Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Ô cửa nhỏ màu trắng- Chương 05-06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5

Nam Giao nhăn mặt khi cảm giác đau nhói như cơn địa chấn xuyên qua lồng ngực. Chết ư? Chết không chừa một ai. Rẻ rúng hay lộng ngôn, vội vã hay chần chừ, ý thức hay mù lòa, thì cũng vậy thôi, tất cả đều bại trước nó. Chết là sở hữu chung không sợ mất phần, ai rồi cũng về tới đích. Thoắt nhẩn nha, thoắt vùn vụt, thoắt lạnh lùng là đặc tính của thời gian, vô tâm đến nghiệt ngã vì thời gian không mang trái tim người. Từng ngày trôi qua là những bước chân đến gần hơn nấm mồ của mỗi người, ở cuối con đường. Đau đớn nhất không phải là cái chết của chính mình mà là chứng kiến những cái chết. 
− Uống với tôi náo! Chúng ta đi làm vài li đi. Tỉnh táo chỉ khiến người ta nhạt nhẽo và thủ đoạn với nhau thôi nên lúc nào tôi cũng say túy lúy… Nào, đi… 
Hai người đàn ông đùm túm trong mưa. Chủ quán khom người trước đám li tách, dáng nhẫn nhục, chịu đựng. Người Nam Giao rung nhẹ. Giọng khẩn khoản của mẹ lại thấp thoáng quay về. “Đừng gọi anh về. Mẹ sẽ qua khỏi mà. Đừng gọi anh về, nhé con”. Có cái gì đó chặn ngang khiến cổ họng cô tắc nghẹn. Cả hai việc đều không thể xảy ra. Nam Giao biết rõ như thế nhưng vẫn bám víu vào niềm tin của mẹ để đứng vững, để đi, để cười, để nói, để mắt mẹ đau đáu nhìn cô vào giây phút cuối cùng. Mẹ đến chỗ cha và các anh con đây. Mẹ xin lỗi phải để con lại một mình. Mẹ đã biết. Mắt Nam Giao mở to, kinh hoàng đau đớn chứng kiến đôi mắt mẹ khép lại. Cô khuỵu xuống. Bằng linh cảm của người mẹ, bà đã biết. Nam Giao nhớ có lần mẹ vuốt tóc cô, nghẹn ngào: “Tội nghiệp con tôi. Đến khóc mà cũng chẳng được khóc”. Những giọt nước ứa ra không còn trong như pha lê cũng không chảy thẳng từ mắt tới môi như ngày cha mất. Thời gian khiến chúng đục mờ, chắt chiu đặc quánh, chậm rãi lăn qua những nếp nhăn. Mẹ biết. Mẹ biết nhưng vẫn im lặng. Nỗi đau nén chặt trong lòng dã gặm nhắm dần sức lực và ăn mòn cuộc đời của mẹ cô. Từ bao giờ bà biết con trai mình không về được nữa. Chính gã say ngớ ngẩn nào đấy cũng không biết đã đâm phải anh trai cô. Hôm ấy là lễ hội bia Oktoberfest. Đường phố ở Munich đầy những kẻ nốc thứ chất lỏng lên men ấy đến bí tỉ. Chắc chắn hắn là một trong những người Đức tự hào về thành tích của xứ sở mình− uống hết 6 triệu lít bia, đủ đổ đầy 6 hồ bơi đạt tiêu chuẩn Olympic − chỉ trong vòng 2 tuần lễ. Anh nằm vật bên đường như 1 gã say và không ai phát hiện. Không ai biết cái chết đến từ từ. Những ngón chân lạnh dần và sự chống trả kịch liệt của bản năng gói trong thân xác người đàn ông nằm thoi thóp, bất động.
Nam Giao cúi nhìn lớp bụi nước phủ li ti đầy mặt gỗ vàng vọt. Có tiếng thủy tinh vỡ. Âm thanh sắc như lưỡi dao nhọn xộc vào tim. Đôi mắt chủ quán ngân ngấn nước. Máu chảy ngoằn ngòeo qua kẽ những ngón tay. Nam Giao vụt đứng lên, thảng thốt:
− Bác… bác có sao không?
Có tiếng bước chân bước vội. Cái nhìn gườm gườm của chàng trai đẩy Nam Giao lùi lại. Giọng mới vỡ nhưng đã đầy đủ uy quyền của 1 người đàn ông:
− Gì vậy má?
− Má trượt tay làm vỡ cái ly.
− Con đã bảo má để công việc này cho con mà. Mưa gió thế này, má cũng không chịu nghỉ 1 hôm cho khỏe. Vài hôm nữa con vắng nhà, má tham công tiếc việc rồi ngã bệnh thì sao?
Hắn rịt vết thương cho mẹ và càu nhàu. Thái độ như lời xua đuổi thẳng thừng dành cho vị khách duy nhất trong quán. Nam Giao vừa ngồi xuống lại dợm đứng lên.
− Bác Huy lại đến nữa hả má?
Người phụ nữ nhỏ thót gật đầu 1 cách yếu ớt.
− Má lại buồn nữa à? Bác Huy nói gì với má vậy?
− ………….
− Lại ca cẩm về cái thứ men tình thời cổ đại ấy à?
Gương mặt đầy vẻ nhẫn nhịn và chịu đựng:
− Thôi con… Bác Thành đã đưa bác ấy về rồi.
− Nếu nhà bên ấy còn kéo sang đây lần nữa, con không nhịn đâu.
− Thôi con… 
Giọng hắn dịu xuống 1 cách bất ngờ:
− Má vào nghỉ đi. Để con dọn dẹp cho.
Bà lắc đầu. Nam Giao tin rằng cái lắc đầu này là vì cô.
− Nằm sớm khiến má mệt mỏi vì khó ngủ. Má muốn ngồi thêm chút nữa để đan cho xong chỗ này. Con vào làm việc tiếp đi. 
− Má đừng thức khuya quá. Khi nào dọn hàng, má nhớ gọi con nếu con ngủ quên nhé.
− Ừ, má biết rồi.
Nam Giao đoán, gia đình này cũng thiếu 1 người đàn ông. Từ ngày cha mất, mẹ cô gầy sọp đi, tinh lực chỉ còn sót lại trong đôi mắt hõm sâu. Ở tuổi 15, Phương Đàn trở thành người đàn ông duy nhất trong nhà, thay cha cáng đáng việc nặng nhọc. Gương mặt trẻ con quắt lại vì lo toan và trách nhiệm, trái ngược với thân hình lớn võng lên, trầm ngâm và khắc nghiệt. Đến 1 ngày, mẹ lặng lẽ lấy dầu xoa vết roi bầm đen ở đùi cô, khẽ suýt xoa. Trên chiếc ghế của cha, anh ngồi im lìm. Nam Giao ngộ ra, anh trai cô không còn là người bạn, người anh thưở ấu thơ nữa. Anh là chủ gia đình trong hình bóng người cha. Con không cha như nhà không nóc, em muốn chúng ta như thế phải không? Công việc của em là đây à? Em phải học. Anh cần em học. Ánh mắt nghiêm khắc của anh khiến người cô run bắn, loạng choạng. Đất nhão nhoẹt dưới chân. Gánh nước trên vai chao đi. Nước òa ra đất, cô òa khóc.

Chương 6

Nam Giao cúi mặt gọi anh ơi không thành tiếng. Ký ức đầy những kỷ niệm gợi nhớ, khắc khoải, giày vò. Kỷ niệm là cách níu kéo cuộc sống dù cuộc sống ấy đã mất tăm mất hút trong cái biền biệt của thời gian. Anh cô− chiếc lá lìa cành nhưng không rơi được về cội. Nỗi đau của quá khứ, của hiện tại như từng đợt thủy triều, kéo ra xa rồi dồn hết sức đẩy mạnh vào Nam Giao khiến nghị lực, sức sống trong cô chao đảo, ngã nghiêng.
− Đừng uống nữa cháu. Trà đậm làm mất ngủ đấy. Để bác thêm nước sôi vào.
Theo quán tính, Nam Giao uống hết tách trà trước khi dạ nhỏ. Cô không dám thú nhận với cả chính mình, giờ cô sợ nhiều thứ lắm. Sợ ngủ, sợ bóng đêm, sợ thiếp vào những giấc mơ mà khi tỉnh dậy người rã ra từng mảnh như giấy vụn ngấm nước.
Mưa tạnh, đột ngột như vòi nước bị khóa. Còn lại một mình, gió lồng lộn, quăng người trên những ngọn cây thẫm đen, nghiến kèn kẹt. Ly trà nhạt thếch. Cái lạnh ngấm vào da thịt, vị khách rụt rè so bờ vai gầy như cánh hạc đêm. Muộn quá rồi. Đặt chiếc cốc rỗng xuống bàn, Nam Giao ngắm cái dáng cô độc của nó bằng ánh mắt buồn lặng lẽ. Đâu phải đến tận bây giờ cô mới nhận ra khi bước vào đây, tiếng tíc tắc của đồng hồ chẳng có ý nghĩa gì, ngoài với chính cô. Thái độ thờ ơ của Trung Dũng, tâm trạng khắc khoải, dằng dặc trong sự chờ đợi chỉ vì một cuộc đối thoại duy nhất, có thể rất ngắn ngủi, Nam Giao được nhìn thẳng vào người đàn ông suốt thời gian dài đã tránh cô như tránh bệnh dịch nhưng Trung Dũng không đến. Không ngạc nhiên, không trách móc, Nam Giao chỉ thấy đau đớn. Vị khách đã rời khỏi quán một lúc lâu bà vẫn ngồi yên. Đầu óc cứ quanh quẩn nghĩ về cô. Trông con bé như mảnh cổ kính vỡ ra từ cái tháp ngà nào đấy, chỉ đôi mắt là nguyên vẹn. Chúng như đốm sáng kỳ diệu duy nhất còn sót lại với ánh nhìn thật tinh anh, thật kì lạ. Nó thăm thẳm và chông chênh như cánh buồm mỏng manh đưa tuổi trẻ của chính cô ra khơi xa, mù mịt. Vẻ tuyệt vọng của cô gái khiến bà chạnh lòng. Bà xoay người, đứng lên. Các động tác chậm chậm không phài vì sức lực hay tuổi tác mà bị chặn lại từng lúc bởi các ý nghĩ trong đầu. Thời gian bào mòn tuổi trẻ, sức khỏe, sinh lực nhưng làm đầu óc sáng suốt, minh mẫn và làm dẻo dai thêm sự chịu đựng, thích nghi. Giờ bà thấy mình như vật dụng có ích đã khấu hao đầy đủ. Còn cô gái ấy, có vẻ không cưu mang nổi nỗi buồn của chính mình.
Gió luồn vào từng đợt. Hôm nay mười lăm, trăng không tròn đầy viên mãn như mọi khi. Mưa gió khiến vòng tròn vàng vọt, mỏng manh ấy thấp thỏm ở góc trời như ngọn nến sắp tắt. Bà thở dài. Mơ hồ có tiếng thở dài đáp lại. Ánh sáng mỏng lét, nhợt nhạt của trăng khiến gương mặt người đàn ông ma quái như bóng ma. Anh nhìn đăm đăm vào chiếc bàn có cái cốc duy nhất như bằng chứng về sự có mặt của cô gái. Bà thở ra nhè nhẹ. Thế đấy. Trông anh ta không xứng với sự chờ đợi của cô gái. Anh không giống người băng mình chạy đến cuộc hẹn. Cũng không có vẻ nuối tiếc của kẻ trễ hẹn. Có vẻ như việc người đàn ông đến đây là kết quả cuộc đấu tranh quyết liệt của nội tâm và anh ta mang gương mặt kẻ thua cuộc.
− Vui lòng cho hỏi… 
− Cô ấy vừa đi khỏi.
Khoảng trống mênh mang ùa vào ngực dù Trung Dũng không có ý định đến đây cũng không muốn gặp Nam Giao. Đó là cách duy nhất giúp đầu óc anh tách khỏi cô. Ánh mắt ái ngại, thương cảm rất khó giải thích của người phụ nữ khiến Trung Dũng khó chịu− không phải vì ánh mắt ấy dành cho anh.
− Cô ấy đã chờ rất lâu. Cậu biết không, Nam Giao hiền lành, nhân hậu và đầy những bất ngờ như cô Tấm trong truyện cổ tích vậy. Thật may mắn và hạnh phúc cho người đàn ông nào được nó yêu. 
Trung Dũng nhăn mặt, với anh Nam Giao lại là hạt cát bay vào mắt, chiếc dầm đâm vào tay, hạt sạn lẫn trong cơm. Nhỏ bé, khó chịu, nhoi nhói nhưng hữu hiệu khi nhắc người ta nhớ đến. Không phải vô ý Nam Giao chọn nơi này − chỉ cách nhà anh vài con phố để chắc chắn khoảng cách không thể là trở ngại. Nó chẳng có ý nghĩa là khi khoảng cách ở trong lòng anh.
Quên cả cảm ơn, quên cả chào, Trung Dũng chui vào xe. Khối sắt thép này đã trôi mấy vòng thành phố trước khi đến đây. Mưa như túi nước khổng lồ đổ ụp lên vạn vật khiến mọt thứ lạnh giá, ẩm ướt, teo tóp một cách thảm hại. Đôi mắt cô lẫn vào đôi mắt Phương Đàn − rất khó phân biệt − in đậm lên ký ức Trung Dũng như dấu sắt nung đỏ. Dấu sắt ấy khiến tư duy anh không còn mạch lạc. Trung Dũng không phân tích nổi lòng mình khi điều duy nhất thôi thúc anh lúc này là được nhìn thấy cô. Ước muốn đậm dần lên thành mệnh lệnh và chiếc xe lao vút đi. Trung Dũng cười khan với ý nghĩ − giờ cái máy chạy bằng rượu đang điều khiển cái máy chạy bằng xăng.
Khồi mâu thuẫn trong anh như những sợi thừng nén chặt, rối bời sẽ được tháo ra từng nút nếu Trung Dũng bước khỏi xe gõ vào cánh cửa im ỉm, nhưng anh chỉ nhìn chúng từ xa trong bóng tối. Đây là nơi đầu tiên anh gặp Nam Giao. Trung Dũng không thể quên cái nhìn của cô hướng về anh. Trong bóng đêm nhập nhoạng, đôi mắt sáng như hai vì sao đi lạc, long lanh cầu khẩn như ánh mắt của con thú nhỏ nhìn người thợ săn. Trung Dũng nhè nhẹ gật đầu. Chuyện anh trai cô không bao giờ trở về đã là sự thật hiển nhiên nhưng cái gật đầu xác nhận của người đàn ông khiến Nam Giao ngã gục. Cô nấc lên, mắt ráo hoảnh nhưng toàn thân run bần bật như người không hụt chân mà rơi tõm xuống đáy vực, như người chèo chống trong cơn bão tố mà không thấy gió, vùng vẫy trong đám cháy nóng như thiêu mà không thấy lửa.
Với Trung Dũng, anh cảm thấy đau đớn khi người phụ nữ mỏng manh, yếu đuối nhanh chóng nhận ra và hiểu thấu phần nội dung mà anh mong mình không phải giải thích. Gió thổi vào lòng tơi bời khi Trung Dũng rộng tay đón lấy thân hình mảnh dẻ của Nam Giao. Anh nhớ như in chiếc áo cô mặc trên người. Khi chọn cho Nam Giao, Phương Đàn chắc chắn với anh đây là màu áo của cô bé Meggie gặp cha Ralph sau đám cháy và họ nhận diện được tình yêu dành cho nhau − màu tro của hoa hồng. Dẫu tro của hoa hồng vẫn là tro. Sao tình cảm trong anh không bùng cháy mà nguội dần như đám tro ấy. Sao anh không dung vòng tay và tấm lòng mở rộng để bao dung, che chở cô. Sao anh không thể? Giờ Trung Dũng vẫn thấy mình không thể. Trong anh chỉ còn đốm lửa nhỏ nhoi từ ngọn nến cháy phập phồng tỏa ra chút ánh sáng yếu ớt của lòng trắc ẩn. Một cách chua chat, anh nhún vai, cuộc đời vẫn có nhiều thứ không thể cứu vãn được và đây là một trong số đó.
Sự thật hết sức đơn giản, bên trong quả thị là hạt thị, chẳng có cô Tấm nào cả. Trên cao, trăng chia sẻ nỗi niềm cùng anh vì thế trăng cũng hao gầy, xanh xao và lạnh buốt.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+