Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Ô cửa nhỏ màu trắng- Chương 09-10 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 9

Thỉnh thoảng, Trung Dũng bắt gặp ở bà ánh mắt bất chợt, dáng điệu thẫn thờ, câu nói nửa chừng − tất cả đều ẩn chứa ngôn ngữ riêng biệt thay lời nói và còn mạnh mẽ hơn lời nói. Nó khiến người đàn ông lý tính trong anh bất nhẫn khi che giấu sự thật. Với anh thà đau khổ còn hơn ngờ nghệch với những đau khổ của chính mình. Bà mạnh mẽ và trên hết là người mẹ, bà có quyền được biết − nhưng anh không thuyết phục được cô. Đôi khi cái nhìn của bà như gạn ý nghĩ ra khỏi người anh, vắt kiệt sự cố gắng của anh − như nhìn diễn viên tội nghiệp đang cố diễn tròn vai − vừa đau xót, vừa giễu cợt.
Trung Dũng thấy mình như con rõi trong sự điều khiển của ba người họ − bà, Phương Đàn, Nam Giao và bản năng tự bảo vệ khiến anh lẩn tránh.
− Anh có muốn vào nhà uống tách trà không?
− Không, cảm ơn chị.
− Anh đừng lo. Nếu Nam Giao quay lại, tôi sẽ nhắn có anh đến tìm… Cô ấy còn gửi lại đây rất nhiều vật dụng.
− À, tôi có thể biết chị trả bao nhiêu để mua ngôi nhà này không ạ?
Ngạc nhiên một chút, người phụ nữ đọc con số. Không còn lật qua lật lại nữa, lần này Trung Dũng nhìn sửng vào tờ giấy. Mắt không chớp. Ngực đau như nhận một quả thôi sơn. Gần như cả số tiền nằm ở đây. Cô đáp lễ anh đấy. Người đàn ông cười khan và bước đi. Dáng xiêu vẹo như hình nhân bằng giấy cắt ra từ ngọn đèn kéo quân.
Đường phố vẫn giữ nguyên gương mặt náo nhiệt. Anh cho xe rẽ vào con đường nhỏ ghé vào quán cà phê hôm nọ. Trông nó trang nhã, xinh xắn, ấm cúng khác xa cái vẻ bùi ngùi, nhàm chán của sự mưu sinh mà mưa gió khóac lên trong cái đêm mịt mùng ấy. Ngồi vào chỗ của cô, Trung Dũng gọi tách cà phê. Chạnh lòng nhớ Phương Đàn. Thưở các xưởng may chưa đóng cửa hoặc dời sang các nước Đông Âu vì thuế cao, Frankfurt đầy người Việt. Phương Đàn phụ trách kỹ thuật trông một hãng may lớn, chuyên jacket. Thỉnh thoảng cả hai rủ nhau đi uống cà phê. Có lần Phương Đàn nhắc đến Nam Giao “Mình tệ thật, chẳng biết con bé thích gì. Cứ vào quán là gọi ngay cà phê. Nó hay uống chực của mình”. Phương Đàn tính trầm lặng, khó hiểu nhưng tốt bụng, hay giúp đỡ. Anh đã dừng lại khi trông thấy cô gái da màu khóc ngất ở đồn cảnh sát. Susannah − bạn học cùng lớp với Trung Dũng − tập tễnh đi buôn và bị bắt trên phố cùng với mấy kịên hàng mà đối tác của cô bỏ của lấy người. Chỉ cần cảnh sát thông báp về trường, Susannah bị đuổi học ngay lập tức. Trong cơn hoảng loạn, cô gọi Trung Dũng. Không quen với tình huống này, anh đang nghĩ đến việc nhờ luật sư. Ngay lúc đó, Phương Đàn ngang qua và dừng lại. 
− Cô gặp rắc rối với họ à? Tôi có vài người bạn ở đây. Nói xem tôi có thể giúp được gì. 
Như vớ được phao, Susannah khóc lóc, kể lể. Phương Đàn nói tiếng Anh sệt giọng Mỹ nên không thể dựa vào lối nói đặc trưng của từng địa phương để biết gã là người Châu Á nào nhưng Trung Dũng tin chắc chắn là người Việt Nam. Chỉ có người Việt mới hay nghĩa hiệp theo kiểu “Thấy chuyện bất bằng” mà dân Tây rất dị ứng − như xọc mũi vào chuyện riêng của người khác. Thú thật, Trung Dũng không tin vào tài xoay sở vặt của mấy tay hợp tác lao động. Cảnh sát Đức cũng không mấy thiện cảm với loại lậu thuế, làm chui, bỏ trốn và hay biểu tình này.
Cuối cùng, cô gái mừng húm khi nhận lại giấy tờ. Với vẻ sợ hãi của người vừa thoát nạn, Susannah lắc đầu quầy quậy khi Phương Đàn bảo có thể lấy lại được hàng nếu cô chứng minh được nguồn gốc. Rời khỏi đồn cảnh sát dù mất sạch nhưng Susannah tươi tắn hẳn lên. Lúc này Trung Dũng lại thắc mắc không hiểu vì lẽ gì gã chịu giúp Susannah? Vì làn da đen bóng đặc thù Cameroon được dòng máu Ý nhuộm thành màu nâu sậm mịn màng ánh lên vẻ nuột nà như thanh chocolate sữa thơm ngọt. Vì bên dưới chiếc mũi thanh tú là đôi môi mọng đỏ, khêu gợi? Đang chờ xem gã bắt đầu thế nào, Trung Dũng bất ngờ khi hắn kết thúc theo kiểu “Thi ân bất cầu báo”. Susannah nằn nì làm quen trước khi Phương Đàn kịp bỏ đi. Họ chia tay trong sự quyến luyến của kẻ thọ ơn. Kể từ hôm ấy, cô bạn mang hai dòng máu Cameroon-Ý tương tư người hung da vàng mũi tẹt chính hiệu. Cô hay rủ anh đến thăm Phương Đàn. Họa hoằn Phương Đàn ghé ký túc xá đáp lễ và Trung Dũng dễ dàng nhận ra vẻ bồn chồn của Susannah vào mỗi cuối tuần.

Chương 10

Phương Đàn chỉ giải thích đơn giản:
− Nhìn cô ấy khóc tôi nhớ đến em gái của mình.
Cảm giác ngượng ngùng vì ý nghĩ hắc ám trước đó, Trung Dũng đùa:
− Em gái của anh cũng “hụ” từng hồi à?
Phương Đàn trầm ngâm:
− Không. Những người phụ nữ trong gia đình tôi thường khóc lặng lẽ.
Trung Dũng vuốt mặt. Anh đã từng chứng kiến Nam Giao khóc. Lặng lẽ, như đã quen với lối khóc không trào lệ. Vẻ yếu đuối, nhẫn nhục thoạt tiên anh thương, nhưng dần dần thấy giận và ghét khi cô sử dụng cái vẻ ấy như chìa khóa mở cánh cửa lòng của người khác và nghĩ rằng mình thành công. Đôi mắt ướt mềm, đen mướt hay nhìn anh với vẻ van lơn, cầu khẩn, bi lụy khiến Trung Dũng chán nản. Mỗi lần trông thấy cô cái ỹ nghĩ đó cộm lên trong lòng anh. Anh căm ghét nhưng không thể tách khỏi và cũng chưa bao giờ vượt lên những điều tầm thường ấy để hiểu Nam Giao. Một cách tỉnh táo Trung Dũng quan sát cô tròng chiếc áo bổn phận vào lời hứa thiêng liêng của anh sau đó buộc chặt bằng sợi dây trách nhiệm như cách người ta tẩm liệm thây ma. Tình cảm của anh cũng dần lạnh lẽo và vô cảm theo. Nó khiến Trung Dũng không thể nhận ra, ngoài những van lơn, cầu khẩn, bi lụy còn có tổn thương, đau đớn trong đôi mắt ướt mềm, đen mướt ấy.
Bức màn hé mở, để lộ gương mặt của sự thật. Một gương mặt xa lạ, Trung Dũng chưa từng biết. Đã quá muộn khi nhận ra, chữ “bổn phận” được viết hoa và được điều khiển bởi lý trí còn chữ “Tình yêu” thì khắc bằng dao nhọn lên trái tim và trai tim có những ngăn không thể dung chìa khóa lý trí để mở ra được. Mối liên hệ giữa Nam Giao và anh giống như xâu chuỗi được kết bằng hạt. Giờ xâu chuỗi đã đứt, hạt văng tung tóe. Anh đang cúi xuống kiên nhẫn tìm nhặt từng hạt.
“Chúng tôi hết sức cảm kích vì sự giúp đỡ của anh trong thời gian qua. Nghĩa cử cao quý ấy khiến tôi e ngại khi thốt lời “Cảm ơn”. Xin tha thứ cho sự thất lễ của tôi và cho phép tôi được gửi lại số tiền đã nhận từ nơi anh với lòng biết ơn sâu sắc về những giúp đỡ vô giá về mặt tinh thần. Vẫn còn thiếu một ít, tôi sẽ cố gắng hoàn lại anh trong thời gian sớm nhất”.
Từ lúc gặp được cô, Trung Dũng chợt thấy cuộc đời thay đổi, thênh thang như dòng song chảy ra biển. Và mình đã làm gi? Anh uống cạn ly nước cố nuốt trôi vị đắng nơi cổ nhưng chính vị khó chịu ấy lại khiến ngụm nước đắng nghét trong miệng anh. Anh đã thả trôi vì nghĩ rằng nước đang xuôi dòng, bơi làm gì cho phí sức. Giờ anh đang lạc ở nhánh sông cùng − không có em và cũng chẳng ra đến biển, Giao ơi!. 

o0o

Hẻm nhỏ xíu, sâu hút lọt thỏm giữa những ngôi nhà xám xịt chen chúc nhau như những tai nấm, mỗi lần rẽ, nhà hai bên xích gần nhau, lối đi thắt lại, không gian thu hẹp. Trông thấy xe của Thông dựng ở góc sân, Nam Giao quay ra. Theo chiều ngược lại, sau mỗi lần ngoặt, nhà hai bên nhích ra xa, lối đi thoáng đãng, không gian mở rộng hơn. Nhưng thực tế đâu phải chỉ rẽ sang lối khác là cuộc đời lập tức thay đổi.
Lòng vòng một lúc, Nam Giao ghé vào công viên − vắng hoe với những chiếc ghế trống không người. Đối diện là trường trung học. Tan trường, học sinh túa ra đông nghịt. Vài chiếc áo trắng leo qua hàng rào công viên để sang bên kia đường. Thoáng một cái, sân trường vắng hoe. Cổng khép. Trên đường, dòng người vẫn tấp nập. Vòng tay trước ngực, Nam Giao thấy mình thật nhỏ nhoi, lạc lõng như hạt cát bị gió thổi bay khỏi sa mạc. Giờ chắc chị Ca nóng ruột chờ cô về nhưng ánh mắt của Vĩnh Thông khiến Nam Giao e ngại. Ánh mắt có những khoảng tối không thiện cảm dành cho cô. Nam Giao không giận, không ghét, chỉ thấy buồn. 
Ngày xưa, chị Ca, Vĩnh Thông, Phương Đàn là bạn học. Nhà Vĩnh Thông rất giàu. Anh yêu Nhã Ca. Chị lại yêu anh trai cô. Vĩnh Thông thất tình nhưng Phương Đàn cũng không phải là người chiến thắng. Cuộc sống vất vả bon chen của Phương Đàn không có chỗ dành cho tình yêu. Đau khổ, thất vọng nhưng Nhã Ca vẫn yêu. Cuối cùng tình yêu của chị cũng thuyết phục được anh. Họ yêu nhau. Vĩnh Thông vẫn kiên trì. Anh là kẻ bại trận dũng cảm. Bị loại khỏi cuộc chơi nhưng không chịu rời khỏi vị trí, vẫn đứng đấy chờ cơ hội. Lặng thầm đi cạnh để chứng kiến tình yêu mặn nồng và sóng gió của hai người bạn như khán giả trung thành và kiên nhẫn.
Ngày tiễn anh trai cô sang Đức, có cả Vĩnh Thông. Họ chia tay như những người bạn dù ánh mắt cả hai vẫn hướng về một người phụ nữ. Cái vòng tròn ba người tiếp tục lẩn quẩn. Không ít lần Nhã Ca ôm chầm lấy Nam Giao, nhìn vào mắt cô rồi khóc thảng thốt. Chị không cần tiền, không cần cái tương lai mà anh đang tìm kiếm ở cái nơi xa tít ấy. Chị cần anh. Trái tim chị không phải là gỗ đá. Phương Đàn cứ biền biệt, tự buộc mình vào trách nhiệm mà không ai đòi ở anh. Anh xa quá trong khi Vĩnh Thông luôn ở cạnh chị: chăm sóc, an ủi, nâng đỡ, cảm thông, chia sẻ… Đâu phải ai vọng phu cũng hóa đá để mọi nhớ thương, khắc khoải vụt thành hư không. Nam Giao không trách khi Nhã Ca ngã lòng. Cô chắc anh trai mình cũng thế. Chưa đầy một tháng sau ngày chị khóc như mưa như gió nói lời chia tay, Phương Đàn qua đời. Nam Giao không bao giờ quên được ánh mắt của Nhã Ca trong giây phút đó. Kinh hoàng, thảng thốt, điên dại. Cái chết của anh đậm đặc quá. Làm sao chấp nhận được con người mạnh mẽ, không khuất phục, tràn đầy nhiệt huyết, nghị lực đã đầu hàng cái chết để thân xác trở thành hư vô? Một sự trống rỗng đến rã rời. Chị nhìn ảnh anh, cố tìm trong đôi mắt ấy một lời xác nhận về cái chết của chính mình.
Uể oải đứng lên, Nam Giao dắt xe xuống đường. Muộn quá rồi, đằng nào cũng phải về. Sau một hồi vần vũ điên cuồng vẫn không chuyển được thành mưa, mây trưng bộ mặt đen kịt, giận dữ. Gió ùa vào tiếp sức bằng cách gồng mình thổi những luồng cực mạnh vào không trung. Dòng xe đuổi nhau sầm sập trên đường. Dù không vội, Nam Giao vẫn bị cuốn vào. Ừ, để xem lần này cái chết có từ chối mình không? Cô siết ga. Chiếc xe lao vút đi. Gió táp vào mặt, rát bỏng. Đôi mắt hiền lành chịu đựng của mẹ, đôi mắt bao dung thương xót của Phương Đàn, đôi mắt khinh rẻ ngạo mạn của Trung Dũng, đôi mắt nhìn thẳng của Vĩnh Thông với vẻ uy quyền, lạnh lung phủ lên như chiếc áo choàng vô hình, đôi mắt đau đớn tuyệt vọng của Nhã Ca, đôi mắt lạc lõng sợ hãi của chính cô loang loáng theo tốc độ của vòng xe. Nam Giao nhắm nghiền mắt, tay vẫn siết ga. Đến bao giờ những chuyện này mới chấm dứt? Đến bao giờ? Cô lao về phía trước mong chờ một sự giải thoát.
− Em ơi! Mở đèn kìa!
Âm thanh sượt qua tai rồi loãng đi rất nhanh nhưng đủ làm Nam Giao bừng tỉnh. Mở mắt, cô ngơ ngác mất mấy giây. Cơn điên biến mất, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Chiếc xe phía trước chạy chậm lại, người thanh niên dung tay ra hiệu. 
− Em ơi! Mở đèn đi.
Nam Giao chưa kịp trả lời hay có hành động nào thì một ngọn gió lớn ngược chiều thổi thốc vào mặt. Miệng đầy cát, Nam Giao lảo đảo dừng xe, dụi đôi mắt cay xè. Cùng lúc ấy tiếng động khủng khiếp vang lên, kèm theo những tiếng rú thất thanh. Mở choàng mắt, tim Nam Giao ngừng đập khi thân cây to bị lốc đánh trốc cả gốc đổ rạp xuống đường. Người, xe cuống cuồng dạt sang hai bên. Tiếng hét vẫn chưa dứt. Cảnh tượng kinh hoàng, tan hoang như một trận động đất. Người thanh niên vừa gọi Nam Giao bị nhánh cây hất văng sang bên kia, đầu gối trên lề đường, mắt nhắm nghiền. Chiếc xe bẹp dưới sức nặng của tán cổ thụ già nua, khổng lồ, mục rỗng. Nam Giao lao đến. Cô gọi và lay nạn nhân. Không thấy vết thương, Nam Giao cẩn thận nâng đầu anh lên. Chất lỏng nóng, nhờn, rin rít chảy qua kẽ tay, nhuộm đỏ từng ngón rồi nhễu thành dòng xuống đất. Có tiếng lao xao: 
− Gọi cảnh sát chưa?
− Xe cứu thương đang đến.
− Chắc chết rồi. Tội nghiệp quá.
− Bị nặng thế này, sống sao nổi.
Mình lại rơi vào giấc mộng khủng khiếp nào đây? Nhắm nghiền mắt, Nam Giao hét thật to. Tiếng hét vỡ toang cả lồng ngực rồi lịm dần đi. Ai đó nâng cô lên nhưng Nam Giao không đủ sức đứng dậy. Cảnh sát đến, nhanh chóng phong tỏa hiện trường. Không ai chạm đến Nam Giao. Cô ngồi đấy, bất động. Đôi mắt dán chặt vào gương mặt người thanh niên, gương mặt mà nụ cười nở ra trong khoảnh khắc đã trở thành vĩnh cửu.
Cạnh cô, xe cứu thương, xe cảnh sát thay nhau hú còi, ánh đèn đỏ rực loang thoáng một cách ma quái. Âm thanh lao xao như vẳng lại từ nơi tít tắp. Hình ảnh nhòe nhoẹt thoắt gần thoắt xa. Ai đó lấy lảnh khăn trắng đáp lên mặt anh.
Không có chuông gọi hồn chỉ văng vẳng tiếng cười đắc thắng của tử thần. Lần này thần chết vẫn ngạo nghễ từ chối cô. Lão chỉ cho phép Nam Giao đến gần mỗi khi vung lưỡi hái để cô tận mắt chứng kiến những cái chết.
Còn tệ hơn cả chết.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+