Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Oan gia ngõ hẹp – Chương 17-18 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 17

Vợ chồng vợ chồng vợ chồng vợ chồng vợ chồng. . . 

Giờ khắc này, tất cả đều trở về thời kì hỗn mang thuở sơ khai, tất cả sinh mệnh đều hóa thạch đem đi hong gió, trong thiên địa chỉ còn lại có một thanh âm đang không ngừng bay lượn———- vợ chồng…

Ta ở trong lòng nghẹn ngào không nói nên lời: An công chúa, ngươi đốt tiền cho ta thiệt đi, hôm nay chết chắc rồi, không có cách nào sống sót!

Khi ta bị Lâm Nhiên lôi ra phòng làm việc đi tới đại sảnh tầng trệt công ty, ta còn vẫn duy trì biểu tình bị sét đánh ban nãy – mồm há hốc, hai mắt dại ra. Lâm Nhiên nhìn ta ghét bỏ, chau mày: “Nước miếng chảy ra kìa!”

Ách — vội vàng lấy tay áo lau lau.

“Cô ——– cô dám lấy tay áo tôi lau nước miếng ư ?!” Lâm Nhiên vẻ mặt tức giận trừng mắt ta — ách, không có ý tứ, ba hồn chín vía còn chưa quay về, tưởng tay áo ngươi là khăn mặt!

Phía sau đột nhiên truyền đến một trận cười ha ha, Lâm thiếu gia không chút nào cố kỵ hình tượng vỗ đùi cười ra nước mắt: “Ha ha ha ha, Phương Nam cô thực sự là một nhân tài a! Cô xem Lâm Nhiên biểu tình giống như bị ăn phân kìa! Tôi chưa bao giờ biết nguyên lai hắn cũng có thể có biểu tình phong phú như thế a ha ha ha!”

Trong nháy mắt, ta 囧, Lâm Nhiên khuôn mặt trắng nõn nhuộm đen thui, lại trong nháy mắt kế tiếp, cái khăn choàng đỏ rực trên cổ Lâm thiếu gia bay tới trong tay Lâm Nhiên, bắt đầu cúc cung tận tụy vệ sinh tay áo cho hắn.

Thế là, ta lại 囧, Lâm thiếu gia khuôn mặt nguyên bản cười đến rất chi thoải mái bắt đầu vặn vẹo.

“Anh ——- anh dám đem khăn choàng của tôi chùi tay áo?!”

Lâm Nhiên chùi xong sạch sẽ, đem cái khăn choàng đáng thương kia trả lại cho Lâm thiếu gia, Lâm thiếu gia giống như lâm phải đại địch vội vàng lắc mình né tránh, Lâm Nhiên bình tĩnh ung dung cười: “Cậu xem, là chính cậu chối bỏ nó nha? Tôi lấy đồ phế thải lau tay áo cũng không có gì là quá đáng”

= =+

Nguyên lai Lâm thiếu gia có khiết phích (1), Lâm Nhiên ngươi thật âm hiểm…

Ném sang một bên tên Lâm thiếu gia vẻ mặt dữ tợn, Lâm Nhiên kéo ta đi tiếp. Ta hỏi hắn:” Chúng ta đi chỗ nào a?” Hắn quay đầu lại ôn nhu cười: “Hẹn hò…”

Ta không tự chủ được sợ run cả người —- hẹn hò…?!

Vừa ra công ty, gió lạnh sắc bén như lưỡi đao từng đợt thổi qua, ta liền đem áo khoác trên người cởi ra trả lại cho Lâm Nhiên, hắn liếc mắt ta: “Cô mặc đi.”

“A?” Ta nhìn sang — trên người hắn cũng không thể xem là mặc nhiều y phục được, “Anh không lạnh sao?”

Hắn nhìn ta cực kỳ ôn nhu cười: “Chúng ta không phải là… vợ chồng sao… chỉ cần em được ấm, trong lòng anh cũng cảm thấy ấm áp…”

Ta lảo đảo thiếu chút nữa té sấp xuống đất, vuốt ve cánh tay đương nổi hết da gà da vịt, lui xa ra cách Lâm Nhiên một thước, cái cảm giác này, thiệt là ớn óc nha. . .

Đến tới đường dành riêng cho người đi bộ, ta vẫn còn chưa hoàn hồn nổi, hắn trong hồ lô rốt cuộc là bán thuốc gì a? Hay là đầu óc ta ít sử dụng nên theo không kịp ý nghĩ quỷ dị của lão nhân gia hắn?

Đang lúc quấn quýt tự hỏi, một mùi thơm nức mũi truyền đến, bao tử ta bắt đầu rì rầm réo gọi, quay đầu nhìn lại, ven đường một là một bếp than đang nướng thịt dê, chân ta như bị đóng đinh xuống đất không nhổ lên được. Lâm Nhiên nhìn nhìn ta, lại nhìn nhìn lò than, sái bước đi tới: “Ăn một chút gì đi, tôi đói bụng.”

Lòng ta vui sướng lập tức chạy tới, vươn bốn ngón tay đối với sư phụ đang nướng thịt nói: “Sư phụ, cho tôi ba xâu thịt dê!”

Sư phụ nọ nhìn ta có điểm mờ mịt, hỏi: “Mấy xâu?”

Ta 囧, lại vươn ba ngón tay nói: “Bốn xâu!”

Sư phụ cũng bắt đầu 囧.

Lâm Nhiên vươn hai ngón tay đẩy ta đương run rẩy qua một bên: “Sư phụ không có ý tứ, hôm nay đưa cô ấy ra ngoài quên cho uống thuốc, làm kinh sợ đến ông rồi.”

Sư phụ bừng tỉnh đại ngộ, vẻ mặt đồng tình nhìn ta: “Nga — không có việc gì không có việc gì, nguyên lai là đầu óc. . . Ai. . . nhìn bộ dạng linh lợi như vậy mà. . .”

Ta té ngửa, Lâm Nhiên ngươi ngươi ngươi!

Lâm Nhiên không thèm đếm xỉa ngọn lửa phẫn nộ trong ánh mắt ta, nhìn sư phụ nọ tiếp tục nói: “Cho chúng tôi hai mươi xâu thịt dê, mưới xâu thịt bò, mười xâu. . .”

Ta nghe Lâm Nhiên lùng bùng lẹp bẹp gọi một đống lớn, ngực có điểm rụt rè, nhớ tới đoạn thời gian mới vừa vào công ty cùng hắn ăn tối ta phải xuất tiền túi, ta khẩn trương túm túm góc áo hắn: “Cái kia. . . Lâm tổng a, hôm nay tôi chỉ mang có ba đồng tiền a. . .”

Lâm Nhiên khinh bỉ liếc mắt ta: “Ý của cô là — tôi đường đường một tổng giám đốc của công ty lại không có tiền ăn quán ven đường?!”

Ta 囧, được rồi ta làm tổn thương đến tự tôn của ngài, ngài coi như ta cái gì cũng chưa từng nói đi!

Dù sao ta cũng yêu nhất ăn cơm chùa, nếu Lâm Nhiên nói bữa cơm này hắn mời, ta đương nhiên thoải mái mở rộng bao tử liều mạng ăn lấy ăn để, ăn xong đống thức ăn Lâm Nhiên gọi ta lại vẫy sư phụ nọ kêu thêm một đống lớn, tới lúc sư phụ mang cho chúng ta một khay thịt xâu lại, đầu tiên là vẻ mặt đồng tình nhìn ta, sau càng thêm đồng tình nhìn Lâm Nhiên nói: “Ai. . . Cậu chắc cũng vất vả lắm nhỉ? Đầu óc đã không được tốt lại còn ăn nhiều như vậy. . .”

-_-#

Ta xem Lâm Nhiên đeo lên nụ cười Mona Lysa đối với sư phụ gật đầu: “Đúng vậy, không có biện pháp a, ai bảo tôi gặp phải cô ấy. . .”

Được rồi. . . Dù sao cũng cũng đã gán cho ta đầu óc bất hảo, giờ thêm tham ăn hạng nhất có xá gì, ta rất bình tĩnh không nhìn bọn họ tiếp tục vùi đầu ăn điên cuồng.

Chờ ta rốt cuộc ăn no vỗ vỗ cái bụng tròn xoe cảm thấy cực kì mỹ mãn, trên bàn đã vun lên một cái núi nhỏ đầy que xiên. Lâm Nhiên vẻ mặt thâm trầm nhìn chằm chằm ta: “Phương Nam a, cô tuổi gì vậy?”

Ta vuốt ve dạ dày buồn bực đáp: “Tuổi rồng a, làm sao vậy?”

Lâm Nhiên sờ sờ cằm: “Sai a, sai a. . . Cô rõ ràng phải cầm tinh con heo mới đúng. . . Mẹ cô khẳng định là sinh non!”

Ặc! Không ngờ mẹ ta chính là một nhân tài nha, sinh non cũng có thể non tới vài năm!

Ta không có nghe thấy ta không có nghe thấy ta cái gì cũng không có nghe thấy. . .

Lâm Nhiên cười xì một tiếng, hướng sư phụ hô: “Sư phụ, tính tiền!”

Sư phụ nọ “ân” một tiếng, sau đó đem hóa đơn đưa cho Lâm Nhiên, lại nhanh chóng trở lại nướng thịt. Ta len lén trộm nhìn con số trên tờ giấy, trong lòng có điểm hổ thẹn. Lâm Nhiên nhìn ta khơi lên một nụ cười ý tứ bất minh: “Chậc chậc, ăn quán ven đường cũng có thể ăn tới con số này, Phương Nam, cô quả thực là tuổi heo mà.”

Tia hổ thẹn bé nhỏ nọ biến mất không còn dấu vết, xí, còn nói ngươi là tổng giám đốc gì chứ, thật nhỏ mọn!

Lâm Nhiên bày ra một bộ không thèm tính toán với ta, vươn tay nói: “Đưa áo khoác cho tôi, tôi lấy ví tiền.”

Ta nhanh nhẹn cởi áo ra đưa cho hắn, hắn thò tay vào túi móc lấy ví, bỗng mặt biến sắc, lại đổi sang túi khác mò mẫm, lục tung hết túi này tới tui kia… Chờ hắn đem toàn bộ túi áo khoác lộn ngược hai lần, ta rốt cuộc nhịn không được nghi hoặc hỏi hắn: “Sao vậy?”

Lâm Nhiên mặt đen nghiến răng nghiến lợi trừng mắt ta: “Ví, tiền, không, thấy, nữa!”

Ta sửng sốt, trong lòng dâng lên một loại dự cảm bất hảo, cẩn thận nhìn qua: “A, cái kia, sao lại. . . không thấy?”

Lâm Nhiên âm trầm cười khan hai tiếng: “Áo khoác mặc trên người cô. . . Cô nói, thế nào lại không có đây?”

Má ơi! Lẽ nào là ta làm rớt mất ví tiền của Lâm Nhiên ?!

“Cái kia. . . Trong ví của anh có rất nhiều tiền sao?”

“Hừm, tiền thì không nhiều lắm, một hai ngàn mà thôi. . . Chỉ là card. . . Không sai biệt lắm khoảng một tá!”

Chân ta mềm nhũn thiếu chút nữa lăn xuống gầm bàn. Một hai ngàn đồng, một tá thẻ ATM. . . Thần của ta a! Không phải tổn thất này muốn ta phải bồi thường chứ? ! Bữa cơm chùa coi như toi công rồi!

Lâm Nhiên hai tay khoanh trước ngực, nhướng mày nhìn ta: “Cô nói, nên làm cái gì bây giờ?”

“Cái kia. . .” Ta nhìn sư phụ còn đang bận nướng thịt, cẩn thận tiến đến trước mặt Lâm Nhiên, “Chúng ta cần phải giải quyết vấn đề trước mắt a. . . Ví tiền của anh đã không có, trên người tôi lại chỉ còn ba đồng, ăn nhiều thịt nướng như vậy, làm sao bây giờ a?”

Lâm Nhiên nguyên bản vẻ mặt tràn đầy đắc ý bỗng cứng đờ, rốt cuộc cũng ý thức được nguy cơ lớn nhất trước mắt chúng ta.

“Cái kia. . .” Ta nghiêng đầu sát vào hắn, “Nếu không, chúng ta thừa dịp ông ta không chú ý, chạy nhanh đi. . .”

“Cái gì?! Cô muốn tôi ăn quỵt ư? !” Lâm Nhiên gào một tiếng, xung quanh mọi người đều rào rào nhìn qua, nhất là sư phụ đang nướng thịt hồ nghi nhìn chằm chằm chúng ta, ánh mắt sắc bén thật y chang như hai thanh đao a.

Ta chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, vội vã cúi thấp đầu né tránh ánh mắt sắc bén của quần chúng: “Lâm tổng ngài nói nhỏ chút đi Cũng không phải ăn không trả tiền, chỉ là trước tiên chúng ta chạy trốn, quay về nhà cầm tiền trở lại trả cho người ta mà thôi!”

Lâm Nhiên khinh bỉ nhìn ta, từ trong lỗ mũi hừ một tiếng: “Không được! Nói giỡn sao! Đường đường Lâm Nhiên tôi mà phải đến nông nỗi đi ăn quỵt ư? ! Cô cho tôi là cái gì a? ! Không nên đem tiêu chuẩn của tôi đánh đồng với tiêu chuẩn của cô!”

“Hảo hảo hảo, ” ta vội vàng xua tay trấn an tự tôn của Lâm Nhiên, “Tiêu chuẩn của ngài đời này tôi cũng theo không kịp. . . Vậy, lúc này làm sao bây giờ a? Dù sao tôi ở chỗ này chỉ quen biết mỗi mình An Hảo, mà cô ấy hiện tại đang bận hẹn hò, lấy thái độ làm người của nàng ta tuyệt đối sẽ không đoái hoài tới lời cầu cứu của tôi đâu. Nếu không, hay là anh gọi thư kí tới trả tiền?”

Gương mặt Lâm Nhiên tối sầm lại: “Không được! Loại chuyện mất mặt này cô còn muốn để bao nhiêu người biết?!”

Ta 囧, Lâm đại tiên nhân, ngài muốn sĩ diện cũng phải xem tình huống có được hay không. . .

“Vậy. . . Làm sao bây giờ a?” Ta buông tay, không có biện pháp.

Lâm Nhiên nhíu mày suy nghĩ một chút: “Ân, đem cô thế ở chỗ này, tôi trở lại lấy tiền.”

Ta cả kinh, không phải chứ! Lỡ như ngươi không trở lại thì sao? ! Vừa định kháng nghị, chỉ thấy Lâm Nhiên ngoắc ngoắc sư phụ nướng thịt vẫn hoài nghi nhìn chằm chằm chúng ta nãy giờ lại, chỉa chỉa ta, hiên ngang lẫm liệt nói: “Không có ý tứ, ví tiền của tôi bị mất, tôi để cô ta ở chỗ này, trở lại lấy tiền, ông xem như vậy được không?”

Sư phụ nọ sửng sốt, sau đó phẫn nộ vỗ bàn: “Tốt! Không có tiền cũng dám tới, tôi xem tiểu tử cậu trông cũng sáng sủa, thế mà lại ăn quỵt ư? !”

Ta run run, thiếu chút nữa nằm úp trên mặt đất, quay đầu nhìn Lâm Nhiên, quả nhiên, khhôn mặt đều tái xanh rồi!

“Tôi không có ý định không trả tiền, không phải nói rồi sao, thế cô ta ở chỗ này, tôi trở lại lấy tiền. . .”

“Còn nói không phải ăn quỵt? !” Sư phụ nọ lại vỗ bàn, ta lại run run, sư phụ ơi, cái bàn của ngài cũng không chắc lắm đâu, vỗ nữa có thể sụp đó! Sư phụ chỉa vào người ta, nhìn Lâm Nhiên nói: “Cậu đem một kẻ ngu si như thế để ở đây, tôi nào biết được cậu còn có thể trở về hay không? ! Vạn nhất hôm nay cậu muốn vứt bỏ cô ta thì sao? Cô ta ăn nhiều như vậy, cậu muốn hại chết tôi có đúng hay không? !”

-_-#

Sư phụ, không cần ngài mắng chửi người như thế nha. . .

Nhìn đối diện Lâm Nhiên, ân, sắc mặt đã chuyển từ xanh sang tím ngắt.

Qua hơn nửa ngày, Lâm Nhiên mới từ kẽ răng nghiến ra một câu: “Không phải là. . . muốn đem tôi thế ở chỗ này để cô ta trở lại lấy tiền sao? !”

Sư phụ nọ lại vỗ một chưởng lên cái bàn ọp ẹp chịu không nổi sức nặng: “Vậy cũng không được! Một kẻ ngu si đếm số cũng tính không xong, sao tôi biết được cô ta có thể mang tiền tới hay không? !”

-_-#

Ta đi chết ta đi chết đây, ta cái gì cũng không nghe thấy hết…

“Vậy ông muốn như thế nào? !” Lâm Nhiên cũng nổi giận.

“Còn thét to ư, ăn không trả tiền còn dám hùng hổ như thế? !” Sư phụ nọ xắn tay áo lên, càng điên tiết hơn.

Ta vội vã tiến lên chắn trước mặt sư phụ cười làm lành: “Cái kia. . . Sư phụ a. . . Chúng tôi cũng không phải cố ý không mang tiền, thế nhưng hôm nay quả thật là ngoài ý muốn a, trước tiên xin ngài bớt giận. . .”

“Hừ! Kẻ ngu ngốc như cô thật ra còn có thể giảng vài câu tiếng người. . .”

Ặc! Sư phụ, không ngờ ngài có tài như vậy, một câu mắng hai người. . .

Ngay lúc chúng ta bên này cãi lộn ầm ĩ, đột nhiên một thanh âm ôn nhuận phía sau lưng ta vang lên: “Phương. . . Nam?”

Chú thích:

(1) “khiết phích”: bệnh thích sạch sẽ thái quá.

 

Chương 18

Thanh âm trầm thấp ưu nhã như tiếng đàn cello, cái tên vốn ngang phè của ta được hắn gọi, lại có cảm giác ngàn hồi trăm chuyển khiến lòng người xốn xang…

Ta cứng ngắc chôn chân tại chỗ, chậm chạp không dám quay đầu lại. Bởi vì trong trí nhớ của ta, người có thể gọi tên của ta êm tai như vậy chỉ có một, mà lúc này đây, ta không dám quay đầu lại xác nhận — ta sợ, chỉ là huyễn thính của mình mà thôi.

Thẳng đến khi người đó đứng trước mặt ta, bóng người trải dài xuống đất, hắn khẽ cười một tiếng, nói: “Thật là em rồi, thế nào, không nhận ra anh sao?”

Ta chậm rãi ngẩng đầu, liền đối diện với một đôi mắt đang mỉm cười. Nhiều năm qua đi như vậy, hắn dĩ nhiên vẫn một bộ dáng như in trong trí nhớ, nụ cười ấm áp, trong suốt lại tinh khiết, chỉ là khí chất thêm một phần thành thục cùng chững chạc. Ta sửng sốt nửa ngày, rốt cuộc nỗ lực khẽ động khóe miệng nở ra một nụ cười: “Ha ha, Tô Viễn a, thật tình cờ, lại gặp anh ở chỗ này.”

Tô Viễn cũng gật đầu mỉm cười nói: “Ân, thật là trùng hợp, em bây giờ thay đổi rất nhiều a, thiếu chút nữa không nhận ra.”

Ta cười gượng một tiếng, hỏi: “Anh về nước lúc nào?”

“Có hơn hai tháng rồi. Em với An Hảo sao nghỉ đông cũng không về nhà vậy?”

Ta ngẩn ra, lại cười khan hai tiếng: “Cái kia. . . Cái kia. . . Bọn em đi tìm việc làm. . .”

Tô Viễn gật đầu: “Không trách được hiện tại thấy em trưởng thành thật nhiều, nguyên lai là đã đi làm.”

Ta vừa định mở miệng nói, Lâm Nhiên bỗng tiến lên chắn ở giữa ta cùng Tô Viễn, nhìn hắn từ trên xuống dưới quan sát kĩ càng một phen, cau mày quay đầu lại hỏi ta: “Đây là hòa thượng ở miếu nào?”

Ta cứng đờ mặt, hung hăng trừng mắt Lâm Nhiên, kéo hắn đứng qua một bên, lại cười cười với Tô Viễn: “Cái kia, anh tới thành phố A có chuyện gì sao?”

“Ân, có chút công việc. Được rồi, cho anh số điện thoại của em, có thời gian hẹn em tới chỗ nào đó cùng nhau ăn một bữa cơm.”

Ta gục gặc như gà con mổ thóc, vừa muốn mở miệng trả lời, Lâm Nhiên tiến lên nắm lấy tay ta kéo sang một bên: “Không có ý tứ, vì phòng ngừa bí mật của công ty bị tiết lộ, nhân viên công ty tôi cùng nhân viên công ty khác tiếp xúc, là có hạn chế!”

-_-#

Hồ ngôn loạn ngữ! Ta làm gì có nghe nói qua quy định này! Hơn nữa, ta mỗi ngày ở công ty hết ăn lại uống, có cái bí mật gì có thể để cho ta biết chứ.

Ta trợn trắng mắt không nhìn Lâm Nhiên, vội vàng đọc cho Tô Viễn một chuỗi số, hắn lưu lại, sau đó gọi sang điện thoại ta, ta cũng lưu số của hắn.

Nhìn chúng ta đứng một bên thong thả ôn chuyện, sư phụ nướng thịt không kiên nhẫn nổi, chỉa vào người của ta hỏi Tô Viễn: “Vậy thì, tôi nói vị tiên sinh này a, ngài biết cái cô ngốc này phải không?”

Tô Viễn sửng sốt, có chút buồn cười nhìn ta, gật đầu: “Ân, tôi biết.”

“Nga. . . Vậy trên người cậu có mang tiền không a?”

“Ách, có mang.”

“Thật tốt quá!” Sư phụ kích động “ba” một tiếng vỗ lên cái bàn nhỏ, sau đó vươn tay, “Đưa tiền đây!”

Ta 囧, sư phụ à, tư thế của ngài thật có phong cách thổ phỉ thời cổ đại nha!

Nhìn Tô Viễn ánh mắt nghi hoặc, sư phụ chỉa chỉa ta cùng Lâm Nhiên: “Hai người kia muốn ăn quỵt! Nếu biết thì thay bọn họ trả tiền cho tôi đi!”

Lâm Nhiên vừa nghe, nhướng mày: “Ai nói chúng tôi muốn ăn quỵt? Tôi không phải nói để cô ta ở chỗ này chờ tôi trở lại lấy tiền sao? !”

Ta thấy chiến tranh lại sắp bùng nổ liền vội vã kéo Lâm Nhiên lại, Tô Viễn nhìn ta ôn nhu cười, sau đó vươn tay sờ sờ đầu ta: “Lớn như vậy rồi, sao thói quen ra ngoài không mang theo tiền còn không có sửa đây?”

Sống mũi thấy cay cay, đột nhiên nhớ tới lâu thật lâu trước kia, một ngày nào đó, ta đi tới một quán ven đường, ăn xong mới phát hiện trên người không mang tiền, vừa định chuồn thì bị ông chủ bắt được, đang lúc ầm ĩ cãi nhau, một thanh âm trầm thấp uyển chuyển nói: “Tôi trả cho cô ấy.”

Lúc Tô Viễn mới ra nước ngoài, ta mỗi ngày đều suy nghĩ, khi ta lần thứ hai gặp lại Tô Viễn, sẽ là tình cảnh gì.

Ta trở thành bạch cốt tinh hăng hái, hắn trở thành tinh anh trong giới thương nghiệp nói cười điềm đạm, sau đó chúng ta trong một lần hợp tác gặp mặt, hai bên mỉm cười gật đầu?

Hoặc là ta đã làm mẹ, hắn cũng làm chồng người ta, ta nắm tay con mình, hắn lại ôm vai vợ, đứng ở đầu đường yên lặng nhìn nhau?

Mà có lẽ, cuộc đời này cũng chẳng có ngày gặp lại… khi ta trở thành một bà lão tóc bạc, ngồi trên xích đu chậm rãi xem sách, mỉm cười nhớ lại một thiếu niên có nụ cười ấm áp như xuân phong?

. . .

Ta huyễn tưởng nhiều tràng cảnh như vậy, duy độc không ngờ, chúng ta một lần nữa gặp mặt, không ngờ lại là phương thức hệt như vậy  — ta ăn quỵt, hắn thay ta trả tiền.

Tô Viễn tiếp điện thoại, sau đó cười nhìn ta khoát khoát tay nói: “Anh còn có chút việc, hôm nào sẽ tìm em với An Hảo.” Ta gật đầu, nhìn hắn lên một chiếc xe đậu ven đường, rồi mất hút giữa biển người.

Lâm Nhiên ở bên cạnh “hừ” một tiếng: “Đừng xem nữa! Tròng mắt sắp rớt ra rồi kìa! Thật không có tiền đồ!”

Ta không nhìn hắn, cũng sắp tới giờ đi làm, hai người liền quay về công ty. Dọc theo đường đi ta vẫn trầm mặc. Lâm Nhiên cũng không nói gì, chúng ta cứ như thế đều tự nghĩ chuyện của mình mà trở về công ty.

Cả buổi chiều, ta cũng không biết mình đã làm gì, chỉ là một mực bận rộn, bận đến mức ta đều sắp quên đi mình là ai.

Buổi chiều tan tầm, ta không về thẳng nhà mà đi đến hồ nước phun ở quảng trường trung tâm ngồi thật lâu. Mùa hè tới, ở đây sẽ có rất nhiều bồ câu, cũng sẽ có rất nhiều người đem bánh mì đút cho bồ câu, chúng nó cũng không sợ người, thậm chí còn có thể đậu trên tay người ta tranh nhau ăn… Thế nhưng hiện tại quảng trường rộng lớn lại vắng vẻ ảm đạm. Tuy rằng đã là mùa xuân, thế nhưng bởi nhiệt độ đột nhiên hạ xuống, khí trời vẫn rất lạnh.

Khi ta rốt cuộc cũng kéo lê hai chân về đến nhà thì đã hơn bảy giờ tối. Vừa mới mở cửa ra, chợt nghe thấy một trận cuồng tiếu đinh tai nhức óc, ta lại càng hoảng sợ, nhìn bóng lưng hai người trong phòng khách ngã trái ngã phải thật lâu cũng không hoàn hồn nổi.

Bọn họ rất bình tĩnh đều phất phất tay với ta, sau đó quay đầu nhìn TV cười ầm ầm. Trên TV là Tiểu Tân – bút sáp màu ta yêu thích nhất đang vén váy một cô gái rất đẹp mê đắm nói: “Da thật trắng a. . .”

Ta vươn tay run rẩy chỉ vào cái thân ảnh trang điểm xinh đẹp kia, hỏi: “Vì sao, vì sao Lâm thiếu gia lại ở chỗ này? !”

An Hảo xoa bụng quay đầu lại nói: “Nga. . . hôm nay vốn tưởng đem y phục với tiền cho ngươi, kết quả Lâm chim công nói ngươi hẹn hò rồi, vì vậy ta không tới.”

“Sau đó, ta cùng An công chúa ‘nhất kiến như cố’ (1), ‘tinh tinh tương tích tương kiến’(2), ‘Tâm đầu ý hợp’ hận sao lại gặp nhau muộn như thế!” Lâm thiếu gia bổ sung nói.

“Đúng đúng đúng,” An công chúa dùng sức gật đầu, “vì vậy ta quyết định đem bang phái hai chúng ta mở rộng thành bang ba người!”

Ta ngất, đây là mớ lộn xộn gì chứ. Bất quá hai người này đều tự kỷ có thừa, quả thực là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã mà!

Thấy ta vẻ mặt hắc tuyến, Lâm thiếu gia đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, vỗ vỗ vai ta nói: “Ta biết, một người không có ưu điểm gì như ngươi (3), thấy bên cạnh mình lại có thêm một người quang mang bắn ra bốn phía như ta, tâm lý chắc chắn cảm thấy rất áp lực, thế nhưng ngươi yên tâm, ta nhất định nỗ lực làm được như An công chúa, khẳng định sẽ không kỳ thị ngươi!”

-_-#

Ta van ngươi, An công chúa cũng đã rất kỳ thị ta rồi. . .

Lâm thiếu gia lại mở miệng: “Được rồi, hôm nay ngươi với Lâm Nhiên đi ra ngoài ăn, tiền cơm ngươi trả đúng không? Ha ha, Lâm Nhiên khẳng định không biết giấu mặt vào đâu! Dĩ nhiên lại ra nông nỗi để phụ nữ trả tiền cơm!”

Tiểu tử a, tại thật lâu trước kia hắn cũng đã như thế, mà một điểm cũng không cảm thấy mất mặt. . .

Nghĩ tới nghĩ lui, không đúng nha, ta nghi hoặc hỏi: “Vì sao ngươi biết hôm nay nhất định là ta trả tiền a?”

Lâm thiếu gia đắc ý hất hàm: “Bởi vì — ví tiền của hắn trong tay ta!” Nói xong từ trong túi móc ra một cái bóp da màu đen rung đùi đắc ý nói tiếp, “Kỳ thực ta cũng không phải cố ý muốn lấy, bất quá gần đây học ảo thuật đang luyện tập nhanh tay lẹ mắt, cho nên lúc lấy áo khoác của hắn cho ngươi mặc bất giác thuận tay nhón lấy ví tiền của hắn thôi. . .”

Ngươi ngươi ngươi ngươi, ngươi cái tên mượn gió bẻ măng thật đúng là hại chết ta. . .

An công chúa tiến lên lôi kéo ta đẩy vào phòng bếp: “Nhiều lời vô ích a, Phương Nam Nhân, hai chúng ta đều chưa có ăn, ngươi nhanh lên một chút làm món gì đi.”

Ta ngất, sao An công chúa lại mang về một tên ăn cơm chùa chứ! Chờ ta thật vất vả nấu được hai món mặn một bát canh, An công chúa cùng Lâm thiếu gia sớm đã gào khóc kêu rên thảm thiết.

An công chúa gắp một lát khoai tây chiên, bĩu môi: “Thiếu giòn.”

Lâm thiếu gia gắp một miếng thịt kho cà, nhíu mày: “Quá béo.”

Hai người song song uống một ngụm canh bí đao: “Không ngọt.”

Ta nổi giận! Hừ, hai người các ngươi ăn chùa mà còn dám chê bai như thế!

Cho dù lòng đầy bất mãn, thế nhưng đôi đũa của hai người một chút cũng không dừng lại, dùng một loại tư thái cực kỳ ưu nhã như hái hoa, rồi lại dùng tốc độ kinh người không thể tưởng tượng nhanh chóng tiêu diệt hết thức ăn trên bàn, chờ ta dọn dẹp bếp núc xong xuôi lại nhắc ghế ngồi xuống chuẩn bị ăn, chỉ còn lại có cái bàn không. . . Ta rốt cục khắc sâu nhận thức vì sao hai người này lại ‘nhất kiến như cố’. . .

Khó khăn lắm mới hầu hạ bọn họ cơm no rượu say, Lâm thiếu gia quần áo nón mũ chỉnh tề cười tủm tỉm nói hắn phải về nhà, An công chúa sung sướng ngoắc tay nói trở lại ăn a, Lâm thiếu gia gật đầu cười nhìn ta giơ ngón tay dặn dò: “Ân, nhớ kỹ khẩu vị ta tương đối nhạt, chén đũa ta phải rửa riêng phơi nắng ba lần, ta thích ăn thịt kho tàu, canh cá trích đậu hũ, . . .”

-_-#

Ta đột nhiên nhớ lần đầu tiên ta cùng An công chúa gặp mặt, nàng lê hoa đái vũ nhìn ta phun ra một tràng tên đồ ăn vặt mà nàng thích, cho nên, ta càng nhận thức sâu sắc thêm 1 tầng lý do mà hai người này ‘nhất kiến như cố’. . .

Ngươi tưởng ta là osin miễn phí hay sao vậy. . . Thỉnh ngài nghìn vạn lần không cần trở lại, nghìn vạn lần đừng có trở lại. . .

Khi trong nhà chỉ còn lại ta cùng An Hảo, nàng liền mở TV xem đĩa Tiểu Tân – bút sáp màu, thấy ta đứng ở một bên, vẫy tay gọi ta ngồi xuống xem chung. Ta do dự thật lâu, mới mở miệng nói cho nàng: “Ngày hôm nay. . . Ta gặp Tô Viễn.”

An Hảo sửng sốt, dường như có điểm mất hồn hỏi: “Tô Viễn…nào??”

Ta trầm mặc nhìn nàng, qua nửa ngày, nàng mới lắp bắp: “Ngươi nói. . . Tô Viễn? ! Ngươi. . . hôm nay gặp hắn sao? !”

Ta gật đầu: “Ân, hôm nay ra ngoài ăn với Lâm Nhiên gặp mặt hắn.”

Sau đó chúng ta đều trầm mặc, tự cúi đầu không biết nên nói cái gì, chỉ còn lại âm thanh ồn ào từ TV quanh quẩn khắp phòng.

Nhiều năm như vậy chưa từng nhắc tới tên này, mỗi khi có chuyện liên quan đến hắn, hai chúng ta luôn luôn ngầm ý quên hắn đi, ngay cả kì nghỉ đông trên QQ biết được tin hắn sắp về nước, ta cùng An Hảo cũng cực kỳ ăn ý đều tự tìm việc làm mà không có nhà.

Nói cũng không thể nói, nghĩ cũng không thể nghĩ, chạm đều không thể chạm vào. Bởi vì, cái kia tên là một điều cấm kỵ trong hồi ức chung của ta và An Hảo, một ngày nào đó chạm đến, sẽ dời sông lấp biển.

Thế nhưng hôm nay, người ấy, hắn đã trở về.

Chú thích:

(1) Nhất kiến như cố (一见如故): lần đầu gặp mặt mà như bạn cũ lâu năm.

(2) Tinh tinh tương tích tương kiến (惺惺相惜相见): cái nì không hiểu lắm a!

(3) Từ giờ cho Lâm thiếu gia xưng hô với PN và AH là “ta-ngươi”, chính thức thành bang ba người ^^!

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+