Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Oan gia ngõ hẹp – Chương 23-24 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 23

Trong lúc ta còn đang bận xoay qua xoay lại, bỗng nghe thấy giọng nói khàn khàn ám muội của Lâm Nhiên vang lên bên tai: “Em còn ngọ nguậy nữa, tôi thực sự nhịn không nổi. . .”

Ta còn đang khó chịu, mơ hồ trợn mắt mở miệng hỏi: “A?”

Hắn hít sâu một hơi, nói: “Mặc kệ em. . .”

Chợt ta thấy phía dưới ngứa ngứa, có cái gì đó cưng cứng đang chọc vào ta, ta bực bội cong người lại nói: “Anh làm chi vậy? Tôi rất khó chịu a. . .”

Qua nửa ngày không thấy Lâm Nhiên trả lời, ta sốt ruột đẩy hắn ra, hắn lại đột nhiên trừng ta, vẻ mặt đỏ lên nói: “Đừng lộn xộn! Tôi không tìm được chỗ vào!”

Một câu nói của hắn đem ta vốn đang cực kì hỗn loạn rống cho thanh tỉnh, ta nhìn thân thể trống trơn của mình, lại nhìn nhìn hắn đương trần truồng nằm đè lên người ta, thực hận không thể tìm khối đậu hũ đâm đầu mà chết. Ta kháo! Không phải là cơm nước xong uống chút bia sao? Thế nào mà uống uống một hồi lại uống lên tới giường đây? Ta bình thường nhiều lắm là theo An công chúa nghiên cứu AV với GV, nhìn tuấn nam mỹ nữ trong phim mà chảy nước miếng thôi, thế nhưng muốn chính ta trình diễn một tuồng “trần trụi lăn lộn trên giường”. . . Ta thật đúng là nhất thời không thể tiếp thu!

Vì vậy ta liền giãy dụa thân thể cố sức xô Lâm Nhiên ra: “Anh mau đứng lên mau đứng lên. . . Tôi. . . A!”

Ngươi! Con bà nó, không phải ngươi tìm không được chỗ vào sao! Vì sao bây giờ ta đau như bị xẻo mất một miếng thịt a! Ta một bên nước mắt lưng tròng trừng Lâm Nhiên, một bên dùng sức co rụt người lại để mình có thể dễ chịu hơn một tí.

Lâm Nhiên bỗng ôn nhu cúi người xuống hôn môi ta, dịu dàng nói: “Ngoan, đừng nhúc nhích, anh sẽ nhẹ một chút.”

“Nhẹ một chút cái đầu anh! A a, đau chết mất, anh mau đi ra ngoài cho tôi!”

Hắn không nói lời nào, vẫn chỉ hôn ta, đem từng giọt nước mắt của ta nhẹ nhàng mà mút vào, sau đó ta cảm giác được hắn ở trong cơ thể ta bắt đầu di chuyển, mà cứ hắn hơi chút động đậy ta liền đau muốn chết, thầm nghĩ xuất một cước đá văng hắn ra, thế nhưng lại không dám dùng sức, ta khẽ động, mình liền đau, mà hắn bộ dáng lại rất là hưởng thụ a. . . Con bà nó, ông trời mau đánh một chưởng xuống đi! Coi như đánh chết ta đi!

Không lâu sau, hắn bắt đầu thở dốc, ôm chặt ta thầm thì vào bên tai ta: “Tôi sắp tới rồi.”

Không đợi ta phản ứng, hắn bắt đầu di chuyển mạnh mẽ hơn, đau đến mức ta lập tức ân cần thăm hỏi tổ tông ba đời nhà hắn, sau đó, trong thân thể cảm giác một trận nóng rực, Lâm Nhiên gục trên người ta nằm bất động. Đầu ta lại bắt đầu hỗn loạn, tác dụng của cồn triệt để phát huy, cả người vừa choáng váng lại mệt cộng thêm buồn ngủ, thế là ta nhanh chóng chìm vào giấc mộng…

Chờ tới lần thứ hai ta tỉnh lại, đã là sáng sớm hôm sau, ta trừng mắt nhìn lõa thể của mình với Lâm Nhiên ôm ấp cùng một chỗ, nhiều lần tự ám thị chính mình phải bình tĩnh bình tĩnh bình tĩnh, thế nhưng bình tĩnh nửa ngày, ta vẫn là không bình tĩnh nổi! Con bà nó, đây là cái tình huống gì a! Ta thủ thân như ngọc hai mươi mấy nămn ( kỳ thực là không ai để ý ta ), không ngờ bởi vì một lần uống say liền kiếm củi ba năm thiêu một giờ? !

Ta vừa mới khẽ động, Lâm Nhiên đã tỉnh, hai người vẫn duy trì tư thế như vậy mắt to trừng mắt nhỏ. Ta thực sự không biết nói cái gì, phỏng chừng hắn cũng thế. Chúng ta vốn chỉ là quan hệ đơn thuần giữa đại BOSS cùng viên chức nho nhỏ trong công ty, thế nhưng hôm nay bởi vì thế, chúng ta. . . Rốt cuộc là gì? Ham muốn nhất thời? 419? Thổ huyết. . .

Cũng không biết qua bao lâu, Lâm Nhiên đột nhiên đứng dậy nói: “Em đi tắm trước đi.”

Ta dùng sức lắc đầu: “Không cần, anh đi trước đi.”

Trong lúc Lâm Nhiên đương tắm, ta bắt đầu thần tốc điều động tất cả tế bào não của mình tự hỏi cái vấn đề rắc rối nhất mà từ lúc ta sinh ra đến bây giờ mới gặp qua, thế nhưng ta trời sinh đầu óc cấu tạo giản đơn một cách thần kỳ, mỗi lần gặp phải chuyện phức tạp, nơ ron đương nhiên sẽ không đủ xài, cho nên bất luận ta nghĩ như thế nào, cuối cùng đều cho ra một cái kết luận — tạm thời xem như cái gì cùng chưa từng phát sinh qua! Dù sao xã hội hiện tại cũng rất thoáng, chỉ cần ta không quan tâm, đường đường một thanh niên tài tuấn mà phụ nữ dâng lên tận cửa như Lâm Nhiên hẳn sẽ không để ý.

Nếu đã có chủ ý rồi, ta liền quyết tâm thực hiện. Thế nhưng nghe tiếng nước ào ào từ trong phòng tắm truyền ra, ta cũng không thể nào ngồi yên được, bèn vội vàng thu dọn đồ đạc của mình chuẩn bị về nhà. Vừa mới đứng dậy ta thiếu chút lại nằm bò ra giường, cả người vô lực, thắt lưng cực kì đau nhức, tựa như vừa chiến đấu một trận xong. Trách không được mỗi lần ta đi chạy bộ, An công chúa đều bảo ta, ngươi mỗi ngày vận động làm gì a, chờ sau này ngươi kết hôn có lão công rồi, mỗi ngày chỉ cần vận động trên giường cũng đủ tiêu trừ đám mỡ nhỏ nhoi của ngươi. Quả nhiên, vận động trên giường thật đúng là một loại hoạt động tiêu hao thể lực mà! = =

Ta cẩn thận mở cửa ra, rón ra rón rén đi vào trong phòng, kết quả rất không may mắn vừa ngẩng đầu liền đụng ngay An Hảo. Nàng cầm trong tay một mảnh bánh mì vẻ mặt hoài nghi nhìn ta nói: “Sao ngươi lại trở về sớm vậy?”

Ta nói: “À, ta đương nhiên về sớm rồi, không phải là muốn tăng ca sao. Là ta muốn chăm chỉ để đoạt hết tiền thưởng nha.”

Nàng rất hoài nghi đem ta từ đầu đến chân quan sát một phen, hỏi: “Ngươi về bằng cái gì?”

“Ngồi xe a.”

“Xe bus?”

“Đúng vậy.”

An Hảo đột nhiên vỗ bàn: “Dối trá! Xe bus từ nhà chúng ta đến đây một ngày chỉ có 2 chuyến, một chuyến buổi chiều một chuyến buổi tối, giờ này làm gì có xe nào? ! Còn không mau khai thật cho ta!”

Ta 囧, quên mất chuyện này, Vì vậy không thể làm gì khác hơn là cung khai: “Lâm Nhiên đón ta trở về.”

“. . . Sáng sớm hôm nay?”

“Đúng vậy. . .”

Nàng vỗ bàn: “Lại dối trá! rõ ràng chiều hôm qua hắn tới nhà ngươi! Lâm chim công nói buổi chiều hắn cùng Lâm Nhiên dùng cơm với ba mẹ của Lâm Nhiên, kết quả Lâm Nhiên vừa nói chuyện điện thoại với ta xong đã đi mất, không phải đi tìm ngươi thì là đi đâu? Mà ngươi điện thoại một đêm đều không liên lạc được, ta đã sớm hỏi qua ba mẹ ngươi, bọn họ nói ngươi buổi chiều hôm qua trở về công ty! Ngươi còn dám nói không phải theo Lâm Nhiên ra ngoài lêu lổng? !”

Ta thổ huyết. . . Nguyên lai ngươi là có chuẩn bị mà đến sao, chờ để bắt điểm yếu của ta sao. . .

“Cái kia. . .”

“Nhanh lên một chút thú tội cho ta! Thẳng thắn được khoan hồng, chống cự càng nghiêm minh!”

= =

“Ta, đó là. . . Khụ khụ, thì là. . .”

“Gì? Ngươi nói rõ một chút!”

Ta đấu tranh nửa ngày, nhắm mắt cắn môi, một bộ không sá gì mà nói: “Tối hôm qua ta ở nhà Lâm Nhiên!”

An Hảo sửng sốt, sau đó vẻ mặt sáng tỏ: “Ta đoán không sai mà! Sau đó sao?”

“Sau đó. . . Sau đó liền làm cơm cho hắn ăn, ăn xong rồi uống bia, uống uống một lát không biết thế nào mà lên giường rồi. . .”

“Phốc. . .” An Hảo một ngụm nước phun thẳng ra, chỉa vào người ta run rẩy nói: “Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi cứ như thế để hắn ăn sống nuốt tươi? !”

Ta không biết nói gì hơn, gật đầu.

An Hảo trừng mắt ta, trừng nửa ngày, cuối cùng hốt hoảng vỗ vai ta nói: “Trời ơi, thói đời ngày nay. . . Dĩ nhiên ngay cả Phương Nam Nhân ngươi, sản phẩm loại ba cũng có thể bắt đưuợc một cực phẩm như thế. . . Phương Nam Nhân, ngươi đã sáng tạo một kỳ tích a. . . Không có việc gì, không cần lo lắng, chỉ cần công phu thâm hậu thì “nhất nhật phu thê bách nhật ân” (1)! Ngươi phải nắm chặt cơ hội này, lập tức thuê khách sạn 6 sao này ở trọ dài hạn cho ta!”

Ta thổ huyết, An công chúa, ngươi khen ta hay châm chọc ta đây!

Ta suy nghĩ một chút, cuối cùng nói: “An Hảo quên đi, ngươi tưởng nhân gia đường đường là một người tiền đồ vô hạn, thanh niên tài tuấn, bên người mỹ nữ như mây, sao có thể coi trọng một cọng cỏ xanh rau dại như ta đây. Cho nên a, ta cũng không muốn giống hắn. Tạm thời coi như ta chạy theo mô đen 419 một lần đi.”

An Hảo vung cánh tay vẻ mặt đỏ bừng nói: “Phương Nam Nhân, không thể không có chí khí như thế nha! Không chừng hắn mỗi ngày nhìn thịt cá phiền chán rồi, bây giờ thích ăn chay à!”

-_-||| ăn chay cái rắm. . . Tối hôm qua cứ như là khai trai (2). . .

Chúng ta đang thảo luận nhiệt liệt, đột nhiên chuông cửa vang lên. An Hảo một bên lầm bầm “Ai vậy a, sáng sớm đã quấy rầy”, một bên ra mở cửa, cửa vừa mới mở ra, nàng lập tức xoay người quẳng cho ta một nụ cười quỷ dị  không gì sánh được, sau đó dùng tốc độ ánh sáng chộp lấy túi xách nói: “Ta còn có việc gấp, ta đi trước” hấp tấp chạy ra khỏi nhà.

Ta thăm dò nhìn người ngoài cửa, lập tức theo bản năng làm bộ không phát hiện hắn trốn vào trong phòng. Thế nhưng người nào đó không để cho ta có cơ hội này, hắn rất tự nhiên vào phòng sau đó ngông nghênh ngồi xuống sô pha, nói: “Lại đây, ngồi nói chuyện đi.”

Ta suy nghĩ một chút, nói: “Tôi còn chưa có tắm, trên người có chút khó chịu, anh đợi một chút nhé.” Sau đó liền cấp tốc lấy quần áo chui vào phòng tắm.

Một bên tắm ta một bên bắt đầu suy nghĩ lời kịch để lát nữa làm sao ứng phó với hắn. Đợi đến lúc Lâm Nhiên gõ cửa hỏi ta: “Em tính cả ngày ở bên trong đó sao?” ta mới lò dò bước ra.

Ta tâm tình tốt lên, vừa mới dự định khí thế ngất trời mở miệng nói “Yên tâm tôi sẽ không muốn anh phải chịu trách nhiệm, anh cũng đừng muốn tôi phụ trách, chúng ta coi như cái gì cũng chưa từng phát sinh qua”, Lâm Nhiên đột nhiên cũng rất lớn lối vung tay lên: “Làm gì ăn đi, tôi đói bụng.”

= =

Vì vậy ta không thể làm gì khác hơn là đem câu nói trong họng nuốt xuống, cấp tốc xào nấu ra một đĩa thức ăn một bát canh, một bên nhìn hắn ưu nhã ăn cơm, một bên tự cổ vũ mình, chuẩn bị hồi lâu rốt cuộc cố lấy dũng khí nói: “Lâm tổng tôi hiểu rõ, tôi sẽ không quấn quít lấy ngài muốn ngài phụ trách, tôi sẽ làm như cái gì cũng không có phát sinh qua, tôi. . .”

Hắn đem thức ăn đẩy tới trước mặt ta: “Ăn.”

= =

Ta phiền muộn cầm lấy đũa gắp một miếng thức ăn, nhanh như vậy liền thống nhất tư tưởng rồi a, không thể để ta nói xong sao, uổng công ta còn chuẩn bị nhiều như vậy để nói đâu!

“Cho rằng chưa phát sinh qua?” Lâm Nhiên đột nhiên mở miệng hỏi.

Ta gật đầu: “Ừ, đúng vậy.”

Lâm Nhiên “hừ” một tiếng, lườm ta: “Ăn người ta sạch trơn (3) đã muốn chạy? Đậu hũ của tôi tiện nghi như vậy sao? !”

Phốc. . . một ngụm cơm trong miệng ta toàn bộ phun tới.

“Rõ ràng là tôi bị anh ăn sạch sẽ mới đúng chớ. . .”

“Hừ, dù sao em cũng phải phụ trách tôi!”

Ta 囧. Sao ta nghĩ hai chúng ta hình như có điểm đóng ngược vai a. Ta suy nghĩ một chút, nói: “Thế nhưng, ngài xem ngài cũng không thích tôi, chúng ta cùng một chỗ cũng không thú vị gì đúng không?”

Lâm Nhiên nghiêng nghiêng liếc ta: “Tôi cũng chưa nói qua ghét em.”

= =

“Thế nhưng, anh xem anh là một lão ngũ hột xoàn kim cương, anh tuấn tiêu sái lại nhiều tiền, tôi ưu điểm gì cũng không có, đứng cạnh anh chỉ làm giảm giá trị của anh thôi.”

“Không có việc gì, tôi thích người khác làm nền cho tôi.”

= =

“Vậy anh nói xem rốt cuộc tôi có chỗ nào tốt, để anh không phụ trách tôi không được!”

Hắn vuốt cằm suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng nói: “Ừm, em tương đối mộc mạc.”

Ta vội vàng lắc đầu xua tay: “Không không không, tôi tuyệt đối không giản dị mộc mạc, tôi kỳ thực đặc biệt thích hư vinh, cũng cực kỳ thích người khác khen tôi đẹp, khen tôi nữ tính, khen tôi là phụ nữ tài ba!”

Hắn trầm mặc trong chốc lát, cuối cùng phun ra một câu: “Em à, trời đã sáng rồi, mau tỉnh lại đi.”

Ta nổi giận: “Lâm Nhiên anh. . .”

Ta nói còn chưa nói xong, Lâm Nhiên lại đột nhiên ôm lấy bao tử vẻ mặt thống khổ chỉa vào người ta phẫn hận nói: “Phương Nam! Độc ác nhất trên đời là tâm địa đàn bà a! Em có muốn bội tình bạc nghĩa cũng không cần phải hạ độc hại chết tôi như vậy chớ!”

Chú thích:

(1) Nguyên văn ”一日夫妻百日恩” – nhất nhật phu thê bách nhật ân: một ngày làm vợ chồng, trăm ngày tình nghĩ (ta dịch thô kinh khủng ==”)

(2) Nguyên văn “开荤” – khai trai: tín đồ Phật giáo hoặc tín đồ của các tôn giáo khác bắt đầu ăn mặn, sau khi hết kỳ ăn chay (Lạc Việt)

(3) Nguyên văn “吃干抹净” – cật kiền mạt tịnh: ăn khô chùi sạch??? Quá tệ, ai có câu nào hay bẩu ta với nhé ^^!

 

Chương 23

Ta choáng váng: “A?”

Thế nhưng nhìn vẻ mặt thống khổ của hắn lại không giống như đang giả vờ, ta hốt hoảng tiến lên hỏi: “Chuyện gì xảy ra vậy? Đừng dọa tôi a. . .”

Hắn ấn chặt dạ dày, cả người đều run rẩy: “Em làm như vậy là muốn xác định sẽ phụ bạc tôi đúng không?”

Ta nóng nảy: “Tôi không có làm gì nha!”

“Vậy ý của em chính là muốn chịu trách nhiệm với tôi?”

“Tôi. . .”

“Được rồi em không cần phải nói tôi hiểu được, em đã kiên trì muốn phụ trách thì tôi cũng không có ý kiến gì, tuy rằng xem tới xem lui thì đều là tôi chịu thiệt, thế nhưng tôi làm người quả thực là như thế, thích ăn mệt vào mình! Tôi. . . Không được, bụng tôi thực sự đau chết. . . Em đưa tôi đi bệnh viện trước đã.”

Ta không thèm cùng hắn tính toán vội vàng đỡ hắn xuống lầu, chặn một chiếc xe taxi đi tới bệnh viện. Bác sĩ kiểm tra xong nói là viêm dạ dày cấp tính, may là tới đúng lúc, truyền hai chai nước biển là tốt rồi. Vì vậy ta liền chạy ngược chạy xuôi giúp hắn làm thủ tục, đóng viện phí. Chờ ta chuẩn bị xong xuôi đâu đó trở lại phòng bệnh, Lâm Nhiên đang gọi điện thoại, hắn nhìn ta gật đầu rồi nói với người bên kia điện thoại: “Không có việc gì, mẹ không cần tới, con dâu mẹ đang chăm sóc con.”

Ta vừa nghe thiếu chút nữa thổ huyết, lẽ nào hắn đang cùng mẹ hắn gọi điện thoại? Ta suy nghĩ một chút, chuyện này không thể cứ bị quên đi một cách không minh bạch như thế, vì vậy ta ho khan một tiếng mở miệng: “Lâm Nhiên, tôi nghĩ chúng ta cần phải hảo hảo mà nói chuyện…….”

Vừa mới mở miệng, bỗng nhiên điện thoại ta vang lên, ta nói xin lỗi hắn xong liền đi ra phòng bệnh, mới tiếp điện thoại thì giọng mẹ ta gào khóc nổ tung bên tai: “Phương Nam! Mama nghe An Hảo nói con đem một thanh niên cực phẩm “gạo nấu thành cơm” rồi sao? !”

= =

An công chúa ta hận ngươi. . .

“Mama, không phải đâu, mẹ nghe con nói. . .”

“Còn nói gì nha! Khuê nữ ngươi thực sự là làm rất tốt a! Con phải rèn sắt khi còn nóng! Hôm nào đem nó mang về nhà cho mẹ với ba con xem mắt coi sao, sau đó hai nhà chúng ta tranh thủ chọn một ngày tốt đem chuyện của hai con giải quyết!”

“Không phải mà, mama. . .”

“Không cái gì mà không! Mẹ nghe nói, tên này là một khách sạn sáu sao à nha! Khuê nữ a ngươi đừng tưởng rằng chỉ cần gạo nấu thành cơm là xong, trong cái xã hội này, con phải đem gạo sống trực tiếp nổ thành bỏng, lỡ như nó mang theo “tiểu tam” (1) chạy mất thì sao, cho nên con phải tranh thủ thời gian mang nó về cho lão nương nhìn coi! Hay là thứ bảy này đi! Mama với ba con làm cơm chờ các con về đó!”

“Mama, con. . .” Ta vừa muốn mở miệng, mẹ ta gọn gàng dứt khoát cúp điện thoại cái rụp. Ta phiền muộn nhìn chằm chằm điện thoại nửa ngày, chuyện này bắt đầu phiền phức rồi, vốn định len lén giải quyết, thế nhưng nếu như ba mẹ ta đã biết, ai. . . Vậy tuyệt đối là e sợ thiên hạ không đại loạn mà. . .

Ta than thở đi thẳng trở về phòng bệnh, vừa đẩy cửa liền gặp phải một phu nhân có khí chất cực kỳ ưu nhã, ta xem bà ấy xong lại quay sang nhìn Lâm Nhiên, vỗ ót nghĩ tới — đây không phải là mẫu thân đại nhân của Lâm Nhiên sao!

Thế nên ta lễ phép chào: “Chào bác gái ạ.”

Lâm mẫu đầu tiên là đem đôi mắt đẹp quét trên người ta hai vòng, sau đó lại dùng tay nâng cằm tự hỏi một lát, cuối cùng quay đầu hỏi Lâm Nhiên: “Đây là cô gái bị con đạp hư phải không?”

Ta thổ huyết! Lâm Nhiên cư nhiên còn nghiêm trang gật đầu, thuận tiện sửa lại lời mẹ hắn: “Là cô gái đạp hư con.”

==’

Lâm mẫu liền quay đầu lại dùng ánh mắt bắn phá như tia X xem xét ta nửa ngày, nhìn đến cả người ta tóc gáy đều dựng đứng lên, mới chậm rãi hỏi: “Tôi có phải hay không. . . gặp qua cô ở đâu?”

Ta 囧囧 gật đầu: “Vâng, đúng vậy, ở trong xe Lâm tổng đã gặp qua.”

Lâm mẫu lập tức bừng tỉnh đại ngộ, quay lại vỗ bôm bốp lên đầu Lâm Nhiên, đập đến mức Lâm Nhiên ho dữ dội một trận: “Con trai ngươi thật khá nha! Quả nhiên không có cô phụ kỳ vọng của mẹ với ba con a! Tuy rằng hiệu suất hơi thấp một chút, nhưng tốt xấu gì cũng đã đem con gái người ta lừa lên giường — nga, không phải, là đem lên giường — nga, cũng không phải, khụ khụ, nói chung là cô bé à, con không cần lo lắng, nếu như Lâm Nhiên nhà bác nhúng chàm con, nhà chúng ta khẳng sẽ chịu trách nhiệm với con!”

Ta 囧. “Cái kia. . . Bác gái, cháu không cần phụ trách. . .”

Nói còn chưa nói xong, Lâm Nhiên cùng mẹ hắn hai người song song phi qua một ánh mắt sắc như dao, ta vội vàng đem câu nói kế tiếp nuốt trở vào.

Lâm mẫu cười tủm tỉm tiến tới từ ái vỗ vỗ vai ta: “Vậy thì, con gái, Lâm Nhiên giao cho con, bác sẽ không ở chỗ này làm lỡ chuyện của các con.” Xoay người liền nói với Lâm Nhiên, “Con trai, con kiềm chế một chút, thực sự là con cần phải hảo hảo rèn luyện đi, con xem con gái người ta còn không có chuyện gì mà con trước đã mệt tới mức phải vào bệnh viện rồi, chốc nữa mẹ mua cho con baba ăn cho bổ!”

Ta thổ huyết, bác gái a, con trai nhà bác vào bệnh viện không phải bởi vì tối hôm qua cùng cháu một lần OOXX a, thực sự là không phải a, ta so với Đậu Nga (2) còn oan uổng hơn mà!

Ta không biết nói gì hơn theo sát Lâm mẫu vẫy tạm biệt, xoay người nhìn Lâm Nhiên, gương mặt hắn cũng bị mẹ nói cho tái mét rồi. Hai người yên lặng không nói gì nhìn nhau một lúc lâu, cuối cùng ta thật sự là chịu không được bầu không khí xấu hổ như vậy, cười gượng một tiếng tìm chuyện nói: “Cái kia, mẹ anh thật là thú vị.”

Hắn “hừ” một tiếng: “Già rồi còn không đứng đắn.”

Ặc, nào có con trai nói mẹ mình như vậy nha. Bất quá ngẫm lại mama ta, ừm, đánh giá vậy rất phù hợp với lão nhân gia à!

= =

“Vậy, anh yên tâm, chuyện mẹ anh nói tôi sẽ không cho là thật, tôi sẽ không. . .”

“Thế nào? Nhanh như vậy lại muốn đổi ý?” Lâm Nhiên nhướng mày, “Trước khi đến bệnh viện em vừa đáp ứng sẽ chịu trách nhiệm với tôi.”

Ta ngất, đó là chính ngươi tự nói tự trả lời, ta cũng không nói gì a.

Thấy ta trầm mặc, Lâm Nhiên hỏi: “Em ghét tôi?”

Ta lắc đầu.

“Vậy sao em lại không muốn cùng tôi thành một đôi?”

Ta suy nghĩ một chút nói: “Lâm Nhiên, tôi với anh nói thật đi, tôi từ nhỏ đến lớn đều không có mấy nam sinh xem tôi như con gái, càng đừng nói có người thích tôi. Bỗng nhiên chung một chỗ với anh như vầy, tôi nghĩ thật giống như trên trời rớt xuống một cái bánh bao thơm ngào ngạt xuống đầu tôi, thế nhưng tôi cũng không dám ăn a, chênh lệch giữa tôi và anh thật sự là quá lớn, tôi không xứng với anh, tôi. . .”

Lâm Nhiên vung tay lên cắt đứt ta: “Còn nói không dám ăn! Em sớm đã ăn sạch sẽ rồi mà! Thôi, coi như đã định rồi! Cho em quyền tự do ngôn luận em thật đúng là lập tức đi diễn thuyết a! Dù sao chuyện này ba mẹ anh đều đã biết, em trốn cũng trốn không xong đâu, ừm, anh cho phép em sau này đứng bên cạnh anh!”

= =

――――――――――――――――――――――――――――――――

Cái bi ai của loại tiểu nhân vật như ta chính là, trong lúc ta còn chưa phục hồi tinh thần lại, Lâm Nhiên, An Hảo, ba mẹ ta cùng ba mẹ Lâm Nhiên đại diện cho quần chúng nhân dân, đã thay ta quyết định quan hệ của ta cùng Lâm Nhiên, chờ đến lúc ta yếu ớt muốn giãy dụa phản kháng, còn chưa kịp há mồm đã bị đập một phát chết từ trong nôi.

An công chúa hỏi ta, ngươi không thích Lâm Nhiên một chút nào sao?

Ta suy nghĩ một chút, hẳn là cũng không phải, bằng vào điều kiện của hắn đem bày ra trước mặt thì một cô gái bình thường nào cũng sẽ tâm động ba phần, huống chi ta cũng chỉ là người thường, ta đặc biệt yêu thích trai đẹp, cũng đặc biệt thích tiền. Tuy rằng bình thường luôn luôn bị hắn châm chọc, bị hắn cười nhạo, thế nhưng hắn từ trước tới nay cũng không có thực sự đối xử không tốt với ta. Ta nghĩ nửa ngày, cuối cùng nghĩ thông suốt, quyết định không làm khó chính mình, dù sao ván cũng đã đóng thuyền, giường cũng đã lăn qua, còn có cái gì là không thể chấp nhận được?

Thế nhưng ngay lúc ta tựa như “tráng sĩ chặt cổ tay” (3) quyết định học tập làm thế nào cùng Lâm Nhiên ở chung, làm thế nào nói chuyện yêu đương với hắn, Lâm Nhiên lại phải đi Anh quốc công tác. Mới từ bệnh viện ra, thân thể còn không có khỏe hẳn lại phải bay đi cùng người ta bàn chuyện hợp tác, buổi tối bay, sáng sớm hôm sau đến nơi.

Bởi vì đã thương lượng trước với Lâm Nhiên, quan hệ chúng ta tạm thời không công khai ở công ty, cho nên ngày thứ hai ta đi làm cũng giống như bình thường, không bị lọt vào vòng vây.

Đến lúc ta đem công tác chồng chất trong mấy ngày nghỉ ngơi thu xếp xong xuôi, nhìn đồng hồ, đã mười một giờ rưỡi, nhìn điện thoại di động, không có động tĩnh gì. Một hồi trôi qua, mười một giờ bốn mươi, điện thoại di động vẫn không nhúc nhích. Một hồi nữa, mười một giờ năm mươi, điện thoại di động tuyệt không động đậy!

Có đồng nghiệp tới rủ ta đi ra ngoài ăn, ta lắc đầu nói không muốn ăn. Thời gian cứ một giây lại qua, điện thoại di động vẫn vững như núi Thái, vài người làm chung phòng đi ăn đã lục tục trở về.

Ta chán đến chết nằm úp xuống bàn, nhìn chằm chằm điện thoại di động dùng sức trừng, thế nhưng nó vẫn an tĩnh nằm ở chỗ đó, đánh rắm một cái cũng không có. Ta nổi cáu cầm điện thoại di động lên vừa nhấn phím “1″, khẽ cắn môi quăng nó xuống. Nhớ tới trước khi đi Lâm Nhiên nói: “Xuống máy bay anh gọi điện cho em.”, ta oán hận cầm lấy ống hút dùng sức đâm vài cái trên nắp cái ly McDonald’s “Tuyệt thế tiểu thụ” (4), NND (5) Lâm Nhiên chết tiệt, qua tới đó gặp được mỹ nữ dị quốc liền quên ta! Uổng cho ta còn là người ngươi vừa mới nhúng chàm đâu! Nhanh như vậy ta từ tân hoan đã biến thành cựu ái!

Chị Lý đem một mảnh giấy ném lên bàn ta: “Tiểu Phương a, cô gọi điện thoại cho vị khách hàng này đi, vấn đề lần trước ông ấy phản ứng chúng ta đã phái nhân viên kỹ thuật qua xử lý, hỏi lại xem hiện tại thế nào.”

Ta gật đầu, uống một miếng nước cho thông giọng, liếc dãy số trên tờ giấy rồi cầm lấy điện thoại trên bàn đi ra ngoài gọi, vừa đổ chuông một tiếng đối phương đã bắt máy. Ta vừa định mở miệng, microphone truyền đến một tiếng “Uy” trầm thấp khiến ta ngây ngẩn cả người.

“Phương Nam? Chờ lâu sốt ruột lắm hả? Anh vừa định gọi điện cho em nè.” Thanh âm trầm ổn của Lâm Nhiên từ microphone truyền đến, ta lập tức nhìn vào dãy số ta vừa bấm — quả nhiên là số di động của Lâm Nhiên! Nguyên lai ta nãy giờ giãy dụa mãi không biết có nên gọi một cuộc cho hắn hay không, lúc quay số vô ý thức liền bấm số của hắn. . .

Thấy ta không nói lời nào, hắn nhẹ giọng nói: “Giận anh hả? Vốn là xuống phi cơ định gọi điện cho em, thế nhưng anh vừa móc điện thoại ra thì người của bọn họ đã tới đây tiếp anh, sau đó bọn anh một đường nói chuyện mãi cho đến lúc trở lại khách sạn. Tới nơi có chút việc cần làm, chờ anh xử lý tốt trở về thì em gọi tới.”

Ta vẫn không nói lời nào, cúi đầu vân vê vạt áo.

Lâm Nhiên dừng một chút, sau đó mở miệng: “Phương Nam, ừm, anh hình như có chút nhớ em.”

Giọng nói của hắn trầm thấp như tiếng đàn, mềm nhẹ vang ở bên tai, khiến tâm tình của ta đột nhiên mềm mại đi. Một lát sau, ta mới nhẹ giọng trả lời: “Ừm.” Ta nghe thanh âm mình dịu dàng ôn nhu, tựa như lúc An công chúa làm nũng với bọn nam sinh vậy.

Microphone truyền đến tiếng cười khẽ, sau đó Lâm Nhiên nói: “Bây giờ anh còn phải mở một cuộc họp, chờ buổi tối lúc rảnh rỗi anh gọi điện thoại cho em nữa nha?”

“Ừm, được rồi, vậy anh đi làm việc đi.”

Ta nhẹ nhàng mà cúp điện thoại, sau đó ôm cái ly “Tuyệt thế tiểu thụ” của ta ngây ngô cười. Chị Lý trở về liếc nhìn ta, kỳ quái nói: “Phương Nam, cô gọi điện thoại cho khách hàng thế nào mà vẻ mặt đỏ ửng giống như động dục vậy?”

Ta sờ sờ mặt, quay đầu hỏi chị ta: “Thực sự rất hồng sao?”

Chị Lý gật đầu.

Ta “nga” một tiếng quay đầu lại nhìn điện thoại di động ngây ngô cười. Chị Lý thở dài lắc đầu lẩm bẩm: “Chuyện gì xảy ra a, vốn đã không mấy thông minh, ngày hôm nay sao lại phá lệ ngốc ngếch thế kia, chẳng lẽ là bị cái gì kích thích a. . .”

Ta vẫn một người ngây ngô vui vẻ, đột nhiên nghĩ, cùng Lâm Nhiên nói chuyện yêu đương, hẳn cũng không phải là chuyện gì rất xấu a. Vậy. . . cuối tuần này dẫn hắn về nhà đi!

Chú thích:

(1) Nguyên câu là “他都能携带着小三跑喽”: là từ lóng để nói đến kẻ thứ ba xen vào quan hệ hai người. (ss Maroon giải đáp :x)

(2) Vở Tạp Kịch “Nỗi oan của nàng Đậu Nga” kể về câu chuyện bi thảm của nàng Đậu Nga, một cô gái trẻ. Lúc Đậu Nga còn nhỏ, mẹ Đậu Nga chết, vì cảnh nhà nghèo khó, cha nàng bán nàng cho gia đình bà Thái làm con dâu nuôi từ bé. Sau đó, chồng nàng Đậu Nga ốm chết, nàng và bà Thái sống dựa vào nhau, nhưng nàng bị thằng vô lại quấy rầy, và vu cáo hãm hại nàng bỏ thuốc độc giết người. Quan lại xử án nhận hối lộ, bức cung nàng một cách độc ác, Đậu Nga trước sau không chịu khuất phục. Quan xử án biết Đậu Nga rất hiếu thảo, bèn tra tấn bà Thái trước mặt nàng, Đậu Nga hiếu thảo hiền lành sợ bà Thái không chịu nổi tra tấn, đành phải oan ức nhận tội, rút cuộc nàng bị xử tội tử hình.

Nhưng, cho đến khi chết, Đậu Nga vẫn kiên cường bất khuất, ở pháp trường nàng lên án một cách căm phẫn “Trời” và “Đất” đại diện cho giai cấp thống trị. Nàng kêu gào: “Đất ơi, ông không phân biệt được người tốt và người xấu, làm sao làm Đất được! Trời ơi, ông xử sai, lẫn lộn người tốt với kẻ xấu, làm sao làm Trời được!” Trước khi chết, Đậu Nga thề rằng, trời sẽ mưa tuyết, che phủ cho xác của nàng, địa phương sẽ gặp hạn hán 3 năm liền. Lúc đó là tháng 6, trời mùa hè nóng nực, sau khi Đậu Nga bị giết, trong chốc lát trời đất mù mịt, tuyết bay đầy trời; sau đó địa phương gặp hạn hán 3 năm liền. (nguồn: http://phiem-dam.com/1danhnhan7.htm)

(3) Nguyên văn “壮士断腕”: thành ngữ nói đến các tướng sĩ khi bị rắn cắn vào cổ tay thì phải chặt đứt đi để ngăn chặn nọc độc lan ra toàn thân, là phép ẩn dụ ý chỉ hành động dứt khoát, không do dự.

(4) Nguyên câu là “恨恨地拿起吸管在麦当劳的”绝世小受杯” 里使劲地戳几下”, hông biết mình có edit đúng hông nữa, khó quá đi TT____TT

(5) NND = nai nai de = mụ nội nó, bà nội nó, con bà nó,… đại khái là chửi thề. (ss Maroon giải đáp :x)

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+