Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Oan gia ngõ hẹp – Chương 55 – 56 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 55 : Phải làm sao để em tha thứ cho tôi ?

Cả một đêm Thoại Vĩ ngồi lặng ngoài ghế chờ của bệnh viện, cậu chỉ dõi ánh mắt quan tâm ấy vào một người nằm lặng lẽ trên giường bệnh trắng toát, nó vẫn chưa tỉnh lại …
Nhưng qua cửa kính trong suốt ấy, có thể thấy gương mặt nó đã hồng hào hơn trước, nước mắt cũng không còn rơi nữa, gương mặt nhỏ nhắn có phần hao gầy .
Hạo Vũ ngồi bên cạnh nó, lặng lẽ quan sát, thỉnh thoảng đắp chăn cho nó, sức khỏe nó thật tệ, nhìn nó tội nghiệp như vậy cậu vẫn không đành lòng mà cho tên đại ác ma ngoài cửa sổ kia vào trong .
Hắn đã làm những gì, hắn làm cô ấy đau đớn như thế, ít ra cũng nhận được một sự trừng phạt nào đó, có thể nào nói ra những lời tàn nhẫn như vậy với một cô gái yếu ớt như thế thật tàn nhẫn …

Mí mắt nó động đậy rồi bừng tỉnh, đôi mắt có phần mệt mỏi nhìn thấy Hạo Vũ việc đầu tiên là mỉm cười dịu dàng . Nó lại thấy cậu rồi, lại có cảm giác an toàn rồi . Ánh mắt mắt nó quét qua cửa kính rồi dừng lại ở dãy ghế bên ngoài, nó … nhìn thấy dáng hình quen thuộc, người mà mấy ngày trước đây nó mong muốn được nhìn thấy nhất … nhưng bây giờ thì không, nó ghét cậu, nó hận cậu !
Cậu ở ngoài đó làm gì, tôi không muốn nhìn thấy cậu đâu, cớ sao mà dùng cái loại ánh mắt đau khổ đó nhìn tôi, cậu chửi còn chưa đủ sao, muốn vô hành hạ tôi tiếp à ?
Thoại Vĩ ngẩng mặt lên và chợt nhận ra nó, nhìn thấy nó đã tỉnh, lại thấy ánh mắt trong veo của nó, lại được nhìn thấy nó, cậu rất rất vui . 
Nhưng đáp lại ánh mắt của cậu, nó quay mặt sang một bên nhắm mắt như đang ngủ .
Cũng đến lúc cậu phải về nhà rồi, giờ học trên trường cũng sắp bắt đầu, cậu lại nhìn nó một lần nữa rồi không đành lòng mà lặng lẽ rời đi .

Hôm nay cậu không đi học, phải tìm cho ra ngọn ngành sự việc, lần này đích thân cậu sẽ điều tra lại từ đầu …
Hạ Lan cũng Bảo vui vẻ đi ăn sáng ở căntin, quan hệ của hai người qua vài ngày đã trở nên tốt hơn rất nhiều, đi đâu Bảo cũng rủ Lan Lan đi .
Hai người đi qua quầy nước uống và vô tình nhìn thấy Hạo Vũ, cậu rất nhanh nhìn thấy Lan Lan rồi cậu đẩy ghế bước đến bên cạnh cô trầm giọng:
– Cô có thể đến bệnh viện XI được không, có một người đang rất cần cô !
Cậu suy nghĩ rất nhiều, nó dạo này tâm trạng không tốt, giấu Hạ Lan thế là đủ rồi, hơn nữa cô ấy cũng là bạn của Ân Di, cậu nghĩ nó cần người quan tâm chăm sóc khi không có cậu ở bên …

Lan Lan ngậm ống hút sữa trong miệng nhướn mày:
– Ai cơ? Cần tôi á ?
Cậu trầm trầm cất lời rồi bước đi :
– Cô ấy không muốn cô biết nhưng tôi nghĩ cô cũng là bạn cô ấy, cô cũng cần được biết. Ân Di đang bị thương nằm ở bệnh viện XI, tôi mong cô sẽ đến thăm cô ấy!
Lan Lan ngây người đánh rơi ổ bánh mì trong tay, ngẩn ra, nhìn Bảo rồi quay sang con người cho mình thông tin sét đánh nhưng không thấy cậu ta đâu ? Đùa tôi à, con bé ấy đang đi chơi mà … Làm sao có thể, nó …

Trải qua một buổi học rất hay, thầy cô rất nhiệt tình giảng dạy nhưng rất tiếc Lan Lan không tiếp thu được chữ nào vào đầu, cô chạy ra cổng đang định gọi taxi đến bệnh viện thì một cái moto màu xanh nhìn khá oách, chạy vù đến đỗ cái xịch ngay trước mặt cô . 
Cô chớp mắt nhìn người lái xe, đang định mở miệng chửi bới thì cô nhận ra là người quen, là Bảo , cậu chìa cho cô cái nón bảo hiểm :
– Đội vào rồi lên xe .. 
Lan Lan cứng nhắc làm theo rồi chợt nhớ ra la lên :
– Để tớ xuống, tớ phải đến bệnh viện xem sao …
Bảo kéo tay cô, bàn tay chạm bàn tay, Lan Lan vội rụt tay lại khuôn mặt nhỏ thoáng chốc ửng đỏ, cô mở to mắt nhìn cậụ :
– Tôi …
Bảo khoát tay:
– Lên xe, tôi cũng đến bệnh viện …
Lẽ nào cậu ta đến chở mình đi bệnh viện, lẽ nào tâm đầu ý hợp như thế ?

Đến bệnh viện, Lan Lan ra hỏi chỗ quầy tiếp tân và được biết có một cô gái ở phòng 13 khu VIP có tên là Hà Ngọc Ân Di trùng tên với nhỏ bạn của cô. 
Cô lên thang máy lên lầu 4, đi lang thang tìm kiếm và gõ cửa phòng bệnh có số 13 . 
Hi vọng là không phải, cô không muốn con bé gặp phải chuyện gì hết, không muốn …
Nó nghe tiếng gõ cửa, vội đặt cuốn sách xuống, ai mà đến phòng bệnh của nó giờ này, y tá sao, lẽ nào đến giờ tiêm thuốc à?
– Vào đi, cửa không có khóa đâu .
Lan Lan nghe thấy giọng nói quen thuộc, đẩy cửa bước vào, theo sau cô là Bảo. 
Bước vào bên trong cô nhìn thấy nó đang cắm một mớ dây nhợ truyền dịch trên tay, mặt mũi phờ phạc có phần gầy hơn trước, hơn nữa đầu còn quấn băng trắng. 
Nó ngẩng mặt lên và im lặng nhìn con bạn thân lâu ngày không gặp và nhất thời .. im lặng không biết nên nói gì :
– Lan Lan à ? Sao mi lại …
Lan Lan mắt đã ánh nước , đi nhanh đến cạnh nó rồi òa khóc nức nở :
– Làm sao thế? Làm sao lại thế này ?
Có gì mà khóc nhỉ? Chỉ là bị thương chút xíu thôi mờ, không ngờ Lan Lan ngày thường lại mau nướcmắt đến thế !

– Ta không sao, mi đừng khóc !
Nhìn gương mặt nó Lan Lan tức giận đánh nhẹ vào vai :
– Ta với mi có phải bạn không mà mi bị thế này ta cũng không biết . Nói ta nghe, đứa nào làm mi ra thế này, đứa nào mà ác đến thế ?
Nó bất đắc dĩ lắc lắc đầu :
– Ta không biết ! Ta … không biết
Thấy có trông có vẻ hốt hoảng xen lẫn sợ hãi Lan Lan lập tức ôm lấy nó, an ủi …
Lan Lan hỏi nó một câu hỏi rất kì lạ :
– Mấy ngày qua… hức hức … không phải mi đi chơi với bạn sao ?
Nó sửng sốt :
– Không có, làm gì mà nó đi chơi chứ, cả hai tuần liền chết dí trong bệnh viện sao mà đi đâu được …
– Mi vô viện hai tuần rồi à ?
Bảo xót xa nhìn nó rồi đột nhiên đi lại gần nó:
– Cậu không đi chơi sao ?
– Bảo à … là cậu à ? Đi chơi ? Mình làm gì có …
Nó cười ngây ngô .
Bảo lặng người. 
Mấy ngày qua cậu cứ đinh ninh là nó đi chơi ai mà ngờ …

Nó nhìn Lan Lan trầm giọng :
– Lan Lan à, mấy ngày qua thực sự ta rất nhớ mi …
Rồi nó ôm lấy Lan Lan, trống vắng và buồn tẻ, cảm giác này sẽ không phải chịu một mình nữa rồi …
Con bạn thân cũng khóc và nhìn nó, may là nó còn có một tình bạn đẹp, một cô bạn tốt nếu không thì còn cái gì làm niềm vui của nó nữa ?

 

Chương 56 : Sự thật hé lộ

Vài ngày trôi qua, Khả Kì bỗng nhiên cảm thấy dường như cô không còn sống trong vui vẻ, chiến thắng như trước nữa, cô bắt đầu lo sợ … lo sợ một ngày nào đó không xa người ấy sẽ … rời xa cô . Mấy ngày nay cậu ít đến thăm cô, cô chỉ mỉm cười dịu dàng nhìn cậu nhưng trong lòng lại đau nhói !
Bằng mọi giá, dù có phải dùng thủ đoạn nào cô nhất định phải giữ cậu lại bên mình, cô nhận ra với cô cậu là cả một thế giới, cậu là tất cả, có lẽ vậy … đối với cô. 
Thoại Vĩ ngày nào cũng đến bên phòng bệnh của Ân Di, lặng lẽ nhìn cô từ phía xa, với cậu được nhìn thấy cô bình yên mạnh khỏe cũng là một niềm hạnh phúc .
Cô nhìn thấy cậu, cô chớp mắt vài cái và quay mặt đi, giả lờ như chưa nhìn thấy gì, cậu biết chứ, cậu hiểu mình đã làm ra những việc tồi tệ gì và cậu nghĩ cõ lẽ đó là một sự trừng phạt mà nó dành cho cậu .
Nhớ lại hôm ấy nó đau đớn mà ngã quỵ như thế nào, cậu chỉ biết gặm nhấm nỗi đau đớn dằn vặt một mình, cậu thực sự rất hối hận, 17 năm sống trên đời, đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy mình đã làm một việc có lỗi đến thế …

Nó trải qua những ngày cuối cùng ở bệnh viện trong niềm vui, có lẽ thế, vì nó có Lan Lan ở bên và những người bạn khác, thế nhưng trong trái tim vẫn có một khoảng trống .
Nó không phủ nhận rằng nó không thể quên được tên đáng ghét đó mặc dù những việc tên đó đã làm với nó thật quá đáng, cậu làm nó đau đớn tổn thương biết bao nhiêu nhưng những lúc vắng lặng một mình trái tim nó lại thường vô thức nghĩ về cậu . 
Đôi khi nó chợt nghĩ và nhận ra rằng, hạnh phúc với nó giống như nắm cát trong lòng bàn tay dù có dùng cách nào, dù có nắm thật chặt thì nó cũng từ từ vô lực mà trôi tuột đi mất . 

Giống như hắn, một khoảng thời gian nó từng có suy nghĩ hắn đã từng dù là một chút thôi thích nó, giờ thì suy nghĩ ấy đã không còn và nó còn tự mỉm cười đau khổ chế giễu bản thân đã suy nghĩ quá viển vông, điều đó … làm sao có thể xảy ra . 
Trái tim nó vẫn nhớ và nghĩ hoài về hắn . 

Đôi lúc nước mắt đáng ghét lại khẽ rơi, vương trên mi … long lanh và khi có ai đó đến phòng bệnh của nó, nó lại vội vàng xóa sạch mọi dấu vết trên gương mặt của mình, vội vàng lau khô những giọt nước mắt …
Cuối cùng nó cũng có thể rời khỏi bệnh viện, cơ thể nó tạm gọi là ổn và có thể xuất hiện .
Ngày nó ra viện, có tất cả mọi người đến đón, 3 tên hotboy và hắn, tất nhiên có Lan Lan và Hạo Vũ nữa, còn có … Hạo Quân . Đồ đạc của nó cũng chẳng nhiều nhặn là bao, thế nhưng mọi người cứ tranh nhau xách, tiếng nói cuời rôm rả vang vọng khắp hành lang bệnh viện . 
3 tên hotboy cứ luôn miệng xin lỗi nó vì bọn họ đã quá vô tâm, không chú ý đến nó … còn hắn thì luôn dùng một loại ánh mắt quan tâm kì lạ nhìn nó . Đổi lại là hắn không hề nhận được một cái nhìn nào từ nó, với mọi người nó vẫn nói cười vui vẻ nhưng riêng với hắn nó chỉ phơi bày một bộ mặt lạnh băng từ đầu đến cuối . 
Hắn hiểu, mình đã làm nên những việc gì, cũng biết mình đã làm nó đau khổ như thế nào, giờ phút này hắn thấy lòng mình trống rỗng, luôn luôn và chỉ luôn luôn nghĩ hoài về nó!

Ngay ngày hôm sau nó đi học, không khó để nhận ra thái độ ngạc nhiên của mọi người dành cho nó, đâu đó có tiếng xì xầm mà nó vô tình nghe được, vẫn là câu hỏi kì lạ đó, rằng nó đi chơi bây giờ mới về đi học …. 
Tại sao? Đâu ra cái tin đồn nhảm nhí đó ? 
Vũ trừng mắt nhìn mấy cô nàng thuộc hạng bà tám đang buôn dưa, nhìn thấy gương mặt đẹp trai của cậu mấy cô gái ồ lên thảng thốt trầm trồ rồi im bặt . 
Nó vẫn miên man suy nghĩ, lần trước hắn cũng nói thế, Lan Lan cũng nói thế, nói rằng thời gian qua, thời gian mà nó nằm viện thì nó đi chơi, làm gì có , nó không có thiệt mà ! Bây giờ nó mới nhận ra, từ một con bé mờ nhạt bây giờ nó bị mọi người chú ý nhiều hơn, cũng vì mấy tên hotboy kia mà chính xác thì là hắn đã bước vào cuộc đời nó và khiến cuộc sống bình yên ngày ngày của nó đảo lộn . 
Nó muốn trở về trước kia, để trái tim nó không phải đau đớn như thế này …
Bỗng có một cánh tay vỗ vỗ vai nó, là Hạo Vũ, nó ngẩng mật lên nhìn cậu và nhận được một nụ cười tỏa nắng của cậu dành cho nó . 

Cậu thấy gương mặt nó có chút thẫn thờ và rồi vô thức vỗ vai trấn an nó, cậu muốn làm nhiều hơn thế, muốn đường đường chính chính là một bờ vai vững chắc cho nó dựa vào . Điều cậu băn khoăn lúc này, liệu rằng nó đã quên được tên khốn đó chưa, cậu muốn mang lại cho nó niềm vui , để nụ cười trong sáng ngày nào lại hiện hữu trên gương mặt ấy !
Đưa nó về lớp cậu trở lại lang thang trên hành lang, có nhiều điều muốn nói với cô gái ấy nhưng sợ rằng trái tim cô ấy còn chứa hình bóng của ai khác, muốn nói rằng bản thân rất yêu cô nhưng cậu lại sợ rằng khi nói ra quan hệ của hai người sẽ không còn tự nhiên như bây giờ nữa … 

Thoại Vĩ lại không đi học, một ngày nữa cậu lại không đến lớp, sau khi nhìn thấy thằng cha Hạo Vũ đó đến đưa nó đi học, lòng cậu dâng lên một cảm giác khó tả … gọi là gì nhỉ, ghen tị chăng ? Nói chung, cậu chẳng câu cần biết nó là cái gì chỉ biết là thấy rất bực bội, nó làm cậu khó chịu ! 
Hôm nay là có kết quả rồi, lần theo dấu vết cậu lại tiếp tục công cuộc tìm kiếm thủ phạm tày trời của vụ việc rắc rối có liên quan đến nó và Khả Kì . 

Cậu mang một bộ mặt lạnh tanh, ai nhìn gương mặt ấy bất giác đều thấy ớn lạnh … 
Lần này là đích thân cậu nhúng tay vào, cậu không thể cho phép bản thân mình tiếp tục sai phạm lần hai, một lần là quá đủ, ngay bây giờ cậu muốn biết được chân tướng sự việc.
Thủ phạm không giống như trong tưởng tượng của cậu, không phải một tên đầu gấu gương mặt côn đồ hung ác mà là một cô gái với gương mặt xinh đẹp . 

Cô ta không nhìn cậu lấy một cái, gương mặt nhỏ lấm tấm mồ hôi, ánh mắt bướng bỉnh cố ra vẻ “ta đây không sợ gì cả”. 
Cô ta càng cố thể hiện sự rắn rỏi bao nhiêu thì ngược lại càng làm lộ ra vẻ yếu đuối của cô ta!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+