Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Paradise-11 năm chờ – Chương 16 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Chiếc xe hơi màu đen của Matt chen lấn chạy trong tình trạng giao thông tắc nghẽn của trung tâm thành phố chiều thứ sáu, tranh giành đường và gấp rút chạy về phía tòa nhà cao sáu mươi tầng, là trụ sở chính của tổng công ty Điện Tử Haskel. Ở ghế sau, Matt ngước lên khỏi bản báo cáo anh đang đọc cùng lúc Joe ÓHara bọc chiếc limo cắt ngang đầu một chiếc xe taxi, vượt đèn đỏ, và bấm còi xe liên tục, làm một nhóm người đi bộ ở Chicago hoảng hốt tránh sang một bên. Cách bãi đậu xe ở dưới tầng hầm của Haskell gần mười feet, Joe đạp mạnh lên phanh và quẹo xe vào lối vào . ” Xin lỗi, Matt, ” anh ta nói với nụ cười nhăn nhó, ngước lên và nhìn thấy Matt đang cau có trong kính chiếu hậụ ” Một ngày nào đó, ” Matt trả lời ngay, vẻ bực tức, ” tôi muốn anh giải thích về chuyện gì đã làm cho anh biến những người đi bộ thành đồ trang trí của nắp trước xe. “Giọng của anh bị mất hút khi mũi của chiếc xe dài chúi xuống, bánh xe rít liên tục khi chúng chạy quanh từng vòng, xuống bãi đỗ xe dành riêng cho những giám đốc điều hành, chỉ cách bức tường bên cạnh họ vài centimet. Bất kể chiếc xe có sang trọng và đắt tiền đến thế nào đi nữa, ÓHara vẫn lái nó như một thanh niên chẳng biết sợ gì cả trong một chiếc Chevy cũ kỹ với một cô gái tóc vàng trên đùi cậu ta và sáu lon bia trên ghế ngồi. Nếu phản xạ của anh ta không được nhanh như bất kỳ thanh niên nào, thì anh ta đã mất giấy phép lái xe của anh ta lâu rồi và có lẽ là cả mạng sống của anh ta nữa từ mấy đời trước. 

Anh ấy cũng rất trung thành như sự táo bạo của anh ấy và, cách đây mười năm ở Nam Mỹ, những đặc tính đó đã làm cho anh ấy liều thân kéo Matt thoát ra an toàn khi chiếc xe tải mà Matt đang lái mất phanh, nhào xuống một con đê, và bốc cháy. Đáp lại nỗ lực của anh ấy, Joe đã nhận được một thùng rượu uýt – xki ưa thích của anh ấy cùng với lòng biết ơn vô tận của Matt. 

Buộc trên vai của Joe, bên dưới áo khoác của anh ấy, là một khẩu súng 45 ly tự động mà anh ấy đã mua cách đây nhiều năm khi lần đầu tiên anh ấy chở Matt đi xuyên qua một cuộc đình công của Teamsters, một công ty vận chuyển xe tải anh vừa mới mua. Theo ý riêng Matt nghĩ khẩu súng là điều không cần thiết. Mặc dù chỉ cao năm feet mười, Joe nặng 225 pao với cơ bắp cuồn cuộn, và một khuôn mặt thích gây gỗ gần như là xấu xí, và dữ dằn rõ ràng như đe doạ. 

“Chúng ta đến nơi rồi, ” Joe reo lên, cố thắng xe dừng lại gần thang máy tư nhân ở dưới toà nhà. ” Căn nhà yêu dấu . ” 

” Cho một năm hoặc ít hơn, ” Matt nói, đóng cặp táp của anh lại. Thông thường khi Matt mua một công ty, anh tiếp tục có mặt ở đó chỉ một hay hai tháng … đủ thời gian để gặp người của anh trong khi họ đánh giá những người quản lý và đề xuất. Tuy nhiên, trước đây anh chỉ mua những công ty quản lý tốt đang lâm vào tình trạng khó khăn vì họ thiếu vốn hoạt động hay vì một lý do nào đó. Những sự thay đổi anh thực hiện tại các công ty đó hầu hết là thứ yếu và chỉ là điều chỉnh hoạt động của họ và làm nó ăn khớp với Intercorp. Haskell thì khác. Thủ tục và phương pháp cũ sẽ phải được loại bỏ để áp dụng cái mới ; lợi ích của công nhân phải được xem xét lại, lương bổng phải được điều chỉnh, sự trung thành bị thay đổi, đa số những công xưởng sản xuất mới được xây dựng ở ngoại ô Southville, nơi anh đã mua đất. Haskell cần thay đổi tất cả. Giữa công ty tàu biển anh vừa mới mua và tái tổ chức lại Haskell, Matt sắp phải làm việc dài ngày, ngày đêm khó khăn gian khổ, nhưng anh đã và đang làm chuyện đó hàng mấy năm trời. Lúc mới đầu, anh đã làm nó vì một ham muốn đến tuyệt vọng để được thành công, để chứng minh là anh có thể làm được. Mặc dù đến lúc này, khi anh đã thành công hơn cả sự tưởng tượng điền rồ của anh, anh vẫn giữ nhịp độ làm việc làm đến kiệt sức của anh .. không phải vì anh thích nó hoặc muốn được thành công hơn nữa, nhưng vì đó là thói quen. Và vì cũng không có thứ gì khác mang lại cho anh sự thoả mãn. Anh làm việc chăm chỉ, và khi anh chơi, thì anh cũng chơi đến cùng. Không có ý nghĩa đặc biệt hoặc mãn nguyện gì . Nhưng hợp lý hoá Haskell, khai thác hết tiềm năng của nó, là một mục tiêu thách thức. Có lẽ đó là lựa chọn sai lầm của anh, Matt quyết định khi anh đút chìa khóa vào khóa của thang máy cá nhân chạy thẳng đến các tầng của ban điều hành trong toà nhà. Anh đã sáng lập ra một tập đoàn khổng lồ bằng cách mua những công ty hấp dẫn, vận hành tốt cần sự ủng hộ về tài chính của Intercorp. Có lẽ anh phải nên mua vài công ty cần có thêm hơn thứ đó. Nhóm tiếp quản của anh đã ở đây hết hai tuần, để đánh giá . Họ đang ở trên lầu, chờ để gặp anh, và anh nôn nóng được bắt đầu. 

Trên tầng thứ sáu mươi nhân viên tiếp tân trả lời điện thoại của cô và lắng nghe tin tức của người gác cổng mặc đồng phục, cũng là nhân viên tiếp tân trong hành lang của Haskell ở tầng trệt. Khi cô gác máy, Valerie đi lại gần cô thư ký ngồi bên tay phải của cô . ” Pete Duncan nói xe limo dài màu bạc vừa mới chạy vào ga – ra, ” cô thì thầm. “Anh ấy nghĩ đó là Farrell. ” 

“Màu bạc phải là màu yêu thích của ông ấy, ” Joanna trả lời với cái liếc nhìn ý nghĩa tới cái lo go màu bạc đặc trưng của Intercorp đã được treo trên bức tường phía sau bàn của cô . 

Hai tuần sau khi bị Intercorp tiếp quản, một đám thợ mộc đã đến, giám sát bởi một người đàn ông tự nhận là nhà quản lý thiết kế nội thất của intercorp. Khi anh ấy rời khỏi hai tuần sau đó, toàn bộ khu vực tiếp tân trên tầng sáu mươi, cũng như phòng hội nghị và văn phòng tương lai của Matt Farrell, hoàn toàn được trang trí lại. Nơi đã từng có thảm phương đông cũ sờn và đồ gỗ tối màu bị tàn phá theo năm tháng, được thay thế bằng thảm bạc bọc mọi ngóc ngách của nền nhà và ghế sofa da màu đỏ sẫm hiện đại sắp xếp theo từng nhóm với những chiếc bàn cà phê Lucite ở phía trước và bên cạnh chúng. Đó là một đặc trưng của Matt Farrell mà mỗi bộ phận và công ty bị thu mua của Intercorp lập tức được trang trí lại để trông giống như tất cả các công ty khác của anh. 

Valerie và Joanna, cùng với nhiều thư ký khác trên tầng này, bây giờ rất quen thuộc, không chỉ với thanh danh của Matthew Farrell, mà cả sự tàn nhẫn của anh nữa. Trong vòng vài ngày sau khi Intercorp thu mua Haskell, chủ tịch … Ông Vern Haskell … đã bị buộc phải về hưu non. Và hai giám đốc cao cấp lâu năm, một người là con trai của Vern Haskell, người khác là con rể của ông. Một giám đốc cao cấp khác không chịu từ chức thì bị đuổi việc. Văn phòng của những giám đốc cao cấp trung thành … đặt trên tầng này, nhưng ở phía bên kia của toà nhà – bây giờ bị ba người thân cận của Farrell chiếm đóng. Ba người khác của anh đã đóng quân ở những nơi khác trong toà nhà … theo lời đồn thì họ dọ thám mọi người, đặt câu hỏi, và làm ra danh sách, chắc chắn là để xem ai sẽ bị đuổi tiếp theo . 

Tình hình càng tệ hơn , không phải chỉ có các giám đốc điều hành cao cấp mới bị mất việc của họ ; thư ký của ông Haskell đã được có một sự ” lựa chọn ” hoặc làm việc cho một giám đốc điều hành phụ hoặc rời khỏi với ông chủ của cô ta , vì Matthew Farrell khăng khăng đòi gửi thư ký của mình từ California đến. Chuyện đó đã gây ra sự oán giận và nỗi sợ hãi mới mẻ giữa những thư ký điều hành còn lại, nhưng đó không là gì so với cách họ đã có cảm giác về thư ký của Farrell khi bà ấy thực sự đến : Eleanor Stern là một cây gậy thẳng đứng, gầy, một bạo chúa, dò xét họ như cú vọ và còn sử dụng những từ như “không thích đáng ” và ” thích đáng.” Bà ấy đến văn phòng trước bất cứ một người nào khác, rời khỏi sau tất cả những người khác, và khi cửa văn phòng của bà ấy đang mở, mà bây giờ nó không mở, thì bà ấy có thể nghe thấy tiếng cười nhỏ hay những lời tán gẫu bình thường. Khi bà ấy nghe được , bà ấy sẽ đứng dậy và đến đứng ở ngưỡng cửa của bà như một ông chủ bực bội cho đến khi cuộc tán gẫu giải trí đó chấm dứt một cách vụng về . Vì lý do đó Valerie ngăn lại ham muốn gọi cho các thư ký ở xung quanh và nói cho họ biết chuyện Farrell sắp sửa đến, vì vậy họ có thể bịa ra vài lý do để đến đây và ít ra thì có thể nhìn mặt anh ấy . 

Báo chí và tạp chí phim ảnh đã mô tả anh là một người đẹp trai, một người tinh tế có thể cặp bồ với các ngôi sao điện ảnh và hoàng tộc Châu Âu. Tờ Wall Street Journal đã nói anh ấy là “một thiên tài trong kinh doanh, hơi giống Midas ” Ông Haskell nói vào ngày ông ấy rời khỏi đây thì Matthew Farrell là một kẻ ” kiêu ngạo, một kẻ khốn kiếp ko phải là một con người, có những bản năng của một con cá mập và đạo đức của một con chó sói cướp bóc.” Khi Valerie và Joanna chờ để nhìn thấy anh, thì họ đã thật sự coi thường anh . Và họ đã làm vậỵ 

Tiếng chuông nhẹ nhàng của thang máy vang lên ở khu vực tiếp tân như tiếng búa nện lên một cái chiêng. Matthew Farrell bước ra, và không khí dường như đột nhiên nứt ra với sức mạnh toả ra từ sự hiện diện của anh. Rất rám nắng và thân hình như lực sĩ, anh đi xăm xăm nhanh chóng về hướng họ, đang đọc bản báo cáo và xách cặp táp, cái áo choàng bằng len casơmia màu be khoác trên tay của anh. Valerie đứng lên phân vân. ” chào, ông Farrell. “Đáp lại câu xã giao của cô, cô nhận được cái nhìn từ đôi mắt xám lạnh lẽo , một cái gật đầu cộc lốc, và sau đó anh ấy đi ngang qua nhanh như gió … mạnh mẽ, đáng sợ, và hoàn toàn hờ hững với những kẻ tầm thường như Valerie và Joanna . 

Matt đã từng đến đây một lần vào lúc trước trước để tham dự một cuộc họp chiều, và anh bước tới với vẻ chắc chắn chính xác vào văn phòng riêng đã từng thuộc về chủ tịch của Haskell và thư ký của ông ấỵ Cho đến khi anh đóng cửa văn phòng của thư ký của anh, anh mới rời mắt không chú ý vào bản báo cáo mà anh đã đọc trong thang máy, rồi chỉ để nhìn lướt qua thư ký của mình, người đã phối hợp ăn ý với anh trong chín năm dài. Họ không chào đón nhau hoặc làm cuộc nói chuyện ngắn ; Không bao giờ. “Mọi thứ thế nào rồi ?” 

” Khá tốt, ” Eleanor Stern trả lời. 

” Chương trình nghị sự đã sẵn sàng cho cuộc họp chưa ?” anh nói thêm, đã bắt đầu đi về phía cánh cửa gỗ hồng mọc cao, và là cánh cửa đôi mở thông vào văn phòng riêng của anh. 

” Dĩ nhiên, ” bà trả lời, hoàn toàn thích hợp với tác phong nhanh nhẹn của anh. Họ đã là một cặp lý tưởng từ ngay ngày đầu tiên bà đến văn phòng của anh cùng với 20 người phụ nữ khác, hầu hết bọn họ đều trẻ và hấp dẫn, những người được gửi đến cho Matt từ các trung tâm giới thiệu việc làm. Sáng sớm cùng ngày, anh đã thấy ảnh của Meredith trong tạp chí Town and Country mà có người nào đó đã bỏ lại trong quán ăn. Cô đang nằm trên bờ biển Jamaica với một cầu thủ môn pôlô của trường đại học. Đoạn chú thích đã nói là cô đang đi nghỉ mát với bạn học. Càng quyết tâm chua chát muốn được thành công hơn bao giờ hết bởi bức ảnh đó, anh đã bắt đầu phỏng vấn ứng cử viên. Đầu óc của bọ họ hầu hết đều rỗng tuếch , hoặc công khai ve vãn, và anh đang ở trong một tâm trạng không để dung thứ cho sự ngu đần lẫn mưu ma chước quỉ của phụ nữ. Những gì anh muốn, cần, là ai đó thông minh và đáng tin cậy, người nào đó sẽ theo kịp tốc độ mới của anh để lên được hàng đầu. Anh vừa quăng hồ sơ xin việc cuối cùng vào trong sọt rác, thì nhìn lên và thấy Eleanor Stern đi sầm sầm về phía anh trong đôi giày gót bự của bà, bộ đồ đen mộc mạc, mái tóc của bà búi thành một búi tròn. Bà dúi đơn xin việc của bà vào tay anh và im lặng kiên nhẫn chờ trong khi Matt đọc những thông tin, bao gồm thông tin bà năm mươi tuổi, chưa kết hôn, và bà có thể gõ 120 chữ trong một phút và viết tốc ký ở 160 chữ trong một phút. Matt đã nhìn lướt qua bà, dự định chất vấn bà, chỉ để cho bà phát biểu bằng một giọng phòng thủ, ” tôi thừa hiểu rằng tôi lớn hơn những ứng viên khác ngoài kia hai mươi tuổi , và hai mươi lần kém hấp dẫn. Tuy nhiên, vì tôi chưa bao giờ là một mỹ nhân, tôi phải thăng tiến và dựa vào những phẩm chất khác của tôi ” 

Ngạc nhiên, Matt hỏi, ” những phẩm chất đó là gì?” 

“Trí tuệ và tài năng của tôi, ” bà đã trả lờị “Ngoài kỹ năng tốc ký và đánh máy của tôi, tôi cũng từng là trợ lý luật sư và kết tính sổ sách. Hơn nữa, tôi có thể làm chuyện mà rất ít người hai mươi tuổi có thể làm được … ” 

“Và đó là ?” 

“Tôi có thể đánh vần !” lời nhận xét với tất cả thế mạnh đứng đắn của nó và hàm ý khinh thị cho bất cứ thứ gì ít hơn sự hoàn hảo làm cho anh chú ý đến . Bà chắc chắn là rất tự hào vì làm được những chuyện đó làm cho Matt khâm phục, và anh cảm thấy cùng một sự quyết tâm cứng rắn của bà để hoàn thành một công việc mà anh cảm nhận. Dựa theo cảm giác thì bà rất phù hợp với vị trí này, anh nói thẳng , “Lúc này, giờ làm việc thì dài và lương thì không cao . Tôi vừa mới bắt đầu. Nếu tôi làm nó lên được đỉnh cao thì tôi sẽ mang bà theo. Tiền lương của bà sẽ tăng lên theo sự đóng góp của bà ” 

” Đồng ý. ” 

“Tôi sẽ đi nhiều nơi . Còn nữa, có thể có lúc cô sẽ phải đi cùng tôị ” 

Lạ thay, đôi mắt nhợt nhạt của bà nheo lại . “Có lẽ anh phải nên cụ thể hơn về nhiệm vụ của tôi, ông Farrell. Phụ nữ chắc chắn thấy anh là một người vô cùng hấp dẫn ; tuy nhiên … ” 

Chết lặng vì bà hình như nghĩ là anh đang dự định gạ gẫm bà, và tức giận bởi ý kiến chỉ trích, bộc lộ thành kiến của bà về chuyện anh mời gọi những người phụ nữ khác, Matt đã trả lời bằng một giọng thậm chí lạnh lùng hơn cả bà, ” nhiệm vụ của bà sẽ thuần túy là thư ký, và không hơn. Tôi không có hứng thú yêu đương hoặc ve vãn ; tôi không muốn có bánh vào ngày sinh nhật của tôi, hoặc chiều chuộng, hoặc ý kiến của bà về vấn đề cá nhân của tôi . Tất cả những gì tôi muốn là thời gian của cô và kỹ năng của bà ” 

Anh đã khắc nghiệt hơn mức bình thường của anh, chính là do bức hình đó của Meredith hơn là thái độ của Eleanor Stern, nhưng bà không chút quan tâm đến. Thực ra bà có vẻ thích kiểu làm việc mà anh đã mô tả. ” Tôi nhận thấy điều đó dễ chấp nhận thôi , ” bà công bố. 

” Khi nào thì bà có thể bắt đầu ?” 

” Ngay bây giờ. ” 

Anh không bao giờ hối tiếc về quyết định của anh . Trong vòng một tuần, anh nhận biết giống như anh, Eleanor Stern có thể cố gắng làm việc ko mệt mỏi, với tốc độ chết người mà không bao giờ mệt mỏi hoặc bực bội . Khi anh giao cho bà càng nhiều trách nhiệm, thì bà càng hoàn tất nhiều hơn. Họ chưa bao giờ nối lại bức rào chắn đã được dựng thẳng giữa họ khi bà lộ vẻ lo lắng vì ý đồ của anh. Lúc đầu họ chỉ là quá say mê công việc lẫn nhau nên không có thời gian nghĩ đến . Sau đó nó dường như không còn là một vấn đề, tạo thành thói quen làm việc hàng ngày, và nó đều tốt cho cả hai khi Matt đã lên đến đỉnh cao, và bà đã làm việc ngày đêm bên cạnh anh, không một lời than phiền. Thực ra, bà gần như là một tài sản cần thiết với sự nghiệp của anh, và, đúng theo lời anh, anh đã khen thưởng cho sự nỗ lực và lòng trung thành bà : Mức lương của Stern là $65,000 mỗi năm … nhiều hơn cả mức lương của những người điều hành cấp trung . 

Bây giờ, bà đi theo anh vào văn phòng của anh và đợi anh đặt cặp táp của anh xuống trên mặt bàn bằng gỗ hồng mọc đánh bóng mới được mang đến. Thông thường anh trao cho bà ít nhất là một cuộn băng thu âm nhỏ hướng dẫn và bảo bà viết ra giấy . ” Không có gì phải viết ra cả, ” Matt giải thích, mở chốt cặp táp của anh và trao cho bà một chồng tập hồ sơ . ” Và tôi đã không có cơ hội xem lại bản hợp đồng Simpson trên máy bay. Chiếc Lear có vấn đề về động cơ, vì vậy tôi phải lấy chuyến bay thương mại đến đây. Đứa bé ngồi trước tôi rõ ràng là có vấn đề với hai tai của nó, và nó đã la hét trong suốt toàn bộ chuyến baỵ ” 

Bởi vì anh đã bắt đầu cuộc đàm thoại, bà Stern rõ ràng cảm thấy cần phải tham gia “Ai đó lẽ ra nên làm chuyện gì đối với nó . ” 

“Người đàn ông bên cạnh tôi tình nguyện dỗ nó, ” Matt nói, ” nhưng mẹ của đứa bé chẳng biết nghe theo ông ta hay làm theo giải pháp của cô ấy cũng là giải pháp của tôi . ” 

“Giải pháp của anh là gì?” 

“Cho một ly rượu vốt-ka với chút rượu mạnh. ” Đóng cặp của anh lại, anh nói, “Nhân viên văn phòng ở đây có được không ?” 

“Một số rất chu đáo. Tuy nhiên, Joanna Simons, người mà anh đã đi ngang qua khi anh vào đây, hầu như không được tốt . Người ta đồn rằng cô ấy còn hơn là một thư ký cho ông Morrissey, mà tôi cũng đoán vậy. Vì kỹ năng làm việc không có, thì tài năng của cô ấy phải nằm ở chỗ khác. ” 

Matt chỉ hơi nhận thấy sự không chấp nhận của bà về chuyện không đứng đắn đó . Hất nhẹ đầu về phía phòng hội nghị nối tiếp với văn phòng của anh, anh nói, “Mọi người đều ở trong đó hả ?” 

” Dĩ nhiên. ” 

” Tất cả bọn họ đều có bản sao của chương trình nghị sự chứ ?” 

” Dĩ nhiên. ” 

” Tôi đang đợi một cuộc gọi từ Brussels đến bất cứ lúc nào trong một tiếng đồng hồ tới, ” Matt nói, đã bắt đầu đi về phía phòng hội nghị ” Chuyển nó cho tôi ngay, nhưng hãy giữ những cuộc gọi khác. ” 

Sáu giám đốc tài năng nhất của Intercorp đang ngồi trên cặp ghế sofa bọc da màu đỏ sẫm dài đối mặt với nhau qua bàn cà phê bằng kính và cẩm thạch lớn trong phòng hội nghị . Họ đứng lên khi Matt đi đến phía trước, mỗi người đều bắt tay anh, mỗi người cố gắng đọc nét mặt của anh để có thể nhìn thấy vài dấu hiệu về kết quả của chuyến đi đến Hy Lạp của anh . “Rất tốt là anh đã quay trở về, Matt, ” người đàn ông cuối cùng Matt bắt tay nói “Tốt, đừng có làm cho chúng tôi hồi hộp, ” Tom Anderson bổ sung. ” Athens thế nào rồi ?” 

“Cực kỳ vui vẻ, ” Matt trả lời trong khi tất cả bọn họ di chuyển sang bàn hội nghị. ” Intercorp bây giờ sở hữu một chiếc tàu chở xe bồn. ” 

Vẻ chiến thắng, bao trùm lên tất cả và cảm giác dễ chịu, tràn qua phòng, rồi những giọng nói oà ra khi mọi người bắt đầu thảo luận về những dự định cho “thành viên mới” trong gia đình Intercorp. 

Ngả người trên ghế của anh, Matt quan sát sáu người điều hành năng động đang ngồi trước mặt anh . Tất cả bọn họ đều là những người đàn ông rất năng nổ, tận tuỵ, rất giỏi trong lĩnh vực riêng của họ. Năm người đã đến từ đại học Harvard, Princeton, và Yale ; từ MIT và UCLA, với kiến thức từ lĩnh vực nghiệp vụ ngân hàng quốc tế đến tiếp thị. Năm người đang mặc đồ vét đặt may $800, áo sơ mi vải Ai Cập được thêu tên một cách kín đáo, và những chiếc cà vạt lụa được chọn cẩn thận . Ngồi chung với nhau như bây giờ, họ trông giống như trang quảng cáo bốn màu cho anh em Brooks … với tựa đề như : khi bạn đã đạt đến đỉnh cao, chỉ có thứ tốt nhất mới xứng với bạn. Ngược lại, người thứ sáu, Tom Anderson, là một hình ảnh trái ngược trong cái áo khoác màu xanh và nâu sọc, quần xanh, và cà vạt kẻ hoa . Quan điểm của Anderson về quần áo sang trọng là sự thích thú của những người đàn ông ăn mặc không chê vào đâu được khác trong nhóm tiếp quản, nhưng họ hiếm khi chọc ông. Vì một lý do là rất khó mà châm chọc một người đàn ông đứng cao sáu feet bốn và cân nặng 245 pao . 

Anderson có bằng cấp tương đương với bằng trung học, chưa từng học đại học, và ông hung hăng tự hào về nó. ” Bằng cấp của tôi đến từ trường đời, ” ông sẽ công bố như vậy mỗi khi ai đó hỏi đến chuyện học vấn của ông. Những gì ông đã bỏ qua không nói ra là ông có một tài năng kỳ lạ mà không có trường nào có thể cung cấp được : Ông có một bản năng nhận biết được bản chất của con người. Trong vòng vài phút nói chuyện với một người đàn ông, ông nhận ra một cách chính xác những động cơ thúc đẩy anh ta hành động như vậy, dù cho đó là tính kiêu ngạo, tham lam, tham vọng, hay chuyện gì khác. 

Ngoài mặt ông là một người nói chuyện thẳng thắn, một con gấu khổng lồ, một người đàn ông thích xắn tay áo lên làm việc . Bên dưới vẻ ngoài không trau chuốt, Tom Anderson có năng khiếu thương lượng … và tài năng vô giá trong việc giải quyết những sự cố nan giải, nhất là khi ông đại diện Intercorp tiếp xúc với công đoàn . 

Nhưng trong tất cả những đặc tính của ông, đặc tính mà Matt đáng giá ông cao nhất là : Anderson trung thành. Thực ra , ông ta là người đàn ông duy nhất trong phòng có những tài năng mà không bán cho người trả giá cao nhất. Ông đã làm việc cho công ty đầu tiên mà Matt đã mua. Khi anh bán nó đi, Tom nắm lấy cơ hội của ông với Matt chớ không làm cho những người sở hữu mới tuy là họ đã dành cho ông ta một vị trí cao hơn và một mức lương tốt hơn. 

Matt trả lương cho những người khác trong nhóm tiếp quản đủ để đảm bảo họ sẽ không bị những đối thủ cạnh tranh khác lôi kéo ; anh trả Anderson cao hơn nữa vì ông hoàn toàn dành hết sức mình cho Matt và Intercorp. Anh không bao giờ hối tiếc với những gì anh phải trả cho họ vì, khi là một đội, họ là một đội tốt nhất – nhưng bản thân Matt là người lèo lái tất cả tài năng của bọn họ theo đúng hướng. Chiến lược tổng thể cho sự phát triển của intercorp là do một mình anh tạo dựng, và thay đổi nó cho phù hợp. ” Các vị, ” anh nói, làm gián đoạn cuộc thảo luận về tàu chở bồn của họ. ” Chúng ta sẽ bàn về tàu chở bồn vào một dịp khác. Chúng ta hãy nói về những vấn đề của Haskell đi . ” 

Phương pháp của Matt là cho người nắm giữ chức vụ ngay sau khi mua là một phương pháp độc đáo và hiệu quả. Thay vì phải lãng phí mấy tháng để sắp xếp lại vấn đề của công ty, tìm ra nguyên nhân và cách giải quyết , và loại bỏ những người điều hành không đáp ứng tiêu chuẩn của Intercorp , Matt làm một chuyện khác hẳn : anh gửi nhóm người đang tụ tập tại phòng hội nghị để làm việc song song với những giám đốc điều hành hiện có ở công ty đang bị thu mua . Mỗi người trong sáu người đàn ông là một chuyên gia trong một lĩnh vực cụ thể, và chỉ trong vài tuần thì họ có thể làm quen hoàn toàn với bộ phận của họ, đánh giá tài năng của các giám đốc điều hành của bộ phận đó, và tìm ra điểm yếu và điểm mạnh của bộ phận đó. 

” Elliott, ” Matt nói với Elliott Jamison, ” chúng ta hãy bắt đầu với anh. Nói chung, bộ phận tiếp thị của Haskell thế nào ?” 

” Không tệ lắm, nhưng cũng không hay lắm. Họ có quá nhiều người quản lý ở đây, cũng như tại văn phòng các chi nhánh, và quá ít nhân viên bán sản phẩm. Khách hàng hiện có của họ được qúa nhiều ưu đãi, nhưng các nhân viên bán hàng không có thời gian để mở rộng thêm số lượng khách hàng mới. Nếu xét đến các sản phẩm chất lượng cao của Haskell, đáng lý ra Haskell phải có gấp ba hoặc gấp bốn số khách hàng mà họ hiện có bây giờ. Lúc này, tôi đề nghị bổ sung năm mươi nhân viên cho lực lượng bán hàng. Một khi công xưởng ở Southville đi vào hoạt động, tôi đề nghị bổ sung thêm năm mươi người nữa . ” 

Matt ghi nhanh phần lưu ý trên cuốn sổ màu vàng trên bàn ở phía trước anh và xoay sự chú ý của anh sang Jamison. ” Còn gì nữa ?” 

” Paul Cranshaw, giám đốc tiếp thị, sẽ phải đi thôi, Matt. Ông ấy đã làm cho Haskell hai mươi tám năm và phương pháp tiếp thị của ông ấy quá lỗi thời và điên rồ. Ông ấy không thể và không muốn thay đổi cách làm đâu ” 

” Ông ấy bao nhiêu tuổi” 

” Theo hồ sơ thì ông ấy năm mươi sáu tuổi ” 

” Ông ấy có chịu về hưu non nếu chúng ta đề nghị không ?” 

” Có thể. Ông ấy sẽ không tự nghỉ đâu, chắc chắn là như vậỵ Ông ấy là một kẻ kiêu ngạo và công khai thù địch với sự tiếp quản của Intercorp. ” 

Tom Anderson ngước mặt lên từ việc đang chăm chú nghiên cứu chiếc cà vạt kẻ cánh hoa của ông . “Chuyện đó không có gì là bất ngờ cả . Ông ấy là em họ xa của ông Haskell. ” 

Elliott nhìn ông bất ngờ. ” Thật sao ?” ông nói, miễn cưỡng thích thú với khả năng của Tom để tìm ra được thông tin mà không cần tốn nhiều công sức. ” Chuyện đó không nằm trong hồ sơ cá nhân của ông ấy . Làm sao anh tìm ra được ?” 

” Tôi đã có một cuộc đàm thoại vui vẻ với một bà già duyên dáng ở dưới phòng giữ hồ sơ . Bà ấy đã làm ở đây lâu hơn bất cứ một người nào khác, và bà ấy là một quyển nhật ký thông tin biết đi . ” 

” Thảo nào Cranshaw đã quá gay gắt . Ông ấy chắc chắn sẽ phải đi … ông ấy là một rắc rối lớn về mặt tinh thần trong những rắc rối khác. Nhưng căn bản vậy là xong rồi, Matt. Tôi sẽ gặp anh vào tuần tới và chúng ta có thể bàn việc cụ thể hơn. ” 

Matt hướng về John Lambert cho thông tin tài chính. 

Đọc được dấu hiệu của anh, Lambert lướt qua sổ ghi chép của ông ấy và nói, “Lợi nhuận của họ đều tốt, chúng tôi đã biết chuyện đó trước đây, nhưng có nhiều chỗ cần hợp lý hoá và cắt giảm chi phí. Hơn nữa, nợ khó đòi của họ quá nhiều . Một nửa số nợ của họ phải sáu tháng mới trả hết, và đó là vì Haskell đã không làm thành một chính sách đòi nợ kiên quyết . ” 

“Chúng ta sẽ phải thay người quản lý tài chính phải không?” 

Lambert do dự. ” Đó là một chuyện khó quyết định. Người quản lý tài chính khẳng định Haskell là người không muốn kêu gọi khách hàng trả hết nợ cho nhanh hơn . Ông ấy nói là ông ấy đã thử trong nhiều năm để triển khai một chiến lược xông xáo hơn, nhưng lão già Haskell cứ từ chối. Bỏ chuyện đó sang một bên, ông ta điều khiển con tàu khá chặt chẽ . Tinh thần làm việc của nhân viên trong bộ phận của ông ta rất tốt và ông ta là một người biết cách giao quyền. Ông ta có các nhân viên quản lý vừa đủ để hoàn thành công việc, và họ làm tốt. Bộ phận của ông ta rất chặt chẽ . ” 

” Ông ta có phản ứng gì với sự xâm nhập của anh vào lãnh địa của ông ta ? Ông ta có vẻ như muốn hòa nhập vào sự thay đổi không ?” 

” Ông ta là một người làm theo, không phải là một nhà lãnh đạo, nhưng ông ta rất là chu đáo. Bảo ông ta là anh muốn ông ta làm chuyện gì, thì chuyện đó sẽ xong. Mặt khác, nếu anh muốn sáng kiến mới và phương thức kế toán năng động hơn, ông ta sẽ không tự mình nghĩ ra . ” 

” Điều khiển ông ta và để cho ông đi theo đúng hướng, ” Matt nói sau khi ngần ngại trong khoảnh khắc . “Khi chúng ta bầu người chủ tịch ở đây, ông ta có thể trông chừng ông ấy . Tài chính là một bộ phận lớn ; nó có vẻ là đang rất tốt. Nếu tinh thần ở đó rất phấn khởi , tôi muốn giữ y như vậỵ ” 

” Tôi đồng ý. Tháng sau tôi sẽ sẵn sàng thảo luận về ngân sách mới và cơ cấu giá cả với anh. ” 

” Tốt. ” Matt hướng về người có mái tóc ngắn vàng hoe chuyên về tất cả những vấn đề liên quan đến nhân sự và chính sách nhân sự . ” David, còn chuyện trong bộ phận nhân sự là gì?” 

” Nó không tệ. Thực ra thì khá tốt. Phần trăm nhân viên thiểu số thì hơi thấp, nhưng không đủ thấp để cho chúng ta bị một tiêu đề trên báo chí hay mất hợp đồng của chính phủ, ” David Talbot trả lờị ” Bộ phận nhân sự đã làm tốt công việc thiết lập và duy trì việc tăng chức và thuê người có năng lực, và những thứ na ná như thế. Lloyd Waldrup, giám đốc của bộ phận đó rất nhạy bén và hội đủ điều kiện cho công việc của ông ấỵ ” 

” Ông ta che mắt anh đấy, ” Tom Anderson tranh cãi, cúi xuống để tự rót tách cà phê từ trạm cà phê ngay giữa bàn. 

” Đó là một luận điệu lố bịch, ” Talbot nói một cách bực tức. ” Lloyd Waldrup trao cho tôi bản báo cáo cho thấy con số phụ nữ và nhân viên thiểu số tại các bộ phận khác nhau, và tỷ lệ ngang bằng như vậy trong các chức phận quản lý . ” 

” Tôi không tin bản báo cáọ ” 

” Chúa ơi, anh có chuyện gì vậy, Tom !” ông thét lên, xoay ghế ông qua trừng mắt với phản ứng điềm tĩnh của Tom. ” mỗi lần chúng ta thu mua một công ty, thì anh bắt đầu ngay từ bộ phận nhân sự . Cụ thể là chuyện gì làm cho anh hầu như luôn ghét họ ?” 

” Tôi đoán đó là vì họ gần như luôn là những kẻ nịnh bợ thèm khát quyền lực . ” 

” Bao gồm Waldrup ?” 

” Đặc biệt là Waldrup. ” 

” Và bản năng nào của anh đã làm cho anh tin ông ta là người như vậy ?” 

” Ông ta khen ngợi quần áo của tôi hai ngày liên tục. Tôi không bao giờ tin bất cứ ai khen quần áo của tôi, đặc biệt là khi ông ấy đang mặc đồ vét xám. ” 

Những tiếng tặc lưỡi nhỏ phá vỡ sự căng thẳng trong phòng, và ngay cả David cũng thả lỏng. “Có lý do gì khác để tin ông ấy là một kẻ nói dối về cách thức thuê người và tăng chức của ông ấy không ?” 

“Vâng, có, ” Tom nói, cẩn thận giữ tay áo khoác sọc của ông khỏi ly cà phê của ông khi ông chồm người tới lấy tô đường. “Tôi đã và đang lang thang trong toà nhà này trong vài tuần nay, trong khi anh bận làm cái công việc của anh dưới bộ phận nhân sự, và tôi không thể không nhận thấy một chuyện nhỏ. ” Ông ngừng lại để khuấy đường trong ly cà phê của ông, và làm mọi người trong phòng bực bội ngoại trừ Matt, người tiếp tục nhìn ông với vẻ điềm tĩnh thích thú, sau đó Tom ngả người ra và tựa khuỷu tay lên đỉnh đầu gối đối diện của ông, tách cà phê ở trên tay ông. 

” Tom !” David cáu lên. ” Anh hãy đi thẳng vào trọng tâm để chúng ta có thể tiếp tục cuộc họp này ! Anh đã nhìn thấy gì trong khi anh đi lang thang quanh toà nhà này ?” 

Hoàn toàn bình thản, Tom nhướng cặp lông mày tua tủa của ông và nói, “Tôi thấy đàn ông thì ngồi trong văn phòng riêng. ” 

” Vậy thì sao nào ?” 

“Những gì tôi đã không nhìn thấy là có bất kỳ phụ nữ nào ngồi trong đó , ngoại trừ trong bộ phận kế toán, nơi đó trước đây đã từng có những quản lý nữ. Và chỉ có một vài phụ nữ, những người có được một văn phòng là có thư ký ngồi ở bên ngoài. Làm cho tôi tự hỏi liệu anh bạn Waldrup của anh không phải là đã phân phát vài vị trí tưởng tượng để giữ cho đám phụ nữ vui và làm cho mình trông có vẻ tốt trên bản báo cáo việc làm của ông ấy. Nếu các phụ nữ này thực sự có những công việc ngang với trình độ quản lý, thì thư ký của họ đâu ? Văn phòng của họ ở đâu” 

” Tôi sẽ kiểm tra lại chuyện đó , ” David nói với cái thở dài . ” Tôi sẽ khám phá ra chuyện đó sớm hay muộn, nhưng thà là biết nó ngay bây giờ. ” Hướng về Matt, ông tiếp tục. ” Ở một thời điểm nào đó trong tương lai chúng ta sẽ phải đồng nhất chính sách nghỉ phép và mức lương căn bản của Haskell với Intercorp. Haskell cho nhân viên của họ ba tuần nghỉ phép sau ba năm làm việc và bốn tuần sau tám năm. Chính sách đó đang làm cho công ty tổn thất lớn vì thời gian bị mất và liên tục cần thuê người giúp việc tạm thời để bổ sung. ” 

” So sánh với mức lương của họ ra sao ?”Matt hỏị 

” Họ trả thấp hơn hơn chúng ta. Triết lý của Haskell là cho nhân viên nhiều thời gian nghỉ phép hơn và trả cho họ ít tiền lại . Tôi sẽ họp với anh và bàn chi tiết hơn khi tôi có cơ hội tính thêm vài con số và có vài kiến nghị. ” 

Hai tiếng đồng hồ tiếp theo Matt lắng nghe trong khi những người còn lại báo cáo về lĩnh vực riêng của họ và bàn về giải pháp. Khi họ kết thúc chuyện thảo luận về Haskell, Matt đem lại cho họ những thông tin mới nhất của các phòng ban khác của Intercorp mà có thể là chuyện nên quan tâm ngay bây giờ hay sau này, những diễn biến từ chuyện công đoàn đe dọa sẽ đình công ở nhà máy dệt của Intercorp ở Georgia đến khả năng và thiết kế của công xưởng sản xuất mới của Haskell mà anh định xây dựng trên một mảnh đất lớn mà anh mới mua ở Southville. 

Trong suốt cuộc họp, một người, Peter Vanderwild, tiếp tục im lặng và quan sát, như một người xuất sắc, một nghiên cứu sinh hơi sợ hãi, người hiểu biết tất cả những chuyện căn bản …nhưng đang học những điều cần thiết từ một nhóm chuyên gia. Ở tuổi hai mươi tám, Peter là cựu sinh viên trường Harvard, một ” tài năng trẻ ” với chỉ số IQ của một thiên tài, người chuyên tìm kiếm các công ty để cho Intercorp thu mua, phân tích tiềm năng lợi nhuận của chúng , và sau đó kiến nghị với Matt. Điện Tử Haskell đã là một trong những sự lựa chọn của Vanderwild, và nó sắp là chiến thắng thứ ba liên tục của anh ấy . Matt đã gửi anh ấy đến Chicago với cùng với cả nhóm bởi vì anh muốn Peter có được sự trải nghiệm ngay tại chỗ về những chuyện gì sẽ xảy ra sau công ty bị thu mua . Anh muốn anh ấy quan sát những gì không thể nhìn thấy được trên bản báo cáo tài chính mà Peter quá phụ thuộc mỗi khi anh ấy đưa ra kiến nghị thu mua một công ty … giống như những người quản lý tài chính lỏng lẻo về chuyện thu tiền, và những giám đốc bộ phận nhân sự thích che đậy . 

Matt đã đem anh ấy đến đây để quan sát và được quan sát. Mặc dù thành công của Peter rất nổi bật, Matt biết anh ấy vẫn cần được hướng dẫn. Ngoài ra, anh ấy quá tự phụ và quá nhạy cảm, rụt rè và yếu đuối, tuỳ thuộc vào tình huống, và đó là chuyện mà Matt có ý định kiểm soát. Anh ấy là một nhân tài còn non nớt cần được định hướng. 

” Peter ?” Matt hỏi ” Có diễn biến gì mới trong lĩnh vực của cậu mà chúng tôi nên nghe không ?” 

” Tôi có vài công ty trong đầu có thể sẽ là một sự thu mua xuất sắc, ” Peter công bố. “Chúng không lớn như Haskell nhưng chu’ng rất có lợi nhuận. Một trong số chúng là một công ty phần mềm nhỏ nằm ở Silicon Valley …” 

” Không đụng đến các công ty phần mềm, Peter, ” Matt nó một cách cứng rắn. 

“Nhưng JLH là …” 

” Không đụng đến các công ty phần mềm !” Matt cắt ngang. “Lúc này chúng quá là liều lĩnh. ” anh nhìn thấy khuôn mặt đỏ lựng bối rối tràn lên từ cổ của Vanderwild. Nhắc nhở mục tiêu của bản thân là điều khiển tài năng vĩ đại của chàng trai trẻ, không phải ép sự nhiệt tình của anh ấy, Matt kềm chế sự mất nhẫn nại của của anh và bổ sung, “Không phải là lỗi của cậu, Peter. Tôi chưa bao giờ nói cho cậu biết cảm nghĩ của tôi về các công ty phần mềm. Còn có gì khác mà anh muốn đề nghị không ?” 

“Anh đã đề cập đến chuyện anh muốn mở rộng bộ phận tài sản thương mại của chúng ta, ” Peter nói lưỡng lự. ” Có một công ty ở Atlanta, một công ty khác ở ngay Chicago, và công ty thứ ba ở Houston. Cả ba đều đang tìm kiếm người mua chúng. Hai cái đầu tiên là những văn phòng cao ốc. Cái thứ ba, ở Houston, phần lớn là đầu tư vào đất thương mại . Nó là công ty sở hữu gia đình và hai anh em Thorp, người đã điều hành nó từ khi cha của họ chết một vài năm trước đây, nghe nói là không thể chịu đựng nhaụ ” Vẫn còn ngại về chuyện bị từ chối quá nhanh của Matt về kiến nghị cuối cùng của anh ấy, Peter vội vàng chỉ cho thấy khiếm khuyết của chuyện nàỵ ” Houston đã ở trong tình trạng trì trệ kéo dài, và tôi nghĩ không có dấu hiện nào chứng tỏ nó sẽ hồi phục nhanh. Còn nữa , vì anh em Thorp không thể đồng ý bất cứ chuyện gì, vụ giao dịch có lẽ là sẽ gây cho chúng ta nhiều khó khăn hơn là nó đáng được …” 

“Cậu đang định thuyết phục tôi nó là một ý tưởng hay, hay một ý tưởng tệ ?”Matt hỏi với nụ cười để chuộc lại sự cộc cằn ban đầu của anh. “Cậu lựa chọn dựa trên phán quyết tốt nhất của cậu, và tôi sẽ quyết định cuối cùng. Đó là công việc của tôi, và nếu cậu bắt đầu làm luôn cái công việc của tôi cộng thêm chuyện của cậu, thì tôi sẽ không có bất cứ thứ gì để làm. Tôi sẽ cảm thấy mình là một kẻ vô tích sự. ” 

Những tiếng chặc lưỡi hòa cùng lời bình luận đó, Peter đứng lên và đưa cho anh một tập hồ sơ có tựa đề NHỮNG CÔNG TY BẤT ĐỘNG SẢN THƯƠNG MẠI ĐƯỢC TIẾN CỬ . Bên trong là những bản dữ liệu của ba công ty anh ấy đề cập đến, và một tá khác, những cái ít hấp dẫn hơn. Bây giờ hơi nhẹ nhõm, anh ấy ngồi xuống. 

Matt mở tập hồ sơ và thấy rằng những hồ sơ dài và cách phân tích rất phức tạp của Peter . Thay vì giữ lại những người khác một cách không cần thiết, anh nói, ” Peter vẫn kỹ càng như thường lệ, quý ông, và tập hồ sơ này cần nhiều thời gian để đọc qua . Tôi nghĩ chúng ta đã bàn hết mọi chuyện cần được thảo luận cho bây giờ. Tôi sẽ gặp mặt từng người các anh vào tuần sau . Hãy nói cho bà Stern biết khi các anh sẵn sàng bàn về kế hoạch chi tiết về những phòng ban của các anh.” Với Peter nói, ” Hãy xem những thứ này trong văn phòng của tôị ” 

Anh vừa mới ngồi xuống tại bàn làm việc của anh thì hệ thống liên lạc của anh vang lên, và bà Stern bảo với anh là Brussels đang gọi đến. Với ống nghe điện thoại kẹp giữa vai và hàm của anh , Matt bắt đầu kiểm tra bản kê khai tài chính của công ty ở Atlanta mà Peter đã đề nghị. 

” Matt, ” Josef Hendrik nói, giọng nói vui sướng của anh ấy vang lên trên đường dây bị nhiễu sóng, “đường dây điện thoại quá tệ, anh bạn ạ, nhưng những tin tức tốt lành của tôi không thể chờ được một đường dây tốt hơn. Người của tôi ở đây đầy đủ cùng với sự cộng tác hữu hạn của anh mà tôi đã đề nghị vào tháng trước. Họ không phản đối bất cứ quy định nào do anh đặt ra . ” 

” Rất tốt, Josef, ” Matt trả lời, nhưng sự nhiệt tình của anh có phần hơi cụt hứng do chuyến bay mệt mỏi và nhận thức là trời đã tối hơn anh nghĩ. Bên ngoài cửa sổ rộng lớn ở bức tường bên ngoài của văn phòng anh, bầu trời đã được bao phủ trong bóng tối với những ánh đèn sáng lấp lánh từ căn nhà chọc trời nối tiếp. Xa bên dưới đại lộ Michigan, anh có thể nghe tiếng còi xe của những người tan ca trong giờ cao điểm, cố gắng giành đường về nhà. Với tay đến phía cây đèn trên bàn làm việc của anh, Matt bật nó lên, sau đó anh liếc nhìn Peter, người đứng dậy và cũng mở những ngọn đèn trên đầu lên. ” Nó trễ hơn là hơn tôi đã nghĩ, Peter, và tôi cần phải gọi vài cuốc điện thoại. Tôi sẽ mang các tập tài liệu này về nhà và xem qua nó vào cuối tuần. Chúng ta sẽ thảo luận về nó sáng thứ hai vào lúc mười giờ “

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+