Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Oan gia ngõ hẹp – Chương 19 – 20 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 19 : Người quen – Bí mật giấu kín 1

Một ngày trong kì nghỉ đông ở nhà sau khi thi, bất chợt Bảo gõ cửa phòng nó trên tay là một hộp quà xinh xinh màu hồng rất bắt mắt . Bảo nhìn nó dịu dàng rồi nói:
– Qùa giáng sinh Bảo tặng Di. Giáng sinh vui vẻ, đến lúc đó Bảo phải sang Thụy Sĩ đón giáng sinh với cả nhà rồi không ở đây đón giáng sinh với Di được, buồn quá. Qùa sớm cho Di đấy .
Trong ánh mắt có gì muốn thổ lộ mà sao khó nói ra, cứ lấp lửng ở cổ không tài nào thốt ra ra được, cậu muốn nói cho nó biết mà sao khó đến thế đành dùng ánh mắt dịu dàng nhìn nó trìu mến . Nhìn nó ngạc nhiên mắt mở to, gò má ửng hồng nhìn cậu thật sự trái tim không khẽ rung lên vài nhịp, rất muốn nắm lấy bàn tay nhỏ đó mà nói ra .
– Cảm ơn cậu nhiều nha .
Nụ cười trên gương mặt không quá nổi bật nhưng đáng yêu, và có cảm giác rất muốn bảo vệ, thu hút người khác đó làm cái vẻ không quan tâm đến con gái dường như phá kén mà vỡ ra .
Cậu cầm lấy hộp quà và nói :
– Để mình cho Di xem .
Cậu mở hộp quà bên trong có một cái khăn choàng cổ bằng lông nhãn hiệu khá nổi tiếng, rất mềm, màu trắng tinh khiết hợp với nó, Cậu không kiềm chế được đưa tay lên quàng lên cổ nó, tinh khiết nét đẹp cùng với gương mặt không mang sầu lo quả thật khiến cậu thoải mái trong lòng . 
Nó thoáng nhạc nhiên nhưng cũng không mấy để ý lắm, cảm giác rất vui, đây là giáng sinh đầu tiên có người tặng quà cho nó, không vui sao được .

…. Chiều thứ sáu …. 

Nó y hẹn ra cây thông noel to nhất ở quảng trường thành phố chờ, ở đó có một dáng người rất cao,nó chỉ thấy cái lưngvà phía sau của cậu, cậu mặc áo phông quần jean khá đơn giản nhưng nhìn qua là biết đồ hiệu đắt tiền rồi, bên ngoài cậu khoác áo khoác da màu đen khá phong cách, lấp lánh trên tai có một cái khuyên nhỏ .

Trên người toát ra một phong thái khác thường, cậu lặng lẽ đừng đó tựa người vào xe ô tô, các cô gái đi qua không khỏi ngoái đầu nhìn lại với ánh mắt nói thế naò nhỉ, gọi là bị cuốn hút chăng? 
Nó nhìn mình bản thân mình, nó ăn mặc rất ư là bình thường đừng gần tên này ắt hẳn sẽ bị so sánh cho xem, thiệt là khổ …
Nó hít thật sâu rồi rụt rè tiến lại chạm nhẹ vào lưng cậu hỏi:
– Cậu là … ?
Người con trai đó quay lại khuôn mặt này chính là cậu “giày thể thao”, thật là cậu ta có tên có tuổi nhưng nó lại không thể nào nhớ tên cậu được. 
Nó thoáng giật mình xen lẫn ngạc nhiên :
– Ô, hóa ra cậu lại là ân nhân của tớ à? Lần trước trong nhà kho cảm ơn cậu rất nhiều, hôm ấy tớ rất sợ may mà cậu đến cứu tớ, cảm ơn nha .
Nó nói với giọng điệu tự nhiên, chân thật có chút gì đó ngộ nghĩnh, khuôn mặt bầu bầu mỉm cười rất tươi . 
Cậu ta nói:
– Không có gì . Thôi chúng ta đi chơi đi .
Nó hỏi :
– Giáng sinh cậu muốn quà gì ? 
– Không cần đâu .
Nó gạt phăng :
– Coi như đó là món quà cảm ơn của tớ cho cậu đi .
Cậu ta nghĩ ngợi một hồi rồi nhìn nómỉm cười :
– Dành cho tớ ngày hôm nay được không,đi chơi với tớ .
Nó còn chưa kịp phản ứng thì có cậu ta đã kéo tay nó đẩy lên xe ô tô . Cậu đưa nó đến một cánh đồng cỏ lau trong một ngày đông giá rét, nó thấy từng cây cỏ lau vàng vàng hơi úa nhưng vẫn giữ được nét đẹp bình dị vốn có của nó . 
Cậu trầm mặc nhìn cánh đồng rất lâu như có tâm sự gì giấu kín, nó im lặng nhìn cậu, khuôn mặt điển trai phảng phất một nỗi buồn xa xăm .
Rồi cậu đã đưa nó đi nhiều nơi, một nhà hàng nổi tiếng với các món ăn Trung Hoa rất ngon, cậu không nói gì chỉ lặng yên nhìn nó ăn .Nó nhìn cậu và nhoẻn miệng cười, dường như cái thành kiến về con gái của cậu đã dần được xua tan bởi một người con gái dễ thương, ngây ngô ngồi bên cạnh cậu lúc này .
Rồi nó và cậu cùng đến một nơi rất yên tĩnh trầm mặc trong thành phố mà nó chưa từng đến bao giờ nơi đó có một cái hồ và nhìn ra xa là quang cảnh một khu rừng mùa đông tuyệt đẹp. 
Nó hết “ a” rồi lại “ô” trước những gì mình thấy ở đây, trong lòng tràn ngập một niềm mong ước được dạo chơi trong khu rừng phía xa đó . Rồi lại trầm trồ thích thú khi thấy căn nhà nhỏ xinh xinh trên một gốc cây cổ thụ, vui vẻ khi chơi các trò chơi nơi công viên giải trí .

Kết thúc một ngày vui vẻ, cậu đưa nó bước xuống, vẫy tay chào cậu :
– Chào cậu, hẹn gặp lại . Mà tớ thấy hình như cậu dành cho tớ một món quà chứ không phải là tớ dành cho cậu một món quà đâu .
Cậu dùng ánh mắt dịu dàng trầm ấm chưa từng có nhìn nó :
– Dù là ai tặng quà cho ai thì chúng ta cũng đã rất vui, như thế với tớ là đủ rồi .Cậu mau vào nhà đi, trời lạnh lắm .

Đáp lại cậu vẫn là nụ cười ngây ngô của nó, hình ảnh nó bước vào nhà cậu lặng lẽ nhìn theo như một bức tranh mùa đông thật đẹp, trước một cái cây già rủ bóng và khung cảnh như tranh vẽ .

Tất cả Vĩ đều nhìn thấy, cậu dõi mắt vào nụ cười của nó, nụ cười đó sao làm trái tim cậu xao động đến thế, nhưng cái nỗi khó chịu xuất hiện trong đầu cậu lúc này là tại sao nó lại cười với thằng cha Hạo Vũ của Thiên Long Hội, cái hội thù địch với Thiên Vũ Hội của cậu . 

Cảm giác khó chịu cứ lớn dần lên trong lòng chỉ muốn chạy xuống hỏi cho rõ ràng với nó nhưng nghĩ kĩ lại nó và cậu có là gì đâu, hơn nữa nó còn căm ghét cậu biết bao nhiêu …


Chương 20 : Bí mật giấu kín 2

Noel đến thật bất ngờ, ngày hôm đó cô Hoa lại trong nghề nghiệp “ông tơ bà nguyệt” xe duyên cho con trai của mình và nó . Cô ra lệnh cho nó và hắn đi chơi không được về nhà trước 10 giờ tối, đây phải gọi là bà mẹ kì lạ nhất mà nó được biết nha .
Nó mặc một cái váy không quá ngắn màu hồng đi một đôi giày búp bê màu hồng trằng và áo khoác ngoài ngắn màu trằng, không hề trang điểm nhưng vẫn thấy được nét đẹp thuần khiết của nó thể hiện qua nụ cười tươi trên môi .

Hắn lo lắng nhìn vào điện thoại, Thiên Kì gửi tin nhắn rủ cậu đi khu trung tâm chơi . Cậu do dự rồi nhắn lại : “ Mình bận, hôm nay không thể đi cùng cậu được! Xin lỗi cậu”
Bên kia, có một cô gái vẻ đẹp yêu kiều đọc tin nhắn mà không khỏi chút hụt hẫng, cô muốn đi chơi với cậu trong cái ngày lễ này vậy mà cậu lại bận, buồn quá .
Lương Minh, bạn Thiên Kì kéo cô ra khỏi cái ghế xoay trong phòng lôi đi khu vui chơi và nói :
– Hừ, cái tên bất lương đó không đi với cậu thì Minh Minh này đi với cậu , không việc gì phải ủ dột như thế, nhanh nhanh ngồi dậy đi cùng tớ .
– Rồi, rồi đi tớ đi với cậu . 

Trên đường đến công viên vui chơi của thành phố, nó cùng hắn im lặng trên xe không nói gì, tại vì hắn cứ ngồi nhìn điện thoại nét mặt lạnh tanh không nói gì .
Vào công viên nó và hắn chơi trò chơi,nó đề nghị :
– Này cậu chọn trò chơi đi .
Mắt hắn chợt sáng lên rồi nhìn nó với ánh mắt gian xảo khó tả :
– Đó là cô nói đấy nhé, tôi chọn .
Đang khó chịu được rồi chơi tàu siêu tốc . Nó hối hận không kịp nữa rồi, nhìn khuôn mặt lạnh tanh không biểu cảm của hắn nó muốn đổi không khí nên mới ngu dại giao trứng cho ác như vậy, hic nó muốn đánh vào mặt mình quá .
Bên ngoài khu chơi trò siêu tốc hắn cứ kéo nó vào còn nó sống chết nhất mực không vào :
– Tôi … không chơi , có chết cũng không chơi đâu .
Hắn bằng mọi biện pháp đã lôi được nó vào bên trong, ngồi vào chỗ ngồi thắt dây an toàn nhưng nó vẫn không ngừng lo sợ, bởi vì nó đặc biệt sợ độ cao . 
Không làm gì được nó chỉ biết dùng ánh mắt “sát thủ” nhìn chằm chằm vào Thoại Vĩ, cái nó nhận được chỉ là cái điệu cười khẩy siêu vô duyên của hắn, thiệt là tức chết mà .
Cài dây an toàn rồi mà tim nó vẫn nhảy tanggo trong lồng ngực, sợ toát cả mồ hôi rồi .

Thế rồi “ VÈO” cái xe siêu tốc chết tiệt đưa nó lên cao rồi lại thả cái phịch xuống thấp rất đột ngột, mặt nó đầu tiên là đỏ sau đó là xanh, mặt xanh rồi thành màu tím cuối cùng là trắng bệch vì sợ hãi . 
Người nó cứ lúc lên lúc xuống rất khó chịu, sợ quá đi mất, nó theo bản năng đến khuc cua quanh co phía trước vội chụp lấy tay hắn nắm rất chặt .
Trên chuyến xe những người nhát gan như nó cũng không phải là ít, tiếng hét rồi la rồi gào to vang dội, bên trong một không khí kì quái . 
Vụt, chuyến xe siêu tốc kinh dị đột ngột xuống thấp nó không do dự kéo tay hắn và sợ quá mà…. cắn …một phát thật mạnh vào tay hắn .
Hắn rất đau, giật mình nhìn nó bằng đôi mắt trừng trừng nhưng nó nào có nhìn thấy vì sợ quá nó đã nhắm tịt mắt lại rồi. Hắn đau lắm nhưng không thể gào lên được đau đớn kiềm chế dồn nén đành ứ lại ở trong miệng, rất khốn khổ!
Ra khỏi con tàu siêu tốc có thể thấy 1 nam 1 nữ lảo đảo bước ra ngoài .Nam khuôn mặt khó có thể miêu tả, không khỏi xoa xoa cánh tay có vết răng in đậm đầy đau đớn .
Nữ khuôn mặt trắng bệch không khỏi oán giận nhìn chàng trai bên cạnh với ánh mắt căm thù cực độ . Nó quyết lôi cậu vào khu có chú hải cẩu dễ thương mặc cho ai kia lạnh lùng khó chịu nhìn nó đầy coi thường . 
Nó trợn mắt giận dữ :
– Ánh mắt cậu là ý gì hả ?
Nó hôm nay to gan hỏi vặn lại hắn nữa cơ chứ .
Rồi bên trong đông nghịt người chăm chú xem màn trình diễn của chú hải cẩu đứng giữa, nó và hắn nhờ tài bon chen của nó mà kiếm được một vị trí khá đẹp trên khán đài .
Đang yên đang lành bỗng nhiên người dẫn chương trình hỏi:
– Có vị khán giả nào muốn xuống cho chú hải cẩu dễ thương này ăn không ?
Nhiều cánh tay giơ lên còn nó do dự nhìn xung quanh lưỡng lự nhưng chưa kịp suy nghĩ thì đã có tiếng nói :
– Mời cặp đôi ngồi hàng ghế đầu tiên lên đây vui cùng chú hải cẩu này nào .
Mọi người đổ dồn ánh mắt vào cặp đôi hàng đầu mà vị dẫn chương trình nói, ai mà may mắn vậy nhỉ nó nhìn khắp nơi rút cục lại ngạc nhiên khi để ý thấy mọi người đang nhìn mình chằm chằm . 
Ớ, hóa ra… đang vỡ lẽ thì hắn nói :
– Này bà cô ngốc xuống chơi với hải cầu kìa .
Nó không phục vặn lại :
– Này thím hoa xanh xuống chơi với hải cẩu kìa .
Hắn trợn mắt nhìn nó :
– Cô dám …

Nó nhìn cậu do dự rồi bỗng nhiên hắn kéo tay nó đi xuống chỗ con hải cẩu làm trái tim khó bảo của nó đập loạn lên vài nhịp . 
Nó nhìn chú hải cẩu dễ thương rồi nhìn sang hắn lại vô thức mà cười rất tươi . Nó vừa cho chú hải cẩu ăn và lấy quả bóng ném cho chú để chú nhóc quay tròn, chú liếm liếm tay nó làm nó rất buồn cười lại quay sang cậu mỉm cười tự nhiên, trong sáng . 
Nụ cười đó như sua tan mấy mù băng giá trong trái tim sắt đá vốn chỉ dành cho một người con gái duy nhất là Khả Kì, rốt cục là cậu làm sao thế này ?
Trên khán đài lúc đó cũng có một người con gái quay bước chán nản đi về, không đi chơi cùng người mình thích cô thấy không có gì thú vị hết . 

Lương Minh bỗng kéo kéo tay cô và chỉ vào hai con người đứng trên sân khấu :
– Này Khả Kì, cậu cũng thấy phải không ?
– Ừ
– Đó chẳng phải là Thoại Vĩ của cậu sao? Con bé đi bên cạnh hắn ta là ai vậy ?
– Tớ không biết 
– Bận … bận của hắn đây hả ? Cái tên khốn này….

Cô bạn tức giận bóp chặt tay, nhìn cô như tra hỏi còn cô không tin vào mắt mình, có trong mơ cô cũng không ngờ lại có ngày hôm nay, không ngờ người con trai cô luôn yêu thương và hết lòng tin tưởng lại bỏ mặc lừa dối cô đau đớn thế này … 
Cô muốn ngồi lại xem để rồi thấy cô cậu sẽ phản ứng ra sao, cô muôn làm rõ mọi chuyện …

Nó và cậu vui vẻ rời khỏi khu vực thú chuẩn bị đi chơi tiếp chỗ khác thì bắt gặp một khuôn mặt quen thuộc của một người con gái yêu kiều đứng sau lưng Vĩ nhìn cậu rất lâu, chăm chú thất vọng, cô nhìn cậu rồi bất giác quay lưng bỏ chạy.


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+