Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ốc sên chạy – Chương 31-32 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 31. SỰ ẤM ÁP TRONG BỆNH VIỆN

Về đến nhà,Lục Song thấy phòng vẫn tối,anh rất ngạc nhiên vì Vệ Nam vẫn chưa về. 

Lục Song cúi đầu xem đồng hồ, đã sáu giờ ba mươi phút rồi. Bình thường cứ sáu giờ là Vệ Nam đã ngồi ở nhà kêu la rên rỉ. Hôm nay vì sao lại về muộn vậy nhỉ? Lẽ nào tối qua tỏ tình khiến cô ấy không dám đối mặt, vì vậy trốn không về nhà? Lục Song nhíu mày, sau khi đặt túi phở vào bếp, anh vào phòng rửa mặt.

Trong phòng không bật đèn, nhưng bật máy tính, ánh sang màn hình chiếu vào mặt Lục Song lúc ẩn lúc hiện. Lục Song ngồi xem tin tức mà mặt không chút biểu cảm gì, chốc chốc lại nhìn chiếc đồng hồ bên góc phải.

Bảy giờ ba mươi phút.

Xem ra cô ấy không về nhà thật

Tuy mặt dày gọi điện cho cô ấy có chút hạ thấp lòng tự trọng, nhưng ít ra… thì cũng biết cô ấy an toàn, có vậy mình mới yên tâm được.

Lục Song lấy điện thoại gọi cho Vệ Nam nhưng cô ấy không nghe máy.

Lục Song chau mày, gọi điện thoại cho Vệ Đằng.

��A lô, chú tìm anh có việc gì đấy?��

Lục Song hỏi: ��Vệ Nam có ở bên đấy không?��

Vệ Đằng cười một tiếng: �� Tao không hỏi mày đã bán em gái tao chưa là nể mặt mày lắm rồi. Mày lại còn hỏi lại tao?��

Lục Song ngớ người: ��Cô ấy không về nhà à?��

��Không. Tao thu dọc hành lý xong đang chuẩn bị rag a. Nó không tốt bụng đến nỗi về tiễn tao đâu��.

��Hôm nay mày quay lại trường à?��

��Ừ�. Đột nhiên Vệ Đằng nói với giọng đầy nghi ngờ: ��Chẳng phải Vệ Nam ở cùng mày sao? Xảy ra chuyện gì rồi?��

Lục Song khẽ nói: ��Không sao, mày cứ đi đi��.

��Không sao thật chứ?��

��Ừ… cãi nhau thôi mà��.

��Thấy mày nói nghiêm trọng như vậy, tao cứ tưởng là nó bị bắt cóc chứ, hóa ra là cãi nhau. Bó tay��.

Sauk hi Vệ Đằng cúp máy Lục Song mới khẽ thở dài, vớ lấy cía áo khoác trên ghế rồi đi.

Lục Song phóng thẳng đến bệnh viện.

Anh vừa gọi điện cho Vệ Nam vừa tìm khắp nơi trong bệnh viện. Tìm hết các khoa có thực tập sinh mà vẫn không thấy bong dáng của Vệ Nam đâu. Đến chỗ ngã rẽ ở cầu thang thì gặp Phí Đằng, Lục Song vội chạy lại hỏi: ��cậu có nhìn thấy Vệ Nam không?��

Phí Đằng cười: ��Không nhìn thấy��.

Lục Song sa sầm mặt: ��Đừng đùa nữa,cô ấy ở đâu?��

Phí Đằng nhún vai: ��Nể tình chúng ta là chiến hữu, tôi sẽ mở lòng tốt nói cho anh biết. Vệ Nam đang ngồi ngoài phòng ICU trên tầng 14. Kỳ Quyên đang ở trong đó��.

Lục Song ngạc nhiên hỏi: ��Kỳ Quyên làm sao cơ?��

��Vụ tai nạn giao thong ngày hôm nay chắc là anh cũng có nghe nói��. Dường như Phí Đằng rất mệt, nói xong liền quay người bước đi.

Lục Song đứng đó một lúc rất lâu, sau đó mới đi vòa thang máy.

Đến tầng 14, Lục Song nhìn thấy Vệ Nam ở hành lang. Một mình cô ấy ngồi ở đó, gục đầu xuống gối, không biết là đang ngủ hay đang nghĩ ngợi chuyện gì.

Thấy cô ấy như vậy, Lục Song cảm thấy trái tim mình nhói đau như bị bóp nghẹt vậy, anh vội vàng chạy đến bên Vệ Nam, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô ấy, khẽ gọi: ��Vệ Nam… ��

Nghe thấy tiếng gọi, Vệ Nam ngẩng đầu lên,mắt đỏ hoe nhưng vừa nhìn thấy Lục Song liền quay đầu đi, cố tỏ vẻ bình tinhc như không có chuyện gì xảy ra: ��Sao anh lại đến đây?��

��Muộn thế này em chưa về nhà, anh lo em xảy ra chuyện nên đến bệnh viện xem thế nào��. Lục Song hạ thấp giọng, nói rất dịu dàng, anh ngẩng đầu lên nhìn tấm biển trên phòng ICU, khẽ hỏi: ��Kỳ Quyên sao rồi?��

Vệ Nam cúi đầu nói: ��Phẫu thuật thành công, phải vượt qua thời kì nguy hiểm tối nay��.

��Vậy thì tốt�� Lục Song khẽ vỗ vai Vệ Nam, ��Đừng lo, nhất định cô ấy sẽ vượt qua��.

��Nhưng… �� Vệ Nam khẽ nói: ��Mẹ nó… ��

��Sao cơ?��

��Mất rồi��.

Lục Song im lặng một lúc,thấy Vệ Nam run run, bàn tay đặt lên vai cô ấy siết chặt hơn, ôm cô ấy vào lòng, khẽ nói: ��Nếu em muốn khóc thì hãy khóc đi, anh sẽ coi như không nhìn thấy��.

Nghe giọng nói nhẹ nhàng của anh ấy, Vệ nam òa khóc.

Cảm xúc dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng được trút ra ngoài. Vì hôm nay có rất nhiều người ở hiện trường, mình lại đứng trong hang ngũ cấp cứu của bệnh viện, trên xe bị anh Phí Đằng mắng cho một trận nên không dám khóc, hay nói cách khác vì quá lo lắng và sợ hãi nên đã quên đi cả nước mắt. Bây giờ bình tĩnh lại, tất cả mọi cảm xúc đều dồn xuống đáy lòng, cảm giác như có tảng đá đè trước ngực khiến người ta không thể thở được.

��Anh biết không…�� Vệ Nam khẽ nói: ��Từ nhỏ Kỳ Quyên đã không có bố��.

Lục Song không nói gì, chỉ ôm cô ấy chặt hơn, lắng nghe cô ấy nói.

��kỳ Quyên nó rất vất vả. Hồi mẹ nó bị bệnh thất nghiệp, nó không có tiền để trả học phí. Em và Tiêu Tinh đưa tiền cho nó, nó cũng không lấy, một mình chạy đi làm thêm. Mỗi ngày làm mấy ca liền, không nghỉ ngơi một phút nào… Hồi học đại học nó xin học bổng,sau khi tốt nghiệp không học cao học mà đi tìm việc luôn, thực ra là để trả nợ… Nó rất hiếu thắng, hồi mẹ nó phải làm phẫu thuật ung thư vú, nó không cầm cự được nữa mới phải chạy đến mượn tiền bố nó. Kết quả là ông ta ném cho nó một nghìn tệ, chỉ đúng mười tờ nhân dân tệ…��. Vệ Nam ngừng một lát, lau nước mắt rồi nói tiếp: ��Sau lần ấy, Kỳ Quyên nói mẹ là người thân duy nhất của nó. Nó có chết cũng không gặp người bố không bằng cầm thú. Nó rất thương mẹ, mặc dù phải chịu khổ nhưng vẫn mua loại hoa quả ngon nhất cho mẹ ăn…��

��Em nên làm thế nào bây giờ, ngày mai nó tỉnh lại, em biết nói gì với nó đây… nên bắt đầu thế nào đây? Mẹ nó đã mất… phải nói thế nào… ��

��Biết nói thế nào đây… ��

Vệ Nam khóc như mưa, nước mắt nước mũi dính đầy áo Lục Song.

Lục Song nhẹ nhàng vuốt tóc Vệ Nam, không ngừng lặp đi lặp lại động tác nhẹ nhàng ấy chỉ vì muốn cô ấy hiểu rằng – Dù xảy ra bất cứ chuyện gì anh cũng luôn ở bên em.

Đây là lời hứa của anh với em.

Nguyên Nguyên xách túi thức ăn lên tầng, nhìn thấy bức tranh ấm áp nhưng cũng khiến người ta nhói đau.

Trong bức tranh đơn giản ấy có hành lang dài, có bức tường trắng xóa, có chiếc ghế xanh đơn điệu, có ai người đang ôm nhau.

Lục Song ôm Vệ Nam rất chặt, Vệ Nam vừa khóc vừa kể chuyện của Kỳ Quyên. Ánh sang của bong đèn túyp chiếu vào hai người bỗng nhiên dịu hẳn đi.

Nhiều năm sau, Nguyên Nguyên nói, nếu thời gian có thể quay ngược trở lại khoảnh khắc ấy, Vệ Nam, mày chỉ cần ngẩng đầu nhìn vẻ mặt anh ấy, mày sẽ biết có một người yêu mày sâu đậm như thế nào.

Nguyên Nguyên quay người đi xuống, đến cửa thang máy thì gặp Phí Đằng.

��Em về nhà lấy ít quần áo��. Nguyên Nguyên giải thích.

Phí Đằng gật đầu: ��Để anh đưa em đi��.

Trên đường về, bỗng nhiên Nguyên Nguyên hỏi: ��Nếu Kỳ Quyên tỉnh lại biết mẹ nó không còn nữa, nó sẽ thế nào?��

Phí Đằng lạnh lùng nói: ��Không kiềm chế được cảm xúc,lại vào phòng cấp cứu… hoặc là không sống nổi��.

Nguyên Nguyên gật đầu: ��Em rất mong mình không quen nó, xảy ra chuyện thế này con cá sấu như em cũng muốn khóc��.

Phí Đằng khẽ cười: ��Thực ra tuy bề ngoài cá sấu hung dữ nhưng lột ra rồi thì bên trong rất mềm mại��.

Nguyên Nguyên không nói gì,quay đầu đi chỗ khác.

Thành phố vẫn rất náo nhiệt, đèn điện sáng loáng, những ngôi sao nhấp nháy trên bầu trời, không thay đổi vì sự ra đi của một con người.

Cuối cùng Vệ Nam cũng thấy nhẹ nhõm hơn, Lục Song nhẹ nhàng vỗ vai cô ấy, khẽ nói: ��Em đi rửa mặt đi rồi xuống dưới tầng ăn cơm��.

Vệ Nam lắc đầu: ��Em không muốn ăn��.

��Cả ngày em không ăn gì rồi, em muốn để Kỳ quyên thấy em xanh xao gầy yếu sao?�� Lục Song khẽ cười rồi nói: ��Ăn chút gì đi, lấy sức hôn nay thức đêm��.

��Anh về đi, em ở đây với nó��. Vệ Nam khẽ nói.

��Anh ở lại cùng em��.

��Lục Song… ��

Vệ Nam gọi tên anh ấy nhưng vẫn chưa nghĩ ra nên nói gì tiếp.

Cám ơn ư? Anh ấy vốn không cần đến nó. Xin lỗi ư? Càng không cần thiết. Chỉ có điều trong khoảnh khắc ấy, Vệ Nam bỗng nghĩ nếu mình có thể yêu Lục Song thì có lẽ đó sẽ là hồi kết hạnh phúc nhất. Lúc mình khó khăn nhất, cần sự giúp đỡ nhất thì luôn luôn có một người tên là Lục Song lặng lẽ ở bên cạnh mình, cho mình dũng khí và sự ấm áp.

Nhưng vì sao tận sâu trong đáy lòng vẫn ngự trị một người tên là Hứa Chi Hằng? Một Hứa Chi Hằng trao cho mình tất cả tình yêu và nơi sạch sẽ nhất trong trái tim. Một Hứa Chi Hằng lạnh lùng ít nói nhưng luôn mỉm cười dịu dàng với mình. Lúc này người đó đang ở đâu đây?

Thực ra Vệ Nam biết rất rõ mình nên lý trí vứt bỏ quá khứ, nhưng bỏ thì dễ, quên thì khó.

Lục Song tìm hang bún Quế Lâm rồi kéo Vệ Nam vào trong.

Lúc ấy đnag là thờ điểm ăn đêm, của hang rất đông khách, Lục Song và Vệ Nam xếp hang ngoài cửa, trước mặt là một đôi yêu nhau.

Cô gái nghiêm túc nói với chàng trai: ��Ăn bát nhỏ thôi, con gái ai lại ăn bát to��.

Cậu bạn trai gật đầu nói: ��Vậy thì cho một bát nhỡ, một bát nhỏ��.

Hai người đó vào cửa hàng, đến lượt Vệ Nam. Dường như Vệ Nam có chút ngại ngùng, sờ cái bụng lép kẹp, cô nói với thu ngân: ��cho hai bát nhỡ��.

Lục Song nghiêm túc nói: ��Ăn thế no sao được, cho hai bát to��.

Thu ngân nhìn Lục Song như nhìn quái vật vậy, hỏi lại: ��Hai bát to?��

Lục Song gật đầu.

Vệ Nam quay lại nhìn Lục Song, anh ta mỉm cười rồi ghé tai thì thầm: ��Đừng ngại, chúng ta tìm góc nào khuất khuất em cứ từ từ mà ăn��.

Kết quả là khi nhân viên phục vụ bưng hai bát bún ra, hai người ngạc nhiên đến nỗi suýt ngất xỉu.

Không phải là bát to bình thường mà là bát bún to đầy phè… chả trách lúc nãy thu ngân lại ngạc nhiên đến vậy.

Vệ Nam há hốc mồm, trông rất giống chữ O tròn trịa, đưa tay sờ gáy rồi than thở: ��Bát bún này… trông thật vĩ đại��.

Lục Song nghiêm túc nói: ��Chả trách mỗi bát hai mươi tệ, đúng là tiền nào của nấy��.

Đôi trai gái bên cạnh trố mắt nhìn hai người, cô gái thì thầm: ��Vì sao họ lại gọi hai bát bự như vậy, cả nhà ăn cũng không hết��. Cậu bạn trai nói: ��Chắc là đói đến phát điên��. Lục Song mỉm cười lạnh lùng nhìn họ, hai người không nói gì nữa.

Vệ Nam xoa cằm, nhìn vào bát bún ngoại cỡ và nói:

��Ăn chứ?��

Lục Song gật đầu: ��Ăn đi��.

Bát bún to như vậy trông chẳng lịch sự chút nào. Vệ Nam thấy Lục Song bình thản vớt bún trong bát, phì cười nói: ��Trông anh kìa. Bỗng nhiên em nhớ đến bộ dạng Chu Phóng lúc xé càng cua. Hai anh á, đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã��.

Lục Song nhìn khuôn mặt toe toét của Vệ Nam, nhếch mép nói: ��Hai cái máng lợn ngoại cỡ, cộng với hai con lợn đói đến phát điên, cảnh tượng đẹp đẽ thế này nên chụp lại làm kỷ niệm mói đúng��.

Lục Song vừa nói hết câu, cô bạn bên cạnh không nhịn được cười, phụt nước vào người bạn trai.

Vệ Nam cũng không nhịn được cười phá lên, chỉ tay vào người Lục Song và nói: ��Anh thật không biết xấu hổ��.

Đây là nụ cười đầu tiên của Vệ Nam trong ngày hôn nay.

Khi về đến bệnh viện,Nguyên Nguyên đã mang quần áo đến để thay cho Kỳ Quyên. Vết thương của Kỳ Quyên không nhẹ, dù ngày mai có tỉnh dậy thì cũng phải nằm viện một thời gian dài mới hồi phục được. Nguyên Nguyên nói chúng ta phải chuẩn bị tinh thần cho cuộc kháng chiến trường kỳ.

Tối hôm ấy Vệ Nam ở lại trông Kỳ Quyên, Nguyên Nguyên cũng ở lại, cùng Vệ Nam chen chúc trên chiếc giương đơn trong phòng trực ban.

Ngoài hành lang, hai người đàn ông đứng dựa tường thở dài.

��Ngày mai tôi sẽ nói dối Kỳ Quyên��. Lục Song khẽ nói: ��Vệ Nam và cô ấy là chị em tốt bao nhiêu năm nay, nói dối rất dễ bị phát hiện��.

Phí Đằng gật đầu: ��Tôi cũng nói them vài câu, trước tiên phải để cô ấy bình tĩnh lại đã rồi tính��.

Lục Song gật đầu: ��Cậu không về à?��

��Tối nay tôi trực đêm, nhân tiện ở lại với cô ấy. Còn anh? Cũng không về à?��

Lục Song nhún vai: ��Về cũng chẳng ngủ được, chi bằng đứng ngoài làm thần giữ cửa cho cô ấy��.

Hai người nhìn nhau cười rồi bắt tay nhau: ��Chiến hữu trên cùng chiến tuyến, gian khổ như nhau��.

Rất nhiều năm sau, mỗi lần trực đêm ở bệnh viện, Vệ Nam lại nhớ đến buổi tối hôm ấy, hình ảnh mà mình nhìn thấy khi nửa đêm tỉnh giấc đi vệ sinh in đậm trong tâm trí – Hình ảnh Lục Song đứng một mình trong hành lang dài ngoài phòng trực, hình bong cô đơn càng trở nên mệt mỏi hơn dưới ánh đèn túyp. Lúc thì anh ấy đứng chống chân, lúc lại đứng dựa vào tường nhắm mắt thư giãn, lúc lại ngồi xuống ghế, tay chống lên đầu như đang nghĩ ngợi điều gì.

Để nghĩ lời nói dối hoàn hảo nhất cho buổi sang ngày mai mà suốt đêm Lục Song không chợp mắt.

Người con trai lặng lẽ đứng chờ bên ngoài, dù cố nở nụ cười phóng khoáng đến đâu thì cũng không giấu được sự cô đơn trong long. Thực ra bấy lâu nay anh ấy cũng rất khổ tâm, chỉ có điều vì quá từng trải và mạnh mẽ nên có thể giầu tất cả cảm xúc một cách hoàn hảo, đến đêm yên tĩnh mới bộc lộ nỗi chán chường và thất vọng.

Cảm giác ấy Vệ Nam không diễn tả được. Chỉ biết rằng lúc ấy thấy tim nhói đau như có mũi kim chọc vào mạch máu, lan ra các dây thần kinh toàn than.

Lục Song, anh đối xử với em như thế, em nên báo đáp thế nào đây?

CHƯƠNG 32.

 

TÌNH YÊU THẦM LẶNG

Trời sáng.

Cơn mưa đêm qua ào ào như trút nước, đến tận sáng sớm mới ngớt.

Sau cơn mưa, ko gian trở nên tươi mát lạ thường, những bãi cỏ và vườn hoa dưới bệnh viện còn đọng lại những giọt nước mưa trĩu nặng, môth số người nhà bệnh nhân mới sáng sớm đã dìu bệnh nhân đi dạo,có người mua bánh bao và sữa đậu nành bốc khói nghi ngút ở quán ăn bên đường. 

Một ngày mới bắt đâù, nhẹ nhàng , thầm lặng.

Phí Đằng giao ca xong liền xuống dưới mua đồ ăn sáng mang lên. Anh và Lục Song cùng đứng ngoài hành lang ăn tạm chút đồ ăn. Ngước mắt nhìn vào phòng ICU, Monitor theo dõi bệnh nhân phát ra tiếng kêu tí tách, đồ thị trên đó đang chạy theo qui luật, Kỳ Quyên vẫn chưa tỉnh.

Phí Đằng đến phòng trực bạn gọi Vệ Nam và Nguyên Nguyên, hai người chải đầu tóc gọn gàng rồi chạy đến phòng ICU.Vệ Nam lo lắng hỏi: “Cô ấy tỉnh chưa?”

Lục Song khẽ lắc đầu.

Phí Đằng nói : � Hai em đừng sốt ruột, vẫn chưa đến giờ mà, ăn chút gì đã, nào, lại đây ngồi.�. Nói xong Phí Đằng đưa bánh bao cho hai người.

Các bác trực ban trong bệnh viện cũng bắt đầu tiến hành công tác giao ban, các bác sĩ khẩn trương kiểm tra cho các bệnh nhân, một ngày bận rộn bắt đầu.

Trước phòng ICu tầng 14 là bốn người khuôn mặt ko chút biểu cảm.

Vệ Nam cúi đầu gặm bánh bao. Có mỗi chiếc bánh bao mà ăn 10 phút vẫn chưa hết, dán mắt vào cửa sổ nhìn Kỳ Quyên mắt đang nhắm nghiền, bên tai vang lên tiếng đồng hồ tích tắc tích tắc.

Cũng ko biết ngồi bao lâu, đến tận 8h sáng, khi tiếng chuông đồng hồ ở quảng trường vang lên, bỗng nhiên tay Kỳ Quyên cử động nhẹ. Vệ Nam ko rời mắt khỏi Kỳ Quyên nên nhanh chóng phát hiện ra cử động của cô ấy, cô vội đứng phắt dậy : � Cô ấy tỉnh rồi, có phải cô ấy tỉnh rồi ko ?�

Phí Đằng vội chạy đi gọi bác sĩ, Kỳ Quyên từ từ mở mắt, Vệ Nam ko kiềm chế được vội reo lên :� Cô ấy tỉnh rồi, em biết là Tiểu Quyên sẽ vượt qua được mà.� Vệ Nam ko ngừng nhắc lại câu ấy, niềm vui ấy lan sang cả những người đi ngang qua. Họ cười và nói :� Tỉnh rồi là tốt, người trẻ tuổi sức sống mãnh liệt… .�

Lục Song mỉm cười lễ phép với mọi người, sau đó giữ chặt tay Vệ Nam, ko để cô ấy xúc động quá mức, Vệ Nam chuyển hướng chú ý, ôm chặt vai Lục Song, vui mừng nói :� Tiểu Quyên sống rồi, tốt quá, em biết là nó sẽ vượt qua mà… Nó lợi hại như thế Diêm Vương ko dám nhận nó đâu mà.�

Phí Đằng gườm gườm nhìn Vệ Nam : � Dù có thế nào thì em cũng ko nên nhảy loạn xạ như con khỉ vừa mới uống thuốc kích thích chứ, con gái con đứa mà ko biết giữ mình gì cả… �

Lục Song ko thèm để ý đến Phí Đằng, vòng tay ôm Vệ Nam rồi mỉm cười.

Bác sĩ trưởng khoa bước nhanh đến phòng ICU , kiểm tra tình hình của Kỳ Quyên, khi bước ra bác ấy mỉm cười nói : � Đúng là thanh niên, phục hồi rất nhanh. �

Kỳ Quyên nhanh chóng được chuyển sang phòng theo dõi liên tục, cho phép người nhà vào thăm. Vệ Nam đang định mở cửa bước vào thì bị Lục Song kéo lại. Lục Song gật đầu với Phí Đằng, hai người nhốt hai cô gái bên ngoài rồi vào phòng thăm hỏi Kỳ Quyên.

Sắc mặt Kỳ Quyên nhợt nhạt, người vẫn yếu, giọng nói nhỏ và khàn.

� Mẹ tôi đâu ?� Kỳ Quyên nhìn Lục Song và hỏi.

Quả nhiên đó là câu hỏi đầu tiên của cô ấy sau khi tỉnh lại .Tuy Lục Song đã đoán trước được điều đó và cũng chuẩn bị sẵn tinh thần để ứng phó nhưng thấy cô ấy như vậy, trong lòng vẫn cảm thấy buồn.

Lục Song mỉm cười và nói :� Yên tâm đi, mẹ em ko sao, hôm qua được đưa đến bệnh viện cấp cứu kịp thời nên bây giờ đã thoát khỏi nguy hiểm �.

Phí Đằng vừa cười vừa giải thích :� Bệnh tình của mẹ rất ổn định, hôm qua, lúc được đưa đến phòng phẫu thuật tuy vết thương khá nghiêm trọng nhưng may mà có nhiều chuyên gia giỏi nên mới qua được nguy hiểm. Em yên tâm đi, cứ nghỉ ngơi cho sớm hồi phục�.

Kỳ Quyên gật đầu , vì trước ngực băng bó một đống bông băng nên lúc gật đầu trông giống như một xác chết cựa quậy, nhìn rất buồn cười, nhưng ko ai có thể cười được vì ánh mắt của cô ấy lạnh như băng.

� Nói dối�. Kỳ Quyên trợn mắt nhìn Lục Song.

Lục Song sờ mũi mỉm cười :� Nói dối em làm gì. Mẹ em nằm ở phòng bên cạnh, cô ấy tỉnh trước, vì vậy Nam Nam và Nguyên Nguyên đến thăm cô ấy trước.�

�Thật sao ?�

Phí Đằng gật đầu :� Đúng vậy�.

Lục Song nhìn Phí Đằng bên cạnh với bộ quần áo blouse trắng rồi khẽ cười :� Em thấy đấy, bác sĩ cũng nói vậy mà.�

Phí Đằng góp lời :� Ừ. Ca mổ của mẹ em anh phụ mổ mà.�

Hai người phối hợp với nhau rất ăn ý, Kỳ Quyên ko hỏi thêm gì nữa, Chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi rồi nói :� Vậy thì tốt, hai anh gọi Nam Nam vào đây. Tôi có chuyện muốn nói với nó�.

Lục Song ra ngoài gọi Vệ Nam ,ghé sát vào tai cô ấy và nói vài câu tóm tắt tình hình, chỉ thấy Vệ Nam gật đầu lia lịa.

Vệ Nam bước vào phòng, Kỳ Quyên liền mỉm cười nhìn Vệ Nam, khuôn mặt nhợt nhạt khi cười trông rất đáng thương, Vệ Nam vội chay đến bên giường bệnh :� Tiểu Quyên mày làm tao sợ quá, may mà tỉnh lại… �

Kỳ Quyên giơ tay ra, Vệ Nam vội năm lấy tay cô ấy.

Kỳ Quyên nắm chặt tay Vệ Nam, khẽ nói : � Nam Nam, mày còn nhớ những lời mày đã nói ko ? Chúng ta mãi mãi là chị em tốt đúng ko ? Mày hãy nói thật cho tao biết có phải mẹ tao đã đi rồi ko ?�

Vệ Nam cố tỏ vẻ bình tĩnh nắm tay cô ấy mỉm cười và nói :� Mày nói linh tinh gì vậy, mẹ đang nằm phòng bên cạnh mà. Vừa nãy còn bảo tao chạy sang xem mày đã tỉnh chưa, mày phải dưỡng thương cho tốt, để tao còn sang báo cáo bệnh tình của mày cho mẹ biết.�

� Không nói dối tao chứ ?�

�Nói dối mày là chó con.�

Kỳ Quyên im lặng một lúc lâu, cuối cùng mỉm cười.

Mọi người vừa thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên Kỳ Quyên nói :� Nam Nam, từ nhỏ đến lớn, lông mày của mày khẽ động một cái là tao biết mày đang muốn làm gì, mày có tin ko ?�

Vệ Nam sững người lại.

�Mỗi lần mày nói dối lông mày của mày sẽ rung rung, lúc nãy đã rung�. Kỳ Quyên nhìn thẳng vào mắt Vệ Nam, nói từng câu từng chữ:� Mẹ tao đã đi rồi đúng ko? Đúng ko?�

Sự im lặng đến ngạt thở, Phí Đằng lặng lẽ ấn nút cấp cứu cạnh giường.

Một lúc sau, Kỳ Quyên xé nát vải băng bó trên ngực như một người điên, giọng nói khàn giống như thú dữ gào thét khiến người ta chói tai:� Vì sao người chết ko phải là tao? Vì sao người chết lại là mẹ tao? Chính tao đã đổi chỗ cho mẹ, nếu mẹ ko ngồi cạnh cửa sổ thì người chết sẽ là tao�. Vì Kỳ Quyên quá kích động vùng vẫy đập ngực nên tấm vải băng bó bị thấm rất nhiều máu, Kỳ Quyên ôm đầu, nghẹn ngào nói:� Vì sao tạo lại làm liên luỵ đến mẹ… Lại là tao làm liên luỵ đến mẹ.. Lần nào cũng vậy… �

Bác sĩ vội vàng chạy tới, giữ chặt Kỳ Quyên, tiêm cho cô ấy một liều thuốc an thần.

Đến tận lúc Kỳ Quyên đã thiếp đi Lục Song mới kéo Vệ Nam đang đứng ngây người một chỗ ra ngoài.

Hai người đứng ngoài hành lang, toàn thân Vệ Nam run lên bần bật, giọng nói cũng run run:� Em ko biết khi nói dối em lại có thói quen ấy.. Em thực sự ko biết… �

Chị em tốt cùng nhau lớn lên, hiểu những thói quen nhỏ của nhau như lòng bàn tay, cũng chính vì lẽ đó mà nói dối trước mặt cô ấy mới dễ dàng bị vạch trần. Lúc này đây, đối diện với Kỳ Quyên hiểu mình như vậy, Vệ Nam ko biết nên khóc hay nên cười.

Lục Song nhẹ nhàng ôm Vệ Nam vào lòng, an ủi:� Không sao, sớm hay muộn cô ấy cũng biết mà, đợi cô ấy tỉnh lại rồi chúng ta sẽ từ từ khuyên bảo cô ấy, được ko?�

Vệ Nam gật đầu.

Im lặng một lúc lâu, bống nhiên Vệ Nam ngẩng đầu hỏi:�Anh ko đi làm à?�

Lục Song nói:� Không sao, anh xin nghỉ rồi�.

Vệ Nam nhẹ nhàng nói:� Anh về nhà nghỉ ngơi đi, Kỳ Quyên đã qua cơn nguy hiểm rồi, em sẽ ở đây với nó�.

Lục Song im lặng một lúc rồi nói:� Thôi được, vậy anh đến công ty giải quyết một số chuyện, chiều anh lại vào�. Anh khẽ vỗ vai Vệ Nam và nói: �Có chuyện gì nhớ gọi điện cho anh.�

Tâm trạng của Kỳ Quyên ổn định hơn nhờ tác dụng của thuốc an thần.

Vệ Nam phải đối mặt với vấn đề lớn hơn- Viện phí phải làm thế nào?

Sau khi làm phẫu thuật ung thư vú, tình trạng sức khoẻ của mẹ Kỳ Quyên càng ngày càng yếu đi, phải liên tục uống thuốc đắt tiền, Kỳ Quyên mới là luật sư thực tập, ko có nhiều tiền. Bây giờ Tiêu Tinh cũng đi du học xa, bặt vô âm tín. Mấy đứa chơi thân với nhau giờ chỉ còn lại Vệ Nam, cô chỉ có thể tự mình nghĩ cách giải quyết.

Gọi điện thoại vay bố mẹ, bố mẹ nói tiền gửi theo kỳ hạn, bây giờ chưa rút được.

Anh trai vẫn còn đi học , chắc cũng ko có tiền.

Vệ nam nghĩ trong đầu tất cả những người bên cạnh mình nhưng lại cố tình lờ đi Lục Song.

Mấy hôm trước vừa từ chối lờ tỏ tình của anh ấy, hôm qua lại làm liên luỵ đến anh ấy, khiến anh ấy suốt đêm ko chợp mắt. Không một câu ca thán, thậm chí còn nói:� Anh tự nguyện, em ko cần cảm thấy có lỗi�. Một Lục Song như vậy luôn ở bên cạnh mình,cùng mình chờ KỳQuyên tỉnh lại, làm sao mình có thể vay tiền anh ấy được đây?Con người chỉ biết nhận sự quan tâm của anh ấy mà ko thể báo đáp như mình đủ vô liêm sỉ lắm rồi.

Dường như đã ấn tất cả số điện thoại trong danh bạ, Vệ Nam bỗng thấy tâm trạng nặng nề hơn.

Buổi chiều, bỗng nhiên Chu Phóng gọi điện thoại, sau khi hàn huyên một hồi,Vệ Nam ngập ngừng nói:� Anh ơi, bây giờ em có chút chuyện hệ trọng, anh có thể cho em vay tiền được ko?�

Chu Phóng rất thoải mái:�Vay tiền à? Bao nhiêu?�

Vệ Nam ngập ngừng hỏi:� Anh có bao nhiêu thì cho em vay bấy nhiêu.�

Chu Phóng nói:� Vậy thì phải xem chuyện hệ trọng của em là gì?�

” Chị em của em… . bị tai nạn giao thông vừa mới làm phẫu thuật, vết thương rất nặng cần trả viện phí”.

“Vậy thì cần bao nhiêu tiền nhỉ?” Chu Phóng ngừng một lát rồi nói tiếp :” Thế này đi, anh đưa hết chi em tiền nhuận bút bản thảo mấy hôm trước, dù gì thì anh cũng chưa dùng đến, em cho anh số tài khoản, anh chuyển thẳng vào cho em.”

Vệ Nam xúc động đến phát khóc, vội vã gật đầu:” Thế thì cảm ơn anh quá.”

Khoản tiền này đã giúp mình giải quyết được vấn đề lớn nhất.

Tuy Chu Phóng cho mình vay tiền là nể mặt Lục Song, nhưng so với việc vay tiền Lục Song ,Vệ Nam cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút ít.

Cô đâu biết rằng lúc ấy Lục Song đang đứng cuối hành lang, nhìn thấy cô vui mừng như thế anh chỉ mỉm cười quay đi.

Ở góc rẽ, Lục Song đứng dựa vào lan can nghe điện thoại.

” Anh đã chuyển tiền cho cô ấy theo lời cậu dặn rồi”. Chu Phóng thở dài ngao ngán:” Chị em tốt của cô ấy xảy ra chuyện, cậu cũng chạy theo sau, ko biết mệt à?”

Lục Song nói:” Chẳng có cách nào cả, em đang theo đuổi cô ấy,cô ấy là nhất.”

Chu Phóng im lặng một lúc rồi thở dài:” Cậu cũng thật hào phóng, cho vay hết cả mấy tháng lương, còn phải lấy danh nghĩa của tôi, làm việc tốt ko ghi tên, tôi sắp bị cậu làm cho cảm động đến phát khóc rồi “.

” Thôi đừng có cái kiểu mèo khóc chuột nữa”. Lục Song khẽ cười,” Em biết cô ấy ko vay tiền em đâu, nhìn cô ấy lo lắng như thế em cũng thấy buồn, giải quyết được vấn đề cấp bách này đã rồi tính”.

” Ừ, cô ấy ko mượn tiền cậu… chắc ko phải là cậu đã lật bài ngửa rồi chứ?”

“Đúng vậy, hơn nữa còn bị thất bại thảm hại”. Lục Song đặt tay lên chán, buồn rầu nói:” Haizz, với tính cách của cô ấy, tối qua ko kìm nén được oà khóc trước mặt em chắc thấy ngại lắm, ko thể chạy đến vay tiền em được, vì vậy lần này phải nhờ anh ra tay”.

“Lục Song à..” Chu Phóng thở dài, �Hay là anh tặng cho cậu cái mũ, trên đó ghi chư tình quái nhé ?�

Lục Song nhếch mép cười :� Tình quáí làm sao mà đủ để hình dung được, nói thế nào thì em cũng nên tình tiên rồi�.

�Vâng, vâng, cậu là tiên.� Chu Phóng thờ dài :� Dù là tiên đi chăng nữa thì vì cô ấy đến mức này, có phải là… . hơi quá rồi ko ?�

� Chỉ cần em muốn là được, anh nói nhiều thế làm gì ?� Lục Song mỉm cười :� Hơn nữa, em chỉ có thể làm cho cô ấy thế thôi. �

Thực ra đã làm cho cô ấy rất nhiều rồi nhưng vẫn thấy chưa đủ, bởi vì Lục Song biết rằng dù có làm cho cô ấy nhiều hơn thế thì cũng ko bằng một câu nói , thậm chí một ánh mắt của Hứa Chi Hằng.

Cố gắng hết sức vì cô ấy, hi vọng có thể để lại dấu ấn trong lòng cô ấy, nhưng dù có nhiều dấu ấn đến đâu cũng ko sánh được vết thương ăn sâu vào tim ấy.

Dù cho mình có ở bên cô ấy vào lúc cô ấy cần sự quan tâm nhất, dì cho mình có giúp cô ấy giải quyết những khó khăn vào lúc cô ấy cần sự giúp đỡ nhất thì người mà cô ấy nghĩ đến, nhớ đến vẫn là Hứa Chi Hằng.

Đối với Vệ Nam, sự tồn tại của Hứa Chi Hằng ko gì có thể thay thế được, Lục Song ko hi vọng cô ấy có thể xoá hết những kí ức về anh ta, chỉ mong mình có thể khiến cô ấy khắc cốt ghi tâm, như vậy là đủ.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+