Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Paradise-11 năm chờ – Chương 19 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}
Đúng chính xác mười giờ sáng ngày thứ hai, Peter Vanderwild xuất hiện trước mặt cô Stern, anh đã tự đặt cho bà biệt danh là “The Sphinx,” (một con quái vật đầu đàn bà, mình sư tử) sau đó anh đợi như một kẻ cầu cạnh bực bội cho đến khi bà công nhận sự có mặt của anh. Cho đến khi bà sẵn sàng ngưng gõ bàn phím và bắn tia nhìn của một con rắn chĩa tới anh. “Tôi có cuộc hẹn để gặp ông Farrell vào lúc mười giờ,” anh thông báo với bà . 
“Ông Farrell đang họp. Ông ấy sẽ gặp anh trong vòng mười lăm phút nữa” 

“Bà nghĩ tôi có nên đợi không ?” 

“Chỉ khi nào anh không có chuyện gì làm trong mười lăm phút tới ,” bà trả lời một cách lạnh nhạt. 

Bị xua đuổi như một nam sinh ngoan cố, Peter kiên quyết bước đến thang máy và quay về văn phòng của anh. Chuyện đó có vẻ khôn ngoan gấp bội hơn việc tiếp tục ở lại tầng sáu mươi và chứng minh cho bà thấy là anh không có việc gì để làm trong mười lăm phút tới . Lúc 10 giờ 15 phút bà Stern ra hiệu anh đi vào phòng làm việc bên trong, trong khi ba giám đốc cao cấp của Haskell vẫn còn đang ùa ra khỏi đó, nhưng trước khi Peter có thể mở miệng, điện thoại trên bàn của Matt Farrell reo . 

“Ngồi đi, Peter,” Matt nói “Tôi sẽ nói chuyện với cậu trong chốc lát nữa” Với cái điện thoại áp vào tai anh, Matt mở tập hồ sơ của những công ty có tiềm năng thu mua mà Peter đã đưa cho anh. Tất cả chúng nó đều là các tổng công ty sở hữu các dãy nhà bất động sản thương mại lớn, và Matt đã xem xét mỗi một cái vào cuối tuần rồi . Anh rất hài lòng với vài sự lựa chọn của Peter, rất ấn tượng với sự nghiên cứu tỉ mỉ phi thường của cậu ta, và hơi choáng váng bởi một vài đề nghị của cậu ta . Khi anh gác điện thoại, anh tựa người ra ghế và chăm chú nhìn Peter. “Cậu đặc biệt thích gì về công ty Atlanta ?” 

“Nhiều thứ lắm,” Peter trả lời, bị giật mình bởi câu hỏi vang lên một cách đột ngột.”Những bất động sản của họ hầu hết là những tòa nhà thương mại cao mới với tỉ lệ phần trăm sử dụng cao . Hầu hết những người thuê ở đó là những công ty uy tín với hợp đồng thuê mướn lâu dài, và tất cả các toà nhà được giữ gìn rất cẩn thận và quản lý tốt . Tôi chính mắt nhìn thấy chúng khi tôi bay đến Atlanta để kiểm tra chúng.” 

“Thế còn công ty Chicago thì sao” 

“Họ đầu tư vào những chung cư cao cấp tại một vị trí hoàn hảo ở đây và lợi nhuận của họ rất cao.” 

Tia nhìn của Matt thu hẹp trên chàng trai trẻ khi anh thẳng thừng chỉ ra , “từ những gì tôi có thể nhìn thấy trong tập hồ sơ này, nhiều toà nhà của họ đã hơn ba mươi tuổi. Chi phí đổi mới và sửa chữa sẽ bắt đầu ăn mòn vào những lợi nhuận cao trong bảy đến mười năm.” 

“Tôi đã tính luôn chuyện đó khi tôi chuẩn bị bản lợi nhuận dự kiến trong hồ sơ,” Peter nói “Hơn nữa, những miếng đất mà các toà nhà đó đang tọa lạc sẽ luôn rất đáng giá .” 

Hài lòng, Matt gật đầu và mở tập hồ sơ kế tiếp. Nó là bản kiến nghị đã làm anh tự hỏi liệu chuyện xem Peter như là một thiên tài hình như là đánh giá quá cao, cùng với khả năng phán đoán của cậu ta . Cau mày với Vanderwild qua tập hồ sơ, anh nói, “chuyện gì đã làm cho cậu cân nhắc đến công ty Houston này ?” 

“Nếu Houston cứ tiếp tục khôi phục từ sự trì trệ, giá bất động sản sẽ tăng lên và …” 

“Tôi nhận thức được điều đó, “Matt cắt ngang sốt ruột. “Những gì tôi muốn biết là tại sao cậu lại đề nghị chúng ta cân nhắc chuyện thu mua Thorp Development. Những người đọc tờ Wall Street Journal ai cũng biết là công ty đó đã rao bán trong hai năm nay, và họ biết tại sao nó đã không bán được : nó kêu bán với cái quá đắt và quản lý quá tồi .” 

Cảm giác như thể cái ghế anh đang ngồi thình lình trở nên có điện, Peter đằng hắng và kiên trì một cách bền bỉ .”Anh nói đúng, nhưng nếu anh chịu nghe tôi trình bày một lúc, anh có thể thay đổi ý kiến của anh về chuyện muốn có nó.” Khi Farrell gật đầu dứt khoát, Peter tiến tới phía trước :”Thorp Development được sở hửu bởi hai anh em người thừa kế nó cách đây mười năm khi bố của họ chết. Từ khi họ điều hành công ty, họ đã đầu tư thất bại nhiều lần , và để có tiền đầu tư, họ đã thế chấp hầu hết các bất động sản mà cha của họ đã thu mua trong suốt nhiều năm. Kết quả họ bị nợ ngập đầu với Continental City Trust ở Houston. Hai anh em không thể chịu đựng nhau, và họ không thể đồng ý với bất cứ việc gì. Trong hai năm qua một người thì đang cố gắng để bán rẻ toàn bộ công ty với tất cả tài sản của nó cho bất cứ ai muốn mua trong một vụ dao dịch trọn gói, trong khi người kia thì muốn chia cắt tài sản và bán rẻ chúng từng mảnh cho bất cứ ai muốn mua . Bây giờ, tuy nhiên, họ không còn có bất cứ sự lựa chọn nào ngoại trừ làm chuyện sau cùng , và làm nhanh, vì Continental sắp sửa bắt đầu tịch thu họ .” 

“Làm cách nào mà cậu có thể biết được tất cả những chuyện này ?” Matt hỏị 

“Khi tôi bay đến Houston vào tháng Mười để thăm chị của tôi, tôi đã quyết định xem xét Thorp kỹ hơn và kiểm tra một số bất động sản của họ trong khi tôi ở đó. Tôi có được tên chủ ngân hàng của họ, Charles Collins, từ Max Thorp, và tôi liên minh với anh ta khi tôi quay về đây. Collins rất thiết tha muốn ‘giúp’ Thorp tìm người mua, và anh ta cứ nói mãi . Trong khi trò truyện, tôi bắt đầu nghi ngờ lý do mà anh ta quá sốt sắng có lẽ là vì anh ta muốn Thorp trả các món nợ trong sổ của anh ta . Anh ta thúc dục tôi xem xét lại và chào giá với họ. Nếu chúng ta làm nhanh, tôi nghĩ chúng ta có thể mua được bất kỳ bất động sản nào của Thorp với cái giá thế chấp tài sản của họ, chứ không phải giá trị thực tế của chúng, vì Collins sắp sửa tịch thu và Thorp biết rõ chuyện đó .” 

“Chuyện gì làm cậu nghĩ là anh ta sắp sửa tịch thu ?” 

Peter hơi mỉm cười . “Tôi gọi cho một người chủ ngân hàng là một người bạn ở Dallas và hỏi anh ta xem anh ta có biết Collins tại Continental City Trust không . Anh ta nói anh ta biết, và anh ta gọi một cuộc gọi điện thoại thân thiện với Collins, che đậy một cách khéo léo như để chia xẻ tình trạng tệ hại của nghiệp vụ ngân hàng ở Texas. Collins kể cho anh ta nghe những người giám sát ngân hàng đang gây áp lực với anh ta để tịch thu những số nợ lớn và không trả – bao gồm những tài sản của Thorp.” Peter ngừng lại trong sự im lặng chiến thắng, chờ một vài lời khen ngợi từ ông chủ không cảm xúc của anh cho sự tỉ mỉ và kết quả trong sự nghiên cứu của anh ; những gì anh nhận được là một nụ cười ngắn và hầu như là gật đầu không thể nhận thấy như phê chuẩn. Nó có cảm giác như thể Chúa vừa mới ban phúc cho anh. Phấn chấn quá mức bởi lý do đó, Peter chồm người tới trên ghế của anh. “Anh có muốn nghe thêm về một vài bất động sản mà Thorp sở hữu không? Vài cái trong chúng nó là một mảnh đất hoàn hảo có thể phát triển và bán được cả một gia tài” 

“Tôi đang nghe,” Matt nói, mặc dù anh gần như không có hứng thú đến chuyện mua và phát triển đất thô như là anh thích mua những tòa nhà thương mại 

“Miếng đất tốt nhất trong số bất động sản của Thorp rất là hấp dẫn chiếm trọn mười lăm mẫu Anh cách hai khu phố từ The Galleria là một một trung tâm mua sắm sang trọng với khách sạn của riêng nó . Cửa hàng Neiman – Marcus nằm trong khu công nghiệp liên hợp Galleria; cửa hiệu Saks Fifth Avenue và nhiều cửa hàng bán quần áo thiết kế cao cấp gần đó, và xa lộ thì ở trong tầm nhìn. Bất động sản của Thorp nằm ở giữa hai trung tâm thương mại mua sắm, và nó là một nơi hoàn hảo cho một cửa hàng bách hóa tổng hợp chất lượng cao và khu phố buôn bán lớn nữa .” 

“Tôi đã từng nhìn thấy khu vực đó khi tôi đến đó công tác,” Matt nói thêm. 

“Vậy thì anh chắc chắn biết đó là một giao dịch tốt nếu chúng ta có thể mua miếng đất đó với giá hai mươi triệu mà Thorp đang thế chấp . Chúng ta có thể tự đầu tư hoặc giữ lại miếng đất và sau này bán với một lợi nhuận khá tốt. Cách đây năm năm, nó đáng giá 40 triệu đô-la Mỹ. Nếu Houston cứ tiếp tục phục hồi nền kinh tế, thì nó sẽ có cái giá đó mau thôi .” 

Matt đang ghi chép nhanh phần lưu ý trong tập tin của Thorp và đợi cho Peter nói xong để anh có thể giải thích là anh thích Intercorp đầu tư vào các toà nhà thương mại hơn, khi Peter bổ sung thêm ,”nếu anh có hứng thú thì chúng ta phải hành động nhanh vì cả Thorp lẫn Collins nói là họ đang mong chờ một lời chào mua cho bất động sản đó vào bất cứ lúc nào . Tôi đã nghĩ là họ đang cố đẩy đưa tôi cho đến khi họ đưa cái tên ra . Rõ ràng là Bancroft & Company, ở ngay Chicago, rất muốn có miếng đất đó, và thảo nào! Chẳng có nơi nào khác ở Houston giống nó cả . Mẹ kiếp, chúng ta có thể tóm được nó với giá hai mươi triệu và vài tháng nữa bán nó cho Bancroft với giá hai mươi lăm đến ba mươi triệu, đó là cái giá xứng đáng giá trị của miếng đất.” Giọng của Peter mất hút bởi vì đầu của Matthew Farrell ngẩng lên và anh đang nhìn chằm chằm vào Peter với phản ứng rất kỳ lạ trên khuôn mặt của anh. 

“Cậu vừa nói gì?” anh yêu cầu 

“Tôi nói rằng công ty Bancroft cũng dự định mua miếng đất đó,” Peter nói, đề phòng cái nhìn lạnh lùng, tính toán, vẻ đáng ngại trong mắt của Farrell. Nghĩ là Farrell muốn có thông tin chi tiết hơn, anh nhanh chóng thêm vào, “Bancroft giống như Bloomingdale hoặc Neiman-Marcus , những cửa hàng cũ sang trọng với phần lớn khách hàng thuộc giai cấp thượng lưu . Họ đã bắt đầu bành trướng vào …” 

“Tôi rất quen thuộc với Bancroft,” giọng của Matt sít lại. Tia nhìn của anh chuyển sang tập hồ sơ của Thorp và anh nghiên cứu bản thẩm định của miếng đất ở Houston với sự thích thú tăng cao . Anh ngắm những con số trên bản thẩm định, và anh nhận biết đất đai là một vụ giao dịch với tiềm năng to lớn về lợi nhuận. Nhưng lợi nhuận không ở trong tâm trí anh ngay lúc này . Với sự tức giận, anh đang nghĩ về hành động của Meredith hôm tối thứ bảỵ 

“Mua nó đi,” anh nói nhẹ nhàng. 

“Nhưng anh có muốn nghe thêm về một vài mảnh đất khác không?” 

“Tôi không có hứng thú với bất cứ mảnh đất nào ngoại trừ mảnh đất mà Bancroft muốn. Nói với bộ phận cố vấn luật pháp phác thảo một bản đề nghị , tuỳ thuộc vào người định giá của mình có đồng ý với người định giá của Thorp về giá trị của có hay không. Do chính anh đưa đến Houston vào ngày mai và trình bày nó ” 

“Ra giá à ?” Peter hầu như nói lắp. “bao nhiêu ?” 

“Đưa ra mười lăm triệu, và cho họ 24 tiếng đồng hồ ký hợp đồng nếu không thì chúng ta sẽ hủy bỏ. Họ sẽ đòi hai mươi lăm. Đồng ý cái giá hai mươi, và bảo với họ là chúng ta muốn quyền sở hữu tài sản trong ba tuần hoặc vụ làm ăn hủy bỏ.” 

“Tôi thật sự không nghĩ …” 

“Còn có một điều kiện khác. Nếu Thorp đồng ý đề nghị của chúng ta thì họ phải giữ bí mật toàn bộ vụ giao dịch này . Không ai biết là chúng ta đang mua miếng đất đó cho đến khi vụ mua bán được hoàn tất. Nói với ban cố vấn bao gồm tất cả những điều khoản đó trong hợp đồng, cùng với những tình huống bất ngờ bình thường khác.” 

Đột nhiên Peter cảm thấy không yên tâm. Trong quá khứ, khi Farrell có hứng thú hay muốn mua những công ty mà Peter đề xuất, anh ta không quyết định nó mà chỉ dựa vào vào đề xuất của Peter. Ngược lại là khác. Anh ta tự mình kiểm tra những chuyện đó và rất thận trọng. Lần này, tuy nhiên, nếu có gì sai lầm, Peter sẽ là người duy nhất và hoàn toàn chịu trách nhiệm. “Ông Farrell, tôi thật sự không nghĩ …” 

“Peter,” Matt cắt ngang với vẻ dứt khoát.”mua bất động sản chết tiệt đó .” 

Gật gù, Peter đứng lên, nhưng sự lo lắng của anh đang càng lúc càng tăng. 

“Điện cho Art Simpson tại bộ phận pháp lý của chúng ta ở California, đưa cho anh ta những điều kiện, và bảo anh ta là tôi muốn tờ hợp đồng ở đây vào ngày mai. Khi họ đến thì mang họ vào đây và chúng ta sẽ thảo luận bước kế tiếp.” 

Khi Vanderwild rời khỏi, Matt xoay ghế của anh lại và nhìn ra cửa sổ. Rõ ràng, Meredith vẫn nghĩ về anh như là một người thấp kém, dưới sự khinh miệt của cô, mà cô có quyền làm vậy . Nó cũng là quyền của cô khi thể hiện rõ ràng những cảm nghĩ của cô cho tất cả những ai đọc báo chí ở Chicago, đó là những gì cô đã làm. Tuy nhiên, thực hiện các quyền đó sẽ làm cho cô sắp phải chi ra khoảng mười triệu đô-la … một cái giá cao hơn mà cô sẽ phải trả Intercorp cho miếng đất mà cô muốn ở Houston.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+