Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Ô cửa nhỏ màu trắng- Chương 31-32 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 31

− Em ngâm trong nước ấm khoảng mười phút. Lau khô người trước khi mặc quần áo vào – nhìn thẳng vào Nam Giao, anh chậm rãi – và không khóa cửa, được không em?
Hàng mi dày chớp khẽ như dấu hiệu của sự đồng ý. Vẻ yếu đuối, thụ động của Nam Giao trông dịu dàng, nữ tính nhưng ẩn chứa sức mạnh và sự cương quyết vừa thu hút quyến rũ vừa bí ẩn xa cách. Anh chưa lo lắng, nặng lòng và yêu ai đến thế. Với biểu hiện của cô, nếu ở người khác Phong Châu tin vấn đề đã được giải quyết nhưng với Nam Giao thì anh không dám chắc. Tệ hơn nữa là tất cả những việc anh đang làm qua biểu hiện của Nam Giao là làm cho ai khác chứ không phải cho cô vậy.
Nam Giao xuất hiện ở ngưỡng cửa, gương mặt nhợt nhạt và ánh mắt của cô là ánh mắt của khán giả chờ diễn viên diễn nốt lớp cuối trước khi hạ màn. Không quen với việc phải giải thích với ai về hành động của mình và lần này cũng vậy, Phong Châu bước đến gần cô:
− Để anh giúp em.
Không chờ phản ứng của Nam Giao, anh cúi xuống nâng thân thể nhẹ bỏng trên tay. Quá yếu ớt, cô cần được nghỉ ngơi và anh cũng quá yếu đuối không dám bước qua cửa phòng đặt Nam Giao lên chiếc giường nhỏ phủ drap trắng viền ren. Tình cảm dâng cao và Phong Châu không tin mình có thể đè ngọn sóng ấy xuống. Anh đặt Nam Giao xuống chiếc divan nhỏ ở phòng ngoài. Rất ân cần làm như không nhận ra im lặng và thụ động của cô là chờ anh đi. Giống như xong việc anh sẽ đi và Nam Giao chờ.
− Em ăn chút gì anh nhé?
Vòng hai tay qua gối khiến dáng cô thu lu:
− Tôi đã ăn chiều rồi, giờ chỉ muốn ngủ. Tôi mệt quá. Anh…
Điện thoại vụt the thé. 10 giờ 30 – Mặt Nam Giao tái đi. Đó là âm thanh duy nhất cô không muốn nghe. Mỗi lần thế này, Nam Giao ước mình là đứa trẻ lên ba để không biết đau khỗ và tuyệt vọng. Họ nhìn nhau, vẻ thảng thốt, sợ hãi, ngờ vực của Nam Giao khiến Phong Châu đau lòng giống như anh ở đây và vẫn còn người nào đó đang chờ cô ở đầu dây bên kia vậy. Một cách vô thức, Nam Giao áp mặt vào giữa hai chân chờ cho điện thoại ngừng reo. Dáng nhẫn nhục mách với Phong Châu cô đã chịu đựng thế này từ rất lâu. 
− Không phải anh.
Nâng mặt Nam Giao lên, anh lắc đầu:
− Không phải anh đâu, em nghe đi!
Mắt Nam Giao nhìn chiếc điện thoại như nhìn mối đe dọa đang đến gần và cố tránh. Niềm vui, nỗi buồn, tuyệt vọng của cô đều đến từ đó. Đột nhiên nó im bặt, Phong Châu cố xác định tâm trạng của Nam Giao lúc này để biết liệu có thể tìm thấy ở cô sự cảm thông không vì đổ lỗi cho những việc đã làm trong quá khứ là cái cớ để người ta không hành động trong hiện tại và không hành động thì chẳng giúp gì được cho tương lai. Nhưng hành động thế nào thì anh cũng không biết vì xưa nay người ta đâu cần học cách phạm lỗi. Thế mà lỗi lầm của anh lại được lập kế hoạch một cách tinh vi và chi tiết cứ như giết người lại quan tâm đến yếu tố thẩm mỹ của hành động phi nhân tính đó vậy.
Giờ nạn nhân đang ngồi trước mặt anh. Hậu quả hằn rõ trên nét mặt. Anh yêu cô. Vì yêu nạn nhân nên nỗi đau và ân hận của anh gấp hai lần. Mắt Nam Giao chớp khẽ tránh cái nhìn của Phong Châu. Hàng mi dày như đám mây vô tình che đi những hạt nắng cuối khiến Phong Châu thấy lòng trống trải đến lạnh giá.
− Tôi có thể biết anh đang là ai không?
Trong giao tiếp, phương châm của anh là lọc phần ý ra khỏi phần đẹp đẽ của ngôn từ để hiểu thực chất vấn đề. Giờ Phong Châu đang làm thế nhưng để tìm ra một chút mỉa mai trong giọng nói của cô. Theo kinh nghiệm của anh, khi phụ nữ mỉa mai bạn có quyền hy vọng vì mỉa mai thực chất là một loại khí giới che đậy dấu hiệu yếu lòng trước đối phương. Phong Châu thất vọng, không tìm được một chút mỉa mai nào trong giọng nói yếu ớt của cô.
Chậm rãi, dè dặt như phải sử dụng đến bửu bối cuối cùng, anh lấy chiếc card trong túi đưa cho Nam Giao. Lướt qua, mắt mở to khi nhận ra nét chữ ngoằn ngoè của mình. Cô nhìn anh, nét thông minh không hề tương phản chỉ làm đằm thắm hơn khuôn ngực tròn sau làn áo mỏng. Phong Châu nhìn sang nơi khác.
− Thuở bé, mẹ gọi anh là Vũ. Đến giờ những người thân trong gia đình vẫn gọi anh như thế. Cho đến lúc em đuổi theo anh qua mấy con đường anh vẫn là Phong Châu. Thú thật anh không có ý định gọi điện thoại vì anh… Dè dặt, Phong Châu nhìn cô, Nam Giao nghe chăm chú. Anh tặc lưỡi:
− Vì anh thấy hành động của em có vẻ bộc phát, không bình thường. Rồi anh quên luôn – Phong Châu vỗ nhẹ vào trán – Thật tệ hại. Hôm gặp em trong buổi họp mặt, em không nhận ra anh. Anh thấy thú vị và hiếu kỳ, lúc này anh tách thành hai người. Anh Châu tiếp cận với em từ bên ngoài và anh Phong tiếp cận với em… 
Phong Châu lúng túng khi tìm từ diễn đạt:
− … Ừm bằng cách khác, anh muốn trong thời gian ngắn nhất khám phá em, tìm hiểu em. Đó là hành động ngu xuẩn và xúc phạm nhưng chỉ là thoạt tiên, anh khẳng định sau đó anh không hề đùa.
Phong Châu dừng lại, ngạc nhiên khi không có cơn giận nào cả. Cô im lặng nghe giải thích lý do và khi sự bùng nổ không xảy ra, anh lúng túng nói những điều không mạch lạc và ít thuyết phục ngay cả với anh.
− Dù là Vũ, Phong hay Châu thì anh vẫn là anh. Anh…
Nam Giao lẩm bẩm nhắc lại:
− Vũ Phong Châu.
− Anh…
Cô gật:
− Tôi hiểu rồi.
Phong Châu không mong những thứ nhẹ tênh thế này. Giận hờn, khóc lóc, đay nghiến dễ xử hơn nhiều. Phụ nữ hiện đại thích trình bày quan điểm, đồng ý chỗ này phê phán chỗ nọ. Tế nhị và chịu đựng chỉ thể hiện ở việc lập tức cắt ngang hay chờ nghe hết. Trong khi phụ nữ truyền thống, cổ điển thường im lặng lắng nghe nhưng bỏ ngoài tai những điều họ không chấp nhận.
Thật vô ích khi xếp Nam Giao vào loại này loại nọ vì cô không giống ai vì thế kinh nghiệm chẳng giúp gì cho Phong Châu. Biểu hiện anh đang nhìn thấy là vấn đề đã được giải quyết xong. Phong Châu không muốn thế này nhưng làm gì cũng không phải lúc. Anh gật đầu nhượng bộ như một kiểu đầu hàng dỏm – trá hàng.
− Giờ em ngủ đi. Anh sẽ ở đây đến khi chị Ca về.
− Không …
− Đừng cãi anh.
Mưa bắt đầu nặng hạt, quật ràn rạt trên mái nhà. Ánh chớp sáng rực nhoằng qua khung cửa kèm theo tiếng nổ vang. Đèn vụt tắt. Chung quanh tối om, nước tiếp tục tràn vào. Nam Giao vẫn ngồi yên khi Phong Châu bì bõm lội trong bóng tối. Ánh sáng giới hạn trong một không gian giới hạn, ngọn nến leo lét khiến ngôi nhà càng u sầu, ảm đạm. Bị giằng xé bởi những ước muốn, những dồn nén và những phản ứng đối lập nhau. Phong Châu cố giữ bình tĩnh bằng cách ngồi yên vì bất cứ hành động nào của anh lúc này cũng có thể phá vỡ mối quan hệ mỏng manh của họ. Có cái gì cao quý, kiêu hãnh, cao ngạo trong vẻ lãnh đạm, yếu đuối mà anh không dám chạm đến. Đã đi nhiều nơi gặp nhiều người, Phong Châu không nghĩ sẽ tìm được nửa kia ở người phụ nữ bé nhỏ, cần sự che chở nhưng đang xem anh là phiền toái kia. 
Trời thoắt mưa thoắt tạnh, hạt thoắt to thoắt nhỏ. Có tiếng bước chân khua trên nước. Nhã Ca lội vào nhà. Quan sát cả hai, chị thầm nghĩ. Vẫn chưa ra đầu ra đũa gì vì trong im lặng họ ngồi xa nhau – tối thui đen ngòm như những bức tượng La Hán. 
− Em về lâu chưa, Giao?
− Dạ lâu rồi ạ.
− Đã ăn uống gì chưa?
− Dạ rồi.
Phong Châu đứng lên, dáng sừng sững, vững chải trên sàn nhà ngập nước. Trong bóng tôi, đôi mắt rực lên như đom đóm, thật kỳ lạ chẳng biết anh ta giấu cảm xúc nồng nhiệt mà chị nhìn thấy ban nãy ở đâu.
− Nam Giao ngã xuống nước, chị chăm sóc cô ấy nhé. Tôi xin phép.
Trao túi xách cho Nhã Ca, Vĩnh Thông dặn dò:
− Chắc mưa cả đêm, hai chị em ngủ đi để còn sức tát hết chỗ nước này. Sáng mai anh qua phụ một tay.
Nhã Ca âu yếm:
− Dạ, anh về cẩn thận nhé. 
Còn Nam Giao của anh như con búp bê chạy hết dây cót đang từ từ nằm xuống – nhẹ nhõm như chỉ chờ có thế.
Hẻm hẹp, hai người đàn ông sánh vai như những người bạn thân thiết. Mưa ngớt, bầu trời nhợt nhạt trước nụ cười ma quái của đêm. Mấy con chuột to xù túa ra lội roàn roạt. Rác trôi lềnh bềnh vướng vào ống quần căng phồng vì nước. Những viên đá sắc nhọn chực cứa vào lòng bàn chân lạnh buốt, tê cứng nhắc Phong Châu nhớ đôi giày. Thật buồn cười, anh cười và bật ra thành tiếng. Không ngạc nhiên, không hỏi tại sao, Vĩnh Thông bình thản đi cạnh. Rơi vào tình huống này mà vẫn cười được quả không xoàng. Hai người đàn ông ngầm đánh giá nhau.  
− Sao lại để chị ấy ở chỗ này?
− Cô ấy chẳng chịu nhận gì từ tôi cả nên tôi vẫn dính chặt vào đây đấy thôi – Vĩnh Thông trầm ngâm như chiêm nghiệm một chân lý – Có thể vì thế mà tôi không thể mất cô ấy. Nói cách khác, tôi chỉ rời khỏi đây khi có Nhã Ca đi cùng. Nhưng chỗ này cũng thú vị đấy chứ.
Với vẻ mặt mãn nguyện, thư thái như đang ngắm cảnh trăng thanh gió mát, non nước hữu tình, Vĩnh Thông huýt sáo khe khẽ.
Phong Châu chợt nhận ra một điều: không giống người đàn ông này, trước khi gặp cô, anh chưa bao giờ yêu ai thật sự cả.

Chương 32

Nam Giao nhìn quanh. Lúc nào cũng thế, Phong Châu nén giận:
− Anh đón em. Và giống như những lần trước, anh đến một mình, anh không quen với bất cứ ai ở đây.
Nam Giao lúng túng:
− Tôi có nói gì đâu?
Phong Châu thở dài. Không thể thay đổi hướng gió, anh đành điều chỉnh con tàu của mình: 
− Vì em luôn luôn đẩy tất cả những quan tâm anh dành cho em sang một người khác. Tại sao lại là người nào khác mà không phải là em? Hay thái độ của anh vẫn chưa rõ ràng?
Vài ánh mắt ngoái lại nhìn, Nam Giao ấp úng:
− Tôi xin lỗi vì tôi không quen và…
Phong Châu cắt ngang, lạnh nhạt:
− Thôi được, anh hiểu rồi. Chúng ta về đi.
Phong Châu im lặng suốt quãng đường. Nam Giao ngọ nguậy, bứt rứt thỉnh thoảng lén nhìn gương mặt với những đường nét mạch lạc, tinh tế toát lên vẻ sống động nguy hiểm và sự thu hút mãnh liệt dường như đã quen thuộc với cô. Chưa bao giờ Nam Giao ý thức sự hiện diện của Phong Châu mạnh mẽ như lúc này. Cảm giác vừa được che chở vừa thấy lo sợ như chạm tay vào vật quý không thuộc về mình.
Phong Châu nhấn ga, môi mím chặt, lạnh lùng và kiêu ngạo. Xòe bàn tay, Nam Giao kín đáo nhìn vết sẹo mới lành. Lần đó, anh đã chạm môi vào và mút nhè nhẹ để cầm máu. Đến tận giờ cảm giác ấm nóng, mềm mại lưu trong ký ức vẫn làm Nam Giao rung động. Xe dừng lại trước hẻm, thường Phong Châu giúp cô xuống xe, đưa đến tận nhà, cẩn thận với cái chân đau dù nó gần như đã lành lặn. Giờ anh ngồi yên như chỉ chờ cô bước xuống để phóng xe đi cho rảnh nợ. Nam Giao đẩy cửa xe, giống như Phong Châu nó im lìm bất động.
Mảnh trăng non hắt lên gương mặt trông nghiêng của anh thứ ánh sáng lạnh lẽo vô cảm như cắt vào da thịt. Sự im lặng của Phong Châu rất đáng sợ nhưng còn đáng sợ hơn nếu bị phá vỡ. Nam Giao ngồi yên, hai tay xoắn vào nhau.
Phong Châu với tay mở cửa xe, dáng Nam Giao nhẫn nhục, chịu đựng như anh đang hành hạ cô vậy. Phong Châu cười buồn. Từ một người ương ngạnh không bao giờ quan tâm đến việc người khác bằng lòng hay không bằng lòng về hành động của mình, anh trở thành người yếm thế không thể làm chủ được bản thân. Cái rát buốt của lòng tự trọng bị tổn thương xen lẫn tình yêu cồn cào khiến Phong Châu luôn căng thẳng. Giờ tình yêu đối với anh trở thành gánh nặng, cứ mỗi ngày mỗi lớn và tưởng như một lúc nào đấy anh sụp xuống với sức nặng của nó.
− Em vào một mình được không?
Phong Châu gỡ những ngón tay của Nam Giao rồi cầm lấy ngón tay nhỏ xíu có vết sẹo mờ mờ. Yêu cô, anh như người chạy theo ảo ảnh và chưa bao giờ bị ảo ảnh đuổi ngược trở lại. Phong Châu muốn chấm dứt những thứ này nhưng phải làm thế nào thì anh không biết.
− Tôi bị thế này là vì anh…
− Hôm đó em bị ngã rất nặng vậy mà anh chỉ nhìn thấy vết thương nhỏ này. Anh đã tự hỏi mình hàng ngàn lần tại sao anh không bao giờ hiểu được em? Vì anh không cố gắng hay anh không có cơ hội? Nhưng giờ anh đã hiểu cánh cửa đó chưa bao giờ mở ra cho anh cả. Lúc nào em cũng dịu dàng nhưng xa vời, mờ ảo như ánh trăng – Nghe nhắc đến tên, ánh sáng màu vàng cong cong hình chiếc thuyền thò đầu ra khỏi đám mây hấp háy đôi mắt – Anh như thủy triều lên xuống theo chu kỳ tròn khuyết mà tưởng rằng mình đã hiểu được vầng trăng. Anh không phải là người dễ dàng bỏ cuộc nhưng sự hiện diện của anh khiến em khổ sở thế này, anh không đành lòng – Phong Châu buông tay cô ra – Từ giờ em sẽ không phải chịu đựng anh thêm một phút nào nữa cả. Em vào đi.
Nam Giao ngồi yên, đầu óc trống rỗng không thể suy nghĩ. Chỉ biết một điều cô rất cần và không cưỡng lại được cảm giác có được người đàn ông làm bừng sáng mọi ngõ ngách trong tâm hồn cô.
− Tôi vẫn chưa nói hết.
Không nhìn vào Nam Giao, anh khô khan:
− Được rồi, em nói đi.
− Tôi bị thế này là vì anh vậy tại sao tôi phải đi một mình?
Cảm nhận được tiếng nấc nghẹn trong giọng nói nhẹ như hơi thở của Nam Giao, Phong Châu quay lại. Anh sợ mình lầm. Đã hy vọng rồi thất vọng nhiều lần, nếu lần này lại thất vọng, anh nghĩ mình không chịu đựng nổi.
Đôi mắt Nam Giao thật buồn, long lanh những giọt nước, hơi thở nóng ấm, bàn tay mềm mại tỏa mùi thơm con gái. Cô nhìn anh. Ánh mắt đợi chờ, trách móc, hờn giận. Trăng lóe sáng in vào đôi mắt đen mềm trước khi trốn biệt vào mây. Và từ đôi mắt ấy những giọt trăng nóng hổi ứa ra. Phong Châu thấy tim mình đau nhói. Bao nhiêu lần dồn nén vỡ tung. Đôi môi mềm mại, run rẩy, anh đã nếm vị ngọt trên đôi môi ấy. Nam Giao quay đi, giấu tiếng nấc, mái tóc thơm nồng chạm vào mũi anh.
− Đừng, Nam Giao… – Phong Châu giữ cô lại. Hơi thở ấm nóng dường như đã gần gũi quen thuộc quyện vào nhau – Hôn anh đi.
Nam Giao nhắm mắt, những giọt nước nối đuôi nhau lăn dài trên má. Phong Châu cuống quýt hôn lên đôi má mặn ấm và dùng môi lau khô những giọt nước loang trên đấy. Thoáng ngần ngừ khi chạm vào môi cô. Thật kỳ diệu khi đôi môi thơm mềm nở ra đón lấy môi anh. Cả hai cuốn lấy nhau, môi cô cử động nhẹ nhàng dưới môi anh. Nếu vẻ thụ động làm Phong Châu rung động đến đau thắt lồng ngực thì sự đón nhận và đáp trả này khiến anh đắm say, ngây ngất. Thật lâu, Phong Châu ngẩng lên nhưng không rời Nam Giao, đôi mắt cô chuyển thành màu sẫm, nước cuốn trôi mọi phiền muộn trả lại ánh nhìn vẻ mềm mại, tươi tắn như chiếc lá non sau trận bão. Anh cọ lên mũi Nam Giao, hai tác phẩm hoàn hảo của tạo hóa chạm vào nhau.
− Em là người phụ nữ anh rất thương, rất giận, rất ghét nhưng lại rất yêu… 
Nam Giao mỉm cười, tiếng nấc nhẹ tức tưởi trong lồng ngực vẫn chưa tan. Ép cô vào khuôn ngực rộng, Phong Châu cúi hôn mái tóc dày thơm ngát.
− Anh yêu em như chưa từng có người đàn ông nào yêu đến thế. Đừng giận nữa nhé, tha cho anh đi.
Phong Châu đỡ cô xuống xe, vẫn cẩn thận với cái chân đau dù nó gần như đã lành lặn. Nam Giao rụt rè khi họ đứng dưới tàn trứng cá:
− Có thật lúc này anh muốn em vào một mình không?
Phong Châu thú nhận với vẻ mặt tỏ ra ăn năn nhưng đôi mắt sáng lên tia tinh quái:
− Em có tin không? Ngốc quá. Dù em có xua đuổi, có nặng lời đến mấy thậm chí ngay cả khi anh ra lệnh cho chính mính thì cũng không đời nào. Hiểu chưa? Không bao giờ anh buông nửa kia ngọt ngào của mình đâu.
Cô không cười:
− Em xua đuổi và nặng lời bao giờ?
− Em không biết thái độ lặng lẽ của em đáng sợ thế nào đâu. Còn hơn những lời xua đuổi, anh chạy theo tâm hồn em hụt cả hơi.
Phong Châu cúi xuống, vòng tay ôm lấy tấm thân mềm mại, ấm áp và kéo cô vào lòng mình, hỏi qua hơi thở:
− Em có yêu anh không?
Cô cười. Cả thế giới trong nụ cười. Dùng tay sờ nhẹ lên nụ cười và đôi môi đỏ mọng của Nam Giao. Tình cảm cuồng nhiệt khiến anh không đủ sức gượng nhẹ. Phong Châu nói như người có lỗi:
− Đau không em?
Nam Giao lắc đầu nhưng anh biết cô nói dối.
− Xin lỗi em.
Ô cửa nhỏ sáng đèn, ánh sáng từ bên trong hắt qua khung cửa in trên mặt đất những ô vuông đẹp mắt. Đôi vợ chồng trẻ quấn quýt trong nụ hôn dài. Bức rèm mỏng in bóng họ mờ mờ, Nam Giao nhìn không chớp. Phong Châu thú vị khi bắt gặp vẻ thích thú, say mê trong mắt cô.
− Chúng ta cũng giống họ mà em.
Cử chỉ buông thả, táo bạo của đôi vợ chồng trẻ trước khi đèn vụt tắt khiến Nam Giao ngượng ngùng. Trăng chui ra khỏi đám mây, khoe gương mặt tươi rói. Nhưng không thể tươi tắn và đáng yêu bằng gương mặt trong vòng tay anh, Phong Châu thì thầm trên môi cô: 
− Họ đang yêu nhau đấy và anh yêu em.
Ánh mắt tình tứ, gương mặt đam mê và tình yêu của anh khiến Nam Giao choáng ngợp. Lồng ngực dường như quá nhỏ không đủ chỗ cho quả tim đập thình thịch. Phong Châu cúi thấp hơn khi hơi thở Nam Giao phả vào anh nồng nàn, run rẩy, đứt quãng.
− Đừng sợ nhé, anh hứa không làm em đau đâu.
Chạm vào môi cô, Phong Châu bị cuốn đi và quên ngay lời hứa.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+