Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Paradise-11 năm chờ – Chương 07 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Trong tiền sảnh nhà Philip Bancroft, Jonathan Sommers ngập ngừng một cách không thoải mái, tìm kiếm trong đám đông những người giống như anh, đến chia buồn lễ tang của Cyril Bancroft. Anh chặn một người phục vụ đang mang một chiếc khay đựng nước uống cho những vị khách khác và tự lấy cho mình hai ly . Sau khi uống hết ly vodka và tonic, Jonathan đặt chiếc ly rỗng trên một chậu cây cảnh to, rồi anh uống một ngụm rượu scotch từ chiếc ly thứ hai và nheo nheo mũi bởi vì không phải là rượu Chivas Regal. 

Rượu vodka, cộng với gin trong chiếc bình rượu đã làm cho anh say từ ngoài xe, làm cho anh cảm thấy hơi can đảm khi đối diện với những chuyện tang tóc. Bên cạnh anh, một bà cụ nhỏ con đang tựa người vào cây gậy nhìn anh với vẻ tò mò . Vì thái độ đứng đắn dường như cần phải có để nói chuyện với bà, Jon cố làm ra vẻ lịch sự .”Cháu ghét dự tang lễ lắm, bà có ghét không ?” anh hỏi . 

“Tôi thì rất thích chúng,” bà nói một cách bảnh chọe .”Ở tuổi của tôi, tôi xem mỗi một lễ tang mà tôi đến dự như là một chuyện ăn mừng, bởi vì tôi không phải là nhân vật chính.” 

Anh cố nén một tràng cười, bởi vì cười lớn tiếng trong sự kiện tang thương này sẽ đánh mất những nghi thức xã giao mà anh đã học được. Anh cáo lỗi và đặt ly rượu scotch chưa uống xong xuống một chiếc bàn nhỏ bên cạnh và đi tìm kiếm những thức uống khá hơn . Sau lưng anh, bà lão nhặt ly rượu lên và nếm thử một ngụm .”Rượu rẻ tiền!” bà nói với vẻ kinh tởm rồi đặt nó xuống chỗ cũ . 

Vài phút sau Jon nhìn thấy Parker Reynolds đứng trong góc phòng khách với hai cô gái trẻ và một người đàn ông nữa . Sau khi dừng lại bàn giải khát để lấy thêm một ly rượu nữa, anh đi lại hòa nhập cùng bạn anh. “Một bữa tiệc thật vĩ đại, phải không ?” anh nhận xét với nụ cười nhạo báng. 

“Tôi cứ nghĩ là anh rất ghét tang lễ và chưa bao giờ đến dự chúng,” Parker nói sau khi bọn họ chào hỏi xong. 

“Tôi ghét chúng lắm. Tôi không phải đến đây để thương tiếc Cyril Bancroft, hôm nay tôi đến đây để bảo vệ gia tài của tôi .” Jon uống thêm một ngụm rượu, cố nuốt hết những cay đắng mà anh đang cảm thấy về chuyện sắp sửa nói .”Bố tôi lại hăm là sẽ truất quyền thừa kế của tôi, chỉ là tôi nghĩ ông già đó lần này sẽ làm thật.” 

Leight Ackerman, một cô gái tóc đỏ với thân hình khêu gợi, nhìn anh với vẻ không tin .”Bố anh sẽ truất quyền thừa kế của anh nếu như anh không đến dự lễ tang à ?” 

“Không, em cưng của tôi, bố tôi hăm là sẽ truất bỏ quyền thừa kế của tôi nếu như tôi không “tu tỉnh lại” và lập tức làm một chuyện gì đó cho bản thân. Tạm dịch là, có nghĩa là tôi phải tham dự tang lễ của những người bạn cũ giống như chuyện này đây, và tôi phải tham gia vào dự án đầu tư mới của gia đình . Nếu không thì tôi sẽ bị gạt bỏ khỏi số tiền khổng lồ mà gia đình tôi có .” 

“Nghe kinh khủng quá,” Parker nói với nụ cười không thương hại .”Anh được giao dự án đầu tư mới gì vậy ?” 

“Những giếng dầu,” anh nói .”Thêm những giếng dầu . Lần này ông già tôi đã được sự hợp tác của chính phủ Venezuelan để được hoạt động ở đó .” 

Shelly Fillmore nhìn vào chiếc gương mạ vàng treo trên tường sau lưng Jon và đưa tay lên miệng, chùi dấu son môi hơi bị lem .”Đừng nói với tôi là bố cậu định bảo cậu đi Nam Mỹ nhé ?” 

“Không cần thiết phải làm vậy,” Jon noí với vẻ cay đắng. “Bố tớ biến tớ thành một người phỏng vấn. Ông ấy muốn tớ chịu trách nhiệm mướn nhân công để gởi đến đó . Và rồi các người biết ông già đó đã làm gì không ?” 

Những người bạn của anh quen thuộc với những tràng đả kích của Jon đối với cha anh mỗi khi anh say, tuy vậy họ đợi để nghe lời cằn nhằn mới của anh. “Ông ấy đã làm gì ?” Doug Chalfont hỏi . 

“Ông ấy kiểm tra tôi . Sau khi tôi đã chọn mười lăm người đầu tiên có thân thể lực lưỡng, và đầy kinh nghiệm, ông già tôi cứ khăng khăng đòi đích thân gặp từng người một để ông có thể xem cách thức lựa chọn nhân công của tôi ra sao . Ông ấy đã từ chối phân nửa số người mà tôi đã chọn. Chỉ có một người duy nhất mà ông ấy thật sự thích là một gã tên Farrell, hắn từng làm trong nhà máy thép và là người mà tôi định là sẽ không mướn. Kinh nghiệm duy nhất mà Farrell có về những thiết bị dầu là hai năm trước hắn đã làm cho một vài công ty ngũ cốc nhỏ quỉ quái nào đó ở Indiana . Hắn ta chưa bao giờ đến gần những thiết bị to lớn như chúng tôi sẽ có ở Nam Mỹ . Hơn nữa, Farrell không có chút hứng thú gì với chuyện khoan dầu cả . Hứng thú duy nhất của hắn là số tiền thưởng một trăm năm mươi ngàn mà hắn sẽ được nếu như hắn chịu ở lại đó hai năm . Hắn đã nói thẳng vào mặt bố tôi .” 

“Vậy sao bố anh lại mướn hắn ?” 

“Ông ấy nói là ông ấy thích cách làm việc của Farrell,” Jon phỉ báng, uống hết số rượu còn lại .”Ông ấy thích những ý nghĩ của Farrell về chuyện hắn định sẽ làm gì với số tiền thưởng đó sau khi nhận được. Mẹ kiếp, tôi đã đoán trước là bố tôi sẽ đổi ý không gởi Farrell đến Venezuella mà cho hắn ta làm việc trong văn phòng. Quả thật vậy, tôi đã được lệnh tháng sau đem Farrell đến để hắn làm quen với hoạt động của chúng tôi và giới thiệu hắn với mọi người .” 

“Jon,” Leigh nói một cách bình tĩnh, “Anh say rồi và anh nói chuyện rất lớn tiếng đấy .” 

“Xin lỗi,” anh nói, “nhưng tôi phải lắng nghe bố tôi ca ngợi gã này trong suốt hai ngày nay . Tôi nói cho các cậu biết nhé, Farrell là một gã phách lối, tham vọng. Hắn ta không ưu tú, không tiền, không có gì cả !” 

“Có vẻ như là anh ta rất tuyệt.” Leight đùa . 

Khi ba người còn lại vẫn im lặng, Jon nói như biện hộ .”Nếu các người nghĩ tôi nói quá, tôi sẽ mang hắn đến buổi khiêu vũ Fourth of July ở câu lạc bộ và các người có thể chính mắt nhìn thấy loại người nào mà bố tôi nghĩ là tôi nên noi gương theo .” 

“Đừng ngu ngốc như vậy,” Shelly cảnh báo anh .”Bố anh có thể thích anh ta là một công nhân, nhưng ông ấy sẽ thiến anh đấy nếu như anh mang hạng người như thế đến Glenmoor.” 

“Tôi biết,” Jon nói với cái cười nhếch môi, “nhưng sẽ rất đáng đấy .” 

“Đừng thẩy anh ta cho chúng tôi nếu như anh mang anh ta đến đó ,” cô cảnh báo sau khi ngấm ngầm trao đổi với Leigh. “Chúng tôi sẽ không tốn hết một buổi tối để nói chuyện với một kẻ luyện thép chỉ để anh trả thù bố anh .” 

“Không thành vấn đề . Tôi sẽ để Farrell ở đó một mình và để cho hắn lúng túng trong khi bố tôi quan sát hắn cố lựa chiếc nĩa nào để dùng. Ông già của tôi cũng sẽ không thể nói lời nào với tôi . Suy cho cùng, ông ấy là người bảo tôi “chỉ dẫn cho Farrell” và “chiếu cố hắn” khi hắn ở Chicago mà .” 

Parker tặc lưỡi với thái độ hơi tàn bạo của Jon .”Phải có cách khác để giải quyết vấn đề của anh .” 

“Có chứ,” Jon nói .”Tôi có thể tìm cho tôi một cô vợ giàu có, người có thể chu cấp cho tôi sống cuộc sống mà tôi đã quen, và rồi tôi có thể nói với ông già tôi là tôi đếch cần ông ấy !” Anh ngoái đầu lại và ra dấu cho một cô gái khá xinh trong bộ đồng phục của người làm đang mang thức uống đi lòng vòng mời khách. Cô ta vội bước tới và anh cười với cô ta .”Cô không những là xinh đẹp,” anh nói với cô ta khi anh đặt chiếc ly rỗng xuống chiếc khay của cô ta và lấy một ly khác, “cô đúng là một vị cứu tinh!” Dựa theo nụ cười bối rối và khuôn mặt đỏ bừng, rõ ràng là với Jon và những người khác trong nhóm, rằng cô ta cũng không miễn dịch với cơ thể to lớn cao một mét tám lăm và khuôn mặt đẹp trai của anh. Nghiêng người tới sát cô ta, Jon nói thì thầm, “Có khi cô chỉ làm một người phục vụ như là một thú vui, nhưng bố cô thật ra là chủ của một ngân hàng hay có chân trong thị trường chứng khoán không ?” 

“Gì? Ý tôi là không,” cô ta nói, lúng túng một cách dễ thương. 

Nụ cười của Jon trở nên trêu chọc và quyến rũ .”Không có chân trong thị trường chứng khoán à ? Vậy có vài công xưởng hay giếng dầu không ?” 

“Ông ấy là … Ông ấy là một người thợ sửa ống nước,” cô ta thốt lên . 

Nụ cười trên mặt Johnathan mất dần, và anh thở dài .”Vậy thì không thể kết hôn rồi . Điều kiện được làm vợ của tôi là cần có tài chánh và vai vế trong xã hội . Tuy nhiên, chúng ta vẫn có thể có một mối quan hệ tình cảm. Tại sao cô lại không đợi tôi trong xe tôi sau nửa tiếng nữa chứ? Là chiếc xe Ferrari màu đỏ ở trước cửa .” 

Cô gái rời khỏi, nhìn bán tin bán nghi . 

“Anh thật là quá đáng,” Shelly nói, nhưng Doug Chalfont thúc khủy tay anh và tặc lưỡi .”Tôi cá với cậu năm mươi đồng là cô ta đang đợi trong xe cậu khi cậu rời khỏi đây .” 

Jon xoay đầu lại và chuẩn bị trả lời, nhưng sự chú ý của anh đột nhiên bị đánh lạc hướng khi nhìn thấy một cô gái tóc vàng xinh đẹp đang mặc một chiếc áo đen có cổ cao và ngắn tay, cô ta đang đi xuống lầu để vào phòng khách. Anh chằm chằm nhìn cô với quai hàm bạnh ra khi cô dừng lại nói chuyện với một cặp vợ chồng lớn tuổi, và khi một nhóm người bước tới cản tầm nhìn của anh, anh nghiêng người qua, cố nhìn cô .”Anh đang nhìn ai vậy ?” Dough hỏi, nhìn theo hướng anh đang nhìn .

“Tôi không biết cô ta là ai, nhưng tôi sẽ tìm hiểu .” 

“Cô ta đâu ?” Shelly hỏi, và mọi người nhìn về hướng anh đang nhìn . 

“Đằng kia !” Jon nói, chỉ chiếc ly của anh khi đám đông bao bọc chung quanh cô gái tóc vàng di chuyển sang một bên và anh lại nhìn thấy cô . 

Parker nhận ra cô và cười .”Anh biết cô ấy lâu rồi, anh chỉ là đã không gặp cô ấy gần đây thôi .” Bốn người còn lại nhìn anh như không hiểu, và anh cười rộng miệng hơn .”Đó là Meredith Bancroft.” 

“Anh điên rồi !” Jon nói . Anh nhìn cô chằm chằm nhưng không thể tìm được chút gì giống nhau giữa một đứa con gái vụng về tầm thường mà anh nhớ và một cô gái đĩnh đạc và xinh đẹp mà anh đang ngắm: Không còn mũm mĩm, mắt kính, niềng răng, và chiếc kẹp luôn gắn ở trên đầu để giữ mái tóc thẳng đuột của cô ta . Bây giờ mái tóc vàng hoe được búi lại một cách đơn giản vài lọn tóc loăn xoăn hai bên tai bao bọc một khuôn mặt cao sang và quí phái . Cô ngẩng lên nhìn người nào đó đứng bên phải trong nhóm của Jon và gật đầu chào một cách lịch sự, và rồi anh nhìn thấy đôi mắt cô . Cách xa nửa căn phòng, anh cũng nhìn thấy cặp mắt màu xanh to, và anh đột nhiên nhớ lại cũng ánh mắt sửng sốt đó nhìn anh lúc trước . 

Cảm thấy mỏi mệt kỳ lạ, Meredith đứng im lặng, nghe mọi người nói chuyện với cô, mỉm cười khi họ cười với cô, nhưng dường như cô không thể nào chấp nhận được sự thật là ông nội cô đã chết, và chuyện có mấy trăm người dường như tản ra từ phòng này tới phòng khác trong nhà là vì chuyện đó . Chuyện cô đã không biết rành ông giảm bớt cảm giác từ đau lòng mà cô đã cảm thấy suốt mấy ngày qua giờ chỉ còn đau âm ỉ . 

Cô đã nhìn thấy Parker ở nghĩa trang, và cô biết là có thể anh còn đang ở đâu đây trong nhà, nhưng trong trường hợp này thì thật sai trái và bất kính khi đi tìm anh với hy vọng là sẽ có được mối quan hệ nam nữ với anh. Hơn nữa, cô đã nhận thức được cô luôn là người đi tìm anh; dường như đối với cô, bây giờ là lúc đến phiên anh làm một chuyện gì đó để đến gần cô . Như thể những ý nghĩ về anh đột nhiên mang anh đến bên cô vậy vì cô nghe giọng nói trầm ấm quen thuộc bên tai, “Có một gã đàn ông đứng ở góc phòng hăm dọa là sẽ lấy mạng anh nếu như anh không mang em đến đó để anh ta có thể nói lời chào .” 

Mỉm cười, Meredith xoay người lại và đặt tay vào lòng bàn tay đang đưa ra của Parker, rồi cảm thấy đầu gối cô yếu hẳn khi anh kéo cô lại gần và hôn lên má cô .”Em nhìn rất đẹp,” anh thì thầm, “và rất mệt mỏi . Chút nữa chúng ta đi tản bộ như trước đây sau khi đã hoàn thành công việc xã giao, em thấy sao ?” 

“Được thôi,” cô nói, rất ngạc nhiên và an tâm là giọng nói của cô nghe rất điềm tĩnh. 

Khi họ đến góc phòng, Meredith thấy mình ở trong một tư thế thật buồn cười khi được giới thiệu lại với bốn người mà cô quen biết, bốn người họ đã hành động như thể cô không hiện hữu sau lần cô gặp họ vào mấy năm trước và bây giờ dường như rất sốt sắng làm bạn với cô và tính luôn cô vào trong những sinh hoạt của họ . Shelly mời cô đến tham dự buổi party vào tuần tới và Leigh năn nỉ cô ngồi chung với bọn họ ở Genmoor vào buổi khiêu vũ nhân dịp Fourth of July . 

Parker cố tình “giới thiệu” cô với Jon sau cùng .”Tôi không thể nào tin đó là cô,” anh ta nói, nhưng rượu làm cho giọng nói của anh ta hơi ngọng nghịu .”Tôi vừa mới giải thích với những người này là tôi đang cần gấp một cô vợ giàu và đẹp . Cô có chịu kết hôn với tôi vào tuần tới không ?” 

Cha của Meredith đã từng nhắc với cô về những bất đồng thường xuyên giữa Jonathan và sự thất vọng của cha mẹ anh ta, Meredith đoán “sự cần gấp” của Jon để kết hôn với một cô gái “giàu” có lẽ là kết quả của những chuyện đó, và thái độ của anh ta làm cô thấy tức cười.”Tuần sau thì rất tốt,” cô nói, hơi mỉm cười, “Nhưng cha tôi sẽ từ tôi vì kết hôn trước khi học xong đại học, vì thế chúng ta phải sống chung với bố mẹ của anh đấy .” 

“Lạy trời đừng có chuyện đó !” Jonathan rùng mình, và mọi người cùng cười, bao gồm cả Jonathan. 

Đặt tay lên khủyu tay của Meredith, Parker cứu cô từ những chuyện vớ vẩn bằng cách nói, “Meredith cần chút không khí trong lành. Chúng tôi sẽ đi tản bộ ” 

Bên ngoài, bọn họ đi băng qua thảm cỏ trước nhà và đi xuống lòng đường .”Em chịu đựng nổi chứ ?” anh hỏi . 

“Em không có gì, thật ra thì .. chỉ hơi mệt.” Trong sự im lặng sau đó, Meredith cố nghĩ ra những lời đối đáp hóm hỉnh và tinh tế, rồi sau đó cô quyết định chỉ nói một cách đơn giản với vẻ hứng thú một cách chân thật, “Chắc có nhiều chuyện xảy ra với anh trong năm qua …” 

Anh gật đầu và nói một chuyện sau cùng mà Meredith muốn nghe .”Em có thể là người đầu tiên chúc mừng anh. Sarah Ross và anh sắp sửa kết hôn. Tụi anh sẽ tuyên bố chính thức việc đính hôn của bọn anh vào buổi party tối thứ bảy .” 

Trời đất như nghiêng ngả . Sarah Ross à ! Meredith biết rõ ai là Sarah và cô không thích cô ta . Mặc dù là cô ra rất xinh đẹp và rất hoạt bát, riêng đối với Meredith thì cô ta quá nông cạn và hời hợt. “Em hy vọng là anh sẽ hạnh phúc,” cô nói, cẩn thận che dấu sự nghi ngờ và sự thất vọng trong giọng nói . 

“Anh cũng hy vọng là vậy .” 

Trong nửa tiếng đồng hồ tiếp theo, bọn họ tiếp tục đi dạo, bàn về kế hoạch trong tương lai của anh và rồi kế hoạch riêng của cô . Nói chuyện với anh thật tuyệt, Meredith nghĩ với cảm giác đau nhói vì mất mát … động viên và thấu cảm, còn anh hoàn toàn ủng hộ cô về ý định học ở Northwestern thay vì ở Maryville . 

Bọn họ vừa về đến trước cổng nhà thì một chiếc xe limo dừng lại ở đuờng lái xe vào nhà và một phụ nữ tóc đỏ tuyệt đẹp bước xuống theo sau là hai chàng trai trẻ ở lứa tuổi hai mươi . “Anh thấy là người góa phụ đau buồn cuối cùng đã quyết định lộ diện,” Parker nói với vẻ nhạo báng khi anh nhìn Charlotte Bancroft. Đôi bông tai kim cương to lớn lấp lánh hai bên tai bà ta, và mặc dù là bà ta đang mặc một bộ đồ màu xám rất đơn giản, bà nhìn rất quyến rũ .”Em có thấy là bà ta đã không rớt một giọt nước mắt nào ở nghĩa trang không ? Có điều gì đó về bà ta làm cho anh nhớ lại Lucretia Borgia (là người chuyên dụ dỗ đàn ông) .” 

Meredith ngấm ngầm đồng ý với sự so sánh đó .”Bà ta không đến đây để nhận lời chia buồn đâu . Bà ta muốn nghe đọc di chúc chiều nay, khi mà căn nhà bớt khách khứa, để bà ta có thể quay về Palm Beach tối nay .” 

“Nhắc đến chuyện ‘bớt khách khứa ‘”Parker nói, nhìn chiếc đồng hồ đeo trên tay ,”Anh có hẹn trong một tiếng đồng hồ nữa .” Chồm người tới anh hôn cô trên má như một người anh trai .”Nói với bố em là anh gởi lời chào tạm biệt .” 

Meredith nhìn anh rời khỏi, mang theo hết những giấc mơ lãng mạn thời con gái về anh của cô. Gió mùa hè làm rối tung mái tóc cháy nắng của anh, những sải chân của anh dài và chắc chắn. Anh mở cửa xe, cởi áo vest của bộ đồ sậm màu của anh, và máng nó vào chiếc ghế ngồi bên hành khách . Rồi anh nhìn lên và vẫy tay chào tạm biệt cô . 

Cố hết sức để không nghĩ đến sự mất mát, cô buộc mình phải bước tới để chào Charlotte . Charlotte đã không một lần nói chuyện với Meredith hay cha cô ở lễ tang; bà chỉ đứng giữa hai cậu con trai, thái độ của bà không biểu lộ gì .”Bà cảm thấy sao ?” Meredith lịch sự hỏi . 

“Tôi cảm thấy không thể đợi để về nhà,” người đàn bà lạnh lùng đáp lại .”Chừng nào thì chúng ta sẽ giải quyết xong mọi chuyện vậy ?” 

“Trong nhà còn rất nhiều khách khứa,” Meredith nói, trong đầu thầm chùn lại vì thái độ của Charlotte .”Bà phải hỏi bố cháu về chuyện tuyên bố di chúc.” 

Charlotte bước lên những bậc thang, mặt bà lạnh tanh .”Tôi đã không nói chuyện với cha cháu kể từ ngày ở Palm Beach. Lần tới khi tôi nói chuyện với ông ta, thì tôi sẽ là người nắm cán và ông ấy sẽ phải van xin tôi nói chuyện với ông ấy . Cho đến khi đó thì cháu sẽ phải làm người thuyết khách thôi, Meredith.” Bà bước vào nhà với hai cậu con trai hai bên như hai người hộ tống. 

Meredith nhìn theo lưng bà, ớn lạnh vì lòng căm thù toát ra từ người bà ta .Cái ngày ở Palm Beach mà Charlotte vừa nói đến vẫn còn hiện rõ trong trí nhớ của Meredith. Bảy năm trước, cô và cha cô ngồi máy bay xuống Florida để thăm viếng ông nội cô, ông đã dọn về đó ở sau một cơn đột quị tim . Khi họ đến nơi thì họ phát hiện ra là bọn họ được mời đến không phải vì dịp nghĩ lễ Easter, mà là để dự hôn lễ … Hôn lễ của Cyril Bancroft với Charlotte, cô thư ký của ông trong suốt hai thập niên qua . Ở tuổi ba mươi tám, bà nhỏ hơn ông ba mươi tuổi, một góa phụ với hai đứa con trai chỉ lớn hơn Meredith mấy tuổi . 

Meredith chưa bao giờ biết tại sao Philip và Charlotte lại thù nhau đến thế, nhưng từ những gì cô nghe được ở cuộc cãi cọ kịch liệt giữa cha cô và ông nội vào hôm đó, sự thù nghịch bắt nguồn trước đó rất lâu, khi Cyril vẫn còn sống ở Chicago . Trong tầm nghe của Charlotte, Philip gọi bà ta là một con điếm có mục đích và đầy tham vọng, và ông gọi bố mình là một lão già ngớ ngẩn và khờ dại đã bị bà ta gài kết hôn với bà ta để con trai bà ta có thể hưởng được một phần gia tài của Cyril. 

Lần đến Palm Beach đó là lần sau cùng Meredith gặp ông nội cô . Từ nơi đó, ông tiếp tục điều khiển sự đầu tư của mình ở công ty, nhưng giao toàn quyền điều khiển công ty Bancroft & Company cho cha của Meredith, ông đã làm thế từ ngày dọn về Palm Beach. Mặc dù cửa hàng tổng hợp chỉ chiếm một phần tư số tài sản của gia đình, nhưng hoạt động phức tạp của nó buộc cha cô phải toàn tâm toàn ý điều hành nó. Không giống những phần đầu tư còn lại của gia đình, công ty Bancroft không chỉ đơn thuần là một việc kinh doanh theo cổ phần được chia lãi theo tỷ lệ góp vốn; nó chính là nền tảng cơ bản khởi nghiệp cho sự giàu có và là niềm tự hào của gia đình. 

“Đây là di chúc của Cyril Bancroft,” luật sư của ông nội cô bắt đầu sau khi Meredith và cha cô ngồi trong thư viện cùng với Charlotte và những cậu con trai của bà . Thứ nhất ông để lại một số tiền lớn cho vài tổ chức từ thiện, và sau đó thêm nhiều khoản khác mà Cyril Bancroft để lại cho người làm – mười lăm ngàn cho mỗi ngươi tài xế của ông, người quản gia, người làm vườn và người trông nom ông. 

Vì luật sư đã yêu cầu sự hiện diện của Meredith, cô đã đóan là có lẽ là cô sẽ hưởng được một phần nhỏ nào đó . Mặc dù vậy, cô đã giật mình khi Wilson Riley nhắc đến tên cô: “Phần cháu nội của tôi, Meredith Bancroft, tôi để lại tổng cộng số tiền bốn triệu .” Meredith há hốc mồm vì bị sốc, không thể tin được số tiền khổng lồ đó, và cô phải chú ý lắng nghe khi Riley tiếp tục :”Mặc dù là khoảng cách và hoàn cảnh đã ngăn trở tôi hiểu rõ Meredith hơn, nhưng lần sau cùng nhìn thấy nó, đối với tôi nó là một đứa con gái giàu tình cảm và thông minh, nó sẽ sử dụng số tiền này một cách thông minh. Để bảo đảm là nó sẽ làm vậy, tôi để lại số tiền này với điều kiện là số tiền này sẽ được đặt vào một tài khoản, bao gồm tiền lời, cổ tức, vv … cho đến khi nó đến tuổi ba mươi.Tôi ủy thác cho con trai tôi, Philip Edward Bancroft, là người giám hộ cho tài khoản này dùm nó .” 

Dừng lại để hắng giọng, Riley nhìn Philip, đến Charlotte rồi đến con trai bà, Jason và Joel, và rồi ông bắt đầu đọc thư của Cyril nữa :”Để cho công bằng, tôi chia đều toàn bộ tài sản của tôi cho những người thừa kế còn lại . Phần con trai tôi, Philip Edward Bancroft, tôi để lại toàn bộ số chứng khoán, và toàn bộ cổ phần của tôi trong Bancroft & Company, một cửa hiệu tổng hợp chiếm một phần tư tài sản của tôi .”Meredith nghe hết, nhưng cô không thể hiểu nổi .”Để cho công bằng” ông ấy đã để lại cho người con trai duy nhất một phần tư tài sản sao ? Chắc chắn là, nếu như ông ấy có ý chia đều mọi thứ, thì vợ ông ấy chỉ được phân nữa, không phải là ba phần tư .Và rồi, giống như là từ xa xôi, cô nghe người luật sư hoàn tất, “Phần vợ tôi, Charlotte, và những đứa con nuôi hợp pháp của tôi, Jason và Joel, tôi để phần bằng nhau trong số ba phần tư tài sản của tôi . Tôi cũng ủy quyền cho Charlotte Bancroft là người giám hộ cho phần của Jason và Joel cho đến khi cả hai đến tuổi ba mươi .” 

Những lời ‘con nuôi hợp pháp’ xé nát trái tim của Meredith khi cô nhìn thấy vẻ bị phản bội trên gương mặt tái mét của cha cô . Ông từ từ xoay đầu lại và nhìn Charlotte; bà đáp trả cái nhìn của ông một cách không nao núng trong khi một nụ cười đắc thắng hiện lên trên mặt bà .”Bà đúng là đồ chó cái quỷ quyệt!” ông nói qua kẽ răng .”Bà nói là bà sẽ làm cho ông ấy nhận nuôi chúng nó và bà đã làm được.” 

“Tôi đã cảnh cáo anh là tôi sẽ làm. Bây giờ tôi cảnh cáo anh là chuyện của chúng ta còn chưa xong đâu,” bà nói thêm, nụ cười rộng hơn giống như là bà thấy vui vì ông nổi giận .”Hãy nghĩ về chuyện đó đi, Philip. Thao thức hàng đêm, cố nghĩ tôi sẽ đánh bại anh ở chỗ nào tiếp theo và tôi sẽ lấy gì của anh. Nằm thao thức, suy nghĩ và lo lắng, giống như anh đã làm cho tôi thao thức suốt đêm vào mười tám năm trước.” 

Quai hàm ông bạnh ra cố gắng không đáp trả . Meredith rời mắt khỏi hai người họ và nhìn hai người con trai của Charlotte . Mặt Jason giống y như mẹ của anh ta … đắc thắng và hiểm độc. Joel thì đang nhíu mày với đôi giày của anh ta . ‘Joel luôn mềm dẻo ‘ cha của Meredith đã từng nói thế vào mấy năm trước. ‘Charlotte và Jason là hai kẻ tham lam, nhưng ít ra thì con luôn ngờ được họ . Đứa con trai út, Joel, làm cho cha sởn gai ốc … có chuyện gì đó rất lạ ở cậu ta .’ 

Giống như là anh ta cảm giác được là Meredith đang nhìn anh ta, Joel nhìn lên, thái độ của anh ta được che đậy một cách cẩn thận. Anh ta nhìn không có gì lạ với Meredith hay là nguy hiểm gì . Thật ra thì lần sau cùng khi cô gặp anh vào buổi hôn lễ, Joel đã đối xử với cô rất tốt. Lần đó, Meredith đã cảm thấy tội nghiệp anh vì mẹ anh rõ ràng là yêu chuộng Jason ra mặt, và Jason, người lớn hơn anh hai tuổi, dường như không có tình cảm gì với đứa em trai ngoài thái độ khinh miệt. 

Đột nhiên Meredith không thể chịu đựng nổi không khí ngột ngạt trong phòng nữa .”Xin cáo lỗi với bác,” cô nói với người luật sư đang trải những tờ giấy lên bàn, “Cháu sẽ đợi bên ngoài cho đến khi bác làm xong.” 

“Cô cần phải ký những giấy tờ này, cô Bancroft.” 

“Cháu sẽ ký chúng trước khi bác rời khỏi đây, sau khi cha cháu đọc xong chúng.” 

Thay vì đi lên lầu, Meredith quyết định đi ra ngoài . Trời đã sập tối và cô thơ thẩn đi xuống những nấc thang, để cho cơn gió lạnh của buổi tối thổi vào mặt cô . Sau lưng cô, cánh cửa trước mở ra, và cô xoay đầu lại, nghĩ là luật sư kêu cô trở vào bên trong. Joel đứng ở đó, dừng bước lại, cũng ngạc nhiên như cô bởi sự chạm trán của bọn họ . Anh do dự giống như là anh muốn ở lại nhưng không chắc là mình có được hoan nghênh không . 

Cô đã bị nhồi nhét vào đầu là luôn lịch sự với bất cứ người nào là khách của mình, vì thế Meredith cố mỉm cười .”Ngoài này tuyệt quá phải không ?” 

Joel gật đầu, chấp nhận lời mời không nói ra miệng nếu như anh muốn, và anh đi xuống những bậc thang . Ở tuổi hai mươi ba, anh còn thấp hơn người anh trai mấy phân, và không đẹp trai như Jason. Anh đứng, nhìn cô, giống như là không biết phải nói gì .”Em đã thay đổi,” cuối cùng anh nói .” 

“Tôi cũng nghĩ vậy . Lần cuối cùng tôi gặp anh lúc đó tôi mới mười một tuổi .” 

“Sau những gì xảy ra ở trong đó, chắc là em ước gì em chưa từng nhìn thấy chúng tôi .” 

Vẫn còn choáng váng vì tờ di chúc của ông nội cô và không thể tiêu hoá được những tác động của nó trong tương lai, Meredith nhún vai .”Ngày mai tôi có thể cảm thấy vậy . Bây giờ thì tôi chỉ cảm thấy … tê dại .” 

“Anh muốn em biết rằng …” anh tạm dừng lại,” là anh đã không có ý đồ cướp đi tình thương của ông nội em hay tiền của ông ấy từ cha em .” 

Không thể ghét hay tha thứ anh ta vì đã lường gạt cha cô về chuyện thừa kế của anh ta, Meredith thở dài và nhìn lên trời .”Mẹ của anh đã có ý gì khi nói những đó ở trong nhà … về chuyện chưa xong với cha tôi ?” 

“Anh chỉ biết là bọn họ rất căm ghét nhau . Anh không biết là vì lẽ gì, nhưng anh biết là mẹ anh sẽ không dừng lại cho đến khi bà ấy thỏa mãn với sự trả thù của bà ấy .” 

“Chúa ơi, đúng là rắc rối !” 

“Cô nương,” anh trả lời với vẻ chắc chắn chết người .”đây mới chỉ là bắt đầu thôi.” 

Meredith thấy lạnh toát sống lưng lời tiên đoán ác nghiệt đó, và cô rời mắt khỏi bầu trời và chiếu thẳng vào mặt anh, nhưng anh chỉ nhướng chân mày và không muốn giải thích thêm.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+