Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Paradise-11 năm chờ – Chương 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Meredith nôn nao nhìn bóng mình trong kiếng trong khi bà Ellis thụt lùi lại, gật đầu tán thưởng. Tuần rồi khi bà Ellis và cô đi mua sắm, chiếc áo đầm nhung dường như có màu topa rực rỡ . Tối nay thì nó nhìn như là màu nâu ánh, và đôi giày của cô đã nhuộm cùng màu với đôi gót ngắn và dày . Bà Ellis thích những gì nhìn đoan trang, Meredith biết rõ; hơn thế nữa, bà và Meredith cả hai đều bị cha cô chi phối trong việc nên chọn một chiếc áo “thích hợp cho một cô gái ở lứa tuổi của Meredith và đang trưởng thành.” Họ đã mua về ba chiếc áo đầm để cha cô xét duyệt, và đây là chiếc áo duy nhất mà ông đã không cảm thấy là quá “trần trụi” hay là quá “mong manh”. 

Chuyện duy nhất về bề ngoài của cô đã làm cho Meredith thật không ngờ là chuyện mái tóc của cô . Bình thường thì cô xõa nó qua vai, rẽ ở trước với một chiếc kẹp tóc ngay ở trên vành tai, nhưng lời khuyên của Lisa đã khiến cô cần có một kiểu tóc già dặn hơn. Tối nay cô đã thúc giục bà Ellis bới nó lên thành một cuộn tóc loăn xoăn ngay trên đỉnh đầu với những lọn nhỏ rũ xuống ở hai bên mang tai, và Meredith đã nghĩ là kiểu tóc này nhìn rất tuyệt. 

“Meredith” cha cô nói, đi vào phòng của cô, đang lật những tấm vé xem kịch trong tay, “Park Reynolds cần thêm hai tấm vé xem Rigoletto, và bố đã bảo với ông ấy là ông ấy có thể dùng vé của chúng ta . Con có thể đưa cho Parker tối nay, khi con …” Ông nhìn lên, mắt ông tập trung trên người cô, và cằn nhằn. “Con đã làm gì với mái tóc của mình thế ?” ông thét lên. 

“Con nghĩ là tối nay con muốn bới nó lên .” 

“Bố thích kiểu tóc thường ngày của con hơn, Meredith.” Nhìn bà Ellis với vẻ không tán thành, ông nói ,”Khi bà đến làm việc cho tôi, tôi đã nghĩ là chúng ta đã hiểu là ngoài trách nhiệm của bà trong công việc của một người quản gia, bà còn phải giúp ý kiến cho con gái tôi về những chuyện của phái nữ khi cần thiết. Có phải kiểu tóc đó là ý kiến của …” 

“Con đã yêu cầu bà Ellis giúp con làm tóc kiểu này đấy, thưa bố,” Meredith cắt ngang khi mặt bà Ellis tái mét và bắt đầu run rẩy . 

“Vậy thì con phải nên nghe theo ý kiến của bà ấy,” Philip nói,”thay vì yêu cầu bà ấy làm những chuyện mà con muốn bà ấy làm.” 

“Vâng, dĩ nhiên rồi,” Meredith nói . Cô ghét phải làm cho cha cô thất vọng hay làm cho ông bực bội . Ông làm cho cô cảm thấy giống như cô là người duy nhất chịu trách nhiệm với sự thành công hay thất bại của ông trong cả ngày hay cả buổi tối nếu như cô làm cho tâm trạng của ông tồi tệ . 

“Được, còn chưa trễ lắm” ông nhượng bộ, nhìn thấy Meredith tỏ vẻ ăn năn .”Bà Ellis có thể sửa lại tóc cho con trước khi con rời khỏi nhà . Bố mang đến cho con một món quà đây, con yêu . Một sợi dây chuyền,” ông nói thêm, rút ra một chiếc hộp nhung màu xanh lá cây từ túi áo .”Con có thể đeo nó tối nay … nó rất thích hợp với chiếc áo đầm của con .” Meredith đợi trong khi ông mở chiếc hộp, tưởng tượng là có lẽ là một sợi dây chuyền vàng hay là …”Đây là chuỗi ngọc trai của bà nội Bancroft của con,” ông nói, và cô phải cô che dấu sự căng thẳng trong khi ông lấy ra một chuỗi ngọc trai .”Xoay lại để bố đeo cho con.” 

Hai mươi phút sau, Meredith đứng trước tấm kiếng, cố gắng một cách dũng cảm để thuyết phục bản thân là cô nhìn rất xinh đẹp. Tóc cô đã được chải thẳng, kiểu con nít như cô thường để, nhưng chuỗi ngọc là cú nặng ký nhất. Bà nội của cô đã đeo nó gần như mỗi ngày khi bà còn sống, khi bà chết cũng đeo nó, và bây giờ nó nặng như chì trên bộ ngực chưa phát triển của Meredith. “Xin lỗi cô, cô chủ .” Giọng nói của người làm vang lên ngoài cánh cửa làm cho cô xoay người lại .”Có một cô Pontini ở dưới lầu nói là bạn cùng trường với cô .” 

Bị kẹt, Meredith ngồi xuống cạnh giường, nghĩ nát óc để tìm ra cách để giải quyết chuyện này, nhưng không có cách nào cả và cô hiểu rõ điều đó . “Làm ơn đưa bạn ấy lên đây .” 

Một phút sau Lisa bước vào phòng và nhìn xung quanh căn phòng giống như là cô đột nhiên phát hiện mình vừa lạc vào một hành tinh xa lạ .”Tớ đã thử gọi điện cho cậu,” cô nói, “nhưng điện thoại của cậu bận cả tiếng đồng hồ, vì thế tớ quyết định đến đây thử .” Dừng lại một lát, cô xoay người đánh nửa vòng tròn, quan sát mọi thứ .”Ai là chủ nhân của đống đá này vậy ?” 

Nếu vào một trường hợp khác, cách miêu tả căn nhà một cách bất kính như vậy sẽ làm cho Meredith cười . Bây giờ thì cô chỉ có thể nói bằng giọng điệu nhỏ nhẹ, và căng thẳng ,”Là bố của tớ .” 

Thái độ của Lisa rắn lại .”Tớ cũng đã đoán ra được khi người đàn ông mở cửa gọi cậu là cô Meredith cung kính giống như khi Cha Vickers gọi “Đức mẹ đồng trinh Mary vậy .” Xoay gót lại, Lisa bắt đầu đi về hướng cửa . 

“Lisa, đợi đã !” Meredith năn nỉ . 

“Cậu đã đuà xong. Ngày hôm nay quả thật là một ngày tuyệt diệu,” Lisa nói thêm với vẻ châm biếm, xoay người lại .”Đầu tiên là Mario đưa tớ đi chơi và muốn cởi áo quần tớ … và khi tớ đến nhà “người bạn” của tớ thì phát hiện ra là cô ấy đang lừa dối tớ .” 

“Không, tớ không có !” Meredith khóc .”Tớ đã để cho cậu nghĩ Fenwick – người tài xế của chúng tớ – là bố của tớ là vì tớ sợ sự thật sẽ xảy ra giữa hai chúng ta .” 

“Ồ, chắc chắn rồi . Được thôi,” Lisa độp lại với cái nhìn đầy khinh miệt không tin tưởng .”Những đứa con nhà giàu như cậu mà muốn làm bạn với một đứa nghèo hèn như tớ à . Tớ dám cá với cậu là tất cả đám bạn giàu có của cậu đang cười hỉ hả về chuyện mẹ tớ năn nỉ cậu ở lại ăn mì Ý với chúng tớ và …” 

“Dừng lại đi!” Meredith thốt lên .”Cậu không hiểu đâu ! Tớ thích bố mẹ của cậu, và tớ muốn xem cậu là bạn. Cậu có anh chị em, cô cậu và tất cả những thứ tớ luôn mơ ước . Chuyện gì đã làm cho cậu nghĩ là bởi vì tớ đang sống trong ngôi nhà buồn tẻ này thì mọi thứ tự nhiên trở nên tốt đẹp chứ ? Hãy nhìn xem nó đã ảnh hưởng cậu như thế nào ! Chỉ cần nhìn nó một cái là cậu không muốn dính líu gì đến tớ cả, và chuyện này luôn xảy ra ở trường bao lâu nay . Và để cho cậu biết thêm nhé,” cô kết thúc, “Tớ thích mì Ý lắm. Tớ thích những căn nhà giống như của cậu, nơi mà mọi người cùng nhau cười và la hét !” 

Cô nức nở khi sự giận dữ trên khuôn mặt Lisa nhường lối cho một nụ cười trêu chọc .”Cậu thích ồn ào à, phải không ?” 

Meredith cười yếu ớt .”Tớ nghĩ có lẽ là vậy .” 

“Vậy còn đám bạn nhà giàu của cậu thì sao ?” 

“Tớ không có ai cả . Ý tớ là tớ biết những đứa khác cùng tuổi, và thỉnh thoảng tớ cũng gặp bọn họ, nhưng tất cả bọn họ đều học cùng trường, và là bạn bè với nhau từ thuở nhỏ . Đối với họ, tớ là một người ngoài .. một người lập dị .” 

“Tại sao bố cậu lại cho cậu học ở St. Stephen’s vậy ?” 

“Ông ấy cho đó là một nơi tốt để rèn luyện tính cách. Bà nội của tớ và em bà đã từng học ở đó .” 

“Bố cậu dường như là một người rất kỳ lạ .” 

“Tớ cũng nghĩ vậy, nhưng ông ấy chỉ muốn tốt cho tớ thôi .” 

Lisa nhún vai, cố nói một cách tự nhiên .”Nếu vậy thì ông ấy cũng giống như những người cha khác .” Đó là một sự nhượng bộ, cố ý ám chỉ đến những người bình dân, và căn phòng trở nên im lặng. Ngăn cách bởi chiếc giường có giăng màn đời Louis XIV và một vực thẳm ngăn cách giữa giai cấp, hai cô gái thông minh này nhận thức được tất cả những điều khác biệt giữa họ và cả hai cùng cảm thấy vừa sự thất vọng vừa chán chường .”Tớ nghĩ là tớ nên về thì tốt hơn,” Lisa nói . 

Meredith lặng lẽ nhìn chiếc túi xách Lisa mang đến, rõ ràng là có ý định ngủ lại tối nay nếu mọi chuyện tốt đẹp. Cô đưa tay ra làm một cử chỉ thỉnh cầu ngấm ngầm, rồi bỏ tay xuống, biết là sẽ không có ích gì .”Tớ cũng sắp sửa đi rồi,” thay vào đó cô nói . 

“Chúc cậu có một đêm vui vẻ .” 

“Fenwick có thể đưa cậu về sau khi ông ấy chở tớ đến khách sạn.” 

“Tớ có thể đi xe buýt,” Lisa bắt đầu, nhưng lần đầu tiên cô thật sự nhìn thấy chiếc áo của Meredith, và cô kinh hãi thốt lên .”Ai lựa chiếc áo này cho cậu vậy – Helen Keller* à ? (*Helen Keller là một người câm điếc) Đó không phải là chiếc áo mà cậu sẽ mặc tối nay phải không ?” 

“Vâng. Cậu ghét nó lắm hả ?” 

“Cậu có muốn nghe lời thật lòng không ?” 

“Tớ không nghĩ vậy .” 

“Vậy thì cậu diễn tả chiếc áo này như thế nào ?” 

Meredith nhún vai, thái độ rất chán chường .”Lôi thôi lếch thếch quá phải không ?” 

Cắn chặt môi để khỏi cười, Lisa nhướng cặp chân mày lên .”Nếu cậu biết là nó rất xấu, thì tại sao cậu lại mua nó chứ ?” 

“Bố của tớ thích nó .” 

” Khiếu thẩm mỹ của bố cậu tệ hại thật .” 

“Cậu không nên dùng những từ như tệ hại,” Meredith nói nhỏ nhẹ, biết là Lisa đã nói đúng về chuyện cái áo rất xấu . “Những lời như thế làm cho cậu nghe có vẻ thô bạo và khô khan, và thật ra cậu không phải … thật đấy . Tớ không biết cách ăn mặc hay làm tóc, nhưng tớ tin là tớ biết rành về cách thức nói chuyện.” 

Lisa há hốc mồm nhìn cô, và rồi một chuyện bắt đầu xảy ra … một sự ràng buộc giữa hai tâm hồn rất khác nhau, họ đột nhiên nhận thức được là mỗi một người trong bọn họ có những điều rất đặc biệt để có thể giúp đỡ lẫn nhau . Một nụ cười toát lên trong đôi mắt màu nâu lục nhạt của Lisa, và cô nghiêng đầu qua một bên, nghiên cứu cẩn thận chiếc áo của Meredith .”Kéo vai áo xuống hai cánh tay để xem có giúp ích gì được không ,” cô đột ngột ra lệnh. 

Meredith cười và nghe theo lời cô kéo chúng xuống. 

“Tóc của của cậu nhìn rất … tệ hại … tệ quá,” Lisa sửa lại, rồi nhìn xung quanh, mắt cô sáng lên khi nhìn thấy một chậu hoa bằng vải lụa nằm ở trên bàn trang điểm .”Một bông hoa cài trên tóc của cậu, hay gắn vào khăn quàng vai có lẽ là sẽ khá hơn .” 

Với giác quan của tổ tiên Bancroft để lại, Meredith cảm giác được là chiến thắng đang nằm trong lòng bàn tay và lần này cô là người chiếm lợi thế. “Cậu sẽ ở lại tối nay chứ ? Tớ sẽ về khoảng giữa khuya, và không ai quan tâm đến chuyện chúng ta thức khuya cả .” 

Lisa chần chừ và rồi cô cười .”Được.” kéo sự chú ý của cô trở lại vấn đề đối với bề ngoài của Meredith, cô hỏi, “Tại sao cậu lại lựa đôi giày với cái gót nhỏ dày cộp vậy chứ ?” 

“Chúng không làm cho tớ nhìn quá cao .” 

“Cao thì tốt đấy, đồ đần . Bộ cậu buộc phải đeo chuỗi ngọc đó sao ?” 

“Bố tớ muốn tớ đeo nó .” 

“Cậu có thể tháo nó xuống sau khi vào xe, cậu có thể làm chuyện đó không ?” 

“Ông ấy sẽ giận lắm nếu như ông biết chuyện này .” 

“Tốt, tớ sẽ không nói với ông ấy . Tớ sẽ cho cậu mượn son môi của tớ,” cô nói thêm, lục lọi trong túi xách của cô để tìm đồ trang điểm . “Còn cặp mắt kính của cậu thì sao ? Cậu phải đeo chúng à ?” 

Meredith cười khúc khích .”Chỉ vào những lúc tớ cần nhìn thấy thôi .” 

Bốn mươi lăm phút sau, Meredith rời khỏi nhà .Lisa đã nói là cô ấy rất có khiếu trong việc trang trí mọi thứ – từ con người đến phòng ốc – và bây giờ thì Meredith tin tưởng cô . Cái bông bằng vải luạ được nhét vào vành tai làm cho Meredith cảm thấy tao nhã và đúng mốt hơn . Một chút phấn hồng trên gò má làm cho mặt cô nhìn sống động hơn, và môi son, mặc dù là Lisa đã nói là hơi sáng so với nước da trắng của cô, làm cho Meredith cảm thấy chín chắn hơn. Tràn đầy sự tự tin, Meredith xoay người đi ra cửa và vẫy chào tạm biệt Lisa và bà Ellis, rồi cô cười với Lisa .”Cứ tự nhiên trang trí lại phòng của tớ khi tớ không có ở đây, nếu cậu muốn.” 

Lisa đưa ngón cái lên một cách vui nhộn .”Đừng để cho Parker phải đợi lâu .”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+