Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nửa viên kẹo ngọt ngào đến đau thương – Chương 09 – Part 2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Con nhỏ Điền Thái Thái đó đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong được.” Lại một tràng những tiếng rì rầm bàn tán.

Trần Tử Dật không quan tâm những người khác nghĩ gì, anh vẫn hỏi như chẳng có chuyện gì xảy ra: “Thế sự khó lường, không ngờ khi em học trường trực thuộc thì anh lại chuyển sang trường khác.”

Tôi ngẩn người, cúi đầu hờ hững nói: “Ở đâu cũng thế thôi mà.” Lòng thấy thoáng buồn, tôi từng dốc lòng dốc sức thi vào trường trực thuộc chỉ vì muốn được ở gần Trần Tử Dật, giờ thì ngay cả mục đích ban đầu ấy cũng trở nên mơ hồ không rõ.

Trần Tử Dật hỏi: “Thái Thái, em có hối hận vì đã thi vào trường trực thuộc không?” Anh nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng thân thương đến thế.

Tôi nhìn anh đáp: “Chẳng có gì là hối hận hay không hối hận cả. Bất cứ ai cũng có lựa chọn của riêng mình.” Những lời này đều là thật lòng, cho dù tôi không học trường trực thuộc thì nhiều chuyện cũng vẫn sẽ diễn ra như thế, giống như việc cuối cùng tôi đã chọn lựa trường này, còn khi đó Trần Tử Dật lại chọn ra đi theo đuổi tình yêu. Ai cũng có lựa chọn riêng, nếu như đã hạ quyết tâm, cần phải chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.

Anh nhìn tôi lạ lẫm, tôi nhìn lại anh, thật lâu sau Trần Tử Dật vuốt tóc tôi cười âu yếm. Mớ tóc mai che khuất tầm nhìn, đến khi tôi hất chúng sang bên để nhìn cho rõ, chợt thấy phía đối diện có người đang bước đến. Nụ cười của tôi tắt ngấm giữa đám đông tấp nập người qua lại.

Thực ra thì không thể coi đây là sự trùng hợp được, khuôn viên trường trực thuộc không lớn cũng chẳng bé. Ngày nào tôi cũng gặp Triển Tư Dương ngoài sân bóng nhưng lại không đụng mặt Kỷ Nghiêm bao giờ. Thế mà lần này, khi tôi nắm tay một chàng trai khác, chúng tôi lại tình cờ chạm mặt nhau.

Chiếc áo khoác ngoài của bộ đồng phục xanh lam được Kỷ Nghiêm vắt hờ trên tay, ba lô đeo lệch một bên vai, rõ ràng là vừa mới bước ra từ lớp học. Khuôn mặt anh vẫn tuấn tú bất phàm như cũ. Khi chúng tôi phát hiện ra nhau, khoảng cánh đôi bên thực ra đã rất gần. Ánh mắt Kỷ Nghiêm quét qua tôi tựa như chưa từng quen biết.

Nhìn bước chân anh mỗi lúc một gần, trái tim tôi cũng đập dồn lên theo từng nhịp bước, mỗi bước chân giống như dẫm thật mạnh lên trái tim tôi. Nghĩ kĩ lại thì thực ra khối mười với khối mười một vốn chẳng phải là hàng xóm. Một bên ở tầng hai, bên kia ở tầng năm, cách nhau biết bao nhiêu là bậc thang, nếu như Kỷ Nghiêm không gọi tôi đến hội học sinh, cơ hội gặp mặt của chúng tôi là vô cùng nhỏ bé.

Lúc anh ta sắp bước đến trước mặt tôi, trái tim tôi dường như đang khát khao điều gì đó nhưng lại không dám mơ tưởng hão huyền. Tôi chỉ biết cúi gằm mặt xuống nhìn anh lướt qua vai mình, vậy mà trong vô thức tôi vẫn cất tiếng kêu khe khẽ: “Hội trưởng.” Tiếng nói bé xíu đến mức ngay bản thân tôi cũng không nghe rõ.

Kỷ Nghiêm đứng đó không quay đầu lại, dừng một chút, cuối cùng anh vẫn cất bước bỏ đi không chút phân vân. Anh quay lưng về phía tôi, đi xa, xa mãi.

Hết thảy chỉ diễn ra trong nháy mắt, thì ra phớt lờ một người lại đơn giản đến thế. Hờ hững dửng dưng, giống như những chuyện xảy ra trước kia đều đã trở nên không đáng kể, đến cả mấy câu hàn huyên khách sáo thôi cũng không cần thiết nữa.

Ngày hôm ấy hoa quế nở rộ khắp vườn, gió thối cuốn theo muôn vàn cánh hoa rơi rớt xuống, bầu trời ngập tràn những cánh hoa bay lượn che mờ ánh mắt tôi, trái tim tôi chùng xuống theo từng nhịp chân anh bước.

Một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy tay tôi, giữ chặt cổ tay tôi đang vân vê mớ tóc. Trần Tử Dật hỏi: “Thái Thái, em đang nghĩ gì thế?” Lúc ấy tôi mới phát hiện ra nụ cười của mình cứng ngắc đến mức nào. Khựng lại trong giây lát, tôi lắc đầu cố tỏ ra vui vẻ nói: “Em đang nghĩ, hay là chúng ta hoàn thành hết những việc còn dang dở đi. Lần này đến lượt anh cổ vũ cho em, em đi hái hoa quế. Em không tin lần này vẫn xui xẻo gặp phải thầy tổng giám thị đâu. Anh thấy thế nào?”

Trần Tử Dật ngơ ngác nhìn tôi lâu thật là lâu. Rồi anh bất chợt bật cười, vừa cười vừa quẹt khẽ mũi tôi: “Nhóc ngốc.” Anh không cười nữa, siết chặt bàn tay đang nắm lấy tay tôi, khẽ thở dài: “Nhưng mà, sao anh lại phải lòng cô nhóc ngốc này được nhỉ?”

Sức mạnh của những ngón tay anh khiến tôi sực tỉnh từ trong giấc mộng. Nhìn Trần Tử Dật, tôi cố gượng cười, đáp lại anh bằng cách siết lấy tay anh. Tôi còn mong mỏi gì hơn nữa? Anh ấy chính là Trần Tử Dật của tôi, chính là người mỉm cười nắm tay tôi sải bước, từ rất lâu về trước tôi đã từng mong mỏi có ngày được nắm tay anh đi mãi đến tận cùng, giờ đây cuối cùng thì anh ấy đã trở lại bên tôi, hạnh phúc chẳng phải là có được sau khi đánh mất hay sao? Nhưng mà, có phải đằng sau hạnh phúc luôn luôn kèm theo sự ưu phiền?

Sau hôm đó, để tránh cục diện cứng ngắc này tôi đã cố tình viện cớ không đến hội học sinh. Kết cục khiến cho một kẻ xưa nay luôn ăn to nói lớn như Dương Dương phải chạy đến tìm tôi hỏi: “Thái Thái, nghe nói dạo này em đang gần gũi với một anh chàng trường khác đúng không. Sao thế, em với hội trưởng chia tay nhau rồi à?”

“Đâu có!” Nhìn ánh mắt đầy ngờ vực của Dương Dương, tôi nói: “Ngay từ đầu em với hội trưởng đã chẳng có gì rồi.”

Anh chàng ngờ vực nhìn tôi: “Không có gì sao? Nhưng mà hai người lúc nào cũng dính lấy nhau như hình với bóng ấy, hội trưởng canh em sát sao thế cơ mà.”

Khóe miệng tôi giật giật, rốt cuộc thì điều gì đã khiến mọi người nhầm tưởng Kỷ Nghiêm theo dõi tôi rất sát sao? Rõ ràng là anh ta giày vò hành hạ tôi mới đúng. Tôi nhấn mạnh: “Thực sự là không có gì mà.”

Dương Dương còn muốn hỏi thêm, thế nhưng cô bạn ủy viên tuyên tuyền đã đến, cũng nhìn tôi với ánh mắt săm soi, có điều ánh mắt đó thêm mấy phần khinh bỉ. Cô ta trao tập tài liệu mới in xong cho tôi nói: “Đây là kịch bản mới nhất, hội trưởng đích thân sửa đổi. Anh ấy bảo tôi đem đến cho cậu xem, xem xong cậu tự đi nộp lại cho hội trưởng.”

Tôi biết ngay là không trốn được mà. Nhưng tôi không ngờ rằng Kỷ Nghiêm chẳng thèm gặp mặt tôi nữa, lòng thoáng nhói đau, tôi nói: “Cậu tìm người khác được không, bây giờ tôi đang bận.”

Ai ngờ câu nói của tôi lại kích trúng nỗi bất mãn của cô nàng ủy viên tuyên truyền, cô ta lạnh lùng nhìn tôi: “Điền Thái Thái, nói thực lòng, tôi thấy cậu chẳng hề xứng với hội trưởng chút nào. Không ngờ loại người như cậu mà còn đứng núi này trông núi nọ, mấy hôm nay cậu không đến, buổi diễn tập cuối cùng cũng bỏ luôn, hôm nay có tí việc cỏn con cậu cũng không làm, cậu ở lại hội học sinh làm gì hả?”

Tôi bị cô ta mắng cho tối tăm mặt mũi, không sao tha thứ cho bản thân mình được, chỉ biết chột dạ cúi gằm mặt xuống, Triển Tư Dương lắc đầu nhận lấy tập giấy in: “Vừa hay anh có chuyện cần tìm hội trưởng, lát nữa anh mang sang cho.”

Cô bạn ủy viên tuyên truyền không nói thêm gì nữa, sau khi lườm tôi một cái, cô ta quay đầu bỏ đi.

Đầu óc tôi bắt đầu hỗn loạn, không biết đặt tay vào đâu cho đúng nữa, tôi ấp úng: “Dương Dương, có phải anh cũng nhìn em với con mắt đó hay không?”

Triển Tư Dương vỗ vai tôi an ủi: “Chuyện tình cảm người khác thấy sao không quan trọng, quan trọng là phải thành thật với chính bản thân mình.”

Trước kia tôi thường xuyên trách móc Kỷ Nghiêm hay bắt nạt tôi, tại sao không thể hòa nhã với tôi như thái độ với những người khác, thế nhưng cho đến tận bây giờ tôi mới hiểu, sự hòa nhã này chẳng khác nào xa cách. Bề ngoài tưởng chừng nhẹ nhàng ấm áp, thực ra lại chính là thái độ dửng dưng không phải chuyện của mình. Việc đã đến nước này, rốt cuộc thì tôi đã trở thành một trong những người được anh đối xử công bằng đúng như ước nguyện, còn anh thì đã gạt tôi ra khỏi thế giới của anh.

Dương Dương đứng bên lo lắng hỏi: “Thái Thái, sao em lại khóc rồi, anh nói mấy câu đó không có ý gì đâu.”

Đưa tay lên lau mặt, lúc ấy tôi mới phát hiện ra nước mắt mình đã buông xuống tự lúc nào.

Giờ thì tôi đã hiểu, Kỷ Nghiêm sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa, cũng sẽ không làm mặt giận nhưng thực ra thì đang âm thầm săn sóc cho tôi, sẽ không còn ai chọc cho tôi tức xì khói rồi lại dịu dàng gọi tôi là “đồ ngốc” nữa. Bởi vì giờ đây, cho dù có xuất hiện trước mặt tôi, anh ấy cũng sẽ chẳng thèm nhìn tôi nữa.

Nước mắt lau mãi không khô, tôi mặc kệ để chúng đua nhau rơi xuống.

Dương Dương lặng im không nói.

Cơn gió mát lạnh thổi khô nước mắt tôi.

Mãi một lúc lâu sau, tôi hạ quyết tâm, ngoảnh nhìn Triển Tư Dương nói: “Em muốn rút khỏi hội học sinh.”

Dương Dương ngẩn người: “Em suy nghĩ kỹ thật rồi sao?”

Tôi gật đầu, ý tôi đã quyết.

Ngay chiều hôm đó, tôi viết xong tờ đơn xin từ chức khỏi hội học sinh, đưa nó cho La Lịch Lệ: “Lịch Lệ, mang cái này cho Kỷ Nghiêm hộ tớ.”

La Lịch Lệ hỏi: “Cái gì đây?” Đọc lướt qua mấy chữ dòng đầu, nó nhìn tôi chòng chọc: “Cậu định từ chức á?”

Tôi đáp: “Ừ, tớ nghĩ kĩ rồi, cậu đừng khuyên nữa. Hội học sinh vốn dĩ đã không thích hợp với tớ, huống hồ tình huống bây giờ, tớ và Trần Tử Dật đã quay lại với nhau. Tớ đã chọn lựa một con đường khác, không còn bất kì chỗ đứng nào ở đó nữa.”

La Lịch Lệ nghi hoặc nhìn tôi, ném tờ đơn cho tôi, nói: “Nếu như cậu đã không còn quan tâm đến thứ gì hết nữa thì đừng có đùn đẩy cho tớ, muốn đi cậu tự đi lấy.”

Gặp lại nhau chỉ càng thêm gượng gạo thôi, huống hồ tôi vốn chẳng có dũng khí đến đối mặt với Kỷ Nghiêm, tôi bi ai nghĩ thầm, có điều vẻ mặt vẫn thản nhiên như cũ. Nhìn La Lịch Lệ, tôi thở dài một tiếng: “La Lịch Lệ, cho đến giờ cậu có còn nghĩ đến người mình thích trước kia nữa không?”

Tôi có thể cảm nhận rõ ràng thân hình La Lịch Lệ hơi sững lại, ánh mắt nó lóe lên một ánh nhìn phức tạp không kịp ẩn đi. Nó giật lấy tờ đơn trong tay tôi, chỉ vào tôi nói: “Điền Thái Thái, lần này cậu nợ tớ một bữa cơm, nhớ phải trả đấy.”

Nhìn bóng lưng La Lịch Lệ khuất dần, tôi thở phào một hơi. Với quá khứ, tôi chỉ muốn ghi nhớ những khoảnh khắc hạnh phúc thôi, còn về những thứ khác không muốn đề cập đến, hãy để chúng tan đi theo gió!

Giờ tan học hôm ấy, Trần Tử Dật vẫn đến đón tôi như thường lệ. Tôi nói với anh: “Trần Tử Dật, em đã rút ra khỏi hội học sinh rồi. Hôm nay vừa mới nộp đơn từ chức.” Trần Tử Dật chỉ thoáng chút ngỡ ngàng, ánh mắt anh lộ vẻ vui mừng và nhẹ nhõm. Anh dắt tay tôi, dịu dàng nói: “Ừm.”

Sau một năm trời xa cách, Trần Tử Dật lại quay trở về trong cuộc sống của tôi. Cảm giác có người dựa dẫm một lần nữa quay trở lại. Trần Tử Dật sẽ mở nắp chai nước khoáng đưa cho tôi mỗi khi tôi khát, sẽ đạp xe đi cả nửa vòng thành phố đế đón tôi sau mỗi giờ tan học, sẽ gọi điện đánh thức tôi dậy, nhắc tôi ăn sáng, sẽ kiên nhẫn cùng tôi đi khắp hang cùng ngõ hẻm để tìm kiếm một quán quà vặt, sẽ kịp thời khen ngợi mấy trò ma mãnh của tôi , sẽ kiên định nói với tôi: “Sợ gì chứ, có anh mà” mỗi khi tôi bối rối.

Ở Trần Tử Dật có một thứ gì đó khiến người ta thấy yên tâm, tôi dễ dàng quen điều đó.

Mặc dù như thế, tôi vẫn rơi vào trạng thái trống trải sau niềm vui ngắn ngủi.

Sau khi rời khỏi hội học sinh, ngày nào tôi cũng tan học và về nhà với Trần Tử Dật đúng giờ, nhưng hôm nay khi đi qua bảng tin thông báo, tôi phát hiện ra hội học sinh lại bắt đầu tuyển thêm cán sự.

Ngoái đầu nhìn gian phòng họp trước kia ngày nào cũng phải đi, cách qua những tán cây rậm rạp, tôi cảm thấy nơi ấy giờ ở xa tôi lắm. Nhắm mắt lại, cuối cùng tôi cũng phải thừa nhận một điều, thực sự thì tôi không nỡ…

Có quá nhiều thứ tôi không nỡ bỏ! Tự dặn mình không được nghĩ ngợi quá nhiều, tôi chạy vội ra khỏi cổng.

Trần Tử Dật dừng xe đạp ở sát cạnh tôi, tôi nhảy lên dán mặt vào lưng anh ấy. Cách một lớp áo, tôi vẫn ngửi thấy mùi hương bạc hà thoang thoảng. Tôi ôm chặt lấy anh: “Tử Dật, em thấy hụt hẫng lắm.”

Trần Tử Dật lặng im, thân hình cứng đờ trong phút chốc.

Tôi ý thức được mình vừa mới lỡ lời, vội cười nói: “Em ở trong hội học sinh lâu như thế, khó khăn lắm mới được chút thành tích, giờ bảo không làm nữa, anh nói xem sao lúc nào em cũng bỏ cuộc giữa chừng vậy.”

Trần Tử Dật nói: “Yên tâm, cho dù không có hội học sinh thì em cũng sẽ không nhàm chán đâu. Thời gian rảnh dư ra, anh có thể bù đắp cho em rồi.”

Tôi bĩu môi: “Em thấy sao anh lúc nào cũng chiều em thế?”

Trần Tử Dật cười: “Em là bà xã của anh, không chiều em thì chiều ai hả?”

Câu này rõ ràng là tỏ tình rồi còn gì … tôi lâng lâng trước những lời ngọt ngào đường mật của anh.

Chìm đắm trong thế giới của bản thân, tôi hoàn toàn không phát hiện ra xe đang tăng tốc đi về phía trước.

Trần Tử Dật hô lên: “Thái Thái, bám chắc nhé.”

Chiếc xe đạp lao nhanh xuống dốc.

Tôi ngước nhìn bầu trời xanh vời vợi, thả hồn bay theo gió, mặc cho gió thổi qua mái tóc màu hạt dẻ của Trần Tử Dật, luồn qua vành tai tôi.

Thấy Trần Tử Dật bất thình lình đổi hướng, tôi hỏi: “Anh đi đâu đấy?”

Trần Tử Dật đáp: “Trường trung học số 1”

Tôi ngẩn người mất mấy giây, ôm chặt lưng anh hỏi: “Đến trường anh làm gì?”

Anh ngoái đầu đáp lại tôi bằng một nụ cười sáng lạn: “Xem mấy thứ kích thích tâm trạng, để em khỏi phải hụt hẫng nữa.”

Tôi nổi hứng, tò mò hỏi: “Cái gì thế?”

“Em đến xem là biết ngay thôi mà.”

Trần Tử Dật cứ úp úp mở mở, tôi cũng không hỏi thêm nữa, ngậm miệng lại tựa vào lưng anh mặc cho gió thổi. Có điều tâm trạng tôi đã khá hơn trước rất nhiều.

Trường số 1 và trường trực thuộc đều là trường điểm của thành phố, thế nhưng lại cách xa cả nửa giờ xe bus. Nghĩ đến chuyện ngày nào Trần Tử Dật cũng đi đi lại lại giữa hai trường để đón tôi, tôi thấy anh ấy cũng chẳng dễ dàng gì. Nhìn vẻ mệt mỏi anh vô ý để lộ ra khi nhảy lên xe, trái tim tôi không khỏi xót xa.

“Sao, thương anh à?” Trần Tử Dật nhe răng cười. Tôi gật đầu nhìn anh, lòng ấm áp. Anh không ngờ tôi lai thừa nhận nhanh như vậy, thoáng ngẩn người, nụ cười càng thêm hân hoan: “Cô nhóc ngốc, không sao, như thế này chúng ta sẽ có nhiều thời gian bên nhau hơn mà.” Tôi còn muốn khuyên anh, nhưng anh đã kéo tôi lại sát cạnh mình, nghiêm túc nói: “Ngoan nào, anh biết em quan tâm đến anh, nhưng anh cũng có thứ muốn đeo đuổi đến cùng. Đi thôi, anh dẫn em đi xem tiết mục trường anh chuẩn bị cho hội diễn văn nghệ.”

“Hả? Ý anh là tiết mục nhảy “nobody” giả gái của trường anh sao?” Mắt tôi sáng bừng, tôi hưng phấn nhìn Trần Tử Dật.

Anh bật cười trước dáng vẻ háo hức của tôi : “Anh biết ngay là em sẽ hứng thú mà.” Trước kia, tôi còn bận rộn đêm ngày lo diễn tập vở kịch nói cho hội học sinh, giờ tôi đã thành một kẻ đứng ngoài không liên quan gì nữa. Đang bận đến cực điểm, bỗng dưng nhàn hạ khiến đầu óc tôi cứ trống trải thế nào ấy, một đôi mắt sáng long lanh cứ chốc chốc lại hiện lên. Nhớ đến Kỷ Nghiêm, cảm giác hụt hẫng càng thêm mãnh liệt.

Trần Tử Dật đưa tôi đến phòng thể chất của trường anh, ngay từ ngoài cửa tôi đã nghe thấy tiếng nhạc xập xình từ bên trong vọng ra. Đẩy cửa bước vào, hai mắt tôi tỏa sáng.

Đứng thẳng, ưỡn ngực, ngẩng đầu, lắc hông, xoay người, đổi vị trí … mấy chàng trai đội mũ đen dáng người na ná nhau đang uốn éo theo tiếng nhạc, động tác không gượng gập chút nào, trông thoải mái và phóng khoáng lắm. Đã nhìn con gái nhảy “Nobody”, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy con trai nhảy bài này. Cảnh tượng hấp dẫn tột độ khiến máu nóng trong người tôi sôi lên sùng sục. Tôi ngoái đầu nhìn Trần Tử Dật: “Quả nhiên tai nghe không bằng mắt thấy!” Trần Tử Dật dịu dàng nhìn tôi, nói: “Chỉ cần em vui là được.” Có lẽ bị ai đó áp bức quá lâu ngày, cuối cùng thì bản tính ranh mãnh trong tôi cũng không kìm lại được. Tôi đảo mắt cười gian nói: “Anh hi vọng em vui thật sao?”

Trần Tử Dật đáng thương vẫn xoa đầu tôi, chiều chuộng nói: “Đương nhiên rồi, chỉ cần em vui.”

“Thế em có một yêu cầu nhỏ này, anh đồng ý nhé?” Tôi làm bộ đáng thương, giơ ngón trỏ lên nói.

Anh mỉm cười gật đầu: “Vậy bây giờ có thể cho anh biết em muốn anh làm gì không?”

Tôi xua tay: “Yên tâm đi, em sẽ không bắt anh lên núi đao xuống biển lửa đâu.”

“Sao em biết là anh sẽ không lên núi đao xuống biển lửa vì em chứ?” Trần Tử Dật nói.

Tôi ngẩn ngơ nhìn anh, mãi một lúc lâu sau mới bật cười, chỉ tay vào đám con trai đang thay đổi bước nhảy theo điệu nhạc: “Anh có thể nhảy Nobody cho em xem không?”

Trần Tử Dật biến sắc, có vẻ ngạc nhiên lắm.

Tôi cười thầm, nhún vai: “Em đùa ấy mà.”

Thực ra tôi cũng chỉ nổi hứng nhất thời, muốn trêu anh ấy mà thôi.

Ai ngờ tôi còn chưa kịp cười thành tiếng, Trần Tử Dật đã mở miệng nhận lời: “Được.”

Lần này đến lượt tôi chết sững.

Hai chúng tôi trước giờ vẫn tránh không nhắc đến vết nứt trong lòng đó, cố giữ gìn bầu không khí ấm áp ngọt ngào.

Anh ấy lúc nào cũng dỗ dành tôi, nhường nhịn tôi, tất cả mọi yêu cầu của tôi dù vô lí đến đâu anh cũng chưa từng từ chối. Anh cố hết sức bao dung tôi khiến tôi không tìm được một điểm nào để chê trách.

Anh dung túng cho tôi với tâm thái áy náy và muốn đền bù, tựa như muốn bù đắp lại toàn bộ tình cảm anh đã thiếu tôi suốt một năm.

Trần Tử Dật đi đến bên cạnh những người đang tập nhảy, chào hỏi họ một tiếng, có vẻ như quen thân lắm. Tôi không lấy làm lạ vì điều này, bất kể là ở trường trực thuộc hay trường số 1, Trần Tử Dật luôn luôn rất được lòng người.

Có ai đó hô lên: “Trần Tử Dật, đây là bạn gái cậu à?”

Trần Tử Dật cười trừ coi như mặc nhận, anh cúi đầu bàn bạc mấy câu với người đó.

Người kia có vẻ ngạc nhiên lắm, anh ta ngẩng đầu nheo mắt nhìn Trần Tử Dật rồi lại quan sát tôi thật kỹ, bật cười: “Từ lâu đã nghe nói Trần Tử Dật có một cô bạn gái, cưng chiều hết mực, không ngờ đúng như thế thật.” Nói rồi anh ta úp chiếc mũ đen lên đầu Trần Tử Dật, ném cho Tử Dật một chiếc áo phông đen có in dòng chữ trắng “Đội nhảy trường số 1”

Sau khi thay đồ xong, nhìn Trần Tử Dật tôi có một cảm giác gậy ông đập lưng ông.

Chỉ có thể hình dung bằng mấy chữ: thê thảm tột cùng.

Một anh chàng đẹp trai ngời ngời thế này, lại còn của nhà mình nữa, thế mà lại bị tôi làm cho biến thành tên ngốc.

Nhưng mà không thể không thừa nhận, cho dù có ngốc nhưng Trần Tử Dật vẫn là cực phẩm trong đám ngốc.

Âm nhạc lại một lần nữa vang lên, tiếp tục một chuỗi những động tác đứng thẳng, ưỡn ngực, ngẩng đầu, lắc hông, xoay người, đổi vị trí … có điều lần này thêm một anh chàng Trần Tử Dật ở ngoài rìa. Động tác của anh ngập ngừng, lắc lư không rõ chút nào, hoàn toàn gượng gập. Tuy đứng ở mãi ngoài rìa nhưng anh lại khiến người xem cảm thấy cực kì luống cuống.

Anh chàng lúc nãy cho mượn áo không nhịn nổi phải dừng lại cười châm chọc: “Người anh em, không ngờ cậu cũng có ngày hôm nay đấy! Cậu nói xem, nếu tớ đem chuyện cậu nhảy truyền ra ngoài, ngày mai có khi xôn xao cả trường cũng nên.”

Trần Tử Dật đá gã ta một cái, quát: “Cút!”

Tôi ôm bụng ngồi sụp xuống nền, cười đến nỗi không thẳng lưng lên được.

Trần Tử Dật quăng mũ bước đến ngồi tựa vào tôi, định véo má tôi theo thói quen.

Tôi cười ngặt nghẽo, cười ra nước mắt.

Vì cười nhiều quá nên tôi thở không ra hơi nữa, tôi tiếp tục vừa nói vừa cười: “Tiết mục của trường số 1 đúng là quá … quá bất ngờ rồi, khác hẳn với vở kịch nói của chúng ta, anh nói xem có đúng không, hội … trưởng …”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+