Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Paradise-11 năm chờ – Chương 12 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}
Tháng mười một, năm 1989 

Gió đuổi theo những ngọn sóng và xô những bọt sóng trắng xóa lên mặt cát cách bảy thước rưỡi bên dưới một ghềnh đá nơi Barbara Walters đang sánh bước với Matthew Farrell . Một máy quay phim đang dõi theo bước chân của họ, cái ống kính đen ngòm quan sát, thu hình họ với phông nền là lâu đài của Farrell ở Carmel, California, tòa nhà nằm bên phải, và biển Thái Bình Dương dậy sóng nằm bên trái . 

Sương mù dày đặc như một tấm chăn dày gợn sóng, cũng bị đẩy tới trước bởi những ngọn gió đang làm rối tung mái tóc của Barbara Walters và hắt cát vào ống kính máy quay phim. Đi đến một chỗ được chỉ định trước, Walters dừng lại, xoay lưng lại với đại dương, và bắt đầu hỏi Farrell một câu hỏi khác. Ống kính cũng xoay theo, nhưng bây giờ thì chỉ nhìn thấy hai người đứng với tấm phông ảm đạm của làn sương mù xám trong khi gió thổi tung tóc của Walters vào mặt bà . 

“Cắt !” bà gọi lớn, bực bội vuốt tóc ra khỏi mắt bà, cố gắng vuốt những cọng tóc bị dính son môi . Quay qua cô gái phụ trách trang điểm, bà nói, “Tracy, cô có thứ gì có thể giữ tóc tôi khỏi bay trong gió không ?” 

“Keo dán Elmer được không ?” Tracy đề nghị với một câu đùa khập khiễng, và chỉ tay về hướng chiếc xe van đang đậu dưới nhũng tàn cây bách ở phía tây của tòa nhà Farrell. Sau khi cáo lỗi với Farrell, Walters và cô thợ trang điểm đi về hướng chiếc xe . 

“Tôi ghét sương mù quá !” người quay phim tuyên bố một cách chua chát khi anh ta nhìn chằm chằm vào đám sương xám dày đang che phủ bờ biển, xoá sạch cảnh đẹp của vịnh Half Moon mà anh ta đã dự định dùng nó để làm phông nền cho cuộc phỏng vấn này .”Tôi ghét sương mù,” anh ta lập lại, xoay đầu ngửa mặt lên trời cằn nhằn .”Tôi ghét luôn cả gió, mẹ kiếp !” 

Anh ta đang phàn nàn thẳng đến thượng đế, và như để trả lời anh ta, một luồng gió mạnh cuốn một nhúm cát xoay tròn dưới chân người thợ quay phim và hất mạnh vào ngực và mặt anh ta . 

Người phụ tá tặc lưỡi .”Rõ ràng là thượng đế cũng không thích anh,” anh ta quan sát, nhìn người đàn ông bực tức phủi cát từ cặp chân mày . Anh ta đưa ra một ly cà phê bốc khói .”Anh có muốn làm một cốc ca phê nóng không ?” 

“Tôi cũng ghét luôn nó,” người quay phim lảm nhảm, nhưng anh ta cầm lấy cái cốc. 

Người phụ tá hất đầu về hướng người đàn ông cao lớn đang đứng cách đó vài mét, hướng mắt ra biển. “Tại sao anh không nhờ Farrell cản gió và đuổi sạch sương mù đi ? Từ những gì mà tôi nghe được, thượng đế có lẽ là làm theo lệnh của Farrell đấy .” 

“Nếu anh hỏi tôi,” Alice Champion chặc lưỡi, tham gia với hai người đàn ông và uống cốc cà phê của cô, “Matthew Farrell là thượng đế .” Cả hai người đàn ông nhìn cô gái viết kịch bản với vẻ chế nhạo, nhưng họ không nói gì, và Alice biết sự im lặng tượng trưng cho sự nể sợ miễn cưỡng người đàn ông này của họ 

Qua vành cốc cà phê, cô quan sát Farrell khi anh đứng nhìn về phía đại dương … người đàn ông duy nhất thống trị cả một vương quốc tài chính có tên là Intercorp, một vương quốc do chính tay anh ta dựng lên bằng mồ hôi và sự mạo hiểm. Một quốc vương cao lớn, lịch sự đến từ những nhà máy thép ở Indiana, Matthew Farrell bằng cách nào đó đã gột sạch bất cứ dấu hiệu nào chứng tỏ xuất thân thấp hèn của anh ta . 

Bây giờ, khi anh đứng trên mỏm đá, đợi cuộc phỏng vấn được tiếp tục, Alice nghĩ anh thật sự là một người thành công, tự tin và rất đàn ông. Và có quyền năng. Hơn hết tất cả, Matthe Farrell luôn toả ra một quyền lực mạnh mẽ . Anh ta rám nắng, ngọt ngào, và cách ăn mặc hoàn hảo , nhưng anh ta có một cái gì đó mà ngay cả bộ đồ đặt may và nụ cười lịch sự cũng không thể che đậy nổi … một sự nguy hiểm, một sự nhẫn tâm làm cho người khác thích thú, thay vì căm ghét anh. Như thể sự im lặng tuyệt đối của anh là một lời cảnh cáo ngấm ngầm không được qua mặt anh. 

“Ông Farrell à ?” Barbara Walters bước xuống từ xe van, hai tay giữ chặt tóc bên hai mang tai . “Với thời tiết này thì không thể tiếp tục rồi . Chúng tôi sẽ dựng cảnh quay trong nhà . Sẽ mất khoảng ba mươi phút. Chúng tôi có thể sử dụng phòng khách được không ?” 

“Được thôi,” Matt nói, che giấu sự bực bội bằng nụ cười ngắn ngủi. Anh không thích bất cứ loại phóng viên nào, từ bất cứ phương tiện truyền thông nào . Lý do duy nhất mà anh đã đồng ý cho phép Barbara Walters phỏng vấn anh là vì truyền thông đã đưa ra quá nhiều tin đồn về chuyện cá nhân của anh và những chuyện yêu đương lãng mạn của anh, và buổi phỏng vấn này rất có ích cho hình tượng của Intercorp vì có cơ hội cho mọi người nhìn thấy là CEO (người có địa vị cao nhất trong công ty) đã thay đổi lối sống. Khi có liên quan đến Intercorp, Matt sẵn sàng hy sinh bất cứ thứ gì nếu cần thiết. Chín năm trước, sau khi anh hoàn thành công việc ở Venezuela, anh đã dùng số tiền thưởng của anh cộng thêm với số tiền mà Sommers đã bỏ ra, để mua một nhà máy sản xuất phụ tùng xe đang trên đà bị phá sản. Một năm sau, anh đã bán nó với giá gấp hai lần cái giá mà anh đã bỏ ra mua . Dùng phần lợi nhuận của mình cộng với số tiền mà anh đã vay được từ những ngân hàng và những nhà đầu tư, anh hình thành công ty Intercorp và, mấy năm sau đó, anh tiếp tục mua những công ty đang trên đà bị phá sản … không phải là bởi vì chúng không được quản lý tốt, mà chỉ bởi vì chúng thiếu hụt vốn … rồi anh vực nó dậy bằng số vốn của Intercorp và đợi người mua . 

Sau này, thay vì bán đi những công ty đó, anh bắt đầu có một kế hoạch thu mua một cách thận trọng . Kết quả là chỉ trong vòng mười năm, anh đã xây dựng Intercorp thành một vương quốc tài chính mà anh đã hình dung trong suốt những tháng ngày cực khổ vất vả ở những nhà máy thép và đổ mồ hôi trên những giếng dầu . Ngày hôm nay, Intercorp có một tổng hành dinh lớn ở Los Angeles điều hành những thương vụ khác nhau, từ những phòng thí nghiệm nghiên cứu dược khoa đến những nhà máy sợi . 

Cho đến gần đây, Matt có một thói quen là chỉ mua những công ty đang rao bán. Tuy nhiên một năm trước đây, anh đã giao dịch để mua một nhà máy sản xuất đồ điện tử đáng giá mấy tỷ với trụ sở chính nằm ở Chicago . Lúc đầu, công ty này đã liên lạc với anh, hỏi xem Intercorp có hứng thú muốn mua công ty đó không . 

Matt thích ý nghĩ đó, nhưng sau khi đã bỏ ra rất nhiều tiền và nhiều tháng ròng để hoàn tất bản hợp đồng, ban giám đốc của Công ty Điện Tử Haskell đột nhiên từ chối chấp nhận những điều kiện mà họ đã đồng ý lúc trước. Giận dữ vì đã hao phí thời gian và tiền bạc của Intercorp, Matt quyết định thu mua Haskell cho dù là có hay không có sự đồng ý của họ . Kết quả của quyết định đó là một trận chiến gay gắt và công khai sau đó . Cuối cùng, thì ban giám đốc của Haskell bị tê liệt trong trận chiến tài chính, và Intercorp có được một nhà máy điện tử rất có tiềm năng. Tuy nhiên, đi cùng với chiến thắng đó, Matt cũng bị mang tiếng là kẻ bố ráp nhẫn tâm trên thương trường. Chuyện đó đã không làm phiền anh; nó cũng không mấy khó chịu hơn việc bị mang tiếng là một tay ăn chơi quốc tế mà báo chí đã ban tặng cho anh. Tai tiếng và mất đi cuộc sống cá nhân là cái giá của sự thành công mà anh phải trả, và anh chấp nhận chúng một cách bình thản không khác biệt gì với cảm nghĩ của anh đối với những kẻ đạo đức giả, xu nịnh mà anh đã gặp gỡ xã giao, và sự lật lọng của những đối thủ làm ăn mà anh phải đối mặt. Những kẻ nịnh hót và kẻ thù luôn đi chung với sự thành công hiển hách, và nếu việc đối phó với họ làm cho anh trở nên cay độc và cảnh giác, thì đó cũng là cái giá mà anh phải trả . 

Không có chuyện nào trong những chuyện đó làm cho anh thấy khó chịu cả; chuyện làm cho anh thấy khó chịu là anh không còn cảm thấy hài lòng với những sự thành công của anh nữa . Niềm vui mà anh từng cảm thấy khi đối diện với một giao dịch làm ăn khó khăn đã biến mất từ nhiều năm, anh nghĩ có lẽ là bởi vì thành công gần như là một kết cuộc đã được định trước. Không còn có điều gì nữa để thách thức anh … ít ra là không có cho đến khi anh quyết định nắm giữ Haskell Electronics. Bây giờ, lần đầu tiên trong ngần ấy năm, anh cảm thấy bị kích thích như xưa và tràn đầy hy vọng. Haskell là một thách đố; một công ty lớn cần phải được chỉnh đốn lại hoàn toàn. Ban quản lý quá đông; công xưởng sản xuất thì quá cũ kỹ, chiến lược tiếp thị đã quá lỗi thời . Tất cả những thứ đó phải được thay đổi trước khi có thể thu được tất cả lợi nhuận tiềm năng, và Matt sốt sắng muốn đến Chicago ngay để bắt đầu nhập cuộc. Trong quá khứ mỗi khi anh thu mua một công ty mới nào, anh gởi sáu nhân vật, những người mà tuần báo Business Week đã gọi là “đội tiếp quản” của anh đến đánh giá lại tổ chức của công ty đó và lập ra các phương án . Họ đã đến Haskell hai tuần lễ rồi, làm việc trong một tòa nhà cao sáu mươi tầng mà Haskell làm chủ và đang đặt trụ sở, đợi Matt đến gia nhập với bọn họ . Vì anh phải đến Chicago thường xuyên gần cả năm, anh đã mua một căn hộ trên mái bằng ở đó . Mọi thứ đều sẵn sàng, và anh sốt sắng muốn lên đường để bắt đầu . 

Anh vừa quay về vào khuya hôm qua từ Greece, việc giao dịch để mua một con tàu chở hàng đã kéo dài đến bốn tuần lễ bực bội thay vì là hai tuần, mới giải quyết xong. Bây giờ chuyện duy nhất đang cản trở anh là buổi phỏng vấn chết tiệt này . Thầm chửi rủa việc bị trì hoãn, Matt quay lưng đi vào nhà . Trên bãi cỏ ở phía đông, trực thăng của anh đang đợi để đưa anh ra phi trường, nơi mà chiếc Lear anh mua đã sẵn sàng để cất canh bay đến Chicago . 

Viên phi công của chiếc trực thăng đáp trả lại cái vẫy chào ngắn ngủi của Matt, rồi đưa ngón trỏ lên ra dấu là chiếc trực thăng đã đổ đầy xăng và sẵn sàng cất cánh, nhưng anh ta nhìn những đám sương mù dày đặc đang tiến lại gần họ một cách lo lắng, và Matt biết viên phi công của anh cũng nóng ruột muốn cất cánh như anh. Băng qua sân hiên lót đá phiến, anh bước vào nhà qua cánh cửa đôi kiểu French thông qua phòng sách. Anh đang đưa tay định nhấc điện thoại lên, dự tính là sẽ gọi văn phòng làm việc của anh ở Los Angeles thì cánh cửa phòng bật mở. “Này, Matt …” Joe O ‘Hara ló đầu qua khung cửa khép hờ, giọng nói cộc cằn thô lỗ của anh ta, và vẻ bề ngoài lôi thôi lếch thếch thật trái ngược với sàn nhà bằng đá cẩm thạch bóng loáng phủ thảm dày màu kem và với cái mặt bàn bằng kính. Một cách chính thức, O ‘Hara là tài xế của Matt, một cách không chính thức, anh ta là cận vệ của anh, và thích hợp với vai trò này hơn là vai trò làm tài xế … vì mỗi khi O ‘Hara ngồi sau tay lái của một chiếc xe, anh ta lái nó giống như là một tay đua đang tranh giải nhất của giải thưởng Grand Prix. 

“Chừng nào thì chúng ta đi Chicago đây ?” O ‘Hara thắc mắc. 

“Một khi tôi thực hiện xong cuộc phỏng vấn chết tiệt này .” 

“Được. Tôi đã liên lạc trước và xe limo sẽ đợi chúng ta ở đường băng tại Midway . Nhưng đó không phải là chuyện mà tôi đến đây để nói với anh,” O ‘Hara tiếp tục, đi đến gần cửa sổ và kéo tấm màn qua một bên. Ra dấu cho Matt đến chỗ anh ta, anh ta chỉ tay về hướng đường lái xe cong và rộng lớn uốn cong qua những cây bách ở trước nhà . Khuôn mặt khắc khổ của anh ta dịu xuống và giọng nói cũng nhỏ lại, một cách thèm thuồng .”Hãy nhìn cô em yêu dấu láng coóng ở đằng kia kìa,” anh ta nói trong khi Matt đi lại gần cửa sổ . Người khác sẽ nghĩ cô em yêu dấu là một người đàn bà, nhưng Matt thì biết rõ hơn . Sau khi vợ của O ‘Hara qua đời, xe cộ trở thành tình yêu duy nhất còn lại của anh ta . “Nó thuộc về một trong những người quay phim đến trong đòan người của Walters.” 

Cô em yêu dấu là một chiếc Cadillac màu đỏ đời 1959, mui trần nhìn mới cáu . 

“Anh có nhìn thấy những quả cầu không,” O ‘Hara nói, đang nói đến những cái đèn pha ở trước xe bằng một giọng nói nể phục và thèm khát của một người đang đọc tạp chí Playboy . “Còn những đường cong đó nữa ! Láng coóng, Matt, thật bóng láng . Làm cho anh muốn đưa tay lên vuốt nó, phải không ?” Anh ta thúc cùi chỏ vào người đàn ông im lặng đứng bên cạnh anh ta . “Anh có bao giờ nhìn thấy bất cứ thứ gì đẹp hơn thứ này chưa ?” 

Matt không cần phải trả lời vì sự xuất hiện của cô gái viết kịch bản lịch sự nói là đã mọi thứ đã sẵn sàng trong phòng khách. 

Cuộc phóng vấn đang được diễn ra theo những lời thoại đã được bàn trước gần cả tiếng đồng hồ, thì cánh cửa đột nhiên mở ra và một người đàn bà vội vã đi vào phòng, khuôn mặt dễ thương của cô ta cười tươi rói . “Matt anh yêu, anh đã về rồi à ! Em …” Tất cả mọi cái đầu trong phòng đều quay lại, đám nhân viên đài ABC há hốc mồm, chuyện phỏng vấn bị bỏ quên khi Meryl Saunders hấp tấp đi vào phòng trong một bộ đồ lót đỏ rất mong manh, rất khiêu gợi, bộ đồ sẽ làm cho những người đi mua quần áo lót ở Fredericks của Hollywood bị đỏ mặt. 

Nhưng đám người ABC không phải là đang nhìn vào thân hình của Meryl, mà là khuôn mặt của cô ta … một khuôn mặt xuất hiện trong rất nhiều phim ảnh và màn hình tivi trên khắp thế giới; một khuôn mặt dễ thương trẻ trung và như thiên thần làm cho cô trở thành người được mến chuộng ở Mỹ . Người lớn thích cô bởi vì cô xinh đẹp và nhìn rất trẻ trung; các bậc cha mẹ thích cô bởi vì cô dựng lên một hình tượng tuyệt vời cho những đứa con đang độ tuổi trưởng thành của họ; và các nhà sản xuất phim ảnh thích cô bởi vì cô là một nữ diễn viên sáng giá và bởi vì bất kỳ phim nào có mặt của cô đều bảo đảm hốt bạc triệu . Không nói đến chuyện cô chỉ mới hai mươi ba tuổi với một khát vọng tình dục mạnh mẽ … trong sự im lặng sửng sốt như thể chào đón sự có mặt của Meryl, Matt cảm thấy anh như đang bị bắt tại trận là đang quyến rũ Alice ở Xứ Sở Thần Tiên vậy . 

Giống như một người lính can đảm nhỏ trong một cảnh phim của cô, Meryl lịch sự mỉm cười với đám người không thốt nên lời đó, nói một câu xin lỗi khá hay với Matt vì đã phá đám anh, rồi xoay người rời khỏi phòng với một phẩm cách khiêm tốn của một đứa học sinh trong bộ đồng phục đi học ở một trường chỉ dành riêng cho con gái … sử dụng rất tốt khả năng diễn xuất của cô, vì cái quần lót nhỏ xíu của cô ta để lộ cặp mông bên dưới chiếc áo lót mỏng manh khoác qua thân thể uyển chuyển của cô ta . 

Khuôn mặt của Barbara Walters có những phản ứng hoàn toàn trái ngược nhau, và Matt chuẩn bị tinh thần cho những tràng câu hỏi thăm dò không tránh khỏi về Meryl, lấy làm tiếc cho hình tượng trước công chúng mà cô đã cẩn thận dựng nên sắp sửa bị sụp đổ . Nhưng bà Walters chỉ hỏi xem Meryl Saunders có phải là khách thường xuyên của anh không . Matt trả lời là cô thích ở nhà anh mỗi khi anh không có nhà, và anh thường thì không có ở nhà . 

Anh ngạc nhiên là vị phóng viên này chấp nhận câu trả lời không rõ ràng của anh và quay trở lại đề tài mà bà đang bàn đến trước khi Meryl bước vào . Hơi chồm người ra phía trước, bà hỏi .”Anh có cảm nghĩ như thế nào về con số đang gia tăng về chuyện tiếp quản một cách không thân thiện giữa những công ty ?” 

“Tôi nghĩ đó là một xu hướng sẽ được tiếp tục cho đến khi có những điều lệ đặt ra để quản chế nó,” Matt trả lời . 

“Intercorp có dự định thôn tính thêm các công ty khác nữa không ?” 

Một câu hỏi như chụp mũ, nhưng không phải là không mong đợi, và anh tránh né một cách uyển chuyển .”Intercorp luôn có hứng thú thu mua những công ty tốt để có thể giúp cho chính tập đoàn và cả những công ty đó phát triển hơn .” 

“Ngay cả khi công ty đó không muốn bị thu mua à ?” 

“Đó là sự liều lĩnh mà chúng ta đều phải đối đầu, ngay cả với Intercorp,” anh trả lời, mỉm cười một cách lịch sự . 

“Nhưng sẽ cần phải có một công ty tầm cỡ như Intercorp mới nuốt nỗi anh . Có ai bị miễn dịch từ sự hợp nhất với công ty của anh … bạn bè, vân vân ? Ý tôi là,” bà trêu chọc, “Có thể nào đài ABC của chúng tôi thấy bản thân nó là con mồi tiếp theo của anh không ?” 

“Đối tượng bị tiếp quản gọi là mục tiêu,” anh nói một cách khô khan, ” không phải là con mồi . Tuy nhiên,” anh đùa, “nếu để cho đầu óc cô được thảnh thơi, tôi có thể bảo đảm với cô là Intercorp ngay lúc này không có ý định thu mua đài ABC.” 

Bà cười và rồi bà tặng cho anh nụ cười rất chuyên nghiệp của một phóng viên .”Bây giờ chúng ta có thể nói một lát về cuộc sống riêng tư của anh không ?” 

Cẩn thận che dấu vẻ bực bội sau nụ cười ngọt ngào, anh hỏi, “Tôi có thể cản được cô sao ?” 

Nụ cười của bà rộng thêm, bà lắc đầu và bắt đầu .”Suốt mấy năm qua anh đã có rất nhiều tin đồn về những chuyện tình nóng bỏng với vài nữ diễn viên, một vị công chúa, và gần đây nhất là với Maria Calvaris, người thừa kế công ty tàu biển ở Greek. Những tin đồn lan rộng đó có phải là thật không, hay là chúng chỉ là được dựng ra bởi những tờ báo lá cải ?” 

“Đúng,” Matt trả lời một cách thẳng thắn mà không một ai có thể nói khác được. 

Barbara Walters cười với vẻ cố tình lẩn tránh của anh, rồi bà điềm tĩnh lại . “Còn chuyện hôn nhân của anh thì sao ? Chúng ta có thể nói về chuyện đó không ?” 

Matt đã không ngờ là sẽ có câu hỏi này cho nên trong một lúc anh không nói nên lời .”Chuyện gì của tôi ?” anh nói, không thể tin là anh đã nghe đúng những gì bà vừa nói . Không muốn tin nó . Không ai từng biết về cuộc hôn nhân ngắn ngủi và vội vàng của anh với Meredith Bancroft vào mười một năm trước. 

“Anh chưa bao giờ kết hôn,” bà nói rõ hơn, “và tôi muốn biết là anh có ý định kết hôn trong tương lai không .” 

Matt thả lỏng người và trả lời một câu không để lộ chút thông tin gì .”Không phải là sẽ không xảy ra .”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+