Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nửa viên kẹo ngọt ngào đến đau thương – Chương 09 – Part 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ánh mắt Kỷ Nghiêm dừng lại trên mặt tôi rồi lại từ từ chuyển sang cánh tay đang ôm ghì lấy tôi của Trần Tử Dật. Ánh mắt nhìn thẳng không thèm che đậy.

 

Tôi muốn lên tiếng nói, nhưng ba chữ “trùng hợp quá” mắc nghẹn trong cổ họng không sao nói nên lời. Anh ấy chưa bao giờ nói với tôi rằng tôi là gì của anh ấy, giữa chúng tôi cho dù có thêm ai khác nữa thì cũng chẳng ai nợ nần ai, vậy mà chẳng hiểu sao tôi vẫn thấy có tật giật mình. Cúi đầu xuống, tôi nhìn Nhan Khanh Khanh đang ôm cứng lấy cánh tay Kỷ Nghiêm không chịu buông ra, lòng chợt thấy buồn ghê gớm.

Cảnh tượng trước mắt bị xé toang thành vô vàn mảnh vụn, Kỷ Nghiêm hút sâu một hơi, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, tôi bất giác giãy giụa rút tay ra khỏi vòng tay ôm của Trần Tử Dật. Hai tay buông thõng xuống nắm chặt lại thành nắm đấm.

Tôi cố gắng khống chế cảm xúc của mình, tiếng Kỷ Nghiêm chợt vang lên: “Điền Thái Thái, em lại đây.” Tôi núp sau lưng Trần Tử Dật trong vô thức.

Ánh mắt Trần Tử Dật trở nên ảm đạm, anh ta quay sang nhìn Kỷ Nghiêm, gật đầu nói: “Kỷ Nghiêm, tôi và Thái Thái …”

Kỷ Nghiêm thậm chí còn không cười xã giao lấy một cái, anh ta đứng im nhìn tôi chăm chú: “Lại đây.”

Lúc này, Nhan Khanh Khanh đang kiên nhẫn kéo tay Kỷ Nghiêm, ánh mắt tha thiết pha chút khẩn cầu: “Kỷ Nghiêm, đừng như thế có được không?”

Kỷ Nghiêm mặc kệ cô ta, dường như anh không hề quan tâm đến mọi thứ quanh mình, vẫn lạnh lùng ngạo nghễ nhìn tôi.

Đủ loại tâm tình pha trộn trong lòng tôi, có phận nộ, có đố kị, có bi thương … vậy mà cuối cùng khi đối mặt với ánh mắt Kỷ Nghiêm, tất cả hóa thành sợ hãi. Tôi sợ anh ta sẽ xông lên, thế như anh ta chỉ đứng yên bất động: “Điền Thái Thái, anh hỏi em lần cuối, em có lại đây không?”

Nhìn Nhan Khanh Khanh kéo tay Kỷ Nghiêm lần cuối, tôi cúi đầu: “Hội trưởng, anh muốn em lại chỗ anh, nhưng anh lấy tư cách gì để yêu cầu em điều đó?”

Sắc mặt Kỷ Nghiêm mỗi lúc một kém, có điều tôi vẫn tiếp tục nói: “Thực ra em biết kể từ hôm anh hỏi em ‘lấy tư cách gì’, em đã không nói được gì rồi. Nhan Khanh Khanh cũng từng nhắc nhở em, nói rằng em không thể đứng cùng độ cao với anh, thế nhưng em vẫn không biết tự lượng sức mình, muốn thử. Cho nên em bị rơi từ trên cao xuống là đáng kiếp.” Nói xong, tôi chợt sỡ hãi khi cảm thấy Kỷ Nghiêm giống như một con diều bay mỗi lúc một cao, còn sợ dây vốn dễ đứt kia thì không phải tôi muốn nắm chắc là nắm được.

Giống như đã chịu đựng đến cực điểm, ánh mắt Kỷ Nghiêm hung hăng liếc qua Nhan Khanh Khanh rồi dừng lại ở tôi: “Điền Thái Thái, em định coi thường bản thân mình đến mức nào nữa hả?”

Tôi nhắm chặt mắt rồi lại mở ra, những giọt nước mắt cố kìm nén nãy giờ lúc này lặng lẽ lăn dài trên gò má: “Kỷ Nghiêm, anh hỏi em rằng mình coi thường bản thân mình đến mức độ nào, tại sao anh không tự hỏi chính bản thân mình ấy, rốt cuộc thì anh đã từng thật lòng thích em dù chỉ một chút xíu thôi không?”

Im lặng một lúc lâu, giọng nói của Kỷ Nghiêm bỗng nhiên dịu lại: “Cho đến giờ em vẫn chưa hiểu rõ vấn đề sao?” Ánh mắt anh lóe lên điều gì đó tôi không hiểu nổi. Tim tôi quặn đau tê tái. Có lẽ bởi tôi là đứa nông cạn nên không thể hiểu được thế nào là dụng tâm trải nghiệm tình yêu, tôi chỉ nhìn thấy vỏ ngoài của sự việc mà thôi.

Nhìn chiếc bánh sinh nhật trên tay, tôi chua xót nghĩ: sự thực là Kỷ Nghiêm đã chối bỏ cuộc hẹn của chúng tôi, ở bên cạnh Nhan Khanh Khanh. Tôi thua rồi, à không, tôi quên mất, ngay cả tư cách nói chuyện yêu đương với anh tôi cũng không có nữa, tôi đã bại trận mà không cần chiến.

Cảm giác đau đớn như cứa vào tâm can, cánh tay Trần Tử Dật lại một lần nưa siết chặt tay tôi, tay kia đặt lên đầu tôi nhẹ giọng dỗ dành: “Thái Thái, đừng khóc, em như thế này anh cũng buồn lắm.” Cảm giác thân quen này chạm đến nơi đau đớn nhất trong trái tim tôi, hệt như ngày xưa khi vấp ngã vậy. Trần Tử Dật ôm tôi trong lòng, dịu dàng nhỏ nhẹ dỗ dành tôi. Sức lực toàn thân như bị tan biến hết, tôi ngả người trong lồng ngực ấm áp của Trần Tử Dật.

Ánh mắt Kỷ Nghiêm bừng bừng lửa giận, nhìn chăm chăm vào Trần Tử Dật. Tôi ngẩn ngơ nhìn Kỷ Nghiêm, phảng phất như đang trong giấc mộng.

Tôi nhìn Kỷ Nghiêm, rụt rè lên tiếng: “Hội trưởng, hôm nay là sinh nhật anh, chúc anh sinh vui vẻ….” Khẽ níu gấu áo Trần Tử Dật, tôi chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi cái nơi khiến tôi nghẹt thở này.

Một giây sau, cánh tay tôi bị ai đó tóm chặt. Ngoái đầu nhìn, tôi sợ hãi trợn mắt nhìn Kỷ Nghiêm. Không ngờ anh ta lại xông sang thật, dứt khoát kéo tôi ra. Tôi cứ tướng anh ta sẽ hờ hững cho qua, thì ra một người tình tình trầm ổn bình tĩnh như Kỷ Nghiêm cũng có lúc mất kiểm soát thế này.

Trần Tử Dật cũng sững sờ, đến tận khi Kỷ Nghiêm kéo tôi đi mấy bước mới hoàn hồn lại, vội vã bước lên phía trước ngăn cản Kỷ Nghiêm.

Kỷ Nghiêm không hề có ý định buông tay, anh ta nhìn Trần Tử Dật nói: “Đây là chuyện của tôi và cô ấy.”

Trần Tử Dật cũng không định nhún nhường: “Cậu không thấy rằng mình quá cưỡng ép à? Bất kể là chuyện gì, cậu chỉ làm theo cách mà bản thân mình nhận định, cậu chưa từng hỏi qua Thái Thái xem rốt cuộc cô ấy có muốn không, có thể chấp nhận không?”

Kỷ Nghiêm khựng lại, nhìn tôi, trầm mặc hồi lâu rồi nghiêm túc hỏi: “Thái Thái, an chỉ hỏi em đúng một lần, cũng là lần cuối cùng, em có muốn đi cùng với anh không?” Giọng nói của anh dịu dàng chưa từng có, ánh mắt gần như khẩn cầu. Một Kỷ Nghiêm khác thường như thế này khiến tim tôi quặn thắt. Cố hết sức áp chế con tim đập loạn như muốn thoát ra khỏi ngực, lại nhìn sang Trần Tử Dật đang đầy vẻ chờ mong, tôi bặm môi lắc đầu nói với Trần Tử Dật: “Trần Tử Dật, đưa em đi thôi.”

Tôi mệt lắm, không còn sức lực để đoán xem rốt cuộc Kỷ Nghiêm thực lòng ở chỗ nào. Yêu là yêu, không yêu đành chịu. Có lẽ từ trước đến giờ tôi vẫn luôn chờ đợi ba chữ kia trong vô thức.

Không có bất an, cũng chẳng cần suy đoán.

Chỉ có một câu thôi: anh yêu em!

Mọi đáp án đều nằm cả trong ba chữ Trần Tử Dật nói với tôi khi nãy. Trái tim căng cứng của tôi như được nới lòng ra, cả người tôi bỗng chốc nhẹ nhõm hẳn đi trong nháy mắt.

Sắc mặt Kỷ Nghiêm không còn vẻ trầm tĩnh thường ngày nữa, đôi mắt đen sâu thẳm gợn lên những làn sóng biến ảo khó dò, ánh mắt như vỡ tan. Tôi không nhìn rõ lắm bởi điều đó chỉ thoáng qua trong nháy mắt, anh ta khôi phục lại dáng vẻ ngày thường ngay lập tức.

Nhan Khanh Khanh bước lên một bước định bụng khuyên can, Kỷ Nghiêm lạnh nhạt trừng mắt nhìn cô ta, nói: “Tránh ra.” Rồi ánh mắt anh ta lại dừng ở mặt tôi.

Hờ hững, ảm đạm và kiêu hãnh.

Anh ta buông lỏng cánh tay tôi từng chút một, quay lưng bỏ đi như chưa từng quen biết.

Nhan Khanh Khanh bật cười tự giễu, ra sức gọi với theo: “Kỷ Nghiêm, đủ rồi, em chịu đựng đủ rồi. Em sẽ không đau lòng vì anh nữa, cũng sẽ không làm bất cứ chuyện gì vì anh nữa.” Phát tiết xong, Nhan Khanh Khanh quay lại nhìn tôi và Trần Tử Dật, nụ cười trên mặt cô ta cay đắng đến khó tả. Cười mà nước mắt tuôn rơi, cô ta nói: “Chúc mừng hai người, cuối cùng thì những người yêu nhau đã được thành đôi.” Rồi cô ta chìa tay vẫy taxi, bỏ đi mất hút.

Tôi nhìn theo bóng lưng Kỷ Nghiêm đã đi khuất phía xa, trên cánh tay vẫn còn lưu giữ hơi ấm nóng bỏng mà lòng bàn tay anh để lại. Ngẩn ngơ bước lên mấy bước, những ngón tay của Trần Tử Dật lại một lần nữa đan xen cùng tay tôi, hơi ấm trên đầu ngón tay khiến tôi ngỡ ngàng như vừa tỉnh mộng.

Rồi nụ hôn anh đặt lên má, lông mi và trán tôi nhẹ như chuồn chuồn chạm nước, cuối cùng nụ hôn dừng lại nơi nước mắt tuôn rơi, anh dịu dàng nói: “Thái Thái, lần này anh hứa với em, anh sẽ không lạc lối nữa, cũng sẽ không bỏ em lại một mình. Chúng ta cứ như thế này mãi nhé, được không?”

“Trần Tử Dật …” Tôi đáp lại anh bằng một cái siết tay thật chặt. Anh nhìn tôi cười khẽ, vẫn là Trần Tử Dật mà tôi hằng quen thuộc, một Trần Tử Dật khiến tôi yêu say đắm, nhưng lại tựa như không phải.

Tôi biết nếu như mình bước tiếp một bước này sẽ không thể quay trở lại nữa rồi.

Cũng giống hệt như lần này Kỷ Nghiêm buông tay tôi ra rồi thì sẽ không nắm lấy nữa đâu.

Chẳng phải có câu gương vỡ lại lành đó sao? Đây chắc là kết cục đại đoàn viên mới đúng. Nhưng khi một vở kịch hạ màn, sau bao nhiêu là ồn áo náo nhiệt, cuối cùng chấm dứt, tắt đèn, chỉ còn lại nỗi buồn vô hạn mà thôi.

“Cậu thấy như thế này vui lắm hay sao?” Ngày hôm sau khi ngồi trong lớp học, La Lịch Lệ đứng trước mặt hỏi tôi.

Ngẩng đầu nhìn nó, tôi đáp: “Đương nhiên vui chứ. Tớ đang vui lắm đây này có biết không hả? Có trời mới biết tớ đã từng thích Trần Tử Dật đến mức nào, giờ anh ấy đã quay trở lại, cảm giác tìm lại được sau khi mất thật khiến người ta sung sướng!”

La Lịch Lệ nhìn tôi cười: “Cậu kích động như thế làm gì? Tớ mới hỏi có một câu cậu đã tuôn ra cả lố. Cậu đang kể chuyện cho tớ nghe hay là cố thuyết phục bản thân mình vậy.

Tôi trừng mắt hậm hực nói : “Cậu có ý gì hả? Tớ việc gì phải giả vờ chứ?”

La Lịch Lệ lắc đầu: “Cậu đã bảo đó chỉ là đã từng thích thôi chứ có phải hiện tại đâu. Tớ hỏi cậu một câu thôi, rốt cuộc thì cậu đã làm rõ được người mình thích hiện giờ là ai chưa hả.”

Tôi ngẩn người, nhớ đến bóng lưng Kỷ Nghiêm đi khỏi, ánh mắt lênh đãng một hồi mới cùi gằm mặt nói: “Đương nhiên là rõ chứ.”

La Lịch Lệ nói: “Hôm đó khi Nhan Khanh Khanh chặn Kỷ Nghiêm ngoài cổng trường, tớ đã biết ngay là sẽ có chuyện mà. Nếu cậu cứ đưa ra quyết định khi chưa làm rõ tình hình thế này sớm muộn gì cũng hối hận thôi.”

“Chẳng lẽ còn chưa đủ rõ ràng sao? Tớ hào hứng tổ chức mừng sinh nhật cho anh ta, cuối cùng thành ra mừng hụt, anh ta thì sướng rồi, đứng trên phố chàng chàng thiếp thiếp với Nhan Khanh Khanh, đến một cái cớ thôi cũng chẳng thèm cho tớ.” Lời nói của La Lịch Lệ làm bùng lên cơn giận trong lòng tôi, tôi đứng dậy kiên quyết nói: “Tớ không hối hận! Tại sao phải hối hận chứ? Những kẻ đã làm tổn thương tớ mới cần hối hận! Kẻ không biết trân trọng những gì trước mắt mới là đồ ngu ngốc, cả đời này đừng mơ tớ quay đầu lại.”

La Lịch Lệ nhìn tôi với ánh mắt hoàn toàn thấu hiểu, nó khinh bỉ cười: “Thế bây giờ cậu với Trần Tử Dật lại về bên nhau là thế nào đây?”

Tôi sững người, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi tự an ủi bản thân mình: dù sao thì Trần Tử Dật cũng không thể tính là đã phản bội tôi. Ít nhất, khi ra đi anh ấy cũng nói cho tôi biết nguyên nhân rồi mới đến bên người khác, chẳng giống như ai kia, đập thẳng một gậy xuống đầu tôi rồi mà vẫn còn làm ra vẻ kéo quân đi hỏi tội.

Ngồi xuống ghế, tôi mặc kệ La Lịch Lệ: “Không nói với cậu nữa, dù sao thì bây giờ tớ đang sống tốt lắm.”

La Lịch Lệ bĩu môi: “Giờ cậu sống sung sướng rồi, nhưng mà cuộc họp thường kì của hội học sinh ngày mai vẫn mở thì phải, để xem đến lúc đó cậu còn sung sướng được nữa không.”

Nhắc đến cuộc họp thường kì của hội học sinh, tôi lập tức thấy đau hết cả đầu. Cứ nghĩ đến việc ngày mai phải chạm mặt Kỷ Nghiêm, trái tim tôi lại nẩy lên như đang chiên giòn trong vạc dầu sôi vậy. Tôi chỉ biết gào lên: “Tớ nếm trải trăm ngàn cay đắng, khó khăn lắm mới ngóc đầu lên được. Mới được mấy ngày, sao cậu cứ cố tình khơi lên nỗi đau của tớ thế? Cho tớ đắc chí cười thêm một lúc nữa không được à?”

Nó nói thẳng luôn: “Chỉ sợ cậu cười rồi biến thành khóc lúc nào không biết ấy.”

Tôi chau mày: “Có ai ăn nói như cậu không hả? Trần Tử Dật là một người kém cỏi thế sao? Tốt xấu gì thì đó cũng là một con đường thẳng tắp ngập tràn ánh nắng, với cả anh ấy đã nói rằng sẽ không lạc lối nữa. Tốt chán so với việc bảo tớ đâm đầu vào một con đường đầy chông gai không biết có đi nổi đến đích không.”

La Lịch Lệ nheo mắt nhìn tôi săm soi: “Thái Thái, cậu trở nên nhát gan từ khi nào thế?”

Tôi hỏi nó: “Sao lại bảo tớ nhát gan?”

La Lịch Lệ thong thả nói: “Nếu như chuyện này gặp phải Điền Thái Thái một năm trước, cho dù con đường trước mặt có tràn ngập chông gai, cho dù có vấp ngã đến sứt đầu mẻ trán thì cậu vẫn sẽ đâm đầu đi tiếp.”

Tôi chợt thấy nản lòng như một trái bóng xì hơi, ngán ngẩm đổ rạp xuống mặt bàn. Tôi thấp giọng hậm hực: “Tớ ngốc thế á?”

“Không phải ngốc, mà là cố chấp.”

Câu nói của nó khiến tôi nín thinh luôn, hơi nước giăng đầy trên mắt, sống mũi cay xè. La Lịch Lệ đậy cuốn sách lên trên mặt tôi, thản nhiên nói như không có chuyện gì xảy ra: “Đã chọn lựa rồi thì cứ cố gắng mà đi tiếp. Buồn khổ gì cứ nói hết ra, đừng cố sống cố chết đâm đầu vào ngõ cụt. Nếu như thực sự không đi tiếp được nữa thì thử ngoái đầu lại nhìn xem, nói không chừng người đó vẫn còn đứng đợi cậu ở khúc quanh nào đó.”

Tôi biết, tuy La Lịch Lệ không đồng tình với lựa chọn của tôi nhưng nó vẫn hết lòng ủng hộ tôi. Nhắm mắt lại, mùi hương giấy mực phả vào hai cánh mũi, nỗi buồn dâng kín trong lòng khiến tôi như nghẹn lại. Thật lâu sau mới nghe thấy tiếng khóc rấm rứt của chính bản thân mình.

Nếu như đã không còn đường lui nữa thì chỉ có thể tiến lên phía trước thôi. Tôi và Trần Tử Dật đã ở bên nhau hơn một năm rồi, không phải là không có tình cảm, cho dù người ở khúc quanh không còn đó nữa thì con đường vẫn nằm kia. Cuộc sống vẫn tiếp diễn từng ngày, tôi phải dũng cảm tiên lên phía trước.

Lúc tan học Trần Tử Dật đến đón tôi. Từ xa đã trông thấy bóng lưng anh cao lớn và thẳng tắp, nụ cười rạng rỡ, tay đút túi quần nghiêng mình nhìn tôi. Trông anh nổi bật quá khiến đám nữ sinh đi qua ngoái đầu trầm trồ mãi, còn bản thân anh thì hoàn toàn không để ý.

Nhìn Trần Tử Dật, tôi chợt thấy hình ảnh này quen quá, trước kia anh ấy cũng thế, đi vòng từ trường anh sang trường tôi đón tôi tan học rồi dắt tay tôi cùng về.

Có chiếc xe băng qua người tôi, tôi dừng bước đứng từ xa nhìn Trần Tử Dật. Chàng trai trước mặt vẫn khôi ngô như cũ, ánh mắt khi đợi tôi lúc nào cũng nhìn xuống như đang lâm vào suy tư. Tôi nghĩ có một số thứ vẫn chưa hề thay đổi.

Cũng giống như ngày trước, anh cũng từng đợi tôi như thế.

Nhưng khi tôi bước lại gần anh, giây phút anh ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt anh đầy vẻ phức tạp và khó hiểu, anh chậm rãi lên tiếng: “Thái Thái, em đến rồi à.”

Tôi thoáng thất thần trong phút chốc, dường như chàng trai có nụ cười rạng rỡ như nắng sớm, ánh mắt trong veo kia đã không còn như xưa nữa.

Hai người đứng giữa cổng trường tấp nập người qua lại, một gợn sóng khẽ lăn tăn xao động trong lòng tôi.

Trần Tử Dật lên tiếng trước, phá tan im lặng: “Em đang nghĩ gì thế?”

Tôi giấu giếm cảm xúc của mình, giả vờ tức giận, cố tình xị mặt nói với anh: “Anh đứng ngoài cổng khoe mẽ thế này, định cố tình trêu ong ghẹo bướm đúng không?”

Anh nhìn tôi chăm chú, ngập ngừng một lát rồi mới nói: “Chuyện này mà em cũng biết á?”

Lòng tôi thấy chua xót quá, tôi hậm hực: “Trường trực thuộc mỹ nữ như mây, có phải anh đang hối hận vì đã không ở lại trường học tiếp không?”

Trần Tử Dật liếc nhìn đám con gái xung quanh đang nhìn trộm mình, nhướn mày nói: “Ha ha, đúng là hối hận lắm.”

Tôi lườm anh một cái: “Anh thừa nhận thật à.”

Trần Tử Dật phì cười, cặp chân mày cong lên, đôi mắt sáng bừng lấp lánh tựa như những vì sao trên trời, bên trong đó phản chiếu hình ảnh của tôi. Cười một lát, anh chợt thở dài, lồng ngực khẽ phập phồng, xoa đầu tôi anh nói: “Nhóc con, anh hối hận lắm. Em nghịch ngợm thế này, anh thực sự hối hận vì đã không ở bên em.” Nói rồi, anh dắt tay tôi một cách tự nhiên.

Tay tôi run lên như điện giật, cánh tay tê dại. Câu nói đó của Trần Tử Dật vừa mới cất lên, cả thế giới dường như bắt đầu xoay chuyển. Tôi mở lớn mắt nhìn anh, trái tim theo đó mà xao xuyến lạ kì, tôi e dè hỏi: “Anh nói gì cơ?”

Ánh mắt anh nhìn tôi như muốn hút tôi vào trong không gian sâu thẳm đó, khiến tôi thấy đầu váng vất. Thế nhưng giọng nói của anh vẫn vang lên mồn một bên tai: “Thái Thái, anh đã đi một đoạn đường vòng, trên quãng đường đó, anh không nhìn thấu được tình cảm của mình, suýt nữa đã vứt bỏ đi thứ quan trọng nhất. May mà vòng vo mãi anh vẫn tìm về được.”

Dưới ánh mắt nhìn của những người qua lại, hai con người mới đây thôi còn thản nhiên bên nhau bỗng chốc trở nên mất tự nhiên. Tôi vô thức ngước nhìn trời. Trời cao quá, một màu xanh lam thuần khiết sáng tươi, mặc dù đã sắp hoàng hôn nhưng bầu trời vẫn còn xanh ngắt. Một màu xanh vời vợi không lẫn một áng mây. Kí ức của tôi nhen lên từng chút từng chút một, tôi bỗng dưng thấy sợ.

Thực ra không phải bởi tôi nhát gan, đây chỉ là một hình thức tự bảo vệ mình. Tôi đã từng bị tổn thương, thế nên tôi sợ những tổn thương trong kí ức sẽ không ngừng lặp lại.

Trần Tử Dật lặng im không nói, anh tế nhị mặc tôi với những tâm sự của mình. Những lúc như thế này rốt cuộc thì tôi nên nói gì đây? Phải đối diện với quan hệ này ra sao nữa? Lòng bàn tay tôi mướt mồ hôi ướt nhẹp từ lúc nào không hay, may mà lúc ấy có cơn gió thổi qua mát lạnh, phảng phất mang theo một làn hương hoa thơm ngát khiến lòng người ngây ngất.

Tôi ngoảnh nhìn, ngạc nhiên phát hiện thì ra hoa quế trong vườn trường đã trổ bông. Gió thổi đưa hương hoa phiêu tán. Tôi chỉ vào một cây quế trong vườn nói: “Trần Tử Dật, anh còn nhớ cây quế kia không? Lúc đó em nhờ anh ngắt một cành, anh đã nhảy lên vin, em đứng dưới tán cây cổ vũ. Cuối cũng không ngờ anh cao quá, nhảy lên nhảy xuống động tĩnh lớn đến mức suýt nữa đã bị thầy giám thị bắt quả tang.”

Lần đó hai chúng tôi đúng là xui xẻo. Trần Tử Dật vừa mới nhón tay “rắc” một cái, đắc thủ đến nơi rồi lại bị thầy giám thị đi ngang qua phát hiện ra, thầy quát: “Các em là học sinh lớp nào? Nhà trường đã nhấn mạnh nhiều lần rồi, nghiêm cấm hái hoa.” Trần Tử Dật nhanh mắt nhanh tay kéo tôi chạy đi mất hút.

Kí ức giống như một cuốn phim đen trắng xa xưa bị tua thật chậm, trong đó có gương mặt tươi cười rạng rỡ của tôi, hai đứa nắm tay nhau nói cười đùa nghịch trong làn hương hoa quế thơm nồng. Chúng tôi chạy mãi chạy mãi, hơi thở thanh xuân tản mát khắp xung quanh, tiếng cười lảnh lót như chuông bạc ngân vang mãi trong sân trường ngập nắng.

Trần Tử Dật nhìn tôi, anh biết rõ tôi đang nghĩ gì, dường như anh cũng đang cùng tôi hồi tưởng lại. Chợt anh véo nhẹ lên má tôi, cười nói: “Em còn mặt mũi kể ra nữa, em ấy, lắm trò ma quái.”

Hai đứa bật cười, những chuyện không vui lúc nãy tan biến đi trong nháy mắt.

Tôi ngước nhìn Trần Tử Dật, chàng trai trước mặt này có ánh mắt ngỗ ngược bất kham, sống mũi cao thẳng tắp, dáng vẻ khi cười tuấn tú mê người. Tôi nghĩ, cho dù đã trải qua thương tổn, nhưng có những thứ không bao giờ thay đổi.

Có đám nữ sinh đi ngang qua, tôi nghe loáng thoáng thấy tiếng họ xì xầm: “Kia chẳng phải là Trần Tử Dật ngày trước học trường trực thuộc sao?”

“Đúng rồi, ấy, sao Điền Thái Thái của hội học sinh lại đứng bên cạnh anh ấy vậy?” Giờ tôi mới biết thì ra mình cũng là người nổi tiếng.

“Gì cơ? Chẳng phải nghe đồn cô ta đang hẹn hò với Kỷ Nghiêm cơ mà? Sao tự nhiên lại quay sang thân mật với Trần Tử Dật?”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+