Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Ô cửa nhỏ màu trắng- Chương 17-18 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 17

Nhã Ca dừng ở cuối lớp. Góc sân quen thuộc rơi vào tầm mắt và Uy Vũ đứng đấy. Hàng cây khẽ rung làm bóng anh lay động. Hôm nay, khai giảng khoá mới, phòng ghi danh đông nghịt học viên. Nhã Ca nhìn đồng hồ, vài phút nữa là hết giờ làm việc của Nam Giao. Mỗi cuối tuần Uy Vũ đều đặn đến thăm. Thường cả hai đi loanh quanh hoặc trò chuyện chờ tan học. Nam Giao luôn luôn về cùng chị. Nam Giao không giới thiệu Uy Vũ với bất cứ ai − kể cả Nhã Ca , cũng không mời Vũ đến nhà. Cô xem việc Vũ đến là tình cờ. Nam Giao không muốn Vũ biết nhiều hơn về mình. Hai người cho Nhã Ca cảm giác như đang xem trận đấu kiếm được chiếu chậm. Người phòng thủ sử dụng khiên nhiều hơn. Nam Giao đang lùi và dùng khiên che kín mình lại. Cảm giác quen thuộc ùa về. Nhã Ca quay đi, không nén nổi tiếng thở dài. Hôm nay chị dạy hai ca liên tục, còn hơn một giờ nữa mới tan học.
Uy Vũ không đón, chỉ đứng yên chờ Nam Giao đến gần. Từ lúc gặp cô, anh không còn phản ứng khi lòng kiên nhẫn bị thử thách nữa. Uy Vũ biết Nam Giao nhận ra tình cảm của anh nhưng không từ chối, không đón nhận. Cô làm anh phát điên nhưng kinh nghiệm dạy anh dùng chính tình cảm mãnh liệt của mình bọc cơn điên ấy lại, tô chỗ này trét chỗ kia như chú ong thợ cần mẫn. Đến giờ cách này vẫn hiệu nghiệm nhưng Uy Vũ không chắc nó sẽ kéo dài mãi. Anh dịu dàng:
− Em khoẻ không?
Kể cả câu hỏi bình thường nhất Nam Giao cũng cẩn thận cân nhắc trước khi trả lời − như anh đang bẫy cô vậy:
− Tôi khoẻ. Cả nhà vẫn khoẻ chứ ạ? Công việc của anh có tốt không?
− Công việc tốt lắm. Mọi người đều khoẻ. À quên, mấy hôm nay thằng bé hơi sốt nhưng mẹ anh bảo trẻ con vẫn thế. Anh đi công tác về thẳng đây, chưa ghé qua nhà xem thế nào.
Uy Vũ âu yếm cười khi nhớ đến gương mặt linh lợi, khôi ngôi của cu Bờm. Anh thấy nhớ thằng bé. Từ khi gặp Phúc, Vũ nhận diện rõ lòng mình. Không giống với Nam Giao anh thương Phúc như tình thương dành cho cô em gái bất hạnh. Hình ảnh cô cúi xuống âu yếm con gợi trong anh cảm giác êm đềm. Thỉnh thoảng Phúc nhờ anh bế hộ thằng bé. Không cố ý nhưng khoảng cách gần Uy Vũ thoáng thấy gò ngực tròn căng mây mẩy của Phúc. Họ nhìn nhau. Nhận ra vẻ luống cuống đến buồn cười trong mắt anh. Bình tĩnh, Phúc khép vạt áo lại. Uy Vũ ngượng nghịu cúi hôn thằng bé. Đôi má bầu bĩnh trắng hồng, đôi môi bé xíu vừa rời vú mẹ còn thơm nồng mùi sữa khiến anh nghe có vị ngọt lẫn trong chiếc hôn. Cảm giác dịu dàng, thánh thiện biến khuôn ngực nâu hồng, rắn chắc, gợi cảm của phụ nữ miền sông nước thành hình ảnh đẹp đễ, thiêng liêng đến kỳ diệu của tình mẫu tử. Mỗi khi đùa với bản sao Nhật Văn và mỉm cười với Phúc, khao khát được bù đắp cho hai mẹ con lại cháy bỏng trong anh.
Phúc không gặp khó khăn nào khi bước vào gia đình anh như tất cả đã sẵn sàng chỉ chờ sự xuất hiện của mẹ con cô vậy. Vẫn còn những khoảng cách nhất định trong mối quan hệ giữa Phúc và mẹ. Vốn nhân hậu và bao dung, Uy Vũ chắc chắn mẹ là người bước qua khoảng cách ấy. Không thụ động nhưng những việc thế này anh có cảm giác Phúc sẽ ngồi yên chờ thái độ của người khác, sau đó mới quyết định phải làm thế nào. Mẹ anh rất tinh tế. Bà thương và dạy con theo cách riêng của từng đứa nên anh và Nhật Văn đều có cảm giác mẹ yêu mình nhất, hiểu mình nhất.
Phúc không tròn trịa theo kiểu có da có thịt theo lối trào phúng của Văn nhưng thật kỳ lạ cô rất giống hình ảnh Uy Vũ vẫn hình dung về người phụ nữ của Văn. Tuổi đôi mươi và cuộc sống sông nước uốn trên thân thể Phúc những đường cong chắc nịch, nuột nà. Khuôn mặt tròn ưa nhìn. Nước da ngăm pha giữa hồng và nâu mang theo vị mặn của gió, vị ngọt của miền “gạo trắng nước trong” và vị nồng của cây cỏ trong cái lồng lồng của đất trời. Đôi mắt đen, tròn nấp dưới chân mày cong như nét vẽ. Gò má ưng ửng như trái cây vừa chín tới. Vẻ đẹp khoẻ mạnh, chân phương của Phúc làm nhiễu tâm trí Nhật Văn. Khác với nét quý phái, thanh lịch gần như bẩm sinh ở Nam Giao là những thứ tiền không thể mua, giàu sang không thể đổi.
Với mẹ Nhật Văn, Phúc lại gợi trong bà cảm giác lẫn lộn vừa thương cảm vừa xa lạ. Bà không hình dung con trai mình đã yêu như thế nào. Dù cẩn thận đối chiếu từng điểm một, bà vẫn không tìm được nét tương đồng nào. Với bản tính nồng nhiệt, yêu ghét rõ ràng của Văn thì Phúc và Văn là một đôi khập khiễng như hai nửa khác nhau bị ghép làm một, vụng về đến xộc xệch. Đôi khi bà thấy Phúc kiêu kỳ, bí ẩn theo kiểu tự nhiên, thô sơ, không gọt dũa vì thế trông cô vừa toát lên vẻ tự tại. “Con yêu cô ấy. Đấy không phải là kết quả của một phút bốc đồng cũng không phải là tình cảm rẻ tiền, mua vui. Con trân trọng và không hổ thẹn về tình cảm đó”. Bà nhớ con đến quặn gan thắt ruột. 
Gương mặt buồn và đôi mắt long lanh của Nam Giao mỗi khi nhắc đến Văn gần gũi với bà hơn. Vẻ tỉnh táo ở Phúc mạnh mẽ một cách khó tin. Dù biết vô lý nhưng thoáng ích kỷ trong tình cảm của người mẹ cộng thêm bản chất yếu đuối khiến bà thấy nét mạnh mẽ này vừa mang dáng dấp của sự bội bạc vừa nhẫn tâm. Không được chia sẻ, bà thấy đơn độc trong nỗi niềm riêng, trong tình thương và nỗi ân hận da diết dành cho đứa con vắn số.
Nam Giao lại e dè mỗi khi Phúc nhìn cô. Không chỉ mặc cảm có lỗi mà ở Phúc có điều gì đó khiến Nam Giao sợ sợ. Mắt Phúc chằm chặp mà dửng dưng, tò mò mà ghẻ lạnh. Đôi khi ánh mắt ấy lại sục sạo như tìm hiểu, bóc trần người khác. Vượt lên trên hết vẫn là vẻ lãnh đạm, cực kỳ lãnh đạm như tất cả những thứ in trong mắt, chạm vào tay đều không thật. Chỉ khi Phúc cười với con, nét nhân bản mới hiện lên trong dáng vẻ của người mẹ.
Uy Vũ cũng nhận ra nét khác thường ở Nam Giao và lý giải điều này là do mặc cảm. Dù câu chuyện giữa cô và Nhật Văn được giữ kín nhưng anh nghĩ Phúc vẫn nhận ra có điều khang khác trong mối quan hệ này nên anh cố gắng dung hoà. Nỗ lực của anh khiến mắt Phúc ánh lên vẻ độ lượng − nét độ lượng của người trẻ trước những việc ngớ ngẩn của người già. Nỗ lực này lại khiến Nam Giao áy náy vì nó giống như hành động bảo vệ. Và cô cảm động.
Có những lúc trái tim Nam Giao thoát khỏi đè nén, ức chế của lý trí hé mở như bông hoa mơn mởn để ảo giác tình yêu như ngọn gió ban mai trong lành ve vuốt − nhất là khi chứng kiến tình yêu dai dẳng, không mệt mỏi của Vĩnh Thông dành cho Nhã Ca. Trong cái bóng mờ ảo, dịu dàng, đẹp đẽ, tinh khiết của tình yêu, hình ảnh Uy Vũ càng rõ nét và độc tôn. Có những khoảnh khắc cô muốn tựa vào anh để được an ủi, vỗ về, thậm chí chiều chuộng một chút chấm dứt những cô đơn, những mệt mỏi. Nhưng luôn có điều gì đó thuộc về lý trí giữ cô lại.
− Mình đến chỗ nào đi Giao. Anh muốn được ngồi riêng với em.
Nam Giao nhìn xuống bàn tay để tránh vẻ lôi cuốn trong mắt anh. Uy Vũ lắc đầu như vừa nghe câu từ chối:
− Thôi, ở đây cũng được. Đòi thêm nữa, em đuổi anh về mất.
Giao cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng cởi mở:
− Tôi đã nói gì đâu?
Uy Vũ thở hắt ra: 
− Vì gương mặt của em lại có vẻ mặt lạnh lùng như hôm nọ. Anh thấy sợ.
Không cười nữa, Nam Giao phân trần như người có lỗi:
− Đó là một trong những điều tôi thừa hưởng từ mẹ tôi đấy. Ba tôi mất sớm và bà trở thành chuyên gia.
− Chuyên gia à?
− Dạ, chuyên gia về cách làm sao từ chối lời mời và tình của những người đàn ông. − Nói đến đây cô đỏ mặt, lúng túng − Tôi chỉ nói thế, không ám chỉ anh đâu.
Uy Vũ bật cười:
− Anh cũng muốn em trở thành chuyên gia nhưng trừ anh ra.
Im lặng một lúc, Nam Giao rụt rè:
− Anh muốn chúng ta đi đâu? Anh vẫn chưa về nhà mà?
Uy Vũ nói với vẻ nhẫn nại:
− Ừ, đến em không thoải mái, chúng ta ngồi thêm một lúc nữa rồi anh về.
Cô yếu ớt:
− Không… tôi muốn thật. Nhưng chúng ta đi đâu?
Uy Vũ đứng lên:
− Đưa tay em cho anh. Nói thật nhé, anh chẳng gặp khó khăn nào khi quyết định mình phải làm gì hay đi đến đâu với một cô gái xinh đẹp.
Làm như không nhận ra nét ngượng ngùng của Nam Giao. Dịu dàng nhưng quả quyết, Uy Vũ siết bàn tay nhỏ trong tay, nhìn vào đôi mắt đen nháy luôn khước từ anh đang dịu dần khi đọc được nét âu yếm, tha thiết trong mắt anh. Tim Nam Giao đập thổn thức trong lồng ngực khi Uy Vũ kéo tay cô vòng qua người anh và giữ ở đấy. Cảm giác được bảo vệ, được nâng niu, được yêu thương khiến Nam Giao ứa nước mắt. Khoảng cách đột ngột thu ngắn khi anh nghiêng người ra sau. Gương mặt cả hai thoáng chạm vào nhau.
− Lạnh không em?
− Dạ không.
Điện thoại reo. Uy Vũ dừng xe. Quay sang Nam Giao, anh giải thích:
− Thằng bé vẫn chưa khỏi. Phúc gọi cho anh.
− Anh về nhà xem cu cậu thế nào đi.
Vẻ tiếc nuối không lẫn vào đâu trong giọng nói Nam Giao khiến anh cảm động. Uy Vũ không muốn dừng lại ở đấy. Anh chờ giây phút này lâu quá rồi. Vả lại, thằng bé đã có mẹ anh, có chị Châu, có Phúc. Ngần ngừ, Uy Vũ nói như tự trấn an mình:
− Không sao. Phúc chỉ gọi để anh khỏi lo lắng thôi. Mẹ anh bảo trẻ con vẫn thế mà.

Chương 18

Uy Vũ rẽ vào quán cà phê nhỏ. Quán vắng, nhạc không lời văng vẳng như vọng lại từ cõi xa xôi nào đó. Nam Giao tập trung vào ly nước trước mặt, làm như không nhận ra vẻ trầm ngâm của người đối diện. Dường như có điều không phải khi anh và cô ngồi bên nhau thế này. 
Uy Vũ ngắm gương mặt trông nghiêng của Nam Giao. Tất cả đều nhẹ nhàng, hàng mi khép rũ, tay se sẽ đặt trên đùi, ly nước lay lay. Nếu ví vẻ đẹp là hương thơm thì Nam Giao phảng phất như mùi hương đượm chất men. Không say nhưng khiến người ta ngây ngất. Chẳng biết từ lúc này, anh hay so sánh Phúc với Giao rồi đặt Phúc vào thế thua kém hơn.
Phúc cũng lạ. Không ai khiến Phúc thể hiện con người thật của cô ngoài thằng bé. Có vẻ như Phúc chỉ chia sẻ con trai mình với anh. Phúc không tin ai ngoài anh. Sự tín nhiệm lạ lùng của cô khiến anh ngạc nhiên và cảm động. Uy Vũ lý giải vì mất Nhật Văn − Mất người đàn ông mạnh mẽ của riêng mình một cách vô thức Phúc có khuynh hướng hướng về những gì tương tự như thế.
− Theo anh, trong cuộc sống gia đình, trong việc giáo dục con cái bên cạnh nét dịu dàng, tận tuỵ của người mẹ không thể thiếu cái mạnh mẽ quyết đoán của người cha, người đàn ông trụ cột. Đó là yếu tố quan trọng bậc nhất. Vì thế ngoài tình thương, anh thấy mình có trách nhiệm với thằng bé.
Nam Giao im lặng vì hình như anh đang nói với chính mình, không phải với cô. Hoàn cảnh cả hai khá giống nhau. Cha mất, anh trai cô thay vào vị trí đó. Uy Vũ không có anh trai − hoặc chính anh phải đóng thế vai trò này. Quả nhiên Uy Vũ nói vào vấn đề cô đang suy nghĩ. Lối im lặng đáng ngại của Nam Giao khiến những điều lý giải của anh trở nên dông dài, may rủi như người mù nghe hướng gió. 
− Cha mất lúc anh đã bước vào tuổi trưởng thành, có thể tự lo liệu, tự quyết định lấy cuộc sống của mình nhưng anh vẫn thấy thiếu vắng, trơ trọi khi mất đi chỗ dựa quan trọng nhất trong cuộc đời. Vì thế rất khập khiễng khi phụ nữ phải đóng thay vai trò của người đàn ông hoặc ngược lại. 
Xem cái nhướng mày rất khẽ của Nam Giao như một lời phản đối, Uy Vũ nhấn mạnh nhưng chậm rãi như nói thành lời suy nghĩ của mình:
− Cho nên ngoài những trường hợp cá biệt hoặc bất khả kháng thì những khác biệt giới tính phải tuyệt đối tôn trọng. Mọi cố gắng phủ nhận dù nhân danh giải phóng phụ nữ để họ góp mặt với đời hoặc phá vỡ cân bằng xã hội khi khuyến khích mô hình người mẹ độc thân, cải cách hôn nhân, bình đẳng… tất cả đều viển vông tai hại bởi chúng chống lại nhân loại bằng xương bằng thịt nhân danh một thứ chủ nghĩa nhân văn siêu hình.
Nam Giao lờ mờ nhận ra điều khác thường ở Uy Vũ. Không phải về quan điểm mà là cách anh trình bày quan điểm. Hình như anh đang giải thích sự quan tâm mà anh dành cho mẹ con Phúc và cả sự quan tâm mà Phúc dành cho anh. Rất chính đáng nhưng chính đáng quá lại thấy có điều không ổn.
Dù Uy Vũ cố gắng nhưng thoáng phân tâm ở anh dẫn đến không khí gượng gạo giữa hai người vì thế điều mong ước bỗng trở thành nhạt nhẽo, vô duyên. Như người lạc đường ngay lúc gấp gáp, trong khi Uy Vũ loay hoay tìm lối ra thì Nam Giao lại khác. Sự im lặng khiến cô hiểu nhanh hơn mọi lời vòng vèo. Trong vài giây Nam Giao nhìn anh chăm chú, thoáng cười. Sau đó cái nhìn trở nên xa xôi. 
− Em điện thoại bảo chị Ca đừng đợi. Tối nay, anh sẽ đưa em về.
Uy Vũ vừa dứt thì điện thoại reo. Mặt xám ngắt, không một lời giải thích anh lao ra khỏi quán như mũi tên. Nam Giao hốt hoảng chạy theo.
Không ai ngẩng lên khi họ đến gần. Phúc nhìn hút vào đứa bé, ghì chặt vào lòng như đang bế sự sống của chính mình trên tay. Nó sút đi rất nhanh như quả cam bị vắt kiệt. Phúc nhớ tiếng cười nắc nẻ của con trai mỗi khi hai mẹ con đùa với nhau. Cười toe toét phô hàng lợi trống trơn chưa có cái răng nào. Nước miếng chảy ướt ngực áo. Hai hôm nay, cu Bờm sốt, biếng ăn rồi đột nhiên lã đi. Hơi thở đứt đoạn, gần như mê sảng. Chưa bao giờ và chưa có điều gì khiến Phúc sợ đến thế. Cuống cuồng mang con đến bệnh viện, phúc không dám rời thằng bé nửa bước, không giao nó cho ai. Mê man trong cơn sốt, người thằng bé hầm hập. Và Phúc cũng mê đi như người mộng du. Cần đi thì đi, cần đứng thì đứng và cảm thấy lờ mờ trong sâu thẳm của tiềm thức đây chỉ là giấc mơ và nhất định sẽ đến lúc mình tỉnh lại.
Uy Vũ đón Cu Bờm trong tay Phúc, dỗ dành:
− Con đang rất nóng. Phải hạ sốt. Em đặt con xuống giường đi.
Mắt Phúc nhìn anh như van lơn anh hãy cứu nó. Uy Vũ trấn an Phúc như trấn an chính mình:
− Không sao đâu. Con sẽ khỏi thôi. Không sao đâu em.
Đáp lời Uy Vũ, cu Bờm cựa quậy trong tay anh. Mắt Uy Vũ mở to khi nhận ra điều bất thường. Thằng bé uốn người, co giật, mắt trợn trừng, máu từ mũi từ miệng trào ra ướt đẫm ngực áo. Thét lên một tiếng lớn, như con thú trúng tên, Phúc ngã khuỵu xuống. Luống cuống, Nam Giao đỡ lấy Phúc. Mặt cắt không còn giọt máu, Uy Vũ hét cô:
− Gọi bác sĩ, nhanh lên!
Hốt hoảng, Nam Giao buông Phúc ra. Màu đỏ trên tay Uy Vũ làm cô tối tăm mặt mày. Ngày trước anh Viên Đàn cũng thế, cũng ói từng bụm máu tươi rồi mất trong cơn mê sảng. Nam Giao cuống cuồng chạy trên hành lang, cố trốn cảm giác sắp ngất đang vươn đôi tay dài chạm vào ý thức. Cô nhủ mình bằng cách nghiến mạnh vào môi, không phải lúc này, không phải lúc này. Đến khi cu Bờm được đưa vào phòng thì sức lực của Nam Giao chảy ra như ngọn nến cháy đến tận gót chân. Ai đó nhặt hộ cô đôi dép. Họ nhập vào đám đông rũ rượi ngoài hành lang.  
Thời gian chậm chạp trôi qua. Phòng cấp cứu mở cửa vài lần nhưng chỉ điệp khúc “Chúng tôi đang theo dõi. Chúng tôi rất biết ơn nếu quý vị hợp tác bằng cách cho chúng tôi thời gian làm việc. Chúng tôi sẽ thông báo kịp thời khi cần thiết”. Không ai để ý đến cô. Uy Vũ ngồi giữa hai người phụ nữ: mẹ và Phúc. Giờ anh là chỗ dựa duy nhất của họ. Cô muốn làm điều gì đó chia sẻ với anh. Không để ý đến ngón chân sưng phồng, tứa máu vì va phải các bậc thang, Nam Giao gượng đứng dậy mang nước và thức ăn đến. Dù cố ép nhưng không ai đụng đến. Cái lắc đầu từ chối và ánh mắt của họ khiến Nam Giao cảm giác hành động lý trí của mình xúc phạm đến nỗi đau của người khác. Tủi thân, cô thu dọn mọi thứ rồi đứng lẩn quẩn đấy. Có tiếng thì thầm:
− Hôm qua đến giờ đã hai ca thế này rồi. Không đứa nào qua khỏi. Bác sĩ bảo sốt độ 3…
Nam Giao nhìn quanh, mơ hồ cảm nhận sự hiện diện của thần chết. Lão đã có mặt ở đây và không trông thấy cô. Lão đi lại, thỉnh thoảng nhón gót nhìn vào bên trong, thở dài trước những đứa trẻ không ngang tầm cân sức, bé bỏng, ngây thơ trước lưỡi hái. Làn hơi lạnh ngắt trùm lấy Nam Giao. Cô rùng mình, chẳng lẽ định mệnh xoay đúng một vòng và đang trở lại.
Cửa phòng mở rất nhanh:
− Ai là thân nhân của cháu…
− Dạ, tôi…
Như bị thần chết gọi tên, mặt Phúc tái xanh, lưỡi ríu lại.
− Bác sĩ muốn trao đổi với chị vài điều. Mời chị vào đây.
Trong khi Phúc tách ra khỏi đám đông, run rẩy đứng không vững thì Nam Giao lặng lẽ rời khỏi chỗ đứng, chòng chành đi qua hành lang dài hun hút, nặng nhọc bước xuống từng bậc thang. Bóng cô bị thềm đá lạnh cắt thành từng đoạn lồi lõm, dị hình. Thần chết vẫn lởn vởn bên ngoài, điềm nhiên chờ xong việc. Ý nghĩ vụt qua đầu khiến Nam Giao bước hụt bậc cuối cùng. Mặt phẳng dưới chân trôi đi, cô có cảm giác bị đẩy ra khỏi quả đất rơi tuột vào không gian tối đen bên ngoài. Sợi xích vẫn cột chặt cô giờ trở nên nặng nề hơn, nghiệt ngã hơn. Vừa buông người xuống mặt ghế lạnh ngắt, bóng đêm lập tức ùa đến bao lấy Nam Giao như cái kén dầy. Úp mặt vào tay, cô gọi Nhật Văn trong thổn thức và tuyệt vọng. Xin lỗi anh, Nhật Văn. Tại tôi… tại tôi cả… Nếu anh không chết sự thể đã không tồi tệ thế này… 
Thời gian trườn qua từng khắc một. Lời của Uy Vũ vang bên tai “Cô vô tình trong cái chết của Nhật Văn − tôi tin, nhưng cái chết của đứa trẻ − nếu việc này xảy ra thì cô cũng có phần đấy. Cô đã giết nó”. Đầu váng vất như người ốm nặng, trong bóng đêm, Nam Giao cầu nguyện khẩn thiết rồi thiếp đi trong mòn mỏi. 
Đêm cạn đáy như ngọn đèn cháy hết dầu và lụn bấc. Thời gian vốn thế chẳng đợi chờ kẻ chậm trễ, chẳng thiên vị kẻ vội vàng. Ánh sáng yếu ớt của ngày mới khẽ vén bức màn đêm, đánh thức Nam Giao. Không còn bóng tối bảo vệ, cô ngơ ngác mất mấy giây. Cảm giác trơ trọi, yếu đuối, sợ hãi lập tức tuôn vào như nước đổ từ trên xuống. Nam Giao bật dậy, bao nhiêu giờ đã trôi qua và… và thần chết đã làm xong nhiệm vụ khi cô thiếp ngủ.
Cửa phòng cấp cứu đóng kín. Y tá trực nhìn cô gái sầm sập lao đến như cơn giông. Đã quá quen với vẻ hoảng hốt, bơ phờ, nhợt nhạt của thân nhân người ốm nhưng nét khẩn thiết, van lơn của người phụ nữ đang đứng trước mặt khiến chị chú ý và thầm mong mình sẽ mang đến cho người này tin tốt lành.
− Chị làm ơn cho hỏi cháu…
Mắt chị lướt trên quyển nhật ký. Tim Nam Giao bóp nghẹt lồng ngực. Tiếng thở phào thoảng nhẹ qua giọng nói ân cần:
− Hiện cháu ổn định. Chúng tôi đã chuyển xuống trại, phòng…
Nụ cười yếu ớt điểm trên môi cô gái:
− Cảm ơn chị.
Người phụ nữ cùng phòng đon đả chào Nam Giao:
− Cô là gì của cháu? Vậy à. Thật quý hoá quá. Tôi trông giúp một lúc để bố mẹ cháu ra ngoài tìm cái gì ăn, tranh thủ nghỉ ngơi vài phút cho nhẹ đầu nhẹ óc. Thật tội nghiệp, mặt cô ấy xanh mét, đi không vững. Ở trong này cứ sờ nắn thằng bé mãi đâm quẫn trí cô ạ. May mà không sao. Bệnh này “ghê” lắm. Với trẻ con chỉ cần sơ sểnh một tí là nó “bập” vào ngay.
Cầm bàn tay nhỏ xíu của cu Bờm, Nam Giao quẹt nước mắt.
− Cô đừng lo, chỉ vài ngày là như xưa thôi. Con nít mau lại sức lắm. Tôi nuôi con, tôi biết. Vậy mà ông nhà tôi cứ mắng tôi không biết trông con, chỉ được cái mắn đẻ, mắn… nói. Xưa nay đàn bà dễ dạ thì thiệt thân, ông ấy có chăm chúng đâu mà biết. Đem tiền về là xem như xong trách nhiệm, mặc tôi xoay xở với lũ vịt giời nay ốm mai đau này…
Chị càng nói càng hăng, như ấm nước đang sôi cứ phun hơi phì phì:
− Chồng người ta ân cần thế, chu đáo thế. Nghĩ đến chồng mình lại thấy tủi phận ghê gớm. Thuở đời, vợ đau để mà mặt ông ấy xanh như chàm đổ, chạy loanh quanh như gà mắt tóc. Lúc vợ vào phòng sanh phải có người xốc nách ông ấy mới đứng vững, người cứ bần bật như bị cắt tiết vậy. Đưa con vào đây là biệt tăm biệt tích luôn. Người như thế chả trách lúc nào cũng thong thả, an nhàn. Dù cho nhà rách nợ đòi − phong lưu vẫn cứ giữ nòi phong lưu cô ạ.
Chị thở dài sườn sượt:
− Cái thân đàn bà kể ra còn vất vả gấp mấy lần đàn ông. Suốt ngày cứ đắm đắm đuối đuối với lũ con như mụ chim mái xù lông bảo vệ cái tổ đôi khi xơ xác như mớ giẻ rách, không biết trời cao đất rộng là gì cả.
Với giọng nói đầy chất công tố, chị kết luận:
− Giờ tôi chẳng nô lệ cho con trống nào dù đó là chim ưng hay phượng hoàng đi nữa.
Có tiếng động ngoài cửa. Một người đàn ông bước vào. Dáng thấp đậm tay ngắn, chân ngắn không phải phượng hoàng hay chim ưng, trông anh giống chim cánh cụt hơn. Rúm ró trước cặp mắt soi mói của vợ. Anh lách qua chị như tránh cú phát vào mông. Chiếc giỏ mang bên người đập bồm bộp theo nhịp phục phịch của thân hình. Giọng chao chát luôn mai phục lại được dịp vóng vót lên nhưng không giấu được vẻ âu yếm:
− Cô xem, giờ lão mới vác xác đến. Là một người toàn vẹn đấy cô ạ, vừa bệnh lại vừa tật. Vào trông con cho tôi một lúc để tôi xem thằng bé bên kia thế nào.
− Mình ăn gì chưa? Tôi có mang vài thứ cho mình đây.
− Ối dào, chờ ông thì tôi đói rã họng. Lũ trẻ ở nhà thế nào rồi? Ông có nhớ cho chúng nó ăn không đấy?
− Cái Ty nhớ mẹ khóc cả đêm mình ạ. Tôi dỗ đến khó. Cứ vác lên vai mãi thôi. Sáng nay lại đòi theo bố nhưng tôi không cho. Mang con vào đây nhỡ nó ốm thì khổ, mình nhỉ?
Giọng xót con, thẽ thọt của anh lại khiến chị vợ ầm ĩ lên:
− Rõ vẽ chuyện. Đừng có na con bé vào đây. Nó mà ốm thì toi. Ông làm ơn đừng rước thêm rắc rối cho tôi nữa. Tôi đã có một đống rồi đây này. Chỉ nay mai là mẹ con tôi về nhà thôi.
Ngược đời, giọng chao chát của người phụ nữ mắn… nói này lại khiến thần kinh Nam Giao dịu đi.
− Thằng bé đổ mồ hôi nhiều. Nó đang giảm sốt đấy. Cô dùng khăn ấm lau mình rồi thay cho cháu bộ quần áo khác. Lúc thức dậy nó sẽ đói ngấu và đòi vú mẹ ngay cho cô xem.
Gượng nhẹ, Nam Giao thay quần áo rồi dùng bông ướt lau vệt máu khô trong mũi cu Bờm. Nước mắt chảy ra khi nhớ đến gương mặt thanh thản và đôi mắt khép kín của Nhật Văn khi cô nâng anh lên. Anh nhìn xem, thằng bé kháu khỉnh và giống anh thế này. Vậy mà tôi…
− Cô chú đã về rồi à? Có khách đến thăm đây này. Tôi vô phép nhờ cô ấy thay quần áo và lau mình cho cháu. Tôi…
Nam Giao hấp tấp rời thằng bé như có lần rụt tay ra khỏi tấm ảnh Nhật Văn. Người phụ nữ im bặt khi thấy hành động lạ lùng của Nam Giao cùng cái nhìn dần toả sáng từ đôi mắt ấm của người đàn ông. Chỉ những người có ngọn lửa tình yêu trong tim mới có được đôi mắt và ánh nhìn ấy. Luồng rung động mạnh mẽ chạy qua khiến người chị nổi gai. Ngay lúc ấy hình ảnh chồng chị vác con bé Ty trên lưng, chân ngủng ngẳng dài đến gối bố khiến chị xấu hổ lạ lùng. Cảm giác xấu hổ khiến chị tỉnh táo. Cảm giác tỉnh táo lại khiến đầu óc nhanh nhạy hay suy diễn của chị nảy ra hàng trăm câu chuyện hình thành từ hàng ngàn giả thiết. Cách anh chăm sóc con, dỗ dành vợ khiến chị cảm động nhưng giờ ánh mắt anh nhìn cô gái khiến chị thấy có điều không ổn. Nó da diết, khắc khoải khiến người khác đau đớn như… như gì nhỉ? Ừ, như bị rứt từng miếng thịt nhỏ trên cơ thể vậy. Chắc nhân tình nhân ngãi, vợ lẽ vợ mọn gì đây hay chí ít cũng mối tình tay ba thầm lặng. Mẹ thằng bé lại ít lời. Kiểu người không dằn vặt, đay nghiến, chỉ cần lạnh nhạt hờ hững cũng đủ làm thiên hạ thất điên bát đảo. Chà, rắc rối thật. Chẳng thà ruột ngựa phổi bò hay quang quác như vợ chồng chị lại hoá hay.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+