Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nữ trinh sát và sát thủ – Chương 01 – Phần 02 + 03 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương  1.2

                  
Tuy rằng trong bóng đêm nàng không nhìn thấy đối phương, nhưng cũng hiểu được
đối phương chắc chắn biết vị trí chính xác của mình, và họng súng của hắn cũng
đang chĩa thẳng vào trái tim cô.

         
Đáng chết! Đối phương vào lúc nào? Tại sao nàng không hay biết, phòng này có
gắn hệ thống cảnh báo sao lại hoàn toàn không hề báo động, hắn vào đây bằng
cách nào?

 

         
“Anh là ai?”

 

         
“Người đến lấy mạng cô.”

 

         
“Chúng ta có cừu oán?”

 

         
“Không có.”

 

         
“Vậy tại sao giết tôi?”

 

         
“Có người bỏ tiền, muốn cô biến mất.”

 

         
Lại một sát thủ! Trong ba tháng nay đã là bảy người, nhưng mà người trước mặt
hình như rất khó đối phó, nàng bắt đầu nghĩ phương pháp thoát thân

 

         
Đối phương dường như cũng không có ý định giết nàng ngay lập tức, chỉ là lẳng
lặng quan sát, dường như muốn cho nàng một cơ hội để thoát.

 

         
“Có thể cho tôi mặc quần áo trước được không?” Nàng cố tình cầu xin, để làm đối
phương xao lãng cảnh giác.

     
Đối phương im lặng không lên tiếng, dường như biết ý định của nàng muốn nghe
giọng nói để xác định vị trí của hắn.

         
“Ít nhất cũng cho tôi choàng một cái khăn?” Nói xong tay liền đưa về ngăn kéo
tủ áo.

         
Trong bóng đêm vang lên tiếng kéo cò súng làm nàng hoảng hốt, vội vã ngừng tay.

         
Giọng nam trầm thấp lại vang lên: “ Trong phòng này có bảy khẩu aka, ba khẩu
súng tự động, mười quả lựu đạn nhỏ, cùng với năm lựu đạn khói, tất cả đang ở
trên tay tôi, không cần tìm kiếm.”

     
Chết tiệt, Trầm Nhược Băng cảm thấy sống lưng lạnh dần đến đỉnh đầu, đối phương
chắc chắn là cao thủ bậc nhất? Biết rõ rang rành mạch những cái bẫy trong phòng
cũng như lấy tất cả những vũ khí của nàng.

         
Đối phương có thể đoán trước mọi hành động của nàng, còn nàng ngay cả hình dáng
của đối phương như thế nào cũng còn chưa biết.

         
Chẳng lẽ đêm nay kiếp số của nàng tới rồi?

 

         
” Bước lùi về phía ban công.” Hắn trầm thấp ra lệnh, trong giọng nói cứng rắn
không để cho đối phương phản kháng.

      
Nhược Băng nhẹ nhàng bước, từng từng bước một lui ra phía sau, ánh trăng sáng
soi xuống da thịt trong suốt của nàng, thân mình khêu gợi, làm cho gã đàn ông
đứng trong bóng đêm có thể nhìn không sót một thứ gì—— từ đầu đến chân.

 

         
Ý định của đối phương đẩy nàng vào tình thế khó khăn!

 

 

 

         
Nàng cố đè nén tức giận trong lòng, thề tuyệt đối không giống một thiếu nữ bình
thường bất lực yêu đuối, sợ hãi trốn tránh, hay khóc lóc cầu xin tha thứ. Trời
sinh cá tính nàng vốn ngông nghênh nên lúc này tâm của nàng càng thêm trầm tĩnh
lạnh lùng, nếu đối phương tiến thêm một bước hoặc một động tác, nàng thề tuyệt
đối làm cho hắn sống không bằng chết.

 

         
Hắc Ưng chậm rãi dời bước đi tới, tháo đôi kính râm xuống làm lộ ra đôi mắt thâm
thúy, trong bóng đêm càng thêm sáng ngời, như có một nguồn năng lượng bắn thẳng
về phía nàng

         
Ánh mắt của nàng lạnh như băng đối chọi với ánh mắt của hắn, nàng ở ngoài
sáng, hắn ở trong tối, cách khoảng năm bước, Nhược Băng vận khí vào lòng bàn
tay, chỉ cần đối phương đến gần nàng thêm chút nữa, nàng lập tức sẽ ra tay công
kích hắn, trong lòng nàng thực tình muốn giết chết hắn.

 

         
Hắc Ưng nở nụ cười ngạo mạn, bất thình lình hắn bước lên, làm lộ ra sơ hở của
bản thân, nàng liền lập tức ra tay công kích, hắn nhanh tay hơn đã chế trụ tay
nàng kéo nàng vào bóng tối, bất thình lình hôn nhanh lên đôi môi của nàng.

 

         
Nàng thề nàng hận không thể cắn đứt lưỡi của đối phương, nhưng sớm đã bị gã này
nhìn ra, một trận tê dại truyền đến làm nàng không thể sử dụng lực, đối phương
lại ngăn chặn không cho nàng lên tiếng, bừa bãi nhấm nháp hương thơm trên đôi
môi cánh hoa của nàng. Cánh tay mạnh mẽ đầy sức sống ôm chặt lấy thân thể thanh
mảnh của nàng làm cho nàng không thể nhúc nhích.

 

         
Đây là sỉ nhục rất lớn! Cư nhiên ngay cả giãy dụa cũng không thể mà còn sắp
thất thân. Chuyện kế tiếp không như nàng đã dự đoán.

Chương 1.3

*****************
Hắc Ưng chuyển qua thở nhẹ bên tai nàng thì thầm .” Đây chỉ là một nụ hôn, bây
giờ tôi không giết cô, nhưng lần sau gặp mặt cũng không chắc chắn.”

Nói xong lập tức như một
trận khói nhẹ biến mất không thấy bóng dáng, tình huống biến hóa cực nhanh ngay
cả nàng cũng không kịp phản ứng, toàn thân vô lực ngã ngồi trên mặt đất, khi
hoàn hồn lại thì phát hiện trên người nàng không biết khi nào đã choàng một cái
khăn tắm, chẳng lẽ là gã kia trước lúc đi đã khoát lên người nàng.

Làm sao như thế được!
Nàng cảm thấy suy nghĩ này thật vô căn cứ, rất nhanh đi kiểm tra tất cả những
cánh cửa sổ đã khóa, phát hiện tia báo động bằng hồng ngoại đã bị một phương
pháp cao siêu phá hủy.

Đáng chết! Nàng lại phải
đặt thêm một cái nữa. Ai! Dù sao nhất định cũng phải cẩn thận, không biết có
còn tên cao thủ nào tìm đến nữa hay không.
Đặt tay lên ngực đè nén sự hồi hộp, nàng biết mình đã gặp một cao thủ, cũng
không hiểu vì sao gã kia chỉ hôn nàng mà không cưỡng bức nàng, rõ ràng có thể
giết nàng nhưng lại buông tha nàng.
Hắn đã nói vừa rồi chỉ là một nụ hôn, tên khốn! Nàng tự nhiên lại bị đoạt mất
nụ hôn đầu như vậy, thật muốn làm thịt hắn!

Mặc xong quần áo, nàng
nhìn vào trong gương, vuốt ve đôi môi cánh hoa vừa bị hôn, thật sự là chật vật!
Nàng oán hận mắng chính mình, tên đàn ông bí ẩn này rốt cuộc muốn gì đây?

Đột nhiên tiếng chuông
cửa vang lên làm gián đoạn suy nghĩ của nàng, Nhược Băng theo phản xạ cầm súng
trên tay, bước nhẹ đến phía sau cánh cửa để xem thử.

Là Bạch Thiệu Phàm, nàng
thả lỏng tâm tư thở ra một hơi.

“Anh biết em vẫn chưa
ngủ.” Bạch Thiệu Phàm đứng dựa vào cửa thoải mái, dáng dấp thật phong độ trong
chiếc áo khoác.

“Mời vào.”
Nàng bình thản tiếp đón, dù sao quen biết đã nhiều năm, không cần câu nệ tiểu
tiết, huống chi chuyện vừa rồi nàng vẫn còn hoảng hốt chưa bình tâm.

Bạch Thiệu Phàm ngồi
trên ghế sô pha thưởng thức thân thể mỹ nhân như hoa sen mới nở, dù chưa tô son
điểm phấn, nhưng vẫn không mất vẻ diễm lệ, thậm chí còn mang hương vị thanh nhã
thuần khiết.

“Có biết bao người đàn
ông nghe danh đã ngưỡng mộ em nhưng đều chưa từng nhìn thấy được mặt thật của
em, anh thật may mắn mới có thể được chiêm ngưỡng dung nhan tuyệt đẹp của nữ
trinh thám lừng danh — Trầm Nhược Băng.”

“Đừng làm em xấu hổ !”

Nàng đưa cho hắn một
chai Whiskey.

“Trước khi ngủ mà uống
nhiều rượu như vậy? Không tốt đâu!”

“Không sao cả, em muốn
uống.”

” Em có tâm sự?” Bạch
Thiệu Phàm nhận thấy được của nàng vẻ mặt có chút nghiêm túc.

“Không có gì, chỉ là có
chút phiền muộn thôi.”

Nàng ngồi xuống, đưa tay
vuốt tóc, cố gắng trấn tĩnh. Nàng sẽ không nói cho hắn biết vừa rồi mới đấu
cùng một gã đàn ông, hơn nữa còn thất bại thảm hại!

“Đúng rồi, hôm nay anh
đã lập công lớn .” Nàng nói sang chuyện khác.

” Nhờ phúc của em, anh
mới có thể thuận lợi bắt được Mục Phong Cuồng và Cung Bản Kiện. Cấp trên có
liên lạc phía Nhật Bản, bọn họ sẽ phái người đến áp giải Cung Bản Kiện quay về
Nhật Bản thẩm tra và phán quyết. Chuyện này không đơn thuần là một vụ án ở
trong nước nữa rồi. À, lúc chúng tôi bắt Cung Bản Kiện, hắn đã bị trúng thuốc
mê, có phải là do em làm không?”

Nàng nhún vai cười cười,
không hề phủ nhận.

” Tai sao em lại nghĩ
đến việc hạ thuốc? Thực ra lần hành động này đã nắm chắc phần thắng, mặc dù
không ngờ có thêm Cung Bản Kiện, Nhưng mà tại sao em có thể nghĩ đến chuyện hạ
thuốc mê?”

“Cung Bản Kiện là một
trong chín tên tướng lĩnh dưới tay của Bang chủ Nhật Bản Thần Điền Cơ, hắn giữ
ở vị trí bang chủ thứ năm trong hội, nếu không hạ thuốc mê, bằng võ nghệ của
một người như anh không thể chế ngự được hai người.”
Bạch Thiệu Phàm không khỏi bội phục nói: “Anh biết em làm việc luôn tính toán
cẩn thận, luôn biết làm thế nào để giải quyết tình huống cấp bách có thể xảy
ra. Nhưng mà, lần này em ra tay quả thực hơi nặng, bác sĩ nói hắn phải ngủ ít
nhất năm ngày, dù có tỉnh lại đầu của hắn sẽ đau đến mức muốn vỡ tung. Em……… Em
không phải là cố ý chứ?”

Nàng cười vừa thần bí
vừa quyến rũ, thay đổi sang tư thế thoải mái hơn, ngượng ngùng nói: “Không có
gì, chỉ là chút ân oán cá nhân thôi.”

Bạch Thiệu Phàm nhìn
nàng bằng ánh mắt si mê, toàn thân nàng luôn tản ra vẻ phong tình mị lực (gợi
cảm, quyến rũ) , nâng cằm của nàng lên với vẻ vô cùng ái mộ nói: “ Nhược Băng,
khi nào em mới đáp ứng lời cầu hôn của anh, theo đuổi em nhiều năm như vậy mà
em một chút cảm động cũng không có sao?”

“Em không bảo anh chờ
em!” Nàng trả lời trực tiếp với vẻ vô tội.

“Này! Cho anh một chút
mặt mũi có được không? Lần nào cũng lảng sang chuyện khác.”

“Muốn em đóng kịch sao?
Lúc em phá án mới cần diễn trò, bây giờ là thời gian nghỉ ngơi phía sau hậu
trường.”

“Thật là không có biện
pháp với em!” Hắn hít một hơi nói : .”Trở lại chuyện chính, việc điều tra vụ
Viên nghị sĩ đầu tư vào trường ‘trung học Minh Dương’, em làm giáo viên nằm
vùng đã lâu, có điều tra ra có gì phạm pháp trong đó không?”
“Trước mắt không có, nhưng thật ra thu hoạch được một thành quả lớn.”

“Ừm!” Hắn chăm chú lắng
nghe, dáng vẻ hết sức chăm chú.
“ Học kì này em được bầu làm giáo viên dạy xuất sắc nhất.”
Bạch Thiệu Phàm té ngã trên mặt đất, chỉ còn thiếu không sùi bọt mép.
***********************
Hết Chương 1

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+