nó đấm thùm thụp vào lưng Cúc Hương:

– Dẹp tụi mày đi! Tụi mày cứ gán ghép tầm bậy không hà!

Tuy phản đối, Thục vẫn hồi hộp nhìn qua quán cây Sứ nhưng nó không thấy gì hết. Anh ngồi ở một chỗ nào đó, khuất lấp. Dù vậy, Thục vẫn có cảm giác về sự hiện diện của anh. Rõ ràng, đúng như nó nghĩ, anh đã trở lại.

Xuyến giục:

– Bây giờ thì mình kéo vào “quậy” anh chàng chứ?

– Nhất định rồi!

Cúc Hương hưởng ứng bằng một giọng hùng hổ như người lính hô “xung phong” trước khi xông lên đánh giáp lá cà. Vừa “hô” nó vừa cầm tay Thục kéo đi. 

Lần này, anh không còn ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của ba cô gái. Trật tự hành quân vẫn không thay đổi: Xuyến đi trước, Cúc Hương đi giữa và Thục đi sau cùng. Nhưng hôm nay anh không còn hốt hoảng trước những bước chân hăm hở của Xuyến. Thậm chí anh còn đón họ bằng một nụ cười thân thiện. Vừa ngồi xuống ghế, Xuyến đã khen anh:

– Hôm nay trông anh có vẻ biết điều hơn hôm trước.

– Biết điều gì đâu? – Anh dè dặt hỏi lại.

– Như vừa rồi đó! Anh biết cười.

Anh cắn môi:

– Hôm trước tôi cũng cười vậy!

Xuyến nhún vai:

– Hôm trước anh cười kiểu khác. Cười khi dể.

Anh vội vàng thanh minh:

– Đâu có! Làm sao tôi dám khi dể các cô.

Xuyến làm mặt lạnh lùng:

– Biết đâu được!

Vẻ mặt của Xuyến khiến anh bối rối. Anh ấp úng:

– Chắc Xuyến nghĩ sao đó chứ! Tôi đâu có ý khi dể ai!

Xuyến reo lên, nó quên ngay chuyện “hỏi tội” đối phương:

– A, té ra anh còn nhớ tên tôi! Hay quá hén!

Anh mỉm cười:

– Các cô chẳng bảo tên các cô vừa đẹp vừa dễ nhớ là gì!

Xuyến chỉ Thục:

– Vậy anh có nhớ tên con nhỏ này không?

Anh gật đầu:

– Nhớ. Đó là Thục. Còn đây là Cúc Hương.

Cúc Hương gục gặc đầu:

– Trí nhớ của anh đúng là tuyệt vời. Vậy anh có nhớ sau khi tụi này ăn chè xong, anh phải làm gì không?

Thoạt đầu, anh ngớ người ra. Nhưng rồi anh chợt hiểu:

– Tôi lại phải trả tiền cho mấy cô chứ gì? – Anh vừa nói vừa cười.

Cúc Hương nhăn nhó:

– Sại lại “lại phải”! Phải nói là “lại vinh dự trả tiền” mới đúng!

– Ừ thì “lại vinh dự”!

– Vậy là anh đồng ý rồi hén?

Anh tặc lưỡi:

– Được thôi! Chuyện đó đâu có khó gì!

– Tốt lắm! – Cúc Hương khen – Hóa ra anh là một con người dũng cảm. Thế mà tụi này tưởng anh chạy trốn luôn rồi!

Anh trố mắt:

– Chạy trốn ai?

– Thì chạy trốn tụi này chứ chạy trốn ai!

Anh đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác:

– Tại sao tôi phải chạy trốn các cô?

Cúc Hương cười:

– Tại vì anh sợ… trả tiền chè.

Anh bật cười. Nhưng lần này anh không đáp. Thấy anh ngồi im lặng, Thục hỏi:

– Hai ngày vừa rồi anh đi tìm việc làm phải không?

Bị hỏi thình lình, anh ngơ ngác:

– Việc làm gì?

– Thì việc làm chứ việc làm gì! Anh thất nghiệp mà!

– Ồ… ừ… Tôi đi tìm việc làm.

Không để ý đến sự lúng túng của anh, Thục hỏi tiếp:

– Anh tìm được chưa?

Anh gật đầu:

– Được rồi.

– Chừng nào anh đi làm?

– Khoảng một tháng nữa. Sau tết dương lịch.

– Anh làm ở đâu?

– Tôi chưa biết.

– Sao kỳ vậy? Một tháng nữa đi làm mà bây giờ vẫn chưa biết làm ở đâu?

– Ừ. Chưa biết.

Xuyến đằng hắng một tiếng, nói:

– Anh rắc rối quá! Nhưng điều này thì anh biết chứ?

– Điều gì?

– Sắp tới giờ vô học rồi.

– Thì sao?

– Thì tụi này bỏ anh ngồi lại một mình chứ sao?

Anh mỉm cười:

– Ừ, các cô đi đi! Để tiền chè tôi trả cho.

Cúc Hương nháy mắt:

– Nói vậy chứ anh để tụi này trả. Anh chỉ trả tiền cà phê của anh thôi. Hôm nào tụi này hết tiền thì anh trả luôn tiền chè. Đồng ý không?

Anh chưa kịp trả lời thì Xuyến đã lên tiếng, giọng đầy quyền uy:

– Còn mai mốt anh muốn vắng mặt thì phải xin phép tụi này. Không được tự ý đi lung tung như mấy ngày vừa rồi. Nhớ chưa?

Trước những mệnh lệnh đanh thép và dồn dập như vậy, anh không kịp nghĩ ra câu trả lời, đành gật đầu đại. Tự nhiên anh nhớ đến câu “nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò” và anh nghĩ lẽ ra phải xếp học trò lên hàng thứ nhất mới đúng. 


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+