Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ốc sên chạy – Chương 25-26 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 25. MỘT MŨI TÊN TRÚNG HAI ĐÍCH

Vệ Nam về nhà thì thấy cửa hé mở, đạng định kêu ca Lục Song cẩu thật không chịu khóa cửa thì nghe thấy tiếng người nói chuyện trong phòng. 

“Em hỏi anh mẫu người con gái mà anh thích á?” Giọng điệu chậm rãi dĩ nhiên là của Lục Song. “Anh thích cô gái sành điệu với mái tóc ngắn trẻ trung, đi giày cao gót trên 10 phân, trang điểm khéo léo… “

Vệ Nam tóm lấy mái tóc dài của mình, nhìn đôi giày thể thao trắng, sau đó sờ lên khuôn mặt chỉ bôi kem trắng da – Xem ra mình cách xa với tiêu chuẩn của cô gái sành điệu.

“Ý mày là muốn tìm cô gái sành điệu?” Giọng điệu lạnh lùng là của Lục Đan.

“Uh, trước tiên phải qua được mắt mẹ đã. Quả thực anh rất đau đầu với việc mẹ cứ nhờ người này người kia giới thiệu bạn gái. Tuần sau mẹ qua bên này rồi. Trước khi mẹ đến anh nhất định phải tìm được một người đóng giả bạn gái. Nếu không chắc chắn mẹ lại bắt đi xem mặt”.

“Chẳng phải mày rất thân với Vệ Nam sao, nhờ cô ta đóng giả làm bạn gái không được sao?” Giọng nói của Lục Đan lạnh như đá. Vệ Nam có cảm giác dường như Lục Đan không ưa gì mình. Nếu không vì sao cứ mỗi lần nhắc đến hai chữ “Vệ Nam” lại lạnh thấu xương đến thế?

Vệ Nam vểnh tai lên nghe tiếp, Lục Song thở dài và nói: “Vệ Nam à, thôi khỏi. Anh không muốn làm khó cô ấy. Dường như cô ấy ghét anh. Mà anh cũng chẳng ưa gì cô ấy”.

“Vậy mày muốn tìm ai? Mày thế này mà đòi tìm được cô nào tình nguyện đóng giả làm bạn gái? Thôi đừng để người ta cười cho vào mặt”.

Lục Song cười: “Không chắc đâu. Đừng coi thường anh trai em. Bên cạnh anh đã có cô gái sành điệu rồi”.

“Ai cơ?”

“Kỳ Quyên”.

Vệ Nam giật nảy mình. Anh muốn nhờ Kỳ Quyên đóng giả làm bạn gái anh sao. Đúng là nhổ lông bên miệng sư tử – Sẽ chết thảm lắm đó.

Dĩ nhiên Vệ Nam rất vui khi được tận mắt chứng kiến tên Lục Song không biết trời cao đất dày chết thảm dưới tay Kỳ Quyên. Vệ Nam nhếch mép mỉm cười, đóng cửa lại rồi giả vờ gõ cửa như không có chuyện gì xảy ra.

Lục Đan ra mở cửa. Cô ta nhìn Vệ Nam với vẻ mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, sau đó quay người lại đi về phía Lục Song, thản nhiên gọt táo tiếp. Thực ra xét ở một vài khía cạnh, đôi song sinh này thật giống nhau.

Vệ Nam sờ mũi, bước vào phòng rồi nhiệt tình nói: “Lục Đan đến rồi à”.

Lục Song ngồi dựa mình vào ghế, mỉm cười bí hiểm. Lục Đan ngẩng đầu lên trả lời với giọng điệu không thoải mái lắm: “Uh, đến thăm Lục Song”.

Sau khi biết tin Lục Song lật lại lịch sử, đảo lộn quan hệ anh em từ chính miệng mẹ nói ra khi uống say, Lục Đan không thèm gọi Lục Song là anh, càng nhìn thấy anh ta càng chướng mắt, nhìn Vệ Nam – người mà Lục Song yêu quý càng chướng mắt hơn.

Lục Song khẽ cười: “Vệ Nam, tuần sau bố mẹ anh qua đây. Nói thật với em mẹ anh hy vọng anh kết hôn năm hai mươi tư tuổi, cũng chính là năm nay”.

“Vâng”. Vệ Nam chuyển hướng suy nghĩ, nhớ đến giọng nói the thé của mẹ anh ta, lại nhớ đến người mẹ chỉ muốn bán con gái như bán một món hàng của mình, bỗng nhiên thấy mình và Lục Song thật giống nhau, trong lòng trào dâng nỗi niềm đồng cảm với anh ta: “Thế anh định làm thế nào?”

“Anh muốn nhờ Kỳ Quyên diễn một vở kịch để che mắt mẹ anh”. Lục Song cúi đầu, khẽ thở dài: “Không muốn kết hôn sớm thế này nhưng không thể thẳng thừng từ chối ý tốt của bố mẹ. Vì vậy đành phải dùng kế hoãn binh”.

Lục Đan lạnh lùng nói: “Mày còn may mắn chán. Sau khi mày đi, mẹ lấy tao làm mục tiêu tấn công chính. Kỷ lục xem mặt nhiều nhất của tao lên tới một tháng mười người… Thật là kinh khủng, chết quách đi cho rồi”.

Vệ Nam toát mồ hôi hột, so với mẹ Lục Song, hành vi ra công ra sức bán con gái thật nhanh của mẹ mình không quá đáng chút nào.

Vì thế Vệ Nam quyết định “mở lòng từ bi” giúp Lục Song gọi điện cho Kỳ Quyên.

“Tiểu Quyên à? Tối nay đến nhà tao ăn cơm nhé. Tao đích thân xuống bếp hầm canh gà cho mày ăn… .”

“Thôi lậy mẹ. Ăn canh gà của mày thà rằng tao cho chút muối vào nước còn ngon hơn”.

Vệ Nam vội đổi giọng: “Lục Song nói sẽ làm món sườn cho mày ăn”.

“Anh ta xào sườn? Như thế thì thà gặm vài khúc gỗ còn hơn”.

Lục Song mỉm cười, quay người bước đi. Lúc ấy Vệ Nam mới hạ thấp giọng nói: “Mày đến đi, chúng ta cùng bàn kính kế sách lâu dài, nhận dịp có cơ hội xử lý anh ta. Anh ta dám nhổ lông bên miệng sư tử, lợi dụng mày làm bạn gái tạm thời của anh ta. Đúng là không biết trời cao đất dày. Mày tuyệt đối không được nhận lợi anh ta, không để anh ta thực hiện được âm mưu xấu xa của mình”.

Kỳ Quyên im lặng một lúc rất lâu, sau đó mới nghiến răng nghiến lợi nói: “Được”.

Một lúc sau, tiếng gõ cửa vang lên, hai người bước vào phòng.

Nguyên Nguyên cười bí hiểm còn Kỳ Quyên từ đầu đến cuối mặt lạnh như băng.

Tài nấu nướng của Vệ Nam và Lục Song đều rất kém, vì vậy liền xuống mấy hàng ăn phía dưới mua rất nhiều món ăn ngon tiếp đãi hai vị khách quý.

Trên bàn ăn, Nguyên Nguyên ngồi cạnh Lục Song, Kỳ Quyên ngồi đối diện với Lục Song, Vệ Nam ngồi cạnh Kỳ Quyên, hình thành “thế giao đấu” kỳ quái.

Lục Song lật bài ngửa: “Kỳ Quyên, lần này thực sự phải nhờ anh cứu anh qua cơn nước lửa”.

Kỳ Quyên trau mày: “Việc gì tôi phải giúp anh?”

Lục Song nhếch mép mỉm cười: “Anh có thể giúp em khôi phục bảo bối trong máy tính”.

Lục Song vừa nói dứt lời, giông bão liền nổi lên.

Nguyên Nguyên nhìn Lục Song với ánh mắt ngưỡng mộ, ánh mắt đó như muốn nói: “Ôi, Lục Song, cái cách anh nói chuyện thật giống một vị tướng quân chỉ huy trên chiến trường, thật oai phong, dũng mảnh. Xem ra em đứng về phía anh là vì em quá sáng suốt”.

Kỳ Quyên sa sầm mặt mày gườm gườm nhìn Lục Song, dám uy hiếp chị mày à, so với mấy thứ rác rưởi ấy thì tính mạng của Vệ Nam quan trọng hơn nhiều.

Vệ Nam toát mồ hồi hột – Đừng có nói với mình rằng kể từ lúc đó Lục Song đã đặt quả bom hẹn giờ này. Quả là tính toán sâu xa. Để đối phó với chị Kỳ Quyên, anh ta đã tốn không ít công sức.

Dĩ nhiên Vệ Nam không biết rằng Lục Song có dụng ý khác. Kỳ Quyên thì hiểu rất rõ, vì vậy mới nhún vai nói: “Không sao, chẳng qua chỉ là một vài bộ phim thôi mà”.

“Thật sao?” Lục Song mỉm cười, cúi đầu uống ngụm nước, “Thực ra… .mấy ngày trước chat với em, anh đã tra được địa chỉ IP của em và xâm nhập thành công vào máy tính của em, nhân tiện cài đặt một file virus ẩn. Theo thời gian anh dự tính thì khoảng hai ngày nữa, file virus ấy sẽ tự động xử lý ổ F của em”. Lục Song nói rất nhẹ nhàng.

Dám bắt nạt những người không giỏi công nghệ thông tin?

Nhớ lại lần trước anh ta chỉ dùng vài thao tác mà đã xóa được một đống file quan trọng, vẻ mặt của Kỳ Quyên bỗng trở nên rất khó coi.

“Lục Song, anh đừng có mà quá đáng quá”.

Lục Song bình thản đáp: “Chẳng còn cách nào khác. Anh không muốn giống em gái anh, cứ dăm ba ngày lại phải đi xem mặt, cuối cùng nằm luôn trong bệnh viện. Anh chỉ muốn phiền em tuần sau cùng anh ra sân bay đón mẹ anh, sau đó cùng đi ăn cơm. Chỉ vậy thôi mà”.

“Vì cớ gì tôi phải nghe theo sự sắp đặt của anh”.

“Anh đâu có bắt em nghe theo sự sắp đặt của anh”. Lục Song mỉm cười: “Chỉ là anh nhờ em thôi mà”.

Cách nhờ vả này thật là “uyển chuyển”.

Vệ Nam đa bắt đầu lung lay, cô huých nhẹ vào tay Nguyên Nguyên rồi ghé sát tai nói: “Trong ổ F có rất nhiều phim hoạt hình mày thu thấp mấy năm mới được, toàn là bản xịn đấy… .”

Kỳ Quyên vẫn nghiến răng nghiến lợi.

Lục Song bình thản nói: “Suy nghĩ kỹ đi, thật sự chỉ cần đi gặp mẹ anh thôi mà. Em cứ coi như là gặp một người là, ăn uống cũng do anh mời. Anh đảm bảo sẽ không vượt quá một tiếng đâu”.

“… … .Vì sao lại chọn tôi?”

“Vì mẹ anh rất thích nhưng cô gái năng động giỏi giang như em”. Lục Song cười và nói: “Chỉ một tiếng thôi, thật đấy… ..em giúp anh đi”. Ánh mắt hiện rõ sự chân thành.

Rốt cuộc anh ta định làm gì đây?

Vệ Nam ngỡ rằng đây thực sự là kế hoãn binh mà Lục Song muốn dùng để đối phó với việc mẹ anh ta suốt ngày ép đi xem mặt. Vì mẹ anh ta thích những người năng động giỏi giang mà Kỳ Quyên thì lại rất khó mua chuộc nên mới phải dùng hành vi bỉ ổi xấu xa là xâm nhập vào máy người ta, cài mấy con virus để ức hiếp cô ấy.

Kỳ Quyên hiểu rất rõ ý định của Lục Song. Cô thầm nghĩ: “Lục Song ơi là Lục Song, bàn phím như ý của anh gõ cũng thật kêu. Chẳng phải anh muốn một mũi tên trúng hai đích sao?”

Tối hôm ấy, sau khi về nhà, Kỳ Quyên mặt mày lầm lì bật máy tính tìm “virus ẩn”. Bắt đầu từ ổ C, mỗi flie kiểm tra một lần, không thấy có gì bất thường.

Nguyên Nguyên cười và nói: “Anh ta đã nói là virus ẩn, người trần mắt thịt như chúng ta chắc chắn không tìm thấy”.

Kỳ Quyên lườm một cái: “Ai mà biết được có phải anh ta đang cố tình khoe khoang không. Tao không tin mới chát với anh ta một lần mà anh ta có thể thả virus vào máy tao được”.

Nguyên Nguyên nói: “Nhưng chẳng may là thật thì sau khi xử lý, những tài liệu của mày sẽ mất hết”.

Kỳ Quyên sa sầm mặt mày. Điều cô ấy sợ chính là cái chẳng may ấy.

Bỗng nhiên Nguyên Nguyên nảy ra một ý rất hay: “Hay là tối nay mày in những tư liệu ấy ra đĩa?”

Kỳ Quyên cười lạnh lùng: “Tao chát với anh ta cũng là vì máy in đĩa của tao hỏng rồi, muốn nhờ cao thủ máy tính như anh ta tư vấn”.

Nguyên Nguyên lè lưỡi: “Thế cop ra USB được không?”

Kỳ Quyên im lặng một lúc rồi mỉm cười: “Mày biết ổ F của tao bao nhiêu không?”

Nguyên Nguyên nói: “Chẳng phải bình thường đều là 20G sao?”

“Của tao… .80G”. Kỳ Quyên đập bán đánh rầm một cái, vứt gối lên tường rồi nói: “Lục Song, anh được đấy”.

Sau giờ sáng, điện thoại của Kỳ Quyên bỗng đổ chuông, khiến Nguyên Nguyên cũng thức giấc.

Kỳ Quyên khó chịu nhấc điện thoại lên, đầu dây bên kia vang lên giọng nói nhã nhặn của Lục Song: “Kỳ Quyên, dậy chưa em?”

“… ..Chưa”

“Thế à, anh vừa đánh thức Vệ Nam dậy, nhân tiện gọi em dậy luôn”.

Kỳ Quyên nhìn đồng hồ trên tường, bây giờ mới sáu giờ.

Kỳ Quyên gườm gườm nói: “Vậy thì cám ơn anh quá”.

“Chuyện tối qua em suy nghĩ đến đâu rồi?” Lục Song thong thả hỏi.

“Tôi không suy nghĩ gì hết”.

Lục Song cười: “Không sao, anh sẽ kiên nhẫn chờ”.

Tám giờ tối, điện thoại của Kỳ Quyên lại đổ chuông, nhạc chuông inh tai nhức óc khiến Nguyên Nguyên đang chép bệnh án giật nảy mình, nghuệch một đường dài trên bệnh án.

“Á! Tao viết đến chữ cuối cùng rồi. Thế là… .đi tiêu… .Sack!”

Kỳ Quyên sa sầm mặt mày, nhấc điện thoại: “Chuyện gì vậy?”

“Em suy nghĩ kỹ chưa?”

“Tôi không có thời gian suy nghĩ”.

Lục Song mỉm cười: “Không sao, anh sẽ chờ câu trả lời của em”.

Sáng sớm hôm sau, sáu giờ.

Điện thoại lại đổ chuông, Kỳ Quyên dịu đôi mắt thâm xì như gấu trúc lồm cồm bò dậy khỏi chăn, đồng tóc rũ rưỡi, trông giống như ma mút vậy.

“Alô… .Lục Song… .” Giọng nói của Kỳ Quyên tỏ rõ sự mệt mỏi, “Anh ta cho tôi đi, mấy hôm nay tôi phải điều tra một vụ án rất hóc búa, ngày nào cũng phải đợi điện thoại của khách hàng không dám tắt máy”. Ngừng một lúc, cô nói tiếp: “Lục Song, anh là người đầu tiên có thể ép tôi đổi số. Anh giỏi lắm”.

Lục Song chỉ mỉm cười và nói: “Anh chỉ muốn em biết rằng, anh đối với Vệ Nam là thật lòng”.

Kỳ Quyên im lặng không nói gì.

Lục Song khẽ cười: “Nếu em không tin, anh tin là thời gian sẽ chứng tỏ cho em thấy điều đó”.

“… … Vậy thì sao?”

“Anh hy vọng em đừng cản trở”.

“… … Sau đó thì sao?”

“Máy tính của em không có virus, anh sẽ giúp em khôi phục lại những file bị xóa lần trước, nhân tiện sửa phần mềm in đĩa giúp em. Trong ngày hôm nay anh sẽ nghĩ cách để Vệ Nam đồng ý làm bạn gái của anh”. Lục Song ngừng một lát rồi cười: “Vẫn là câu nói ấy, hy vọng em đừng cản trở”.

“… … … Tôi không cản trợ. Tôi sợ anh rồi. Tùy anh!”

Kỳ Quyên cúp máy rồi khẽ thở phào nhẹ nhõm. Vệ Nam à, người đàn ông thật lòng với mày, vì mày làm bao nhiêu việc thế này, tao có tư cách gì… để mà cản trở đây?

Kỳ Quyên lao thẳng vào phòng vệ sinh rửa mặt. Nguyên Nguyên đã dậy trước rồi. Đột nhiên Kỳ Quyên quay sang hỏi: “Chúng mày đến bệnh viện thực tập sớm thế này sao?….Thật là đáng sợ”.

Nguyên Nguyên nói: “Chỉ là gặp một giáo sư đáng sợ thôi. Yêu cầu bọn ta có mặt trước bảy rưỡi”. Vừa bóp kem đánh răng vừa than thở: “Chẳng có cách nào cả… .cái số nó khổ thế”.

Bỗng nhiên Kỳ Quyên cười phá lên: “Mày nói xem, Lục Song dùng cách gì gọi con lợn Nam Nam dậy?”

Nguyên Nguyên đang đánh răng, miệng dính đầy bọt, nói không rõ lắm: “Tao cũng không biết, chắc là cách nào đó biến thái lắm… .”

Kỳ Quyên nghiêm túc gật đầu, nhìn đôi mắt thâm quầng trong gương, nhún vai nói: “Vệ Nam mày cầu trời phật phù hộ đi. Chị mày khó bảo toàn tính mạng”.

Vậy là ngọn đoạn trường thảo cuối cùng cũng đổ. Tuy không đổ về phía Lục Song nhưng đã mất đi khả năng chiến đấu. Như vậy cũng tốt. Một mũi tên trúng hai đích.

Khi Lục Song mỉm cười soi mình trong gương, phòng bên cạnh vang lên tiếng hét thảm thiết như lợn bị chọc tiết vậy, sau đó Vệ Nam túm lấy áo ngủ, chạy vào phòng vệ sinh mà vẫn còn run lẩy bẩy.

“Lục Song… .có thể thương lượng với anh một chuyện được không?” Vệ Nam tỏ vẻ đáng thương: “Đừng nhét đá nữa, tủ lạnh rất tốn điện”.

“Chẳng nhẽ em thích nước nóng hơn?”

“… ..Quý trọng nguồn nước, đùng dùng cái gì liên quan đến nước được không?”

“Vậy thì ngày mai chuyển sang dùng dây điện, em thấy thế nào?”

“… .Coi như em chưa nói gì”.

 

CHƯƠNG 26. CON DÂU GẶP BỐ MẸ CHỒNG

Sau khi rời khỏi ngoại khoa tim mạch, Vệ Nam và Nguyên Nguyên cảm thấy hơi nuối tiếc. Tuy giáo sư Hà mắng mỏ có phần hơi dã man nhưng cô ấy giải thích vấn đề rõ ràng mạch lạc, trọng tâm rõ ràng, quả là một cô giáo giỏi. Có lẽ thầy nghiêm mới có trò giỏi, những học trò của cô ấy đều rất tài giỏi.  Dù là anh Phí Đằng với nụ cười “không giống thiên thần” chút nào cũng tỏa ánh sáng chói lọi.

Trước khi rời đi, giáo sư Hà nghiêm túc nói với Vệ Nam và Nguyên Nguyên: “Các em đều là nữ. Sau này khả năng làm ở ngoại khoa tim mạch rất thấp. Chỉ có điều dù chọn khoa nào cũng phải chuyên tâm làm việc”. Sau đó cố vung bút, cho mỗi người 79 điểm vào mục bệnh án, sau đó cô nghiêm khắc nói: “Đừng trách tôi cho điểm thấp. Bệnh án mà các em viết chỉ đạt mức này. Hy vọng trước khi đi làm, các em sẽ có được một điểm cuối cùng để đạt bằng giỏi”.

Hai người gật đầu như đập tỏi: “Cảm ơn cô, thực sự rất cảm ơn cô”.

Với những người phụ nữ như thế, còn gì để nói nữa đây? Con gái cô ấy lẽ ra phải tự hào về người mẹ độc thân này mới đúng.

Sau đó hai người chuyển đến khoa cơ xương khớp. Thầy giáo hướng dẫn họ Ngô, béo mập đáng yêu, cũng rất dễ tính, hài hước, vui nhộn, chủ động đưa hai người đến kiểm tra phòng bệnh. Ngày đầu tiên vào khoa cơ xương khớp hai người đã gặp một người đàn ông trung niên. Xương cổ bị biến dạng rất nặng. Nghe nói bị ngã từ bệ cửa sổ 1m40, đầu đập xuống đất. Thật là đen đủi. Bệnh nhân bên cạnh ngã từ bệ cửa tầng 14 xuống đất nhưng chỉ bị gãy chân. Một người từ tầng 14, một người từ 1m40, chỉ vì bộ phận tiếp đất khác nhau mà gây hậu quả hoàn toàn trái ngược nhau.

Thầy giáo Ngô thở dài: “Quý trọng tính mạng, cách xa bệ cửa sổ… .”

Một điều rất lạ là khi Vệ Nam và Nguyên Nguyên đến khoa cơ xương khớp, Phí Đằng cũng chạy đến khoa cơ xương khớp.

Nguyên Nguyên vừa nhìn thấy anh ta liền trốn vào nhà vệ sinh, giống như chuột trốn mèo vậy. Vệ Nam phì cười, xem ra hai người họ đúng là có tình ý với nhau. Thế là Vệ Nam chạy đến nhà vệ sinh tóm cổ Nguyên Nguyên: “Nói thật đi, có phải anh ta đang theo đuổi mày không?”

Nguyên Nguyên gườm gườm nhìn Vệ Nam: “Anh ta đang truy sát tao”.

“Thế á?”

“Vì ngày đầu tiên đến ngoại khoa tim mạch, tao không cẩn thận ngáng chân anh ta ngã, khiến anh ta nằm bò trên hàng lang mãi không đứng dậy được. Một đám y tá, bác sỹ và bệnh nhân đều cười anh ta… Tao không cố ý làm như vậy. Nhưng anh ta nhớ rất dai. Anh ta nói nếu không ngáng chân lại thì anh ta không phải họ Phí”.

Vệ Nam ngây người, bây giờ thật khó phán đoán xem rốt cục là có tình ý hay có thù hận?

Vệ Nam vẫn chưa phán đoán xong thì ngoài cửa vang lên giọng nói gian tà: “Em ra đây một chút”.

Nguyên Nguyên hét lên: “Anh dám… xông vào phòng vệ sinh nữ?”

Phí Đằng nghiêm túc nói: “Bác sĩ không phân biệt giới tính, chỉ biết cứu người”.

“Em em… không có vấn đề gì về tính mạng. Không cần anh phải lo lắng”.

“Có người gặp nguy hiểm về tính mạng, cần em giúp đỡ”. Ngừng một lát, Phí Đằng trau mày: “Có xe cấp cứu, muốn đi cùng không?”

Vệ Nam và Nguyên Nguyên nhìn nhau, cùng gật đầu như gà mổ thóc: “Có ạ”.

Nguyên Nguyên vừa đi vừa cười hí hí: “Em vẫn chưa biết xe cứu hộ thế nào. Cảm ơn anh đã cho em cơ hội ngàn năm có một này”.

Phí Đằng quay đầu lại và nói: “Chút nữa các em đứng bên quan sát là được, không được nói xen vào, không được động tay chân”. Nói xong liếc nhìn Vệ Nam và nói: “Nhanh chân lên”.

“Vâng”. Vệ Nam vội chạy đuổi theo.

Cuối cùng một ngày căng thẳng cũng trôi qua, Vệ Nam và Nguyên Nguyên tạm biệt nhau ở cổng bệnh viện, sau đó mỗi người đi một hướng.

Hôm nay tâm trạng Lục Song không tốt lắm, ngồi trên bàn ăn cơm mà cứ trau mày nhăn nhó.

Vệ Nam đoán chắc vấn đề phát sinh từ phía Kỳ Quyên. Kỳ Quyên thật kiên cường, vì thể diện và nguyên tắc mà hy sinh bảo bối 80G đó sao?

Vệ Nam ngẩng đầu nói: “Anh thả virus vào máy Kỳ Quyên thật sao?”

Lục Song vẫn trau mày: “Không. Dọa cô ấy chút thôi mà”.

“Vậy… .ngày mai mẹ anh đến rồi, anh định thế nào?”

Lục Song im lặng, ánh mặt hiện lên sự “đau khổ” và “đáng thương”. Anh thở dài, thấp giọng nói: “Tiếc là mẹ anh đã biết anh đưa bạn gái đi đón mẹ. Lúc gọi điện thoại mẹ rất vui. Anh quả thực không biết sau khi biết sự thật thì mẹ anh có buồn đến nỗi lên cơn đau tim không”.

“Mẹ anh bị bệnh tim à?….” Vệ Nam không nhẫn tâm, cô nói: “Về phía Kỳ Quyên… .có cần em giúp anh khuyên nó không?” Dù gì thì cũng chỉ mất một tiếng, gặp mẹ anh rồi ăn cơm là xong thôi mà.

“Không cần đâu. Tính khí của Kỳ Quyên thế nào anh hiểu chứ. Anh dọa nạt, nịnh nọt lâu như thế mà cô ấy không hề lay động”.

Đúng vậy, Kỳ Quyên rất bướng bỉnh, đã quyết làm gì thì không bao giờ thay đổi, có lúc sứt đầu mẻ chán cũng không chịu lùi một bước. Tính nó kiên cường khí khái như thế, vì sao Lục Song cứ muốn nó đóng giả làm bạn gái cơ chứ… .

“Không thì nhờ Nguyên Nguyên giúp vậy?”

“Anh không muốn bị anh mắt của cậu Phí Đằng kia xuyên thủng”. Lục Song nhún vai nói.

“Oh… ” Đột nhiên Vệ Nam nhớ đến câu chuyện giữa anh ta và em gái anh ta. Em gái anh ta hỏi vì sao không nhờ Vệ Nam giúp, anh ta nói không muốn làm khó mình. “Không thì… em chịu thiệt thòi một chút cũng được”. Vệ Nam vuốt tóc, mỉm cười: “Không biết mẹ anh gặp em rồi có thấy chướng mắt không, lại làm hỏng chuyện của anh thì chết”.

Lục Song mừng thầm trong bụng. Quá tuyệt, quá hoàn hảo, chú cá tự động cắn câu trông mới đáng yêu làm sao.

Lục Song nghiêm túc nói: “Sao anh có thể làm vậy được. Anh và anh trai em là bạn thân. Anh ấy đã nói rõ ràng không cho phép anh bắt nạt em”.

“… … Đâu thể gọi là bắt nạt được. Mẹ anh sức khỏe không tốt. Anh lại nhận lời dẫn bạn gái đến gặp mẹ. Lừa dối người trên là không tốt”. Hơn nữa dù gì anh không có hứng thú gì với em, để anh đóng giả làm bạn trai em để mẹ em từ bỏ ý định tìm bạn trai cho con gái. Như vậy cũng là vẹn cả đôi đường.

Lục Song mỉm cười: “Vậy thì được. Cảm ơn em”.

Thực ra Lục Song đã nói trước với mẹ là sẽ đưa bạn gái đến gặp mẹ. Anh cũng nghĩ nếu Vệ Nam không muốn giúp thì sẽ nói với mẹ như thế nào?

Nhưng cuối cùng Lục Song vẫn đánh cược, một bên là lòng tốt của Vệ Nam và một bên là tình bạn giữa Vệ Nam và Kỳ Quyên.

Kết quả một mũi tên trúng hai đích, giải quyết vấn đề của Kỳ Quyên, còn khiến Vệ Nam chủ động cắn câu, đóng giả làm bạn gái, không biết chừng lại thành sự thật.

Mình thật là thông minh.

“Anh cười gì vậy?” Vệ Nam ngẩng đầu, tay gõ gõ xuống bàn.

Lục Song cũng ngẩng đầu mỉm cười: “Cuối cùng cũng giải quyết được vấn đề khó khăn này, anh thấy nhẹ cả người”.

“Thật sao?”

“Dĩ nhiên rồi”.

Vệ Nam nhìn Lục Song với ánh mắt nghi ngờ. Không hiểu sao vẫn có cảm giác anh ta cười… .rất nham hiểm?

Chẳng mấy chốc đã đến thứ hai, bố mẹ Lục Song nhanh chóng chuyển từ miền bắc đến miền Nam.

Lục Song cũng chuẩn bị đưa “bạn gái” ra sân bay đón bố mẹ.

Để thỏa mãn khiếu thẩm mỹ của mẹ Lục Song, Vệ Nam đã cố gắng trang điểm sao cho thật năng động trẻ trung. Cô đi đôi giày cao gót rất đẹp. Ngoài lớp kem bôi hàng ngày còn đánh thêm lớp phấn lót, tô son bóng, để môi không khô như mảnh đất hạn hán ba năm. Mái tóc lòa xòa được buộc cao ra sau, trông rất gọn gàng. Cuối cùng Vệ Nam lấy chiếc áo sơ my đã mặc hôm dẫn chương trình buổi thảo luận, kết hợp với quần bò bó sát, soi mình trước gương.

” Trông chẳng ra làm sao cả”. Lục Song làu bàu.

Vệ Nam quay đầu lại lườm cho anh ta một cái: “Nếu mẹ anh mà có ý kiến gì thì em cũng chẳng còn cách nào… .Cố hết sức rồi”.

Lục Song đáp: “Không sao, em thế này… .”, nhếp mép mỉm cười: “Rất xinh mà”.

Ba giờ máy bay hạ cánh nhưng hai giờ hai người đã bắt đầu xuất phát. Vốn dĩ thoải mái thời gian nhưng đáng tiếc là tắc đường, kỹ thuật lái xe của Lục Song lại không thể len lỏi qua hàng xe đông đúc, khó khăn lắm mới đến được ngã tư, vòng hết đường này đến đường kia, cuối cùng vẫn đến muộn.

Đứng từ xa đã nhìn thấy một cặp vợ chồng đang che ô. Mẫu người phụ nữ thành đạt trong công việc với búi tóc phía sau, tay cầm chiếc quạt nhỏ không ngừng phe phẩy, đeo cặp kính râm. Người đàn ông cười rất tươi đứng bên cạnh che ô cho vợ, đúng dảng vẻ nho nha của người có học.

Lục Song đỗ xe, sau đó cầm tay Vệ Nam rất tự nhiên, chạy về phía bố mẹ.

Những ngón tay dài của anh ấy lồng vào tay, mười đầu ngón tay đan vào nhau, thật chặt, thật chặt. Vệ Nam bỗng thấy sởn cả gai ốc. Nhưng … cũng không có ác cảm. Bàn tay ấm áp và đốt ngón tay khô dài ấy khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh hồi còn nhỏ, Lục Hựu Hựu dắt mình ra bờ sông bắt cá, cuối cùng đạp một chân khiến mình ngã xuống nước…

Cảnh tượng ấy thật chẳng vui vẻ gì. Vệ Nam rất muốn rụt tay lại, nhưng thấy ánh mắt của bố mẹ Lục Song, đành phải để cho anh ta dắt đi.

“Bố mẹ vất vả rồi”. Lục Song mỉm cười giới thiệu: “Đây là bạn gái con, người mà con đã nói cho bố mẹ biết. Cô ấy tên là Vệ Nam”. Vệ Nam vui cúi đầu chào, thái độ đúng mực: “Cháu chào cô chú ạ”.

“Chào cháu, trông cháu thay đổi nhiều quá”. Mẹ Lục Song bỏ kính râm ra, nhìn Vệ Nam một lúc, sau đó cười và nói: “Nên chủ động xách đồ giúp người lớn, đúng không?”

Vệ Nam giật nảy mình, vội đỡ chiếc túi trên tay cô ấy. Lục Song thản nhiên giơ tay cầm túi trước rồi mỉm cười: “Chắc bố mẹ đói rồi. Chúng ta đi ăn đã”.

Mẹ Lục Song gật đầu: “Uh, đi ăn hải sản, gọi Lục Đan cùng ăn”.

“Hôm nay Lục Đan đi phỏng vấn, buổi tối sẽ đến gặp bố mẹ”.

“Nó lại nghỉ việc rồi à? Sao suốt ngày đi phỏng vấn thế. Hay là nó nghiện phỏng vấn rồi”. Mẹ Lục Song nhíu mày, mặt mày sa sầm bước lên xe. Bố Lục Song mỉm cười rất thân thiện với Vệ Nam, còn vỗ vào vai cô và nói: “Rất tốt rất tốt, đúng là thiếu nữ có khác. Không ngờ cô bé hồi nhỏ tóc tai bù rù, mặt dính đầy bùn đất, bây giờ đã trở thành cô gái duyên dáng yêu kiều”.

Lục Song quay sang nhìn, ánh mắt toát lên sự dịu dàng. Vệ Nam bị mọi người nhìn đến nỗi sợ hết cả hồn vía, vội cúi đầu xuống tỏ vẻ ngoan ngoãn, e dè.

Lục Song lái xe. Vệ Nam ngồi cạnh anh ta. Bố mẹ Lục Song ngồi sau. Vệ Nam có cảm giác ánh mắt sắc nhọn của mẹ Lục Song sắp xuyên thủng đầu mình. Cảm giác ấy thật đáng sợ. May mà bố Lục Song rất hiền. Mỗi lần nhìn vào gương sau đều thấy bác ấy mỉm cười hiền từ với Vệ Nam. Nhưng cười nhiều như vậy Vệ Nam cũng thấy không tự nhiên chút nào. Chỉ có sự kết hợp “kinh khủng” như thế này mới sinh ra được cặp song sinh “biến thái” như Lục Song và Lục Đan… .

Bốn người cùng đến khu phố hải sản. Vệ Nam vừa nhìn thấy những sinh vật biển ấy đã thấy đau đầu. Nhà họ Lục rất thích ăn hải sản. Tốc độ bóc tôm cua của bố mẹ Lục Song nhanh đến chóng mặt. Vệ Nam chỉ có thể ngồi mân mê bóc càng cua, nhai mãi mà chẳng được chút thịt nào.

Mẹ Lục Song thấy chướng mắt, tỏ vẻ khó chịu nói: “Người ta không ăn càng cua như thế đâu. Cái kiểu nhăn nhó như nhai hạch đào của cháu khiến cô ăn mất cả ngon. Lục Song, con dậy nó đi”.

Mẹ Lục Song mà sánh vai với giáo sư este thì không biết ai thua ai thắng.

Vệ Nam thầm than thở trong lòng, bề ngoài vẫn tỏ vẻ ngoan ngoãn nghe lời. Cô cúi đầu nhìn chằm chằm vào cái càng cua. Lục Song ngồi cạnh Vệ Nam, anh gắp cho Vệ Nam con cua đã bóc sẵn, sau đó chấm xì dầu, đặt vào bat cô, sau đó khẽ cười: “Em nên ăn nhiều hải sản, dùng đũa chọc thịt sẽ dễ dàng hơn”. Vệ Nam gật đầu: “Vâng”. Lục Song nói tiếp: “Em muốn ăn cua cứ bảo anh, anh bóc giúp em”. Vệ Nam ngoan ngoãn trả lời: “Vâng”.

Ăn hải sản thật phiền phức, Vệ Nam thầm nghĩ: “Haizzz, đi ăn đùi gà thì tốt biết bao, ăn một cái to to một chút là đủ no. Hoặc một bát phở cũng được. Mấy loại sinh vật biển này, ăn cả chục con cũng chẳng bõ dính răng”. Vệ Nam rất đói, mắt liếc nhìn một con cua rất to. Nhưng lại ngại không muốn Lục Song bóc giúp mình trước mặt bố mẹ anh ta. Vì vậy đành tự gặp một con, kết quả là đũa trơn quá, con cua rơi ngay vào bát canh hải sản bốc khói nghi ngút vừa mới được bưng ra. Đúng lúc ấy Lục Song đang múc canh, vì vậy nước canh dính đầy tay anh.

Vệ Nam rất áy náy, vội vàng hỏi ngay: “Anh có bị bỏng không… .”

Lục Song nói: “Không sao, canh không nóng lắm”

Mẹ Lục Song đặt đũa đến cạnh một cái, trau mày nói: “Vệ Nam, đây không phải lần đầu cháu ăn hải sản, sao lại có thể sơ ý đến thế được?”

“Cháu xin lỗi… .” Vệ Nam ngoan ngoãn trả lời nhưng trong lòng thấy rất ấm ức. Khó khăn lắm mới ăn được chút hải sản, càng ăn càng thấy đói, lại còn phải nhìn khuôn mặt đáng sợ của bà mẹ chồng giả. Chỉ có điều cô ấy vẫn thấy may mắn, may là hôm nay Kỳ Quyên không đến, nếu không với tính cách nóng như lửa của cô ấy, nếu bị mẹ Lục Song mắng nhất định sẽ vứt đũa xuống bàn rồi bỏ về.

Lục Song lau sạch tay. Vệ Nam quan sát thấy không bị sưng đỏ, dường như không bị bỏng, đang thở phào nhẹ nhõm thì bỗng nhiên Lục Song lên tiếng: “Mẹ đừng mắng cô ấy trước mặt con”.

Vệ Nam ngẩng đầu lên, trông sắc mặt của mẹ Lục Song rất khó coi: “Sao? Mẹ mắng nó có gì sai không? Con gái con đứa không biết trang điểm, ăn không biết ăn, ngồi không biết ngồi, bóc con cua cũng không biết, chắc chắn cũng không biết làm việc nhà, thích ngủ nướng, ngủ dậy không gấp chăn, suốt ngày ăn mỳ tôm… .”

Vệ Nam cười thầm trong bụng, bà ta nói câu nào cũng đúng.

“Mẹ đừng nói nữa”. Lục Song bình tĩnh ngắt lời mẹ, nghiêm túc nói: “Vệ Nam là người yêu của con. Mong mẹ tôn trọng cô ấy, tôn trọng con”.

Vệ Nam quay sang nhìn anh ta, thấy vẻ mặt anh ta rất bình thản, không hiểu vì sao bỗng nhiên cảm thấy xúc động bùi ngùi. Thôi được, mình rất có năng khiếu diễn kịch, có thể nhập vai nhanh vậy. Vệ Nam tỏ vẻ áy náy, khẽ kéo áo Lục Song như cô con dâu mới về nhà chồng vậy: “Đều tại em không tốt… .”

Khóe miệng Lục Song bắt đầu run run.

Mẹ Lục Song ngây người một lúc, sau đó bũi môi nói: “Việc gì phải ấm ức như thế, cứ làm như mẹ giống nhà bà mẹ chồng độc ác thích ức hiếp người khác. Mẹ chỉ nghĩ rằng là con gái thì không nên lười quá”. Xem ra mẹ Lục Song đã biết được bản chất của Vệ Nam, nói câu nào trúng câu nấy.

Mẹ Lục Song quay sang nhìn bố Lục Song, lạnh lùng nói: “Ông thấy tôi giống bà mẹ chồng độc ác không?”

Bố Lục Song mỉm cười: “Không giống chút nào”. Nói xong gắp một con cua đã bóc vỏ vào bát mẹ Lục Song và nói: “Con trai thích là được rồi. Bà nói nhiều thế làm gì”.

Ăn xong, mẹ Lục Song đòi đi dạo ở khu phố đi bộ nổi tiếng nhất.

Lục Song nói: “Mẹ vừa xuống máy bay, chắc là mệt lắm, chi bằng về khách sạn nghỉ ngơi trước đã, ngày mai… .”

Mẹ Lục Song khó chịu ngắt lời: “Ngồi máy bay hai tiếng, mệt gì mà mệt. Mẹ còn ngủ được một giấc trên máy bay rồi. Bây giờ tinh thần rất thời mái, mới đến đây dĩ nhiên là phải đi mua đồ rồi”. Nói xong quay sang phía Vệ Nam: “Vệ Nam, cháu đi cùng cô”.

Lục Song sợ bà mẹ mới bước vào độ tuổi mãn kinh hễ không vừa ý là lại mắng Vệ Nam, vì vậy đành phải nói: “Vậy con đưa mẹ đi”.

Mẹ Lục Song cười: “Vệ Nam cũng đi, mẹ quên không mang theo quà gặp mặt, bây giờ đi mua”.

Vệ Nam vội xua tay: “Không cần đâu cô ạ… .”

“Bảo cần là cần, nói nhiều thế làm gì”.

“… … … … .” Vệ Nam không biết nói gì, quay sang nhìn Lục Song. Lục Song cũng không nói gì.

Lục Song lái xe, tiến lên lùi lại một lúc lâu mà vẫn không quay được xe. Bố Lục Song cười híp mắt, nói: “Con để bố lái cho”.

Thế là hai người đổi vị trí. Bố Lục Song ngồi trên ghế điều khiển, quay sang mỉm cười nhìn Vệ Nam.

Kỹ thuật lái xe của nố Lục Song giỏi hơn anh ta gấp mấy lần, trong nháy mắt đã đưa được chiếc xe ra khỏi bến đỗ, sau đó phóng từ từ trên đường, vừa đi bác ấy vừa nói chuyện với Vệ Nam: “Bố mẹ cháu vẫn khỏe chứ?”

Vệ Nam gật đầu: “Vâng ạ. Bố mẹ cháu vẫn khỏe”.

“Uh, trước đây chú và cha cháu rất hay đáng bài với nhau. Bố cháu đỏ lắm, thắng chú rất nhiều tiền”. Nói xong bố Lục Song bật cười.

Bỗng nhiên Vệ Nam có cảm giác nụ cười ấy không thân thiện chút nào. Lẽ nào muốn gỡ lại số tiền năm ấy? Haizzz… .bố thật đáng thương, gần đây số đen, đừng bán cả nhà đi là được.

“Không ngờ cháu và Lục Song lại đến được với nhau”. Bố Lục Song cười ha ha: “Hồi nhỏ đánh nhau suốt ngày, bây giờ có đỡ hơn không?”

Vệ Nam chưa kịp nói gì thì Lục Song đã vội xen lời: “Bố yên tâm, chúng con đối xử với nhau rất tốt”. Nói xong anh ta nhếch mép mỉm cười: “Đúng không Vệ Nam?”

Vệ Nam gật đầu: “Đúng à”.

Tốt đến nỗi suốt ngày nghĩ cách xỏ đũa đối phương, tốt quá đi ấy chứ.

Sau khi đến khu phố đi bộ, xe không đi vào được, bố Lục Song lái xe đến bãi đỗ xe gần đó ngồi chờ, ba người đi dạo phố.

Cùng mẹ Lục Song đi dạo khắp khu phố, Vệ Nam bắt đầu cảm thấy rùng mình. Hôm nay đi đôi giày cao gót đế nhọn, chí ít cũng phải 8 phân. Lâu lắm không đi đôi giày này, cảm giác không vừa chân lắm. Cứ tưởng rằng chỉ đến sân bay đón bố mẹ anh ta rồi cùng nhau đi ăn bữa cơm, nào ngờ phải thêm khu phố đi bộ dài ngoằng này nữa.

Đi được một lúc, chân Vệ Nam sưng tấy vì đau, chân mỏi nhừ. Sức chiến đấu của mẹ Lục Song rất mãnh liệt, đi hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, hết mua áo rồi lại mua quần, mua xong quần lại mua dép, sau đó lại còn vào siêu thị mua nào là khăn tắm, khăn mặt, màn, cuối cùng còn mua một cái chậu rửa mặt… .

Vệ Nam và Lục Song đi sau xách đồ. Tuy Lục Song đã cố gắng xách hết những túi nặng, nhưng dưới ánh mắt lạnh lùng của mẹ Lục Song, Vệ Nam không thể đi tay không được. Thế là cô cũng xách một đống đồ, ban đầu thì nhẹ, về sau càng ngày càng nặng, khiến tay cô hằn lên vì đau.

Mẹ Lục Song chọn cho Vệ Nam rất nhiều quần áo, nói là quà gặp mặt. Quần áo không rẻ chút nào. Vệ Nam cảm thấy rất ngại nhưng không dám từ chối thẳng thừng, chỉ có thể nhờ Lục Song cầm giúp.

Ba người xách túi lớn túi bé đến bãi đỗ xe. Vệ Nam sắp bị hạ đường huyết, trời nắng chang chang, đi dạo suốt cả một buổi chiều, người ướt đẫm mồ hôi, nhớt nhát, khó chịu, chân đau, tay đay, cuối cùng đầu cũng đau dữ dội. Vệ Nam thầm thốt lên: Chao ôi, khả năng dạo phố của cô ấy mới đáng khâm phục làm sao. Cô ấy đúng là máy bay chiến đấu trong các loại máy bay.

Sau khi nhét hết đồ trên xe, người mỏi nhừ đến nỗi không thể ngồi xuống được.

Lục Song tỏ vẻ khó chịu, với lấy tờ bản đồ. Bố Lục Song lái xe đưa mẹ về khách sạn. Lục Song và Vệ Nam ngồi tàu điện ngầm.

Sau khi xe đi, Vệ Nam mới cúi người xuống, thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng được về nhà”.

Lục Song mỉm cười nhìn Vệ Nam, anh đưa tay phải, nhẹ nhàng ôm Vệ Nam vào lòng, vuốt mái tóc rối của cô ấy.

“Thật vất vả cho em”.

Thực ra Vệ Nam cảm thấy hơi khó chịu, tự nhiên bị anh ta lôi đi đóng giả làm bạn gái, bị mẹ anh ta mắng cho một trận không nói làm gì, lại còn khiến toàn thân mệt mỏi, tuy bề ngoài thì mặt dày diễn vở kịch này, nhưng trong lòng cảm thấy rất ấm ức.

Nhưng lúc ấy, thấy hình ảnh Lục Song mỉm cười dịu dàng, quan tâm đến mình, Vệ Nam cũng không muốn kêu ca gì, chỉ có thể nói với giọng điệu hơi dỗi hờn một chút: “Không sao… … “

Lục Song khẽ nói: “Chân đau lắm đúng không?”

“… … Một chút thôi”.

Lục Song đưa túi đồ cho Vệ Nam xách và nói: “Cởi giày ra”.

Vệ Nam lắc đầu: “Không đâu”.

“Vì sao?”

“Em không thích đi chân đất ngoài đường”.

Lục Song vuốt tóc Vệ Nam và nói: “Cởi giày ra cho thoải mái. Em không cần đi chân đất đâu. Anh cõng em. Đừng xấu hổ”.

Vì câu nói cuối cùng của anh ta, Vệ Nam đành phải “không xấu hổ”. Một tay xách túi đồ mẹ Lục Song mua cho làm quà gặp mặt, một bên xách đôi giày cao gót, nằm bò trên lưng Lục Song.

Cơn gió nhẹ thoảng qua, mang thao mùi hương thơm mạt tỏa ra từ mái tóc của Lục Song. Vệ Nam nghiêng đầu nhìn Lục Song, chỉ thấy anh ta đang mỉm cười. Nhớ lại hồi nhỏ có lần không cẩn thận bị chẹo chân, Lục Song cũng cõng mình về nhà. Suốt đường đi không ngừng mắng nhiếc, nào là đồ ngu ngốc, hậu đậu, nếu không vì nể mặt anh em thì anh cũng mặc xác em. Vệ Nam vừa khóc vừa chùi nước mũi vào lưng anh ta.

Nhớ lại thời thơ ấu hồn nhiên, nghịch ngợm, Vệ Nam bỗng thấy lòng ấm áp, cô khẽ gọi: “Lục Hựu Hựu”.

“Hả?”

“Anh không thích em đấy chứ?” Nếu chúng ta có thể giống như lúc còn nhỏ, không vướng bận chuyện tình cảm, vậy thì có được người bạn thân như anh, có lẽ là niềm hạnh phúc nhất của em. Vệ Nam khẽ mỉm cười: “Em còn nhớ anh nói thích những cô gái sành điệu”.

Lục Song im lặng một lúc lâu rồi mới mỉm cười: “Đúng, dĩ nhiên là anh không thích em rồi”.

“Thế thì em yên tâm rồi. Có vậy thì khi diễn kịch mới không cảm thấy áp lực”. Nói xong, Vệ Nam thấy nhẹ nhõm cả người, cô ngẩng đầu lên trời than thở, “Haizzz… .mệt chết đi được. Mẹ anh thật dã man. Em sắp hạ đường huyết đến nơi rồi. Nếu hôm nào mẹ anh lại bắt em làm gì làm gì thì em nên làm thế nào?”

“Không đâu. Nếu mẹ muốn em đi làm gì thì anh sẽ đi cùng em”. Lục Song khẽ cười: “Em mệt thì ngủ chút đi”.

“Hựu Hựu hiểu em nhất. Vậy thì em không khách sáo đâu, mệt quá đi mất… .” Nói xong Vệ Nam gối đầu lên vai Lục Song, chẳng mấy chốc đã thấy ngủ ngon lạnh, giống như hồi còn nhỏ, Lục Hựu Hựu vẫn là người anh bên hàng xóm thích bắt nạt mình.

Nghe tiếng thở đều đều bên tai, Lục Song nhếch mép mỉm cười.

Thực ra lúc ấy rất muốn đặt cô ấy xuống, nhìn thẳng vào mắt cô ấy rồi thật lòng nói, Vệ Nam, thực ra anh đã yêu em từ rất lâu, từ lúc anh nhìn thấy em khóc vì anh ta anh đã động lòng rồi, anh muốn mãi mãi ở bên cạnh em, nhìn thấy em cười, muốn em quên đi quá khứ đau khổ.

Rất yêu em, yêu đến nỗi lúc nào cũng nghĩ đến cảm nhận của em, coi niềm vui của em là trên hết. Yêu đến mức làm mọi cách để lấy lòng những người xung quanh em – còn mình thì rơi vào góc chết.

Nhưng nói ra rồi thì sẽ thế nào đây?

Nói ra rồi thì sẽ là hồi kết không thể cứu vãn cho mối quan hệ này, cùng với sự trốn tránh của cô ấy và không bao giờ liên lạc. Vì hiểu rất rõ cô ấy đã chịu nỗi đau quá lớn sau khi chia tay với Hứa Chi Hằng, cũng hiểu rất rõ rằng cô ấy chưa bao giờ quên Hứa Chi Hằng, thậm chí suốt đời không quên.

Nên trong khoảnh khắc quyết định che ô cho cô ấy đã chuẩn bị tâm lý sẽ bị ướt.

Nên dù mình đang tự dựng lên một vở kịch mà trong mắt cô ấy nó rất vô vị nhưng vẫn vui vì có thể cảm nhận được một chút gì đó ngọt ngào và ấm áp trong sự vô vị ấy.

Ví như, có thể đường đường chính chính nắm tay cô ấy, nói cô ấy là người yêu của mình. Cuối cùng có thể cõng cô ấy về nhà, để cô ấy nằm ngủ ngon lành trên vai mình.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+