Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Oan Gia Tương Phùng _ Chương 3.2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Một cuộc sống
tuyệt
vời
là phải
có người
hầu
hạ.
Ví như thế này, có một mỹ nữ
bưng đĩa điểm tâm đứng ngay bên cạnh bạn, thổi
cho đồ
ăn bớt
nóng đi, sau đó thì đưa tới tận miệng
bạn,
dịu
dàng nói: “Cẩn
thận
kẻo
nóng!”

Giả
Thược vẫn giống trước kia, ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế hệt như một con rắn, cặp
mắt khép hờ hưởng thụ sự phục vụ tận tình của mỹ nữ.

“Cậu
muốn đi xem mặt sao?” Phương Thanh Quỳ đưa mắt nhìn cô nàng trước mặt này từ
trên xuống dưới, tay cầm đũa run run, thiếu chút nữa thì khiến chiếc bánh bao
trong tay văng vào mặt Giả Thược: “Này, hai chúng ta quen nhau ở chỗ nào, cậu
vẫn còn nhớ chứ?”

Trong
mắt thoáng qua hai tia sáng rực, Giả Thược khẽ “hừ” một tiếng: “Cậu có ý gì
vậy? Tưởng tớ bị ma ám đấy à?”

Phương
Thanh Quỳ đã lấy lại được sự tỉnh táo và điềm tĩnh thường ngày, nhẹ nhàng khều
phần chóp của chiếc bánh bao ra cho bớt nóng, sau đó đưa tới tận miệng Giả
Thược, thấy cô nàng đã cắn lấy chiếc bánh bao, đột nhiên hờ hững nói: “Anh ta
làm việc ở khoa Phẫu thuật lồng ngực, không phải là khoa Tâm thần, cậu không
cần tìm cách vào đó đâu!”

“Phì!”
Miếng bánh bao vừa vào đến miệng Giả Thược liền phun cả ra ngoài, mỹ nữ kia
thản nhiên dùng cuốn tạp chí che trước mặt, ung dung giũ nhẹ mấy cái. Nhìn dáng
vẻ ho sù sụ thảm thương của Giả Thược lúc này, cô không hề có chút lòng cảm
thông nào cả.

“Cậu
có ý gì đấy hả?” Giả Thược đưa tay chụp lấy cốc nước trên bàn, uống một ngụm
thật lớn, hậm hực nói: “Chuyện này chẳng buồn cười một tí tẹo nào.”

“Cậu
cũng biết vậy à?” Phương Thanh Quỳ gắp một chiếc bánh bao, tiếp tục công việc
vừa nãy. “Sự sợ hãi mà cậu vừa khiến tớ phải chịu cũng hệt như thế đấy.”

Giả
Thược trừng mắt, bực tức nói: “Ai bảo thế nào, hành động của tớ là hết sức bình
thường, còn cậu lại kéo tớ và hắn vào một chỗ, đây là hành động rất không bình
thường.”

Phương
Thanh Quỳ đưa qua đưa lại chiếc bánh bao tròn xoe trước mặt Giả Thược, khiến
cặp mắt long lanh của cô nàng cũng đung đưa theo, rồi một giọng nói như có ma
thuật vang lên: “Nói đi, nói đi, tại sao lại muốn đi xem mặt, tại sao lại muốn
đi xem mặt?…”

Một
cái đầu thò ra phía trước, nhanh chóng cắn chiếc bánh bao, nói bằng giọng không
được rõ ràng cho lắm: “Ừm, ăn xong rồi nói, ăn xong rồi nói.”

Lại
một chiếc bánh bao nữa đưa qua đưa lại trước mắt cô nàng: “Bây giờ hãy nói đi,
bây giờ hãy nói đi…”

Giả
Thược nuốt nước miếng: “Được rồi, bây giờ nói, bây giờ nói.”

Đúng
lúc này, một chiếc xe hơi cao cấp chậm rãi dừng lại trước cửa tiệm chụp hình,
hai người cùng ngoảnh mặt nhìn, ánh mắt tràn ngập vẻ say mê, đắm đuối đối với
tiền bạc, việc đùa cợt lập tức dừng lại.

Tài
xế nhanh chóng ra ngoài mở cửa xe, một cô gái trang điểm rất đẹp bước xuống xe
trong tư thế hết sức tao nhã, chậm rãi đi về phía tiệm chụp hình, trên môi nở
nụ cười.

Phương
Thanh Quỳ lập tức bỏ đôi đũa xuống và đứng dậy, nhẹ nhàng bước tới đón khách.
Còn Giả Thược thì chỉ nhìn thoáng qua logo hình đôi cánh nhỏ nổi tiếng trên
chiếc xe hơi đắt tiền, lại nhìn cô gái mặc toàn hàng hiệu từ đầu đến chân, sau
đó cầm đôi đũa mà Phương Thanh Quỳ vừa bỏ xuống, tiếp tục vùi đầu ăn uống.

“Chào
cô, xin hỏi cô đến để đăng ký chụp hình hay đã có hẹn với nhiếp ảnh gia?” Chỉ
nhìn thoáng qua, Phương Thanh Quỳ đã có thể xác định mình chưa từng gặp cô gái
này bao giờ, nhưng vì lịch sự, cũng vì những món đồ hàng hiệu đắt tiền trên
người đối phương, cô vẫn quyết định khách sáo hỏi han một chút.


gái hàng hiệu nhìn vào trong tiệm chụp hình một chút, cuối cùng dừng lại trên
người cô nàng vẫn đang mải mê ăn uống kia, bỏ qua câu hỏi của người trước mặt.

Phương
Thanh Quỳ không nhiệt tình hỏi han nữa, ánh mắt ẩn sau nụ cười nắm bắt được vẻ
khiêu khích và coi khinh của đối phương một cách nhạy bén. Cô nhìn về phía Giả
Thược, quyết định tiếp tục bữa ăn sáng vui vẻ của hai người.

“Đợi
đã!” Đúng vào lúc cô nhấc chân lên định đi, giọng nói của cô gái kiêu kỳ kia
chợt vang đến. “Có phải chỗ các cô có một nhiếp ảnh gia tên là Giả Thược không,
không biết anh ta ở đâu nhỉ?”

Phương
Thanh Quỳ liếc mắt nhìn qua, thấy người nào đó kia vẫn đang gắp bánh bao lên,
thổi phù phù, sau đó thì bỏ nguyên cả chiếc vào miệng, khuôn mặt tỏ ra thỏa mãn
vô cùng, như chẳng nghe thấy gì.

Thế
rồi cô cũng quyết định bỏ qua lời của cô gái trước mặt, thong thả đi tới trước
quầy lễ tân, cầm điện thoại, thấp giọng rì rầm gì đó, điệu bộ như là đang bận
rộn, không thể để ý đến đối phương.


gái kia đứng trong phòng, chẳng có ai trả lời, cũng chẳng có ai đón tiếp, hết
nhìn trái rồi lại nhìn phải, dáng vẻ ngạo mạn ban đầu biến thành vẻ lúng túng,
khó xử.

Người
ăn bánh bao thì cứ ăn bánh bao, người nghe điện thoại thì cứ nghe điện thoại,
cô gái kia đứng đó được chừng năm phút, cuối cùng đành bước về phía Giả Thược.

Giả
Thược thổi phù phù chiếc bánh bao trong tay, chẳng buồn nhìn người trước mặt
lấy một lần, đang định nhét bánh bao vào miệng, chợt thấy cô gái kia lấy ra một
tờ giấy màu trắng, nhẹ nhàng đẩy tới trước mặt mình.


hơi bất ngờ, liền đưa mắt nhìn qua một chút…

Một,
hai, ba, bốn, năm.

Tổng
cộng là năm số không, điều này khiến Giả Thược dừng tay.

Không
phải cô chưa từng nhìn thấy chi phiếu một trăm ngàn, cũng không phải cô chưa
từng nhận một vụ làm ăn nào có giá cao như thế, thực ra một chuyến bao xe đi
chụp hình bên ngoài cũng có khả năng đạt tới con số này rồi, đó là chưa kể đến
những món quà đắt giá mà một số nàng tiểu thư nhà giàu tặng cho cô. Chỉ là cô
cảm thấy hành động của người trước mặt hơi khó hiểu, cô ta không đăng ký chụp
hình, cũng không nợ nần gì cô cả, mà khi đưa tiền khuôn mặt căng ra kia còn thể
hiện rõ thái độ thù địch. Do đó, cô chỉ nhìn thoáng qua một chút, sau đó lại
tiếp tục tập trung vào bữa sáng. Cô ta thích ngồi thì ngồi, mặc kệ, nhưng bánh
bao mà nguội thì không còn ngon nữa.

Bánh
bao đã được đưa tới gần miệng, Giả Thược đang định cho nó đi gặp lại một vài
người anh em thì cô gái trước mặt cuối cùng đã lên tiếng: “Nếu anh chịu rời
khỏi Chân Lãng, một trăm ngàn đồng này sẽ là của anh.”

Cặp
mắt to tròn vốn chỉ tập trung vào mấy cái bánh bao rốt cuộc đã chịu nhìn qua
phía cô gái ở ngay đối diện. Giả Thược lúc này đã lưng lửng bụng, khôi phục
được một chút năng lực suy nghĩ thường ngày. Cô nhớ ra hình như mình đã nhìn
thấy cô gái trông có vẻ đoan trang, cao quý này ở đâu đó.

Lần
trước trong quán cà phê Tuyệt Sắc, khi cô và Chân Lãng đang cấu véo nhau, người
ngồi đối diện hình như là cô gái này. Còn cả lần trước nữa, khi cô đi tìm Chân
Lãng, người bị cô đẩy vào cánh cửa hình như cũng chính là cô ta.

“Chân
Lãng là một bác sĩ rất có triển vọng, ông nội tôi rất xem trọng anh ấy, tập
đoàn Vương Thị nhà tôi cũng làm ăn trong lĩnh vực y dược, nếu anh ấy và tôi đến
với nhau, tương lai của anh ấy nhất định sẽ càng xán lạn. Nếu anh chịu rời khỏi
anh ấy, một trăm ngàn này sẽ là của anh.”

Giả
Thược ngây người, đôi đũa dừng giữa không trung, cặp mắt mở to hết cỡ nhìn
người trước mặt, trong đầu như đang có tiếng sấm sét nổ đì đùng.


ta đã đọc nhiều tiểu thuyết rẻ tiền quá, hay là đã bị phim truyền hình tẩy não
rồi, tại sao những lời thiếu sức sáng tạo như thế mà cũng nói ra được chứ?

“Nếu
anh không đồng ý, tôi sẽ kể câu chuyện tình yêu đồng tính của các anh cho mọi
người biết. Tình yêu đồng tính là chuyện cấm kỵ trong nước, một khi chuyện tình
cảm giữa hai anh bị phát hiện, không những anh sẽ mất hết tiền đồ, mà Chân Lãng
cũng chẳng còn tương lai gì nữa. Nếu anh thật sự yêu anh ấy, hãy rời bỏ anh
ấy.”

Lần
này Giả Thược đã tin, đầu óc cô gái này đúng là có vấn đề, hơn nữa là vấn đề
không nhỏ. Có điều… Giả Thược nhìn chăm chăm vào tờ chi phiếu, không ngừng suy
nghĩ.


gái này hiểu lầm cô và Chân Lãng từ lúc nào cô cũng không quan tâm, dù sao giữa
cô và gã đó căn bản chẳng có chút quan hệ, một trăm ngàn đồng này đối với cô mà
nói đúng là từ trên trời rơi xuống, không lấy thì thật phí của trời.

“Trông
bộ
dạng
anh thế
này, muốn
cám dỗ
đàn ông cũng chẳng
phải
chuyện
khó khăn. Nếu
anh thích, tôi có thể
giới
thiệu
giúp anh. Có điều,
sau này anh đừng
gặp
Chân Lãng nữa!”

Thấy
Giả Thược tỏ ra do dự, Vương Thiếu Hoàn liền hất hàm nói tiếp: “Chỉ cần anh
chịu từ bỏ, có lẽ anh ấy vẫn sẽ thích con gái đấy.”

Giả
Thược cảm thấy mọi thứ trước mắt như ảo giác, cô trở thành nhân vật nữ chính
đáng thương bị hà hiếp, bức hại, giày vò, làm nhục trong phim truyền hình. Theo
kịch bản, trong tình huống này, cô nên ngân ngấn nước mắt cầm tấm chi phiếu,
sau đó lẳng lặng xé vụn, rồi cắn chặt môi run rẩy nói: “Tôi thật lòng yêu anh
ấy, tôi không cần tiền của cô, nhưng tôi sẽ rời khỏi anh ấy.”

Nghĩ
đến đây, cô chợt cảm thấy lưng mình đầm đìa mồ hôi, nổi hết cả da gà.

Đưa
mắt nhìn về phía Phương Thanh Quỳ, thấy cô nàng đang dùng ánh mắt hỏi xem có
cần giúp đỡ không, cô liền khẽ lắc đầu. Phương Thanh Quỳ hiểu ý, tiếp tục nói
chuyện điện thoại, nhưng trong mắt đã thoáng nét giận dữ.

Giả
Thược đưa tay ra vớ lấy chiếc máy tính trên bàn, nói rất nhanh: “Đây coi như là
tiền đền bù để tôi rời khỏi Chân Lãng đúng không?”

“Đúng!”
Vương Thiếu Hoàn không muốn che giấu sự cứng rắn thêm nữa, nhìn chằm chằm vào
khuôn mặt Giả Thược: “Bọn anh ở bên nhau chẳng qua chỉ là tạm thời, không thể
cả đời như thế được. Tình cảm đồng tính nhiều nhất chỉ có thể kéo dài ba năm,
cho anh một trăm nghìn coi như là để cắt đứt tình cảm ấy trước thời hạn.”

“Cắt
đứt trước thời hạn à?” Ngón tay Giả Thược bấm nhoay nhoáy, chỉ nghe những tiếng
lạch cạch không ngớt. “Cô có biết một tháng Chân Lãng kiếm được bao nhiêu
không?”

Vương
Thiếu Hoàn ngẩn ra một chút, ánh mắt Giả Thược sáng ngời, dường như còn ẩn chứa
nét giễu cợt: “Chân Lãng là bác sĩ mổ chính khoa Phẫu thuật lồng ngực số một,
số hai toàn quốc, chuyên thực hiện những cuộc phẫu thuật tim hay ghép gan, ghép
phổi. Người cần làm những cuộc phẫu thuật như thế thường là bệnh nhân ung thư,
cho dù có phải bỏ ra hơn trăm nghìn, thậm chí là hai trăm nghìn để thực hiện
một cuộc phẫu thuật cũng không tiếc, có đúng không nào? Mà bây giờ đối với rất
nhiều gia đình, hơn trăm nghìn hay hai trăm nghìn không phải con số gì to lớn
cả, chỉ cần tìm được bác sĩ mổ chính hàng đầu là tốt rồi. Một tháng, Chân Lãng
chỉ cần làm vài cuộc phẫu thuật như vậy, ít ra cũng có thu nhập hơn hai trăm
nghìn rồi. Nếu tính thêm cả tiền lương và tiền thưởng, một năm làm chơi chơi
thôi cũng kiếm được hơn ba triệu. Ba năm là kiếm được gần mười triệu rồi.” Cô
đột nhiên dừng lại một chút, đưa chiếc máy tính tới trước mặt Vương Thiếu Hoàn.
“Anh ta đúng là có tiền đồ thật, tôi đi theo anh ta ba năm, kiếm một nửa gia
sản của anh ta, vậy là ít ra cũng có được năm triệu rồi. Cô trả tiền để tôi rời
khỏi anh ta, ít ra cũng phải cho tôi một con số nhiều hơn thế mới được chứ. Tôi
chỉ lấy thêm ba triệu thôi, tổng cộng là tám triệu. Có từng đó, tôi sẽ lập tức
đi ngay, hơn nữa, đảm bảo sẽ lột trần Chân Lãng, thắt nơ con bướm, đưa tới tận
giường cho cô.”


càng nói càng trở nên ung dung, còn Vương Thiếu Hoàn ở phía đối diện thì mặt
mày xám ngoét, nhìn chằm chằm vào con số trên chiếc máy tính, hồi lâu chẳng có
phản ứng gì.

“Anh
ấy…” Một lúc sau, Vương Thiếu Hoàn mới miễn cưỡng rặn ra được hai tiếng, nhưng
không làm sao nói tiếp được.


vốn cho rằng một trăm nghìn là khoản tiền không nhỏ với một gã thợ chụp hình.
Mà theo cô được biết, những người đồng tính thay đổi bạn tình thường rất tùy
tiện. Cô nghĩ cô chịu bỏ ra chừng ấy tiền, Giả Thược nhất định sẽ từ bỏ, cho
nên mới bình tĩnh đến đây tìm đối phương để nói chuyện. Không ngờ lời của Giả
Thược lại khiến cô không cách nào phản bác, nhưng nếu đưa tám triệu cho một
người như vậy, người nhà cô mà biết chuyện này, cô quả thực khó có thể giải
thích ổn thỏa.

Giả
Thược gắp một chiếc bánh bao, hờ hững nói: “Thôi, nói thì cũng nói xong rồi,
không trả được thì xin đi cho!”

Vương
Thiếu Hoàn hít sâu một hơi, vẫn không chịu bỏ cuộc: “Tôi đã điều tra về Chân
Lãng, ở bệnh viện, anh ấy chưa từng kết bạn với người con trai nào khác. Nói
cách khác, chỉ cần anh biến mất thì anh ấy sẽ trở lại bình thường. Với thân
phận và địa vị của tôi, muốn khiến anh biến mất khỏi thành phố to lớn này không
phải là chuyện gì khó khăn.”

Chẳng
lẽ từ phim tình yêu gian nan, đau khổ chuyển thành phim ân oán tình thù xã hội
đen hay sao?

Giả
Thược chẳng buồn để ý tới cô ta, cắn mạnh một miếng bánh.

“Roạt…”
Nước xốt nóng bỏng trong chiếc bánh bao phụt ra ngoài, bắn trúng vùng ngực của
Vương Thiếu Hoàn.

Hôm
nay Vương Thiếu Hoàn mặc bộ váy áo bó sát người, làm tôn lên vòng eo thon thả,
cặp đùi thon dài và chiếc cổ trắng muốt, không chỗ nào là không đẹp.

Đặc
biệt là vùng ngực của cô nàng, rõ ràng là đã được bao bọc rất kín, không một
khe hở, vậy mà khi nhìn người ta vẫn không kìm được phải suy nghĩ vu vơ.


nước xốt bắn trúng ngay ngực cô nàng, cực kỳ chuẩn xác, để lại trên chiếc áo
màu đen đắt tiền một dấu vết hết sức quái dị.

“A!”
Vương Thiếu Hoàn lúc này đã hoàn toàn không còn lòng dạ nào mà rụt rè hay e lệ
nữa, lập tức nhảy dựng lên, kéo căng chiếc áo, giũ liên tục, muốn những giọt
nước xốt nóng bỏng, nhớp nháp không dính vào da.

Giả
Thược cũng không ngờ hành động vô tâm của mình lại gây ra hậu quả như vậy. Với
vẻ mặt đầy sự cảm thông, cô đưa tay ra, nhưng ngẫm nghĩ một chút rồi lại rụt
tay về, khoanh tay trước ngực nhìn Vương Thiếu Hoàn.

“Bộp…”

“Bộp…”

Trong
khi Vương Thiếu Hoàn thực hiện những động tác mạnh, hai thứ gì đó đột nhiên rơi
xuống bên chân cô nàng, lập tức thu hút sự chú ý của Giả Thược.


tròn tròn, lại rất mềm mại, như hai quả bóng nước, nảy lên trên mặt đất hai
lần, sau đó rung rung hồi lâu.

Giả
Thược đưa ngón tay ra chọc thử, cảm giác không tệ, bên trên vẫn còn lưu lại hơi
ấm trên cơ thể người nào đó. Cô ngẩng lên, người nào đó kia đã đưa hai tay lên
ôm ngực, khuôn mặt cứng đờ, quên cả việc bị bỏng, quên cả việc kêu gào, quên cả
việc nhảy nhót, ngẩn ngơ nhìn hai vật tròn tròn trên mặt đất.

Khóe
miệng Giả Thược đột nhiên ngoác ra, nở nụ cười thật lớn, ánh mắt chẳng hề kiêng
dè nhìn thẳng vào ngực đối phương, như muốn nhìn xuyên qua lớp áo màu đen đó:
“Thì ra chúng ta cùng cảnh ngộ.”

Sắc
mặt Vương Thiếu Hoàn từ xanh chuyển thành đỏ, từ đỏ biến thành tím, từ tím biến
thành trắng bệch, nhìn chằm chằm Giả Thược bằng ánh mắt căm phẫn, cuối cùng
đành xoay người một cách cứng ngắc, cất bước đi thẳng về phía cửa.

“Đợi
một chút!” Giả Thược thè lưỡi liếm môi, hờ hững móc điện thoại ra. “Vừa nãy cô
nói gì? Tôi và Chân Lãng ở cùng nhau tối đa chỉ được ba năm hả?”

Không
đợi Vương Thiếu Hoàn trả lời, cô đã gọi cho anh chàng nào đó, đồng thời mở loa
ngoài: “Bác sĩ thú y, chúng ta quen nhau được bao nhiêu năm rồi?”

Người
ở đầu bên kia trầm ngâm một lát, cuối cùng một giọng nói trong trẻo vang lên:
“Hai mươi hai năm.”

“Rất
tốt!” Giả Thược cười tươi, gập máy, nháy nháy mắt với Vương Thiếu Hoàn. “Này,
có cần mượn phòng thay đồ để đặt lại hai quả bóng kia vào chỗ cũ không?”

Vương
Thiếu Hoàn mặt mày nhăn nhó, ánh mắt bừng bừng lửa giận, không nói năng gì, cất
những bước chân nặng nề rời đi, chỉ mong có thể nhanh chóng ra ngoài, bước lên
chiếc xe hơi cao cấp của nhà mình. Cô đã dặn tài xế chỉ được rời đi nửa tiếng
đồng hồ, lúc này chắc anh ta đã quay lại rồi.

Đúng
lúc tay cô chạm vào tay nắm cửa, phía sau chợt có một giọng nữ ngọt ngào vang
lên: “Vừa rồi tôi nhìn thấy có người dừng xe trước cửa tiệm của chúng tôi rồi
rời đi, chỗ này thuộc khu vực cấm đỗ xe, mà tôi lại không biết đó là xe nhà ai,
cho nên đã gọi xe kéo đến kéo nó đi rồi.”

Ngoài
cửa, tài xế của nhà họ Vương đang vò đầu gãi tai nhìn quanh, tìm kiếm chiếc xe
màu bạc có logo hình đôi cánh chim.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+