Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Nữ thần báo tử (Soul Screams 1) – Đoạt Hồn – Chương 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 2:

“HẢ?” – anh Nash nhướng mày, nhưng không đảo tròn mắt hay phá lên cười, hay vỗ vào đầu tôi và gọi điện cho bệnh viện tâm thần. Ngược lại, trông mắt anh ấy gần như là đã tin những gì tôi nói – “Sao em biết là cô ấy sẽ chết?” 
Tôi đưa tay lên xoa xoa hai bên thái dương, cố làm dịu đi cảm giác bức bối trong lòng. Có thể bên ngoài anh ấy không bật cười phá lên nhưng chắc hẳn trong lòng đang thầm cười nhạo tôi phải biết. Làm sao mà không cười cơ chứ? Chẳng hiểu tôi đã nghĩ gì mà lại thốt ra những lời ấy? 
“Em cũng không biết làm sao mình biết. Thậm chí em còn chẳng biết là điều đó có đúng không nữa. Nhưng khi em nhìn vào chị ấy, chị ấy… trông tối hơn rất nhiều so với những người xung quanh. Như thể chị ấy đang đứng trong một bức màn tối mà em không nhìn thấy được. Và em biết chị ấy sắp chết.” 
Anh Nash nhíu mày nhìn tôi đầy lo lắng và tôi nhắm nghiền mắt lại, không để ý tới tiếng nhạc vọng ra từ trong CLB. Tôi biết cái nhìn đó. Đó là cái cách các bà mẹ thường nhìn những đứa con của mình khi chúng ngã ra khỏi ván trượt sau đó ngồi bật sậy huyên thuyên kể về những chú ngựac non màu tía và những con sóc biết nhảy. 
“Em biết chuyện này nghe có vẻ… “điên” … kỳ lạ, nhưng…” 
Anh Nash cầm lấy hai tay tôi, quay hẳn người sang ngồi đối diện với tôi. Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh mở miệng, và tôi nín thở chờ đợi “lòi tuyên án” anh dành cho mình. Tôi đã để tuột mất anh ấy vì câu chuyện về bức màn bí ẩn quái dị kia hay bắt đầu từ lúc đánh rơi ly soda đá trong CLB? 
“Công nhận anh nghe cũng thấy hơi kỳ lạ.” 
Chúng tôi ngẩng đầu lên và thấy Emma đang đứng nhìn từ xa, tay cầm chai nước suối. Nước trên vỏ chai rỏ tong tỏng xuống sàn xi măng cáu bẩn . Tôi chỉ còn thiếu điều ôm đầu rên rỉ vì thất vọng. Những gì anh Nash đang định nói với tôi – tôi có thể nhận thấy điều đó qua nụ cười gượng gạo của anh, trước khi quay lại nhìn Emma. 
Cậu ấy mở chai nước và đưa cho tôi. “Những cậu đã không phải là Kaylee nếu thỉnh thoảng không làm cho mình hoảng hồn một vố như thế” – Emma cúi xuống kéo tôi đứng dậy và anh Nash cũng nhổm dậy theo – “Vậy ra cậu bị hoảng sợ vì cho rằng có một cố gái nào đó trong CLB sắp chết á?” 
Tôi ngập ngừng gật đầu, chờ đợi một tràng cười nhạo hay cái đảo mắt ngao ngán của Emma, nếu cậu ấy nghĩ rằng tôi đang nói đùa. Hoặc có thể là một cái nhìn sợ sệt, nếu cậu ấy biết không hề có chuyện đùa giỡn gì ở đây. Thay vào đó, lông may của cậu ấy chổng ngược lên và Emma nghiêng đầu nhìn tôi thắc mắc “Ơ thế cậu không định báo cho chị ta một tiếng à? Hay là làm cái gì đó?”. 
“Mình…” – tôi chớp mắt bối rối, nhíu mày nhìn về phía bức tường cũ kỹ đằng sau lưng cậu ấy. Quả thực là tôi chưa từng nghĩ tới điều đó – “Mình cũng chẳng biết nữa” – tôi liếc qua nhìn anh Nash, nhưng không tìm được câu trả lời nào từ đôi mắt giờ đã bình thường của anh – “Nhỡ chị ấy tưởng mình bị điên thì sao? Hoặc không thì chắc chị ấy sợ phát khiếp mất” – hiển nhiên rồi, ai mà trách được chị ấy – “Thôi, chẳng cần, vì đấy cũng có phải là thật đâu. Đúng không? Không thể nào.” 
Anh Nash khẽ nhún vai nhưng trông mặt anh như có vẻ muốn nói gì đó. Tuy nhiên Emma đã xen vào nói trước. “Tất nhiên là không phải rồi. Chẳng qua là cậu lại bị một cơn hoảng loạn thôi và trí óc cậu cứ vin vào người đầu tiên cậu nhìn thấy khi ấy. Có thể là mình, hay anh Nash, chị Traci. Điều đó chẳng có ý nghĩa gì hết.” 

 

Tôi gật đầu, và mặc dù rất muốn tin vào cái lý thuyết này của Emma nhưng tôi vẫn thấy có cái gì đó không ổn. Nhưng tôi lại không dám đứng ra cảnh báo cho cô gái tóc đỏ kia. Cho dù bản thân tôi rõ mười mươi cái linh cảm ấy là gì, nhưng ý nghĩ phải bước tới nói với một người lạ huơ lạ hoắc rằng cô ta sắp chết cũng thấy điên rồ lắm rồi. Hơn nữa tôi đã có quá đủ sự điên rồ trong buổi tối ngày hôm nay. 
Hay nói đúng hơn là trong hết quãng đường còn lại của tôi. 
“Cậu đã thấy khá hơn chưa?” – Emma hỏi, vừa thăm dò phản ứng của tôi – “Có muốn quay lại vào trong không?” 
Tôi đã thấy khá hơn nhiều, nhưng cơn hoảng loạn khi nãy vẫn đang quanh quẩn đâu đó trong trí óc tôi và nó sẽ chỉ càng tồi tệ hơn nếu tôi gặp lại cô gái ấy. Tôi dám chắc là như thế. Thà chết chứ tôi không muốn chuyện đó tái diễn trước mặt anh Nash thêm một lần nào nữa, nếu có thể. 
“Chắc mình về thẳng nhà nhà thôi” – hai bác hôm nay đi ăn tiệm để mừng sinh nhật lần thứ 40 của bác gái. Chị Sophie thì tới nhà chị bạn cùng đội khiêu vũ để ngủ. Vì thề, lần đầu tiên trong đoèi tôi có cả căn nhà cho riêng mình. Tôi mỉm cười đầy vẻ hối lỗi với Emma – “Nhưng nếu cậu muốn ở lại thì cứ ở, lát về cùng chị Traci.” 
“Thôi, mình sẽ về cũng cậu” – Emma với lấy chai nước trên tay tôi và ngửa cổ tu ừng ực – “Chị ấy đã quy định là bọn mình phải về cùng nhau mà, cậu quên rồi à?” 
“Chị ấy cũng đã bảo bọn mình không được uống đồ uống có cồn.” 
Emma đảo tròn đôi mắt nâu to tròn của mình và nói: “Nếu chị ấy thực sự nghĩ như vậy thì ngay từ đầu đã không lén cho tụi mình vào quán bar rồi.” 
Tôi vẫn thường gọi đó là logic-của-Emma. Càng suy nghĩ về nó bạn sẽ càng thấy nó chẳng liên quan gì với nhau. 
Emma hết nhìn tôi lại liếc sang nhìn anh Nash, sau đó mỉm cười và cắm đầu đi thẳng về bãi đổ xe đối diện bên đuờng, tạo chút riêng tư cho anh và tôi. Tôi thò tay lấy chìa khoá xe trong túi áo và dán chặt mát vào đó, cố tránh ánh mắt của anh Nash cho tới khi nghĩ ra được cần phải nói gì. 
Anh ấy đã chứng kiến thời khắc tồi tệ nhất của tôi, và thay vì hoảng sợ hay cười nhạo tôi, anh đã giúp tôi lấy lại được bình tĩnh. Chúng tôi gắn kết với nhau theo cái cách mà nếu là một tiếng trước tôi không bao giờ dám nghĩ tới. đặc biệt với một người như anh Nash, người đã đi vào huyền thoại của trường tôi. 
Tôi mở miệng tính nói chuyện nhưng thốt nên được lời nào. Tiếng leng keng của chìa khó va đập vào nhau đã hướng sự tập trung của anh vào chùm chìa khoá trên tay tôi. 
“Em có lái xe được không đấy?” – anh nháy mắt với tôi, làm trái tim tôi một lần nữa lại đập lệch nhịp – “Anh có thể đưa em về và từ đó đi bộ về nhà. Em ở khu Parkview đúng không? Chỉ cách nhà anh có vài phút thôi.” 
Anh ấy biết mình sống ở đâu ư? Trông mặt tôi lúc đó hẳn là phải hoài nghi lắm nên anh ấy mới vội vàng giải thích ngay. “Anh từng cho chị giá em đi nhờ xe một lần. Hồi tháng trước.” 
Mím chặt môi, tôi có thể cảm nhận mặt mình đang tối sầm lại. “Đó là chị họ của em.” Anh Nash cho chị Sophie đi nhờ xe sao? Chắc không phải là anh ấy đang cố nói giảm nói tránh đi đấy chứ… 
Ngay lập tức anh Nash nhíu mày lại và lắc đầu như để trả lời cho câu hỏi ngầm vừa rồi của tôi. “Là anh Scott Carter nhờ anh đưa chị e về.” 
À, ra thế. Tôi gật đầu và anh nhún vai hỏi tiếp: “Thế em có muốn anh đưa hai em về không?”. Anh chìa tay ra hỏi chìa khoá. 
“Không cần đâu ạ. Em có thể tự lái được.” Tôi vốn không có thói quen để người mới quen cầm lái xe của mình. Đặc biệt là những anh chàng điển trai – mà theo giang hồ đồn đại – từng phải nhận hai tờ giấy phạt tốc độ khi lái con xe Firebird của cô bồ cũ. 
Anh Nash nhún vai cười, để lộ hai má lúng đồng tiền siêu đáng yêu. “Thế có thể cho anh đi nhờ được không? Anh đi cũng anh Carter mà anh ấy chắc phải vài tiếng nữa mới về.” 
Giờ đến cả cái mạch máu ở cổ họng tôi cũng đang đập liên hồi. Anh ấy bỏ về sớm chỉ để đi cùng xe với mình sao? Hay là mình đã phá hỏng buổi tối của anh ấy bởi chứng cuồng loạn đầy hoang tưởng khi nãy của mình? 
“Ừm… được ạ.” – Xe tôi cả tuần nay chưa rửa, nhưng giờ cũng đã quá muộn để lo lắng về điều đó – “Nhưng anh sẽ phải thương lượng với Emma.” 
Tôi đã lo lắng hơi thừa bởi Emma đã chủ động xung phong ngồi băng ghế sau, sau khi nháy mắt tôi đầy ý nhị và chỉ chỏ về phía anh Nash, đồng thời nhanh tay gạt mấy mẩu vụn khoai tay chiên xuống sàn. Tôi đưa Emma về nhà trước, đúng một tiếng rưỡi đồng hồ sớm hơn giờ giới nghiêm mà bố mẹ cậu ấy đặt ra – đây quả là một kỷ lục đối với Emma. 

 

Ngay khi tôi vừa lùi x era khỏi cổng nhà Emma, anh Nash xoay người đối diện với tôi, nét mặt anh ấy buồn buồn và tim tôi đột nhiên đau thắt lại. Hẳn là đã đến lúc nói lời từ chối rồi đây. Vì muốn giữ thể diện cho tôi mà anh ấy không nỡ nói ra trước mặt Emma, và giờ ngay cả khi không có mặt Emma, anh vẫn muốn lựa lời nói khéo với tôi. Tựu chung lại vẫn là một câu: Anh không hề thích em. Hay chí ít là sau cơn hoảng loạn vừa rồi của tôi giữa chốn đông người. 
“Thế trước đây em đã từng bị hoảng sợ như thế bao giờ chưa?” 
Hả? Vừa vòng xe rẽ trái tôi vừa bấu chặt hai tay vào vô-lăng vì bất ngờ. 
“Vài lần rồi ạ.” Gần chục lần chứ chả ít. Tôi không thể giấu nổi sự hoài nghi trong giọng nói của mình. “Vấn đề” của tôi đáng ra phải khiến cho anh cao chạy xa bay từ lâu rồi mới phải, vậy mà ngược lại, anh lại muốn biết thêm chi tiết là sao? Tại sao? 
“Bố mẹ em có biết không?” 
Tôi cựa khẽ mình trên ghế lái, như thể một tư thế ngồi mới sẽ giúp cho tôi cảm thấy thoái mái hơn với câu hỏi vừa rồi. Nhưng chẳng ích gì. “Mẹ em mất khi em còn bé, và bố em không thể tự nuôi em. Ông đã chuyển tới sống ở Ai-len và từ đó em sống cùng gia đình bác em ở đây.” 
Anh Nash chớp chớp mắt và gật đầu ra hiệu cho tôi nói tiếp. Anh ấy không tề tỏ ra thông cảm một cách gượng gạo hay ngượng ngùng hắng giọng kiểu ôi-chẳng-biết-phải-nói-gì-lúc-này-nữa, những cách phản ứng mà tôi vẫn thường nhận được mỗi khi mọi người phát hiện ra tôi là đứa trẻ mồ côi mẹ và bị bố bỏ rơi. Tôi thích anh vì điều đó, mặc dù không hề muốn phải nghe những kiểu câu hỏi như thế. 
“Thế hai bác nhà em có biết không?” 
Nghĩ gì. Họ luôn cho rằng em là quả trứng ung của dòng họ. Nhưng sự thật này quá đau lòng để tôi có thể thốt ra thành lời với anh. 
Tôi quay sang nhìn anh và thấy anh đang quan sát tôi rất chăm chú. Một lần nữa, sự nghi ngờ lại bùng cháy trong tôi, như muốn thiêu đốt ruột gan tôi. Tại sao anh ấy lại quan tâm tôi muốn biết liệu gia đình tôi có biết gì về chứng bệnh chẳng-còn-gì-là-bí-mật của tôi như thế? Trừ phi anh ấy đang ngấm ngầm thu thập thông tin để lôi tôi ra làm trò cười với đám bạn của mình. 
Nhưng ngược lại tôi không nhìn thấy một tẹo dã tâm nào trong sự hứng thú của anh đối với vấn đề của tôi. Đặc biệt là sau những gì anh đã làm cho tôi ở CLB Taboo. Hoặc có thể anh ấy chỉ đang giả vờ hỏi han vậy thôi chứ thực chất lại đang theo đuổi một thứ khác. Thứ mà đám con gái hiếm khi từ chối anh, nếu tin đồn là thật. 
Nếu không đạt được mục đích của mình, liệu anh ấy có định đem cái bí mật tăm tối và đau đớn này của tôi ra làm trò cười ở trường không? 
Không đâu. Chỉ riêng cái ý nghĩ đó thôi cũng khiến trái tim tôi đau nhói, và tôi đã nhấn phanh rất mạnh trước khi đèn giao thông chuyển sang màu đỏ . 
Chân tôi vẫn giữ nguyên ở bàn đạp phanh, liếc vội qua gương chiếu hậu thấy con phố sau lưng vắng tanh không một bóng người, tôi lập tức chuyển về chế độ Đỗvà quay sang nhìn thẳng vào mặt anh Nash, lấy hết can đảm nghiêm giọng hỏi: “Anh muốn gì ở em?” Tôi cần phải hỏi ngay trước khi kịp đổi ý.

Anh Nash trợn tròn mắt kinh ngạc, tựa hẳn lưng vào cánh cửa xe bên kia, như thể tôi vừa đẩy anh ấy không bằng. “Anh chỉ… Không có gì.” 
“Vậy là anh không muốn gì?” – tôi rất muốn nhìn vào đôi mắt nâu lục nhạt sâu thẳm kia, nhưng cái đèn cao áp gần đó nhất cũng không rọi được vào đến xe tôi, ngoài ánh sáng tù mù phát ra từ tấm chắn bùn của xe, và nó không đủ sáng để tôi có thể đọc được biểu cảm trên khuôn mặt anh lúc này – “Em có thể đếm số lần chúng ta nói chuyện với nhau trước buổi tối hôm nay chỉ trên một bàn tay” – Tôi giơ một tay lên để nhấn mạnh thêm – “Rồi bỗng dưng anh thình lình xuất hiện và trở thành hiệp sỹ trắng giải cứu em khỏi cơn hoảng loạn, và giờ anh muốn em tin rằng anh không hề muốn gì đáp lại sao? Và không có gì để kể cho đám bạn anh nghe vào thứ Hai tới?” Anh ấy đã cố bật cười một cách gượng gạo và không thoải mái thấy rõ trên gái ghế của mình. “Anh không bao giờ…” 
“Anh thôi đi được rồi đấy. Thiên hạ đồn rằng anh đã chinh phục được lãnh thổ còn rộng hơn cả Thành Cát Tư Hãn.” 
Ánh mắt anh nhìn tôi đầy thách thức. “Em tin vào mọi điều em nghe thấy à?” 
Tôi cũng không chịu thua, vênh mặt lên nhìn ngược lại anh. “Thế anh có phủ nhận điều đó không?” 
Thay vì trả lời, anh bật cười phá lên, và lần này tiếng cười của anh nghe không hề gượng gạo một tí nào. Anh chống một bên khuỷu tay vào tay nắm cửa, nheo mắt nhìn tôi. “Em vẫn thường tỏ ra khó chịu thế này với những anh chàng ngồi hát cho em nghe giữa đêm khuya lạnh giá trong một con hẻm tối đen như mực à?” 
Câu phản pháo đã chuẩn bị sẵn lập tức tắt lịm trên môi tôi, trước lời nhắc nhở đầu thâm thuý của anh. Quả thực anh đã hát cho tôi nghe và bằng cách nào đó thuyết phục được cơn hoảng loạn trong tôi. Anh đã giúp tôi không bị mất mặt giữa đám đông. Nhưng chắc chắn phải có lý do gì thì anh ấy mới làm như vậy bởi tôi đâu có thể được coi là một đỉnh cao chinh phục. 
“Em không tin anh” – cuối cùng tôi đành thật thà thú nhận. 
“Nói thật là giờ anh cũng chẳng tin em” – anh mỉm cười nhìn tôi, để lộ cái lúm đồng tiền duyên chết người của mình – “Em định đá anh ra khỏi xe hay là đưa anh về tận cửa đây?” 
Đó sẽ là thứ duy nhất anh có được từ tôi. Không nói không rằng tôi chuểyn sang chế độ Lái và cho xe tiếp tục lăn bánh trên đuờng, sau đó rẽ phải vào khu phố nhà anh. Chẳng thể có chuyện đi bộ từ nàh tôi tới đây mà chỉ mất có vài phút được. Không lẽ anh ấy thực sự định đi bộ nếu tôi chịu đểanh lái xe đưa về? 
Liệu anh ấy có đưa tôi về thẳng nhà không? 
“Rẽ trái, sau đó rẽ phải tiếp. Chính là cái nhà ở góc đường trước mặt.” 

 
Đó là một căn nhà nhỏ ở một khu phố cũ. Tôi đậu xe bên cạnh một chiếc Saab cũ mèm. Cánh cửa bên ghế chính vẫn đang mở, vì thế ánh đèn trong xe rọi ra cả tấm thẳm cỏ khô bên trái vệ đường. 
“Cửa xe anh vẫn đang mở kìa” – tôi nói, chuyển cần gạt sang chế độ Đỗ, mừng thâm trong bụng vì có đề tài gì đó khác để nói với anh. 
Anh Nash thở dài ngao ngán. “Xe của mẹ anh đấy. Mẹ anh đã phải thay tới ba cái acquy trong vòng 6 tháng.” 
Tôi mím môi cười khi thấy cái đèn xe loé lên một cái rồi tắt ngúm. “Có vẻ như sẽ cần tới cái thứ tư rồi.” 
Giọng anh kêu lên đầy đau khổ, nhưng khi tôi nhìn sang thì thấy anh đang nhìn tôi chăm chú hơn là để ý đến cái xe. “Thế… liệu anh có cơ hội để giành được sự tin tưởng của em không?” 
Mạch máu tôi lại tăng vọt lên một lần nữa. Anh ấy đang nói thật đấy à? 
Đáng ra tôi phải nói không. Đáng ra tôi phải nói lời cảm ơn anh vì đã giúp tôi ở CLb Taboo, sau đó bỏ mặc anh đứng trước cửa nhà dõi theoi bóng xe tôi. Nhưng tôi đã không đủ mạnh mẽ để khước từ hai cái lúm đồng tiền đáng yêu kia. Kể cả khi đã biết thừa rằng có biế bao cô gái cũng đã từng thất bại như mình. 
Thôi thì cứ đổ cho sự yếu lòng này là do cơn hoảng loạn hồi tối là xong. 
“Bằng cách nào?” – mặt tôi đỏ bừng lên khi thấy nụ cười mỉm của anh. Rõ ràng anh ấy đã đoán được trước là tôi sẽ đầu hàng mà. 
“Em hãy tới đây vào tối mai được không?” 
Đến nhà anh ấy á? Đừng hòng. Tôi có thể yếu lòng thật đấy nhưng chưa đến mức ngu dại. Hơn nữa có muốn cũng chẳng được… “Chủ Nhật em phải làm việc tới chín giờ.” 
“Thế thí gặp nhau ở rạp phim nhá?” 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+