Trang chủ » Thế giới truyện »

Ôm tim anh bỏ chạy – Chương 5 Tình bạn 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Quán nhậu ngày lễ đông gấp mấy lần ngày thường. Có bé Trúc chạy sang phụ má
Bảo và Bảo nhưng cũng không kịp. Má cô vừa nấu nướng vừa ghi sổ, ghi hóa đơn
trong khi Bảo bị xoay vòng trong bếp chẳng lúc nào được nghỉ tay.

– Chị Bảo, một bắp xào, một ếch um, hai cháo lươn. – Trúc gọi to.

– Ờ, ờm… – Bảo vừa xào lươn vừa đáp lại.

– Bảo ơi, chiên chục chả ram con. – Là tiếng của má Bảo.

– Dạ!

– Chị Bảo ơi, chim cút rô ti có chưa, khách người ta giục dữ quá.

Bảo chạy tới tủ lạnh lấy chả ram, nói to:

– Trúc ơi, gọt dưa leo giùm chị. Chim cút có liền bây giờ đây.

Đặt hộp chả ram lên kệ bếp, Bảo vớt hai con chim cút trong chảo dầu ra dĩa
rồi đưa cho Trúc để nó xếp dưa leo xung quanh. Trời nóng mà phải bám dính trong
bếp đúng là một cực hình.

– Ủa, Đại! – Bảo nghe giọng má cô vui vẻ.

– Dạ, con chào dì. Con tới giúp. He he.

– Vậy ngồi xuống ghi sổ mấy món người ta kêu giùm dì nghen, bàn nào tính
tiền con cứ cộng giá ghi trong tờ thực đơn đó. Ai kêu gì con hô lớn lên để dưới
bếp nghe. Dì phải xuống phụ bé Bảo, có mình nó dưới đó.

Rồi má Bảo xuất hiện làm Bảo mừng hết lớn, thư thả ngồi giã nghệ để cái
chảo bắp xào cho má Bảo.

– Má, hết cải rồi, nói khách thông cảm.

– Ừ, giã
nghệ xong chưa con?

– Dạ, đây
má.

Bảo đưa
cái cối cho má để má làm món lòng xào nghệ rồi cầm quạt nhựa tranh thủ quạt tới
tấp vào mặt. Cái máy quạt cũ trong bếp có cũng như không, dù đã chạy hết công
suất vẫn chẳng thể làm tản được cái nóng ngột ngạt.

– Chị Bảo
ơi, ba óc lửa hồng nghen.

– Ờ ờ… – Bảo
đứng dậy, đá cái đòn, vội đi múc óc heo, lòng nhủ thầm trông cho hết ngày.

***

Mới hơn bảy
giờ quán nhậu đã treo biển nghỉ bán vì hết đồ ăn. Kết thúc một ngày bận rộn túi
bụi, Đại, Bảo và Trúc ngồi xải lai vì quá mỏi, đứa đấm lưng, đứa bóp chân giữa
một rừng giấy ăn và rác xả. Hai chân Bảo mỏi nhừ, quần bẩn thỉu vì bị trượt té
ngay chỗ rửa rau chưa kịp thay. Mỗi năm chỉ có những ngày nghỉ lễ và dịp Tết là
đắt khách nên cũng gắng mà chạy, dù có mệt đến mấy cũng thấy vui vui trong
lòng, chứ mấy bữa trời mưa quán ế chẳng biết làm gì chỉ biết đi ra đi vào. Hôm
nay quán tấp nập và đông nghẹt nếu không có Đại và Trúc chắc hai má con Bảo
phục vụ khách không kịp.

Má Bảo
xách giỏ rác và chổi lên nói với Đại và Trúc:

– Dì cảm
ơn hai đứa tụi con nghen. Để bé Bảo dẫn hai đứa đi ăn.

– Dạ,
không có gì đâu dì.

Đại cười
xòa, còn Trúc mỉm cười. Trông nó có vẻ mệt mỏi.

– Em muốn
ăn gì Trúc? – Bảo hỏi.

– Dạ, nãy
em ăn cơm với cô rồi nên không đói. Giờ em chỉ muốn về ngủ thôi. Sáng mai em phải
dậy sớm đi học thêm nữa.

Trúc nói
xong đứng dậy thưa má Bảo rồi về nhà. Đại và Bảo lúi húi quét dọn, dẹp mấy két
bia rỗng sau đó ra ngồi trước quán nhìn nhau.

– Đi đâu
đây? – Bảo hỏi.

– Sao bà
hỏi tôi?

– Đưa tiền
công ông không nhận thì giờ đi đâu cho ông quyết định?

– Ờ, để
nghĩ coi.

Rồi cả hai
cùng nói to:

– Cafe
rock.

***

Quán cà
phê nằm trên con đường yên tĩnh nhiều cây. Lúc Đại và Bảo đi taxi tới quán thì
trời đột ngột đổ mưa. Tới nơi, hai đứa chui ngay vào trong quán ngồi xuống bàn
trong góc vì quán hầu như đã chật kín chỗ. Trên bức tường màu xám treo hình các
ban nhạc rock nổi tiếng. Những người khách đang phiêu theo những cú riff đay
nghiến và dữ dội của ban nhạc đang chơi live. Ngọn lửa rock bùng lên trong
không gian tối mờ khiến cả hai đứa đều thích thú. Bảo hò hét cùng với những
người khác, lắc lư cả người theo giai điệu rock mạnh mẽ.

– Woke up
to the soud of pouring rain. The wind would whisper and I’d think of you1

Rock cá
tính trong cả giai điệu và ca từ. Nhiều ca khúc rock được xếp vào hàng những
bài hát giàu chất nhân văn và triết lý. Và dĩ nhiên chúng trở nên bất hủ. Chẳng
hạn như trong bài hát November rain  của Guns N’Roses có câu được dịch ra thế này: “Thật
khó mà cầm một ngọn nến đi trong mưa”2 hay trong A Sombre dance của Estatic Fear: “Một
chiếc lá mỏng nhẹ rơi, khuất mình vào bình minh sâu thẳm. Nỗi buồn đã từ bỏ
cánh đồng, đi vào những giấc ngủ xa xăm”3. Rock vẽ những bức tranh
cổ điển và cả hiện đại mang đậm nét trữ tình và truyền tải những điều ý nghĩa
trong cuộc sống.

Trong lúc
đang say nhạc, Bảo nhận ra có người nắm tay mình. Cô quay sang nhìn Đại một lúc
rồi rút tay lại.

***

Hơn mười
giờ rưỡi, Đại và Bảo rời khỏi quán cà phê đi bộ trên vỉa hè. Trời đã tạnh mưa,
không khí thoảng qua mùi của đất và lá cây. Hàng cây đầy nước, chốc chốc lại
trút nước rào rào khi gió thổi mạnh. Đại và Bảo cùng cười khi hứng trọn những
“cơn mưa rào” bất chợt ấy.

– AAA! Lâu
lắm rồi mới được cháy hết mình với rock như tối nay. – Bảo quay sang Đại cười
toe.

 

 

 

1 Lời ca khúc  rock I
remember you
của Skid Row

2,3 Dịch: Báo Hoa học trò và báo Mực tím

Hai đứa
đều mê rock, mê cái chất nhạc mạnh mẽ và cá tính ấy. Đại có một bộ sưu tập
những chiếc đĩa LP của những ban nhạc rock nổi tiếng. Bảo đã phát sốt khi thấy
đĩa LP có chữ ký của huyền thoại Jimi Hendrix và The Beatles. Trong bộ sưu tập
đó, còn có đĩa của Elvis Presley, The Who, Rolling Stones… Một bộ sưu tập khổng
lồ mà Bảo vô cùng thèm muốn.

Bàn tay
lại bị Đại nắm chặt, Bảo đứng lại cố giằng tay ra:

– Nè, ông
bị làm sao vậy hả? Sao cứ nắm tay tôi hoài?

– Bà làm
bạn gái tôi nghen.

Bảo đứng
lặng thinh. Cô né tránh ánh mắt nồng nàn của Đại bằng cách cúi mặt xuống nhìn
những bông hoa giấy rơi đầy dưới chân. Đã từng rất thích Đại, thích tới mức
khóc lóc, bỏ ăn, ốm mấy ngày liền khi hai đứa chia tay. Nhưng những cảm xúc về
tình yêu học trò trong vắt như giọt sương buổi sớm đều đã được cất giữ trong
ngăn kéo của trái tim, trang trọng nằm trong đó thời gian đủ dài để Bảo quên và
đón nhận những cảm xúc mới. Giờ Đại muốn Bảo lục lại những cảm xúc đó ư?

– Bà làm
bạn gái tôi nghen. – Đại lặp lại.

– Đại… – Bảo
ngẩng đầu lên ngập ngừng. – Hai đứa mình chỉ có thể làm bạn được thôi.

– Tại sao?

– Tôi đã
từng nuôi dưỡng tình yêu dành cho ông nhưng ông đã bóp chết nó. Tôi đọc được
câu này trên báo: “Tình bạn giống như tô phở, đã nêm gia vị rất vừa miệng. Khi
muốn chuyển tô phở qua một trạng thái đậm đà hơn, người ta chế thêm mắm muối.
Đến khi thấy mặn le lưỡi, muốn lấy mắm lấy muối ra cũng không ổn. Muốn chế nước
vô cho lạt tô phở cũng lạt nhách theo”1.

Bảo giật
tay mình ra khỏi tay Đại:

– Tôi
không muốn cho thêm bất kỳ gia vị nào vào tình bạn mà chúng ta đang có.

***

Về nhà,
Bảo lên gác mở ngăn kéo tủ gỗ. Ngoài những cuốn sổ tay được xếp ngay ngắn có
vài chiếc ống thủy tinh có những cuộn giấy bên trong, duy chỉ có một ống khác
biệt đựng chiếc lá khô hình trái tim. Bảo nhặt được chiếc lá này ở công viên,
cầm về nhét vào ống đóng nút chặt lại như nhốt chặt trái tim mình.

Điện thoại
báo có tin nhắn. Bảo mở ra đọc.

“Tôi sẽ
không bỏ cuộc.”

***

1Câu
nói của anh Cỏ Cú, báo Mực Tím

Con phố
nhỏ Lê Công Kiều chỉ dài chừng 200m, ẩn mình giữa những tòa cao ốc chọc trời và
những đại lộ sầm uất ngay khu trung tâm thành phố. Những căn nhà mái ngói rêu
phong chứa những món đồ bạc màu thời gian là điểm đến quen thuộc của những nhà
sưu tầm cổ vật và các du khách nước ngoài. Phố đồ cổ trưng bày đủ thứ từ những
chiếc máy chụp ảnh cổ, điện thoại cổ, những chiếc đĩa than hơn 60 năm tuổi đời
hay bức tượng thần Siva xanh mốc meo…

Hải Anh
cầm chiếc Leica M3 lấy từ bộ sưu tập máy ảnh cổ của ông nội thong thả dạo bộ
trên con phố nhỏ. Anh thích cảm giác khi đặt chân đến đây, cứ như đang đi ngược
thời gian tới tận thời điểm cách đây 2/3 thế kỷ. Thời gian không ngừng trôi, có
quá nhiều thứ thay đổi đến chóng mặt nhưng cuộc sống nơi đây hầu như không thay
đổi. Thỉnh thoảng, anh gặp những người bạn của ông nội ở đây, mấy ông cháu vào
cửa hàng ngồi uống trà với chủ nhà cùng bình luận về một món đồ cổ mà chủ nhà
vừa sưu tầm được. Thế nên, nhiều khi anh ra phố chỉ vì thích nhịp sống ở đây
chứ không hẳn là để mua đồ cổ.

Đang đứng
ngắm các mặt hàng gốm sứ đủ loại được trưng bày trên chiếc bàn dài ngay ngoài
vỉa hè, Hải Anh nhìn thấy Bảo bước ra từ một cửa hiệu, trên tay cầm những tấm
bưu thiếp, cô vừa đi vừa đọc những dòng chữ in bên trên. Anh đưa máy ảnh lên,
chụp mấy bức liên tiếp rồi bước lại gần Bảo.

– Nhìn
đường kìa bé. Vấp té bây giờ. – Hải Anh cười nói.

Bảo ngẩng
đầu lên nhoẻn cười:

– Ủa, anh…
Heo.

– Em mua
gì vậy?

Hải Anh
đeo máy ảnh vào cổ cầm mấy tấm bưu thiếp Bảo đưa. Chúng trông khá cũ, hầu hết
đều bị ố vàng, có tấm cháy lam nham. Chữ ghi bên trên bằng tiếng Pháp, anh chỉ
đọc được con số “1941” và hiểu dòng “Je t’aime”.

– Em mua
về rồi định dàn ra để chụp làm hình bìa cho cuốn tiểu thuyết mới của em. – Bảo
nhe răng cười. – Câu chuyện lấy bối cảnh Sài Gòn những năm 1940 được tái hiện
lại qua lời kể của một cụ bà về mối tình đầu với một kiến trúc sư người Pháp.

– Ở nhà
anh có mấy cuốn sổ tay khá cũ và cây bút máy có từ những năm 1930. Anh nghĩ nếu
chụp chung với mấy tấm postcard này hợp hơn đó.

– Vậy hả
anh? – Bảo reo lên.

– Em muốn
chụp lúc nào?

– Bây giờ
luôn đi anh.

– Ok!

Bảo hí
hửng theo chân Hải Anh rời khỏi phố đồ cổ. Cả hai không bắt taxi mà đi lang
thang qua những ngả đường ồn ào, náo nhiệt. Buổi chiều nắng tắt, chỉ có gió
thổi qua mát rượi. Cô cười toe khi anh giơ máy ảnh lên chụp mình, rồi kéo anh
vào hẻm ăn ốc. Và thế là tận hai tiếng sau, cả hai mới về đến căn hộ của Hải
Anh.

Bên ngoài
cửa kính, thành phố sáng bừng bởi những ánh đèn đêm. Bảo ngồi trong phòng khách
chờ Hải Anh pha cà phê nhưng cô chẳng thể ngồi yên trước những chiếc máy ảnh cũ
kỹ được trưng bày khắp nơi trong phòng, tính sơ sơ chắc cũng đến gần cả trăm
chiếc. Bảo săm soi hết cái này đến cái khác nhưng không dám đụng vào vì sợ hỏng
hóc hay rơi vỡ thì rắc rối to, biết lấy tiền đâu mua đền. Đồ càng cổ càng đắt.
Và hơn thế nữa, chúng còn vô cùng hiếm. Sợ có tiền cũng khó mà mua được.

Hải Anh
cầm hai cốc cà phê ra. Bảo và anh bắt đầu dàn những tấm bưu thiếp ra chiếc bàn
gỗ màu đen bên cạnh mấy cuốn sổ da. Cô ngồi chống cằm nhìn anh đứng trên ghế
chụp, chốc chốc lại tinh nghịch ló mặt vào ống kính cười tươi.

– Xong! –
Hải Anh ngồi xuống ghế đặt máy ảnh lên bàn. – Anh sẽ rửa ảnh ra rồi đưa cho em.
Nếu em muốn đưa thêm vào sách những bức ảnh chụp máy hát cổ, máy đánh chữ cổ,
đèn cổ hay quạt máy hiệu Marelli có từ những năm 1930 thì anh cũng có thể chụp
được cho em. Trong nhà hàng của Huy có mấy món đồ đó.

– Dạ, vậy
thì tốt quá. – Bảo rối rít. – Em cám ơn anh.

Giơ đồng
hồ lên coi giờ, Bảo giật mình khi thấy kim giờ đã chỉ con số 9. Thời gian trôi
nhanh thật.

– Tới giờ
em phải về rồi. – Cô xếp mấy tấm bưu thiếp lại đứng dậy.

– Để anh
chở em về.

Khi cả hai
mở cửa ra ngoài thì chạm mặt cô bạn gái của Hải Anh. Cô nàng say khướt nhìn Bảo
trừng trừng. Hiểu ý cô nàng, Bảo quay sang nói với Hải Anh:

– Anh
không cần chở em về đâu.

– Anh… – Hải
Anh chưa kịp nói gì thì Nga đã choàng tay ôm cổ anh chặt cứng làm anh muốn nghẹt
thở, mặt đỏ bừng. – Ặc… Cô…buông…buông tôi ra…

Thấy tình
cảnh này, Bảo nghĩ mình không nên tiếp tục ở lại đây. Cô mỉm cười với Hải Anh
rồi cúi đầu bước đi, sau lưng nghe tiếng cô gái nũng nịu:

– Em không
buông đâu, anh yêuuu…

Hải Anh
nhìn theo Bảo cho đến khi cô đi vào trong thang máy, trong khi cô nàng say
khướt này vẫn đang bám dính lấy anh như con bạch tuộc. Gỡ mạnh tay Nga, Hải Anh
kéo tay cô nàng tới chờ trước thang máy. Khi cửa thang máy mở ra, anh lôi Nga
vào trong.

– Tôi đã
nói với cô rồi. – Hải Anh giận dữ nói. – Chúng ta không còn bất kỳ quan hệ gì
nữa. Sao cô còn đến tìm tôi làm gì?

– Anh à,
chúng ta không thể cứ như vậy mà chia tay được… – Nga bật khóc.-Em chỉ đi chơi
với anh Thịnh có mấy lần. Quan hệ của bọn em hoàn toàn trong sáng. Xin hãy tin
em.

– Từ một
nguồn tin thân cận cho tôi biết cô vợ của anh ta vẫn đang cho người theo dõi
cô. – Hải Anh cười nhạt.

Nga tỉnh
cả rượu, mở to mắt nhìn Hải Anh.

– Hôm qua,
có người gọi điện nói muốn bán cho tôi số ảnh chụp cô và anh ta làm những gì ở
Mũi Né vì nghĩ tôi sẽ trả giá cao hơn cô vợ của anh ta. Tôi đã mua hết. Vài bữa
nữa nhận được ảnh, tôi sẽ chuyển chúng cho cô. Coi như đó là món quà chia tay
của tôi.

Sau khi đi
xuống đến tầng dưới cùng, Hải Anh kéo Nga ra ngoài, đẩy cô vào trong một chiếc
taxi. Trước khi đóng cửa lại, anh lạnh lùng nói:

– Tạm
biệt!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+