Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ông Xã Thật Cool – Chương 47 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 47: ĂN SẠCH (18+)

 

Sự thực đã chứng mình đàn ông không bao giờ kìm chế được khi bị khiêu gợi, đặc biệt là loại trai tơ chưa từng có kinh nghiệm gì.

Đậu Đậu nhà người ta chỉ là tùy tùy tiện tiện cởi đồ, con quay lưng vào anh ấy cởi nữa, thế mà có người nào đó đã kích động không giữ nổi mình, kéo người ta vào ôm đến rõ là chặt, Đậu Đậu chỉ là cố vùng vẫy thoát ra một chút, chưa chạm vào bất cứ cái gì cả, người nào đó thiếu chút nữa đã cởi sạch khuy áo sơ mi của mình ra.

Đúng là sức kìm chế kém cỏi, đứng trước mặt người con gái mà mình yêu quý, tất cả biến thành phân chó hết.

Đừng có nhìn Lý Minh Triết đã sống 28 năm trời, nhưng đối với những chuyện hạn chế này thì chẳng có kinh nghiệm gì, ôm người ta trong lòng thở hộc hộc nhưng chẳng biết làm gì cả, trong đầu cảm thấy trống không, những lí luận và kiến thức đã từng tiếp xúc trước đây đều quên sạch sẽ hết, ngay đến bản năng cũng chẳng biết điều khiển, chỉ khó khăn kìm chế bản thân mình dùng lực ôm chặt cô gái nhỏ bé mềm mại vào trong lòng mình.

“Ừm…”

Đậu Đậu bị ôm chặt đến mức đau khắp người, cau mày lại cố gắng vùng vẫy thoát ra, nhưng một cô gái say rượu làm sao có thể thắng được một người đàn ông cao lớn khỏe mạnh chứ, hoàn toàn không có sức phản kháng nào, Đậu Đậu thở phì phì mấy hơi, mắt không mở nổi ra nữa há miệng cắn một cái.

Cắn đúng vào chỗ thật sự cần cắn, cắn một cái lên cổ Lý Minh Triết.

Lý Minh Triết thở ra một hơi lạnh, toàn thân rung động kịch liệt, những kiến thức và lí luận đã học đột ngột trỗi dậy trong não, cấp thiết bao phủ lấy cái miệng nhỏ kia dùng lực mút lấy mút để, không đủ, vẫn không đủ, cơ thể cô ấy, làm mình hoàn toàn mê loạn rồi, giống như có sức quyến rũ vậy.

“Em có thích anh không?”

Đậu Đậu rất không thoải mái đẩy thân người ra, càu nhàu “Anh… ai vậy?”

Lý Minh Triết:…! !

Em lúc nào cũng thách thức cực hạn của anh, anh phải trừng phạt em.

Lý Minh Triết cởi bỏ nốt phần y phục cuối cùng trên người Đậu Đậu, nói thật lòng, đây cũng là lần đầu tiên tổng giám đốc Lý thực hành trên thực tiễn, nói không cẳng thẳng đương nhiên là không thể rồi, may mà ai đó đã say khướt rồi nên cũng tiết kiệm được cho người ta không ít việc, nhìn thấy bàn tay hơi run run của tổng giám đốc Lý, và mồ hôi túa ra đầy mặt do căng thẳng.

Cửa vào… ở đâu nhỉ… (Tác giả: tôi toát mồ hôi đầm đìa rồi)

Nhưng mà, rốt cuộc vẫn là người có kiến thức lí luận phong phú, chẳng mất nhiều thời gian tổng giám đốc Lý đã tìm được chỗ rồi, ướt át, ấm nóng, rất lạ lẫm rất * * rất kích thích tim, tay càng run hơn nữa, mồ hôi chảy ra càng nhiều, giọng nói khản đặc không thành tiếng nữa “Hùng Đậu Đậu, em có thích Lý Minh Triết không?”

Đậu Đậu ngọ ngậy thân người, đầu lưỡi rụt lại “… Ừm, tổng giám đốc à… thích…”

Thích?! !

Trong lòng Lý Minh Triết rất mừng, ôm chặt cái vai tròn ướt át của cô không nói lời nào, sự vui mừng tràn ngập khắp trái tim dường như đang dâng trào lên não, mà vật bên dưới cũng kích động thâm nhập vào đầu vào não, nước miếng chảy ra.

Không thể nhịn được nữa, muốn cô ấy, muốn ngay bây giờ, khiến cho cô ấy thuộc về mình, ai cũng không được thèm muốn cô ấy nữa, cô ấy là của mình, của một mình mình!

Tổng giám đốc Lý chân tay tê dại khác thường cởi hết đồ của mình ra, run run rẩy rẩy tách cặp đùi mềm mại trắng nõn của Đậu Đậu ra, nơi nhạy cảm đó dường như hấp dẫn mình đến cực điểm, mắt Lý Minh Triết ngây dại, hô hấp có chút khó khăn.

Có vào không?

Chắc là vì cảm giác cặp đùi kia kẹp chặt một người thật không tốt, Đậu Đậu trở mình đổi một tư thế nằm thoải mái hơn, nhưng diễn ra ngay dưới ánh mắt đỏ rực lửa của Lý tổng giám đốc, hai cánh tay trắng mềm mại của cô duỗi ra, đầu gối và chân đung đưa qua lại, đó là sự mời gọi mình không nghi ngờ gì nữa, nhanh lên, nhanh chóng chiếm em đi, vào trong em đi, hãy yêu em đi…

Lý Minh Triết phát điên rồi, mắt rực máu lên kiềm chế một tiếng gầm lớn, khó khăn để khắc chế Đậu Đậu đang khuya loạn chân tay, ngón tay thâm nhập vào đúng chỗ, điều chỉnh lại tư thế, chầm chậm tiến vào.

“Đau…”

Mới vào được có một chút xíu, Đậu Đậu đã kẹp chặt hai chân lại vì đau quá, nhưng không biết là đầu gối lại ma sát vào eo của ai đó, càng ** thêm mạnh mẽ kịch liệt hơn, Lý Minh Triết thở dốc, mồ hôi chảy xuống ròng ròng, ngón tay bám chặt vào vai Đậu Đậu, từ từ tiếp tục cho cái vật cương cứng đâm vào sâu thêm,… chặt quá.”

“Đừng mà…”

Đau quá, Đậu Đậu nhăn mặt lại, chân tay khua khoắng giãy giụa lung tung.

Lý Minh Triết nhịn đến mức các huyết quản trong người đều sắp nổ tung rồi, không nhịn thêm nữa đi vào sâu hơn “Ngoan nào, thả lỏng một chút.”

“Hu hu… đau chết đi được…”

Lại vào sâu hơn một chút xíu nữa, Đậu Đậu không làm nữa, đau đến mức nước mắt đầy mặt, tay ôm chân đạp vùng vẫy, không động đậy còn tốt chút, vừa cử động Đậu Đậu không mở ra khiến con sói háo sắc càng không chịu được, suýt chút nữa thì súng cướp cò rồi, cánh tay Lý Minh Triết run run nâng người lên, thở hồng hộc rất lâu, mới miễn cưỡng khắc chết được **đang trào ra, mồ hôi trên lưng men theo thân người chảy xuống.

Cúi xuống nhè nhẹ hôn lên cặp mày đang nhăn lại của người con gái nhỏ, Lý Minh Triết kìm nén ** xuống khiến người phát cuồng lên, từ từ cok xát vào chỗ ban đầu, từng chút từng chút một tách cái nụ hoa chật khít kia ra, đợi đến lúc người bên dưới bớt vùng vẫy hơn mới từ từ đâm vào trong đó.

“Đừng mà… đừng mà… đau quá…”

“Ngoan nào, một lát sẽ hết thôi.”

Đậu Đậu lại bắt đầu giãy giụa, tổng giám đốc Lý cắn chặt răng nhịn thêm chút nữa rồi lại nhìn, cuối cùng cũng nhịn không nổi nữa, răng cắn sắp vỡ ra rồi, cô gái bên dưới cũng nhăn nhó mặt mũi, mồ hôi ướt sũng toàn thân, tổng giám đốc Lý cắn răng cắn lợi rất lâu, trong đầu đang ôm suy nghĩ ‘đau lâu không bằng đau nhanh, ấn chặt cô gái đang giãy giụa bên dưới lại, lấy lại khí thế.

Đâm một nhát vào đến đáy luôn.

“Á- –  – – -! ! !”

Đau đớn đến tột cùng, Đậu Đậu kêu ré lên một tiếng ai oán, rồi cắn cho người gây ra chuyện đó một cách cuồng loạn.

Vai Lý Minh Triết bị cắn. Nhưng dường như chẳng cảm thấy gì cả, mắt không rời được cái chỗ gắn chặt hai người lại với nhau bên dưới, thật sự đã vào rồi, toàn bộ đã vào trong rồi, rất nóng, rất chặt, nhịn đến mức vô cùng khó chịu, chỗ bị bao kín chặt đó truyền đến một luồng điện khoái lạc khiến cho người ta tê buốt đến chết đi được, ánh sáng trắng khẽ lóe lên trước mắt.

Không thể nhịn được nữa rồi, không thể nhịn được thêm nữa, Đậu Đậu, tha thứ cho anh nhé, anh sẽ cố gắng dịu dàng hết mức, em đáng yêu như vậy, tất cả những gì của em đều khiến anh yêu đến phát điên phát cuồng,  đừng có rời xa anh nữa, cũng đừng có quan hệ mờ ám không rõ ràng với những người đàn ông khác nữa, bắt đầu từ bây giờ, em chỉ thuộc về một mình Lý Minh Triết anh, em là của anh, Đậu Đậu, nghe lời đi, đừng khóc nữa, để cho anh được yêu em thật nhiều nào.

Tiếng khóc từ từ bị nhấn chìm xuống bên dưới, chặt đến mức gần như chẳng thể động cựa được, từ từ cử động, cái cảm giác tràn ngập niềm vui đến quên trời quên đất trào dâng mãnh liệt, run rẩy như sắp chết đến nơi vậy.

Tốc độ chầm chậm gia tăng, trước mắt như có nghìn đóa hoa đang đua nở vậy, khiến cho khát vọng sâu thẳm nhất của con người hóa thân thành thứ thú tính hung mãnh.

“Á he he… Đậu Đậu… anh yêu em…”

“Hu hu hu… đau chết đi được…”

“Anh muốn cưới em.”

“… Đau… ra đi… hu hu… đừng mà… hu hu…”

Chẳng mấy chốc sau, tổng giám đốc Lý chẳng có bất kì chút kinh nghiệm nào ôm chặt lấy Đậu Đậu đang khóc bộ dạng chẳng ra làm sao run rẩy phun trào trong cơ thể cô, toàn thân ướt sũng mồ hôi, thở hồng hộc như trâu, vật đang vùi sâu trong thân thể cô nào đã bao giờ được trải qua một bữa thịnh tiệc như thế này nên gia sức phóng ra, Lý Minh Triết rút quân một lúc lâu mới bình tĩnh lại được, ép xuống cặp mắt vô hồn của Đậu Đậu tận hưởng nốt những dư vị còn đọng lại.

Đậu Đậu khóc lóc khóc lóc, mệt đến mức ngủ thiếp đi.

Rất lâu sau Lý Minh triết mới từ từ khôi phục lại, lau lau chỗ mồ hôi đang túa ra như mưa, nhẹ nhàng hôn những giọt mồ hôi còn đọng trên mặt cô, dùng đỉnh mũi chạm vào cái đỉnh mũi mềm mại của cô “Đậu Đậu, anh yêu em, sau này em chính là Lý phu nhân rồi.”

Lý phu nhân, Lý tổng giám đốc tự cười với mình, khóe miệng khẽ cong lên để lộ ra khuôn mặt đẹp đẽ tràn đầy vẻ hạnh phúc, nhưng mà, Lý tổng giám đốc vỗ vỗ ngực mình, cảm thấy may mắn là hôm nay Đậu Đậu không nhìn thấy toàn cục, nếu không… mất mặt chết mất…

Đậu Đậu ngủ rất không thoải mái (Ai mà phải kẹp cả một người nào đó giữa hai chân thì làm sao mà thoải mái được!), Lý Minh Triết âu yếm giúp cô vuốt lại mái tóc, rồi lại nhẹ nhành hôn lên khắp giương mặt cô, cắn khẽ xuống cái đỉnh mũi đang phập phồng của cô “Cái đồ này, lúc nào cũng khiến anh tức giận.”

Đậu Đậu càu nhàu một tiếng, hai chân vô ý thức đạp xuống mấy cái.

Mọi người đều biết người nào đó có tư thế ngủ rất khó coi, thích lăn qua lăn lại duỗi tay đạp chân, bình thường cố gắng nhịn thì có thể nhịn được, nhưng Lý Minh Triết vừa mới trải qua chuyện kia thật khó giữ được mình, hai con ngươi đều xanh rồi, bộ phận vừa rồi suýt chút nữa thì bị cướp cò bây giờ như được khí huyết lại lần nữa dâng trào ngùn ngụt.

“Thêm một lần nữa, được không em?”

Lý tổng giám đốc cổ họng đã khản đặc khẩn cầu Đậu Đậu lúc này đã ngủ say đến mức hoàn toàn chẳng biết đang diễn ra chuyện gì nữa, hôn nhẹ nhàng lên bờ mi hơi run run của cô.

Đậu Đậu “ Ư ư… ư ư…”

Đã không cự tuyệt thì chính là mặc nhận, Lý tổng giám đốc tự lừa mình như vậy, khó mà cưỡng lại được với khoái cảm càng lúc càng mãnh liệt, ôm chặt lấy Đậu Đậu khoan khoái nhích dần vào, trong lúc đó có vài lần vô ý đã làm Đậu Đậu đau đớn đến phát cuồng lên rồi cắn rất mạnh ba, bốn… năm, sáu, bảy, tấm miếng…

 

Ngày hôm sau, khi Đậu Đậu mở mắt ra toàn thân đau nhức còn mình thì nằm trong cái đám lộn xộn như cái ổ, rõ ràng cảm thấy có cái gì đó không đúng.

Đau quá…

Càng không đúng nữa là, mình chẳng mặc cái gì cả!

Càng càng kinh ngạc hơn là, một cách tay rõ ràng là tay đàn ông, đang duỗi từ phía đằng sau đến, bao trọn lấy một bên ngực mình như một lẽ đương nhiên!

Đây là tình huống gì vậy? (Đậu Đậu rút ngực về…)

Không đợi cho các tế bào phần lớn đã chết trong não Đậu Đậu kịp khởi động lại, Lý Minh Triết liền đưa cái đầu rối như tổ quạ đến, lại cọòn chạm vô số lần vào giữa cái bộ phận rất không nên rất không nên chạm vào, cúi đầu hôn chùn chụt cô gái đang ngây ra, dịu dàng hỏi “Dậy rồi à, còn đau không, nếu như đau quá anh đi gọi bác sĩ.”

Đậu Đậu:…! ! !

Mắt anh ấy thâm quầng, sắc mặt tiều tụy (Vốn dĩ muốn làm lần thứ 3, nhưng thương xót cho cơ thể của người nào đó nên lại không đành lòng, cứ luôn nhịn cho đến lúc gần sáng mới ngủ được…) cũng chẳng mặc chút đồ nào giống mình, đến nội y cũng chẳng có, bởi vì vừa rồi khi Đậu Đậu bị chuyển mình, mông đang loạng quạng (tàn dư của việc bị Lý Tiểu lỗi cạo lông) chạm phải cái chỗ nóng nóng đó, còn bị cái vật nóng bỏng cứng cứng chọc chọc mấy lần… khụ khụ… chuyển đề tài thôi.

Đậu Đậu thật sự có suy nghĩ muốn đập vào đâu đó cho mình hôn mê đi.

Phần cánh tay và vai Lý Minh Triết để lộ ra khỏi chăn còn những vết răng cắn rõ rất khả nghi, những vết cắn tròn tròn rất có thứ tự, bốn vết bên phải, bốn vết bên trái, sau lưng cũng đều là vết bấm móng tay, có những chỗ còn gỉ cả máu ra, thương tích khá thẳm, có chút cho thấy như bị cưỡng bức vậy, nhưng trọng điểm là, hai người tại sao đều không mặc gì!!

Hơn nữa, tại sao hai người lại cùng đắp một cái chăn! ! !

Còn nữa, tại sao sao khi tay anh ấy chuyển qua người mình, lướt từ trên ngực xuống dưới mông lại tự nhiên đến vậy! ! ! !

Bất kì ai sau khi hôn mê và tàn phế não cũng không thể không nhìn cái cục diện như thế này.

Lý Minh Triết ngáp dài một cái, dường như rất mệt, thấy Đậu Đậu mở to mắt kinh ngạc nhìn mình, trong lòng thầm nói mở mắt to như vậy nhìn mình làm gì cơ chứ thật là mất tự nhiên, đáng nhẽ ra bây giờ em phải e thẹn nép vào lòng anh mới đúng chứ, nếu như nói vài câu làm nũng kiểu như ‘Ghét anh quá làm người ra đau chết đi được’, vậy càng giống với hoàn cảnh chứ.

Lý tổng giám đốc ra hiệu rất lâu, nhưng mắt Đậu Đậu càng lúc càng mở to, lòng trắng sắp rơi cả ra ngoài rồi.

Lý Minh Triết có chút ngượng ngùng, mặt lạnh nhìn vào mắt cô nói “Tối qua em uống say.”

Ngữ khí cường điệu.

Đậu Đậu:… (Liên quan gì đến chuyện uống rượu say chứ?)

Lý Minh Triết nhướn mi lên, ho mấy cái, cảm thấy mình nhân lúc người ta say chẳng còn viết gì làm những chuyện không có đạo đức, không có nhân tính, không có lý trí như thế này rồi lại như thế kia mà nói ra thì thật là mất mặt, thật không phù hợp chút nào đối với hình tượng bình tĩnh kiên định của anh, thế là mới mặt dầy đem toàn bộ trách nhiệm đẩy cho cô “Anh đưa em vào phòng, em… khụ khụ, đứng trước mặt anh cởi quần áo, tóm chặt anh không chịu bỏ ra, anh thừa nhận, khả năng tự kìm chết của anh không cao, không khắc chế được…”

Đậu Đậu: ! ! ! !  ! !

Lý Minh Triết mặt cũng đỏ hồng lên “Hùng Đậu Đậu, em đã là người của anh rồi, sau này phải giữ mình một chút, không được một mình ra ngoài với người đàn ông khác, chuyện ở phòng nhân sự anh sẽ nói với họ, đợi em… khụ khụ, cơ thể em khỏe rồi thì quay lại đi làm.”

Đậu Đậu: !! ! ! ! ! ! ! !  ! ! ! ! ! ! !

Nói chuyện mặt của Lý tổng giám đốc lại đỏ hơn lên, sắp thành tím rồi “… Hôm qua anh tức giận quá, anh thành thật xin lỗi em, hi vọng em có thể tha thứ cho anh.”

Đậu Đậu: ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !  ! ! ! ! !! !  ! ! ! !  !

Lý Minh Triết thấy người ta không phản ứng gì, mềm mà vẫn chưa quyết định được thì cứng một chút vậy, trưng bộ mặt hằm hằm giận dữ nói “Chẳng cần biết em có đồng ý hay không, chuyện đã xảy ra rồi, anh sẽ có trách nhiệm với em, chuyện của ông nội em không cần phải lo lắng, chỉ cần làm tốt chức phận Lý phu nhân của em, anh sẽ chăm sóc em thật tốt.”

Đậu Đậu: …  (Trên thực tế, nắm chặt rồi)

Lý tổng giám đốc bình thường nói chuyện đều giữ cái vẻ lạnh băng băng giờ bỗng nhiên lại hoang mang thế này, trong đôi mắt của người đối diện có gì đó bối rồi nói năng chẳng có thứ tự, lắp ba lắp bắp, cố tỏ ra uy, bàn tay đặt ở trên mông lén lút ấn xuống, ấn chặt các đầu ngón tay, bàn tay đầy là mồ hôi lạnh.

“Tối qua đã làm em đau… anh… khụ khụ… sau này sẽ ‘cải tiến’…”

Đậu Đậu:…

Đầu óc Đậu Đậu vô ý thức cảm giác thử phía bên dưới, cảm giác bị đau đớn lập tức sống dậy, oa… đau quá… cứ như bị cắt ra thành từng đoạn vậy… đau đến mức khiến cho người ta muốn ôm đầu mà rên rỉ kêu gào…

Lẽ nào ra… thật sự… không phải chứ…

Trời ơi! !  ! ! ! ! ! !  ! ! ! ! ! ! ! ! … ! !  ! ! ! ! ! ! ! !  !  ! ! ! ! ! !

Lý Minh Triết nói liền một tràng dài, nhưng Đậu Đậu chẳng có chút phản ứng nào, vẫn giữ nguyên vẻ kinh hãi như gặp quỷ vậy, dĩ bất biến ứng vạn biến là tuyệt chiêu của Lý Minh Triết, nhưng người ta không động đậy, trong lòng Lý Minh Triết hết cách rồi, sống đã lâu như thế này, Lý Minh Triết lúc nào cũng tràn đầy lòng tự tin, chí khí phong độ, thật không ngờ trong cái lúc như thế này lại bị một cô gái nhỏ nhìn cho đến mức phát hoảng, cũng đúng, vốn dĩ đã không có lý.

“Đậu Đậu, em không được giả vờ ngốc nghếch nữa, em nhớ cho kỹ, Lý Minh Triết anh là người đàn ông của em, là chồng của em!”

Lý Minh Triết thực sự là chẳng có mặt mũi nào để đối diện với cặp mắt ngây ngây đau đớn đó, mới cứng rắn hạ cái tuyên ngôn gọi là ‘cầu hôn’, vội vã cúi đầu từ từ nhỏm dậy, mặc quần áo vào rồi đi ra khỏi phòng “Em ở nhà nghỉ ngơi, anh sẽ bảo người mang cơm đến cho em.”

 

Ngộ nhỡ cô ấy tức giận đoạn tuyệt với mình…

Lý Minh Triết nóng vội điều khiển vô lăng, bước hụt một bước hối hận nghìn năm, thật sự không nên làm những chuyện như vậy khi cô ấy không tỉnh táo… mặc kệ đi, mặc kệ cô ấy có đồng ý hay không, cứ đi lấy giấy đăng kí kết hôn đã rồi tính.

Lý Minh Triếy đâu có ngờ rằng mình vừa đi được một bước, Đậu Đậu liền nhảy ngay xuống giường, mặc kệ cơn đau mỏi khắp người, thu dọn đồ đạc nhanh như chớp rồi hỏa tốc chạy đến bến tàu hỏa, trong trạng thái bấn loạn mua luôn một chiếc vé rồi nhảy lên tàu bỏ đi.

Lý Minh Triết vừa đến lầu dưới của công ty đứng 5 phút thì đột nhiên tỉnh ngộ ra, lại quay lại xe lái nhanh như bay về nhà.

Không được, mình không được để cô ấy ở nhà một mình, Đậu Đậu, em là vợ của anh, từ sáng đến bây giờ em chẳng nói một câu nào là làm sao chứ, muốn đánh muốn mắng thì tùy em, anh thừa nhận anh có chút bỉ ổi (chút thôi sao?), nhưng em không được dùng ánh mắt xa lạ đó để nhìn anh, anh phải đi chăm sóc em, cô gái ngốc nghếch thích chạy trốn hiện thực như em, không được bỏ đi đấy…

Lý Minh Triết càng nghĩ càng thấy hoảng hốt, vừa rồi sao lại bỏ đi, để cô ấy phải đối mặt một mình…

Xe chạy về biệt thự với tốc độ nhanh như đĩa bay.

Lý Minh Triết vội vội vàng vàng chạy vào biệt thự tìm một vòng, nhưng chỉ thấy mỗi mình con Đá chơi ở dưới lầu, trong nhà chẳng có người nào cả, Lý Vũ Hiên, Lý Tiểu Lỗi cả đêm không về, mà nửa giờ trước Đậu Đậu vợ của mình còn ngồi trên giường ôm chăn ngây ra ngốc ngếch, sao giờ đã chẳng thấy đâu?

Lý Minh Triết lo lắng gọi điện vào máy của cô, tiếng chuông điện thoại vang lên từ chỗ đống quần áo dưới sàn nhà.

Không mang điện thoại, không biết người đi đâu, Lý Minh Triết lo lắng vô cùng, đột nhiên chú ý đến tủ quần áo của Đậu Đậu thấy quần áo bị vứt bừa bãi dưới đất, thiếu đến hơn nửa, túi hành lý cũng không thấy đâu.

Chạy rồi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+