Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Oan gia ngõ hẹp – Chương 05 – 06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 5 : Chia tay mama

Vĩ lại một lần nữa sock tập 2 với những gì mà Ân Di đã làm. Một con bé tầm thường mà dám cư xử với cậu như thế hình như không biết sợ là gì , rồi có ngày cô ta sẽ phải hối hận …
5 con người nhìn nhau, nó đúng là một cô gái gan dạ, dám chọc giận “ tên điên “ nhất trường .

… Ở phòng học lớp 11a2 …

– Hả ??? Không đùa chứ ???
Nó hét lên , miệng mở to, há hốc mồm .
– Mình nói thật 5 người cậu vừa gặp ở cầu thang là những “start “ hot nhất của trường đấy . Lúc nãy mình nhắc mà cậu không nghe giờ mang họa vào thân rồi . Người cậu lên mặt khi nãy là La Thoại Vĩ, người nắm tay cô gái đấy, cậu ta là người thừa kế của tập đoàn địa ốc lớn nhất nước ta, thần tượng của hầu hết girl trường mình . Người con gái lúc này là Vương Khả Kì, con gái cưng nhà Vương Thị, gia tộc lớn nhất ở đây, cô ấy được mệnh danh là Tiểu Princess khối 11.Ngoài ra còn có Dương Thiếu Bảo,An Hựu Phong và Nguyễn Đăng Hưng ba công tử của ba tập đoàn lớn, đều là hotboy Harles, niềm ao ước của những tâm hồn mơ mộng . Đấy, đó là sơ qua về các nhân vật hot của học viện mà cậu cần biết đó .
– Cái gì mà người trong mộng, có mà mộng du thì có. Ba cái hot vớ vấn .
Nó lè lười ra vẻ xem thường .
– Cậu đừng xem thường Vĩ là anh cả của Thiên Vũ hội, bang hội lớn lắm đấy, toàn đứng trên dân anh chị thôi. Khả Kì còn là em gái của đại ca Bạch Ưng hội, hội đối địch với Thiên Vũ hội, điều lạ là Vĩ và Kì quan hệ rất tốt đẹp, khá thân với nhau . Ai mà đắc tội với cậu Vĩ thì thê thảm lắm, chính mắt tớ chứng kiến mấy vụ rồi đấy.

Nó đang bàng quang nghe chuyện thì bống giật mình ngẫm lại, nó đã làm hắn tức tím mặt, xấu hổ giữa sân trường rồi hôm nay lại còn thế nữa . Toi rồi, nhất định hắn sẽ không tha cho nó đâu . Mặt nó từ hồng hào chuyển sang tím rồi trắng bệch , miệng không ngừng lảm nhảm :
– Kiểu này … kiểu này Di chết thật rồi, gây sự với đại ca băng đảng rồi . Đời mình coi như xong chuyển sang trang mới nghiệt ngã rồi .
Linh lo lắng :
– Sao thế ? Lo gì, cậu mới lên mặt chút thôi mà, chắc cậu ta không nhỏ mọn tính toán vậy đâu . Chuyện này có nghe qua rồi có gì to tát lắm đâu .
– Không chỉ thế đâu, sự việc còn dài lắm . Mình biết nói sao đây .
– Là sao? Kể mình nghe coi.
Nó buồn rầu kể lại đầu đuôi sự việc :
– Đầu tiên …. rồi thế này … thế này …
Nghe xong, Lan vỗ vai nó nói :
– Bạn thân mến cậu thảm rồi, cậu đối với hắn như vậy thì toi rồi, cậu to gan chọc giận con cọp hung dữ đó thì,yên tâm tớ sẽ là người đầu tiên đưa tiễn cậu và là người đầu tiên báo tin dữ cho mẹ cậu .
Nó túm cổ con bạn trước khi ai đó định vọt đi, hai đứa nó nhìn nhau cười, cố gạt mọi lo lắng .Cái giọng điệu hài hài muốn làm nó tức điên cho quên vụ này đây mà đúng là nhóc này muốn làm nó cười, đùa hơi quá đáng quá .
– Này, đừng buồn nữa, dù sao chuyện gì đến sẽ đến có tránh cũng không được, lần này tớ nói thật nếu đứa nào dám làm cậu tổn thương thì tớ là người đầu tiên cho hắn một trận nhớ đời .Vui lên đi, buồn mà chi cho thêm sầu, vui ngày nào hay ngày đó .
Ô, thế là nó bị dính vào dân anh chị trong trường rồi, rõ là cái số đen như mực, làm gì cũng không suốn sẻ cả . Chán nản mở cặp thì nó thấy một tờ giấy rơi ra :
“Hôm nay 12h trưa mẹ bay rồi, ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe, lo học rồi qua bên này với mẹ, không phá phách như ở nhà đâu đấy. Đừng ra tiễn mẹ, đừng lo cho mẹ .”
Mẹ
Tại sao mẹ lại không cho con đi cùng, cũng không nói rõ khi nào đi lúc ở nhà với con. Nếu con không thấy mảnh giấy thì sẽ không được tiễn mẹ đi rồi . 1 tiếng rười nữa là mẹ bay, tan học nếu chạy nhanh có thể đưa quà của mình cho mẹ không nhỉ ?
Reng! Chuông báo tan học, nó xách cặp chạy như bay ra cửa hàng gần đó, phải mua quà tiễn mẹ mới được . Sau một lúc cân nhắc nó lấy trên giá một cái khăn quàng cổ rất đẹp, mềm bằng len màu nâu và hai cuốn sổ ghi chép to tướng. Mẹ nó tài giỏi, xinh đẹp, mạnh mẽ nhưng hay quên thế nên một cuốn sổ là khá cần thiết . Đẩy cửa lao ra ngoài đúng lúc một người bước vào, thế rồi chuyện gì đến cũng đến …bộp … nó va vào người nó ngã lăn ra, hộp quà trên tay rơi xuống lăn lông lốc. Nó vội vàng nhặt hộp quà, đứng dậy rồi cúi đầu nói :
– Thật xin lỗi, tôi có việc gấp nên vô ý va vào .
Sau đó không nhìn “bị hại “ lấy một cái nó lại vội vội vàng vàng leo lên taxi đến sân bay . Vì cái tính ẩu, vội vàng mất bĩnh tĩnh mà không biết đã bao nhiêu lần nó đụng phải người khác trên đường .

… Tại sân bay …
– Mẹ !!!
Nó gọi to khi thấy mẹ ở chỗ soát vé, bà quay lại nhìn nó, nó chạy tới nhanh tay đưa cho mẹ hộp quà, thở hổn hển nói với bà :
– Qùa …. quà….của …con tặng…tặng mẹ, không …không đắt đâu nên mẹ đừng … đừng la con.
Còn nhớ mỗi lần nó tặng hoa hoặc quà cho mẹ vào dịp đặc biệt là mẹ lại mắng nó xa xỉ, mua quà làm gì cho phí, mua hoa rồi cũng héo thôi. Mặc dù thế nhưng nó biết có ai đó rất vui khi nhận được những món quà của nó . Nó nhìn mẹ mỉm cười. Mẹ vuốt má nó rồi từ từ quay lưng đi vào khu vực cách ly, cố đi thật nhanh và đẩy gọng kính che giấu những giọt nước mắt hiếm hoi trên gương mặt nghiêm nghị xinh đẹp . Bất chợt nó hét lên, thật to để mẹ nghe thấy :
– Mẹ nhớ phải khỏe đấy nhá, con …con … yêu mẹ !
Bóng dáng mẹ cứ khuất dần cũng là lúc trên gương mặt nó nhòe nước, nó vốn dĩ đã không có bố bây giờ người thân duy nhất là mẹ cũng đi xa, một cảm giác bơ vơ khó tả ngập tràn trong nó .

Nó bĩnh tĩnh lấy tinh thần trở về căn nhà trống trải thì thấy một chiếc ô tô đen đậu trước cửa nhà,thật là, ai mà vô duyên đậu xe trước cửa nhà người khác vậy nhỉ ? Mặc kệ, tâm trí đâu nữa mà quan tâm .
Con bé ngốc là nó cũng không buồn để ý khi cửa nhà khi không mở toang hoác, mà ngơ ngơ bước thẳng lên phòng bỏ qua tiếng tivi đang mở và một con người đang tựa lưng vào sôpha lạ lùng nhìn nó . Nó lên phòng nằm bò ra giường lười biếng ngủ thiếp đi . Khi kim đồng điểm 16h cũng là lúc nó thức dậy, hoàn toàn tỉnh táo, thay đồ rồi mở tủ thu dọn hành lý chuyển nhà .
Lạ thay, đồ đạc của nó đâu hết trơn chỉ còn lại cái tủ trống không và bộ quần áo trong nhà tắm, phải rồi, mày điên rồi Ân Di lúc nãy tại sao nhà mày mở sẵn cửa mà mày không nhận ra, còn có tiếng tivi dưới lầu nữa . Phải chăng nhà nó có trộm, đúng rồi đồ đạc của nó mất hết rồi, bị trôm thật rồi. Tên trộm to gan, biến thái trộm gì không trộm lại trôm quần áo của bổn tiểu thư, trộm xong không đi còn mở tivi xem nữa nữa chứ, đợi chị đây xuống cho mi một trận à ?

Chương 6 : Gặp lại người quen.

Hừ, đi ăn trộm mà đi ô tô, sang gớm, tính khoe của à, nhất định là tên biến thái rồi. Tivi, máy tính không trộm lại đi trộm quần áo, rõ điên. Nghĩ rồi nó vớ cây vợt đánh golf của mẹ rón rén xuống lầu, chị đây sẽ cho em một bài học .

Trên ghế sôpha có một tên áo caro, quần jean sành điệu đang ngồi vắt vẻo, là tên trộm rồi. Nó rón rén từ từ tiến lại sau ghế, giơ cây gậy quất mạnh đống thời hét lên:
– Tên kia, mi là ai? Sao to gan dám trộm quần áo của bổn cô nương hả ? 
Tên trộm thân thủ phi phàm, bị quất một gậy chỉ khẽ rên một tiếng rồi bật dậy né sang một bên :
– Ái da, cái gì thế ???
Khi nhận ra bị đánh hắn quay lại lạnh lùng nhìn thẳng vào nó khó chịu :
– Nói lại xem nào, cô nói ai trộm mấy bộ quần áo rách của cô hả ? Cô à, tôi là người đến đón cô, nhất định cô hiểu lầm gì rồi .
Đúng lúc đó mắt nó mở tròn xoe, hắn, La Thoại Vĩ, đang ở nhà nó . Tại sao hắn lại ở đây, không lẽ tên biến thái trộm đồ là hắn(do quá bất ngờ nó đã không thèm nghe mấy lời sau cùng mấu chốt của Vĩ ), tính trả thù nên đi trộm đồ à ?Hắn nhận ra nó, cũng khá ngạc nhiên:
– Cô làm gì ở đây ?
Nó liếc hắn :
– Hỏi lạ, nhà tôi tôi ở . À, đúng rồi đồ biến thái quần áo tôi đâu ?
– Này, ai là đồ biến thái, cô ấy tự nhiên giơ gậy đánh người, quần áo của cô ở đâu thì tôi không biết. Mà quần áo của cô thì cô phải hỏi bản thân cô chứ sao lại hỏi tôi ! Ngốc thật !
– Tôi không thấy quần áo của tôi đâu cả, tự nhiên cậu lại xuất hiện ở nhà tôi cậu không lấy thì ai lấy ?
Hắn à lên một tiếng rồi cười phá lên. Còn nó không hiểu gì hết nhìn hắn không
chớp. Hắn nói :
– Nhầm rồi, người mang quần áo của cô đi là ông Vương quản gia, ông ta chuyển hành lý của cô về nhà tôi rồi. Công nhận trí tưởng tượng của cô phong phú thật .
Nó cố gắng xâu chuỗi sự việc và vắt óc suy nghĩ thì đã hiểu ra phần nào… không mà là hiểu hết rồi chứ .
Người đến đón nó mà mẹ nói chính là hắn vậy mà nó cứ không tìm hiểu sự việc nói linh tinh cả . Ân Di ơi là Ân Di, mày quê hết chỗ nói rồi . Bây giờ nhìn cái mặt nghênh nghênh của hắn nó chỉ muốn mặt đất nứt ra và nó chiu tọt xuống cái kẽ nứt đó.
Nó đứng im bất động khá lâu, trong tình thế này thì im lặng vàng, càng nói thì nó càng thêm xấu hổ thôi. Hắn nhìn mặt nó rồi hắng giọng :
– Thôi cô chuẩn bị nhanh lên, mẹ tôi chờ lâu lắm rồi đấy . Người gì mà lề mề quá. 
Trời, nghe cái giọng mà muốn đánh người quá. Nó bặm môi vào trong lấy cặp rồi khó chịu đi ra :
– Đi thôi, nhìn cái gì .À, mà này sao cậu lại vào được nhà tôi ?
– Là mẹ cô đưa chìa khóa cho tôi, có gì không ?
Mẹ là mẹ hại con, ai biểu mẹ đưa chìa khóa nhà cho hắn làm gì hại con mất mặt quá, mẹ thật quá đáng, huhu .
Chiếc ô tô màu đen lăn bánh đưa nó đến địa ngục là nhà của hắn . Chiếc xe dừng trước một căn biệt thự rộng lớn màu xám trắng rất đẹp, xung quanh biệt thự được trang trí rất công phu, sân vườn rộng rãi, giữa sân có một cái đài phun nước nhiều tầng bằng đá cẩm thạch cũng rất đẹp .
Cây cỏ trong vườn được cắt xén công phu với nhiều hình dáng lạ mắt và độc đáo, biệt thự được trang trí chi ly và cầu kì từng chi tiết . Nó thấy thật choáng váng,eo, nhà to như vầy chắc là đắt lắm, bao giờ mình mới đủ tiền mà mua được một căn hộ như vậy nhỉ?

Khi nó và hắn bước vô nhà thì một đám người từ trong nhà cung kính cúi chào :
– Cậu chủ đã về ạ, phu nhân đang đợi ở trong .
– Chào tiểu thư .

Chà, cần gì lễ phép thế không biết, nó tròn mắt nhìn còn hắn không thèm để ý bước thẳng vô trong nó vội vàng “ lon ton” bước nhanh theo hắn vào phòng bếp .Trên một cái bàn lớn bày đầy món ăn, có một người phụ nữ sang trọng, nét mặt hiền hậu đang ngồi . Hắn nói:
– Mẹ, con hộ tống cô ta về nhà đúng ý mẹ rồi đây .
À, thì ra đây là mẹ của hắn, có nghĩa là đây là bạn thân của mẹ .Nó nghĩ rồi vội cúi đầu chào:
– Cháu chào cô!
– Chào cháu, cháu là con của Thảo phải không ?
– Dạ phải .
– Ừ, phải rồi, nhìn con giống mẹ quá chừng . Dễ thương thật, con tên gì?
– Dạ, Hà Ngọc Ân Di .
– Di này, chắc cháu cũng nghe mẹ nói, từ bây giờ cháu sẽ ở đây, cứ thoải mái như ở nhà nhé.
– Vâng, cháu cảm ơn cô . À, cô tên gì ạ ?
– À, cô tên Hoa, còn thằng kia là Vĩ con trai cô . Phải rồi, hai đứa làm quen nhau đi .
Cô Hoa vừa nói vừa chỉ vào hắn, xời, bác khỏi giới thiệu con cũng biết, hắn với con ân oán sâu nặng quá mà .Tên đáng ghét đi thẳng lên lầu :
– Con lên phòng tắm đã . Mẹ và cô ta cứ nói chuyện đi .
– Thôi con đưa Di lên phòng hộ mẹ luôn thể .
Hắn nhăn mặt, khó chịu :
– Con á, mẹ kêu A Linh ấy sao lại kêu con ?

Cô Hoa lườm hắn rồi quay sang nó vui vẻ :
– Di, Vĩ sẽ dẫn cháu đến phòng mới , cháu tắm rồi xuống ăn cơm nhé, đồ đạc của
Cháu cô đã cho người chuyển lên phòng rồi . Có gì không vừa ý cháu cứ nói .
Nó ngượng ngùng :
– Vâng ạ !
Hắn đưa nó lên lầu, phòng nó ở tầng 4, chỉ vô một căn phòng đánh số 16 rồi nói :
– Đây là phòng của cô .
Rồi đi vào căn phòng đối diện phòng nó kéo sầm cửa lại . Cái tên điên, lạnh lùng, khó chịu là phong cách của hắn à ? Nó lè lưỡi rồi mở cửa căn phòng bước vào, choáng lần hai . Woa! Bên trong căn phòng trang trí tinh tế, đẹp mắt, các đồ nội thất, rèm cửa, vật dụng đều rất đẹp . Còn có rất nhiều gấu bông, tuyệt quá !

Sau đó nó đã có một bữa trưa khá ngon miệng, cũng bớt buồn và nhanh chóng làm quen với một chị người làm tên là A Linh khá xinh và vui tính . Rồi một buổi tối nhẹ nhàng ở nhà hắn cũng trôi qua nó thấy rất thoải mái trừ những lúc không may phải nhìn thấy cái bản mặt đáng ghét của hắn .


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+