Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Paradise-11 năm chờ – Chương 21 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Giao thông bị tắc nghẽn tại những dãy nhà gần góc đường của Bancroft. Những đám người đi mua sắm bó chặt trong những chiếc áo choàng vội vã đi vượt qua ngã tư, lờ đi tín hiệu KHÔNG ĐI ĐƯỢC, đầu của họ cúi xuống tránh cơn gió rét buốt thổi qua Lake Michigan và xoáy tít qua các con đường ở trung tâm thành phố. Còi xe kêu inh ỏi và các tài xế nguyền rủa người đi bộ, người đã làm cho họ bị lỡ đèn xanh. Trong chiếc BMW đen của cô, Meredith nhìn từng đoàn người đi mua sắm dừng lại ở cửa sổ của Bancroft rồi đi vào cửa hàng. Thời tiết đã trở nên lạnh giá, và chuyện đó luôn làm cho người ta đi mua sắm sớm, những người muốn tránh sự đông đúc của mùa Giáng Sinh. Hôm nay, tuy nhiên, tâm trí của cô không để vào con số của những người đi mua sắm bước vào cửa hàng. 

Trong vòng hai mươi phút nữa cô phải làm một cuộc thuyết trình trang trọng trước hội đồng quản trị về cửa hàng ở Houston, và mặc dù họ đã gật đầu một cách không chắc chắn với dự án, cô không thể tiến hành thêm và hoàn tất mọi chuyện mà không có sự phê duyệt chính thức của họ sáng nay . 

Bốn người phụ nữ khác vây quanh bàn cô thư ký của Meredith khi Meredith bước ra khỏi thang máy trên tầng thứ mười bốn. Dừng lại ở bàn của Phyllis, cô nhìn qua vai của họ, một nửa hy vọng nhìn thấy tạp chí Playgirl mới giống như cái mà họ đã tụ tập lại vào tháng trước.”Chuyện gì đang xảy ra đó?” Cô hỏi .”Một tạp chí khác về nam giới à ?” 

“Không, không đó,” Phyllis nói khi các thư ký khác vội vàng giải tán và cô ta đi theo Meredith vào văn phòng của cô . Trợn tròn mắt với vẻ thích thú, cô ta giải thích,”Pam đã đặt mua một tạp chí khác để đoán chiêm tinh của cô ta cho tháng sau. Tạp chí này nói là tình yêu đích thực đang đi về phía cô ta, cùng với tiền tài và danh vọng .” 

Nhướng cặp chân mày với vẻ thích thú, Meredith nói, “tôi cứ nghĩ đó là điều mà quyển trước đã nói chứ.” 

“Nó đã nói vậy. Tôi bảo cô ta đưa cho tôi mười lăm đô-la, tôi sẽ đóan chiêm tinh cho cô ta vào lần sau .” Hai phụ nữ cùng cười với nhau, rồi họ chuyển qua chuyện kinh doanh. “Cô có cuộc họp với ban hội đồng quản trị trong vòng năm phút nữa,” Phyllis nhắc nhở cô . 

Meredith gật đầu và nhặt hồ sơ có quyển sổ ghi chép của cô trong nó. “Mô hình của kiến trúc sư có ở trong phòng họp của ban quản trị chưa ?” 

“Rồi . Và tôi đã gắn máy chiếu luôn rồi .” 

“Cô đúng là một viên ngọc quí” Meredith nói, và cô thật có ý vậy . Với hồ sơ trong tay, cô bắt đầu đi ra cửa, sau đó cô xoay người lại và bổ sung, “gọi cho Sam Green và yêu cầu ông ta có mặt sẵn sàng để gặp tôi ngay khi tôi vừa kết thúc với hội đồng quản trị . Nói cho ông ta nghe là tôi muốn bàn về bản hợp đồng sơ bộ mà ông ta đã phác thảo cho miếng đất Houston. Tôi muốn đưa đến cho Thorp Development vào cuối tuần. Nếu có chút may mắn,” Meredith bổ sung, “tôi sẽ có được sự phê chuẩn về dự án Houston trong chiều nay .” 

Phyllis nhấc điện thoại trên bàn làm việc của Meredith để gọi luật sư trưởng và đưa ngón tay tay cái lên ra dấu .”Đánh cho bọn họ ngất hết đi,” cô nói . 

Phòng họp của ban quản trị cũng giống như năm mươi năm trước, chỉ là bây giờ, trong thời đại của kính, đồng và crôm, có gì đó rất luyến tiếc về căn phòng rộng lớn với thảm phương Đông, những nét khắc phức tạp trên các khung màu tối đóng trên các bức tường, và những bức tranh phong cảnh của nước Anh treo trong các khung hình hoa mỹ kỳ cục. Trải dài ngay giữa trung tâm căn phòng là một cái bàn gỗ gụ khổng lồ, dài chín mét, với 20 cái ghế chạm khắc lộng lẫy bọc vải nhung đỏ sắp xếp quanh bàn với một khoảng cách nhất định. Ở trung tâm bàn là một cái tô bạc cổ tinh xảo chứa đầy hoa hồng đỏ và trắng. Bên cạnh nó, là một bộ bình để trà và cà phê với những tách cà phê bằng sứ mạ vàng trên miệng và vẽ bằng tay với những hoa hồng nhỏ xíu và những dây leo . Những cái bình bằng bạc, bị mờ từ nước đá chứa trong chúng nó, cũng đã được đặt đúng khoảng cách nhất định trên bàn. 

Căn phòng, với cái cỡ quá khổ của nó, chứa đầy đồ gỗ nặng nề, có vẻ giống như chánh điện của ngai vàng, mà Meredith thường nghi ngờ đó chính xác là những gì ông cố nội của cô muốn khi ông đặt mua đồ đạc làm ở gần nửa thế kỷ trước đâỵ. Có đôi lúc cô không thể quyết định được là căn phòng này gây ấn tượng hay là xấu xí, nhưng dù sao đi nữa, mỗi lần cô bước vào đây, cô có cảm giác như thể cô đang bước vào lịch sử. Tuy nhiên sáng nay, suy nghĩ của cô càng giống chuyện làm nên lịch sử hơn bởi vì cảm giác mở một cửa hàng mới như là một phần của lịch sử “Xin chào, quý vị,” cô nói với nụ cười rạng rỡ, như một nhà kinh doanh với 12 người đàn ông ăn mặc bảo thủ ngồi quanh bàn có thẩm quyền phê duyệt hoặc từ chối đề nghị của cô cho dự án Houston. 

Ngoại trừ Parker, có nụ cười ấm áp, và lão già Cyrus Fortell, có nụ cười phóng đãng, có vẻ dè dặt rõ rệt trong giọng nói đồng thanh lịch sự “Chào buổi sáng” đáp lại lời chào của cô . Một phần của sự dè dặt của họ, Meredith biết, phát sinh từ nhận thức của họ về quyền lực và trách nhiệm mà họ nắm giữ ; một phần khác là do sự thật đơn giản là cô đã liên tục ép và thúc giục họ trong việc đầu tư số lợi nhuận của Bancroft vào chuyện mở rộng chứ không sử dụng nó để trả tiền lời cổ tức cho các cổ đông … bao gồm chính họ . Hầu hết tất cả, tuy nhiên, họ đã kiềm chế và canh chừng cô bởi vì cô là một bí ẩn và bởi vì họ không hiểu đích xác phải xử lý với cô như thế nào . Mặc dù cô là một giám đốc điều hành cao cấp, cô không phải là thành viên của hội đồng quản trị, do đó họ được xếp hạng cao hơn cô . Mặt khác, cô là một Bancroft … hậu duệ trực tiếp của người sáng lập ra công ty … và đáng để được đối xử một cách lễ độ ở một mức nào đó . Thế mà chính cha cô, người vừa là một Bancroft và thành viên của ban hội đồng, đối xử với cô cộc lốc và không gì hơn. Nó không là một bí mật là ông đã không bao giờ muốn cô làm việc cho Bancroft & Company ; nó cũng không là một bí mật là cô sẽ tiến nhanh về mọi mặt, và sự đóng góp của cô với công ty rất nhiều . Vì tất cả những điều đó, thành viên hội đồng quản trị bị mắt kẹt trong một tình huống chắc chắn làm cho những người đàn ông thành công, tự tin này trở nên hay thay đổi bất thường và cộc cằn …không chắc chắn. Và bởi vì Meredith gián tiếp là nguyên nhân của những cảm giác khó chịu đó của họ, họ phản ứng lại với cô rất thường xuyên và một cách tiêu cực. 

Meredith hiểu tất cả những điều đó, và cô không chịu để cho sự phản đối, không hợp tác của họ làm mất đi sự tự tin của cô khi cô ngồi xuống chỗ của cô ở góc bàn nơi máy chiếu đã được mở , và chờ sự cho phép của cha cô để bắt đầu 

“Vì Meredith đã ở đây,” ông nói, giọng nói của ông hàm ý nói cô đến muộn và đã bắt họ chờ, “tôi tin bây giờ chúng ta có thể bắt đầu giải quyết ngay những chuyện quan trọng.” 

Meredith chờ cho những bản báo cáo dài vô tận của cuộc họp của ban lãnh đạo lần trước được đọc lên, nhưng cô chú tâm đến mô hình kiến trúc của cửa hàng Houston mà Phyllis đã đưa vào đây lúc sớm. Nhìn khu phố buôn bán lớn lộng lẫy theo phong cách của người Tây Ban Nha mà kiến trúc sư đã thiết kế cho các cửa hàng khác ở trong sân kèm theo, cô có cảm giác dự án của cô rất khả thi và lòng tự tin của cô cao vút. Houston là nơi lý tưởng cho chi nhánh lớn nhất và mới nhất của gia đình Bancroft, và khu vực lân cận của miếng đất thông đến Galleria của Houston sẽ đảm bảo sự thành công của nó ngay khi Bancroft khai trương. Khi những bản báo cáo đã được đọc và chấp nhận, Nolan Wilder, chủ tịch của ban quản trị, chính thức viết là Meredith muốn trình bày những con số và những kế hoạch cuối cùng cho cửa hàng Houston để họ phê chuẩn. 

Mười hai cái đầu đàn ông chải chuốt hoàn hảo, hướng về cô khi cô đứng lên và đi đến máy chiếu “Quý vị,” cô bắt đầu, “tôi cho là các vị tập hợp đến đây là để có cơ hội kiểm tra mô hình của kiến trúc sư ?” 

Mười người gật đầu, cha cô nhìn lướt qua mô hình, nhưng Parker lặng lẽ nhìn cô với một nửa tự hào, một nửa khó hiểu trong nụ cười mà anh thường có bất cứ khi nào anh nhìn cô thực hiện công việc của cô .. như thể anh không thể hoàn toàn hiểu làm thế nào hay là tại sao cô khăng khăng đòi làm, nhưng hài lòng là cô làm điều đó rất tốt . Vị trí là chủ ngân hàng của Bancroft mang lại cho anh cái ghế của anh trong ban lãnh đạo, nhưng Meredith biết cô không thể luôn trông chờ vào sự hỗ trợ của anh. Anh là người đàn ông của riêng anh; cô đã hiểu chuyện đó từ đầu, và cô tôn trọng anh vì chuyện đó . 

“Chúng ta đã thảo luận gần hết các chi phí cho dự án trong cuộc họp vừa qua,” Meredith nói, với tay ra phía sau cô và làm cho ánh đèn mờ xuống, “vậy tôi sẽ cố gắng lướt nhanh qua các hình ảnh này.” Cô ấn nút điều khiển từ xa của máy chiếu, và tấm phim đầu tiên cho thấy chi phí liệu trước cho dự án của cửa hàng hiện lên. “Như chúng ta đã đồng ý vào đầu năm nay, dự án Houston sẽ xấp xỉ là ba trăm ngàn feet vuông. Chi phí cho cửa hàng Houston của chúng ta là ba mươi hai triệu đô la bao gồm cửa hàng mới của chúng ta, tài sản cố định, bãi đậu xe, đèn … tất cả mọi thứ. Miếng đất mà chúng ta dự định mua từ Thorp Development sẽ thêm hai mươi đến hai mươi ba triệu tuỳ thuộc vào đàm phán cuối cùng giữa họ và chúng ta. Chúng ta sẽ cần hai mươi triệu khác cho hàng tồn kho …” 

“Con số bảy mươi lăm triệu là tối đa,” một trong những giám đốc cắt ngang,”nhưng cô đang yêu cầu chúng tôi chấp thuận chi phí bảy mươi bảy triệu cho cửa hàng.” 

“Hai triệu khác sẽ bao gồm chi phí trước khi khai trương,” Meredith giải thích.”Nếu ông nhìn vào hàng số bốn trên màn hình, ông sẽ thấy là nó bao gồm chi phí khai trương, quảng cáo, vân vân.” 

Cô ấn nút và tấm phim kế tiếp hiện lên, cho thấy nhiều con số lớn hơn về dự án. “Tấm phim kế tiếp này,” cô giải thích, “cho thấy những chi phí của dự án của chúng ta để xây dựng toàn bộ khu phố buôn bán khi chúng ta xây dựng cửa hàng của chúng ta thay vì chờ cho đến sau này mới mở rộng. Các vị cũng đã biết rằng tôi chắc chắn thấy là chúng ta phải xây dựng toàn bộ phố buôn bán cùng một lúc chúng ta xây dựng cửa hàng của chúng ta . Chi phí bổ sung là năm mươi hai triệu, nhưng chúng ta sẽ lấy lại nó từ việc cho thuê chỗ trong khu phố buôn bán cho các người thuê bán lẻ khác.” 

“Lấy lại nó, vâng,” cha cô nói rõ một cách bực bội, “nhưng không phải ngay lập tức, như con đã ám chỉ, Meredith.” 

“Con đã ám chỉ vậy à ?” Meredith yêu cầu lịch sự, biết là cô không nên làm như thế. Cô mỉm cười với ông và để cho một giây phút im lặng quở trách sự bất công và nôn nóng của ông . Đó là cách mà cô đã học được, hiệu quả nhất để đối phó với ông khi ông không có lý lẽ . Dẫu vậy, giọng của ông có vẻ căng thẳng, như nó thường có mỗi khi ông bị đau tim, và cô phải kềm chế sự lo lắng trong lòng . 

“Chúng tôi đang đợi đấy,” ông cảnh báọ 

Bằng một giọng nói bình tĩnh và có lý lẽ , Meredith tiếp tục.”Một số các vị cảm thấy là chúng ta nên đợi trước khi xây dựng toàn bộ khu phố buôn bán. Tôi nghĩ có ba lý do đủ sức thuyết phục chúng ta xây dựng toàn bộ khu phố mua bán ngay lập tức.” 

“Các lý do đó là gì?” một thành viên khác hỏi rồi ông châm nước đá vào ly của ông. 

“Trước hết, chúng ta sẽ phải trả tiền hết cho miếng đất cho dù là chúng ta có sử dụng hết nó cho phố buôn bán hay không. Nếu chúng ta tiếp tục và xây dựng phố buôn bán trên đó cùng một lúc chúng ta xây dựng cửa hàng của chúng ta thì chúng ta sẽ tiết kiệm được vài triệu đô-la trong chi phí xây dựng, vì như tất cả các vị đã biết, nó là rẻ hơn khi chúng ta xây dựng cùng một lúc thay vì xây thêm sau này . Thứ hai, chi phí xây dựng nhất định sẽ tăng lên khi nền kinh tế của Houston tiếp tục được phục hồi. Thứ ba, nếu chúng ta có các người thuê, cẩn thận chọn lọc trong phố buôn bán của chúng ta, họ sẽ giúp mang thêm người vào cửa hàng của chúng ta. Còn câu hỏi nào khác không?” cô hỏi, và khi không có, Meredith tiến hành với những tấm phim còn lại “Như các vị nhìn thấy từ các đồ thị này, nhóm nghiên cứu khu vực của chúng ta đã đánh giá một cách kỹ lưỡng địa điểm tôi chọn cho cửa hàng Houston, và họ đã đánh giá nó rất cao . Nhân khẩu của khu vực thương mại chính rất thích hợp, không có chút trở ngại về địa lý …” 

Lời giải thích của cô bị ngắt quãng bởi Cyrus Fortell, một kẻ bảo thủ tám mươi tuổi, người đã ngồi trong ban quản trị của Bancroft trong năm mươi năm qua, và có những ý tưởng lỗi thời như cái áo vét thêu nổi và cây gậy với cán màu kem mà ông luôn mang bên mình.”Đó là những lời nói khó hiểu đối với tôi, cô nhỏ,” ông kêu lên với giọng nói the thé, bực bội của ông .”‘Nhân khẩú và ‘khu vực thương mại chính’ và ‘nhóm nghiên cứu khu vực’ và ‘trở ngại địa lý .’ có nghĩa là gì vậy , đó là điều tôi muốn biết !” 

Meredith cảm thấy bực tức lẫn thương mến Cyrus, người mà mà cô biết từ khi cô còn bé. Những thành viên trong ban quản trị khác nghĩ ông ấy đang chuẩn bị lão suy, và họ dự định cho ông nghỉ hưu .”Nghĩa là, Cyrus, đó là một nhóm người chuyên về nghiên cứu những nơi tốt nhất để mở cửa hàng bán lẻ đã đi đến Houston và nghiên cứu nơi tôi chọn. Họ nghĩ địa thế …” 

“Nhân khẩu gì ?” ông bẻ ngang.”Chúng tôi thậm chí không có từ đó khi tôi mở lên các hiệu thuốc trên khắp cả nước !Điều đó nghĩa là gì?” 

“Trong cách mà tôi đang sử dụng ngay bây giờ thì nó có nghĩa là những đặc tính về dân cư xung quanh cửa hiệu của chúng ta … họ bao nhiêu tuổi và làm bao nhiêu tiền …” 

“Tôi đã không chú ý tới tất cả những chuyện đó vào những ngày trước,” ông tiếp tục một cách dai dẳng , nhìn những khuôn mặt không nhẫn nại ở quanh bàn.”Thật ra, tôi đã không. Khi tôi muốn mở một hiệu thuốc, tôi sai người gầy dựng một cơ sở kinh doanh và lấp đầy nó với hàng tồn kho, và chúng tôi làm ăn được rồi .” 

“Bây giờ hơi khác hơn lúc trước, Cyrus,” Ben Houghton nói. 

“Tôi không thể bỏ phiếu cho cái gì đó tôi không hiểu, phải không?” ông nói, mở lớn máy điều khiển trong túi của ông được nối với máu trợ thính. Ông nhìn Meredith.”Tiếp tục đi . Tôi bây giờ đã hiểu là cô gửi hàng đống các chuyên gia đến Houston để khám phá ra rằng có người sống ở nơi đó đủ già để bước vào cửa hiệu của cô bằng đôi chân hay bằng xe lăn tự động, và những người có đủ tiền trong túi họ để chia xẻ với Bancroft. Phải vậy không ?” 

Meredith chặt lưỡi và vài người khác cũng vậy .”Đại khái là vậy,” cô thừa nhận. 

“Vậy tại sao cô lại không nói vậy cho rồi đi ? Nó làm tôi lúng túng tại sao bọn trẻ các người cứ phải làm rắc rối một chuyện nhỏ bằng cách sáng chế ra những lời khoa trương để làm cho chúng tôi rối lên. Bây giờ, những gì là ‘trở ngại địa lý’ ?” 

“Thật ra,” Meredith nói,”Một trở ngại địa lý là bất cứ thứ gì làm một khách hàng tiềm năng có thể không muốn phải lái ngang qua để đi đến cửa hàng của chúng ta . Ví dụ, nếu khách hàng phải lái xe qua một khu vực công nghiệp hay một khu lân cận không được an toàn để đến cửa hàng của chúng ta, đó là những trở ngại địa lý.” 

“Khu đất ở Houston có bất cứ bất lợi nào trong những vấn đề đó không ?” 

“Không, nó không có .” 

“Vậy tôi bỏ phiếu thuận cho nó,” ông công bố, và Meredith nuốt tiếng cười khúc khích. 

“Meredith” …giọng của cha cô vang lên cộc lốc chặn Cyrus khỏi bình luận thêm …”con có bất cứ thứ gì khác để nói trước khi ban quản trị bỏ phiếu cho dự án Houston không ?” 

Meredith nhìn lướt qua các khuôn mặt bí hiểm của những người đàn ông ngồi ở bàn, và lắc đầu”Như chúng ta đã thảo luận chi tiết và cặn kẽ về dự án Houston trong các cuộc họp của ban lãnh đạo trước kia, tôi không có gì để thêm vào cả . Tuy nhiên tôi muốn lập lại một lần nữa là chỉ có mở rộng thì Bancroft mới có hy vọng cạnh tranh được với các cửa hiệu khác.” Còn hơi không chắc chắn là liệu ban quản trị có thật sự bỏ phiếu thuận cho dự án Houston hay không, Meredith làm một nỗ lực cuối cùng để đạt được sự hỗ trợ của họ bằng cách nói thêm, “tôi chắc chắn là tôi không cần phải nhắc lại cho các thành viên trong ban quản trị là lợi nhuận của mỗi một cái trong năm cửa hàng mới của chúng ta đang ngang bằng hoặc vượt trội hơn dự báo của chúng ta . Tôi tin phần lớn thành công đó là do sự cẩn trọng trong việc chọn địa điểm mở cửa hàng của chúng ta .” 

“Sự cẩn trọng mà ‘con’ đã chọn các vị trí đó,” cha cô chỉnh lại, và ông nhìn rất lạnh lùng và nghiêm khắc, phải mất một lúc Meredith mới nhận biết là ông vừa mới ngỏ lời khen cô . Đó không phải là lần đầu ông cho cô một lời khen đố kỵ, nhưng khi nó đến vào lúc này, với sự hiện diện của ban quản trị, Meredith xem nó như là một dấu hiệu động viên chứng tỏ ông không chỉ sẽ hỗ trợ dự án Houston, mà ông còn có ý định yêu cầu ban quản trị chấp thuận cô như là chủ tịch tạm thời trong lúc ông nghỉ phép.”Cảm ơn bố,” cô nói với vẻ giản dị trầm lặng, và ngồi xuống. 

Như thể ông không hiểu là cô đang cám ơn ông về chuyện gì , ông hướng về phía Parker.”Tôi cho là ngân hàng của cậu vẫn sẵn sàng cam kết cho vay để tài trợ dự án Houston nếu ban quản trị chấp thuận nó ?” 

“Chúng tôi dự định làm vậy, Philip, nhưng chỉ dưới những điều khoản mà chúng ta đã thảo luận tại cuộc họp lần trước.” 

Meredith biết về các điều khoản đó cách đây nhiều tuần, nhưng dẫu vậy, cô phải mím môi che giấu thoáng hoảng hốt của cô khi anh nhắc đến chúng. Ngân hàng của Parker … nói chính xác hơn là ban quản trị của anh … đã xem xét số tiền khổng lồ mà họ Bancroft vay trong mấy năm gần đây, và họ càng lo lắng về những con số dự báo. Để vay cho cửa hàng ở Phoenix và bây giờ là cửa hàng Houston, ban quản trị của anh đã khăng khăng đòi vài điều khoản mới. Cụ thể, họ đang cần cô và cha cô đích thân bảo đảm vay cũng như đưa thêm vật thế chấp, bao gồm cổ phiếu cá nhân của họ trong Bancroft, để đảm bảo cho khoản vay. Meredith đang đặt cược với tiền của cô, và cô thấy nó hơi khủng khiếp. 
Ngoài cổ phiếu của cô ở Bancroft và lương của cô, số tiền duy nhất mà cô có là số tiền thừa kế từ ông của cô, và đó chính là cái mà cô đưa ra để làm vật thế chấp bổ sung cho cửa hàng Houston. 

Tuy nhiên khi cha cô nói chuyện, rõ ràng là ông vẫn còn nổi giận về những gì mà ông coi là yêu cầu quá đáng từ chủ ngân hàng của ông. “Cậu biết tôi cảm thấy thế nào về điều khoản đặc biệt của cậu, Parker. Cho dù là việc Reynolds Mercantile là ngân hàng của Bancroft hơn tám mươi năm, yêu cầu đột ngột cho sự bảo đảm cá nhân này và vật thế chấp bổ sung không chỉ là không nên, mà nó là một sỉ nhục.” 

“Tôi hiểu cảm giác của ông,” Parker bình tĩnh nói . “Tôi thậm chí đồng ý với ông, và ông biết điều đó . Sáng nay tôi đã gặp lại với ban quản trị của tôi và cố thuyết phục họ bỏ đi các các điều khoản chặt chẽ của họ hay ít ra thì để giảm bớt yêu cầu của họ, nhưng không thành công. Tuy nhiên,” anh tiếp tục, nhìn những người đàn ông đang tụ tập quanh bàn để bao gồm họ trong những lời nhận xét của anh “yêu cầu của họ về bảo đảm cá nhân và vật thế chấp bổ sung không có chút ảnh hưởng gì trên ý kiến của họ về giá trị của Bancroft & Company như một người đi vay” 

“Theo tôi thì nghe có vẻ là vậy,” ông già Cyrus công bố. 

“Theo tôi thì nghe như là ngân hàng của cậu đã nghĩ Bancroft là một tiềm năng chết !” 

“Họ hoàn toàn không nghĩ như vậy. Sự thực là tình hình kinh tế năm ngoái làm cho doanh thu các cửa hàng bách hoá lớn không được tốt đẹp lắm. Hai trong số đó đã khai trương chi nhánh thứ 11 để tránh bị đóng cửa bởi các chủ nợ của họ trong khi họ cố gắng tổ chức lại. Đó là một yếu tố ảnh hưởng đến quyết định của chúng tôi, nhưng tầm quan trọng tương đương là con số các ngân hàng đã và đang kinh doanh thất bại từ cuộc Đại khủng hoảng kinh tế. Do đó, hầu hết các ngân hàng ngày càng thận trọng về chuyện cho vay đối với bất kỳ một người đi vay nào . Sau đó thì chúng tôi cũng phải đáp ứng những yêu cầu của những người thẩm định ngân hàng bởi vì bây giờ họ xem xét rất kĩ lưỡng tất cả tiền vay của chúng tôi kỹ hơn bao giờ hết. Yêu cầu cho vay bây giờ nghiêm ngặt hơn.” 

“Theo tôi nghe có vẻ như chúng tôi phải đi tìm một ngân hàng khác,” Cyrus đề nghị với khuôn mặt sáng, sốt sắng nhìn những khuôn mặt quanh bàn.”Đó là điều tôi sẽ làm! Nói Parker đi đến chỗ Hades đi và chúng ta sẽ tìm tiền của chúng ta ở chỗ khác !” 

“Chúng ta có thể cố gắng tìm một nhà tài chính khác,” Meredith nói với Cyrus, cố gắng tách biệt những cảm xúc cá nhân của cô đối với Parker từ cuộc thảo luận này “Tuy nhiên, ngân hàng của Parker đang cho chúng ta một mức lãi suất ưu đãi mà chúng ta khó mà nhận được từ bất cứ một ngân hàng nào khác. Anh ấy tự nhiên phải …” 

“Không có gì là tự nhiên về chuyện đó cả,” Cyrus cắt ngang, dành cho cô một cái nhìn tán thưởng trên khắp người cô như một kẻ phóng đãng trước khi ông quay lại buộc tội Parker.”Nếu tôi sắp kết hôn với cô gái trẻ xinh đẹp lộng lẫy này, thì tự nhiên tôi sẽ đưa cho cô ta bất cứ thứ cô ta muốn thay vì trói buộc tài sản của cô ta !” 

“Cyrus,” Meredith cảnh báo, nghĩ tại sao một ông già, như Cyrus, từ bỏ nhân phẩm để có những hành động và cách nói như một thiếu niên đến tuổi dậy thì,”đây là chuyện làm ăn.” 

“Phụ nữ không nên dính líu đến chuyện kinh doanh .. trừ phi họ xấu xí và không thể có được một người đàn ông để chăm sóc họ . Vào thời của tôi, một đứa con gái dễ thương như cô sẽ ở trong nhà, làm những chuyện thông thường như sanh con và …” 

“Đây không phải là thời của ông, Cyrus !” Parker thét lên .”Tiếp tục đi, Meredith … cô định nói gì ?” 

“Tôi định nói là,” Meredith trả lời, cảm thấy má cô nóng lên với vẻ lúng túng khi những người đàn ông khác ở bàn trao đổi những nụ cười tự mãn, “là ngân hàng của anh đặt những điều kiện đặc biệt như vậy thì hơi có chút ít lo lắng nghiêm trọng, bởi vì Bancroft & Company sẽ thanh toán tiền vay đúng như giao hẹn.” 

“Chuyện đó rất là đúng,” cha cô châm vào, thái độ của ông trở nên hết nhẫn nại .”Trừ phi có bất cứ người nào có thêm thứ gì để thảo luận, tôi tin chúng ta có thể chấm dứt đề tài và biểu quyết dự án Houston vào cuối cuộc họp này” 

Nhặt hồ sơ của cô lên, Meredith chính thức cám ơn ban quản trị cho sự cân nhắc của họ về dự án Houston và rời khỏi phòng họp. 

“Sao rồỉ” Phyllis hỏi, đi theo Meredith vào văn phòng của cô. “Ra sao rồi. Sẽ có chi nhánh Houston của Bancroft hay là không?” 

“Bây giờ họ đang bỏ phiếu,” Meredith nói, chồm người đến chồng thư từ mà Phyllis đã đặt trên bàn cô . 

“Tôi đang cầu nguyện.” 

Cảm động vì sự cống hiến của Phillis đối với cô và với Bancroft, Meredith mỉm cười trấn an. “Họ sẽ chấp thuận cửa hàng Houston,” cô dự đoán. Bố cô đã miễn cưỡng ủng hộ chuyện đó, vì vậy cô không nghi ngờ gì nhiều về khoản đó. Những gì cô không thể biết chắc từ những lời nhận xét của ông trong suốt tuần qua là ông có ủng hộ chuyện xây dựng toàn bộ phố buôn bán tại lúc khởi điểm hay không.”Tất cả những gì không chắc chắn là liệu họ có chấp thuận xây dựng toàn bộ phố buôn bán hay chỉ là cửa hàng của chúng ta . Cô có thể gọi cho Sam Green và yêu cầu ông ta mang hợp đồng Thorp đến không ?” 

Khi cô gác điện thoại vài phút sau đó, Sam Green đang đứng ở ngưỡng cửa phòng cô . Sam chỉ cao năm feet năm với mái tóc có màu và giống như một bùi nhùi thép, nhưng toát đầy năng lực và quyền hành mà người khác lập tức nhìn ra ngay …đặc biệt cho bất cứ người nào thấy mình đứng ở phía bên kia trong bất kỳ vấn đề pháp lý nào mà ông đang xử lý. Đằng sau cặp mắt kính của ông, đôi mắt màu xanh của ông ánh lên vẻ thông minh. Tuy nhiên, ngay lúc này chúng đang nhìn vào Meredith như mong đợi . “Phyllis nói cô sẵn sàng bắt đầu hoàn tất bản hợp đồng cho miếng đất Houston,” ông nói, đi vào văn phòng của cô .”Điều đó có nghĩa là chúng ta đã được sự phê chuẩn của ban quản trị ?” 

“Tôi đang giả thiết là chúng ta sẽ có nó trong vài phút. Anh nghĩ chúng ta nên đề nghị với Thorp cái giá mở đầu là bao nhiêủ” 

“Họ đang đòi ba mươi triệu,” ông trả lời, suy nghĩ khi ông ngồi xuống một trong những chiếc ghế ở phía trước bàn của cô .”Hay là đầu tiên chúng ta đề nghị với cái giá mười tám triệu, và chúng ta sẽ chịu cái giá hai mươi thì sao ? Họ cần phải trả tiền nợ cho miếng đất đó và họ đang rất cần tiền . Họ có thể bán nó với cái giá hai mươi” 

” Anh thật sự nghĩ vậy à ?” 

“Có lẽ là không,” ông nói với cái tặc lưỡi . 

“Nếu chúng ta phải mua, thì chúng ta sẽ lên đến với cái giá hai mươi lăm. Nó đáng cỡ ba mươi, nhưng họ không thể nào bán được với cái giá đó …” Điện thoại trên bàn cô reo lên và Meredith trả lời nó thay vì nói hết câu . Giọng nói của cha cô cộc lốc và dứt khoát :”Chúng ta sẽ tiến hành với dự án Houston, Meredith, nhưng chúng ta sẽ hoãn chuyện xây dựng toàn bộ khu phố mua sắm cho đến khi chúng ta có lợi nhuận từ cửa hàng của chúng ta ở đó.” 

“Con nghĩ là bố đang phạm sai lầm,” cô nói với ông, che dấu sự thất vọng đằng sau giọng nói phấn khởi và thực tế. 

“Đó là quyết định của ban quản tri..” 

“Bố có thể chi phối họ,” Meredith nói một cách không giấu giếm . 

“Rất tốt, vậy thì đó là quyết định của bố .” 

“Và nó là một sai lầm.” 

“Khi con điều hành công ty này, thì con có thể làm những quyết định …” 

Tim Meredith lắc lư một cách lạ kỳ với những lời của ông . “Và con sẽ làm chuyện đó à ?” 

“Cho đến khi nào ‘bố sẽ’ làm chuyện đó,” ông nói, tránh né câu hỏi của cô .”Bây giờ, bố đang đi về nhà. Bố cảm thấy không khỏe . Thực ra, bố đã định hoãn cuộc họp sáng nay lại nếu như con đã không quá cứng rắn về việc cần bắt đầu vụ giao dịch đất đó .” 

Không chắc chắn là liệu ông thật sự bị ốm hay chỉ sử dụng đó như là một thủ đoạn để tránh né một cuộc thảo luận với cô, Meredith thở dài”Bố hãy tự giữ gìn sức khoẻ . Con sẽ gặp bố trong bữa ăn tối vào thứ năm.” Khi cô gác máy điện thoại, cô cho phép mình im lặng trong khoảnh khắc để tiếc rẻ là toàn bộ phố buôn bán không thể được xây dựng, và sau đó cô làm điều mà cô đã học từ nhiều năm trước, sau hôn nhân vội vàng của cô : cô đối mặt với thực tại và tìm một cái gì đó tiến tới và cố gắng đạt cho được. Cười với Sam Green, lời nói của cô đầy hân hoan và chiến thắng. ” Chúng ta có được phê chuẩn thực hiện dự án Houston rồi .” 

“Toàn bộ phố buôn bán, hay chỉ cửa hàng ?” 

“Chỉ là cửa hàng.” 

“Tôi nghĩ đó là một sai lầm.” 

Ông rõ ràng đã nghe cô nói như thế với cha cô, nhưng Meredith không bình luận về nhận xét của ông. Cô đã có thói quen giữ kín những suy nghĩ và nhận xét của cô đối với những chính sách của cha cô bất cứ khi nào có thể. Thay vào đó, cô nói, “khi nào thì anh có bản hợp đồng và mang đến cho Thorp ?” 

“Tôi có thể có bản hợp đồng sẵn sàng vào tối ngày mai . Nhưng nếu cô muốn do chính tôi thương lượng vụ giao dịch, thì tôi sẽ không thể đi xuống Houston trong vòng hai tuần nữa. Chúng ta vẫn còn phải chuẩn bị cho vụ kiện cáo chống lại Wilson Toys.” 

“Tôi muốn anh xử lý chuyện đó,” cô nói, biết rằng ông có thể thương lượng vụ giao dịch hay hơn bất cứ một người nào khác, nhưng ước gì ông có thể làm nó sớm hơn. “Tôi nghĩ trong hai tuần nữa sẽ ổn thôi. Đến lúc đó chúng ta có thể có được giấy cam kết từ Reynolds Mercantile, và chúng ta sẽ không cần phải làm bản hợp đồng bảo đảm tài chính.” 

“Miếng đất đó đã rao bán trong nhiều năm,” ông nói với nụ cườị “Nó vẫn còn đó trong hai tuần nữạ.Hơn nữa, chúng ta đợi càng lâu thì có khả năng là Thorp sẽ chấp nhận cái giá chúng ta đưa ra thấp hơn.” Khi cô vẫn nhìn như lo lắng, ông bổ sung, “tôi sẽ bảo người của tôi làm nhanh hơn trong vụ kiện cáo Wilson. Ngay khi chúng tôi hoàn tất nó, tôi sẽ đi Houston.” 

Đã quá sáu giờ khi Meredith nhìn lên từ bản hợp đồng mà cô đang đọc và thấy Phyllis đang đi về hướng cô với áo choàng của cô ta và tờ báo phát hành buổi chiều của Meredith trong tay của cô ta. “Tôi chia buồn về vụ giao dịch Houston,” Phyllis nói, “ý tôi là chia buồn là họ đã không chấp thuận toàn bộ phố buôn bán .” 

Meredith ngả người ra ghế của cô và mỉm cười mệt mỏi “Cảm ơn cô .” 

“Cho sự chia buồn à ?” 

“Không,” Meredith trả lời, nhói tay lấy tờ báo, “cho sự quan tâm. Mặc dù về cơ bản, tôi cho là hôm nay là một ngày tốt đẹp.” 

Phyllis gật đầu về phía tờ báo mà cô đã mở đến trang thứ nhì .”Tôi hy vọng là chuyện này sẽ không làm cho cô đổi ý của cô .” 

Không hiểu, Meredith lật nó ra và nhìn thấy Matthew Farrell đang nhìn cô từ tờ báo bên cạnh một ngôi sao rõ ràng là đã bay đến Chicago trong chiếc phản lực tư nhân của anh để đi cùng anh đến dự tiệc của một người bạn tối qua. Những đoạn của bản tin tờ báo như đánh dấu vào đầu của Meredith khi cô nhìn lướt qua bài báo sinh động về nhà doanh nghiệp mới nhất của Chicago và người độc thân sáng giá nhất , nhưng khi cô nhìn lên Phyllis, khuôn mặt của cô không có biểu hiện gì . “Chuyện này phải làm phiền tôi hả ?” 

“Kiểm tra phần thương mại đi trước khi cô quyết định,” Phyllis khuyên. 

Meredith có ý nghĩ là bảo với Phyllis là cô ta đã vượt qua giới hạn của cô ta, và, cũng rất nhanh chóng, cô từ bỏ ý niệm đó. Phyllis là thư ký đầu tiên của cô, và Meredith là người sếp đầu tiên của cô ta . Trong sáu năm qua họ làm việc hàng trăm đêm cùng với nhau cũng như hàng tá ngày cuối tuần ; họ ăn bánh mì xăng-uých lạnh tại bàn làm việc của Meredith trong khi họ làm việc để cho kịp thời hạn của các dự án. Họ là một đội siêng năng, họ thích và tôn trọng lẫn nhau. 

Trang đầu tiên của phần thương mại có một bức ảnh khác của Matt và một bài báo sôi nổi về cách lãnh đạo của anh ở Intercorp, những lý do của anh khi dời đến Chicago, nhà máy với phương tiện sản xuất hiện đại mà anh xây dựng tại Southville, và lại thêm một mục nhắc đến căn hộ trên mái bằng sang trọng mà anh vừa mua và trang trí trong toà nhà Berkeley. Bên cạnh bức ảnh của anh và hơi thấp bên dưới là một bức ảnh của Meredith, kèm theo bài báo viện dẫn lời bình luận của cô về việc thành công mở rộng Bancroft vào thị trường bán lẻ cả nước. 

“Họ cho anh ta lên hàng đầu,” Phyllis lưu ý, tựa hông vào cạnh bàn làm việc của Meredith, nhìn cô đọc bài báo. “Anh ta mới đến đây chưa đầy hai tuần và báo chí đăng đầy những chuyện về anh ta .” 

“Báo chí cũng đăng đầy những chuyện về những kẻ cắp và những kẻ cưỡng hiếp,” Meredith nhắc nhở cô ta, phẫn nộ bởi những lời ca tụng của bài báo về cách lãnh đạo của anh, và giận dữ với chính bản thân vì một lý do nào đó, nhìn thấy tấm hình của anh làm hai tay cô run lên. Rõ ràng phản ứng của cô là do biết bây giờ anh ở Chicago thay vì cách xa hàng ngàn dặm. 

“Bộ anh ta thật sự đẹp trai giống như anh ta nhìn trong những tấm ảnh của anh ta hả ?” 

“Đẹp trai ư ?” Meredith nói với vẻ thờ ơ không khác biệt gì khi cô đứng lên và đi về phía tủ để lấy áo choàng của cô . “Tôi không cho là vậy .” 

“Anh là một gã đểu cáng, phải không ?” Phyllis nói với nụ cười không thể cưỡng lại được. 

Meredith cười đáp lại cô ta và đi đến khóa bàn của cô lại .”Sao cô lại đoán vậy ?” 

“Tôi đã đọc bản tin của Sally Mansfield,” Phyllis trả lời “Và khi cô ta viết là cô đã ‘cắt thẳng tay’ anh ta ở trước mặt mọi người, tôi nghĩ anh ta phải là một tên cà chớn tầm cỡ quốc tế . Ý tôi là, tôi đã từng nhìn thấy cô đối phó với những gã đàn ông mà cô không thể chịu đựng nổi và cô vẫn cố mỉm cười được với họ một cách lịch sự .” 

“Thật ra thì Sally Mansfield đã hiểu lầm toàn bộ câu chuyện. Tôi không biết rành người đàn ông đó .” Cố tình thay đổi đề tài, Meredith nói,”nếu xe của cô vẫn còn trong tiệm sửa xe, tôi có thể đưa cô về nhà.” 

“Thôi cám ơn. Tôi sẽ đi đến nhà của chị của tôi để dùng bữa tối, và chị ấy sống ngược đường với cô .”

“Tôi sẽ chở cô đến nhà chị ấy, nhưng cũng đã trễ và hôm nay lại nhằm ngày thứ tư …” 

“Và hôn phu của cô luôn đến ăn tối ở căn hộ của cô vào ngày thứ tư, phải không?” 

“Đúng vậy .” 

“Thật là may mắn là cô thích làm theo những thói quen hằng ngày, Meredith, bởi vì nó sẽ làm tôi phát điên lên khi biết người đàn ông trong đời tôi luôn làm những chuyện đặc biệt vào những ngày đặc biệt, ngày này qua ngày khác … hết năm này sang năm khác … hết thập niên này sang …” 

Meredith cười khanh khách. “Dừng lại đi . Cô đang làm cho tôi chán nản đấy . Hơn nữa, tôi thích những chuyện theo thói quen, trật tự và tin cậy.” 

“Tôi thì không . Tôi thích những gì mới mẻ .” 

“Đó là vì tại sao những anh chàng của cô ít khi đến đúng ngày, đừng nói chi đến giờ giấc,” Meredith trêu chọc. 

“Đúng vậy .”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+