Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nữ trinh sát và sát thủ – Chương 05 – Phần 01 + 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5.1

” Đã bắt được Mục Phong
Cuồng ?”

“Ừm”

Vẻ mặt của Nhược Băng
đầy bội phục nói: “Lần này anh đã lập được công lớn, vị thần bộ của giới cảnh
sát lại một lần nữa tóm được tên đại gian đại ác – Mục Phong Cuồng, chiến công
của anh lại tăng thêm một bậc.”

Bạch Thiệu Phàm đối với
sự ca ngợi của Nhược Băng chỉ là cười khổ mà thôi, hoàn toàn không có vui sướng
cùng kiêu ngạo

“Làm sao vậy? Nhìn vẻ
mặt của anh dường như có tâm sự.” Nàng hỏi.

Hắn đem hành động ngày
đó cùng toàn bộ quá trình gặp gỡ Cảnh Chấn và Tuyết Diễm nói cho Nhược Băng
nghe, đương nhiên! Ngay cả chuyện bị “Đoạt hôn” hắn cũng nói.

“Đừng cười  được
không!” Hắn tức giận lầm bầm.

“Ha ha ha…” Nàng cười
đến rơi nước mắt.”Kết quả cấp trên và đồng nghiệp trong ngành của anh, đều
không khen anh đã anh dũng thiện chiến bắt được Mục Phong Cuồng, ngược lại chỉ
nhớ rõ danh tiếng của thần bộ Bạch Thiệu Phàm khổ sở vì bị nữ đạo chích đoạt
hôn! Oa ha ha. . . . . .”.

Hắn lớn tiếng kháng
nghị.”Này, này! Làm ơn biểu hiện một chút dáng vẻ ghen tuông được không!” Thật
không rõ mình theo đuổi nàng nhiều năm rốt cuộc là vì cái gì?

” Được rồi! Thực xin lỗi
mà! Bởi vì đây là chuyện lạ hiếm có trong ngành cảnh sát, tin tưởng trăm năm
sau, mọi người vẫn sẽ nhớ rõ hình ảnh anh tuấn của vị cảnh sát này.”

“Đừng trêu anh ! Nói
chuyện chính đi, ở trường trung học Minh Dương đã tra được những gì rồi?”

“Đổng sự trưởng của Minh
Dương quả nhiên có buôn bán bạch phiến, cũng lợi dụng cơ hội hàng năm đưa học
sinh tốt nghiệp sang nước ngoài du học mà vận chuyển bạch phiến và rửa tiền.”

“Chứng cớ đâu?”

“Văn bản tư liệu đã sao
chép được, chỉ còn thiếu hình ảnh, tháng sau Minh Dương sẽ đưa những người tốt
nghiệp xuất ngoại, đến lúc đó sẽ chụp hình làm chứng cứ, và đến ngay hiện
trường để bắt quả tang.”

Hắn gật đầu nói: “Đến lúc
đó anh sẽ xin lệnh cấp trên liên lạc với hải quan bên kia, tăng thêm số người
canh giữ ở các cửa khẩu, ôm cây đợi thỏ sẽ chờ con cá mắc câu. Đúng rồi, Hắc
Ưng có xuất hiện lần nào nữa không?”

Nhắc tới Hắc Ưng, sắc
mặt của Nhược Băng trở nên u ám, nhưng chỉ nháy mắt nàng đã khôi phục lại vẻ
bình tĩnh thường ngày.

“Không có.” Trả lời
không chút để ý, nàng lén gạt đi việc bị Hắc Ưng lưu lại”Dấu ấn”.

” Như vậy thật kì quái,
có tin đồn nếu Hắc Ưng muốn giết ai, thì người đó chắc chắn sống không quá bảy
ngày, tại sao tới bây giờ một chút động tĩnh đều không có? Giống như đã biến
mất vậy.”

“Nếu là như thế này thì
tốt rồi.” Nàng nâng ly trà lên, nghĩ thầm rằng hắn biến mất mới là lạ, uống trà
để che dấu sự mất tự nhiên của mình.

“Anh nghĩ em vẫn nên
thật cẩn thận, để ngừa ——”

“Hư!”

Nàng lấy tay ý bảo hắn
im lặng, giống như có ai đang ở gần họ.

Nhược Băng len lén chỉ
vào phía trên cửa sổ, Bạch Thiệu Phàm gật đầu cũng lặng lẽ di chuyển gần cửa
sổ, móc súng lục ra để đề phòng sự cố. Thình lình ba một tiếng mở toang hai
cánh cửa —— Không có ai!

Hắn cẩn thận xem
xét  bốn phía ngoài cửa sổ, nhìn nàng lắc đầu.

Kỳ quái? Chẳng lẽ là
thần kinh nàng quá nhạy? ” Vừa rồi rõ ràng em nghe thấy tiếng động.”

“Có lẽ là tiếng gió, yên
tâm đi, không ai. Emkhông phải còn có việc muốn làm? Anh tiễn em một đoạn đường
đi.”

“Làm phiền anh .”

Bọn họ đóng cửa sổ, hai
người đang đi ra khỏi phòng, trước khi chui vào trong xe, Nhược Băng đột nhiên
cảm thấy sau gáy tựa hồ dính cái gì, giống như giọt nước mưa thật lạnh lẻo,
nàng sờ sờ cổ.

“Làm sao vậy?” Hắn hỏi.

” Không có gì, có thể là
giọt sương trên lá cây nhiễu xuống.”

 

Hai người ngồi trên xe
nhanh chóng rời khỏi chỗ ở của Bạch Thiệu Phàm, hướng về phía  nội thành.

Khi bọn họ rời đi không
bao lâu, một bóng đen từ giữa đám cây xuất hiện, ánh mắt của Cảnh Chấn lóe lên
tia sáng kì lạ, đôi môi tái nhợt lộ ra ý cười âm trầm. Thì ra người phụ nữ kia
là Trầm Nhược Băng. Hắn đã đem Hàn Hương Lộ, loại hương duy nhất chỉ có ở Tây
Tạng, sinh trưởng trên núi cao bắn vào phía sau gáy nàng. Loại mùi này người
thường không thể ngửi được, duy nhất chỉ có những nhân tài từ nhỏ đã sinh sống
ở vùng núi cao của Tây Tạng mới ngửi được, hơn nữa bảy ngày vẫn chưa tan. Dù
cho Trầm Nhược Băng có dịch dung như thế nào, hắn chỉ cần ngửi được mùi này, sẽ
nhận ra nàng tức thì. Chỉ cần đi theo nàng chắc chắn sẽ tìm được nơi ở của Hắc
Ưng và Tuyết Diễm, đến lúc đó có thể thực hiện được kế hoạch báo thù của hắn,
mà Bạch Thiệu Phàm hắn cũng sẽ không buông tha!

Trung học Minh Dương!
Hắn khắc sâu trong đầu hắn bốn chữ này, cuối cùng cũng đã có tin tức , từ lúc
bị Tuyết Diễm hạ độc, hắn mất cả đêm mới kiềm chế được độc tính, nhưng không
thể cử động quá sức. Chờ hắn hoàn toàn bình phục như cũ, những món nợ này hắn
nhất định sẽ trả lại gấp bội. Chờ xem đi! Hắn nở nụ cười càng thêm thâm trầm tà
ác. . . . . .

 

Chương 5.2

Đặc biệt ở
trường trung học Minh Dương vốn nổi tiếng nghịch ngợm ương bướng, mỗi lần trêu
vị giáo viên nào đều ghi lại cẩn thận. Học kì vừa rồi đã tiễn đưa mười hai vị
giáo viên, mỗi lần đều ghi lại những hành động làm giáo sư lùi bước để truyền
cho thế hệ đàn em.

Vốn muốn tiếp tục duy
trì thành tích huy hoàng, nào ngờ đột nhiên lại xuất hiện một người bề ngoài
nhìn như hiền lành dễ chịu, thật ra lại là một nhân tài ẩn mặt Trầm Băng. Thằn
lằn, con gián, con chuột đối với nàng như những con vật cưng đáng yêu. Những
cái bẫy rập trước cửa phòng học, bục giảng, bàn giáo viên đều bị nàng luôn dễ
dàng tránh thoát.

“Lão Đại, cô ấy giống
như có tuyệt kỹ, làm sao cũng không trêu được cô ấy.”

“Đúng vậy, đúng vậy! Cô
ấy thật khác với những giáo viên khác, thật là lợi hại nha, ngay cả con rết
cũng không sợ nữa!”

Lão Đại Đường Dật Trần
quát: “Đừng tôn chí khí người khác mà triệt hạ uy phong chính mình! Trước khi
tốt nghiệp chúng ta nhất định phải đạt tới thành tích tiễn  mười ba vị
giáo viên, hiểu chưa?”

“Nhưng mà. . . . . .”
Mọi người nhìn nhau, thật sự là không có gì nắm chắc phần thắng. . . . . .

“Tốt lắm, cứ theo kế
hoạch đã bàn, Tiểu Linh cô đến đợi ở kho dụng cụ ngay góc vườn trường, giả vờ
như bị khóa chặt bên trong vừa khóc vừa la. Chúng tôi sẽ dụ cô Trầm đến cứu cô.
Lúc cô ấy vừa mờ cửa bước vào, cô liền bước theo cửa nhỏ ở phía sau khóa trái
lại nhốt cô ấy ở bên trong lại xem như đại công cáo thành .”

“ Lão đại ,như thế có
được không, phải nhốt cô ấy bao lâu?”

 “ Tôi sẽ đem chìa
khóa giấu trước trong kho, nếu cô ấy nghĩ ra được, sẽ tìm ra chiếc chìa khóa.
Kế hoạch này của tôi có tên là “ Cô Trầm mạo hiểm truy tìm bảo vật, thấy hay
không?” Hắn đắc ý nói.

 “ Cái kho chứa đồ
kia tối lắm, tôi rất sợ, có thể đổi người khác được không…….”Tiểu Linh khiếp
đảm cầu xin.

“Chính là biết cô sẽ sợ
mới tìm cô, ngu ngốc! Như vậy mới giống thật.”

“Được rồi. . . . . .”
Nàng cúi đầu, không dám cự tuyệt mệnh lệnh của Đường Dật Trần, ai bảo chính
mình thầm mến hắn.

 Sau khi giấu xong
chiếc chìa khóa, bỏ Tiểu Linh ở lại kho dụng cụ, cả bọn chạy đi tìm Nhược Băng.

” Cô ơi! Nguy ! Diệp
Tiểu Linh bị nhốt tại kho dụng cụ ra không được!”

“ Vậy sao?” Nhược Băng
đang xem bài tập, ngẩng đầu lên nhìn chăm chú bọn Đường Dật Trần.” Tại sao
không tìm nhân viên tạp vụ đi mở cửa?”

“Đi tìm !  Nhưng
ông ấy không có chìa khóa , Tiểu Linh hiện tại vừa khóc vừa nháo, cô ấy vốn
nhát gan, một mình cô ấy bị nhốt tại kho chứa, mời cô nhanh đi cứu bạn ấy!”

Bọn họ lại muốn làm cái
trò gì? Nhược Băng nghiền ngẫm dò xét bọn chúng, đang diễn rất thật nha, các
giáo viên khác có thể tin hành động của bọn chúng, nhưng không thể qua được ánh
mắt của nàng. Muốn đùa sao? Được rồi! Xem bọn chúng muốn diễn trò gì!

Trên đường đến gần kho
chứa đồ, rõ ràng nghe được tiếng khóc của Tiểu Linh, Nhược Băng sắc mặt khẽ
biến, đó là thật sự tiếng khóc, nàng biết đã xảy ra chuyện, Vội vã chạy nhanh
hơn.

Đường Dật Trần và đám
người đang xem, nhịn không được cười trộm, không thể tin được Tiểu Linh lại
hành động thật đến như vậy, ngay cả bọn họ cũng đều cảm thấy được là thật, cũng
chạy nhanh lên phía trước.

Nhược Băng đẩy thử cửa
kho, khóa mở không ra, bọn Đường Dật Trần cảm thấy không thể hiểu được, vừa rồi
rõ ràng không có khóa , tại sao lại. . . . .

“Mọi người tránh xa một
chút.” Nàng ra lệnh, nín thở mím môi lúc sau dùng sức phá tan cửa gỗ, ánh mặt
trời chiếu sáng mọi thứ bên trong, ngoại trừ Tiểu Linh quần áo không tề chỉnh
ra, còn có một gã đàn ông âm trầm quái dị đang ôm lấy Tiểu Linh, dường như đang
định cưỡng hiếp nàng bị phá đám chuyện tốt của hắn.

 Bọn Đường Dật Trần
lúc đầu là kinh ngạc sững sờ ngây ngốc  đứng im tại chổ, rốt cục lấy lại
tinh thần nổi giận rống to: ” Buông cô ấy ra!” Nói xong lập tức xông lên phía
trước liều mạng cùng gã kia, nhưng lại bị Nhược Băng nắm lại, nàng lạnh lùng ra
lệnh “ Các em không phải là đối thủ của người này, mau chạy nhanh ra ngoài cầu
cứu.”

Nàng nhìn gã đàn ông quỷ
dị kia hỏi: ” Anh là ai?”

“ Cô không nhận biết
tôi, nhưng tôi lại nhận ra cô, Trầm —— Nhược —— Băng.” Cảnh Chấn âm trầm tươi
cười làm cho người ta sởn cả tóc gáy.

Người này có thể nhận ra
nàng! Thuật dịch dung của nàng đã bị phát hiện, hắn là sát thủ sao?

“Buông cô bé kia ra, một
người đàn ông lại đi uy hiếp một cô bé, nếu truyền ra bên ngoài sẽ tổn hại thanh
danh của anh, không phải sao?”

“Hắc hắc, lão tử đã
nhiều ngày nay không có đàn bà, thật sự rất thèm khát, nếu muốn cứu cô ta, tiến
lên đây cứu đi!”

” Cô ơi . . . . .” Những
người khác biết đã gây ra đại họa nên sắc mặt trắng bệch.

“Đi mau!” Nàng ra lệnh
cho chúng, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc đến mức làm bọn Đường Dật Trần hoảng sợ,
chưa gặp qua biểu hiện như thế này của nàng bao giờ,

khiến cho bọn chúng
không dám cãi lời, vội vàng hướng phòng học chạy tới.

Không hề báo động trước,
Cảnh Chấn ra tay đánh lén, Nhược Băng mạo hiểm xông tới, nàng cảm giác được
chính mình không phải đối thủ của hắn, phải dùng trí thắng.  

 Bọn Đường Dật Trần
chạy nhanh về phía trường học để hô to cầu cứu, cũng đã chia nhỏ ra, có 
đứa chạy đến tất cả các lớp học, có đứa phụ trách đến phòng giáo viên, cuối
cùng cũng đã làm kinh động đến hiệu trưởng ra mặt.

Đường Dật Trần thình
lình ở chỗ rẽ đụng vào một khối tường đồng vách sắt, nếu không có người giữ
chặt hắn, chỉ sợ sẽ té chỏng gọng. Đường Dật Trần thống khổ  vuốt cái mũi,
nhìn về phía người tới.”May quá, Thầy Ân!”

” Xảy ra chuyện gì?”

“Không tốt,  Cô
Trầm Băng đã xảy ra chuyện, có một. . . . . . Một gã đàn ông quái dị khủng bố.
. . . .”

Trong ánh mắt của Hắc
Ưng thoáng hiện lên nét kinh hoàng, là Cảnh Chấn! Hắn biết, không hề chần chờ,
hắn giống như một cơn gió nhanh chóng chạy đi, Nhược Băng cũng không phải đối
thủ của Cảnh Chấn, nhưng điều mà hắn không rõ chính là, tại sao Cảnh Chấn lại
tìm được nơi này?

 Đang lúc mọi người
trên đường đến kho chứa đồ, hai bóng người xẹt qua trước mắt bọn họ, đúng là
Trầm Nhược Băng cùng Cảnh Chấn.

 Nhược Băng võ công
vô cùng cao cường mạnh mẽ xuất hiện ở trước mặt mọi người. Từ một cô gái hiền
thục dịu dàng, phút chốc biến thành nữ cường nhân động tác vô cùng linh hoạt,
làm hiệu trưởng phải lau mắt kính, giáo vụ chủ nhiệm xem ngây người, thầy Lý,
thầy Ngô KIện Khang và toàn bộ giáo viên khác đều ngây ngốc
nhìn.     

Nhất là thành viên của
lớp học đặc biệt đều cứng họng, thì ra cô giáo của bọn họ lại uy dũng mạnh mẽ
như vậy, không khỏi phấn chấn bắt đầu hô to cố lên.

Nhược Băng quan sát tình
thế, nhiều người ở đây rất nguy hiểm, vì tránh cho liên can đến người vô tội,
nàng quyết định đem đối phương dụ đến nơi khác.

“Có gan thì đến đây!”

” Ả đàn bà thối tha! Tôi
nhất định sẽ tra tấn cô cho đến chết!” Nếu trên người hắn không bị trúng độc,
thì đã sớm bắt được người phụ nữ này rồi.

*********************

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+