Trang chủ » Thế giới truyện »

Ôm tim anh bỏ chạy – Chương 7 4-5683-968 I-love-you 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ngớt mưa.
Trời hửng nắng. Bảo choàng tỉnh khi ánh nắng rọi thẳng vào mặt. Cô rời khỏi ghế
nệm bước tới chiếc tủ gỗ nhiều ngăn. Kéo ngăn thứ hai từ trên xuống bên phải, cô
rút ra tập giấy A4. Gần hai tuần nay cô không viết lách. Anh Thế Phương ở công
ty sách vẫn chưa liên lạc. Trong thời gian chờ đợi câu trả lời từ công ty, cô
sẽ viết truyện ngắn gửi báo Mực tím. Một buổi chiều nắng đẹp như thế này, không
nên cứ ngồi chờ cảm hứng đến, cô cần phải bắt tay làm việc. Phần thưởng không
dành cho người lười biếng, đến kho báu còn phải đào mới tìm được.

Bảo ngồi
xuống bàn để xấp A4 trước mặt. Bút chì và cục gôm đã sẵn sàng. Một ý tưởng sượt
qua đầu, cô cầm bút bắt đầu hí hoáy viết.

Đại lên
căn gác nhỏ khi Bảo đang ngồi đọc to truyện ngắn. Anh phì cười bước lại gần
định ôm cô nhưng Bảo đã kịp rời khỏi ghế ngồi xuống giường.

– Tôi có
cuốn này cho bà nè. – Đại chìa ra cuốn sách Tiền
bạc bạc tiền
khá cũ của Hồ Biểu Chánh. – Bà đang tìm cuốn này phải không?

Bảo ré lên
chụp lấy cuốn sách, cười rinh rích:

– Ông kiếm
ở đâu ra hay vậy? Tôi đi khắp các hiệu sách cũ ở Sài Gòn mà không có, đăng ký
mua qua mạng còn bị lừa mất tiền. Cảm ơn ông hen. Chút tôi mời ông đi ăn chè
quán chị Tư. À, cuốn này nhiu tiền vậy, để tôi trả lại ông.

Đại ngồi
xuống bên cạnh Bảo. Anh nói:

– Cuốn này
tôi tặng bà. Bà nhìn đằng sau đi, có mấy chục đồng thôi.

– Không
dám đâu. – Bảo trề môi nói rất cùn. – Quyển này giờ bán giá gấp cả ngàn lần hồi
đó.

– Ha ha! –
Đại cười lớn.

Lật trang
đầu tiên, Bảo thấy có ghi mấy con số “4-5683-968” liền chỉ Đại:

– Gì đây?

– Bà thử
giải mã đi. – Đại nằm xuống giường nháy mắt.

– Nhức đầu!
– Bảo buột miệng.

 Cô gấp sách lại, cất lên giá sách. Cuốn sách
quý như vậy tự nhiên tên này ghi ba linh tinh vào.

Đột ngột,
Đại ngồi dậy vòng tay ôm Bảo từ sau lưng, cô vùng vằng muốn gỡ tay Đại ra, gắt
gỏng:

– Đại, ông
đừng như vậy được không? Tôi không thích. Buông tôi ra.

– Trên bàn
phím điện thoại, 4 = ghi suy ra là “I”, 5 = jkl suy ra là “l”, tương ứng như
vậy “4-5683-968” có nghĩa là “I-love-you”. – Đại thầm thì.

– Đại nè…

– Chừng
nào bà mới hiểu cho lòng tôi đây Bảo? Tôi không chữ nghĩa đầy mình như bà để có
thể nói những lời hoa mỹ. Người ta nói con gái yêu bằng tai nhưng tôi không
thích chôm mấy câu tỏ tình hoa lá của người khác để nói với bà nên tôi chỉ có
thể dùng hành động để thể hiện tình cảm chân thành của tôi. Mai tôi đi Mỹ thăm
mẹ và em gái. Bà sắp không phải nhìn thấy tôi hai tuần liền nên hãy để tôi được
ôm bà, chỉ một lát thôi cũng không được sao?

***

Trước khi
ra sân bay, Đại ghé qua căn hộ của anh trai để lấy máy ảnh. Không thấy chiếc
Leica M8 đâu, Đại mở cửa đi vào phòng ngủ của Hải Anh và sững người trước bức
ảnh chụp Bảo.

Anh Hai
chụp bức ảnh này lúc nào sao anh không biết? Đại thầm nghĩ.

Hải Anh
quàng khăn bông bước ra từ phòng tắm thấy Đại đứng nhìn bức ảnh, cười nói:

– Bữa anh
gặp bé Bảo ở phố đồ cổ. Bảo nhờ anh chụp cho vài kiểu, anh thấy tấm này đẹp nên
phóng to lên để treo.

– Đẹp
thiệt! Anh Hai cho em bức ảnh này đi.

Biết em
trai mình thích Bảo nên Hải Anh chẳng nghĩ gì mà gật đầu ngay:

– Ừ, em
lấy đi.

– Em sẽ gỡ
xuống ngay bây giờ.

– Giờ em
phải ra sân bay mà.

– Gỡ ra
rồi nhờ chú tài xế chở về nhà cất. Anh Hai có giấy báo không? Cho em mấy tờ.

Hải Anh đi
lấy báo rồi khoanh tay đứng nhìn cậu em trai gỡ bức ảnh ra trùm báo gói lại. Nó
chẳng nói gì với anh nữa. Hình như nó đang giận anh. Có lẽ tại vì anh treo bức
ảnh cô gái nó thích trong phòng. Anh thấy đẹp nên treo thôi chứ có nghĩ gì khác
đâu.

***

“Tình yêu thực sự không phải là một chiếc
bánh để có thể nhường qua sớt lại.”

Bảo cầm
cuốn báo Mực tím đọc Mục tư vấn tình yêu
thấy kết câu này liền ngồi bật dậy lấy sổ tay ghi lại. Đại đi Mỹ chẳng có ai
qua chở cô đi chơi. Trúc hết học chính khóa tới đi học thêm, tối còn đi làm thêm
ở quán cà phê. Còn Hải Phượng thì bận rộn với công việc ở quán bar. Mấy con bạn
mắc chồng con nên cô chẳng dám hú tụi nó gặp nhau buôn dưa lê. Cho nên, Bảo chỉ
biết nằm nhà đọc báo, coi phim. Tới mấy quán cà phê ngồi một mình cô cũng thấy chán,
nhìn các đôi tình nhân ngồi ôm nhau cười rúc rích, tủi thân khủng khiếp.

Nằm dài
trên sàn nhà một hồi, Bảo thảy gối lên giường, quyết định thay đồ đến quán bar
chơi.

Lúc Bảo
lái xe tới quán bar HP, không ngờ đụng mặt mấy thằng nhóc lần trước cô gây gổ
ngay trong tầng hầm để xe. Nhìn thằng nào thằng nấy tay xăm rồng rắn bọ cạp tùm
lum nhưng Bảo không sợ. Ở đây có camera, có mấy chú giữ xe, Bảo không tin tụi
nó dám làm gì cô.

– Tụi em
muốn gì? – Bảo nhỏ nhẹ.

Thằng nhóc
lần trước bị cô đạp vào chân vừa nhai kẹo cao su vừa nhếch môi cười.

– Muốn nói
chuyện. – Nó nói – Mình lên trên chứ?

– Ok!

Bảo vui vẻ.
Lên thì lên sợ gì. Trên đó có Hải Phượng và mấy thằng nhóc phục vụ cô quen.

Bảo và
thằng nhóc ngồi ngay quầy bar còn mấy thằng cao to kia ngồi bàn với đám con
gái. Thằng nhóc uống rượu như uống nước giải khát. Nhìn mặt nó non choẹt, Bảo
đoán chắc chắn vẫn còn trong độ tuổi teen. Tóc tai quần áo sành điệu, chắc nhà cũng
giàu nên Bảo không lấy làm ngạc nhiên khi nó gọi một chai rượu đắt tiền. Cô cầm
ly rượu lên uống một ngụm ngó quanh quất. Hải Phượng đi đâu rồi không biết nữa.

– Chị
không nhận ra tôi hả? – Thằng nhóc quay sang nhìn Bảo.

Bảo thử
lục lọi trong trí nhớ xem cô đã gặp thằng nhóc ở đâu nhưng chịu thua. Trước giờ
Bảo chỉ đi mỗi bar HP, từng gặp nó ở đây lần nào chưa thì cô không chắc lắm. Lần
thất tình, buồn chán tới bar nhảy nhót cách đây hai năm rồi sau đó cô không
thường xuyên tới đây. Cô gặp thằng nhóc này ở đâu được nhỉ?

– Ở khách
sạn Wyld, tôi đã cứu chị.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+