Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Paradise-11 năm chờ – Chương 20 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}
“Ông Farrell bảo tôi đem các bản hợp đồng này đến cho ông ta ngay khi nhận được chúng,” Peter thông báo với bà Stern bằng giọng quyết đoán, vào cuối buổi chiều hôm sau. 

“Trong trường hợp đó,” bà trả lời với cặp chân mày xám mỏng nhướn lên, “thì tôi đề nghị cậu nên làm ngay chuyện đó.” 

Tức giận vì lại thua bà ta thêm một lần nữa, Peter quay gót và gõ vào cánh cửa phòng bằng hồng mộc của Matt Farrell, và mở nó ra . Trong tâm trạng rất muốn can ngăn Farrell đừng khăng khăng mua ngay miếng đất Houston, Peter không nhận ra Tom Anderson đang ngồi ở phía bên kia căn phòng rộng lớn, đang xem xét một bức tranh vừa mới được treo trên tường. “Ông Farrell,” Peter bắt đầu,”tôi phải nói với ông rằng tôi vô cùng lo lắng về vụ Thorp này .” 

“Cậu có mang bản hợp đồng đến ko ?” 

“Vâng, tôi có mang đến.” Miễn cưỡng, Peter trao bản hợp đồng cho anh. “Nhưng ít ra anh sẽ lắng nghe những gì tôi nói chứ ?” 

Farrell gật đầu ra dấu cho Peter đến ngồi tại một trong những ghế da màu đỏ sậm đó ở phía trước bàn của anh. “Ngồi đi, trong khi tôi đọc những thứ này, và sau đó cậu có thể nói những gì mà cậu muốn nói .” 

Trong sự im lặng căng thẳng, Peter nhìn anh đọc những tài liệu dài, phức tạp đó để cam kết việc Intercorp sẽ chi ra hàng triệu đô la mà không có chút phản ứng gì trên khuôn mặt của anh ta . Đột nhiên, Peter tự hỏi liệu người đàn ông này có bao giờ từng mắc phải những nhược điểm của con người như hối tiếc hoặc sợ hãi hay nghi ngờ hoặc có cảm xúc mãnh liệt nào khác không . 

Kể từ khi Peter tham gia vào Intercorp, anh đã nhìn thấy khi Matt Farrell quyết định hoàn thành một chuyện gì ; một khi anh ta đã quyết định, thì anh ta có thể giải quyết mọi rắc rối để giữ cho nhân viên của anh ta khỏi mất công chạy lòng vòng, gạt bỏ bất kỳ chướng ngại vật nào còn lại, và hoàn tất vụ giao dịch trong một hay hai tuần. Khi muốn đạt đến mục tiêu, anh ta đạp qua bất kỳ chướng ngại vật nào trên đường đi của anh ta, con người hay các doanh nghiệp, giống như một cơn gió lốc chết người …với sức mạnh kinh hồn và hoàn toàn không có cảm xúc. 

Những người đàn ông khác làm việc ngay bên cạnh Farrell với vai trò là một thành viên của “nhóm tái tổ chức” trong nhóm của anh che đậy nỗi sợ hãi của họ và việc không hiểu rõ ông chủ của họ tốt hơn Peter làm, nhưng Peter cảm thấy họ có cảm nghĩ giống như anh. Cách đây hai đêm họ đã làm việc cho đến mười giờ khuya, và đã mời Peter đi ăn khuya với họ . Tom Anderson tới phút chót đã quyết định tiếp tục ở lại làm việc. Suốt bữa ăn tối đó, lần đầu tiên Peter nhận ra một cách rõ ràng rằng không có một người nào trong bốn người đàn ông đó biết Farrell nhiều hơn những gì mà bản thân anh biết. Chỉ có Tom Anderson dường như là có đặc quyền nhận được tình bằng hữu và lòng tin của Farrell, cho dù không ai biết làm thế nào mà ông ta có được nó. 

Suy nghĩ của anh bị gián đoạn khi Farrell thay đổi hai điều khoản trong bản hợp đồng, ký nháy tại chỗ sửa rồi ký vào bản hợp đồng, và đẩy bản hợp đồng qua bàn cho Peter. “Đây là tất cả những điều khoản cần phải sửa đổi. Cậu có vấn đề gì với vụ làm ăn này ?” 

“Có một vài vấn đề, ông Farrell,” Peter trả lời, ngồi thẳng lưng trên ghế của anh và cố gắng lấy lại thái độ quyết đoán trước đây của anh. “Trước hết, tôi có cảm giác anh xúc tiến vụ làm ăn này là bởi vì tôi đã làm cho anh tin là chúng ta có thể kiếm được lời nhanh và dễ dàng bằng cách bán lại đất cho Bancroft & Company. Hôm qua, tôi nghĩ đó là một chuyện chắc chắn sẽ xảy ra, nhưng tôi đã nghiên cứu hoạt động của Bancroft cả ngày rưỡi qua, xem qua bản báo cáo tài chính của họ, và tôi cũng đã gọi vài cuốc điện thoại đến một số bạn bè của tôi trên Phố Wall. Cuối cùng tôi đã nói chuyện với một người biết rõ Philip và Meredith Bancroft …” 

“Và ?” Farrell thắc mắc một cách bình thản. 

“Và bây giờ tôi không tự tin hoàn toàn là Bancroft & Company sẽ có đủ tài chính để có thể mua miếng đất Houston. Dựa trên mọi thứ tôi tìm hiểu được, tôi nghĩ là họ đang gặp rắc rối lớn.” 

“Rắc rối gì ?” 

“Giải thích dài dòng lắm và tôi chỉ có thể phỏng đoán, dựa trên những dữ liệu tôi có được và linh cảm của tôi .” 

Thay vì nhiếc móc anh vì không đi thẳng vào vấn đề, Peter đã phần nào nghĩ như vậy , Farrell nói, “nói tiếp .” 

Hai lời khuyến khích nhỏ tống khứ đi sự ngần ngại của Peter, và anh trở nên tự tin, bộ não thiên tài trong lĩnh vực đầu tư mà họ đã viết trong tạp chí thương mại khi anh vẫn còn ở Harvard hoạt động lại “Được, đây là tóm tắt chung: cho đến một vài năm trước đây, Bancroft có một vài cửa hàng trong khu vực Chicago, và công ty này gần như là dậm chân tại chỗ. Kỹ thuật tiếp thị của họ rất lỗi thời, nhóm quản lý của họ trông cậy quá nhiều vào ‘uy tín’ thương hiệu của họ, và họ, giống như khủng long, đang trên đà tuyệt chủng. Philip Bancroft, người vẫn còn là chủ tịch, điều hành cửa hàng như là một người cha điều khiển họ … giống như một như triều đại gia đình không cần thay đổi theo xu hướng của thời đại . Rồi đứa con gái của ông, Meredith. Thay vì tiếp tục học một cái gì đó và cống hiến cho những trang xã hội, cô ta quyết định rằng cô ta muốn giành lấy vị trí thuộc về cô ta tại Bancroft. Cô ta vào đại học, chuyên ngành bán lẻ, tốt nghiệp với tấm bằng xuất sắc, và lấy được bằng cao học của cô ta …những chuyện này không chuyện nào làm cho cha cô ta thích cả, ông cố dập tắt ý tưởng vào làm việc cho Bancroft của cô ta bằng cách buộc cô ta bắt đầu làm ở cửa hàng như một nhân viên trong bộ phận đồ lót .” 

Ngừng lại trong chốc lát, Peter giải thích, “tôi đang nói với anh tất cả những gốc gác để anh sẽ hiểu được ai chính là người lèo lái cửa hàng … thật sự” 

“Tiếp tục đi,” Farrell nói, nhưng anh nghe có vẻ chán, và anh nhặt lên một bản báo cáo trên bàn và bắt đầu đọc nó. 

“Trong những năm tiếp theo,” Peter tiếp tục một cách dai dẳng, “cô Bancroft làm việc và leo lên từng cấp bậc và dọc đường cô ta học được rất nhiều chuyện liên quan đến chuyện bán lẻ . Khi cô ta được đề cử vào bộ phận hàng hóa, cô ta bắt đầu thúc đẩy Bancroft bán hàng với nhãn hiệu riêng của mình … một việc mang lại lợi nhuận cao mà lẽ ra họ nên làm từ lâu . Khi ý tưởng đó sinh ra lợi nhuận cao, ông bố đưa cô qua bộ phận đồ gỗ đang thua lỗ trong cửa hàng. Thay vì thất bại ở đó, cô ta xúc tiến làm một quầy ‘bảo tàng đồ cổ’ đặc biệt, mà được các báo chí tán thưởng và kéo rất nhiều người mua sắm đến cửa hàng để xem những món đồ cổ, mà thật ra là đã mượn của viện bảo tàng. Trong khi ở đó, những người đi mua sắm theo lẽ tự nhiên đi lang thang đến các bộ phận đồ gỗ thường xuyên hơn, và đột nhiên họ mua sắm đồ đạc bằng gỗ của họ ở Bancroft thay vì tại cửa hàng đồ gỗ ở ngoại ô . 

“Ông bố sau đó đưa cô ta lên làm quản lý của bộ phận quan hệ với công chúng, là một vị trí vô nghĩa chỉ hơi liên quan đến chuyện phê duyệt những khoản quyên góp thỉnh thoảng gởi đến cho một số nhà từ thiện và giám sát buổi trình diễn Giáng Sinh hàng năm trong hội trường. Cô Bancroft bắt đầu hình thành những sự kiện đặc biệt hàng năm để thu hút người đi mua sắm vào cửa hàng … nhưng không chỉ là những chuyện thông thường như những cuộc trình diễn thời trang. Cô ta sử dụng sự quen biết của gia đình trong xã hội với ban nhạc giao hưởng, ôpêra, viện bảo tàng tranh, vân vân .Ví dụ, cô ta làm cho viện bảo tàng Chicago Art di chuyển một khu triển lãm tranh vào cửa hàng, và cô ta nói chuyện với những người múa ba-lê biễu diễn vở Nutcracker trong mùa Giáng Sinh trong hội trường của cửa hàng. Tự nhiên, tất cả những chuyện đó gây ra một tiếng vang trong giới truyền thông, mà lần lượt, làm cho nhiều người Chicago biết về Bancroft & Company và thậm chí làm cho cửa hàng trở nên quen thuộc hơn với mọi người. Người đi mua sắm bắt đầu đến cửa hàng với con số kỷ lục, và cha cô ta đổi cô ta qua bộ phận thời trang, nơi mà cô ta còn thể hiện vượt trội hơn. Ở đó, thành công của cô ta có lẽ là do diện mạo của cô ta cũng như bất kỳ năng khiếu đặc biệt về thời trang nào. Tôi đã từng nhìn thấy tờ báo in hình mẫu của cô ta và cô ta không chỉ lịch lãm, mà còn hấp dẫn nữa . Một vài nhà thiết kế Châu Âu rõ ràng cũng đã nghĩ vậy, khi cô ta đi đến đó để thảo luận với họ về chuyện để cho Bancroft độc quyền bán mặt hàng của họ. Một người trong số họ đã chấp thuận để cho Bergdorf Goodman độc quyền kinh doanh … anh ta đã đồng ý dành cho Bancroft quyền đại diện, với một yêu cầu là cô Bancroft xuất hiện trong chiếc áo dạ tiệc của anh ta . Sau đó anh ta thiết kế toàn bộ bộ sưu tập cho cô ta mặc, mà cô tự nhiên sẽ chụp ảnh tại các buổi tiệc xã giao khác nhau trong xã hội. Giới truyền thông đại chúng và công chúng trở nên điên cuồng lên khi họ nhìn thấy cô mặc quần áo do anh ta thiết kế, và từng đoàn phụ nữ bắt đầu kéo đến các bộ phận bán đồ thiết kế của Bancroft. Lợi nhuận của nhà thiết kế Châu Âu tăng, lợi nhuận của Bancroft tăng, và nhiều nhà thiết kế khác chạy theo phong trào và mang hàng của họ từ cửa hàng khác đến bán ở Bancroft.” 

Farrell gửi cho anh cái nhìn hết kiên nhẫn qua bản bản báo cáo anh dang đọc.”Anh nói tất cả những chuyện này để làm gì ?” 

“Bây giờ tôi đang đi vào vấn đề chính đây: Cô Bancroft là một người buôn bán, như tổ tiên của cô ta, nhưng tài năng đặc biệt của cô ta thật ra là ở trong chuyện mở rộng và hoạch định cho tương lai, và đó là chuyện mà cô ta đang tiến hành vào lúc này . Bằng cách nào đó, cô ta đã thuyết phục được cha cô ta và ban quản trị của Bancroft, những người chấp nhận mọi chuyện ngoài việc tiến lên, lao vào một chương trình mở rộng và mở cửa hiệu tại những thành phố khác. Để tài trợ cho kế hoạch mở các cửa hàng đó, họ cần kiếm hàng trăm triệu đô la, mà họ đã làm theo cách thông thường .. họ vay mượn những gì họ có thể từ ngân hàng của họ, sau đó họ đem công ty ra với công chúng và bán cổ phiếu trên thị trường chứng khoán New York.” 

“Tất cả những chuyện này thì có khác biệt gì ?” Farrell yêu cầu ngay . 

“Nó sẽ không có bất cứ sự khác biệt nào ngoại trừ hai điều, ông Farrell : họ đã mở rộng quá nhanh đến nổi hầu như họ đã cầm cố hết mọi thứ họ có, và họ đang sử dụng hầu hết lợi nhuận của họ để mở thêm cửa hàng. Kết quả là họ không có nhiều tiền dự trữ khi có những ảnh hưởng kinh tế lớn. Thực ra, tôi không biết làm thế nào mà họ có thể trả tiền cho miếng đất Houston, hoặc nếu họ có thể làm được. Thứ hai, dạo này có nhiều sự thôn tính với một loạt cửa hàng bách hoá lớn nuốt lẫn nhau . Nếu ai đó muốn tiếp quản Bancroft, họ không có khả năng đấu tranh để giữ được nó. Họ đã chín mùi cho một sự tiếp quản. Và,” Peter nói rõ, nhấn mạnh thêm giọng nói của anh để nhấn mạnh tầm quan trọng của những gì anh sắp sửa nói, “tôi nghĩ có người đã nhận thấy điều đó.” 

Thay vì nhìn có vẻ lo lắng, Peter quan sát vẻ kỳ quặc hiện lên trên khuôn mặt của Farrell, một phản ứng có thể là thích thú hay là thoả mãn . “Có thật không ?” 

Peter gật đầu, hơi bối rối bởi phản ứng kỳ lạ của Matt với những gì phải là tin tức báo động mới phải . “Tôi nghĩ ai đó đã bí mật bắt đầu mua hầu hết tất cả các cổ phần trong công ty Bancroft mà họ có thể chạm tay vào, và họ đã và đang mua chúng với số lượng nhỏ từng đợt để không báo động Bancroft hoặc Phố Wall hoặc SEC.” Ra dấu về phía ba màn hình máy tính trên tủ búp phê ở đằng sau bàn, Peter nói, “Tôi có thể không ?” 

Farrell gật đầu và Peter đứng dậy và đi đến tủ búp phê. Hai máy tính đầu tiên xử lý thông tin báo cáo từ các bộ phận Intercorp, và màn hình của họ được chiếu sáng với dữ liệu đó, Farrell rõ ràng lúc nãy đã nhìn vào đây. Màn hình máy tính thứ ba là trống không, và Peter sử dụng nó để nhập mật mã và những yêu cầu như anh dùng trong văn phòng của mình. Một lát sau, mức điểm trung bình của Dow Jones hiện lên màn hình. Làm gián đoạn màn hình đó, Peter nhập vào một số yêu cầu khác và màn hình thắp sáng với đề mục : 

LỊCH SỬ KINH DOANH: 
BANCROFT & COMPANY TRADING CODE B & C 
NYSE (thị trường chứng khoán New York) 

“Nhìn này” Peter chỉ cột dữ liệu trên màn hình. “Cho đến cách đây sáu tháng, cổ phiếu của Bancroft gần như là đã được giao dịch trong hai năm qua … bán ở cái giá mười đô-la một cổ phiếu. Cho đến lúc đó, số cổ phiếu trung bình buôn bán trong một tuần là một trăm ngàn. Bây giờ trông này,” anh nói, di chuyển ngón tay của anh xuống cột bên tráị “Trong sáu tháng vừa rồi nó từ từ đi lên cho đến bây giờ thì gần mười hai đô la một cổ phiếu, và khối lượng cổ phiếu buôn bán đạt điểm cao mới ít nhất một lần mỗi tháng.” 

Anh ấn phím khác, và màn hình chuyển sang đen, sau đó anh quay lại phía Farrell, cau mày “Chỉ là một linh cảm, nhưng tôi nghĩ ai đó … một công ty nào đó … có thể đang cố nắm quyền công ty .” 

Matt đứng lên, đột ngột chấm dứt cuộc thảo luận. “Hoặc đó, hoặc các nhà đầu tư chỉ nghĩ đơn giản B & C là một đầu tư lâu dài tốt. Chúng ta sẽ tiến hành với việc mua miếng đất Houston.” 

Peter, nhận ra là anh bị bảo đi ra ngoài, buộc lòng phải nhặt tờ hợp đồng đã ký trên bàn và nói những gì mà anh nghĩ. “Ông Farrell,” anh nói lưỡng lự, “tôi đã và đang phân vân không biết tại sao anh lại gởi tôi đến Houston để xử lý những cuộc đàm phán này… Nó không phải là sở trường của tôi …” 

“Nó không phải là một vụ giao dịch khó giải quyết,” Matt nói với nụ cười trấn an. “Và nó sẽ giúp cậu mở rộng kinh nghiệm của cậụ. Như tôi nhớ lại, đó là một phần của lý do mà cậu đưa ra khi cậu muốn gia nhập vào Intercorp.” 

“Vâng, thưa anh, đúng vậy,” Peter trả lời, anh có cảm giác niềm tự hào của anh được nâng lên và Farrell rõ ràng là rất tin cậy giao cho anh xử lý mọi chuyện và anh bị một cú đánh mạnh khi Farrell bổ sung, lúc Peter chuẩn bị bước ra cửa,”Đừng thất bại đấy, Peter. ” 

“Tôi sẽ không,” Peter đảm bảo với Matt, nhưng anh ta bị lung lay bởi những lời cảnh báo ngầm không nói ra mà anh nghe được trong giọng nói của Farrell. 

Tom Anderson, người đã lặng lẽ đứng gần những khung cửa sổ trong suốt cuộc nghị luận của Vanderwild, nói ngay khi anh ta vừa rời khỏi “Matt,” ông nói với cái chắt lưỡi khi ông quay về với ghế bị bỏ trống ở phía trước bàn của Matt, “anh làm cho thằng nhóc đó sợ khiếp vía đấy .” 

“Thằng nhóc đó,” Matt chỉ ra bằng một giọng chua chát, “có chỉ số IQ là một trăm sáu mươi lăm, và cậu ta đã kiếm được vài triệu đôla cho Intercorp. Cậu ta đang chứng minh là một đầu tư tuyệt vời” 

“Và miếng đất ở Houston cũng là một đầu tư tuyệt vời hả ?” 

“Tôi nghĩ vậy .” 

“Tốt,” Tom trả lời, ngồi xuống và duỗi chân của ông dài ra trước mặt. “Vì tôi sẽ không thích nghĩ là anh đang chi xài quá nhiều tiền chỉ để trả đũa một cô gái đã sỉ nhục anh ở trước mặt phóng viên.” 

“Tại sao đột nhiên anh lại kết luận như thế?” Matt hỏi, nhưng có một tia thích thú mỉa mai ở trong mắt của anh. 

“Tôi không biết. Hôm chủ nhật, tôi có đọc trên báo thấy có một cô gái tên Bancroft tặng cho anh sự lạnh lùng ở buổi diễn ô-pê-ra. Và đêm nay, anh ở đây, ký một tờ hợp đồng mua cái mà cô ta muốn cho bản thân cô ta . Nói cho tôi biết đi …Intercrop sẽ chi phí bao nhiêu cho miếng đất đó ?” 

“Có lẽ là hai mươi triệu .” 

“Và cô Bancroft sẽ tốn bao nhiêu để mua nó từ chúng ta ?” 

“Cao hơn rất nhiều .” 

“Matt,” ông nói lè nhè với vẻ ngẫu nhiên dễ làm cho người khác lầm lẫn, “anh có nhớ cái đêm cách đây tám năm, khi việc ly hôn giữa tôi và Marilyn kết thúc không ?” 

Matt bị bất ngờ bởi câu hỏi đó, nhưng anh nhớ thời gian đó . Vài tháng sau khi Tom bắt đầu làm việc cho anh, vợ của Tom đột ngột tuyên bố rằng bà ta có một cuộc tình mới và muốn ly hôn. Quá sĩ diện để khẩn cầu và quá tổn thương để tranh đấu, Tom đã dọn những thứ của ông ra khỏi căn nhà của họ, nhưng ông đã tin là cho đến ngày ly dị thì bà sẽ thay đổi suy nghĩ . Vào ngày hôm đó Tom đã không đi làm hoặc gọi điện thoại, và vào lúc sáu giờ tối đêm đó, Matt hiểu tại sao … Tom đã gọi từ đồn cảnh sát, nơi ông bị bắt giữ chiều hôm đó vì tội say rượu và gây rối . 

“Tôi không nhớ nhiều lắm về đêm đó,” Matt thừa nhận, “ngoại trừ chuyện chúng ta cùng uống say sưa với nhau” 

“Tôi thì đã say,” Tom sửa lại một cách nhăn nhó, “sau đó anh bảo lãnh tôi ra khỏi tù, và cả hai chúng ta cùng say ” Quan sát kỹ Matt, ông tiếp tục.”Tôi có một ký ức mơ hồ về chuyện anh đã thương hại với nỗi bất hạnh của tôi đêm đó, bằng cách giải thích dài dòng về một cô gái tên Meredith người đã phụ tình anh, hoặc cái gì đó. Ngoại trừ anh đã không gọi cô ta là một cô gái, anh đã gọi cô ta là một con chó cái nhỏ hư hỏng. Tại thời điểm trước khi tôi ngất đi, anh và tôi cùng đồng ý một cách say xỉn là các phụ nữ có cái tên bắt đầu với chữ M đều không tốt cho bất kỳ ai” 

“Trí nhớ của anh rõ ràng là tốt hơn hơn tôi,” Matt nói với vẻ lẩn tránh , nhưng Tom nhìn thấy cái quai hàm bạnh ra của Matt khi nghe nhắc đến tên của cô ta, và ông nhảy bổ vào một kết luận ngay tức thì và chính xác. 

“Vì vậy,” ông tiếp tục với nụ cười rộng miệng, “bây giờ khi chúng ta đã xác minh cái cô Meredith đêm đó thật ra là Meredith Bancroft, anh có muốn kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra giữa hai người để làm cho các người vẫn còn ghét nhau không?” 

“Không,” Matt nói “Tôi sẽ không.” Anh đứng lên và đi đến bàn để cà phê, nơi anh đã trải ra bản vẽ kỹ thuật cho nhà máy ở Southvile “Hãy thảo luận cho xong chuyện của chúng ta về Southville

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+