Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nửa viên kẹo ngọt ngào đến đau thương – Chương 08 – Part 2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi biết con bé này sắp mắng rồi, vội bước lên kéo tay nó lại, cười ha ha nói: “Thôi nào thôi nào. Chẳng phải vừa mới kêu nóng đấy sao? Chúng ta đi thôi.” Không nhìn đến Nhan Khanh Khanh nữa, tôi kéo theo La Lịch Lệ bỏ đi. Nếu như một số chuyện nhất định cần đối mặt, thế thì tại sao không thẳng thắn với bản thân hơn một chút! Ít nhất thì sau này nghĩ lại sẽ không bị nỗi tiếc nuối vây kín tâm hồn.

Nháy mắt kì thi giữa kì đã đến, buổi tối một ngày trước hôm thi, tôi chong đèn thức thâu đêm, không ngờ đến lúc trời gần sáng lại không trụ được, ngủ quên đi mất. Khi tỉnh lại thì đã bảy giờ ba mươi phút, chẳng kịp ăn sáng, tôi vơ vội cặp sách ù té chạy đến trường.

Trường trực thuộc cách nhà tôi không xa mấy, nhưng cũng mất mười lăm phút đi xe bus. Lúc tôi nhảy xuống xe chạy vào cổng trường, từ xa đã trông thấy một bóng người thân thuộc. Người đó đứng ngay cạnh sao đỏ, mặc áo đồng phục trắng tinh, hai chiếc cúc cao nhất mở ra để lộ chiếc cổ trắng ngần. Tay anh ta đút trong túi quần đồng phục xanh lam, dáng người cao ráo đứng dưới ánh nắng ban mai giống như một bức tranh tuyệt đẹp.

Nhìn thấy tôi, anh ta chau mày bước lên trách móc: “Sao sắc mặt kém thế này? Tối qua lại thức khuya hả?”

Tôi nhìn anh ta, ngẩn người mất nửa giây, trước tiên gật đầu rồi sau lại vội vã lắc đầu: “Hội trưởng, em thức khuya không phải vì chôm rau đâu nhá, em thức ôn bài.”

Kỷ Nghiêm chìa tay vuốt tóc tôi, nói: “Anh biết, mau vào trong đi.”

Không nói gì nhiều, chỉ một câu đơn giản thế thôi đã đủ khiến tâm trạng lo lắng của tôi nhanh chóng bình yên trở lại.

Khi tôi vào lớp thì vừa kịp lúc phát đề thi.

Ngồi xuống chỗ của mình, tôi thấy đầu choáng váng, cậu bạn ngồi trước chuyển giấy thi cho tôi, kinh ngạc hỏi: “Thái Thái, sao mặt cậu trắng bệch thế kia?”

Tôi mơ mơ màng màng lắc đầu: “Không sao, chắc tại chạy vội quá đấy mà.”

Bài thi bắt đầu, lớp học yên tĩnh hẳn, chỉ còn tiếng ngòi bút vạch trên nền giấy trắng, tiếng quạt trần trên đỉnh đầu rung nhẹ cùng với tiếng bước chân khe khẽ ngoài hành lang. Đầu tôi mỗi lúc một nặng như chì, uể oải gục xuống bàn, tôi chán nản nghĩ: đây mới là môn đầu tiên … uổng công mình thức thâu đêm học bài.

Tuy toàn thân khó chịu nhưng nhìn các bạn chăm chú làm bài ở xung quanh, tôi ngại không dám mở miệng nên đành cắn răng chịu đựng.

Đầu càng ngày càng nóng, tôi liều mạng tập trung tinh lực, mong sao nhanh chóng thi xong.

Tất cả mọi người đều đang đắm chìm trong bài thi của mình, cả thế giới hình như chỉ còn lại mình tôi …

Thầy giám thị biên đi ngang qua cửa sổ, sau lưng không ngờ còn có cả Kỷ Nghiêm — Kỳ thi của lớp 11 vừa kết thúc, Kỷ Nghiêm không cần tham gia thi giữa kì lần này. Không ngờ anh ấy lại đi coi thi cùng thầy giám thị. Kỷ Nghiêm ở trường này quả là được trọng thị vô cùng.

Kỷ Nghiêm đứng lại trước cửa lớp tôi một lát, đảo mắt nhìn một vòng khắp lớp. Đầu tôi đang choáng váng nên cũng chẳng rõ rốt cuộc anh ta có nhìn thấy mình hay không. Anh ta quay sang nói nhỏ với thầy giáo coi thi mấy câu gì đó rồi không ngờ lại bước vào trong lớp. Thấy anh ta từng bước tiến lại gần, cả người tôi cứng đờ, vội vàng dán mặt xuống tờ giấy thi. Kỷ Nghiêm dừng lại trước bàn tôi.

Chẳng lẽ Kỷ Nghiêm cho rằng tôi đang gian lận nên mới lộ ra bộ dạng có tậ giật mình, lén lén lút lút hay sao?

Tôi nhát gan lắm, gì chứ chuyện gian lận thi cử mới nghĩ đến thôi tôi đã toát mồ hôi hột ra rồi. Còn nhớ một lần thi môn Địa Lý, có người chuyển phao cho tôi, thế mà cho đến khi tờ phao bị bóp nát trong lòng bàn tay, tôi vẫn không dám mở ra xem một tẹo. Sau khi có kết quả, không ngờ có tới mười mấy người đáp án y hệt nhau, mà lại cùng chép một đáp án sai lè nữa. Đó chính là được ghi trên tờ phao bạn khác chuyển cho tôi. Thầy giáo nổi trận lôi đình, cho tất cả những người có lời giải giống nhau 0 điểm. Tôi mừng thầm: đúng là không thể tham cái lợi nhỏ trước mắt mà hủy hoại hết toàn bộ thành quả đã cố gắng bấy lâu nay.

Tôi đang định lên tiếng giải thích thì bàn tay Kỷ Nghiêm đã đặt lên trán tôi. Giọng anh trầm thấp vang lên: “Nóng quá, quả nhiên là bị sốt rồi.” Quay đầu lại, anh ta nói với thầy giám thị: “Thưa cô, bạn Điền Thái Thái đang bị sốt, có thể cho bạn ấy hoãn thi không ạ?”

Giáo viên coi thi trong phòng là một cô giáo nhỏ nhắn, xinh xắn và văn nhã. Cô mới tốt nghiệp đại học, còn chưa gặp tình huống nàu bao giờ nên hơi bối rối. Cô bước lại, cũng đặt tay lên trán tôi, lo lắng nói: “Nóng quá, phải tiêm thuốc hạ sốt ngay mới được.”

Nghe thấy tiếng nói, thấy giám thị biên cũng bước đến, nói ngay: “Mau đưa con bé đến phòng y tế.”

“Để em cõng cô ấy.” Kỷ Nghiêm lập tức khom lưng xuống, nhẹ giọng hỏi tôi: “Em đứng dậy được không?” Tôi không dám nhìn mặt những bạn khác trong phòng học, chỉ biết gật đầu.

Kỷ Nghiêm cõng tôi ra khỏi lớp, cả lớp xôn xao bàn tán.

Thầy giám thị biên gõ bàn nói: “Trật tự, tiếp tục làm bài.”

Tôi vốn không muốn xấu hổ với bạn bè, vậy mà cuối cùng vẫn xảy ra chuyện. Giờ thì tốt rồi, tôi đã mất mặt đến tận nhà bà ngoại rồi.

Mơ mơ màng màng bò rạp trên tấm lưng ấm áp của Kỷ Nghiêm, chẳng mấy chốc tôi đã được cõng đến phòng y tế.

Cặp nhiệt độ … trời ơi, 39 độ 8, gần đạt đến kỉ lục cao nhất trong lịch sử đau ốm của tôi rồi!

Sau khi tiêm thuốc hạ sốt, bác sỹ của phòng y tế hỏi han tôi một vài câu rồi nói: “Ban đêm nhiễm lạnh, cộng với việc chưa ăn sáng nên bị cảm rồi, bị hạ đường huyết nhẹ nữa.” Bác sỹ đẩy gọng kính lên, lại giáo huấn tôi thêm một chặp: “Đừng có tưởng còn trẻ mà vô trách nhiệm với sức khỏe của bản thân, ra ngoài phòng nghỉ ngồi một lát, cần truyền dịch.”

Kỷ Nghiêm dìu tôi đến ngồi trong phòng nghỉ, nói: “Anh đi mua chút đồ, em ở lại một mình không sao chứ?”

Tôi gật đầu theo phản xạ, cả người tựa lên lưng ghế.

Vừa mới cắm chai truyền dịch chưa được bao lâu thì Kỷ Nghiêm quay lại, anh thoáng giận: “Điền Thái Thái, ai cho phép em thức khuya lại còn không ăn sáng hả?” Anh ta đặt mì ăn liền và sữa vào tay tôi.

Ôm gói mì và hộp sữa trong tay, tôi thoáng ngẩn người, sửng sốt: “Ý, sao sữa lại nóng thế nhỉ?”

Kỷ Nghiêm ngồi xuống cạnh tôi, khẽ thở dài ngán ngẩm: “Anh nhờ ông chủ quầy tạp hóa hâm nóng lên một chút.”

Cúi đầu mân mê hộp sữa, trái tim tôi chợt ấm áp lạ kì.

Tôi khẽ gọi: “Kỷ Nghiêm.”

Anh vừa điều chỉnh tốc độ của chai dịch vừa “ừm” một tiếng.

“Cảm ơn anh.”

Trong căn phòng nghỉ yên tĩnh, chỉ còn tiếng chai dịch nhỏ giọt tí tách vang lên. Tôi lim dim mắt nhìn trộm Kỷ Nghiêm.

Ngón tay anh nhẹ nhàng đẩy con lăn điều khiển tốc độ chai truyền, Kỷ Nghiêm không nhìn tôi nữa, hình như vẫn còn hơi trách, nhưng giọng nói thì đã dịu xuống: “Em đúng là đồ ngốc.”

Gió từ hành lang thổi vào mát rượi, làm tung bay vạt áo đồng phục trắng tinh.

Làn gió dịu êm đem đến làn hương thơm thoang thoảng, vởn vơ quanh cánh mũi, choán ngợp cả tâm hồn khiến người ta quên hít thở.

Tôi không nói gì thêm nữa, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Cơn gió dịu dàng vỗ về chân mày anh rồi luồn qua kẽ tóc tôi. Ai đó nói cho tôi biết với, rốt cuộc thì đây có phải là tình yêu không thế?

Sau kì thi giữa học kỳ, có một chủ đề mới rộ lên khắp trường. Đám con gái ai cũng đua nhau xì xầm bàn tán.

Lúc này, tôi đang đứng trong quầy tạp hóa của trường, phát hiện ra có một cô bạn vừa đi ngang qua tôi chỉ trỏ, nhỏ giọng nói với người bên cạnh: “Nhìn kìa, đó chính là Điền Thái Thái lớp 10/1.”

Người bạn kia xăm soi tôi một lát rồi khinh thường nói: “Cũng đến thế mà thôi, tầm thường quá.”

Tôi trố mắt chẳng hiểu đầu đuôi ra sao nữa.

La Lịch Lệ bưng trà sữa lại, vỗ vai tôi: “Thái Thái, lần này thì cậu nổi tiếng rồi, người ta đang ghanh ghét với cậu kia kìa.”

“Gì cơ?” Tôi ngẩn người nhìn La Lịch Lệ.

“Cậu không biết sao? Dạo này mọi người ai cũng nói Kỷ Nghiêm phải lòng cô em lớp dưới của Triển Tư Dương, cô em này không đơn giản à nha, ngay từ lớp sáu đã qua lại với nam hoa khôi Trần Tử Dật.”

Hạt trân châu mắc nghẹn trong cổ họng, còn trà sữa thì bị tôi phun hết ra ngoài.

Lời đồn đại quả nhiên lan truyền như gió.

Tôi ngửa mặt lên trời than thở: “Chuyện này là thế quái nào đây?”

La Lịch Lệ hít một ngụm trà sữa, nói bằng giọng chẳng hề ngạc nhiên: “Thực ra thì cũng có sai đâu.”

“Không sai chỗ nào chứ? Tớ vốn dĩ không phải là em của Triển Tư Dương, chuyện Trần Tử Dật cũng là từ xa xửa xa xưa rồi! Với cả … với cả Kỷ Nghiêm chưa từng nói thích tớ bao giờ.” Tôi cúi đầu, giọng nói nhỏ dần.

Gió thổi qua tán lá phong phát ra những tiếng lao xao khe khẽ.

La Lịch Lệ chợt lâm vào trầm mặc, lặng lẽ nhìn sân vận động phía xa. Hàng mi dài cong vút hơi run rẩy. Nó khẽ giọng kể: “Có những lúc thích một ai đó không nhất thiết phải nói ra lời, có thể cất giấu trong trái tim.”

Bất kì ai cũng có một quá khứ bị khóa chặt không muốn mở ra, La Lịch Lệ cũng không phải là ngoại lệ. Chỉ cần không ai gợi mở chúng ra, thời niên thiếu ngông cuồng sẽ chìm trong dòng sông kí ức trôi đi xa xa mãi.

Vốn tưởng rằng lời đồn lan truyền mãi rồi cũng sẽ tự tiêu tan, ai ngờ nó đến tận tai thầy chủ nhiệm. Thế là một cuộc tổng chỉnh đốn tác phong kỷ luật trong trường chính thức bắt đầu.

Người đầu tiên nói chuyện với tôi là thầy phó chủ nhiệm lớp, thầy tận tình khuyên nhủ: “Điền Thái Thái, giờ em vẫn còn bé, chuyện yêu đương gì đó cứ để khi nào lên đại học hẵng hay. Bây giờ vì chuyện này mà xao nhãng học hành, mai này nhất định sẽ hối hận đấy.”

Tôi thấy buồn cười quá, người lớn lúc nào cũng nói lớn lên mới hiểu thế nào là yêu, nhưng họ không biết được rằng chúng ta trưởng thành từng ngày, đã có đủ lí trí để yêu một người, để chịu được những hân hoan cùng đau khổ mà tình yêu đem lại. Cái gọi là hối hận đó chẳng qua chỉ là những tiếc nuối từ thời niên thiếu bị họ áp đặt lên chúng ta mà thôi.

“Thưa thầy, em không hề biết những lời đồn đại kia.” Tôi trưng ra bộ mặt ấm ức, vô tội và khiêm tốn lắng nghe ý kiến khiến thầy phó chủ nhiệm công cốc ra về.

Thở dài một hơi, tôi phẫn hận nghĩ thầm: lời ong tiếng ve chết tiệt, suýt nữa đã khiến tôi trở thành vật hi sinh cho công cuộc chính đốn kỷ luật trường.

Buổi chiều, học sinh toàn trường bị bắt buộc ở lại trong lớp nghe một buổi diễn thuyết phê bình kiểm điểm. Trên loa, thầy hiệu trưởng đang cất lời kêu gọi dài lê thê, ngôn từ khẩn thiết, dùng tình cảm làm lung lạc, soi sáng bằng lí trí: “Các em học sinh, nếu các em không chăm chỉ học hành, ngày nào cũng nghĩ mấy chuyện không thực tế, thế thì chẳng khác nào lãng phí đi quãng thời gian tốt đẹp nhất. Các em đang đùa với tiền đồ sáng sủa của mình ….”

Từ thầy hiệu trưởng cho đến giáo viên chủ nhiệm, không ai là không coi tình yêu như một con mãnh thú sóng thần, thay phiên nhau lên diễn thuyết, cuối cùng người dẫn chương trình tuyên bố đại biểu hội học sinh sẽ có lời phát biểu cuối cùng.

Giọng nói trầm trầm của Kỷ Nghiêm từ từ truyền đến: “Mọi người nói xem, rốt cuộc thì tuổi thanh xuân là gì chứ?”

Tất cả mọi người sững lại, không hiểu đầu đuôi.

Giọng trầm ổn của Kỷ Nghiêm tiếp tục vang lên: “Tuổi trẻ của chúng ta đương nhiên phải do chính chúng ta nắm giữ. Bố mẹ và các thầy cô giáo đã trải đường cho chúng ta, mong chúng ta vững bước hơn, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta để mặc họ làm chủ tuổi trẻ của mình. Con đường chúng ta đi trên đó, nhân vật chính phải là chính chúng ta. Nếu như không cho chúng ta cơ hội va vấp, không cho chúng ta cơ hội mắc sai lầm, cuộc đời của chúng ta sẽ chẳng khác gì con rối…”

“Vì thế, thưa các bạn, chúng ta phải học cách tự gánh vác tất cả! Cho dù chúng ta có từng mờ mịt, nhưng chúng ta còn trẻ, chúng ta không sợ vấp ngã, không sợ tìm không thấy con đường hi vọng sau phút mịt mờ ngắn ngủi. Phải dám yêu, dám điên cuồng, chúng ta mới càng hiểu thấu thế nào là tình yêu! Trưởng thành là cả một quá trình hoàn chỉnh và liên tục, không ai có thể lớn lên nếu như nhảy cóc một giai đoạn nào, chỉ có trải qua tất cả thì chúng ta mới có ngày phá kén thành bướm…”

Giọng nói đầy kiêu hãnh của anh vang vọng khắp trường.

Khắp toàn trường bùng lên từng tràng tiếng vỗ tay nồng nhiệt.

La Lịch Lệ từ bàn dưới ngóc cổ lên nói với tôi: “Thái Thái, những lời này kể từ hồi thành lập trường tới nay có lẽ chưa ai dám nói ra đâu. Anh chàng nhà cậu đỉnh quá, đỉnh quá đi!”

Thầy chủ nhiệm giành lấy micro, hoàng hồn tổng kết vài câu rồi chấm dứt.

Tôi có thể tưởng tượng ra ánh mắt Kỷ Nghiêm khi ngẩng đầu lên, bất giác bật cười.

Không ngờ tôi lại gặp được chàng trai ưu tú dường này, thật sự là may mắn quá!

Ngày mai chính là sinh nhật Kỷ Nghiêm.

Cuộc sống bận rộn lạ thường, rồi những hồi ức khi ở bên cạnh Kỷ Nghiêm … quá nhiều cảnh tượng cứ đan xen pha trộn vào nhau và hiện lên trong tâm trí tôi mồn một ….

Lúc đầu tôi không thèm để ý đến chúng, đó là bởi tình cảm tôi dành cho anh chỉ là kính sợ. Thế nhưng lâu ngày, tình cảm đổi thay, tôi bắt đầu không ngừng nghĩ ngợi vẩn vơ, ngây thơ mơ mộng muốn có được một lời giải đáp….

Nghĩ mãi lâu thật là lâu, tôi nhìn điện thoại di động, lòng trống trải và khó chịu vô cùng. Bỗng dưng tôi muốn nghe thấy giọng nói của Kỷ Nghiêm, cũng chẳng thèm quan tâm lúc này anh ấy đang làm gì, tôi bấm máy gọi Kỷ Nghiêm trong vô thức.

“Thái Thái, có chuyện gì không?” Giọng nói của anh ở đầu dây kia nghe có phần căng thẳng.

Tay tôi cuốn lên cuốn xuống sợi dây đeo điện thoại, hạ thấp giọng nói: “Hội trưởng, ngày mai là sinh nhật anh rồi, cũng nên tổ chức ăn mừng tươm tất một chút chứ nhỉ?”

Dạo gần đây, hàng loạt chuyện xảy ra kích thích tôi ghê lắm, nhất là những lời anh ấy phát biểu trong buổi diễn thuyết hôm qua … có thể đáp án không quan trọng đến mức ấy đâu, nhưng cũng không thể cho qua một cách hồ đồ như thế được.

Kỷ Nghiêm “Ừm” một tiếng.

Tôi kiến nghị với ngụ ý sâu xa: “Chi bằng ngày mai sau khi tan học đến “Orange House trên con phố sau trường nhé?”

Ánh nắng ngoài kia rự rỡ quá, bầu trời xanh lam đẹp như mặt biển, mấy đám mây bồng bềnh hờ hững vắt ngang chân trời.

Tôi cứ tưởng anh ấy sẽ lại làu bàu kêu ca một hồi, thế nhưng đầu dây kia chỉ trầm mặc một lát, liền đó nghe thấy tiếng Kỷ Nghiêm vang lên, giọng nói thản nhiên xen lẫn một chút vui mừng: “Được.”

Cúp máy, đêm ấy tôi ngủ ngon chưa từng có.

Sáng hôm sau tỉnh giấc, cả ngày tôi cứ mong ngóng đến cuộc hẹn sau khi tan học buổi chiều, lòng thầm nghĩ nhật định phải cho anh ấy một niềm vui bất ngờ.

Buổi trưa tôi đến đặt bánh gato ở tiệm, buổi chiều sau khi tan học, tôi tự tay dùng kem màu dâu tây phun lên mặt bơ kem trắng nõn của chiếc bánh gato dòng chữ “Nhóc ngốc chúc Kỷ đại thần sinh nhật vui vẻ”, lại còn vẽ thêm một hình trái tim đó chót giữa tên hai đứa.

Chiếc bánh gato tỏa mùi hương thợm ngậy, khơi dậy một bầu không khí ngọt lịm và ấm áp.

Nhìn dòng chữ nắn nót trên mặt bánh, tôi thấy lòng mình lâng lâng.

Cầm chiếc bánh gato được gói ghém cẩn thận trên tay, tôi tung tăng chạy đến “Orange House”, không ngờ lại gặp Trần Tử Dật sau phố.

Tôi thầm nhắc nhở bản thân mình: Trần Tử Dật đã trở thành quá khứ rồi, tất cả đã qua; Kỷ Nghiêm đã nói phải nhìn về phía trước, thế thì không bao giờ được phép ngoái đầu.

Nghĩ thế nên tôi đã lên tiếng chào hỏi trước: “Trần Tử Dật, trùng hợp quá nhỉ.”

Ánh mắt Trần Tử Dật lấp lánh, thoáng ngần ngừ nói: “Anh đến tìm một người bạn.”

Tôi ngước nhìn anh: “Ồ, thế ạ.”

Trần Tử Dật gật đầu, vẻ buồn bã thoảng qua trên mặt: “Là bạn cũ ngày trước, em cũng quen đấy, có muốn đi ăn cùng không?”

Lòng khẽ thở dài, tôi nói: “Không ạ, có một số chuyện, một số người, đã qua rồi thì cứ để nó qua đi thôi.” Câu này tôi nói cho chính bản thân mình, cũng là nói cho Trần Tử Dật nghe.

Anh lặng lẽ nhìn hộp bánh tôi xách trên tay, cười gượng, nói: “Giấu ở trong lòng, quên sao được.” Câu nói văn vẻ quá, tôi nghe không hiểu, nhưng tôi biết ánh sáng lóe lên trong mắt anh đại biểu điều gì, tôi chỉ biết lặng thinh.

May mà lúc ấy chuông điện thoại reo lên, đúng là tiếng chuông cứu hỏa!

Là Kỷ Nghiêm gọi đến, tôi liếc nhìn Trần Tử Dật, quay lưng đi nghe điện thoại.

Tôi còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy tiếng Kỷ Nghiêm: “Thái Thái, hôm nay anh bận, không đi được.”

Tôi sững lại, dẩu môi hậm hực: “Nhưng hôm nay là sinh nhật anh mà, chúng ta đã hẹn trước là sẽ tổ chức ăn mừng.”

Anh ta chỉ nói: “Để lần sau đi.”

“Đồ chết tiệt!” Tôi gào lên, tức tốc cúp máy không nghe nữa.

Làm gì có ai lỡ hẹn trong buổi sinh nhật của chính mình! Thế mà còn mặt mũi nói để lần sau nữa? Tôi tức tối giậm chân huỳnh huỵch.

Tiếng chuông lại một lần nữa reo lên.

Đang phân vân không biết có nghe máy hay không thì một bàn tay bất thình lình vươn tới.

Trần Tử Dật giằng lấy điện thoại của tôi, ôm ghì lấy tôi từ phía sau lưng, đầu cúi xuống ghé sát tai tôi nói: “Thái Thái, anh yêu em. Chúng ta hãy bắt đầu lại từ đầu, được không?”

Toàn bộ sức lực của tôi tan biến đi trong chớp mắt.

La Lịch Lệ bảo yêu là không cần phải nói ra lời, thế nhưng tất cả mọi tình cảm cho dù hóa thành ngàn vạn lời cũng không sao vượt qua nổi ba chữ đó…

Tình yêu vốn đã chẳng phức tạp gì, hết lần này đến lần khác chỉ là lặp đi lặp lại ba chữ đó mà thôi …

Anh yêu em …

Ngọn lửa trong tim tôi bùng cháy, nóng ran.

Đột nhiên cả người Trần Tử Dật như đông cứng lại, cất tiếng nói đã hơi biến điệu: “Kỷ Nghiêm!”

Ngoái đầu nhìn, tôi phát hiện ra Nhan Khanh Khanh đang nắm tay đứng cạnh Kỷ Nghiêm nhìn chúng tôi.

Bốn người chúng tôi chính là ví dụ điển hình cho câu thành ngữ “oan gia ngõ hẹp”.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+