Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nữ trinh sát và sát thủ – Chương 05 – Phần 05 + 06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5.5

“Thừa dịp này, nhanh!”
Hắn mệnh lệnh, nói xong cũng nhanh chóng lao người ra.

        
Trên mặt đất của tầng hầm vang vọng tiếng ầm ầm của mưa bom bão đạn. Nhược
Băng, dưới sự che chở của Hắc Ưng, nhanh chóng chạy sang đến bên kia trốn, Cảnh
Chấn phát hiện bóng dáng của nàng, xoay người nhắm vào nàng, nhưng viên đạn của
Hắc Ưng đã nhanh hơn, bắn rơi khẩu súng trên tay hắn.

         
Hai người đều biết đối phương đã không còn đạn, Cảnh Chấn lấy ra một ống tiêu,
thổi ra độc châm bắn về phía Nhược Băng, lại không biết từ khi nào Hắc Ưng đã
tiến lên chặn lại.

 

         
Hắn không khỏi kinh ngạc, Hắc Ưng lại có thể mạo hiểm ngăn cản độc châm của
hắn, tất cả sư huynh đệ muội đều biết , độc châm của hắn cực kỳ nguy hiểm chết
người, chỉ cần bị đâm một chút, trong vòng hai mươi bốn giờ không có thuốc giải
tất nhiên toàn thân sẽ bị thối rữa mà chết, Hắc Ưng từng suýt chút nữa vì vậy
mà chết ở trong tay hắn, vậy mà bây giờ hắn lại vì cô gái này………..

         
Kỳ lạ! Thật kỳ lạ ! Chẳng lẽ cô gái này đối hắn quan trọng như vậy sao?

 

         
“Thế nào? Anh chỉ có bấy nhiêu năng lực sao ? Sư huynh.” Hắn cười mỉa.

 

         
“Tốt lắm, cậu càng ngày càng không sợ chết , chúng ta liền đấu một trận sống
chết đi!”

 

         
Hai người đều tay không chiến đấu kịch liệt, đương nhiên! Cảnh Chấn tự biết kỹ
năăng bắn súng cùng công phu quyền cước lúc nào cũng dưới tay Hắc Ưng, hôm nay
là không có biện pháp đánh thắng hắn, muốn giết chết hắn chỉ có thể dùng mưu
kế, hắn tuyệt đối sẽ không quang minh chính đại quyết đấu cùng Hắc Ưng! Xem ra,
trước hết phải nghĩ ra biện pháp để chuồn.

 

         
Nhược Băng chạy khoảng hai mươi phút, khi hòa tan vào dòng người tấp nập, biết
mình đã an toàn , quay đầu nhìn lại phía sau, đã nhìn không thấy tầng hầm ngầm
bỏ hoang kia nữa rồi.

 

         
Nàng đi lang thang không định hướng, tạm thời không thể quay về trường học, sợ
Cảnh Chấn lại đuổi tới trường học làm tổn thương những học sinh vô tội, hay là
trước mắt nên đi tìm Thiệu Phàm.

 

         
Vì thế nàng gọi một chiếc tắc xi, đang chuẩn bị lên xe, đột nhiên Hắc Ưng đúng
lúc xuất hiện bên cạnh nàng.

 

         
“Chạy đi.” Hắn ra lệnh cho tài xế, không để ý đến Nhược Băng đang ngơ ngác nhìn
hắn.

 

         
” Tại sao anh lại tìm được tôi?” Người này thật là rất thần bí nha!

 

         
” Cho dù em đi đến đâu,  tôi cũng nhất định sẽ tìm được.” Hắn cười vừa tàn
khốc lại vừa thần bí.

 

         
Nhược Băng dù sao cũng không phải là một cô gái bình thường, nàng có trí tuệ
trinh thám nhạy bén..

 

         
” Anh tìm được tôi, Cảnh Chấn cũng tìm được, trên người tôi nhất định có manh
mối gì để các anh dựa vào, cho nên dù tôi có cố gắng trốn tránh anh ta như thế
nào, cuối cùng vẫn bị anh ta bắt kịp.”

         
Hắn vẫn cười không nói, trên mặt hiện lên vẻ tán thưởng.

         
Nàng tức giận nói.”Nói cho tôi biết nguyên nhân nào khiến các anh đối với hành
tung của tôi rõ như lòng bàn tay?”

         
“Có quan trọng lắm không?”

         
“Đương nhiên! Tôi cũng không dư hơi mà chơi trò mèo vờn chuột với các anh!”

         
“À! Thì ra em là một con chuột bé nhỏ xinh đẹp a?”

         
Nàng tức giận đến không nói nên lời, biết Hắc Ưng cố tình đùa cợt nàng, hỏi lại
cũng là uổng phí, chỉ đơn giản tựa đầu sang hướng bên kia.

         
Xe chạy xuôi chạy ngược trên đường , không có phương hướng nhất định , Hắc Ưng
bảo tài xế cứ lái vòng vòng, cũng không nói mục đích, nàng biết đây là vì tránh
né sự truy kích của Cảnh Chấn.

         
Trên đường đi bọn họ thay đổi mấy chiếc xe, cuối cùng Hắc Ưng mang nàng đi đến
một nơi xa lạ.

         
“Đây là chỗ ở của anh?” Nàng hỏi.

         
“Không sai.”

         
“Không sợ tôi gọi là cảnh sát?”

         
“Xin cứ tự nhiên.”

         
Người này thật sự ngông nguồng nha! Nàng quay đầu đi hướng cửa.

         
“Đi đâu?” Hắn che ở phía trước, hai tay dựa vào tường ngẩng đầu lên, ánh mắt
vừa tà mị vừa tàn khốc nhìn nàng chăm chú, tuy rằng làm ra vẻ thờ ơ nhưng đã có
một cỗ khí thế uy hiếp.

Chương 5.6

Người này thật sự ngông
nguồng nha! Nàng quay đầu đi hướng cửa.

    ”Đi
đâu?” Hắn che ở phía trước, hai tay dựa vào tường ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa tà
mị vừa tàn khốc nhìn nàng chăm chú, tuy rằng làm ra vẻ thờ ơ nhưng đã có một cỗ
khí thế uy hiếp.

    ”Chân
là của tôi, tôi muốn đi đâu thì đi a.”

    ” Em
không muốn biết tại sao tôi Cảnh Chấn luôn biết hành tung của em à?”

    ” Anh
sẽ nói sao?” Nàng đương nhiên muốn biết, nhưng giả vờ như không quan tâm.
    Hắn cười, nhìn vẻ mặt quật cường của nàng, đi đến bên tủ, mở
ngăn kéo ra, lôi ra một cái khăn mặt đưa cho nàng.

    ”Đi
tắm rửa.”

    ”Tắm
rửa?” Nàng không hiểu, trừng mắt hắn.

    ”Cảnh
Chấn sở dĩ tìm được em, là bởi vì hắn đã bắn lên người em một loại mùi Hàn Can
(cực lạnh) của Tây Tạng, tôi cũng dựa vào mùi này mới tìm được em.”

    Nhược
Băng nhìn thân thể, cẩn thận ngửi ngửi.

    ” Tôi
không ngửi được hương vị gì đặc biệt  a?”

    ”Chỉ
có người từ nhỏ sinh trưởng ở Tây Tạng mới ngửi được.”

    ”Ra
là vậy. . . . . .” Nàng lại học được một môn tri thức, thì ra theo dõi người
còn có loại phương pháp ngửi mùi  này, nàng đã từng đọc qua, một số chủng
tộc ở Châu Phi chính là dùng hương vị chà lau ở trên người bộ tộc của mình, dưa
theo hương vị tìm được đồng tộc hoặc đứa con, không thể tin được Tây Tạng cũng
có phương pháp này.

    ” Nếu
em còn muốn chạy, chỉ sợ không đi được một dặm, đã bị Cảnh Chấn đuổi tới, đến
lúc đó tôi cũng không thể nào cứu được em đâu.”

    Hừ!
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, nàng mới không lấy tính mạng mình đem ra
đùa đâu. Không để ý tới Hắc Ưng đang mỉm cười khiêu khích, nàng chẩun bị đi về
hướng phòng tắm.

    ” Tắm
xong thì hãy thoa cái này lên.” Hắn ném cho nàng một cái chai.

    ”Đây
là cái gì?” Nàng cầm lấy, tò mò hỏi.

    ” Để
tẩy mùi, phòng ngừa sau khi tắm rửa xong vẫn còn lưu lại mùi, thứ nước trong
chai này có thể tẩy được mùi hương của Hàn Can.”

    ”Biết
rồi.”

    Nàng
đang muốn đóng cửa phòng tắm, đột nhiên nghĩ đến cái gì, ló vẻ mặt nghiêm túc
ra hỏi: ” Anh sẽ không nhìn lén chứ?”

    Nàng
không quên Hắc Ưng đã lợi dụng cơ hội chiếm tiện nghi nàng đến cỡ nào, cho nên
nàng không thể không đề phòng.

    ”Nếu
tôi muốn xem, cho dù khóa mười cánh cửa, tôi cũng xâm nhập được.”

    ”Anh
dám!”

    ”Nếu
em muốn, tôi có thể tắm cùng em.”

    ” Anh
đi chết đi!”

    Nàng
dùng sức đóng cửa lại, cố gắng không đi nghe tiếng cười cuồng ngạo không kiêng
nể gì của Hắc Ưng, nàng nhất định là điên rồi, sao lại có thể cho một người đàn
ông muốn giết mình vào tắm chung chứ, vả lại cuộc đối thoại vừa rồi giống như
liếc mắt đưa tình.
    Buồn cười chính là, nàng hoàn toàn không sợ chút nào cả,
ngược lại còn cảm thấy rung động, nàng nghĩ, nàng nhất định điên thật rồi .

Hết Chương 5

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+