Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Ô cửa nhỏ màu trắng- Chương 25-26 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 25

Nghỉ giờ học sau, Nam Giao vòng lối cửa hông để tránh người thanh niên hay theo cô mỗi lần tan học. Sự dai dẳng có phần táo tợn của anh làm Nam Giao ngại. Vừa rẽ qua khúc quanh đã trông thấy anh đứng ngay lối đi đang trò chuyện với ai đó, dường như trông thấy cô nhưng vờ đi. Chứng tỏ anh đoán trước hành động này. Ngượng ngùng Nam Giao quay trở lại. Băng qua hai dãy hành lang hẹp, vòng qua vườn hoa giữa sân, ngồi lẫn trong nhóm học viên, hy vọng anh ta bỏ đi.
Chuông reo, mọi người lục đục đứng lên, Nam Giao tần ngần nửa đi nửa ở. Đang cúi nhìn đồng hồ và phân vân thì bóng người lừng lững xuất hiện. Phong Châu đã vòng vèo theo cô nãy giờ, kiên nhẫn và tò mò. Nam Giao đứng yên ngay cả khi anh đến thật gần giống như sau anh vẫn còn người nào đó và cô chờ. Vẻ hờ hững của Nam Giao khiến Phong Châu bị hụt hẫng nhưng chợt nhớ cô gặp anh chỉ vài lần, không phải Anh Phong vẫn trò chuyện với cô hàng đêm.
− Bạn anh cũng học trường này hay sao?
Anh đoán cô muốn nhắc đến Linh Đan.
− À không, tôi đến có việc. Em học ở đây à?
− Vâng. Tôi được nghỉ giờ sau, đang định về.
Phong Châu hất hàm:
− Tôi đứng đằng kia, trông thấy em lòng vòng qua lại nhiều lần nên đến xem em có gặp rắc rối gì không?
Nam Giao nhìn quanh, sân trường vắng hoe, không thấy chàng thanh niên nọ, cô thở ra nhè nhẹ. Phong Châu nheo mắt: 
− Đang trốn ai à?
Nam Giao lúng túng:
− À… không…
− Có cần tôi giúp không? 
− Anh giúp gì?
− Ừm… tôi sẽ đưa em ra khỏi chỗ này chẳng hạn.
Bất giác, Nam Giao sờ cằm như sờ vào chiếc mặt nạ da người đang bám chặt vào mặt mình. Anh sẵn lòng chìa tay giúp đỡ Nam Giao tránh viên sỏi nhỏ trên đường nhưng dắt cô thẳng đến chiếc bẫy tinh vi chờ sẵn. Nam Giao thật sự lôi cuống Phong Châu – nếu không anh chẳng mò đến đây vào giờ này. Không chờ đến 10 giờ 30, anh còn muốn biết tất cả thời gian còn lại cô làm gì. Dù vậy Phong Châu không thiếu sự tỉnh táo, bạn bè thường bảo anh là con ghẻ của trường phái si tình, lú lẫn mà. Nam Giao đang nhìn anh, đầy vẻ ngờ vực: 
− Tại sao anh giúp tôi?
− Vì tôi biết nỗi khổ của người cần sự giúp đỡ của người khác mà phải vờ như không. Nào, đi. Xe em để ở đâu?
Ngang qua người thanh niên, ánh mắt chầm chầm khiến Nam Giao đi gần anh hơn. Không bỏ lỡ cơ hội này, Phong Châu choàng tay qua vai cô, trông hờ hững đấy nhưng vè sở hữu. Phản xạ tự nhiên, Nam Giao nhích ra xa.
− Đừng bỏ tôi nhanh như thế. Hắn đã chịu thua đâu. Nếu em cho tôi rơi, hắn sẽ chụp ngay lấy em.
Theo kinh nghiệm, Phong Châu đánh giá chính xác tâm lý của người đang tiếp xúc và biết rõ mình phải dùng thái độ nào cho phù hợp. Nam Giao không thích thiết lập mối quan hệ mới nhưng dù sao cô cũng tin anh hơn chàng thanh niên tội nghiệp kia. Chẳng vội gì, nhẩn nha thế này cũng về đích. Phong Châu đề nghị: 
− Tôi không đủ kiên nhẫn đi lòng vòng như em, chúng ta tìm chỗ nào ngồi xuống đi. Tôi mời em uống chút gì nhé.
Nam Giao nhìn anh. Không phải ngạc nhiên thuần túy. Dù nhẹ dạ, cả tin, ngờ nghệch nhưng cô không thiếu linh cảm – một thứ linh cảm biến phụ nữ thành rắc rối phiền phức:
− Anh đang tìm điều gì ở tôi vậy?
Phong Châu nheo mắt:
− Vậy em nghĩ tôi sẽ tìm được gì khi mời một người phụ nữ uống chút gì đó?
− Tôi không biết nhưng tôi có ấn tượng tốt về anh. Tôi không muốn thấy anh như một người đàn ông chỉ quanh quẩn mua thức uống cho phụ nữ hoặc giúp họ trốn một người đàn ông khác.
Ngã ra sau tránh cú tạt chết người của Nam Giao, Phong Châu cười lớn:
− Ok, tôi sẽ cố để không trở thành một người như thế, ít ra là đối với em.
− Giờ thì chúng ta đi đâu? Anh ta vẫn còn phía sau à?
− Ừ, em rẽ phải đi.
Nơi họ đến là quán kem, tầng dưới là nhà sách. Hai cô tiếp tân xinh đẹp nghiêng người 90o đúng kiểu Hàn Quốc để chào khách. Quán bài trí khá ấn tượng. Bên trong là phòng kín dành cho những người thích yên tĩnh. Chính giữa được thiết kế cao hơn một chút thích hợp cho gia đình nhiều người với những dãy bàn rộng và khoảng trống dành cho trẻ con. Hành lang ngoài cùng hẹp, đủ đặt hai chiếc ghế cạnh nhau, nối thành vòng tròn – nơi của những đôi tình nhân. Không gian thoáng, bàn ghế nhiều màu sắc được bài trí cách điệu. Trên tường treo mấy bức tranh vui mắt, dễ thương. Phong Châu hài lòng trước vẻ mặt thích thú của Nam Giao. Nhón người như cô bé rụt rè, Nam Giao ngồi xuống. Lãng mạn quá, cô lại đề phòng.
Khuấy nhẹ tách cà phê, Phong Châu ngắm Nam Giao múc từng thỏi kem cho vào miệng rồi giữ chiếc muỗng nhỏ giữa hàm răng trắng đều. Đôi môi mọng và ướt – ý nghĩ đã từng hôn lên đấy khiến người Phong Châu rung lên vì cảm giác bàng hoàng, ngây ngất. Để tránh ánh mắt dò hỏi của Nam Giao và giấu đi thứ cảm xúc quái quỷ, anh nâng tách cà phê đặc sánh uống một ngụm lớn. Đắng nghét, chẳng có chút đường nào cả. Phong Châu nuốt từ từ từng chút một và tự hỏi chẳng hiểu lúc này anh đã khuấy cái gì trong tách. Hành động tảng lờ của Phong Châu không lừa được Nam Giao :
− Tại sao anh lại nhìn tôi như thế?
Chà, còn đắng hơn cả ngụm cà phê trong miệng, Phong Châu nuốt ực cho xong.
− Tôi rất tiếc vì ánh mắt khiếm nhã của mình.
Nam Giao lắc đầu:
− Đây là lời xin lỗi, tôi muốn nghe anh giải thích.
Phong Châu cười cười:
− Hy vọng em không nổi giận.
− À, không – Nam Giao lắc đầu, khẳng khái ngờ nghệch nhưng đáng yêu – Tôi luôn sẵn lòng tha thứ cho những sai lầm đơn giản.
Anh xoa cằm:
− Cảm ơn em nhưng sai lầm của tôi thì không đơn giản chút nào đâu.
Thang máy dừng lại. Người đàn ông đẩy chiếc xe trẻ con bước ra. Nhìn khắp lượt, cuối cùng anh ta chọn chiếc bàn nhỏ cạnh họ và ngồi xuống. Đứa trẻ nằm trong xe bắt đầu đạp loi choi và cất tiếng khóc. Người đàn ông cẩn thận đở nó ngồi dậy. Khung cảnh lạ lẫm khiến thằng bé im bặt, quan sát. Gương mặt thiên thần, đôi mắt tròn to đen láy.
− Nếu như em biết tôi đã từng…
Nam Giao đông cứng như thạch, mặt mũi tái ngắt. Phong Châu tò mò:
− Em quen người này à?
Cô thì thầm, giọng gấp rút, đứt quãng như không có đủ dưỡng khí để thở. Xem ra lần này Nam Giao mới cần anh thật sự.
− Chúng ta về đi thôi. Tôi… tôi không muốn gặp lại anh ấy.
Phong Châu buột miệng:
− Em thường xuyên gặp rắc rối với phân nửa thế giới này? Hay có quá nhiều đàn ông sắp hàng trước mặt em như chơi trò rồng rắn, dài đến nỗi tôi nhìn mãi vẫn không thấy cái đuôi?
Cô không nói chỉ ánh mắt yếu ớt như trông chờ sự giúp đỡ từ anh. Khi không liên can đến mình, người ta thường hào phóng sự thông cảm như cho vay bằng vốn người khác nhưng Phong Châu lại thấy những chiếc gai nhọn mọc trong lòng. Anh không ý thức được đùa cợt lúc này còn tệ hơn dửng dưng, vô tình. 
− Em đang rất sợ phải không? 
Cô gật.
− Em có nợ tiền anh ấy không?
− Không có.
− Thế còn nợ tình?
− …………
− Cũng không, vậy lý do gì em sợ anh ta?
Như kẻ phạm tội, mắt Nam Giao cụp xuống lẩn tránh. Phong Châu chán nản. Bậc triết gia tìm cái chân, người xuất gia tìm cái thiện, nhân gian tìm cái mỹ, anh không biết mình tìm được gì ở người phụ nữ này chỉ thấy những nỗi buồn trang điểm cho ra vẻ cuộc đời. Phong Châu nhìn đồng hồ. Thật kỳ lạ khi ngồi cạnh cô mà cảm giác một Nam Giao khác đang chờ đợi mình. Nam Giao của sự chân thành, nồng nàn, ấm áp luôn khiến anh tò mò say mê. Kim đồng hồ nhích dần và Phong Châu thấy mình sốt ruột một cách vô lý.
Cũng từ thang máy, người phụ nữ xuất hiện, đi thẳng đến chỗ hai cha con. Thái độ của Nam Giao càng đáng ngại. Nép vào anh và run rẩy, chỉ cần biết điều gì đang giày vò, hành hạ cô Phong Châu sẽ nghĩ ngay cách giải quyết vì căn cứ nét mặt và những biểu hiện đang nhìn thấy, anh hiểu rằng phải làm điều này càng sớm càng tốt. Bất kể sự lo lắng của anh, Nam Giao chỉ biết thu người lại. Phản ứng tiêu cực khiến Phong Châu nổi giận. Đằng kia, người đàn ông đang cố phân trần điều gì đó trước vẻ phật ý của vợ. Cả hai đều căng thẳng. Cảm giác bị bỏ rơi khiến thằng bé ngoác mồm ra khóc. Sau vài tiếng oe oe khởi động, nó khóc vang lên. Phong Châu nhếch môi:
− Nhìn xem, nếu anh ta phụ em thì đáng đời anh ta. Còn em, nếu phụ tình mà phải chui rúc thế này thì cũng đáng đời em. Tôi thấy chán. Nào, đứng lên!
Nam Giao giữ lấy tay anh, khẩn khoản:
− Tôi không muốn họ nhìn thấy.
− Em luôn luôn sợ hãi thế này sao? Trông em lúc này cũng như con sâu rúc vào trong kén. Đừng lo, tôi có cách để họ không làm phiền em. Em đứng lên được không?
− Không phải làm phiền, tôi chỉ sợ…
Không còn phóng khoáng, thanh lịch, Phong Châu trở nên cay nghiệt trong sự ngạc nhiên của chính anh:
− Tôi thường đánh giá cao và muốn nhìn thấy những nổ lực. Tôi không muốn nghe những lời biện hộ.
Lúc này, không ai giúp được cô ngoài anh. Chỉ nghĩ đến việc đối diện với họ, Nam Giao đã thấy sợ. Cô im lặng. Nét nhẫn nhục, chịu đựng khiến anh tội nghiệp. Phong Châu hạ giọng:
− Tôi không biết lý do tại sao em lại sợ họ. Em có thể tránh mặt, có thể không giải thích, có thể chán ghét nhưng sợ thì không được. Sao em không thử đối diện với họ một lần như đối diện với nỗi sợ hãi của chính em?
Nam Giao yếu ớt:
− Tôi đã nghĩ đến điều này nhưng…
Phong Châu lắc đầu:
− Không có lợi ích hay thành tựu nào được gặt hái từ những việc mà em định làm cả. Nào, chúng ta thử một lần xem sao!

Chương 26

Sức mạnh từ cánh tay anh nâng cô dậy. Phong Châu quan sát thật nhanh và thấy hài lòng vì muốn ra khỏi chỗ này không có lối nào khác ngoài đi ngang qua họ. Chưa trông thấy Nam Giao nhưng dường như anh thu hút sự chú ý của đôi vợ chồng này. Càng tốt, Phong Châu nghĩ thầm.
Vòng tay quấn qua người Nam Giao thoạt trông âu yếm, mềm mại, chở che nhưng quan sát kỹ sẽ thấy nó cứng như gọng kềm giữ chặt lấy cô. Như đứa bé bị chặn mọi ngõ ngách, không thể bước đi, không thể lẩn tránh Nam Giao dừng lại trước người đàn ông đứng bật dậy và gọi tên cô tha thiết.
Lâu quá rồi, Uy Vũ vẫn chưa quen cảm giác không còn gặp lại Nam Giao. Anh cứ chờ, cứ chờ. Họ chưa từng nói với nhau lời nào nên không có cảm giác khắc khoải khi chia tay. Anh cứ chờ và cô không đến.
Phong Châu quan sát người đàn ông. Gương mặt không buồn, không vui, không hề suy suyển như chờ chồng xem xong trận bóng trên TV – môn thể thao mà mình không thích.
− Anh chờ em mãi. Em có biết anh tìm em không Giao?
Cúi mặt như người có lỗi, Nam Giao dạ khẽ. Uy Vũ thấp giọng, nghe khẩn khoản và nài ép:
− Sao vậy Giao?
− Tôi xin lỗi. Bác khỏe không anh?
− Mẹ tôi khỏe.
Quay sang người phụ nữ, Nam Giao mỉm cười. Phong Châu cảm nhận người cô căng như sợi dây đàn chứng tỏ Nam Giao cố gắng thế nào.
− Cu Bờm lớn quá. Em bé và Phúc vẫn khỏe hở?
− Cảm ơn Giao, chúng tôi vẫn khỏe.
Phong Châu quan sát, không có sự thân thiện nào trong ánh mắt, cả giọng nói cũng thế dù đã được điều chỉnh để phù hợp với nội dung. Người phụ nữ này không đơn giản. Để chồng tự do nhưng chỉ là tự do giả hiệu, tự do trong… khuôn khổ cho phép khi cô khư khư nắm chặt sợi dây.
Uy Vũ nhìn Nam Giao, hình bóng này khiến mỗi lần ôm Phúc trong tay, anh cảm giác có vị đắng ở cổ. Không phải vì thương hại hay một thứ trách nhiệm bổn phận nào khi Uy Vũ quyết định gắn bó với Phúc nhưng từ nơi sâu thẫm của tâm hồn anh nhận ra dường như sự tự nguyện của anh diễn biến theo ý muốn của Phúc. Thoạt tiên là nhẫn nhục, yên lặng, chờ đợi và thủy triều dâng mãi cũng làm đại dương cuộn sóng. Anh bắt đầu chấp nhận Phúc, tiếp theo là cứng cỏi, ít bộc lộ, vững chãi, Phúc biết cách sắp xếp mọi việc trên đời đâu vào đấy theo đúng ý cô. Uy Vũ cũng dần dần thay thế hình ảnh Nhật Văn trong lòng Phúc. Đôi khi Phúc cố mường tượng gương mặt thân yêu một thời nhưng rồi lắc đầu thất vọng vì gương mặt ây giờ đây nhạt nhòa trong làn sương hư ảo.
Lúc này Uy Vũ không nhìn Phúc, không quan tâm đến cu Bờm, anh đang bị hút vào Nam Giao. Thằng bé nín khóc đang nghịch nghịch ngón tay mẹ. Những kẽ tay thưa rỉnh khiến Phúc rúng mình và lời cảnh báo vang lên khe khẽ từ nội tâm. Phúc cố không để lộ ánh mắt tự vệ của người bị người khác đe dọa cướp đi vật quý giá.
− Giao có thường đến thăm Văn không?
Nam Giao tựa hẳn vào người Phong Châu, toàn thân rúng động. Gã đàn ông nhăn mặt như uống phải liều thuốc đắng. Rõ rồi, tự do mà người phụ nữ này dành cho chồng là thứ tự do dành cho vật nuôi trong nhà, không ràng, không buộc, không nhốt vì biết chẳng đi đâu mất. Lâu lâu đánh vài đòn gió để cảnh cáo.
− Không… không có…
− Sao Giao không đến thăm anh ấy?
Phong Châu ân hận, anh không nên bắt cô đối mặt với tình huống này. Bước lên phía trước, Phong Châu cắt ngang:
− Tôi bận nên chưa đưa Giao đi được. Hôm nào chúng tôi sẽ cùng đến thăm anh ấy. Giờ chúng tôi phải về. Xin phép anh chị.
Nam Giao đờ đẫn bước đi. Cảm giác chông chênh khi tay Phong Châu rời khỏi vai khiến cô loạng choạng muốn té.
− Đứng đây nhé, tôi sẽ lấy xe cho em .
Thật may, nếu đi nhanh anh đã không thấy Uy Vũ đến gần:
− Tôi có thể nói vài lời với Nam Giao không?
Dù nhìn thẳng vào Phong Châu nhưng không phải để hỏi ý kiến, cũng chẳng phải thăm dò Nam Giao. Điều hắn muốn bây giờ là anh cút đi cho rảnh. Rất lịch sự, Phong Châu cười nhẹ:
− Tất nhiên là được nếu Nam Giao đồng ý.
Cô đứng yên. Uy Vũ cười gượng, không biết điều gì thôi thúc anh theo cô. Cảm giác không còn trông thấy Nam Giao, không được phép nhớ thương cô khiến Uy Vũ tiếc nuối và phản ứng tức thời của anh là níu kéo. Uy Vũ chỉ muốn ở bên Nam Giao nói vài lời nhưng ích gì. Anh còn Phúc, cô có người đàn ông bên cạnh – dù tỏ ra lơ đãng nhưng không cử chỉ nhỏ nào của anh lọt qua mắt hắn. Hắn bảo vệ Nam Giao giống như anh đang làm hại cô vậy. Uy Vũ gọi tên cô. Âm thanh dịu dàng trước kia giờ biến thành mũi dao nhọn xuyên qua tim anh. Như con chim, Nam Giao chỉ đậu một lần và anh không giữ được cô. 
− Xin em tha thứ cho những xúc phạm, những cay đắng, những điều không trọn vẹn giữa chúng ta. Tất cả là lỗi của anh.
Bàn tay thanh mảnh, mềm mại đan vào nhau. Những ngón tay đã từng lướt trên gương mặt Nhật Văn từ mái tóc, vầng trán, gương mặt đến đôi mắt, sống mũi rồi dừng lại ở môi, miết nhè nhẹ. Run rẩy vì thềm đá lạnh. Những ngón tay mà Uy Vũ muốn hôn hơn bất cứ đôi môi phục nữ nào.
− Mẹ anh rất buồn khi nghĩ đến em, cả anh cũng thế.
Uy Vũ không dám thú nhận bà buồn hơn khi anh quyết định gắn bó với Phúc. Không phản đối, không chỉ trích, chấp nhận nhưng buồn. Mẹ, Nhật Văn, cu Bờm, Phúc… anh đau lòng vì cảm giác xa lạ, lạc lõng giữa những người thân. Tim Nam Giao se thắt khi hình dung gương mặt mẹ Nhật Văn. Cái bẫy tình cảm nằm yên nhưng chỉ cần chạm nhẹ vào là hàng trăm mũi tên đồng loạt phóng ra đâm thẳng vào lòng cô.
Siết Nam Giao trong bàn tay khỏe rộng, Phong Châu nghĩ thầm, trông người kia tội nghiệp như kẻ giữ báu vật bằng cái túi thủng hai đầu, túm đầu này hở đầu kia. Sao anh ta không hiểu chẳng ai thoát khỏi cái hố bằng cách kéo người khác xuống với mình. Lúc Nam Giao quay mặt đi, cố ghìm nước mắt, Phong Châu vỗ vai Uy Vũ trong một cử chỉ an ủi cảm thông như rùa và thỏ khi kết thúc cuộc đua, như hai vận động viên chạy tiếp sức – một người chấm dứt một người bắt đầu, như hai đội bóng vào sân với cái bắt tay đậm chất thủ tục và cuối cùng như lời khuyến cáo “Để cô ấy yên”. Uy Vũ bất động khi Nam Giao bước đi theo sự hướng dẫn từ bàn tay và thân người Phong Châu.
− Mình đi em.
Xe gửi ở công viên đối diện, anh dắt cô theo và nói nhỏ khi họ đi được vài bước.
− Để em đứng một mình tôi không yên tâm chút nào cả.
Công viên chỉ ít người tập thể dục, mấy chiếc ghế đá buồn thiu không ai ngồi, nhạc vẳng ra từ nhà hàng trong khuôn viên. Nam Giao lặng lẽ đi bên anh, im lặng của cô khiến Phong Châu lo ngại:
− Em ngồi xuống một lúc đi.
Từ một người mà mọi phản xạ tình cảm thuần khiết đều chai lì và quên luôn cả việc thoạt tiên anh chú ý đến Nam Giao chỉ vì ánh mắt thản nhiên khi cô lướt qua anh. Giờ như tên nô lệ tự nguyện làm và mong muốn được nụ cười hài lòng của chủ nhân. Phong Châu đặt tay lên tay Nam Giao, những ngón tay rắn chắc vốn quen chỉ huy và bắt người khác phục tùng giờ dịu dàng với người phụ nữ anh thích. Chúng nhẹ nhàng âu yếm bàn tay cô. Một lúc lâu Nam Giao nhè nhẹ rút tay về, tiếc nuối nhưng an tâm vì Phong Châu biết đây là dấy hiệu cô đã bình tĩnh trở lại.
Anh đùa: 
− Thì ra em có một cuộc rút lui kém vinh quang. Sao em không nói với tôi?
Rút hẳn tay về, Nam Giao cười gượng:
− Nếu anh đã gọi đó là một cuộc rút lui kém vinh quang thì tại sao tôi phải khua chiêng múa trống cho cuộc rút lui kém vinh quang ấy?
Phong Châu quan tâm đến nhân vật có tên Nhật Văn hơn. Cô đã phản ứng kỳ lạ khi nghe đến tên này:
− Tôi hơi tò mò, Nhật Văn là ai vậy?
Mặt Nam Giao thoắt đau đớn khiến Phong Châu ân hận nhưng anh vẫn muốn biết điều này vượt trên tất cả.
− Khi tôi nâng Nhật Văn lên, tôi không tin anh đã chết. Tôi lay bàn tay rồi lay cả người Nhật Văn, lay mãi lay mãi… – cô nghẹn ngào – từ lúc ấm nóng, mềm mại đến khi lạnh giá, cứng đơ.
Phong Châu thường ví cảm xúc của phụ nữ như ngọn lửa thiêu đốt đàn ông – chỉ cháy, đẹp và nóng trong khoảnh khắc. Giờ trong đôi mắt đang nhìn anh có cả nước lẫn lửa. Anh vẫn thấy mình bị thiêu đốt, dù sao cũng không dừng lại được, Phong Châu muốn biết rõ ngọn nguồn:
− Còn người đàn ông đó?
Nam Giao thì thầm:
− Họ bảo anh ấy chết ngay khi va chạm nhưng tôi chắc anh ấy đau đớn lắm. Không có cái chết nào nhẹ nhàng, êm ái cả.
Phong Châu lắc tay cô:
− Tôi hỏi em người đàn ông ấy là ai?
− Là anh trai của Văn.
Phong Châu nhíu mày:
− Thế người phụ nữ?
− Là người yêu của Nhật Văn và thằng bé là con của anh ấy.
Anh đặt cả hai tay lên vai cô:
− Vậy còn em? Em giữ vai tròn gì trong tất cả những chuyện này? 
– Tôi dối Uy Vũ rằng tôi là người chứng kiến tai nạn. Với mẹ Nhật Văn, tôi là người yêu anh ấy. Với Phúc, tôi là người sau khi cướp đi Nhật Văn lại chuyển sang giành Uy Vũ. Không phải nợ tình hay nợ tiền như anh nói, tôi nợ họ mạng sống của chính tôi. Anh nghĩ xem phải trả thế nào?
Phong Châu xót xa:
− Nếu họ không tha thứ, không phải em mà chính họ là những người phải chịu đựng.
− Không, vì họ tha thứ nên gánh chịu đựng của tôi càng nặng nề hơn.
Nam Giao nghẹn ngào nhưng không khóc:
− Anh nói đúng, không có thành tựu nào gặt hái được từ những việc định làm vì thế tôi không bao giờ thắng nỗi sợ hãi trong lòng.
− Em an tâm. Tôi không bao giờ chỉ trích những người cố gắng và thất bại:
Nam Giao lẩm bẩm:
− Tôi luôn luôn thất bại.
Phong Châu xoa nhẹ bờ vai cô:
− Đừng nói thế.
Lần này hành động thân thiện lại khiến Nam Giao đề phòng. Cô nhích ra xa, Phong Châu im lặng nhìn bàn tay mình rơi xuống.
− Tôi có một nỗi sợ hãi vô lý nhưng mãnh liệt và dai dẳng.
Nam Giao đang rào đón và tất nhiên đối tượng mà cô hướng đến không ai khác chính là anh, Phong Châu gật:
− Em nói đi.
− Tôi có kinh nghiệm về những người liên quan hoặc gắn bó với tôi. Thường họ không nhận được điều tốt đẹp nào cả. Tôi không muốn mang rắc rối đến bất cứ ai và tôi không muốn mình bị tổn thương nên tôi nghĩ anh nên…
Thế đấy, sau những câu mào đầu chung chung là một cá nhân cụ thể. Khi vấn đề đã được đặt ra dứt khoát thế này thì phủ nhận nó là một việc làm ngu ngốc. Phong Châu cắt ngang:
− Em nói nghe hay quá. Em không muốn bị tổn thương, em không muốn rắc rối khi gần gũi ai đó vì họ sẽ chết, sẽ chọn người khác hoặc bỏ em mả đi, phải không? Tôi không chết, tôi không chọn người khác và tôi không bỏ em mà đi.
Nam Giao nhìn anh đăm đăm:
− Nếu tôi tin như thế thì điều này đáng để anh giễu cợt hay sao?
Phong Châu thấy lạ. Hình như anh chỉ mong xảy ra rắc rối thế này để đón nhận và lăn xả vào một cách công khai.
− Tôi không giễu cợt, tôi không muốn chết cũng không có ý định gắn bó hoặc gần gũi với em, tôi chỉ muốn em nhận biết rằng em đang đầu độc thể xác, ý chí của em bằng lối nhận thức ngu xuẩn. Lúc nào em cũmg thấy có lỗi trong việc mình còn sống, còn hít thở thì cuộc sống của em có ý nghĩa gì? Cuộc sống đó không giúp ích gì cho ai, ngay cả với chính em.
Người ta thường cẩn thận với những vết thương. Chưa ai chạm vào vết thương của Nam Giao thô bạo như người này. Cô lắc đầu:
− Chẳng bao giờ có được hạnh phúc hay cuộc sống trọn vẹn từ nỗi đau đớn mất mát của người khác. Nếu được lựa chọn, nhất định tôi sẽ chọn cho mình phần mất mát, thiệt thòi thậm chí là cái chết. Tôi sẽ được nhẹ nhàng, thanh thản chứ không thế này.
Anh giận. Cơn giận chồm lên như ngọn sóng thần hung hãn. Cuồn cuộn ập vào lan khắp người cuốn phăng mọi lịch lãm, thân thiện và cả lý trí khiến Phong Châu không hiểu tại sao mình lại giận đến thế.
− Chọn cái chết à? Hay lắm. Em muốn chọn cái chết nào vậy? Êm dịu bởi thuốc ngủ hay oằn oại đau đớn vì trúng độc? Nhảy lầu hay lao vào bánh xe? Đâm một nhát tận tim hay cắt mạch máu? À, nói cho em biết nếu cắt dọc thì mau chết hơn đấy vì người ta không thể nối động mạch bởi nhát cắt dọc dài và bén ngót. Theo cách thông thường một vết cắt ngang chỉ tốn công người khác mang em vào bệnh viện mà thôi. Tôi đề nghị cái chết này vì em sẽ nhìn thấy sự sống chảy ra từ cơ thể, thấy mình từ từ tiếp cận với cái chết. Em sẽ nhìn rõ gương mặt của cái chết khi tử thần chờn vờn nhảy múa trước mặt em.
Mặt Nam Giao tái nhợt nhưng không chịu thua, cô sẵn sàng đương đầu với anh và vũ khí là những điều mà cô tin là đúng.
− Vậy anh bảo tôi phải làm sao đây? Đi tìm một phương thuốc thần hay một phép màu nào có thể giải thoát tôi khỏi mặc cảm tội lỗi khi mà bản thân tôi ý thức được điều này một cách rõ ràng?
Phong Châu lắc đầu:
− Tôi thấy vô ích khi Nhật Văn quan tâm đến em, dù đó chỉ là lời nhắc nhở có thể ìm thấy ở bất cứ người nào. Trùng hợp là sau đó anh ấy gặp tai nạn và em cho đó là trách nhiệm của em. Nhật Văn muốn giúp em tránh một rủi ro nhỏ có thể xảy ra vậy mà giờ đây em lại chọn cho mình phần mất mát, thiệt thòi thậm chí là cái chết. Khi quan trọng hóa tai nạn, em đã tầm thường cái chết của Nhật Văn. Em đủ gan để chết nhưng không có can đảm để sống phải không? Cả sống và chết của em đều không có ích cho ai cả, với Nhật Văn lại càng không. Nếu em không yêu quý chính mình thì không ai yêu quý em cả.
Cơn giận như trận đại hồng thủy cuốn phăng những thành trì những giới hạn trên đường đi:
− Để tôi nói cho em biết, trên đời này vẫn còn có những người sẵn sàng hy sinh vì người khác một cách có ý nghĩa chứ không phải chết vô ích như em. Hãy nghĩ xem, những người được cứu từ một tai nạn, một đám cháy, một căn bệnh hiểm nghèo sẽ thấy cuộc sống mình ý nghĩa hơn nhất là khi nó được đổi từ chính mạng sống của người khác. Nhất định họ sẽ sống có ích hơn, giá trị hơn chứ không đòi sống đòi chết như em.
Bế tắc, tuyệt vọng khiến Nam Giao mang gương mặt của người đang đối diện với kẻ sát nhân và không có lối thoát nào dành cho cô cả:
− Tôi biết mình phải làm gì.
− Vậy em định thế nào? Sẽ dằn vặt đay nghiến bản thân hay ép xác khổ hạnh suốt đời? Thay vì làm cái việc điên rồ đó, em hãy đứng lên nhìn lại mình và quên đi khoảng thời gian sống vật vờ vô ích kia đi.
Nam Giao đứng lên, cố ghìm tiếng nấc giữa đôi môi run run:
− Đủ rồi, cuộc đời tôi có thể không ra gì nhưng không có khoảng nào đáng bỏ đi cả.
Mặt Nam Giao tái mét nhưng trên môi lại điểm nụ cười kỳ lạ:
− Anh vẫn chưa biết được điều này khi đã lần lượt chứng kiến những cái chết, nó không còn làm người ta sợ nữa. Tôi biết nhiều cái chết lắm, anh có muốn tôi kể ra không? – Thân thể xám ngoét của cha hiện về trong ký ức – Tôi đã chứng kiến người đàn ông trụ cột của cả gia đình gục ngã trên đường mưu sinh. Người ta đưa ông về trong đêm mưa gió trên chiếc xe phủ bạt. Thân thể lạnh giá gói trong mớ quần áo ướt sũng, rách bươm. Những ngón tay cứng đờ không khép lại được. Một đứa trẻ chết trong cơn mê sảng mang theo nỗi đau đớn, tức tưởi, kinh ngạc về cái chết của chính mình. Một người mẹ mắc bệnh hiểm nghèo hàng ngày nhìn cái chết từ từ vẫn không muốn con mình biết dù đứa con trai mà bà kỳ vọng đã vĩnh viễn nằm lại ở xứ người với một thân thể không toàn vẹn – Chiếc bình chịu đựng vỡ tung nhưng mắt Nam Giao ráo hoảnh – Anh còn muốn biết thêm cái chết nào nữa? 
Là người chưa bao giờ bối rối trước những tình huống bất ngờ và luôn nhạy bén khi nhận định tình hình nhưng lần này phản ứng của Phong Châu vượt ngoài sức tưởng tượng của chính anh. Thường thì anh không bao giờ để sự việc đi quá xa vì sau đó không thể nói đến chuyện thỏa thuận được nữa.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+