Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Paradise-11 năm chờ – Chương 22 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Meredith rất muốn quên hẳn Matthew Farrell, nhưng Parker đến căn hộ của cô với tờ báo trong tay anh. “Em đã xem bài báo về Farrell chưa ?” anh hỏi sau khi hôn cô . 

“Rồi. Anh có muốn uống gì không?” 

“Làm ơn.” 

“Anh thích uống gì ?” cô hỏi, đi đến cái tủ thuộc thế kỷ mười chín mà cô đã biến nó thành cái tủ rượu và mở nó ra . 

“Như mọi khi .” 

Bàn tay của cô vẫn còn đang với ra để lấy chiếc ly, trong khi nhận xét của Lisa hiện lên tâm trí của cô, tiếp theo lời bình luận của Phyllis hôm naỵ ‘Cậu cần một người khiên cho cậu làm những chuyện gì đó thật mạo hiểm, như bỏ phiếu cho đảng dân chủ. Nó sẽ làm tôi phát điên lên khi biết người đàn ông trong đời tôi luôn thích những thứ cụ thể vào một ngày cụ thể…’ ” Cô có chắc là cô sẽ không thích cái gì đó khác chứ? “Meredith nói lưỡng lự, nhìn anh qua vai của cô . “Rượu gin và tonic pha với nhau nhé ?” 

“Đừng ngớ ngẩn như vậy chứ . Anh luôn uống rượu uýtki và nước, cưng ơi, và em luôn uống rượu vang trắng. Nó đã thành thói quen rồi.” 

“Parker,” Meredith nói lưỡng lự, “Phyllis đã nói một chuyện hôm nay, và Lisa đã có lời nhận xét cách đây một tuần, làm cho em tự hỏi liệu chúng ta là …” cô dừng lại, cảm thấy kỳ cục, nhưng cô vẫn lấy ra thức uống bao gồm rượu gin và tonic pha với nhau cho mình. 

“Làm cho em tự hỏi liệu chúng ta là gì ?” anh hỏi, cảm nhận được sự hoang mang của cô và tới gần sau lưng cô . 

“Thật ra, là đi theo lối mòn.” 

Hai cánh tay anh choàng qua vai cô. “Anh thích đường mòn,” anh nói, hôn thái dương cô. “Anh thích làm theo những thói quen hàng ngày và những chuyện có thể đoán trước và em cũng vậỵ” 

“Em biết là em cũng vậy, nhưng anh không nghĩ rằng … trong vài năm tới… làm vậy nhiều quá có thể làm cho chúng ta trở thành những người chán ngắt và vô vị không. Ý em là, anh có nghĩ rằng đôi khi ngẫu hứng cũng có thể là hay hơn không?” 

“Không nhiều,” anh nói, sau đó anh xoay cô lại trong cánh tay anh và nói với vẻ cứng rắn dịu dàng, “Meredith, nếu em giận anh về chuyện đòi em và cha em đưa vật thế chấp cá nhân cho khoản vay Houston thì nói ra đi . Nếu em thấy thất vọng về anh vì chuyện đó, thì cứ nói ra, nhưng đừng gán cho nó cho những lý do khác.” 

“Em không có,” Meredith nói một cách thành thật. “Thực ra, em đã lấy giấy chứng nhận cổ phiếu của em từ trong két sắt ra để đưa cho anh. Chúng đang nằm trong tập hồ sơ dày trên bàn làm việc của em.” Tạm thời lờ đi tập hồ sơ, anh nghiên cứu khuôn mặt cô, và Meredith nói thêm một cách miễn cưỡng, “em thừa nhận là nó thật đáng sợ khi thế chấp mọi thứ em có, nhưng em tin anh khi anh nói anh không thể thuyết phục được ban quản trị của anh hủy bỏ chuyện đòi thêm vật thế chấp.” 

“Em chắc chắn chứ ?” anh hỏi, nhìn đẹp trai và lo lắng. 

“Em rất chắc chắn,” cô xác nhận với nụ cười rạng rỡ, và xoay lại để pha chế nước uống cho anh. “Sao anh không kiểm tra giấy chứng nhận và để chắc chắn là chúng hợp lệ trong khi em dọn bàn và đi xem bà Ellis đã chuẩn bị gì cho bữa tối của chúng ta” Bà Ellis không còn làm việc cho cha cô nữa, nhưng bà đến căn hộ của Meredith vào thứ tư hàng tuần để dọn dẹp và mua đồ ăn để trong tủ lạnh, và bà luôn nấu sẵn một bữa ăn cho họ. 

Parker đi đến bàn của cô trong khi Meredith đặt những miếng vải lót màu hồng nhợt nhạt lên bàn ăn. 

“Chúng ở trong này hả ?” anh hỏi, đưa lên một phong bì . 

Cô nhìn cái phong bì qua vai cô. “Không. Đó là hộ chiếu của em, giấy khai sinh, và vài giấy tờ khác. Cổ phiếu ở trong cái phong bì lớn hơn.” 

Anh cầm một cái khác lên, nhìn địa chỉ hồi trả ở bên ngoài, và cau mày lúng túng . “Trong cái này à ?”

“Không,” cô nói với một cái liếc nhìn khác qua vai cô. “Đó là giấy tờ ly hôn của em.” 

“Cái phong bì này chưa bao giờ được mở ra. Em chưa từng đọc qua chúng à ?” 

Cô nhún vai khi cô lấy khăn lau miệng bằng vải lanh trong ngăn bàn. “Không, kể từ khi em ký chúng. Tuy nhiên, em nhớ chúng viết gì. Chúng nói rằng để đổi lấy mười ngàn đô la của cha em, Matthew Farrell đồng ý ly hôn với em và hủy bỏ tất cả các quyền kiện tụng về em hay bất cứ thứ gì em có.” 

“Anh tin chắc chúng không được viết chính xác như thế,” Parker nói với cái chặc lưỡi khắc nghiệt, lật phong bì trong tay anh. “Em có thấy phiền nếu như anh xem chúng không ?” 

“Không, nhưng tại sao anh lại muốn xem ?” 

Anh cười toe toét. “Bệnh nghề nghiệp ..anh là một luật sư, em biết đó. Anh không phải là hoàn toàn chán ngắt, một chủ ngân hàng khó tính mà cô bạn Lisa của em thích nghĩ vậy. Em biết là cô ta luôn châm chích anh về chuyện đó.” 

Đây không phải là lần đầu Parker nói một lời nhận xét về những lời nói đùa châm chọc của Lisa làm cho anh nổi điên, và Meredith lưu ý trong đầu để nói với Lisa, lần này sẽ rất cứng rắn, là chuyện đó phải dừng lại ngay . Parker có nhiều thứ đáng được tự hào . Lưu tâm đến tất cả những chuyện đó, cô quyết định là không thông minh và không cần thiết khi châm thêm vào sự giận dỗi của anh bằng cách nhắc nhở anh rằng anh chuyên về luật thuế, không phải là luật gia đình. “Cứ xem tất cả đi nếu như anh thích” cô trả lời, và cúi xuống, cô hôn lên thái dương của anh. “Em ước gì anh không cần phải đi Thuỵ Sĩ. Em sẽ nhớ anh mỗi ngày” 

“Chỉ hai tuần thôi . Em có thể đi với anh.” 

Anh đã được xếp lịch để diễn thuyết tại Hội nghị ngân hàng thế giới ở Thuỵ Sĩ, và cô sẽ thích nhìn anh làm chuyện đó, nhưng thật sự không thể. “Anh biết là em sẽ rất thích. Nhưng mùa này là …” 

“Thời gian bận rộn trong năm của em,” anh kết thúc không chút hờn giận. “Anh biết.” 

Trong tủ lạnh Meredith tìm thấy một đĩa đồ nguội được sắp xếp rất đẹp, gà ướp và salad trộn. Như thường lệ, không có chuyện gì cho cô làm cả ngoại trừ khui một chai rượu vang và đặt chiếc đĩa vào giữa bàn ăn … dù sao khả năng nấu ăn của cô cũng đến vậy là cùng. Nấu ăn là việc mà cô đã thử vài lần và đều thất bại, và bởi vì dù sao thì cô cũng không thích nó, cô thích sử dụng thời gian của cô để làm việc và để mặc việc nhà cho bà Ellis. Nếu thức ăn không thể trực tiếp đi đến bàn ăn qua lò vi ba hoặc lò nướng, thì Meredith cũng không băn khoăn chút nào về chuyện đó. 

Mưa đang rơi lộp độp trên cửa sổ, và cô thắp nến trên cái chân nến cổ, sau đó cô mang gà, salad trộn và rượu vang trắng ướp lạnh ra và đặt chúng trên bàn. Đứng lùi ra sau, cô nhìn hình ảnh bàn ăn đã được bày ra xong xuôi. Hoa hồng màu hồng tươi rói trong một cái tô lộng lẫy ngay ở giữa bàn, và muỗng nĩa bạc cổ nhìn xinh đẹp bên trên những miếng vải lanh hồng. Nghĩ là cô phải làm thêm cái gì đó cho bữa ăn hơn chỉ là dọn ra bàn và đặt muỗng nĩa và rượu ra đó, cô chồm tới phía trước và khều nhẹ hai bông hoa hồng màu hồng tươi rói trong cái tô ở giữa bàn. 

“Bữa tối đã sẵn sàng,” cô nói, đi lại gần Parker. Trong một lát có vẻ như anh không nghe cô nói, sau đó anh rời mắt khỏi tập tài liệu anh đang đọc và nhìn cô, cau mày. “Có chuyện gì sai hở ?” 

“Anh không dám chắc,” anh nói, nhưng giọng anh nghe có vẻ rất bất an . “Ai đã xử vụ ly hôn của em vậy ?” 

Hờ hững, cô đặt cánh tay lên trên cái ghế bành của anh và nhìn một cách chán ghét vào những tờ giấy có tựa đề Quyết định ly hôn : Meredith Alexandra Bancroft vs. Matthew Allan Farrell. “Bố em đã lo mọi chuyện. Tại sao anh lại hỏi ?” 

“Bởi vì anh thấy các văn bản này không hợp lệ theo luật pháp.” 

“Về mặt nào ?” Meredith hỏi, nhận thấy luật sư của cha cô đã viết sai chính tả tên đệm của Matt là Allen thành Allan. 

“Về mọi mặt,” Parker nói, lật những trang giấy qua lại, thực sự căng thẳng. 

Sự căng thẳng trong giọng của anh lây sang Meredith, và vì cô ghét nghĩ về Matt và cuộc ly hôn, cô lập tức cố gắng trấn an Parker và bản thân cô là cho dù là Parker đang lo lắng đến chuyện gì cũng đều vô nghĩa cả, mặc dù cô không có chút nhận thức gì về những gì anh đang lo lắng đến, “em tin chắc mọi thứ được thực hiện theo pháp lý và chính xác. Bố em đã xử lý mọi chuyện, và anh biết là ông ấy rất tỉ mỉ khắt khe mà, Parker.” 

“Thật ra, thì ông ấy có thể đã làm vậy, nhưng người luật sư này … Stanislaus Spyzhalski, người nào đó … đã không chú ý đến các chi tiết. Nhìn ở đây này,” anh nói, lật trở lại trang đầu ghi là gửi cho cha cô. “Lá thư này nói anh ta kèm theo toàn bộ hồ sơ, và đó là giấy tờ được toà án đóng dấu, như cha em đã yêu cầu” 

“Chuyện đó có vấn đề gì ?” 

“Vấn đề là ở chỗ toàn bộ hồ sơ này không có một văn bản nào chứng nhận là Farrell đã từng gửi đơn xin ly hôn, hay là chuyện anh ta chưa bao giờ ra toà, hay chuyện anh ta chưa bao giờ từ bỏ quyền xuất hiện trước toà của anh ta … và đó mới chỉ là một phần nhỏ làm cho anh lo lắng.” 

Meredith cảm thấy hoảng sợ thực sự, nhưng cô lờ đi chúng. “Bây giờ thì những chuyện này có khác biệt gì chứ ? Chúng tôi đã ly dị, đó là tất cả vấn đề.” 

Thay vì trả lời, Parker lật trở lại trang đầu tiên đơn xin ly hôn và bắt đầu đọc nó từ từ, cái nhăn mày của anh càng đậm thêm với mỗi đoạn. Khi Meredith không thể chịu đựng nổi sự hồi hộp nữa, cô đứng lên.”Chuyện gì,” cô yêu cầu bằng một giọng bình tĩnh, thẳng thắn, “đang làm cho anh lo lắng vậy ?” 

“Toàn bộ hồ sơ này làm cho anh lo lắng,” anh trả lời với vẻ cộc lốc không có chủ ý. “Quyết định ly hôn được phác thảo bởi các luật sư và được một thẩm phán xác nhận, nhưng quyết định này đọc không giống như bất kỳ một quyết định ly hôn nào mà anh từng thấy qua và được viết bởi bất kỳ một luật sư có năng lực nào . Nhìn những lời này nè !” anh nói, chỉ ngón trỏ vào đoạn cuối cùng trên trang cuối khi anh đọc. 

“Để đổi lấy $10,000 và những vật có giá trị khác được trả cho Matthew A. Farrell, Matthew Farrell từ bỏ tất cả các yêu sách đối với bất cứ tài sản hoặc bất động sản nào sở hữu bây giờ hay trong tương lai của Meredith Bancroft Farrell. Hơn nữa, toà án kèm theo văn bản này quyết định ly hôn của cô Meredith Bancroft Farrell.” 

Thậm chí vào lúc ký ức về những gì mà cô đã cảm thấy cách đây mười một năm khi cô biết rằng Matt đã nhận tiền từ cha cô làm Meredith cau mày. Anh ta là một kẻ dối trá, một kẻ đạo đức giả thối nát khi họ kết hôn và anh đã quả quyết là anh sẽ không bao giờ động vào một xu của cô. 

“Anh không thể tin cách diễn đạt này!” Giọng nói nhỏ và tức giận của Parker kéo cô về thực tại . “Nó đọc như là một bản hợp đồng bất động sản chết tiệt : ‘Để đổi lấy $10,000 và các thứ có giá trị khác,'” anh tiếp tục nói . “Gã này là kẻ chết tiệt nào thế ?” anh thắc mắc với Meredith. “Nhìn xem địa chỉ của hắn ta này! Tại sao bố em lại thuê một người luật sư làm việc ở South Side, trên thực tế là trong một ổ chuột vậy ?” 

“Để giữ bí mật,” Meredith nói, thấy vui vì ít ra cô cũng có câu trả lời cho một chuyện. “Ông đã nói với em lúc đó là ông sẽ cố tình thuê một ‘luật sư không tên tuổí ở South Side … người sẽ không đoán được em là ai hoặc bố là ai. Ông đã rất bực bội về mọi chuyện, như em đã kể cho anh nghe trước đâỵ Anh đang làm gì thế?” cô hỏi khi anh chồm người đến điện thoại trên bàn làm việc của cô . 

“Anh sẽ gọi bố em,” anh nói, rồi với nụ cười dữ tợn để bắt cô phải giữ im lặng sự phản đối của cô , anh bổ sung, “anh sẽ không báo động ông ấy . Anh không chắc là có bất cứ chuyện gì nên báo động không.” Đúng như lời anh, khi bố cô trả lời điện thoại của anh, Parker nói chuyện xã giao với ông một lúc, và sau đó anh xuề xoà nhận xét rằng anh đã xem qua quyết định ly hôn của Meredith. Như thể trêu chọc cha cô về chuyện ông đã chọn một luật sư đến từ khu ổ chuột, anh hỏi ông người đã giới thiệu ông Stanislaus Spyzhalski cho ông . Anh cười với những gì Philip trả lời, nhưng khi anh gác máy điện thoại, nụ cười của Parker biến mất. 

“Ông đã nói gì?” 

“Ông nói là ông thấy tên của hắn ta từ sổ danh bạ điện thoại .” 

“Vậy thì sao nào ?” Meredith nói, cố gắng một cách tuyệt vọng không phản ứng với sự hoảng sợ đang dâng tràn qua người cô . Cô có cảm giác như thể cô đang bị đẩy vào một nơi tối, nguy hiểm và bị đe doạ bởi cái gì đó mơ hồ và không thể nhận biết. “Bây giờ anh đang gọi cho ai ?” cô hỏi khi Parker lấy ra một danh bạ điện thoại đen nhỏ mà anh mang bên trong túi áo choàng của anh và nhấc máy điện thoại. 

“Howard Turnbill.” 

Bị giằng xé giữa sự lo lắng và tức giận với câu trả lời không rõ ràng của anh, cô hỏi, “Tại sao anh lại gọi cho Howard Turnbill ?” 

“Chúng tôi cùng nhau học ở Princeton,” anh trả lời không cung cấp thêm được thông tin gì . 

“Parker, nếu anh đang cố làm cho em thật sự giận thì anh sắp thành công rồi,” cô cảnh báo anh khi anh bắt đầu nhấn nút điện thoại của cô . “Em muốn biết tại sao anh lại gọi cho bạn học cũ ở Princeton của anh ngay bây giờ.” 

Một cách không thể giải thích được, anh toét miệng cười với cô. “Anh yêu giọng điệu đặc biệt đó của em. Gợi cho anh nhớ lại cô giáo trường mẫu giáo của anh. Anh đã phải lòng cô ấy .” Trước khi cô có thể xiết cổ anh, điều mà cô nhìn như chuẩn bị làm, anh vội nói thêm . “Anh đang gọi cho Howard bởi vì anh ấy là chủ tịch của hội luật sư Chicago, và …” Anh dừng lại khi Howard trả lời điện thoại .”Howard, Parker Reynolds đây,” anh bắt đầu, rồi anh dừng lại trong khi người đàn ông kia nói gì đó với anh . “Anh nói đúng, tôi đã quên là tôi nợ anh một trận đấu bóng quần. Ngày mai gọi tôi ở văn phòng đi, và chúng ta sẽ chọn một ngàỵ” Anh ngừng lại và cười với chuyện gì đó Howard đã nói, sau đó anh nói, “Anh có bản danh sách các thành viên trong hội luật sư ở đó không ? Bây giờ tôi không có ở nhà, và tôi tò mò muốn biết một nhân vật có phải là một thành viên không. Anh có thể xem lại bản danh sách và nói cho tôi biết được không ?” Howard rõ ràng đã nói là anh ta có thể làm chuyện đó, bởi vì sau đó Parker nói, “Tốt. Tên của anh ta là Stanislaus Spyzhalski . Đánh vần là S-p-y-z-h-a-l-s-k-i . Tôi sẽ đợi .” 

Che ống nói của điện thoại, Parker tặng cô với một nụ cười trấn an. “Anh có lẽ là đã lo lắng quá . Chỉ bởi vì người đàn ông này không có khả năng cũng không có nghĩa là anh ta là một luật sư dỏm .” Tuy nhiên một lát sau khi Howard quay trở lại điện thoại, nụ cười của Parker biến mất. “Anh ta không có tên trong danh sách à? Anh có chắc chắn không ?” Parker chìm trong suy nghĩ trong một lúc, rồi anh nói, “Anh có thể xem bản danh sách hiện thời của hội luật sư Mỹ và xem thử anh ta có trong danh sách đó không ?” Anh dừng lại, lắng nghe, rồi anh nói với thái độ vui vẻ gượng ép, “Không, không cần gấp lắm. Ngày mai cũng được. Gọi cho tôi ở văn phòng và để chúng ta sắp xếp một ngày cho trận đấu bóng quần luôn. Cám ơn anh, Howard. Chuyển lời hỏi thăm của tôi đến Helen.” 

Mãi mê chìm đắm trong suy nghĩ của mình, Parker từ từ bỏ điện thoại vào giá để ống nghe . 

“Em không nghĩ là em hiểu anh đang lo lắng về chuyện gì,” Meredith nóị 

“Anh nghĩ là anh cần thêm một ly nữa ,” anh tuyên bố, đứng dậy và đi đến tủ rượu . 

“Parker,” Meredith nói cứng rắn, “Vì chuyện này dính líu đến em, em nghĩ em có quyền biết những gì anh đang suy nghĩ.” 

“Ngay lúc này anh đang nghĩ về vài trường hợp của những người đàn ông giả vờ làm luật sư …thường thì trong các khu vực nghèo … và lấy tiền từ những khách hàng những tin là những luật sư này có thể xử lý được vấn đề pháp lý của họ. Trong một vài trường hợp thì người đàn ông thật ra là luật sư, nhưng là người bỏ túi riêng chi phí nộp tài liệu cho tòa án và rồi ‘cấp’ cho khách hàng của anh ta một cuộc ly hôn không kiện tụng bởi vì chỉ cần ký tên anh ta ở trong bản tài liệu là được .” 

“Làm thế nào mà anh ta làm được chuyện đó ?” 

“Các luật sư viết đơn xin ly hôn. Các quan toà chỉ ký chúng. Anh ta ký tên của một người thẩm phán vào đó là xong.” 

“Nhưng làm thế nào mà anh ta …họ … thoát được những chuyện đó ?” 

“Họ thoát được những chuyện này bằng cách chỉ xử lý những vấn đề không cạnh tranh, bao gồm những cuộc ly dị .” 

Meredith nuốt một hơi nửa ly rượu của cô mà không nhận biết những gì cô đang làm, sau đó mặt cô sáng bừng lên. “Nhưng chắc chắn trong các trường hợp đó, khi cả hai bên hành động với thiện ý, sau đó tòa án sẽ chấp nhận quyết định ly hôn mặc dù chúng đã không được nộp ?” 

“Họ sẽ không làm vậỵ” 

“Emi không thích giọng điệu của câu chuyện này,” Meredith nói, cảm giác hơi chóng mặt bởi ly rượu mạnh. “Tòa án đã làm gì đối với những mọi người mà nghĩ họ đã được ly dị ?” 

“Nếu họ đã tái hôn, thì tòa án cho phép họ được vô tội trong chuyện song hôn.” 

“Tốt.” 

“Nhưng cuộc hôn nhân thứ nhì bị mất hiệu lực và cái thứ nhất phải được giải quyết theo pháp lý .” 

“Chúa ơi !” Meredith nói, và ngồi xuống ghế. Nhưng tận trong thâm tâm, cô tin chắc vụ ly dị của cô là hợp pháp, và hợp lệ. Cô biết là vậy bởi vì cô không thể hình dung ra một giải pháp khác thay thế. 

Nhận thấy là cô bối rối, Parker chồm người tới trước và nhẹ nhàng chạm tay vào mái tóc mượt mà của cô . 

“Cho dù là Spyzhalski không thuộc vào một hội luật sư nào, dù là hắn ta không bao giờ học ở trường luật, cuộc ly hôn của em có thể vẫn là hợp pháp … miễn là hắn ta đã lập hồ sơ và nộp tờ đơn ly hôn ngớ ngẩn đó đến trước một thẩm phán và bằng cách nào đó nó đã được ký .” Cô nhìn vào anh và đôi mắt xinh đẹp màu xanh cùng màu với chiếc áo len và cái quần cô mặc … chỉ là bây giờ nó sẫm màu hơn và bối rốị “Anh sẽ cho người đến toà án ngày mai và cố gắng tìm hiểu xem việc ly dị có được lập hồ sơ và được ghi lại không. Chỉ cần nó có, thì không cần phải lo lắng gì thêm.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+