Trang chủ » Thế giới truyện »

Ôm tim anh bỏ chạy – Chương 4 Heo Boo & Vịt Bông 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

– Có
chuyện tối nay ba mẹ anh đưa Quỳnh về gặp nội anh hả?

Bảo uống
một ngụm ca cao rồi gật đầu:

– Dạ, nghe
nội anh nói cô gái tên Quỳnh đó là vợ chưa cưới của anh mà em chết lặng luôn.
Đại nói Quỳnh rất xinh, tốt nghiệp Đại học ở Mỹ, có bảng thành tích long lanh
lấp lánh toàn giải thưởng. Chuyện này là sao anh? Em vẫn chưa nói cho chị
Phượng biết đâu. Còn nữa, sao anh lại giấu chỉ về gia thế của mình. Nếu chị
Phượng biết anh giấu chỉ nhiều chuyện như vậy em sợ chỉ sẽ không tha thứ cho
anh đâu.

Huy chậm
rãi nói:

– Đó cũng
là điều anh không muốn nhất nhưng anh không còn cách nào khác. Em đừng nói với
Phượng nghen, để anh lựa lúc nào đó rồi nói cho cổ hiểu. Lúc mới quen, anh chỉ
định chọc Phượng cho vui, theo lời thách đố của Hải Anh, bỏ xe ô tô, bỏ hết mấy
thứ đồ đắt tiền trên người, mặc đồ cũ đi cái xe Wave cà tàng tán cổ. Không ngờ
anh yêu cổ rồi cổ cũng yêu anh. Lúc anh định nói thật với Phượng về gia đình
mình thì Phượng kể cho anh nghe chuyện cổ từng bị bà mẹ giàu có của bạn trai cũ
tìm tới xỉ vả nói cổ quyến rũ con trai nên cổ cực kỳ không thích những người có
khoảng cách quá xa trong mối quan hệ tình cảm. Cổ cũng nói yêu anh vì anh hiền
lành, con nhà nghèo luôn biết vươn lên. Giờ anh không biết phải làm sao nữa.
Anh mà nói ra sự thật chắc chắn Phượng sẽ bỏ anh.

– Sao anh bi quan quá vậy? Em nghĩ chắc chị Phượng không làm như vậy đâu.
Còn chuyện cô gái tên Quỳnh thì sao?

– Ba mẹ anh bắt anh phải lấy một người con gái mà anh không yêu. Giờ mọi
chuyện cứ rối tung lên như cái mền nhà anh.

Bảo bật cười:

– Ha ha. Lời khuyên chân thành nhất của em bây giờ là anh hãy nói cho chị
Phượng biết mọi chuyện. Chớ nếu chỉ mà nghe được từ kênh khác thì không hay ho
chút nào đâu.

– Ừ, anh biết rồi.

Trời lại đổ mưa rào rào. Cả hai không hẹn nhau mà cùng nhìn ra ngoài cửa
kính.

– Em có đem theo dù không vậy? – Huy hỏi Bảo.

– Sao hỏi em câu đó? Anh không muốn chở em về phải không? Sợ chị Phượng
ghen hả?

– Anh chở em tới đầu hẻm rồi em che dù đi bộ vô nha.

– Trời ơi! Mưa to gió lớn vầy mà che dù đi chắc ướt hết luôn á.

– Thôi được rồi, chút anh chở về.

– Em giỡn anh thôi. Nhìn mặt anh kìa, méo xẹo hà. Nhà gần xịt, em che dù về
được rồi.

***

Sau một đêm ngon giấc, Bảo dậy sớm xuống dưới nhà pha cà phê. Nói là dậy
sớm nhưng thực tế chẳng sớm sủa gì, đồng hồ treo tường chỉ hơn bảy giờ rưỡi.
Trời vẫn đang mưa. Cô cầm cốc cà phê thích thú ngắm những hàng nước mưa chảy
dài xuống mái tôn. Mới sáng sớm cô đã bị dựng đầu dậy bởi tin nhắn của Đại
“Chút nữa qua nhà bà chơi”. Đại nói với cô con người ở Singapore quá lạnh lùng,
vô tâm, kể cả những đồng nghiệp gặp nhau hàng ngày. Thế là Đại bỏ việc, nhẹ như
bẫng, chẳng thèm tiếc nuối công việc lương cao ở một công ty lớn. Cô bạn gái
xinh đẹp bỏ Đại chạy theo người tình mới có thể chu cấp cho cô nàng mọi thứ.
Chắc hẳn anh chàng đã rất cô đơn ở Singapore.

Lên gác, Bảo bật radio nằm trên ghế nệm ngoài ban công nghe chương trình Xonefm.
Má Bảo kéo cửa về được một lúc thì Bảo nghe Đại chào má cô:

– Con chào dì.

– Ủa, Đại. – Tiếng má Bảo nói với Đại. – Con Bảo ở trên gác đó con.

– Dạ.

Bảo nhai nốt miếng bánh mì mặn, lười biếng chẳng buồn nhấc người ngồi dậy.
Cốc cà phê đặt trên chiếc bàn gỗ con con đã nguội ngắt từ lâu. Chậu cây cảnh
xanh tươi đặt bên cạnh ghế nệm đầy sức sống sau cơn mưa. Bảo thích có một thảm
cỏ nhân tạo trải rộng hết ban công. Nhà chật quá chứ nếu không Bảo còn muốn
trồng cả một vườn hoa. Cô dư thời gian để chăm sóc cho khu vườn của mình. Thử
tưởng tượng xem, buổi sáng thức dậy bước ra khu vườn ngập nắng hít thở bầu
không khí trong lành mát mẻ rất có lợi cho sức khỏe.

– Ê, nằm ngoài này mưa không tạt hả? – Đại hỏi sau khi đã trèo lên gác.

– Lâu lâu cũng tạt. – Bảo nhắm hờ mắt, trả lời.

Đại kéo ghế xoay ra ngồi cạnh Bảo, cầm cuốn sách sắp rơi xuống trên tay cô.

– Ông định xin việc ở đâu chưa?

Bảo ngồi dậy khoanh hai chân trên ghế chỉnh sửa lại mái tóc bị rối xù. Liếc
thấy Đại nhìn mình chăm chú mà không trả lời câu hỏi, Bảo chớp mắt mấy cái:

– Nhìn đủ chưa vậy?

– Ờ… – Giọng Đại lúng túng. – Nãy bà hỏi gì?

– Tôi hỏi ông định xin việc ở đâu? – Bảo vén cả mái tóc qua một bên vai,
giật lại cuốn sách.

– Chưa biết.

– Má tôi đang cần một chân chạy bàn. Nếu ông có hứng thú với công việc này
thì nộp hồ sơ cho tôi.

– Ha ha. – Đại bật cười. – Thôi, tôi bưng đồ sợ bể dĩa lắm.

– Có gì đâu. Bể dĩa thì trừ lương. Làm hoài cũng quen.

– Ừ, để tôi về nhà suy nghĩ. – Đại nói đùa như thật.

Đại bước qua ngồi xuống ghế nệm, gác một tay trên thành ghế nhìn cô bạn
đang chăm chú đọc sách. Anh hít mùi dầu gội rất thơm trên tóc cô, chợt thấy nhớ
những ngày ngồi sau xe đạp của Bảo khi cô đạp gần đến trường là anh vọt lên đi
ké, có bữa lại đổi người chở. Cả hai thường bị đám bạn chọc là cặp vợ chồng
hạnh phúc, rồi sau đó hai đứa cũng thành một cặp đôi thực sự. Khi anh đi du
học, cả hai không có nhiều thời gian dành cho nhau, ngay cả việc lên yahoo gặp
mặt nhau cũng khó. Bảo bận rộn với việc học và phải phụ má bán quán nhậu. Anh
thừa nhận lúc đó anh đã quá ích kỷ khi chỉ nghĩ cho bản thân, trái tim chẳng
thể cứng cỏi trước một người con gái vừa xinh đẹp vừa yêu anh nồng nhiệt. Những
ngày cô đơn ở Singapre khi cô bạn gái quyến rũ bỏ đi, anh chỉ muốn về Sài Gòn
ngay lập tức nhưng bị kẹt cái hợp đồng đã ký với công ty. Bảo bây giờ chỉ thích
viết lách và đọc sách. Cô từng có một quãng thời gian trượt dài trong đau khổ
do bị gã bạn trai phỉnh phờ tình cảm. Hiện tại, hai đứa đều đang “phòng không”,
anh muốn ủ mưu một kế hoạch cho sự tái hợp.

***

Ngoài trời, mưa lất phất bay. Những hàng cây xanh rì dọc hai bên đường lao
xao trong gió. Đứng trên tầng mười ba của một tòa cao ốc văn phòng, Hải Anh
nhìn trời qua cửa kính lấm tấm nước mưa. Một mùi nước hoa đắt tiền xộc vào mũi
sau đó là một vòng tay mềm mại ôm anh từ phía sau, giọng nói ngọt ngào như rót
mật vào tai:

– Anh yêu, bé nhớ anh quá hà!

***

Thu Minh – chị họ của Đại tổ chức sinh nhật trong khuôn viên xanh rợp cỏ.
Ban đầu Minh định tổ chức trong biệt thự vì sợ trời mưa nhưng sau đó thấy trời
đẹp nên cô quyết định dọn bàn ghế ra ngoài. Đại và Bảo đến sớm nhất, anh có
nhiệm vụ quay camera toàn bộ bữa tiệc. Bảo cũng phụ mọi người dọn bàn. Đây là
lần đầu tiên cô được dự tiệc buffet ngoài trời trong biệt thự sang trọng. Cô
diện chiếc váy hồng bồng bềnh ngang đầu gối Đại mua tặng vì trong tủ quần áo
của cô không có nổi một bộ váy phù hợp. Đại nói đây là hàng sale off trong siêu thị M&A
của anh họ mình. Giờ Bảo mới biết tổng giám đốc hệ thống siêu thị M&A là
anh họ của Đại. Dù được chuẩn bị trước tinh thần nhưng cô vẫn không khỏi bất
ngờ trước sự giàu sang của những người trong gia đình Đại.

– Hi bé!

Ngẩng đầu
lên bắt gặp cái nháy mắt của Huy, Bảo phì cười:

– Anh Huy
tới sớm vậy?

– Do đói
bụng quá nên anh tới chui vô ngay nhà bếp kiếm đồ ăn. – Huy thành thật. – Chút
nữa chắc anh không ăn được gì nữa. No quá rồi. À, nãy anh gặp thằng Đại trong
bếp, nó cũng đang ăn vụng. Ha ha.

Bảo bật
cười. Đại nói với cô vào bếp quay phim hóa ra là có mục đích khác.

– Anh nói
cho chị Phượng biết mọi chuyện chưa?

– Anh đang
đau đầu vì chuyện đó đây. Quán bar đang sửa chữa nên cổ rất bận rộn. Chắc vài
bữa nữa anh sẽ “thú tội”.

– Ha ha.

Đang loay
hoay xếp chén đũa với Bảo, Huy chợt gọi to:

– Anh!

Hải Anh đi
dự tiệc cùng với bạn gái. Đó là một cô gái xinh đẹp và sang trọng trong bộ váy
màu đỏ ôm sát cơ thể khoe bờ vai trắng mịn thon thả. Hai người cùng đi tới chỗ
Bảo và Huy.

– Chào em.
– Hải Anh cười với Bảo.

– Dạ, em
chào anh. – Bảo cười tít mắt.

Cô bạn gái
đi cùng Hải Anh nhìn Bảo bằng ánh mắt khinh khỉnh. Bảo cười nhạt với cô gái rồi
quay sang nói chuyện với Huy và Hải Anh. Đại cầm máy quay xuất hiện bon chen
vào giữa tách Huy và Bảo ra. Anh khoác tay qua vai Bảo, quay sang nói với Huy:

– Anh đừng
tán bạn gái em. Cổ là của em.

Bảo hích
cùi chỏ vào hông Đại, vội vàng đính chính:

– Anh đừng
nghe Đại nói xạo.

Cái tên
này đi đâu cũng giới thiệu Bảo là bạn gái của mình làm cô đính chính muốn mệt
người.

– Anh có
tán bé Bảo đâu. – Huy cười he he. – Anh có bạn gái rồi.

Thấy Đại
cười toe như đồng tình, Bảo kéo anh tới gốc cây bực dọc:

– Tôi đã
nói với ông bao nhiêu lần rồi hả? Đừng có đùa nữa. Tôi không thích đâu. – Rồi
cô xua tay. – Nè, đừng có quay tôi nữa.

Thả máy
quay xuống, Đại nhìn Bảo chăm chú làm cô bối rối tợn. Cô muốn nổi giận mắng cho
tên bạn thân này một trận nhưng xem ra không làm được rồi. Đại chợt nhìn lên
thân cây rồi bật cười. Bảo nghiêng đầu hỏi:

– Ông cười
gì vậy?

– Tôi vẫn
còn nhớ nụ hôn đầu tiên của tôi dưới gốc cây phượng sau trường.

Mặt Bảo đỏ
bừng, cô quay sang hướng khác. Sao tự nhiên Đại nhắc lại chuyện đó làm gì. Ngày
hôm đó dưới tán phượng sum sê, cô đã chủ động hôn bạn trai. Nụ hôn rơi vội trên
má. Do lùn hơn Đại nên cô đã túm cổ áo Đại xuống. Ôi! Tuổi học trò táo bạo.

– Ê, hai
đứa. Tiệc bắt đầu rồi. – Tiếng Huy gọi to.

Bảo chạy
vội về phía Huy để mặc tên con trai đứng dưới gốc cây. Đại đút tay vào túi quần
mỉm cười bước tới chỗ chị họ của anh. Để lại có được trái tim của Bảo thực sự
không hề dễ chút nào.

***

Chiếc ô tô
màu đỏ từ từ lăn bánh trên đường phố Sài Gòn. Bên trong xe, Nga không ngừng
chất vấn Hải Anh:

– Tại sao
anh không giới thiệu em với chị Trang mà để em phải tự giới thiệu? Rốt cục anh
có coi em là bạn gái không hả? Anh thấy cậu em trai của anh không, đi đâu cũng
giới thiệu con nhỏ đó là bạn gái. Em thấy tủi thân kinh khủng.

Hải Anh
quay sang nhìn đôi môi đỏ cong lên của Nga, thấp giọng:

– Chuyện
đó quan trọng với em đến vậy sao? Chỉ vì chuyện đó mà cả buổi tối em gắt gỏng
bực bội với anh hả?

– Em không
thể chịu đựng được khi thấy anh cười nói với con nhỏ đó. Anh có hiểu cảm giác
của em không hả? Anh đi dự tiệc cùng với em nhưng lại chú ý tới bạn gái của em
trai mình. Anh thật quá đáng.

– Anh nói
chuyện với cô bé đó có gì sai đâu. Em tưởng em là bà hoàng, là trung tâm của bữa
tiệc hay sao mà em bắt mọi người phải chú ý đến mình.

Quẹo vô
lăng tấp xe vào lề đường, Hải Anh bực bội quát:

– Em tự
lái xe về đi. Anh bắt xe ôm.

Đẩy cửa
xuống xe, anh đút tay vào túi quần đi lên vỉa hè. Nga cũng đẩy cửa xe ra nhưng
không đuổi theo mà đứng dậm chân hét toáng:

– Hải Anh!
Anh đứng lại cho em!

Hải Anh
chẳng buồn quay lại, tiếp tục dấn bước về phía trước. Cô bé đáng yêu có chiếc
răng khểnh mà anh gặp ngày nào ở siêu thị đã trở nên đanh đá và chua ngoa như
vậy. Nga vừa về nước sau khi tốt nghiệp Cử nhân Truyền thông ở Mỹ, anh đã nghĩ
từ giờ trở đi sẽ là những chuỗi ngày hạnh phúc vì có bạn gái yêu thương nhưng
Nga thay đổi quá nhiều, cô ăn diện ngất trời và chơi bời chẳng kém ai. Thằng
bạn anh mấy bữa trước đi bar gặp cô nàng nhảy cực sung ở đó trong trang phục
cực kỳ thiếu vải. Anh mà dắt về nhà ra mắt có lẽ nội sẽ đuổi cổ cả hai ra khỏi
nhà. Đâu phải anh chưa từng góp ý với cô. Như lúc nãy, anh đề nghị cô nên khoác
thêm áo khoác vì chiếc váy đỏ quá sexy và khêu gợi liền bị cô nạt nộ: “Anh cứng
nhắc quá cứ như ông cụ non. Khoác cái áo vào quê mùa bà mợ!”. Trời. Cách nói
chuyện của cô gái này… Thật đau đầu.

– Grrrrrr!
Tại sao lại không gắp được??? Lần thứ mười rồi… Trời ơi! Lần này là lần thứ
mười rồi. Xu của mình…

Tiếng la
chí chóe của một cô gái bên máy gắp thú bông trước một cửa hàng tạp hóa thu hút
sự chú ý của Hải Anh. Anh bước lùi lại mấy bước nhận ra Bảo đang thể hiện trạng
thái cảm xúc cực kỳ đáng yêu. Cô mặc quần đùi, áo sơ mi ca rô, đeo kính gọng
to, tròng túi nilong vào cổ tay nhảy loi choi trước máy game.

Chú chủ
cửa hàng ló đầu ra ngoài cửa sổ nói với Bảo:

– Chưa gắp
được con nào luôn hả? Chơi dở vậy?

– Chú ơi,
cái mày này bị hỏng rồi thì có. Gắp cả chục lần rồi mà vẫn trắng tay là sao?

– Gắp nữa
không? Chú đưa cho chục xu nữa.

– Dạ, có.

Bảo nhận
xu rồi nhét một xu vào trong lỗ, tay mân mê cái cần. Lựa đúng thời điểm, cô
nhấn nút cái bụp. Cái móc đã chụp được con vịt nhưng lại làm rơi mất.

– Vịt của
mình… – Bảo chống hai tay xuống đầu gối nhìn con vịt màu vàng nằm trong lồng
kính, mặt tiu nghỉu.

– Để anh.

Hải Anh
bước tới đứng cạnh Bảo, chìa tay ra trước mặt cô. Cô tròn xoe mắt ngạc nhiên:

– Ủa, anh
Hải Anh. Sao anh lại ở đây?

– Anh đi
dạo phố.

Bảo thò
tay vào túi quần móc nắm xu thả vào lòng bàn tay của Hải Anh. Anh cười nói:

– Hãy xem
anh đây! – Rồi nhét xu vào lỗ.

Lần thứ
nhất, thất bại. Bảo khẽ thở dài còn Hải Anh thì bặm môi. Lần thứ hai, lại thất
bại. Bảo quay sang để ngón tay cái chĩa xuống dưới đất. Những lần thứ ba, tư, năm,
sáu, bảy vẫn thất bại. Bảo đập rầm hai tay vào kính.

– Xu của
em…

– Còn hai
xu… – Hải Anh nói nhỏ.

– Thôi em
về đây.

Bảo định
quay ngoắt bỏ đi thì Hải Anh giữ cánh tay cô lại.

– Vẫn còn
hai cơ hội nữa mà Bảo.

Nhìn nụ
cười tự tin trên môi Hải Anh, Bảo nhún vai bước lại. Ừ, vẫn còn hai cơ hội nữa.
Nhưng chắc lại trật lất nữa cho coi.

– ÁÁÁ!

Bảo hét
lên khi cái móc đã móc trúng con vịt. Cô tưởng con vịt sẽ lại rớt ra khỏi móc
trước khi cái móc thả ngay cái lỗ. Nhưng thật không ngờ Hải Anh lại gắp thành
công. Bảo thò tay xuống dưới lấy con vịt rồi nhảy tưng tưng. Chú cửa hàng ló
đầu ra cười khùng khục:

– Làm như
bắt được vàng.

Hải Anh
phì cười, nhét tiếp đồng xu cuối cùng vào máy. Anh thích con heo màu đen kia.

Gắp thành
công. Anh cầm con heo cười toe khoe với Bảo, cô rú lên:

– Á! Heo
Boo. Trời ơi! Anh gắp được heo Boo. Cho em, cho em đi.

Heo Boo
từng một thời được các bạn trẻ rất yêu thích, in nhiều trên quần áo, túi xách,
sổ tay… Hồi học cấp ba, Bảo cũng cuồng heo Boo. Thấy Hải Anh gắp được heo Boo,
cô thích quá thế là chạy ngay tới giở chiêu xin xỏ:

– Anh cho
em con heo đó đi. Xu của em mà.

– Khó khăn
lắm anh  mới gặp được. Nó là của anh.

– Cho em
đi mà. Năn nỉ đó.

– Em có
vịt rồi anh có heo. Nếu muốn anh sẽ mua xu trả lại em.

– Không,
em muốn con heo.

Và cứ thế,
cả hai đuổi nhau chạy lòng vòng trong công viên như hai đứa con nít.

***

Ôm con vịt
bông trong lòng, Bảo quay sang mỉm cười với Hải Anh. Dù không có được heo Boo
nhưng tối nay cô đã rất vui. Chẳng thể nào ngờ được rằng anh của Đại còn trẻ
con hơn cả cậu em. Cô gọi anh là “anh Heo” còn anh gọi cô là “bé Vịt”. Mấy đứa
con nít đã về nhà ngủ hết chứ bọn nhóc mà thấy cả hai đuổi bắt nhau chỉ vì một
con heo bông chắc sẽ cười ầm. Bảo sóng đôi bên Hải Anh đi vào con hẻm nhỏ.
Những ngôi nhà đóng cửa kín mít, chỉ có vài ba ô cửa sổ nhỏ trên gác nhà có các
em năm nay thi Đại học là sáng đèn.

Dừng lại
trước nhà mình, Bảo nói khẽ:

– Cảm ơn
anh đã đưa em về!

– Ừ, anh
về nghen.

– Dạ.

Trèo lên
gác, Bảo ra ban công ngồi ôm vịt cười một mình. Cô giáo dạy tiếng Anh của Bảo
năm lớp mười một nói rằng: “Hạnh phúc là khi ta cười một mình.” Hạnh phúc với
Bảo đơn giản lắm, chỉ cần ai đó làm cho Bảo cười nhiều thì cô sẽ thấy hạnh
phúc. Bảo từng khóc rất nhiều khi ba mẹ ly dị, khi chia tay Đại và bị gã bạn
trai lợi dụng tình cảm. Cô dốc bầu tâm sự vào tiểu thuyết, xây dựng những nhân
vật đời toàn nước mắt rồi khóc cùng nhân vật. Tuy vậy, các cô gái vẫn gặp được
những người đàn ông có thể làm cho họ cười. Đó là hạnh phúc của họ.

– E hèm. –
Tiếng tằng hắng khe khẽ của bé Trúc, sau đó là tiếng cười rinh rích tinh
nghịch.

Bảo đứng
dậy đi tới lan can nhìn qua nhà hàng xóm.

– Em thấy
rồi nha. – Con bé đeo headphone ngay cổ bước lại dựa vào lan can, nhìn Bảo cười
toe. – Anh bồ đẹp trai ghê nha. Có rồi mà giấu không kể nè.

– Ai nói
bồ chị. Ảnh là anh của Đại đó. Người ta có bạn gái rồi.

Con nhỏ lại cười, nhìn Bảo bằng ánh mắt ám chỉ những lời cô nói chẳng đáng
tin.

– Chị nói thiệt đó. Anh Hải Anh có bạn gái rồi. – Bảo nhanh chóng chuyển
chủ đề. – Mấy bữa nay không cúp học nữa chớ?

– Dạ! – Trúc dài giọng. – Em chẳng nghỉ bữa nào cả.

– Lo học đi đừng ham chơi nữa. Mà lúc nào cũng thấy em đeo headphone là sao
hả bé?

Trúc đưa headphone cho Bảo, cô cầm lấy chụp vào tai. Ca khúc I won’t give up của Jason Mraz được
cover lại bởi giọng hát ấm áp của một chàng trai trẻ, nghe như có dòng nước mát
chảy qua tâm hồn, đánh thức những cảm xúc mới lạ. Bảo quay qua nhìn Trúc cười
rạng ngời, con bé cũng nhoẻn miệng cười.

Gỡ headphone đưa trả Trúc, giọng Bảo phấn khích:

– Tuyệt thật! Cảm xúc dâng trào mãnh liệt như sóng ngoài biển khơi. Ai hát
vậy em?

– Hoàng, hot boy trường em, học cùng lớp.

– À…

Bảo nhìn mặt Trúc đỏ bừng liền biết ngay là nó thích thằng nhóc tên Hoàng
hát hay đó. Nhưng sau đó cô lại nghe Trúc buồn bã nói:

– Hoàng sẽ chẳng bao giờ chú ý tới em một con nhỏ học sinh đầu gấu, học
dốt. Mới chuyển tới trường được một tháng mà Hoàng đã trở thành tâm điểm của
trường. Hoàng hay cười, chơi bóng rổ rất cừ và học cũng rất siêu, đam mê âm
nhạc và thích vẽ tranh.

– Sao em biết nhiều về nó vậy? – Bảo hỏi.

– Thích là tìm hiểu thôi.

– Có phải… – Bảo ngập ngừng. – Vì thằng nhóc mà em bỗng dưng thay đổi.

– Em cũng không biết nữa. Em chỉ muốn mình học tốt hơn một chút. Đám con
nhà giàu, học giỏi thường nhìn mấy đứa cá biệt tụi em bằng cặp mắt khinh
thường.

– Có cả thằng nhóc đó nữa hả?

– Hoàng
cũng chơi trong nhóm đó.

Giọng Trúc
có gì đó nghèn nghẹn, gần như là muốn bật khóc nhưng lại cố ghìm lại. Con bé
đang cố gắng học tốt hơn và chỉ cần như thế là đủ. Nó không còn ba. Và giờ cũng
chẳng có mẹ ở bên để bảo ban việc học, chỉ có ông nội sáng xỉn chiều say. Bảo
thấy thương nó. Đúng là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.

– Ê, tuy
chị không khá khẩm gì ở mấy môn tự nhiên nhưng chị học Anh văn cũng cừ lắm nè,
có gì không hiểu vác sách qua nhà chị chỉ cho. – Bảo chém gió.

– Dạ. –
Trúc cười he he.

***

Cửa thang
máy vừa mở ra, Hải Anh nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của cô bạn gái. Anh đi lướt
qua cô tới căn hộ của mình.

Nga hét
lên:

– Anh Hải
Anh! Em đã đợi anh ba tiếng đồng hồ rồi đó.

Hải Anh
không nói gì, thản nhiên bấm mã số mở cửa. Trước khi đóng cửa lại, anh quay mặt
qua nói với cô:

– Em muốn
về nhà ngủ hay đi bar nhảy nhót tùy em. Anh không quan tâm.

– Anh…-
Nga trừng mắt, nghẹn họng.

– À, còn
nữa… – Hải Anh ló đầu ra. – Cái gã đi chiếc xe ô tô năm tỷ vẫn đang săn đón em
phải không? Bé rất giỏi trong việc hẹn hò một lúc hai người đàn ông. Anh thì
không bằng anh ta rồi. Chúc ngủ ngon.

Hải Anh
đóng sầm cửa lại bước tới ghế sofa buông mình xuống. Đừng tưởng anh im lặng
đồng nghĩa với việc anh để bạn gái mình xỏ mũi. Cô tiểu thư kia có một danh
sách dài những cái đuôi là các anh chàng công tử con nhà giàu. Xinh xắn, thông
minh, nhất là vừa mới tốt nghiệp Đại học ở Mỹ về, Nga có quyền lựa chọn người
xứng tầm với mình. Anh chỉ có chiếc xe “hai bánh” hiệu Honda 67, cô nàng chê là
phải.

Gia tài
ông nội để lại cho anh sau khi qua đời là bộ sưu tập máy ảnh cổ và chiếc xe
máy. Nhiều người nghĩ chắc hẳn con cháu đại gia Hoàng Lâm sẽ được thừa hưởng
cuộc sống giàu sang từ số tài sản của ông nhưng thực ra ông đã quyên góp toàn
bộ số tiền ông kiếm được để làm từ thiện. Chú Hai của anh điều hành doanh
nghiệp sách Hoàng Lâm sau khi ông mất, muốn anh tiếp tục trở thành cánh tay
phải đắc lực của chú nhưng anh muốn thử sức trong lĩnh vực khác. Đó là lĩnh vực
kinh doanh Ebook – Sách điện tử. Công ty mới thành lập của anh đã đưa vào hoạt
động website với mục tiêu phát triển thương mại điện tử.

Cửa mở.
Huy đi vào với một túi đồ ăn và bia. Nhà có hai thằng đàn ông sống với nhau, hầu
như lúc nào cũng bừa bộn. Lâu lâu có cô bạn gái Hải Phượng của Huy đến dọn dẹp,
nó chỉ sáng sủa lên được mấy tiếng sau đó lại tối tăm như thường. Mấy bữa nay
“em dâu” bận rộn với công việc ở quán bar nên không thấy đến. Hải Anh nghĩ
trong đầu, ngày mai anh cần phải tự mình dọn nhà và sớm “tống khứ” thằng em họ
lười biếng này tới căn biệt thự mới mua của nó.

– Em thấy
con nhỏ Nga đứng đá cái xe ô tô đỏ dưới tầng hầm. – Huy hỏi – Sao anh không đưa
nó về?

– Sao anh
phải đưa đi đón về trong khi nó cũng có xe. – Hải Anh trả lời. – Chở nó bằng xe
67 nó có thích đâu.

Huy đặt
túi nilong lên bàn, ngồi xuống ghế nệm:

– Hai người lại cãi nhau à?

Không trả lời Huy, Hải Anh ngồi dậy lấy lon bia khui bụp rồi nghển cổ uống
ừng ực.

Huy gác hai chân lên bàn, tay bấm nút điều khiển ti vi, mắt liếc nhìn ông
anh mặt quạu cọ không dám hỏi gì nữa sợ Hải Anh mà nổi điên chắc sẽ tống cổ anh
ra khỏi cửa. Chợt nhìn thấy con beo Boo trên ghế nệm, Huy nhoài người chộp lấy
cười ha ha:

– Anh mà cũng thích chơi thú bông hả?

Hải Anh nhìn điệu bộ châm chọc của Huy cười khì:

– Ừ, có chơi. Đừng có chôm đi đem tặng em nào đó.

– Em thì có em nào khác đâu ngoài Hải Phượng. Cổ tuổi Mèo nên chỉ cuồng Mèo
Kitty. – Huy tung tung con heo Boo lên cao. – Nhưng sao anh không mua cọp beo rắn
rết gì đó mà mua heo.

– Anh gắp được nó cùng với một con vịt trong trò gắp thú.

– Đâu, con vịt đâu?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+