Trang chủ » Thế giới truyện »

Ôm tim anh bỏ chạy – Chương 3 Ngày mưa 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Con hẻm nhỏ choàng tỉnh khi những chiếc xe máy đầu tiên qua lại bóp còi tin
tin. Các bà các cô kéo cổng roèn roẹt, bước ra khỏi nhà để cùng đi tập thể dục
và đi chợ sớm. Má Bảo cũng lục tục dậy kéo cửa sắt ken két, sau đó dắt xe máy
ra quàng giỏ xách lên tay lái rồi kéo cửa sắt trở lại, bấm tách cái ổ khóa to
đùng sau đó mới yên tâm đi chợ. Bảo muốn ra khỏi nhà tầm giờ này thì chỉ có một
cách là trèo tường qua nhà bé Trúc đi ké cửa nhà nó. Mấy năm cấp ba, nếu học
buổi sáng cô vẫn trèo tường suốt. Nhiều bận, con nhỏ ham ngủ kêu rát cả cổ mãi
nó mới chịu dậy. Dĩ nhiên sau đó Bảo trễ học phải trèo tường vào trường, còn không
thì chờ mấy thằng bạn cũng đi trễ làm thang cho cô leo qua. Bây giờ thì chẳng
thể gượng dậy nổi trước khi má về, cô thường viết tới bốn hay năm giờ sáng mới
trèo lên giường ngủ một mạch tới tám chín giờ sáng ngày hôm sau.

Tối hôm qua, Bảo viết được thêm khoảng chục trang cho cuốn tiểu thuyết thứ
ba. Và cô thực sự rất muốn ngủ tới khi mặt trời lên cao chót vót nhưng tiếng
chuông điện thoại bàn cứ reo liên hồi đúng là một kẻ phá bĩnh đáng ghét.

Bảo ngồi bật dậy, vò mái tóc rối xù, tức tối cầm ống nghe lên:

– Alo!

– Hi, my
girl. Sao bà tắt máy hoài vậy?

Nhận ra
giọng của người ở đầu dây bên kia, một tên rất hay khủng bố giấc ngủ của mình,
Bảo gầm gừ trong điện thoại:

– Tôi đang
hối hận muốn chết vì tối qua lại quên rứt dây điện thoại ra. Thôi nha. Tôi cúp
máy đây. Cắt.

Cúp máy
cái rụp, Bảo giật phăng dây điện thoại rồi nằm phịch xuống giường, nằm được giây
lát thì lại nghe tiếng chuông điện thoại kêu vang nhà. Lần này là cái điện
thoại dưới quán. Bảo nhảy khỏi giường chạy rầm rập xuống cầu thang nhấc ống nghe
lên hét toáng:

– Gọi gì
gọi hoài? Sao ông rãnh quá vậy?

– Trời đất
ơi! Con nhỏ kia! Mày la cái gì dữ vậy? Điếc tai quá.

Nghe giọng dì Tư chuyên bỏ bún cho quán càm ràm trong điện thoại, Bảo lúng
túng, chuyển tông nhỏ nhẹ:

– Dạ, con chào dì Tư. Tại có thằng khùng kia cứ nhá mày hoài. Dì gọi có
chuyện gì không dì Tư?

– Sáng nay thằng nhỏ giao bún bị bệnh nên chút mày ghé qua lấy được không?

– Dạ, được dì.

Cúp máy, Bảo lầm bầm chửi thằng bạn đang ở đảo quốc sư tử. Già đầu rồi mà
cứ làm mấy trò trẻ con. Bộ chọc phá người khác vui đến vậy sao?

Cô và Đại trước là bạn thân, sau đó là người yêu, hết yêu rồi lại quay trở
lại làm bạn thân. Nhiều đứa bạn hỏi sao tụi bay quay về tình bạn như cũ được
hay vậy? Tụi nó một khi đã chia tay người yêu là chẳng trở lại như trước được
nữa, tan bèo rã đám, chàng rẽ trái, nàng rẽ phải. Bảo nghĩ có lẽ là bởi vì cơ
bản cả hai chẳng yêu nhau như những cặp đôi đang yêu khác, tình cảm cứ lưng
chừng nên khi hết muốn chung đôi vẫn thân thiết với nhau như trước đây. Cảm xúc
dẫu sao cũng chỉ là những khoảnh khắc làm sao có thể so bì được với tình bạn nhiều
năm trời. Tên đó sợ cô bị tổn thương nên mới dàn dựng cái vở kịch nước mắt lâm
ly để chia tay trong nhẹ nhàng. Ai bảo Đại phải làm vậy đâu chứ? Chỉ cần nói ra
là mọi chuyện vẫn sẽ ổn thỏa thôi mà.

Bảo lên lại phòng bật điện thoại, bấm số của “thằng khùng hay nhá máy”. Đại
cười khùng khục, vẫn cái giọng chọc khoáy như mọi ngày:

– Ngủ nhiều bà không sợ mập thù lù 
như con heo à?

– Có chuyện gì nói nhanh đi để tôi còn đi ngủ nữa. – Bảo ngáp dài, buông
người xuống giường. – Tối qua ông biết tôi thức tới mấy giờ không?

– Tôi gọi để nói bà chiều ra sân bay đón tôi.

– Ừ, biết rồi. Tôi cúp máy đây.

***

Trong sân bay Tân Sơn Nhất rộng lớn, bên cạnh những cái ôm, những nụ cười
trao nhau là tiếng la to của một cô gái:

– Ông bỏ việc rồi á? Sao tự nhiên lại bỏ?

Đại chụp mũ bóng chày lên đầu Bảo:

– Thôi về nhà rồi nói. Đứng đây tiếng bà át cả tiếng của mấy chị tiếp viên hàng
không sao người ta nghe.

– Về nhà nội ông hả?

– Ừ.

Cả hai ra sân bay chui vào trong chiếc taxi đã đợi sẵn. Bảo nhìn ra ngoài
cửa kính xe suốt quãng đường về nhà nội của Đại. Ánh nắng vàng ươm vui đùa tung
tăng trên mặt đường nhựa. Xe đi vào con đường nhiều cây, yên tĩnh và mát mẻ, những
căn biệt thự sang trọng nằm trong khuôn viên xanh ngắt. Suốt mấy năm cấp ba,
Đại sống cùng với anh trai trong một căn hộ chung cư, hai anh em ngoài giờ học
đi làm thêm, bán đồ tái chế… chẳng ai có thể nghĩ rằng hai anh em Đại lại là
những cậu ấm sinh ra trong nhung lụa, con cháu đại gia dư thừa của cải. Ngay cả
Bảo, đứa con gái chơi thân với Đại nhất còn mù mờ chẳng biết gì nữa là mấy đứa
khác. Sau này hỏi Đại tại sao lại giấu cô, Đại chỉ cười và nói “Bà có hỏi đâu
mà nói!”. Trả lời vậy cũng bằng thừa.

Chiếc taxi cua một vòng rồi dừng lại trước cổng căn biệt thự màu trắng. Bảo
xuống xe theo chân Đại bước qua lối đi lát đá, hai bên là thảm cỏ xanh mơn mởn.
Bà nội Đại chào đón cháu trai bằng một cái ôm nồng nhiệt. Bảo cố nén cười khi
thấy bà đập bốp vào mông Đại.

– Thằng quỷ nhỏ, qua đó ở rồi quên luôn bà già này. Singapore cũng gần mà
làm như tuốt bên Mỹ. Đi về có ba tiếng đồng hồ.

Đại ôm bà cười hỉ hả:

– Giờ con về luôn nè. Nhớ nội của con quá!

Thấy Bảo đứng xớ rớ, bà nội Đại hỏi:

– Ủa, con là…

Bảo vội cúi đầu chào:

– Dạ, con chào bà. Con là Bảo, bạn của Đại.

Nội mỉm cười hích cháu trai nói nhỏ nhưng Bảo vẫn nghe được:

– Bạn gái phải không?

Bảo không ngờ Đại lại gật đầu:

– Dạ, bạn gái con đó nội. Dễ thương không nội?

– Có. Con bé dễ thương lắm. Hai đứa lên trên đi. Chút nội mang trái cây lên
sau.

– Dạ.

Lên trên tầng hai, Bảo thúc Đại một cú ngay bụng. Tên này cứ thích giới
thiệu ba lung tung.

– Sao ông nói với nội tôi là bạn gái ông hả? Mau đính chính lại đi đó. Ông
mà cứ nói kiểu đó thì coi chừng tôi đó nha.

Cú đấm của cô không phải nhẹ, nhìn Đại ôm bụng rên rỉ là đủ biết. Đại nói
to:

– Cú đấm của bà làm tôi muốn quịu luôn. Đồ bạo lực!!!

***

Đại chở Bảo về khi thành phố đã lên đèn. Ăn một bữa tối no nê và được trò
chuyện với bà nội vui tính của Đại khiến cô thấy rất vui. Bảo biết thêm một vài
chuyện về Huy mà cô tin chắc một điều rằng Hải Phượng không hề hay biết gì.

Tới hẻm nhà mình, Bảo đập vai Đại nói dừng xe sau đó bước xuống đưa trả mũ
bảo hiểm cho Đại và nói:

– Chở tới đây được rồi. – Bảo giơ tay lên vẫy. – Thôi, tôi về nghen. Đi
đường cẩn thận hen.

Ngay khi cô vừa quay bước đi thì nghe tiếng Đại gọi giật lại:

– Ê!

Bảo ngoảnh đầu lại:

– Gì vậy?

Đại ngập ngừng một lúc như định nói điều gì đó nhưng anh chỉ cười:

– Không có gì. Chào!

Sau đó, Đại phóng xe vù đi. Bảo đứng nhìn theo, quay túi quà lỉnh kỉnh
quanh người mấy vòng rồi đi bộ vào trong hẻm. Quán nhậu có hai bàn khách đang
nhậu, còn hai bàn chén dĩa ngổn ngang. Bảo chạy lên gác cất bịch quà rồi chạy
xuống dọn dẹp, lau bàn, bê khay chén dĩa đầy nhóc tới vòi nước sau bếp.

– Ủa, thằng Đại về sao con không đi chơi với nó? – Má Bảo đang gọt chuối để
làm món ếch um ngẩng đầu hỏi.

– Dạ, nãy tụi con ăn cơm với bà nội Đại xong, con kêu Đại chở về luôn, còn
phải phụ má bán quán nữa mà.

Bảo nhúng chén và dĩa xuống thau nước rồi đứng dậy chạy lại bếp khều tay
má:

– Má, má, chiều giờ má thấy chị Phượng về chưa má?

– Có. Nãy nó về qua hỏi con đâu, sau đó bạn trai nó chở đi nữa rồi.

– Vậy hả má?

Bảo lên ngồi đằng trước vừa coi quán vừa coi ti vi, chốc chốc lại nhìn qua
nhà Hải Phượng. Những người khách vẫn ồn ào, cười đùa cợt nhả, còn trên ti vi
thì tiếng đạn bắn đùng đùng trong một bộ phim hành động nhưng Bảo chẳng chú ý.
Không ngờ Huy lại lừa dối Hải Phượng nhiều chuyện như vậy. Nếu như Bảo không
biết Phượng là “em dâu” của Hải Anh và không đến nhà bà nội của Đại ăn cơm thì
bản mặt đểu giả của Huy đâu dễ bị cô phát hiện. Có thể những chuyện mà cô sắp
nói ra sẽ khiến Hải Phượng đau khổ nhưng cô không thể im lặng để Huy tiếp tục
lừa dối Phượng.

Choang!!!

Tiếng chai bia đập vào tường làm Bảo giật bắn, cô hốt hoảng đứng dậy thì
thấy một gã thanh niên cầm cái chai mẻ đâm vào vai người con trai ngồi cùng
bàn.

– ÁÁÁ!!!

Bảo hét lên khi anh chàng bị đâm ôm vai đổ gục xuống. Gã kia ra tay quá
nhanh, ngay cả những người bạn của cả hai cũng không thể can ngăn kịp. Gã đâm
xong bỏ chạy, những người bạn của anh chàng bị đâm vội dìu anh ta đi bệnh viện.
Các cô hàng xóm qua bàn luận với má Bảo rôm rả. Cô thấy ớn lạnh trước vũng máu
trên bàn và dưới sàn. Mấy vụ đâm chém đổ máu luôn khiến Bảo sợ run người.

 – Con đi đây chút nha má. – Cô nói
với má rồi dắt xe phóng đi.

Bảo vào quán bar tìm Hải Phượng thì thằng nhóc lần trước bưng cocktail ra
cho cô nói Phượng vừa ra ngoài có việc. Hôm nay, Bảo không có tâm trạng ngồi
coi người ta nhảy nhót trong tiếng nhạc xập xình, cô ra bên ngoài ngồi trên bệ
cửa sổ thấp gần sát đất bấm bấm điện thoại chơi trò kim cương. Hải Phượng tắt
máy nên Bảo không có cách nào liên lạc được với Phượng. Bỗng dưng có vài thằng
con trai ở đâu xuất hiện đứng chắn trước mũi giày của Bảo, cô ngẩng đầu lên hỏi
bằng giọng khá lịch sự:

– Các bạn cần gì?

Thằng đứng giữa lạnh lùng nói:

– Cô muốn uống rượu không? Tôi mời.

Bảo cười nhếch môi. Mấy thằng nhóc con nhà giàu này cô còn lạ gì. Chắc tụi
nó tưởng cô đang cô đơn ngồi trước quán bar tìm đàn ông. Bảo đứng dậy định đi
lấy xe về thì thằng nhóc lúc nãy lên tiếng giữ tay cô lại.

Bảo quay phắt, trừng mắt:

– Nè thằng kia, bỏ tay chị ra.

– Ha ha! – Thằng đó bật cười. Mấy thằng khác cũng cười theo.

– Bỏ ra! – Bảo quát.

– Không bỏ. – Thằng đó nói.

Bảo tức tối đạp một cái thật mạnh vào ống chân thằng nhóc rồi co giò bỏ chạy.
Thật xui xẻo. Gây sự với đám đó sau này sao dám tới bar chơi nữa. Xe máy đành
gửi lại ở đó sáng mai tới lấy chứ biết làm sao bây giờ.

***

Trời bất chợt đổ mưa. Cơn mưa đầu mùa khiến không khí dịu mát hẳn. Bảo ngồi
ngoài ban công, khoanh hai chân trên ghế lắng nghe tiếng mưa gõ nhịp trên mái
tôn. Cách đây không lâu báo chí đưa tin mưa đá ở Lào Cai, mưa đá to bằng nắm
đấm dội xuống làm hàng nghìn ngôi nhà bị thủng mái tôn, vỡ mái ngói, khiến
nhiều người bị thương. Bảo cảm thấy xót xa quá. Cô yêu những cơn mưa nhưng ở
nhiều nơi mưa lại làm hại nhà cửa, mùa màng và cả con người.

Chợt nghe thấy tiếng thắng xe, Bảo ngó xuống nhìn thấy Huy chở Hải Phượng
về sau đó hai người mở cửa cùng đi vào nhà. Bây giờ mà qua đó e rằng không
thích hợp nên Bảo lại ngồi chờ.

Trời mưa đến hơn mười giờ thì tạnh. Bảo ngồi lật cuốn sổ bìa da cỡ lớn dán
dày đặc những mẩu truyện ngắn cô sưu tầm được. Bảo còn ba cuốn khác sưu tầm kiến
thức về du lịch, ẩm thực, sức khỏe… Mỗi khi cần tìm một thông tin hữu ích nào
đó cô thường tìm được rất nhanh thay vì mở cái tủ chất đầy sách báo cũ và lục
tìm từng cuốn một. Nhà văn Di Li nói rằng: “Một nguồn nuôi dưỡng trí tưởng
tượng của nhà văn là sách, là văn hóa đọc” và chị còn nói: “Độc giả đọc cuốn
sách của mình nghĩa là mình đang lấy đi thời gian của họ, mình mắc nợ họ, vì
vậy mình phải trả lại cho họ cùng lúc nhiều thứ như giải trí, cảm xúc, kiến
thức về nhiều phương diện, tư duy thẩm mỹ… Ấy chính là lòng tự trọng của người
viết”.

Ngoảnh đầu nhìn giá sách nhỏ phải gồng gánh hàng trăm cuốn sách được nhét
chật ních, Bảo nghĩ đến những giá sách đẹp đẽ trong siêu thị đồ gỗ cao cấp. Ước
gì cô được sở hữu một trong số chúng. Nhưng căn gác này quá nhỏ và thấp lè tè
làm sao có thể kê vừa những giá sách đó. Thôi thì cô sẽ mua thêm một giá sách
nhỏ và chắc chắn nó sẽ nhanh chóng được nhét đầy sách.

Nghe có tiếng đề xe máy, Bảo đảo mắt nhìn xuống căn nhà đối diện.

– Anh về nghen. Mai có đi đâu nói anh qua chở.

– Dạ.

Ngồi trên ban công, Bảo nhìn thấy Hải Phượng vòng tay ôm cổ Huy, gương mặt
cả hai người đều rất hạnh phúc. Những chuyện mà Bảo nghe được ở nhà nội của Đại
rốt cục là sao nhỉ? Cô phải làm sao đây?

Bảo quyết định gọi cho Huy khi anh phóng xe đi. Có lẽ người trong cuộc là
người biết rõ mọi chuyện nhất. Biết đâu Huy có nỗi khổ tâm nào đó mà cô không
biết được. Lỡ như qua bép xép kể mọi chuyện với Phượng khi chưa rõ đầu cua tai
nheo như thế nào khiến hai anh chị chia tay trong đau khổ thì lỗi lớn nhất từ
cái đứa nhiều chuyện mà ra.

 – Alo! Anh nghe nè Bảo.

– Em có
chuyện quan trọng muốn hỏi anh…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+