Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ốc sên chạy – Chương 33-34 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 33. RANH GIỚI GIỮA YÊU VÀ HẬN

Vệ Nam nằm mơ.

Trong giấc mơ mình vẫn tết đuôi sam, Tiêu Tinh bên cạnh mình, hồi ấy Kỳ Quyên vẫn chưa cắt tóc ngắn, mẹ cô ấy cũng chưa bị bệnh. 

Ba người cắp sách tới trường,vào cửa hàng bán đồ ăn vặt cạnh cổng trường mua kẹo hồ lô.Kỳ Quyên nói:” Vị quả sơn tra thối cắm vào cái que nứa bẩn, có gì ngon mà chúng mày cứ thích ăn. Hai chúng mày trẻ con quá”. Tiêu Tinh đứng cạnh mỉm cười:” Sau này có cơ hội chúng ta sẽ vào kinh thành ăn kẹo hồ lô chính gốc”. Vệ Nam xoa cằm, tỏ vẻ bác học:” Ăn kẹo hồ lô chẳng phải sẽ vượt qua cây cầu mà nhân vật chính trong tiểu thuyết phải vượt qua sao?” Tiêu Tinh gật đầu:” Dĩ nhiên còn phải hát và ngâm thơ”.

Ba người cười phá lên, nắm tay nhau đi về, miệng ngân nga bài hát Thời gian đầu tiên rất hot lúc bấy giờ.

Hồi ấy Vườn sao băng bắt đầu công chiếu, những anh chàng đẹp trai trong nhóm F4 trở thành hoàng tử hoàn mĩ trong lòng các cô gái trẻ, nhưng Kỳ Quyên chẳng thèm quan tâm:” Lại F4, vừa nghe đã thấy giống máy bay chiến đấu”.Tuy miệng thì nói vậy nhưng Kỳ Quyên lại rất thích bài hát Thời gian đầu tiên của họ.

Mệt rồi đừng có e ngại, hãy để tôi giúp bạn quên đi nỗi mệt nhọc này.

Không quen thấy bạn bè gặp khó khăn, ai có thể lạnh lùng đứng nhìn, bàn tay của tôi sẽ nâng bạn dậy…

Ngày hôm qua sẽ bị ngày hôm nay, ngày mai thay thế, tình cảm gắn bó sẽ không bị phai nhạt, luôn quan tâm đến nhau…

Dù bạn và tôi có lạc nhau giữa thành phố náo nhiệt thì tình bạn sẽ xuất hiện trong giây phút đầu tiên…

Bài hát ấy vẫn vang vọng bên tai, còn bạn bè thì đã xa nhau thật sự.

Khi Vệ Nam tỉnh giấc, trời đã về chiều. Ánh nắng mặt trời chiếu vào người tạo cảm giác ấm áp, ngẩng đầu lên nhìn, Kỳ Quyên vẫn chưa tỉnh.

Trong phòng có một bó hoa tươi, mùi hương hoa thơm ngát lan khắp phòng, Vệ Nam quay đầu lại, thấy Lục Song đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, cúi đầu chăm chú đọc tạp chí.

“Chẳng phải anh đến công ty sao?” Vệ Nam khẽ hỏi.

Lục Song đặt tờ tạp chí xuống, ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng vuốt tóc rồi mỉm cười:” Học sinh không trốn học không phải là học sinh ngoan, nhân viên không trốn làm không phải là nhân viên tốt.”

Vệ Nam cười:” Đừng hung hăng như thế, giám độc công ty anh không đuổi việc anh sao?”

“Yên tâm đi, bản Vùng đất vĩnh hằng của Chu Phóng, chức giám đốc kĩ thuật khai thác game vẫn trong tay anh, làm gì có chuyện đuổi việc dễ dàng như thế”.

“Anh thật tự tin… ” Vệ Nam khen ngợi Lục Song.

Lục Song gật đầu:” Tự tin một cách đúng mức sẽ khiến người ta có sức hút hơn”.

“Anh thật là có sức hút”. Vệ Nam khen tiếp.

Lục Song mỉm cười:” Dĩ nhiên rồi, đối với một số người, sức hút là bẩm sinh mà”.

“Anh thật có khí chất”.

Lục Song không nói gì.

Vệ Nam nói:” Có thể nói đến mức làm cho tác giả bí lời cũng là một chuyện đáng tự hào”.

Lục Song mỉm cười nói:” Đối với một số người, khí chất là toàn vẹn”.

“… Thôi đuợc”. Vệ Nam thua trận ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, kim đồng hồ chỉ vào số 5. Vệ Nam hỏi:” Anh đói không? Em đi mua cơm”.

Lục Song nói:” Để anh đi, anh xuống dưới mua phở cho em”.

Vệ Nam lắc đầu:” Em có thẻ của bệnh viện, mua cơm đuợc giảm giá, để em đi mua cho”. Nói xong cô ấy mỉm cười rồi đi thẳng ra cửa.

Sau khi Vệ Nam đi, Lục Song sờ mũi rồi khẽ nói:” Tuy hơi lười nhưng cũng biết tiết kiệm, có tiềm năng của một người mẹ hiền vợ thảo”.

Đùng lúc ấy Kỳ Quyên mở mắt.

Lục Song không hề ngạc nhiên, khẽ nõi:” Em tỉnh từ lâu rồi đúng không?”

Kỳ Quyên không trả lời mà hỏi thẳng:” Mẹ tôi mất lúc nào?”

“Nghe nói lúc được đưa từ trên xe xuống thì đã… “

Kỳ Quyên quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này đã là hoàng hôn, ánh nắng mặt trời chiếu vào khiến người ta chói mắt, Kỳ Quyên nheo mắt, Lục Song liền đứng dậy kéo rèm cửa, sau đó quay đầu lại mỉm cười và nói:” Kỳ Quyên, những lời không nói được trước mặt Vệ Nam hãy để tạm ở chỗ anh, anh nguyện lắng nghe em nói”.

Kỳ Quyên im lặng,một lúc sau mới khẽ thở dài:” Trong khoảnh khắc hai chiếc xe đâm vào nhau, tôi đã nghĩ, nếu mình và mẹ cùng chết thì liệu có tốt đẹp hơn không?”

Tuy đã kéo rèm cửa nhưng vẫn còn một khe hở ở giữa, ánh sáng chiếu vào mặt Kỳ Quyên, chiếu đúng vào đôi môi nhợt nhạt không tua máu của cô ấy. Môi mấp máy nói những lời không chút biểu cảm – giống như đang kể chuyện của người khác, bình thản không chút gợn.

“Bây giờ lại nghĩ không chết cũng tốt bởi còn rất nhiều điều chưa nói hết”. Kỳ Quyên cười, sau đó khẽ nói:” Chắc anh không biết tôi và Hứa Chi Hằng là chị em cùng cha khác mẹ. Sau khi cưới mẹ tôi, ông ta còn lăng nhăng bên ngoài, khi người phụ nữ kia sinh con, ông ta vứt mẹ con tôi như vứt đống rác vậy”. Kỳ Quyên ngừng một lát, nhếch mép nói:” Hơn nữa, Hứa Chi Hằng là con trai, sau này có thể kế thừa sự nghiệp bẩn thỉu của ông ta. Nếu tôi là con trai, Hứa Chi Hằng là con gái thì kết cục đã khác”.

Bỗng nhiên Kỳ Quyên dừng lại, nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng tinh, trong đầu không ngừng hiện lên những hình ảnh đã qua.

Thực ra lúc đầu ông ta lấy mẹ chỉ vì thấy mẹ một mình ở nơi đất khác quê người không nơi nương tựa, dù có bỏ rơi thì cũng chẳng sợ phiền phức gì. Hồi ấy mẹ quá ngây thơ, mười tám tuổi đã bị ông ta lừa gạt để rồi mang thai, sinh con, sau khi sinh mình ra, mẹ phải nuôi con một mình, một mình chịu đựng mọi nỗi khổ cực.

Trong ký ức về thời thơ ấu nhạt nhòa có hình bóng của người ấy, mỗi lần về nhà đều mua cho mình rất nhiều đồ chơi, có búp bê xinh xắn, có bộ ghép hình, có xe đồ chơi, một túi đồ chơi lạ mắt khiến Kỳ Quyên thích thú reo lên:”Bố thật tốt”. Người đó liền cười và nói:” Tiểu Quyên, bố về nhà rồi, con có nhớ bố không?” Sau đó cứa râu vào mặt Kỳ Quyên. Kỳ Quyên vừa tránh vừa nói:” Ngứa quá”.

Sau này lớn lên, ký ức cong lại cũng chỉ là cảm giác” ngứa” như đâm vào tim ấy.

Đó là kỷ niệm duy nhất mà ông ta dành cho mình khi mình còn nhỏ.

Cái ngày ông ta để lại cho mẹ tờ đơn ly hôn rồi quay người bước đi, Kỳ Quyên mới mười tuổi, cô bé đágn thương đứng dựa người vào cửa gọi cha, vừa khóc nức nở vừa gọi, xin cha đừng đi, nhưng ông ta không thèm quay đầu lại, dắt tay Hứa Chi Hằng và người phụ nữa ấy ra đi.

Từ đó về sau, thế giới của Kỳ Quyên biến đổi hoàn toàn.

Không còn cha nữa.

Sức khỏe của mẹ không tốt, sau khi sinh vì không có người ở bên chăm sóc nên sau này mắc rất nhiều bệnh, tuy vậy mẹ vẫn cố gắng đi làm kiếm tiền nuôi Kỳ Quyên.

Hồi ấy Kỳ Quyên chỉ mong mình lớn thật nhanh, lớn thật nhanh, sau đó có thể đi làm, có thể kiếm tiền để mẹ không vất vả, để mẹ được mặc những bộ quần áo đẹp nhất, đựoc ở trong căn phòng sang trọng nhất, được sống sung sướng.

Kết quả llà vào đúng ngày mình hết thời gian thực tập, trở thành luật sư chính thức, đón mẹ về ăn mừng thì… “

Mẹ đã vĩnh viễn rời xa cõi đời.

Kỳ Quyên luôn nghĩ, cuộc đời mình toàn những điều trớ trêu.

Người cha mà hồi nhỏ mình yêu quý nhất sau này trở thành người mình hận nhất. Chị em tốt nhất của mình yêu com trai của người mà mình hận nhất.Cái ngày muốn để mẹ được sống sung sướng thì đúng là ngày mẹ ra đi mãi mãi.Một mình phải chịu đựng nhiều nỗi đau như thế. Đôi lúc cô ấy cảm thấy cuộc sống thật bất công, nhưng điều mình có thể làm được là chấp nhận, chấn nhận và chấp nhận, nếu không thì sẽ thế nào đây? Chết ư? Cho đến tận bây giờ vẫn không có dũng khí để chết, bởi vì..vì muốn mình sống tốt mà mẹ đã hy sinh cả cuộc đời.

Đó là ân tình mà mình vĩnh viễn không thể đền đáp được.

Một giọt nước mắt rơ xuống, vì Kỳ Quyên nằm nghiêng nên nước mắt rơi xuống gối, Lục Song ngồi cạnh mà cũng không nhìn thấy.

“Tôi sẽ sống thật tốt, nếu không thì thật có lỗi với mẹ”.Tay Kỳ Quyên túm lấy ga trải giường, giống như đang tự hứa với mình, cô khẽ nói:” Mơ ước của mẹ là muốn tôi trở thành luật sư,vì vậy tôi sẽ để mẹ thấy con gái của mẹ sẽ không để mẹ thất vọng, không để những khó khăn của mẹ trở nên uổng công vô ích, ít nhất thì cũng phải sống đến sáu mươi tuổi rồi mới đến tìm mẹ”.

Lục Song cười, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Kỳ Quyên:” Em nghĩ được như thế là rất đúng, chỉ có sống thật tốt thì mẹ ở trên trời mới yên tâm được.”

Kỳ Quyên cười:” Anh thật là văn vẻ”.

Lục Song nói:” Em quá mạnh mẽ, anh đã chuẩn bị một đống từ để thuyết phục em, kết quả là không dùng được từ nào, chỉ có thể chọn đại một câu để bày tỏ lòng mình”.

Kỳ Quyên cười:” Anh không cần lo cho em, dù chuyện nhỏ hay lớn một mình em đều gánh vác được, đã quen rồi mà”.

“Em nghĩ được như vậy thật không dễ dàng chút nào. Anh thấy khâm phục em rồi đấy”. Lục Song khẽ cười:” Thấy em phấn chấn thế này, Vệ Nam chắc sẽ vui lắm”.

Kỳ Quyên “ừ” một tiếng rồi nói:” Anh yêu Nam Nam đúng không?”

Lục Song sờ mũi:” Đúng vậy, em cũng cảm nhận được điều đó à?”

“Cái đuôi sói của anh dài như vậy chẳng nhẽ em lại không nhìn thấy?” Kỳ Quyên khẽ thở dài:” Anh yêu Nam Nam như vậy đúng là may mắn cho nó”.

“Yêu cô ấy cũng là may mắn của anh mà”. Lục Song cười, “Tiếc rằng cô ấy yêu Hứa Chi Hằng”.

Kỳ Quyên im lặng một lúc rồi quay sang nhìn Lục Song và nói:” Anh biết vì sao em ghét Hứa Chi Hằng không?” Thấy Lục Song im lặng không nói gì, Kỳ Quyên nói tiếp:” Em ghét nó không chỉ vì sự xuất hiện của nó đã phá hoại gia đình em mà còn vì… nó đã kế thừa toàn bộ tính xấu của bố nó.Nam Nam không biết rằng, số ảnh của những người con gái mà nó đã quan hệ nhiều đến nỗi có thể mở triển lãm ảnh, lại còn làm cho Tô Mẫn Mẫn có thai phải đi phá, loại người như thế làm sao có thể gửi gắm suốt đời được? Làm sao có thể để… Vệ Nam ngây thơ giống mẹ em, đau khổ suốt đời, liên lụy đến cả đời sau”.

Lục Song chau mày:” Có lẽ đó chỉ là bề ngoài, chắc anh ta không đến nỗi tệ như thế”.

Kỳ Quyên gườm gườm:” Anh lại còn nói hộ cho anh ta”.

Luc Song nhăn nhó nói:” Anh cũng không muốn mà, nhưng anh nghĩ rằng ngừơi mà Vệ Nam yêu chắc cũng không xấu xa lắm”.

Kỳ Quyên lạnh lùng nói:” Dù thế nào đi nữa em mong anh đừng từ bỏ Nam Nam, ban đầu em thấy anh chướng mắt nhưng bây giờ lại thấy thuận mắt”.

Lục Song cười:” Nghe lời nói ấy của em anh cảm thấy rất vinh dự”.

“Ừ. Cũng tạm được, không phải là thuận mắt lắm, tạm chấp nhận được thôi”. Kỳ Quyên gật đầu, nói tiếp:” Nam Nam trông thế thôi, thực ra rất dễ bị lừa, chịu khó dỗ dành nó là nó sẽ vẫy đuôi chạy theo… ” Kỳ Quyên đang nói bỗng nhiên dừng lại.

Cùng với tiếng đẩy cửa là tiếng bước chân của Vệ Nam với hộp cơm trên tay.

Sau khi nhìn thấy Kỳ Quyên, Vệ Nam vội vứt hộp cơm cho Lục Song rồi căng thẳng bước đến gần giường Kỳ Quyên và hỏi:” Tiểu Quyên, mày tỉnh rồi à?” Vệ Nam đặt tay lên trán Kỳ Quyên kiểm tra nhiệt độ, sau đó nắm chặt tay cô ấy:” Mày thấy khó chịu ở đâu?”

Kỳ Quyên nhìn Lục Song đang cố nhịn cười rồi lạnh lùng nói:” Toàn thân khó chịu”.

“Thế à?… Để tao gọi bác sĩ đến khám cho mày”. Vệ Nam rất lo lằng, đang định chạy đi thì bị Kỳ Quyên kéo lại, ” Thôi, đừng để đám thiên thần áo trằng ấy giày vò tao nữa, giày vò đến nỗi tao sắp gãy xương rồi”.

Thấy sắc mặt Kỳ Quyên bình thường, không có biểu hiện như sáng nay, Vệ Nam nhìn Lục Song với ánh mắt nghi ngờ, Lục Song mỉm cười gật đầu.

Lúc ấy Vệ Nam mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.

Tối hôm ấy anh Phí Đằng trực đêm, Nguyên Nguyên nói ở lại bệnh viện trông Kỳ Quyên, Vệ Nam bị Lục Song lôi về nhà nghỉ ngơi.

Hai người ở trong căn phòng quen thuộc, Vệ Nam cảm thấy không tự nhiên, cũng không biết nên nói gì với anh ta. Ngược lại, Lục Song lại bình thản thái quá, dường như chưa xảy ra chuyện tỏ tình hôm ấy, khuôn mặt thản nhiên như xưa.

“Em đi tắm đi, tắm xong ngủ một giấc cho đỡ mệt:. Về đến nhà Lục Song đi thẳng vào phòng ngủ.

Vệ Nam vội nói:” Hay là anh tắm trước đi”.

Lục Song quay đầu, mỉm cười:” Chuyện ấy mà em cũng phải ngại à? Hay là em thích oẳn tù tì xem ai đi tắm trước?”

Vệ Nam xấu hổ chuồn thẳng vào nhà tắm.

Sau khi tắm giặt, sấy tóc xong, Vệ Nam vào phòng ngủ.

Hôm qua không được ngủ, hôm nay bận rộn suốt ngày, lại còn bị lo lắng, sợ hãi, căng thẳng dày vò đến kiệt sức. Vệ Nam vừa đặt mình xuống giường là ngủ say như chết, đến nỗi tiếng chuông điện thoại với lời hát” mười năm sau, tôi không quen bạn, bạn không quen tôi” kêu hết lần này đến lần khác cũng không biết. Lục Song nhăn nhó đạp của phòng ngủ của Vệ Nam.

Vệ Nam ôm chặt gối ôm, trông rất giống con gấu mèo, tư thể nằm ngủ chẳng lịch sự chút nào.

Lục Song cười không ra tiếng, xem ra hôm ngủ cùng cô ấy, cô ấy đã ” hạn chế” lắm rồi đấy, chỉ giơ móng vuốt kiểm tra sức khỏe mình, không treo ngược người mình lên đã là nể mặt lắm rồi.

Lục Song đến bên giường, giằng gối ôm của Vệ Nam ra, để cô ấy nằm gọi gàng rồi đắp chăn cho cô ấy.

Lục Song cầm điện thoại ra ngoài, nhìn màn hình thì thấy là số lạ.

Điện thoại quốc tế, lẽ nào là… Hứa Chi Hằng?

Phần 5. Hồi kết

Lục Song, người con trai lặng lẽ làm biết bao điều vì mình, luôn ở bên chờ đợi mình, quan tâm, chiều chuộng mình. Cảm giác mình dành cho anh ấy từ bất an, áy náy, đau lòng đến bây giờ là không nỡ rời xa. Phải chăng con tim đã bắt đầu dao động, bắt đầu học cách yêu anh ấy? 

CHƯƠNG 34. CHỈ LÀ MỘT GIẤC MƠ

Lục Song chau mày, vội vàng nghe điện thoại.

Ngoài dự đoán, đầu dây bên kia vang lên giọng nói dịu dàng của một cô gái: “Nam Nam ỉn, sao lâu như vậy mà không nhấc máy, không phải mày lại ngủ say như chết rồi đấy chứ?”

Lục Song thở phào nhẹ nhõm vì không phải là điện thoại của Hứa Chi Hằng, anh nhếch mép cười và nói: “Tiêu Tinh à? Chào em”.

Đầu dây bên kia ngây người, một lúc sau mới nói: “Nam Nam ỉn, mày đừng bóp họng giả giọng con trai để lừa tao nữa, khó nghe quá”.

Lục Song sờ mũi: “Khó nghe lắm sao? Anh thấy giọng nói của anh rất hay mà?”

Tiêu Tinh im lặng một lúc lâu rồi mới run rẩy nói: “Anh… .anh là?”

Lục Song khẽ cười: “Uh. Anh là Lục Song, bạn của Vệ Nam, lần trước anh em mình đã gặp nhau ở buổi họp lớp”.

“Oh… .sao điện thoại của nó lại ở chỗ anh?”

“Đúng như em đã dự đoán, cô ấy ngủ say như lợn chết, anh đành phải nghe máy hộ cô ấy”.

Tiêu Tinh im lặng một lúc rồi nói: “Nam Nam… ..tư tưởng thật thoáng… chưa gì đã sống chung rồi”.

Lục Song cười, không giải thích gì mà chuyển chủ đề nói chuyện: “Em gọi điện cho cô ấy có việc gì không? Anh sẽ chuyển lời cho”.

“Vâng, vậy anh nói với nó tháng sau em kết hôn, nếu nó có thời gian thì sang đây làm phù dâu cho em”.

“… .Kết hôn?” Lục Song ngạc nhiên hỏi.

Tiêu Tinh cười: “Vâng, kết hôn”.

Sau khi cúp điện thoại, Lục Song đặt điện thoại cạnh đầu giường Vệ Nam, anh càng nghĩ càng thấy khó hiểu.

Giọng nói của Tiêu Tinh không chút biểu cảm, chính vì vậy Lục Song mới thấy lạ. Thông thường mà nói kết hôn là chuyện lớn, chí ít thì khi gọi điện thoại cho mọi người cũng phải vui vẻ chứ? Nhưng giọng Tiêu Tinh bình thản như kiểu “em muốn ăn cơm”, cứ như đó là chuyện của người khác, không phải chuyện của mình.

– Không phải là cô ấy xảy ra chuyện gì chứ?

Lục Song thở dài, làu bàu nói với Vệ Nam đang ngủ say không biết trời đất gì: “Có nhiều chị em cũng thật phiền phức”.

Tuy miệng thì kêu ca vậy nhưng vẫn phải cố nhẫn nhịn giúp cô ấy giải quyết những chuyện vặt vãnh này. Lục Song thấy mình nên đeo tấm biển có chữ “tình tiên” trước ngực, sau đó đi chu du thiên hạ để mọi người nhìn thấy mà ngưỡng mộ.

Sau khi vào phòng ngủ, Lục Song online tìm Chu Phóng, dùng một bữa đồ nướng để lấy được số điện thoại của Tiêu Phàm từ tay Chu Phóng mặt dày mày dạn. Lục Song gọi điện thoại, đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạnh như băng: “Xin hỏi ai đấy ạ?”

Lục Song nghiêm túc nói: “Luật sư Tiêu Phàm à? Tôi là Lục Song, có chuyện nghiêm trọng cần gặp anh nói chuyện”.

“Xin lỗi, bây giờ không phải là giờ làm việc của tôi. Gần đây tôi không nhận vụ án, xin lỗi”. Giọng nói lạnh lùng, quả không hổ danh là “mặt sắt núi băng” trong giới luật sư.

Lục Song mỉm cười: “Chuyện này có liên quan đến Tiêu Tinh em họ anh”.

Sau khi đến quán cà phê đã hẹn, Lục Song nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trong góc khuất với vẻ mặt lạnh lùng, nhăn nhó lắc lắc cái cốc trên tay.

Lục Song đi về phía anh ta, lịch sự bắt chuyện: “Xin lỗi, vì tắc đường nên đến muộn”.

Tiêu Phàm ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lục Song từ đầu đến chân rồi nói: “Đi thẳng vào vấn đề đi, em gái tôi làm sao?”

Lục Song mỉm cười ngồi xuống rồi bình thản nói: “Tiêu tinh bảo bạn tôi ra nước ngoài làm phù dâu cho cô ấy. Tôi muốn hỏi anh một số chi tiết về hôn lễ của cô ấy để còn chuẩn bị trước”.

“Hôn lễ?” Tiêu Phàm chau mày: “Hôn lễ gì cơ?”

Lục Song ngạc nhiên nói: “Tiêu Tinh kết hôn, anh không biết à?”

Tiêu Phàm nhíu mày: “Sau khi ra nước ngoài nó rất ít liên lạc với tôi, chỉ nói là bận học, cụ thể thế nào tôi cũng không biết”.

Lục Song cười: “Anh làm anh trai kiểu gì vậy?”

Tiêu Phàm tỏ vẻ khó chịu: “Tôi làm anh kiều gì, không cần cậu phải hỏi?”

Lục Song nhún vai: “Thôi được, ngai vàng danh cho �người anh tồi tệ nhất� nhường lại cho anh”.

Tiêu Phàm nhìn Lục Song, gọi điện thoại rồi lạnh lùng nói: “Tiêu Tinh, em kết hôn với ai? Thẩm gì cơ? Quân Tắc hay Quân Trắc em cũng không phân biệt được à?” Tiêu Phàm lườm một cái rồi bắt đầu mắng em gái: “Đến cái tên cũng không nhớ rõ mà cũng đòi kết hôn? Em muốn lấy chồng đến phát điên rồi à? Chẳng phải là mới tốt nghiệp đại học sao, hai mốt tuổi có sớm không? Em muốn kết hôn? Tự nguyện? Được lắm”. Sau khi cúp máy, Tiêu Phàm lầm lì nhìn Lục Song thì thấy anh ta đang cười.

Tiêu Phàm chau mày: “Buồn cười lắm sao?”

Lục Song lắc đầu rồi nhăn nhó nói: “Tôi thấy có em gái đúng là chuyện thú vị… .”

Tiêu Phàm nhìn Lục Song một cái rồi đứng dậy và nói: “Tôi phải về trước, phải điều tra rõ đầu đuôi việc này mới được”.

Nhìn bóng anh ta biến mất trong nháy mắt, Lục Song vừa cười vừa sờ mũi, xem ra những người làm anh đều quan tâm đến em gái, chỉ có điều cách thể hiện không giống nhau mà thôi. Sau này Lục Đan kết hôn mình sẽ trở thành bác.

Sau khi về nhà, Lục Song lên mạng tìm hiểu thông tin về nhà họ Tiêu. Nhân tiện điều tra luôn về gia cảnh của Thẩm Quân Tắc, nhìn số liệu trên màn hình, Lục Song nhăn nhó day huyệt thái dương.

Hai người chị em này của Vệ Nam không đơn giản chút nào. Một người là Kỳ Quyên từ nhỏ không có cha không nói làm gì, bây giờ mẹ cũng ra đi, lại còn nằm dở sống dở chết trong bệnh viện, băng bó khắp người. Một người là Tiêu Tinh, gia đình rất phức tạp. Ông là người nổi tiếng trong giới doanh nghiệp. Trước lúc lâm chung đã chia đều gia sản cho hai người con trai. Bố Tiêu Tinh kinh doanh bất động sản, gần đây việc làm ăn có vấn đề suýt nữa thì phá sản, tên họ Thẩm nhân cơ hội ấy nhảy vào chiếm một phần cổ phần của bố Tiêu Tinh, nhân tiện chiếm luôn cả Tiêu Tinh – Đúng là đồ vô liêm sỉ.

Vệ Nam rất trân trọng tình cảm giữa ba người, vụ tai nạn của Kỳ Quyên đã khiến cô ấy kiệt sức rồi, bây giờ lại thêm chuyện Tiêu Tinh đột nhiên kết hôn, cô ấy không ngã gục mới là lạ.

Lục Song mỉm cười, nhìn Vệ Nam đang say sưa và nói: “Hãy để anh gánh vác giúp em. Đại ơn đại đức của anh sau này em nhớ phải trả đấy nhé!”

Thời gian trôi đi thật nhanh.

Vết thương của Kỳ Quyên hồi phục rất nhanh.

Vì ngực rất đau nên Kỳ Quyên không được vận động nhiều, chỉ có thể chui trong chăn xem ti vi. Kỳ Quyên thấy xem ti vi rất nhàm chán nên nhờ Vệ Nam mang laptop đến. Vừa ra khỏi cửa, Lục Song đã ghé vào tai Vệ Nam thì thầm: “Em yên tâm mang laptop đến để cô ấy xem phim bạo lực sao?” Nhỡ đâu cô ấy kích động rồi lại lên cơn xé băng trước ngực thì làm thế nào?” Không phải là Lục Song nghĩ nhiều mà quả thực ấn tượng với hôm Kỳ Quyên đập ngực thùm thụp xé tan băng trước ngực như một người điên quá sâu sắc. Vệ Nam cũng nghĩ lại cảnh tượng hãi hùng hôm ấy, không khỏi rùng mình, sau khi bàn bạc với Lục Song, họ quyết định chuyển một số file trong ổ F ra ngoài, thay vào đó là những bộ phim hoạt hình nhẹ nhàng.

Sau khi mang laptop đến, Kỳ Quyên vừa ngồi trên giường gặm táo vừa xem phim hoạt hình �Thám tử Conan�. Mỗi lần xem Conan phá án, cô ấy lại gườm gườm gặm một miếng táo thật to và nói: “Thật ấu trĩ”, sau đó lại chăm chú xem tập tiếp theo.

Tuy Kỳ Quyên có biệt danh là “sư tử cái”, nhưng Lục Song thấy có lẽ “sư tử cái” cũng có mặt đáng yêu và trong sáng.

Chuyện Tiêu Tinh kết hôn, Lục Song tạm thời không nói cho Vệ Nam và Kỳ Quyên biết. Một là sợ Vệ Nam biết sẽ gục ngã vì áp lực quá lớn. Hai là sợ Kỳ Quyên sẽ kích động rồi phát điên.

Sau nhiều lần trao đổi với Tiêu Phàm, cuối cùng Lục Song cũng biết thông tin Tiêu Tinh kết hôn không phải vì gia đinh ép buộc mà là tự nguyện. Điều kiện của chồng tương lai rất tốt. Lục Song thở phào nhẹ nhõm, giúp Vệ Nam làm thủ tục xuất ngoại.

Sáng sớm hôm ấy, Vệ Nam vừa ngủ dậy thì nhận được điện thoại của Tiêu Tinh.

“Nam Nam, mày nhớ gọi Kỳ Quyên sang đầy cũng tao nhé. Tao gọi điện cho nó mà không được. Tao hỏi anh ấy rồi, hai phù dâu cũng được”. Tiêu Tinh nói xong liền cúp máy luôn, Vệ Nam vẫn ngái ngủ, chẳng hiểu gì cả, cô dụi mắt rồi làu bàu: “Mơ kiểu gì vậy, kinh ta linh tinh, câu trước câu sau chẳng liên quan gì đến nhau cả, lại còn phù dâu”. Sau đó cô nằm xuống ngủ tiếp.

Lục Song vào phòng ngủ, lôi Vệ Nam ra khỏi chăn và nói: “Mau đi rửa mặt, muộn rồi đấy”.

Vệ Nam đờ người ra: “Anh… tại sao anh vào phòng ngủ của con gái mà không gõ cửa?”

Lục Song nhíu mày: “Nếu gõ cửa có thể đánh thức em dậy thì anh nguyện gõ 100 lần”.

Vệ Nam xấu hổ đỏ cả mặt, lồm cồm bò dậy, phi thẳng vào phòng vệ sinh rửa mặt, như kiểu có người cầm roi quất vào mông vậy.

Lục Song liếc nhìn chiếc điện thoại trên giường, màn hình hiện lên cuộc gọi của Tiêu Tinh.

Hai người đang ăn sáng, bỗng nhiên Lục Song khẽ nói: “Anh có chuyện muốn nói với em”.

Thấy Lục Song có vẻ rất nghiêm túc, Vệ Nam sợ anh ta lại tỏ tình, nói những lời khiến người ta đau đầu nên vội cúi đầu gặm bánh mỳ, phồng mồm trợn mép nói: “Đang ăn cơm… .những chuyện khác tạm gác sang một bên”.

Kết quả Lục Song tạm gác lại nhưng Tiêu Tinh không chịu, lại gọi điện sang.

Vệ Nam vừa nuốt miếng ánh mỳ liền nghe điện thoại luôn, kết quả là đầu dây bên kia vừa nói, cô ấy đã bị nghẹn, trợn tròn mắt nhìn Lục Song, dáng vẻ ấy khiến Lục Song không nhịn được cười phá lên, vội đưa cho Vệ Nam cốc nước rồi khẽ nói: “Đừng xúc động, anh chụp anh cho em”. Vừa nói vừa rút điện thoại chụp cảnh tượng Vệ Nam ngồi như pho tượng không nói được lời nào.

Vệ Nam lườm cho anh ta một cái, uống một ngụm nước, ho sặc sụa vài tiếng rồi vỗ ngực lấy giọng, hào hứng nói: “Tiêu Tinh, con ranh, cuối cùng cũng chịu liên lạc với tao. Đột nhiên gọi điện thoại cho tao làm tao cứ tưởng mày là người chết sống lại”. Niềm vui chưa kịp bộc lộ hết, bỗng nhiên nụ cười trên mặt Vệ Nam vụt tắt, sa sầm mặt mày, nhăn nhó nói: “Kết hôn?”

Lục Song lo lắng nhìn về phía Vệ Nam, chỉ thấy cô ấy đập bàn rồi nhảy dựng lên: “Mày kết hôn cái nỗi gì? Mới hai mốt tuổi đầu, chẳng phải vẫn đang đi học sao? Ờ, bố mày bảo mày kết hôn là mày kết hôn à? Sao ông ta không tự kết hôn đi?” Dường như bên ấy cúp máy, Vệ Nam tức tối ngồi phịch xuống ghế, vứt điện thoại xuống bàn đánh “độp” một cái, trợn mắt nhìn Lục Song, quát tháo: “Con ranh ấy dám cúp điện thoại”.

Lục Song khẽ ho một tiếng: “Chuyện anh muốn nói với em chính là chuyện Tiêu Tinh kết hôn”.

Vệ Nam lại đập bàn, mắt trợn trừng quát tháo với Lục Song: “Anh nói cái gì?”

Lục Song sớm biết cô ấy sẽ phản ứng như thế, nghe nói có lần tức giận đến tột đỉnh cô ấy đã đập gãy bàn ăn ở nhà ăn, còn phải đền tiền, được học sinh trường T ca tụng. Lúc Vệ Nam lên cơn không thua kém Kỳ Quyên chút nào… .Lục Song sờ mũi, nhăn nhó nói: “Tiêu Tinh gọi điện thoại cách đây lâu rồi, cô ấy nói tháng sau kết hôn”.

“Vì sao anh không nói cho em biết, còn cố ý giấu em”. Vệ Nam gườm gườm nhìn Lục Song đầy phẫn nộ.

Lục Song im lặng một lúc rồi mỉm cười: “Lúc ấy Kỳ Quyên vừa mới bị tai nạn, em ở bệnh viện trông cô ấy hai ngày một đêm, vừa về đến nhà là ngủ say như chết, anh không dám đánh thức em”.

Đột nhiên giọng nói của Vệ Nam nhẹ nhàng hẳn đi, cô cúi đầu nói: “Thế… .sau đó thì sao?”

Lục Song dịu dàng nói: “Về sau em bận thi cử, lại phải chăm sóc Kỳ Quyên, anh sợ gây áp lực cho em nên tạm thời giấu em”.

“Tuần trước em thi xong rồi mà”.

“Sau khi thi xòn em giúp Kỳ Quyên lo hậu sự cho mẹ cô ấy. Thấy em khóc trước mộ, anh không nhẫn tâm nói cho em biết”. Lục Song ngừng một lát rồi khẽ nói: “Anh đã liên lạc với Tiêu Tinh mấy lần rồi, đúng là cô ấy tự nguyện kết hôn. Chồng cô ấy tên là Thẩm Quân Tắc, điều kiện rất tốt. Em đừng lo lắng, mấy ngày nữa sẽ lấy được visa, lúc ấy em sang Mỹ thăm cô ấy”.

Vệ Nam lặng lẽ ngồi xuống ghế, Lục Song cũng không nói thêm gì.

Một lúc sau, Vệ Nam khẽ hỏi: “Anh giúp em làm visa à?”

Lục Song gật đầu: “Uh, anh nhờ bạn đại học làm giúp”.

Vệ Nam cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt anh ấy.

Bỗng nhiên cảm thấy không thể tha thứ cho mình vì đã vô duyên vô cớ nổi nóng với anh ấy.

Rõ ràng biết ânh ấy chỉ muốn tốt cho mình, rõ ràng biết rằng anh ấy đã lặng lẽ chịu đựng bao nhiêu điều, đã làm biết bao điều vì mình, nhưng vẫn không thể kìm nén được, vẫn gào lên với anh ấy, nổi nóng với anh ấy. Con người chỉ biết lợi dụng sự dịu dàng của anh ấy mà vẫn thấy thanh thản như mình có phải đã bỉ ổi đến mức không có thuốc chữa không?

Khi Kỳ Quyên xảy ra chuyện, nếu không có anh ấy ở bên thì Vệ Nam không dám tưởng tượng mình sẽ vất vả thế nào, cuối cùng tiền viện phí cũng phải vay của bạn anh ấy, thậm chí việc chôn cất cho mẹ Kỳ Quyên anh ấy cũng giúp, khi mình khóc trước mộ anh ấy cũng đứng bên cạnh mình.

Có lẽ vì anh ấy đã ở bên mình quá lâu nên Vệ Nam nghĩ rằng dù có xảy ra bất kỳ chuyện gì anh ấy cũng sẽ ở bên mình, không rời xa mình. Vì vậy mỗi lần muốn khóc thật to, muốn chia sẽ niềm vui, muốn trút bỏ bực dọc, người đầu tiên mà Vệ Nam nghĩ đến chính là anh ấy – Bởi anh ấy chưa bao giờ rời xa mình.

Cũng chính vì như vậy mà Vệ Nam đã quen với việc có anh ấy ở bên.

“Lục Song… .xin lỗi anh, em không nên nổi nóng với anh”. Vệ Nam khẽ nói.

Lục Song cười, nụ cười dịu dàng, quen thuộc, lời nói pha chút hài hước: “Không sao, anh rất vinh dự được làm cái thùng trút giận của em. Thực ra anh mong em đấm anh hai quả hơn”.

Lục Song dở khóc dở cười nhìn khuôn mặt nhe nhởn của anh ta, không biết nên đấm anh ta hay đấm mình nữa.

Bỗng nhiên Lục Song nói: “Thực ra trước mặt Hứa Chi Hằng em chưa bào giờ bộc lộ đúng con người mình, cũng chưa bao giờ dám nổi nóng với cậu ta, đúng không?”

Vệ Nam im lặng.

“Bởi vì… .cậu ta là giấc mộng trong lòng em?”

Bỗng nhiên Vệ Nam thấy sống mũi cay cay.

Cô ấy biết đó là giấc mơ.

Một giấc mơ đẹp đã chôn sâu tận đáy lòng. Cô ấy biết rằng giấc mơ thường rất ngắn ngủi, sẽ không có kết cục gì, vì vậy từ khi giấc mơ ấy mới bắt đầu đã cố gắng hết sức để trân trọng nó.

Luôn luôn biểu hiện những mặt tốt nhất trước Hứa Chi Hằng, buồn không dám nói, tức không dám nổi nóng, mỗi lần hẹn hò với anh ấy thường đứng trước gương trang điểm rất kỹ, lúc nào cũng mỉm cười với anh ấy, coi mỗi ngày ở bên anh ấy như ngày tận thế vậy, hy vọng từng phút từng giây trôi qua trong hạnh phúc, như vậy sau khi tỉnh mộng sẽ có những hồi ức dài nhất, đẹp nhất, quý giá nhất.

Chưa bao giờ dám biểu hiện đúng con người mình, chưa bao giờ nổi cáu trước mặt anh ấy, lúc nào cũng mỉm cười dịu dàng – Như vậy chẳng phải là tất cả những gì tốt đẹp mà hai người có đều là giả tạo sao?

Câu nói ấy của Lục Song như sét đánh bên tai, khiên Vệ Nam hoảng hốt không biết nói gì.

Thì ra bấy lâu nay, sự cố chấp của bản thân với Hứa Chi Hằng chỉ vì giấc mộng không thể thực hiện được.

Thì ra cái gọi là tình yêu mà mình dành cho anh ấy đến cả việc chia sẽ niềm vui và nỗi buồn cũng không làm được.

Hai người hiểu nhau bao nhiêu, có thể làm cho nhau bao nhiêu? Mối tình ấy giống như tòa lâu đài trên không mà hai người cùng xây nên. Đẹp nhưng dễ vỡ. Gia đình phản đối thì sao chứ, hoàn cảnh không tốt thì sao chứ, chúng ta sống cuộc sống của mình, vì sao phải cố tìm cho mình bao nhiêu lý do để trốn tránh, ngay cả dũng khí thử tiến một bước cũng không có?

Phải anh từ lâu anh ấy đã biết rằng bất luận về tính cách hay cách sống, hai người đều không thể bù trừ chi nhau, vì vậy mới cố gắng trân trọng khoảng thời gian ngắn ngủi bên nhau, để lại hồi ức đẹp đẽ, khắc cốt ghi tâm.

Sau đó anh ấy quay người bước đi như vừa hoàn thành xong một nhiệm vụ vậy.

Phải chăng điều ấy đồng nghĩa với việc có hồi ức ấy là đã đủ lắm rồi?

Vệ Nam im lặng một lúc rất lâu rồi khẽ mỉm cười với Lục Song.

“Em biết nên làm thế nào rồi, cảm ơn anh đã nhắc nhở”.

Lục Song mỉm cười: “Em có tâm trạng gì đều bộc lộ trước mặt anh, anh cảm thấy rất vui. Bởi vì anh thích con người thật của em. Trước mặt anh em không cần đeo mặt nạ”.

Sau đó hai người không nói gì, Lục Song cúi người nhẹ nhàng vỗ vào vai Vệ Nam: “Anh đói, đi làm chút gì ăn”. Sau đó anh ấy đi vào phòng bếp, đeo tạp dề làm món sườn xào chua ngọt.

Vệ Nam ngẩng đầu, nhìn anh ấy tất bật nấu nướng, mắt không rời khỏi anh, lâu đến nỗi cảm thấy mắt cay cay. Đến khi mùi thơm lan tỏa khắc phòng, Vệ Nam mới ngạc nhiên nhận ra rằng Lục Song làm món sườn rất thơm, thơm hơn cả món sườn mẹ lam. Có lẽ anh ấy đã làm thử rất nhiều lần.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+