Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Oan gia ngõ hẹp – Chương 31-32 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 31

Tối hôm qua treo điện thoại của Lâm Nhiên, ta an tâm ngủ một giấc cực kì trầm,một đêm vô mộng. Sáng sớm tỉnh lại, cả người thần thanh khí sảng, kéo rèm mở cửa sổ, ánh mặt trời lũ lượt tiến vào tràn ngập căn phòng, thực sự là một ngày đẹp trời! Mang theo tâm tình khoái trá khó có được, ta đứng lên đi làm bữa sáng, sau đó gõ cửa gọi An Hảo rời giường. An Hảo bộ dạng như con heo nhỏ lười biếng ôm chăn, quay đầu nhìn ta nheo mắt “hừ hừ” hai tiếng, ta nhịn không được tiến tới vỗ mông nàng một cái: “Đừng lầm bầm nữa! Càng xem càng giống heo!”

Nàng “ngao” một tiếng ngồi dậy, chỉa vào người ta cả giận nói: “Ngươi, ngươi, ngươi cũng dám vỗ mông mật của lão nương? !”

Ta nheo mắt sờ mặt nàng, rung đùi đắc ý nói: “Gia ta còn sờ mặt ngươi đây, thì thế nào? Lại đây, xướng cho gia nghe một tiểu khúc!”

Nàng lập tức vô cùng e thẹn  lấy chăn che mặt nhìn ta chớp chớp nhãn tình, nói: “Đáng ghét, nhân gia bán thân không bán nghệ!”

Hai chúng ta cười loạn thành một đoàn.

An Hảo rửa mặt xong thấy bữa sáng trên bàn cơm, kinh ngạc nhìn ta nói: “Kỳ lạ, cũng không có nghe nói gà trống nhà ai ấp trứng nha, sao ngươi lại rời giường làm điểm tâm vậy? !”

Ta trừng mắt nàng: “Không ăn thì thôi, ta ăn!”

Nàng vội vàng lấy đũa gắp một miếng: “Ai nói không ăn?” Vừa ăn cơm nàng vừa lấy chân khều ta, “Ai, quả nhiên là người đang yêu, cảm giác thiệt không giống a!”

“Chỗ nào không giống?” Ta quay đầu nhìn ảnh mình phản chiếu qua cửa thủy tinh, “Xinh đẹp?”

Nàng vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu nhìn ta, sau đó thở dài một tiếng lắc đầu: “Lâm Nhiên rốt cuộc là làm hay chưa a? Ngươi xem ngươi ham muốn không được thỏa mãn tới mức mọc mụn rồi kìa. . .”

Ta thổ huyết, mọc mụn với chuyện này có cái quan hệ gì hả!

Ta trợn mắt nhìn nàng: “Còn mọc mụn nghĩa là ta còn trẻ! Còn có thể nổi mụn! Cái này gọi là gì ngươi biết không? Cái này gọi là ‘thanh xuân mỹ lệ mụn’!”

“Xí xí xí, cái rắm á, ngươi rõ ràng là ‘Nhất ba vị bình, nhất ba hựu khởi’ (1) ! Quên đi, dù sao ngươi hủy dung cũng chẳng khác với lúc trang điểm, chẳng có quan hệ to tát gì.”

= =

Là ai nói ‘Cật nhân chủy đoản nã nhân thủ nhuyễn’ (2)? Là ai nói? ! Vì sao ta hết lòng hầu hạ, ta cật lực cũng không lấy lòng được ‘bạch nhãn lang’ nhà ngươi a? !

Dọn dẹp xong xuôi đi làm, mới vừa vào đại sảnh công ty liền thấy không thích hợp lắm, nhìn kỹ, nguyên lai là là nhân viên lễ tân thay người! Nhìn kỹ lại —— không phải “Tiểu thư sóng thần” mới hai ngày trước gặp ở trên chùa sao!

Nàng ta vốn đang ưỡn ngực ngẩng đầu mỉm cười, thấy ta cũng sửng sốt, sau đó trợn mắt không nhìn ta, phỏng chừng còn ghi hận ta ngày đó hù dọa nàng, ta cũng mặc kệ, ngẫm lại ngày đó cô ta dám cọ trên người Lâm Nhiên, ta lại tức giận.

Tới phòng làm việc, ta vừa ngồi xuống, chị Vương tới gần thần bí nói với ta: “Ai, cô cùng với Lưu quản lí phòng kỹ thuật xảy ra chuyện gì vậy?”

Ta ngẩn người, Hữu Tài sư huynh? “Không có chuyện gì, làm sao vậy?”

Chị ta chỉa chỉa vật gì đó trên bàn ta, nói: “Nè, Lưu quản lí phòng kĩ thuật sáng sớm đưa tới cho cô.”

Ta nhìn lại, trên bàn là một hộp quà, dưới ánh mắt hiếu kỳ của chị Vương ta mở ra, là một cái rất khăn lụa rất đẹp. Ta ngẩn người, cuối cùng nghĩ tới, đúng rồi, bữa xem mắt đó ta vội vã gấp gáp bỏ đi, sau lại bởi chuyện của Lâm Nhiên bận đến nỗi hồ đồ, không có hảo hảo cùng sư huynh nói chuyện một chút, phỏng chừng hắn chính là hiểu lầm. Vì vậy ta cầm cái hộp kia đi qua phòng kỹ thuật tìm hắn, hắn thấy ta vẫn thản nhiên, ta trái lại có điểm xấu hổ chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Hắn thấy ta ấp úng, nhíu mày nói: “Có chuyện gì thì em nói đi, lúc nào cũng nhăn nhăn nhó nhó như thế sao?”

Ta quyết tâm nói: “Cái kia, sư huynh, chuyện hẹn hò, thì là. . .”

Hắn liếc ta, nói: “À, yên tâm, tôi hiểu rõ.”

Ta sửng sốt, hắn biết? Vậy là tốt rồi, không cần ta giải thích. Thế là ta cười cười nói: “Em đây yên tâm rồi, em về trước đây.” Nói xong buông hộp muốn đi.

Lại nghe thấy hắn mở miệng nói: “Ừm, yên tâm, nếu tôi đã đồng ý cùng em sẽ không vứt bỏ em, mấy ngày này bận quá cho nên không có tìm em được. Nếu không em xem lúc nào thích hợp chúng ta hẹn hò đi.”

Ta lại sửng sốt, hỏi: “Anh nói cái gì?”

“Hẹn hò a, nga, lẽ nào em cũng không thích? Vậy cũng được, dù sao tôi cũng không thích. Dứt khoát vậy đỡ phiền toái.”

Ta ngã xuống đất, đây là cái gì với cái gì a, không phải là sư huynh cho rằng hôm nay ta tìm đến hắn là sợ hắn vứt bỏ ta a? !

“Cái kia. . . Sư huynh a, em nghĩ chúng ta cứ giữ quan hệ sư huynh sư muội là tốt rồi, em không nghĩ tới phát triển thành cái khác.”

Hắn suy nghĩ một chút, cuối cùng gật đầu: “Nga, em muốn tôi trước mặt những người khác làm bộ không có chuyện gì với em đúng không?”

= = ta đột nhiên nghĩ ta như thế nào mà có chuyện này cũng không thể khơi thông. . .

Cuối cùng ta khẽ cắn môi, quyết định bất cứ giá nào cũng phải nói: “Sư huynh! Em có bạn trai rồi!”

Hữu Tài sư huynh gật đầu: “Tôi biết a, không phải là tôi sao?”

= =

“Không phải anh. . .”

Hắn trầm tư một chút, nói: “Ừm, tôi biết đàn ông có quan hệ tốt với em khá nhiều, không có việc gì đâu, không cần sợ tôi hiểu lầm, chúng ta đều quen biết lâu như vậy, em còn có gì lo lắng?”

Ta thổ huyết. . . Ta thật hoài nghi trước đây ta vì cái lông gì mà nghĩ mình với Hữu Tài sư huynh rất hợp duyên a, rõ ràng chúng ta chính là người trên hai hành tinh khác nhau!

“Sư huynh! Em thực sự đã có bạn trai rồi! Không phải cái loại bạn bè bình thường mà anh nghĩ đâu! Là người yêu! Hẹn hò với nhau!”

Hắn trừng mắt xem ta nửa ngày, cuối cùng nói: “Cho dù muốn cự tuyệt tôi, cũng không cần tìm loại lý do này đi. . .”

= = giá trị thị trường của ta nhìn qua kém như vậy sao. . .

Sau cùng chính Hữu Tài huynh vung tay lên đặc xá ta: “Được rồi tôi hiểu rõ ý tứ của em. Em trực tiếp ta nói em không nói giỡn, không phải xong sao? Xoay tới xoay lui, chuyển một vòng lớn như thế!”

= = ta rốt cục hiểu, ta muốn đặc biệt tìm cách vì chú ý tới cảm thụ của sư huynh là một suy nghĩ hết sức sai lầm. . .

Hắn nhìn cái hộp trên bàn, nói: “Tặng em rồi nào có đạo lý nhận lại a? Em cầm đi, dù sao tôi cũng không có dùng.”

Cái khăn lụa này nhận không tiện, ta đâu thể thu, vì vậy chối từ: “Em nhớ sư huynh có một cô em gái, vậy tặng cho cô ấy đi, khăn lụa đẹp như thế, cô ấy nhất định thích. Anh cũng biết em luôn luôn không thích phục trang. . .”

Hắn vung tay lên cắt đứt ta: “Tặng em gái cái gì a! Đây là nó cho tôi! Mấy hôm trước nó với thằng bạn trai thứ mấy không biết chia tay, khăn lụa này là của bạn trai trước khi chia tay tặng cho nó, nó không muốn xài, vứt đi thì tiếc nên cho tôi, bảo tôi tặng bạn gái, nên em nhận thì tốt rồi.”

Ta lần thứ hai hết chỗ nói, sư huynh, ngươi quả thực không phải người bình thường, loại lời thoại này cũng có thể trực tiếp nói với người ta. . .

Tốt xấu cũng giải quyết xong cái chuyện đại phiền toái – sư huynh, ta yên tâm trở lại làm việc, bất tri bất giác đã tới buổi trưa. Cùng mấy người chị Vương đi căn tin nhân viên, lúc gọi cơm vừa lúc đụng vào “Tiểu thư sóng thần”, nàng vươn thẳng bộ ngực, ưỡn ưỡn ẹo ẹo bưng khay cơm đi qua, mang đi một rừng ánh mắt nam đồng nghiệp. Lòng ta âm thầm khinh bỉ, một đám động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới!

Ai biết ta vừa trừng mắt xong, cô nương nọ bưng khay cơm tới bàn trước mặt ta, đặt khay xuống, khiêu khích nhìn ta, ta không quan tâm đi tới bàn bên cạnh ngồi xuống.

Một bữa cơm ta nhìn bộ ngực trắng nõn của nàng trước mắt ta lắc tới lại lắc lui, lắc tới mức con mắt ta sắp hoa cả lên, ăn cơm mà thống khổ không gì sánh được. Chị Vương trái lại cùng nàng chuyện trò vui vẻ, hai người tám chuyện rất đỗi sôi nổi. Vốn ta còn có điểm lo lắng nàng đem chuyện thấy ta cùng Lâm Nhiên nói ra, bởi vì ta tạm thời còn không muốn công khai, thế nhưng nàng dĩ nhiên một chữ cũng không đề cập tới, ta thở phào nhẹ nhõm.

Buổi chiều vừa tan tầm, liền nhận được điện thoại của Lâm Nhiên, bảo ta đợi hắn. Ngồi lên xe ta hỏi: “Để làm chi a?”

Hắn rất tự nhiên trả lời: “Hẹn hò. . .”

Ta “nga” một tiếng, không biết nói như thế nào. Tuy rằng nói bên người có An Hảo mỗi ngày trang điểm xinh đẹp theo các anh soái ca khác nhau đi hẹn hò, thế nhưng thấy heo chạy dù sao so với ăn thịt heo cũng là hai chuyện khác nhau, chuyện này bay tới trên người ta, thật đúng là có điểm mờ mịt vô thố. Bình sinh lần đầu nói chuyện yêu đương, cái buổi hẹn hò này nên làm thế nào a?

Đang rất bối rối, điện thoại đột nhiên vang lên, ta xem tên liền bắt máy: “Uy, An công chúa chuyện gì?”

“Phương Nam Nhân lúc ngươi về mua cho ta hai cái ‘Chấp tử chi thủ’ (3).”

“Hảo, muốn của nhà ai a?”

“Tiệm ‘Quang minh đính’ (4) ở góc đường a.”

“Hảo, tiệm ‘Quang minh đính’ hai cái ‘Chấp tử chi thủ’ đúng không? Biết rồi.”

Cúp điện thoại, Lâm Nhiên vẻ mặt nghi hoặc nhìn ta: “Bọn em nói loạn xạ cái gì vậy?”

“Nga, là An Hảo muốn em về mua cho cô ấy hai cái giò heo.”

“Vậy ‘Chấp tử chi thủ’ với ‘Quang minh đính’ là ý gì?”

“À, ‘Chấp tử chi thủ’ hả, ” ta vẻ mặt thâm tình cầm lấy tay Lâm Nhiên đặt ở bên mép, “Đương lúc anh cầm một cái giò heo thơm ngào ngạt, muốn làm cái gì nhất? Có phải là mở rộng bao tử gặm nó vào miệng đúng không? Chính là ‘Cầm chặt tay, cắn một ngụm’ đó!”

Lâm Nhiên nhìn tay phải bị ta thâm tình nâng lên, khóe miệng co rúm, dùng sức đưa tay rút trở lại: “Vậy ‘Quang minh đính’ là gì?”

Ta tình ý chưa hết dõi theo bàn tay thon dài của hắn, dưới đáy lòng cảm thán, xúc cảm thật tốt a!

“Khụ khụ, ở góc đường có tiệm bán giò heo, ông chủ tuổi trung niên bị hói, cho nên đỉnh đầu vừa sáng vừa bóng nên gọi là ‘Quang minh đính’ a. . .”

Lâm Nhiên lại co giật khóe miệng: “Sao bình thường cũng không thấy em có đầu óc như thế. . .”

Ta rung đùi đắc ý nói: “Tại anh không có phát hiện chỗ tài hoa của em! Không phải em thiếu khuyết tài hoa, mà là anh thiếu khuyết một đôi mắt phát hiện tài hoa!” Đột nhiên nhớ tới buổi trưa cái cô “sóng thần” kia, ta liền ta thán một tiếng, “Đàn ông các anh, chỉ thích những cô ngốc nghếch ngực bự!”

Hắn cười liếc mắt nhìn ta, ho khan hai tiếng nghiêm mặt nói: “Anh sẽ không như vậy! Ừm. . . Anh thích người không có ngực, cũng không có não!” Nói xong còn ý vị thâm trường liếc mắt ta.

Nha nha! Ý ngươi là gì ý ngươi là gì hả? !

“Hừ! Đi chỗ nào hẹn hò đây? Mà muốn hẹn để làm chi a?”

Hắn thong dong liếc mắt ta: “Đương nhiên là. . . Nên làm cái gì cần làm a. . .”

= =

“Vậy, rốt cuộc là muốn làm gì?”

Hắn lườm ta, YD (5) cười: “Đã lâu không có vận động, xương cốt có điểm không thoải mái a. . .”

Chú thích:

(1) Nguyên văn “一波未平, 一波又起”: ta mạn phép đoán bậy, có liên quan tới ‘ba’ (sóng), ‘bình’ (bằng phẳng), ‘khởi’ (nổi lên)…chắc là ý nói 1 bên lép 1 bên mẩy a (mình thật là BT ==”)

(2) Nguyên văn “吃人嘴短拿人手软” : ý nói đã nhận lợi lộc gì của người khác thì phải lịch sự với người, đối xử tốt với người.

(3) Nguyên văn “执子之手”: đại ý là nắm chặt tay, không buông. Câu này thường dùng với nghĩa bóng là thề nguyền sống với nhau đến răng long đầu bạc a!

(4) Nguyên văn “光明顶”: mặt trời mọc.

 

Chương 32

Ta ngẩn ra, sau đó trên mặt lập tức đỏ bừng như phải bỏng, nhăn nhó một lát bèn nói: “Khụ khụ, nói chuyện nghiêm túc a. . .”

Hắn quay đầu lườm ta: “Anh nói nghiêm túc mà.”

= =+

Nếu đã là người yêu, ta đối với việc này phải chuẩn bị tâm lý sẵn sang, thế nhưng khi thực sự vác súng ống ra trận, ta vẫn còn có điểm ngại ngùng, vì vậy ta hỏi: “Ở. . . Ở đây?”

Hắn hỏi ngược lại: “Vậy em tưởng ở đâu?”

Nhịn lại nhịn, cuối cùng ta vẫn nhịn không được nói: “Hừm, ở nơi đông người thế này, có điểm hủy hoại thuần phong mỹ tục a. . .”

“Chỗ nào mà trước công chúng? Lại không ai thấy được nha.”

Ta bằng bất cứ giá nào, gân cổ lớn tiếng hét lên: “Em kháo, cái xe này có thể che chắn cái rắm a! Đến lúc đó thanh âm thì lớn động tác thì kịch liệt, không phải là hiện trường được phát sóng trực tiếp sao? !”

Vừa lúc tới ngã tư đèn xanh đèn đỏ, hắn dừng xe, nằm bò lên vô lăng bắt đầu cuồng tiếu, ta bị hắn cười đến khó hiểu, hắn nhìn ta, cười đến càng thêm lợi hại. Chờ chuyển sang đèn xanh hắn khó khăn lắm mới ngừng cười, nói: “Ừm, không nghĩ tới em chủ động như thế a. Chậc chậc, sớm biết vậy hẳn là lái xe về nhà mới đúng. . .”

Ta sửng sốt, đây là ý gì? Chờ hắn đỗ xe gọi ta xuống tới, ta liền nhìn trước mắt một tấm biển thật lớn: khu trò chơi điện tử! Trong nháy mắt ta biến thân thành vịt nướng, hận không thể lập tức ngay tại chỗ lấy kiếm tự vận! Liếc mắt nhìn Lâm Nhiên, hắn nhìn biểu tình biến hóa thất thường của ta mà ôm bụng cười đến hận không thể nằm sấp trên mặt đất.

Vận động. . . Đây là vận động mà hắn nói a. . . TAT ta thực sự là tự làm bậy không thể sống mà. . .

Vào khu trò chơi, ta còn có điểm không tin tưởng hắn lại mang ta tới chỗ như thế này. Xem hắn trên người đang bận âu phục cùng giày da, một bộ tinh anh hào quang chói ngời trong thương giới, mà ta một thân đồ công sở, cũng không giống người sẽ ngồi vào trước máy điện tử kêu gào ầm ĩ.

Hắn mang theo ta đổi một trăm tiền xu, mỗi người năm mươi đồng, sau đó lôi kéo ta đi vào. Ta chọn máy chơi game (1), lúc còn học tiểu học, khi đó toàn bộ học sinh đều điên cuồng chơi cái này, ta bởi vì cùng nam sinh quan hệ rất tốt cho nên bình thường vẫn hay bị lôi kéo đi chơi. Hồi đó, nghe nói có ai chơi game giỏi, ánh mắt của mọi người nhìn hắn tuyệt đối không thể kém với bây giờ nói có người chạy BMWs, Mercedes – Benz hay Lamborghini đâu.

Bình thường đi với An Hảo, ta đều giống như chân chạy vặt của nàng, thế nhưng lợi ích “sắc đẹp” của An Hảo ở chỗ chơi điện tử sẽ được phát huy một cách triệt để. Nàng chỉ cần nũng nịu đứng ở bên cạnh ta, vô cùng e thẹn nói: “Người ta cũng muốn chơi ~” lập tức sẽ có một đám người phun máu mũi chủ động mua xu cho nàng, sau đó nàng luôn luôn chơi một hai lần đã nói chán, thế là toàn bộ xu liền rơi vào túi ta. Hiện tại ngẫm lại, ngày đó cách hai chúng ta kiếm xu quả thực rất có phong phạm của ngành dịch vụ nha — nàng là “hồng bài” của hồng lâu, mà ta chính là tú bà đứng vẫy vẫy khăn tay gọi khách = =

Đang lúc thất thần, Lâm Nhiên kéo ta tới trước một cái máy, là trò chơi bắt bò sữa (2), chỉ cần trong thời gian có hạn thòng cổ được đủ số bò sữa quy định có thể qua cửa, sau đó có thể đổi được thú bông. Lâm Nhiên rất oai hùng ngồi xuống hỏi ta: “Em muốn con nào?”

Ta xem xét một vòng, chỉa chỉa vào con lớn nhất: “Con này.”

Lâm Nhiên gật đầu một cái: “Không thành vấn đề!”

Sau đó cho xu vào bắt đầu bắt bò sữa, nó vừa chạy tới… không trúng, con thứ hai chạy tới, không trúng, con thứ ba, cũng không trúng. . .

= =+

Ta vừa định mở miệng hỏi: “Anh thực sự biết chơi sao?” hắn đã hùng hổ nhét xu vào, tiếp tục trình tự y hệt lần trước. . .

Thẳng đến sau đó có một bé trai thoạt nhìn mới lên tiểu học đứng ra nói: “Con van chú, chú có biết chơi hay không? Đợi một chút xem con đây!”

Thế là chúng ta trợn mắt há mồm mà nhìn cậu bé kia rất ngạo mạn hò hét đem hết thảy bò sữa đều bắt hết, từng cửa một xông qua, cuối cùng bắt được con thú bông lớn nhất kia, xoay người nhìn Lâm Nhiên miệt thị, đem con thú bông đưa cho ta nói: “Nè, cho cô!”

Ta rất vui, vừa mới vươn móng vuốt đón lấy, Lâm Nhiên liền một tay đẩy tay ta ra, khuôn mặt đen ngòm mà băng giá nói: “Không cần! Không cần!” Sau đó mang theo ta ra khỏi khu trò chơi.

Ta hỏi: “Đi chỗ nào a?”

Hắn không nói lời nào, chỉ đem ta vào quán Kentucky bên đường, chạy đi bưng một khay bự đồ ăn để xuống trước mặt ta, nói: “Ở chỗ này chờ! Trước khi anh trở về đem hết đồ ăn xử lý xong!” Sau đó như một trận gió xoáy lại chạy đi ra. . .

Ta trợn tròn mắt, ngươi là thực sự đem ta thành heo mà nuôi sao?
Giống như heo chiến giữa bầy heo nái a. . .

Vốn cũng đã tới giờ ăn, ta có chút đói bụng, có người mời khách vì cớ gì không ăn nha? Vì vậy mở rộng bao tử bắt đầu ăn. . .

Ăn ăn, ta liền phát hiện chỗ ngồi bên cạnh ta là một tiểu bảo bối khoảng ba tuổi nhìn chằm chằm vào ta, ta bị đôi mắt to ngập nước của cô bé nhìn, thật sự là có điểm sốt ruột như ngồi bàn chông, liền cầm lấy một bịch khoai tây chiên đưa qua: “Tiểu bằng hữu, có muốn ăn hay không a?”

Cô bé mút một ngón tay, sau đó kiên định lắc đầu nói: “Không cần! Mama nói, người xa đều là mẹ mìn!”

Ta đổ mồ hôi, gia giáo nhà này thật đúng là. . .

Một lát sau mẹ của cô bé nọ đã trở về, mua cho bé thật nhiều đồ ăn, cô bé kia bắt đầu vừa ăn vừa lật một trang báo nhi đồng trong tay đọc to lên: “Nhân sinh là cái gì?”

Ta đang uống nước vui vẻ thoáng cái bị sặc, ta kháo, nhỏ như vậy đã biết tự hỏi vấn đề có chiều sâu như thế sao?

Tiếp đó lại nghe bé đọc: “Nhân sâm, là một loại thảo dược. . .”

-_-|||

Lúc này Lâm Nhiên đã trở về, ta vừa nhìn con thú bông thật bự trên tay hắn, lập tức đầu đầy hắc tuyến, đáng thương thay nhân gia ngài đem ta vứt ở chỗ này là đi kiếm cái con thú bông kia về a?

Hắn đắc ý nhìn ta nhướng mày: “Thế nào? Thắng được rồi!”

Ta ôm thú bông thật to dùng sức cọ cọ lên mặt nó, hắc hắc, kỳ thực vẫn muốn mua một con búp bê thật bự, thế nhưng như thế lại giống bọn con gái, mà ta thì bị cho rằng rất đàn ông, cho nên vẫn không có ý định mua. Trước đây cùng An Hảo đi dạo phố ta nhìn trúng một con búp bê rất to, đối với bọn học sinh nghèo ta đây mà nói, cũng không tính là quá mắc, một trăm tệ. Ta bốn lần đi qua chỗ đó, bốn lần đều ở trong lòng liều mạng giằng co, cuối cùng cắn răng mua một con, An Hảo vẻ mặt kinh hỉ ôm lấy hỏi ta: “Tặng ta? Cảm tạ bạn thân mến a!”

Vì vậy ta máy móc gật đầu: “Ờ, ngươi biết ta đối với ngươi tốt được rồi. . .”

= =

Lúc này ta ôm con thú bông thật lớn, cực kì vui vẻ, ta hỏi Lâm Nhiên: “Anh tốn bao nhiêu tiền mua xu vậy?”

Hắn suy nghĩ một chút, nói: “Không nhiều lắm, hai ba trăm tệ thôi.”

-_-|||

Cái con bò sữa này giá không phải một trăm tệ sao? Ngươi dứt khoát cho ta RMB ta đi mua hai ba con có tốt hơn không!

Lâm Nhiên thấy ta vẻ mặt đau thương, một tay đoạt lấy bò sữa nói: “Chỉ là cho em xem a, chưa nói tặng cho em, đừng hiểu lầm!”

Xí, thật nhỏ mọn! Trừng mắt hắn một cái, vươn tay ra cướp: “Thì cho em chơi một hồi không được sao? Anh một đại nam nhân lấy nó làm gì?”

Hắn còn có điểm không tình nguyện đưa cho ta: “Vậy cho em chơi mười phút!”

Mười phút sau, hắn cũng ăn xong hamburger, liền ưu nhã lau sạch miệng nhìn ta đưa tay, ta trừng mắt hắn, một bên dưới đáy lòng mắng hắn keo kiệt, một bên đem bò sữa nhét vô tay hắn. Hắn ôm bò sữa ngẩn ra, sau đó bất đắc dĩ cười, đem bò sữa đưa lại cho ta, tiếp tục vươn tay.

Ta nghi hoặc nhìn hắn, hắn nhướng mày xem ta, thế là ta run rẩy vươn móng heo của ta ra, hắn nắm lấy tay kéo ta đứng dậy đẩy cửa ra khỏi Kentucky.

Tay hắn rất lớn, rất ấm áp, không mạnh không nhẹ nắm chặt tay ta, làm cho ta có cảm giác tâm không gì sánh được. Gió đêm ấm áp phất qua gương mặt, ta nhìn trước mắt mình bóng lưng hắn cao ngất, đột nhiên có niềm hạnh phúc nho nhỏ len lỏi chảy tràn cõi lòng.

Ta nói: “Ai, bò sữa anh không cần hả “

Hắn cũng không quay đầu lại nói: “Em là heo, nó là bò sữa, bọn em là động vật một nhà, cát tường vui sướng!”

Ta bật cười, hắn không để ý tới ta, vì vậy ta bước đi theo sau hắn một người ngây ngô cười.

Chờ hắn mang theo ta đi tới bờ sông XX, ta mới hỏi: “Anh dẫn em tới chỗ này để làm chi nha?”

Hắn nói: “Hôm nay nơi này có hội bắn pháo hoa, không phát hiện nhiều người như vậy sao?”

Ta hướng bốn phía nhìn một chút, quả nhiên, bình thường bờ sông XX đã không ít người, hiện tại càng nhiều người chen chúc nhau.

Ta đang muốn hỏi lại vài câu, đột nhiên “bụp bụp” một tiếng, rừng người hoan hô vang dội, ta ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy giữa sông trên một chiếc thuyền cổ điển bắn lên một chùm pháo hoa, khói lửa rực rỡ giữa trời đêm tháng tư nở rộ.

Xung quanh từng đôi tình nhân, có người cười to, có người hôn nhau. . .

Ta nghiêng đầu nhìn ngắm Lâm Nhiên, sườn mặt anh tuấn của hắn dưới ánh sáng pháo hoa tràn đầy màu sắc mang theo tia sáng ấm áp kỳ diệu.

Một khắc nọ, dùng một câu rất tình ý mà nói, ta nghĩ chính là hạnh phúc không gì sánh được. . .

Thế nhưng giây tiếp theo, đột nhiên có một giọng nói quyến rũ tận xương ngay sau lưng chúng ta vang lên, nàng nói: “Nhiên, thì ra anh vẫn còn nhớ rõ pháo hoa ở đây sao?”

Chú thích:

(1) Nguyên văn là “街机”, là mí cái máy chơi game như “Võ đài thú”, “Bộ đội” … này này, ta không biết dùng từ gì để diễn đạt a!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+