Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ông Xã Thật Cool – Chương 12 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 12: CHÂU LONG PHÁT XUẤT HIỆN

 

Khi Đậu Đậu đi vào trong công ty đã gây ra một sự hỗn loạn không nhỏ, vốn được mệnh danh là cô gái quê mùa nhất công ty nay lại mặc một chiếc váy liền tơ lụa đắt tiền hiệu CHIFFE đi làm.

Tuy cũng vẫn không trang điểm giống thường ngày, nhưng khuôn mặt trắng trẻo thanh tú lại vô cùng trẻ trung xinh đẹp, một cặp mắt to tròn cụp cụp xuống, cặp lông mi dầy và dài càng làm tôn thêm vẻ thẹn thùng của đôi mắt, mái tóc đen như gỗ mun xõa xuống, đầu cúi thấp những bước đi chậm rãi càng làm tăng thêm vẻ đáng yêu, khi mái tóc đen xõa xuống để lộ ra một phần cái cổ trắng nhưng như thế cũng đủ làm lóa mắt của đám đàn ông.

Vì vậy cho nên dù trong thang máy đã chật cứng người rồi nhưng vẫn có đồng nghiệp nam nhấn nút chờ thang máy để đợi Đậu Đậu bước vào, mặc kệ những lời oán thán của mọi người ở trong, nếu như là thường ngày thì đã chẳng ai thèm ngó đến cô cả.

Đồng nghiệp nữ trong công ty không nhiều, nhưng đều là “tinh phẩm” Những người phụ nữ có thể dấn thân vào chốn thương trường đều là những người có sắc đẹp và tài năng, nhưng họ đều có cái khí chất kiêu ngạo hoặc là cơ thể bốc lửa, hoặc là nhanh nhẹn hoạt bát.

Còn kiểu nói năng hiền dịu, thanh khiết dịu dàng giống như Đậu Đậu thì đúng là rất hiếm thấy.

Vật ít tự nhiên sẽ thành quý, những người đàn ông sau khi nếm chán sơn hào hải vị thì sẽ bắt đầu quay trở lại thích những thứ thanh đạm như cháo với rau xanh, mỗi lần Đậu Đậu đi từ phòng làm việc của thư kí sang phòng của tổng giám đốc, luôn có một đám đàn ông đưa ánh mắt nóng rực dõi theo ngắm nhìn làn da trắng như tuyết của cô, xương quai xanh nhỏ nhắn, thân hình gợi cảm, còn có khuôn mặt đẹp tự nhiên không hề trang điểm…

Thật là không thể nhìn ra, cô gái bình thường quê mùa một cục này lại có vẻ đẹp mê người như vậy.

Lâm Nghiên đợi người sốt ruột ngồi không yên được, dựa vào cái gì mà một con nhỏ quê mùa đó lại hút hết ánh mắt của đàn ông chứ, bao gồm cả ánh mắt của tổng giám đốc – người mà cô hâm mộ nhất, còn có cả mỹ nam Lý Vũ Hiên – người mà cô muốn theo đuổi nhất.

Khi Hùng Đậu Đậu đi pha café cho Lý Minh Triết, Lâm Nghiên và Từ Sảnh Sảnh lại đến chặn trước mặt cô, lần này không còn khách khí như lần trước nữa, Lâm Nghiên giơ tay đẩy Đậu Đậu một cái “Ôi, mới kiếm được đại gia rồi à?”

“Không…” Hùng Đậu Đậu cúi đầu ngầm kéo váy lên trên.

Đáng tiếc động tác này của cô lại là hành động vô cùng khiêu khích trong con mắt Lâm Nghiên, người còn gái đố kị này không kìm chế được lòng đố kị của mình “Kéo cái gì mà kéo, bằng phẳng như sân bay mà còn mặc loại quần áo ngực thấp như thế này thật đúng là không biết mất mặt, hừm.”

Chẳng có chút kinh nghiệm gì đối với việc cãi nhau này Đậu Đậu chỉ có thể “dĩ bất biến ứng vạn biến”, cầm cốc cho café vào rồi muốn ra ngoài, nhưng lại bị Lâm Nghiên chặn lại, nói ra toàn những lời sỉ nhục người “Bộ trang phục đắt như thế này cô ngủ với người ta bao nhiêu đêm mới mua được vậy?”

Hùng Đậu Đậu thở dài, thôi cố nhịn vậy, có cãi nhau cũng chẳng cãi thắng nổi người ta, hơn nữa có chửi được hai câu thì cũng chẳng giảm đi được tý thịt nào.

Lâm Nghiên lại không muốn bỏ qua ép sát lại chế giễu Đậu Đậu “Không mông, không ngực, đến mặt mũi cũng tầm thường, thật sự không biết là cái lão già kia thích cô ở điểm nào… Á! Tổng giấm đốc…”

Đậu Đậu ngẩng đầu chỉ nhìn thấy mặt Lý Minh Triết lạnh băng đứng trước cửa phòng café.

Lâm Nghiên bị dọa cho mặt cắt không còn giọt máu, liên tiếp lùi lại mấy bước muốn chuồn đi, nhưng chẳng có gan để bước qua chỗ Lý Minh Triết đành phải giả bộ cầm một chiếc cốc lấy nước.

“Lâm tiểu thư” Lý Minh Triết mở miệng trước “Chiều nay đưa đơn từ chức đến cho tôi.”

Lâm Nghiên ngây ra “Cái gì?”

Lý Minh Triết “hừm” một tiếng lạnh lùng, đưa tay kéo Đậu Đậu đang đứng ngây ra ánh mặt giận dữ “Ngây ra cái gì mau quay về tiếp khách, lão tổng của Long Thị đến rồi.”

Ồ đúng rồi, Đậu Đậu đã nhớ ra hôm nay có buổi gặp với tổng giám đốc của Long Thị, liền vội vội vàng vàng bưng cà phê vào phòng khách.

Hùng Đậu Đậu vừa đi Lâm Nghiên mới hoảng loạn tố khổ “Tổng giám đốc, không phải tôi cố ý đâu, tất… tất cả đều là do Đậu Đậu tự nói đó!”

Người con gái thông minh không biết được rằng đã phạm phải sai lầm lại còn đổ vấy cho người khác đó là hành động rất vô sỉ không, không chỉ không khiến cho người khác nảy sinh sự thông cảm, trái lại còn khiến cho người ta có ác cảm rất sâu đậm.

“Thật không?” Lý Minh Triết cười nhạt “Hóa ra tôi chính là lão! trai! già! “trong miệng” cô ấy”

Lúc này Lâm Nghiên mới vỡ lẽ, hóa ra chiếc váy đó là do tổng giám đốc mua, bi đát hơn nữa là lại để cho tổng giám đốc nghe thấy toàn bộ nội dung của cuộc nói chuyện, lần này đen đủi rồi, bị bắt quả tang rồi.

 

Đậu Đậu bưng café vào phòng khách, gõ cửa nhè nhẹ rồi mới bước vào “Chào ngài”

Lão tổng của tập đoàn Long Thị – Châu Long Phát đang đứng bên cửa sổ ngắm cảnh, nghe thấy tiếng người mới từ từ quay lại, chỉ nhìn thấy một cô gái mặc chiếc váy màu hồng nhạt đẹp như một chú bướm mới nở đang tiến lại chỗ của mình, giọng nói trong trẻo thanh khiết như tiếng suối chảy trong khe núi “Café của ngài.”

Châu Long Phát khẽ mỉm cười “Cảm ơn, nhưng tôi uống trà, cô có thể giúp tôi pha một cốc không?”

Rất ít gặp vị tổng giám đốc nào lại thích uống trà, bình thường họ rất bận, bận rộn đến mức tinh lực không đủ không thể không uống café để cho tỉnh táo, Đậu Đậu ngẩng đầu đánh giá thật kĩ vị tổng giám đốc trẻ tuổi nghe nói là tay trắng lập nghiệp này.

Tuổi khoảng trên dưới 30, mặt toát lên vẻ trầm ẩn già dặn, khóe mắt lộ ra mấy vết chân chim nhạt cho thấy đã phải đương đầu với gian nan trong  thiên hạ, trong ánh mắt tang thương có ẩn chứa những gì thì không thể đoán được, nhưng ôn hòa vô hại. Tuy anh ta chính là vị tổng giám đốc có tài sản hơn chục tỷ mà tổng giám đốc đã đề cập đến, nhưng lại không có một chút khí thế bức ép người nào, trái lại lại khiến người ta có cảm giác thân thiết, trong bão táp thương trường giữ được khí chất ôn hòa và thanh sạch như vậy là vô cùng khó.

“Ồ, vâng à,” Đậu Đậu đưa khay ôm vào trong lòng, nhún nhún người “Xin ngài đợi một chút.”

Khi Đậu Đậu pha xong cốc trà Long Tỉnh thượng hạng bước vào, Lý Minh Triết đã bàn đến vấn đề giá cả với Châu Long Phát, đang chìm đắm trong việc đàm phán mặc cả giá, Lý Minh Triết vẫn toát ra khí thế chế ngự người khác, bá đạo mà tinh anh, nhưng Châu Long Phát vẫn như vậy, nụ cười nhẹ nhàng nhưng lại không có chút gì như sẽ lùi bước.

Đậu Đậu nhẹ nhàng đặt cốc trà xuống cạnh tay của Châu Long Phát, anh ta phát hiện ra, ngừng lại một chút, nở một nụ cười ấm áp “Cảm ơn.”

“Ấy… không cần khách sáo.”

Đậu Đậu đi như chạy chốn ra khỏi phòng khách, ánh mắt đó của Châu Long Phát như hang động tối đen vậy, vô cùng sâu, nếu như nhìn thẳng vào sẽ phát hiện ra nó có một loại sức hấp dẫn khiến cho người ta khó cưỡng lại được, sự ấm áp đó khiến cho người ta không tự chủ được mà muốn dựa dẫm vào đó, trong vô hình chung càng tăng cường thêm sức hấp dẫn của người đàn ông đó.

Đây là người như thế nào nhỉ, mới 30 tuổi từ tầng thấp nhất của xã hội mà đã leo lên được tầng cao nhất.

Cả buổi sáng hai người bọn họ ngồi trong phòng tiếp khách, buổi trưa Lý Minh Triết bảo Đậu Đậu đặt phòng ở nhà hàng, phòng cho 4 người, Lý Minh Triết dẫn trợ lý ra ngoài dùng cơm với Châu Long Phát và trợ lý.

Đậu Đậu không cần đi tiếp khách với Lý Minh Triết thế là cầm thẻ cơm xuống lầu ăn cơm.

Thật chẳng ngờ Lý Vũ Hiên cũng đang lên lầu, hai người họ ở cách nhau một tầng, Đậu Đậu đang xuống lầu, Lý Vũ Hiên rõ ràng là đang lên lầu tìm cô, Đậu Đậu chẳng còn cách nào đứng ở trên cầu thang, trong mắt đều là màu hồng nhạt, Lý Vũ Hiên tối qua chạy đi mua đồ cho cô chắc chắn là vì lo lắng cô bị Lâm Nghiên đem ra làm trò cười, thế nhưng mình lại mặc váy do người khác mua cho.

Chắc chắn anh ta rất thất vọng, rất tức giận…

Lý Vũ Hiên đi đến bên cạnh Đậu Đậu, đứng dưới hai bậc cầu thang, Đậu Đậu cúi đầu vừa đúng tầm ngang với mắt Lý Vũ Hiên, Đậu Đậu day dứt rất lâu mới khẽ giải thích “… Xin lỗi.”

Lý Vũ Hiên đột nhiên cất tiếng cười, đưa tay vỗ vỗ vào đầu Đậu Đậu “Xin lỗi cái gì mà xin lỗi chứ, cô trở nên xinh đẹp là được rồi, váy của anh tôi mua cũng rất đẹp, Đậu Đậu cô giống như là công chúa nhỏ ý.”

“Hồ Ly…” Đậu Đậu nói “ngày mai tôi sẽ mặc chiếc váy anh tặng được không?”

Lý Vũ Hiên cười, cặp mắt cong cong “Được”

Hai người cùng xuống lầu ăn cơm, Lý Vũ Hiên nói cơm trong nhà ăn rất khó ăn, thế là kéo Đậu Đậu đến một nhà hàng bên ngoài, hai người gọi một bàn thịt gà lớn rất thơm rất cay.

Mắt Đậu Đậu lập tức mở to, chỉ vào chỗ gà hỏi Lý Vũ Hiên “Sao anh biết tôi thích ăn cay?”

Lý Vũ Hiên nghiêng đầu nhìn Đậu Đậu, giơ tay cốc cốc vào đầu cô “Phương bắc có người đẹp nào mà lại không thích ăn cay chứ, nhưng mà Đậu Đậu, cô thích ăn cay như vậy mà sao da vẫn đẹp thế, thực là khiến cho người khác rất đố kị đó ~”

Hùng Đậu Đậu dẩu môi làm mặt xấu với Lý Vũ Hiên.

Lý Vũ Hiên lại véo má cô, Đậu Đậu vội cúi gằm đầu ăn gà, rất cay, rất thơm, rất rất ngon, Đậu Đậu ăn đến mức dầu ăn dính đầy miệng, cay đến mức không ngừng uống nước, thế nhưng vẫn không cưỡng lại được ăn hết miếng này đến miếng khác đến hết.

Lý Vũ Hiên chỉ ăn có một miếng đã thấy cay xè, nhưng ăn rồi lại ăn thì lưỡi tê cứng trong miệng tràn ngập hương thơm của thịt gà trống, càng ăn càng mê, chẳng mấy chốc cả một đĩa gà lớn đã chẳng còn gì.

Lý Vũ Hiên gọi nhân viên phục vụ đến, chớp chớp mắt “Tiểu thư, cho thêm hai xuất mì.”

Cô nhân viên phục vụ ngẩn ra mặt đỏ ửng chạy đi.

Lý Vũ Hiên nheo mắt cười vô cùng phong tình với Đậu Đậu, “Thấy chưa,  sức hấp dẫn của chúng ta thực là vô song.”

Đậu Đậu chỉ chỉ vào khóe miệng của Lý Vũ Hiên cười lớn “ Ha ha ha, Hồ Ly, môi của anh… Giống như miếng lạp xưởng trên mặt vậy… ha ha ha…”

Lý Vũ Hiên sờ sờ lên môi, hình như môi đã phồng lên rất to, không kìm được tức giận, quay đầu nhìn miệng Đậu Đậu, không nhịn được cười sặc sụa “Đậu Đậu, miệng của cô cũng như là bị người ta gặm cả đêm vậy, he he he.”

So sánh hạ lưu, Hùng Đậu Đậu ‘hừm’ một tiếng, cúi đầu ăn gà.

Lý Vũ Hiên đón lấy hai phần mỳ đã được đun chín, trộn vào với chỗ nước sốt gà còn thừa, cùng với một bát lớn ớt và khoai tây sắt miếng, những sợi mỳ trắng màu gạo thoắt cái cho thêm dầu màu tương sáng bóng nhìn vô cùng ngon miệng.

Đậu Đậu giơ đũa muốn gắp, Lý Vũ Hiên vội vàng đẩy bát mỳ ra xa “Không cho ăn, trừ phi….”

“Trừ phi làm sao?”

Lý Vũ Hiên chớp chớp mắt “Trừ phi cô cười một cái.”

Đậu Đậu chẳng biết nói gì chỉ có thể cười hề hề với Lý Vũ Hiên một cái, lúc đó Lý Vũ Hiên bỏ qua, hai người tranh cướp nhau đến là ồn ào, sau đó còn gọi thêm một suất mỳ nữa ăn hết mới thôi.

Buổi chiều Lý Minh Triết đưa Châu Long Phát đi khảo sát công trình, Đậu Đậu nhàn rỗi vô vị gọi điện thoại cho Điền Tĩnh, Điền Tĩnh với thầy giáo Văn nhà cô ấy dạo này tiến triển không tốt lắm, chủ yếu là vì hai vị phụ huynh nhà cô quyết định giám sát chặt, mỗi ngày đi làm tan ca đều gọi điện kiểm tra khiến cho hai người họ sắp một tuần rồi chưa gặp được nhau.

“Tiểu Tĩnh, hay là cậu nói chuyện này với bố mẹ cậu đi?”

“Chẳng tác dụng đâu, bố mẹ mình chẳng đời nào đồng ý đâu, mấy ngày nay lại tìm mấy đối tượng bắt mình đi xem mặt, chán đến chết đi được, đúng rồi Đậu Đậu, ngày mai cậu lại đi xem mặt cùng mình nhé, vẫn như cũ, chẳng cần biết cậu dùng biện pháp gì miễn là làm cho người đó ghét mình là được.”

Đậu Đậu nhăn nhó mặt mày “Tĩnh à, cậu vẫn muốn mình bị trời phạt à?”

Điền Tĩnh ngừng lại một chút, rồi đột nhiên cất cao chất giọng “Đúng rồi Đậu, bây giờ cậu ở đâu, mình đi thăm cậu nhé!”

Đậu Đậu liên tiếp xua tay “Tốt nhất cậu đừng đến, mình bây giờ đang ở… Hụ hụ, ở nhà của người đó…”

“Nhà của Lý Minh Triết?!”

Đậu Đậu bịt ống nghe điện thoại lại, nhìn khắp bốn phía xem có ai để ý đến bên này không “Này, cậu nhỏ tiếng chút đi, đồng nghiệp của mình đều không biết, cho rằng mình ở cùng nhà với em trai anh ấy, thực ra thì hai anh em họ sống cùng nhau…”

Điền Tĩnh gào lên một tiếng “Em trai anh ta, chính là mỹ nam người hoa nổi tiếng toàn cầu Lý Vũ Hiên đúng không?!”

Nổi tiếng toàn cầu… hóa ra nói hại nước hại dân chính là cái con Hồ Ly họ Lý này… Rùng mình…

Đậu Đậu sầm mặt “chính hắn”

“Oa oa, hai người ở cùng nhau, đã thơm nhau chưa, đã hôn chưa…”

“Dừng!”

“Đậu Đậu, không phải mình nói cậu, chúng mình tuy không phải là nhi nữ giang hồ nhưng nhất định cũng phải chủ động một chút, cậu chắc là không biết Lý Vũ Hiên anh ta đi đến đâu cũng có thể mê hoặc cả đám người bận luận là nam hay nữ, những bạn gái anh ta đã qua lại có thể tổ chức cả một thế vận hội ý chứ, bảo bối thượng hạng thế này ở ngay trước mặt làm sao cậu có thể không để ý, nhanh lên, tiến lên, lên tiếng cho người Trung Quốc chúng ta, tóm anh ra lại!”

Hùng Đậu Đậu: @#%$@…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+