Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Paradise-11 năm chờ – Chương 27 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Một chiếc xe hơi màu bạc đang chờ họ ở ngay bên lề đường . Đứng bên cạnh nó là một người tài xế vạm vỡ với cái mũi gãy và cơ thể của một con trâu, anh ta giữ cửa sau mở cho cô . Thông thường, Meredith thấy ngồi trong xe limmo yên tĩnh và sang trọng, nhưng khi họ rời khỏi lề đường, cô nắm chặt thành ghế trong sự bất ngờ khó chịu . Cô đã ngăn sự hoảng hốt của cô không lộ ra khi người tài xế đụng mạnh vào góc đường, và khi anh vượt đèn đỏ và vượt qua một chiếc xe buýt CTA, cô chiếu tia nhìn lo lắng đến Matt. 

Anh đáp lại ẩn ý của cô với nhún vai nhẹ. “Joe đã không chịu từ bỏ ước mơ lái xe ở Indy” 

“Đây không phải là Indy,” Meredith chỉ ra, bóp chặt thành ghế hơn khi họ đổi hướng ở một góc đường khác. 

“Và anh ta không phải là tài xế.” 

Quyết tâm bắt chước vẻ lãnh đạm của anh, Meredith gỡ những ngón tay cô ra khỏi thành ghế. “Thật sao. Vậy anh ta là gì ?” 

“Một vệ sĩ.” 

Dạ dày của cô đi thắt lại với bằng chứng là Matt đã làm những chuyện khiến cho mọi người ghét anh đến nỗi đe doạ đến tính mạng của anh. Sự nguy hiểm chưa bao giờ thu hút cô, cô thích hoà bình và những điều có thể đoán trước và cô thấy ý tưởng của một vệ sĩ hơi đáng sợ. 

Không ai nói nữa cho đến khi chiếc xe tròng trành dừng lại ở lối vào che bằng màn của Landry, một nhà hàng độc quyền và sang trọng nhất Chicago . 

Người quản lý những người hầu bàn cũng là người đồng sở hữu của nhà hàng, đang đứng ở ngay chỗ đứng thường ngày của anh ta ở cửa trước, mặc một bộ tuxedo . Meredith đã biết John kể từ ngày cô học nội trú, khi bố cô thường mang cô đến đây để ăn trưa và John mang nước giải khát đến bàn của cô, được pha như những thức uống có cồn đẹp mắt, với lời chúc mừng của anh ta . 

“Chào, ông Farrell,” anh ta nói một cách kính trọng, nhưng khi anh ta hướng về Meredith, anh ta thêm nụ cười nhấp nháy mắt : “thật là vui khi gặp cô, cô Bancroft.” Meredith liếc nhanh khuôn mặt bí ẩn của Matt, thắc mắc không biết anh cảm thấy như thế nào khi khám phá là cô được biết đến nhiều hơn tại nhà hàng do chính anh chọn. Cô quên mất chuyện đó khi họ được đưa đến bàn của họ, và cô nhận biết có nhiều người mà cô biết đang ăn ở đây . Qua thái độ sửng sốt của họ, họ đã nhận ra Matt và chắc chắn là đang thắc mắc tại sao cô đang ăn trưa với một người mà cô đã công khai tránh né . Sherry Withers, một trong những kẻ nhiều chuyện trong giới thượng lưu của Meredith, đưa tay lên vẫy chào, tia nhìn của cô ta nhắm vào Matt, cặp lông mày của cô nhướng cao trong sự suy đoán thú vị . 

Một người bồi bàn đưa họ đi qua một dãy hoa tươi và qua giàn mắt cáo trắng thơ mộng để đến một cái bàn đủ xa cây đàn piano gỗ mun tại trung tâm phòng để có thể thưởng thức nhạc, nhưng không phải ngồi gần nó quá để bị cản trở cuộc chuyện trò. Trừ phi là một khách hàng thường xuyên của Landry, vì hầu như là không thể đặt một cái bàn trong vòng hai tuần lễ ; đặt một cái bàn tốt, mà cái này chắc chắn là vậy, gần như là bất khả, và Meredith tự hỏi làm thế nào mà Matt đã đặt được nó. 

“‘Em muốn uống gì ?” anh hỏi cô sau khi họ đã ngồi xuống. 

Tâm trí của cô đột ngột chuyển từ sự phỏng đoán vu vơ về chuyện làm sao anh đã đặt được cái bàn này sang đến cuộc đối đầu kinh khủng nằm ngay trước mắt cô . “Không, cảm ơn anh, chỉ nước đá …” Meredith bắt đầu, sau đó cô quyết định một ly rượu có thể giúp cô trấn tĩnh lại. “Vâng,” cô nói lại. “Tôi sẽ uống.” 

“Em thích gì ?” 

“Tôi thích một ly Braxin,” cô lầm bầm với tiếng thở dài lớn. 

“Em nói lại được không ?” 

“Cái gì đó thật mạnh,” Meredith nói, cố gắng quyết định nên uống gì. “Một ly Manhattan.” Cô lắc đầu, bỏ qua thức uống đó. Muốn bình tĩnh là một chuyện, chuyện khác là nói hoặc làm điều gì đó mà cô không nên. Tâm trí cô quá lo lắng, và cô muốn cái gì đó để xoa dịu sự căng thẳng của cô . Cái gì đó mà cô có thể nhấm nháp từ từ cho đến khi nó có tác dụng. Cái gì đó cô mà không thích. “Rượu mác-tin,” cô quyết định với gật đầu nhấn mạnh. 

“Tất cả các thứ đó à ?” anh hỏi, vẻ mặt tỉnh bơ . “Một ly nước, một ly Manhattan, và một ly rượu mác-tin ?” 

“Không…. chỉ một ly rượu mác-tin,” cô nói với nụ cười run rẩy, nhưng mắt của cô tràn đầy sự hoang mang thất vọng và một cách vô thức thỉnh cầu sự kiên nhẫn của anh. 

Matt nhất thời bị hấp dẫn bởi sự kết hợp tương phản tuyệt vời mà cô đang thể hiện. Mặc một cái áo đen tinh tế kín từ cổ đến tay, cô trông sang trọng và quyến rũ. Chỉ điều đó thì không thể tước đi vũ khí của anh, nhưng cộng với với màu đỏ yếu ớt đang hiện lên trên gò má trơn mịn của cô, sự hấp dẫn của chúng, đôi mắt làm say đắm của cô, và sự bối rối như một cô nữ sinh, cô gần như là quyến rũ không cưỡng lại được. Dịu xuống bởi việc cô đã đề nghị cuộc gặp mặt này để giảng hoà, anh đột ngột quyết định làm theo cách mà anh đã thử làm vào cái đêm anh bắt chuyện với cô ở buổi diễn opera và hãy để cho quá khứ trôi vào dĩ vãng “Tôi có làm cho em có thêm một sự nhầm lẫn khác nữa không nếu tôi hỏi em thích loại rượu mác-tin nào ?” 

“Gin,” Meredith nói “rượu vốt-ka,” cô đổi lại “Không, gin … một ly rượu gin mác-tin.” 

Mặt của cô càng đỏ hơn và cô quá căng thẳng đến nỗi không thể nhận thấy cái nhìn thích thú trong mắt anh khi anh long trọng hỏi, “Pha hay không pha ?” 

“Không pha .” 

“Loại Beefeater, Tanqueray hay Bombay ?” 

“Beefeeter.” 

“Ô liu hay hành ?” 

“Ô liu” 

“Một hay hai ?” 

“Hai” 

“Thuốc an thần hay aspirin ?” anh hỏi cũng cùng giọng nói tỉnh bơ đó, nhưng một nụ cười hiện ra ngay khoé miệng của anh, và cô nhận ra anh đã trêu cô nãy giờ . Cảm giác biết ơn và nhẹ nhõm hiện ra trong cô, và cô nhìn anh, đáp trả lại nụ cười của anh. “Tôi xin lỗi. Tôi, ờ thì, hơi căng thẳng.” 

Khi người phục vụ rời khỏi với danh sách thức uống họ yêu cầu, Matt nghĩ đến chuyện cô thú nhận bị căng thẳng. Anh nhìn quanh cái nhà hàng xinh đẹp nơi một bữa ăn có giá bằng một ngày làm việc vất vả ở nhà máy của anh . Thực sự không có chủ ý , anh thú nhận : “Tôi thường hay mơ là một ngày nào đó sẽ đưa em đến ăn trưa ở một nơi như thế này” 

Phân tâm bởi đang suy nghĩ cách nào tốt nhất để mở đầu câu chuyện của cô, tia nhìn của Meredith lướt qua những bông hồng lộng lẫy cắm trong những cái bình bạc thô và những chai nước bọc tuxedo nằm trên khăn trải bàn lập loè ánh sáng của chén đĩa kiểu và pha lê . “Môt nơi như thế nào?” 

Matt cười ngay “Em đã không thay đổi, Meredith ; sự xa xỉ ngông cuồng nhất vẫn là một chuyện thường đối với em.” 

Quyết tâm duy trì thiện chí mong manh đã bắt đầu trong khi cô tranh luận về chuyện nên uống gì, Meredith nói một cách lý lẽ, “anh sẽ không biết được tôi có thay đổi hay không … chúng ta chỉ ở với nhau sáu ngày thôi .” 

“Và sáu đêm,” anh nhấn mạnh một cách có ý nghĩa, cố tình cố làm cho má cô ửng hồng lại, muốn lay động sự bình tĩnh của cô, để lại được thấy cô gái ngập ngừng không thể quyết định nên uống gì. 

Cố tình lờ đi sự ám chỉ đến tình dục của anh, cô nói, “thật khó tin nổi là chúng ta đã từng kết hôn.” 

“Đó không có gì là bất ngờ vì em chưa bao giờ sử dụng họ của tôi ” 

“Tôi chắc chắn,” cô đáp trả, cố làm cho giọng nói của mình thờ ơ bình thản, “là có cả hàng tá phụ nữ xứng đáng với cái họ đó hơn tôi” 

“Em có vẻ ghen” 

“Nếu tôi nghe có vẻ ghen,” Meredith phản kích, cố gắng giữ bình tĩnh, và chồm người gần hơn đến cái bàn, “vậy thì thính giác của anh có vấn đề rồi !” 

Một nụ cười miễn cưỡng hiện lên trên nét mặt của anh. “Tôi đã quên trường nội trú trang nghiêm dạy cho em cách diễn đạt ý kiến của mình khi em giận dữ.” 

“Tại sao,” cô rít lên, “anh cố tình cố chọc cho tôi giận dữ chứ gì ? ” 

“Thực ra thì,” anh nói bằng giọng chua chát, “câu nói sau cùng là một lời khen ngợị” 

“Ồ,” Meredith nói. Bị bất ngờ và hơi bối rối, cô chuyển tia nhìn của cô qua người phục vụ đang đặt thức uống của họ trên bàn. Họ gọi thức ăn trưa, và cô quyết định chờ cho đến khi Matt uống được một ít rượu của anh, cho đến khi rượu vào trong người xoa dịu anh một chút, trước khi cô báo tin cho anh về cuộc ly hôn không hiện hữu của họ. Cô để cho anh chọn đề tài tiếp theo . 

Matt cầm lên ly của anh, bực tức với chính bản thân mình vì đã châm chích cô, và đã nói chuyện một cách thực sự nhã nhặn và hứng thú, “theo cột báo xã hội, em tích cực trong nửa tá vai trò từ thiện, giao hưởng, ô-pê-ra, và ba-lê. Còn gì khác mà em làm với thời gian của em ?” 

“Tôi làm việc mỗi tuần năm mươi giờ ở Bancroft,” Meredith trả lời, hơi thất vọng là anh đã không bao giờ đọc về thành công của cô ở bất cứ nơi đâu. 

Matt biết tất cả về những thành công của cô ở Bancroft, nhưng anh tò mò về chuyện cô thật sự là một người điều hành giỏi đến mức nào, và anh biết anh có thể đơn giản đánh giá bằng cách lắng nghe những gì cô nói . Anh bắt đầu chất vấn cô về công việc của cô . Meredith trả lời .. lúc đầu hơi ngập ngừng rồi thoải mái hơn, bởi vì cô sợ phải nói cho anh nghe lý do cuộc gặp gỡ này và vì công việc là đề tài ưa thích của cô. Câu hỏi của anh quá sắc sảo, và anh có vẻ thực sự quan tâm đến câu trả lời của cô, chuyện đó làm cho cô kể cho anh nghe về thành tựu và mục tiêu của cô, sự thành công và thất bại của cô . Anh có cách nghe để khuyến khích sự tự tin … anh đặc biệt tập trung vào những gì đang được nói với anh, như thể mỗi từ đều rất thú vị, quan trọng và có ý nghĩa. Trước khi cô nhận biết được điều đó, Meredith thậm chí còn tâm sự với anh vấn đề mà cô phải đối mặt với những lời buộc tội về việc dung túng người nhà tại cửa hàng và những khó khăn khi giải quyết chuyện đó cũng như chủ nghĩa sô-vanh của cha cô cổ vũ các nhân viên của ông cũng cư xử với thái độ giống như ông.

Đến lúc phục vụ dọn sạch chén đĩa ăn trưa của họ, Meredith đã trả lời tất cả các câu hỏi của anh và uống gần một nửa chai bordeaux mà anh gọi . Cô chợt nghĩ ra lý do cô đã nói quá nhiều là bởi vì cô muốn trì hoãn việc nói với anh cái tin khó chịu của cô . Nhưng mặc dù thế, khi không thể hoãn lại nữa, cô có cảm giác thoải mái hơn nhiều nếu so với lúc bắt đầu bữa ăn. 

Họ nhìn nhau trong sự im lặng thân thiện qua bàn. “Cha em thật may mắn khi có em là nhân viên của ông ấy,” Matt nói, và anh nói một cách chân thành . Anh không nghi ngờ gì là cô là một người điều hành giỏi …thậm chí là có tài điều hành. Trong khi cô nói chuyện, anh đã hiểu rõ cách quản lý của cô ; vì vậy anh nhận ra sự tận tâm và trí thông minh của cô, sự nhiệt tình của cô và, quan trọng nhất trong tất cả, sự can đảm và trí tuệ của cô . 

“Tôi mới là người may mắn kìa,” Meredith nói, mỉm cười với anh. “Bancroft là tất cả mọi thứ có ý nghĩa đối với tôi. Đó là điều quan trọng nhất trong đời tôi” 

Matt ngả người trên ghế của anh, say sưa với việc khám phá ra khía cạnh mởi mẻ này của cô . Anh cau mày với ly rượu anh đang cầm, tự hỏi tại sao cô nói về cửa hàng bách hoá chết tiệt đó như thể chúng là những người mà cô yêu . Vì sao sự nghiệp là điều quan trọng nhất trong đời của cô ? Tại sao không phải là Parker Reynolds … hoặc một người nổi bật phù hợp khác trong xã hội ..quan trọng hơn đối với cô ? Nhưng ngay cả khi anh tự đặt câu hỏi đó cho mình, Matt nghĩ là anh biết câu trả lời. Cha cô rốt cuộc đã thành công ; ông ta đã chi phối cô một cách tàn nhẫn và quá hiệu quả, để cuối cùng ông ta đã làm cho cô gần như hoàn toàn không quan tâm đến đàn ông . Cho dù vì bất cứ lý do gì mà cô kết hôn với Reynolds, cô hình như không yêu anh ta . Dựa trên những điều cô nói, và cái cách của cô khi cô nói đến Bancroft, cô hoàn toàn gắn chặt và yêu cái cửa hàng bách hoá đó . 

Một sự thương hại lướt qua anh khi anh nhìn cô . Nhạy cảm và thương hại … anh đã trải nghiệm cái cảm xúc đó vào cái đêm anh gặp cô, cùng với ham muốn có cô mãnh liệt đã phá huỷ toàn bộ lý trí thông thường của anh. Anh đã đi vào câu lạc bộ quốc gia đó, nhìn nụ cười vui vẻ của cô và đôi mắt rực sáng, và đánh mất lý trí của anh. Trái tim anh lại mềm xuống khi anh nhớ cách cô vui vẻ giới thiệu anh như thể anh là một tên trùm thép từ Indiana. Cô đã tràn đầy tiếng cười và sức sống, quá ngây thơ trong đôi tay anh. Chúa ơi, anh đã muốn cô ! Anh muốn đưa cô thoát khỏi cha cô, để trân trọng, nuông chiều và bảo vệ cô . 

Nếu cô còn kết hôn với anh, anh sẽ rất tự hào về cô bây giờ. Một cách khách quan, anh cũng tự hào về người phụ nữ mà cô đã trở thành. 

Chiều chuộng và bảo vệ cô ư ? Matt nhận ra hướng suy nghĩ của anh và nghiến chặt răng kinh tởm với bản thân. Meredith không cần bất kỳ ai bảo vệ cô, cô độc như một con nhện quả phụ đen. Người duy nhất quan trọng đối với cô là cha cô, và để làm ông ta hài lòng, cô đã giết chết đứa bé chưa chào đời của cô . Cô là một ma – nơ – canh hư hỏng, rỗng tếch, vô tâm, và xinh đẹp chỉ để phủ lên những bộ quần áo thời trang và để ở cuối bàn trong phòng ăn. Đó là tất cả những gì cô ta xứng đáng, là giá trị duy nhất trong cuộc sống của cô . Vẻ bề ngoài của cô đã làm anh quên chuyện đó vài phút trước đây … khuôn mặt lộng lẫy đó của cô với đôi mắt ngọc xanh biển quyến rũ viền với cặp lông mi cong; vẻ kiêu hãnh mà cô đang thể hiện ; cái miệng mềm mại đó ;giọng của cô nghe du dương như những nốt nhạc; nụ cười do dự dễ lây. Chúa ơi, anh luôn là một kẻ ngu ngốc mỗi khi dính líu đến cô , anh nghĩ, nhưng sự thù địch của anh bất ngờ bị dập tắt bởi cơn giận bộc phát này thật ngu ngốc và vô nghĩa. Bất kể những gì cô đã làm, cô đã rất trẻ và rất sợ hãi, và nó đã xảy ra cách đây quá lâu. Nó đã kết thúc rồi. Chậm rãi xoay xoay ly rượu trong tay anh, anh nhìn cô và trả lời cô với một lời nhận xét tình cờ, vô tư : “Từ mọi chuyện, em đã trở thành một người điều hành đáng nể. Nếu chúng ta vẫn còn kết hôn, tôi có lẽ sẽ cố lôi kéo em về công ty của tôi” 

Anh đã vô tình mở đầu cho cái cô cần, và Meredith tóm lấy nó. Cố tăng thêm phần lưu ý hài hước vào khoảnh khắc quan trọng, cô nói với tiếng cười căng thẳng và nghẹn lại, “vậy thì hãy bắt đầu cố lôi kéo tôi qua công ty anh đi .” 

Mắt của anh nheo lại “Điều đó có nghĩa là gì ?” 

Không thể duy trì nụ cười ngập ngừng của cô, Meredith cúi xuống, khoanh tay chống lên bàn, và hít một hơi dài, “tôi .. tôi có chuyện cần nói cho anh biết, Matt. Cố gắng đừng giận nhé .” 

Với cái nhún vai vô tư, anh nâng ly rượu của anh lên miệng. “Chúng ta không còn cảm giác gì với nhau nữa, Meredith. Do đó, không gì em nói có thể làm cho tôi thấy bực bội .” 

“Chúng ta vẫn còn kết hôn,” cô tuyên bố. 

Lông mày của anh chau lại với nhau “Không gì ngoại trừ chuyện đó !” 

“Vụ ly hôn của chúng ta không hợp pháp,” cô nói liều, người co rúm lại với tia nhìn đáng ngại của anh. “Người … người luật sư xử lý vụ ly hôn không phải là một luật sư, hắn ta là một kẻ lừa đảo, và bây giờ hắn đang bị điều tra . Không có thẩm phán nào ký vào quyết định ly hôn của chúng ta … thậm chí không có một thẩm phán nào từng thấy qua nó . ” 

Với sự cảnh giác thận trọng anh đặt ly của anh xuống và chồm người tới , giọng của anh thấp xuống rít lên giận dữ. “Hoặc em đang nói dối nếu không thì em không có đủ lý trí để tự mặc đồ cho mình ! Cách đây mười một năm, em mời tôi ngủ với em mà không có chút ý nghĩ bảo vệ mình khỏi mang thai. Khi em có thai em chạy đến bên tôi và đổ mọi vấn đề vào người tôi. Bây giờ em sắp nói cho tôi nghe em đã không có đủ trí khôn để thuê một người luật sư thực sự giải quyết vụ ly hôn, và chúng ta vẫn còn kết hôn. Em làm thế nào mà có thể điều hành được toàn bộ cửa hàng bách hoá mà vẫn còn ngu ngốc như vậy chứ ?” 

Mỗi một lời khinh bỉ anh nói quất vào niềm kiêu hãnh của cô như một ngọn roi, nhưng phản ứng của anh không tệ hơn những gì cô mong đợi, và cô chấp nhận những quở trách gay gắt vì cô đáng bị vậy . Sự giận dữ và bị sốc nhất thời làm cho anh không thể nói tiếp, và cô nói bằng một giọng xoa dịu, nhỏ nhẹ, “Matt, tôi có thể hiểu anh cảm thấy như thế nào ….” 

Matt muốn tin là cô đang nói dối về toàn bộ chuyện lộn xộn này, rằng đây là một sự xếp đặt điên rồ để cố gắng moi tiền từ anh, nhưng mọi giác quan của anh đều nói với anh là cô đang nói cho anh nghe sự thật. 

“Nếu quan điểm của chúng ta đã được bảo lưu,” cô tiếp tục, cố nói bằng giọng điệu bình tĩnh và có lý lẽ, “Tôi sẽ cảm thấy như anh …” 

“Em biết được chuyện này khi nào ?” anh cắt ngang. 

“Một đêm trước khi tôi gọi anh để sắp xếp cuộc gặp nàỵ” 

“Giả sử những gì em nói với tôi là sự thật …là chúng ta vẫn còn kết hôn .. vậy chính xác là em muốn tôi phải làm gì ?” 

“Ly hôn. Một cuộc ly hôn tốt đẹp, thầm lặng , không hề phức tạp, ngay lập tức.” 

“Không tiền cấp dưỡng ư ?” anh chế giễu, nhìn sự giận dữ đỏ mặt tức giận tràn lên hai má cô. “Không giải quyết vấn đề tài sản, không có những chuyện đó sao ?” 

“Không !” 

“Tốt, bởi vì chắc chắn là em sẽ không có được thứ gì !” 

Nổi giận về lời nhắc nhở cố tình và thô lỗ của anh về sự giàu sang hơn cô bây giờ của anh, Meredith nhìn anh với vẻ khinh bỉ có giáo dục . “Tiền là tất cả những gì anh đã luôn nghĩ đến, chỉ có tất cả những thứ đó mới quan trọng đối với anh. Tôi đã không bao giờ muốn kết hôn với anh, và tôi không muốn tiền của anh ! Tôi thà là chết đói còn hơn là để cho bất kỳ ai biết chúng ta từng kết hôn !” 

Người quản lý chọn ngay thời điểm không đúng lúc xuất hiện tại bàn của họ để hỏi bữa ăn của họ có vừa ý hoặc nếu họ có muốn bất cứ thứ gì khác không. 

“Vâng,” Matt nói cộc cằn, “tôi sẽ có hai phần rượu scotch với đá, và ‘vợ’ của tôi,” anh nhấn mạnh, một cách thoả mãn độc ác làm đúng những gì cô vừa mới nói là cô không bao giờ muốn làm, “sẽ có một ly rượu mác – tin.” 

Meredith, người không bao giờ, chưa bao giờ gây ra một cảnh náo loạn nơi công cộng, trừng mắt nhìn vào người bạn cũ của cô và nói, “Tôi sẽ trả cho anh một ngàn đô la để bỏ thuốc độc vào thức uống của anh ta !” 

Hơi cúi đầu, John mỉm cười và nói với vẻ xã giao trang trọng, “chắc chắn rồi, thưa bà Farrell, ” sau đó anh ta hướng về một Matt giận dữ, và nói thêm một cách khôi hài, “Thạch tín hay là ông thích cái gì đó mạnh hơn, thưa ông Farrell ?” 

“Anh đừng bao giờ gọi tôi bằng tên đó nữa !” Meredith cảnh báo John. “Đó không phải là tên của tôi”

Sự hài hước và cảm xúc biến mất khỏi khuôn mặt của John, và anh lại cúi đầu . “Tôi xin gởi lời xin lỗi chân thành đã lợi dụng đặc quyền thái quá, cô Bancroft. Thức uống của cô sẽ được đem đến là quà tặng của tôi” 

Meredith cảm thấy như một mụ phù thuỷ khi trút giận lên đầu anh ta . Buồn bực, cô nhìn lướt qua vẻ cứng nhắc của John, rồi quay sang nhìn Matt. Cô đợi một lát để cho mọi người dịu xuống, sau đó cô thở một hơi dài, bình tĩnh. “Matt, chẳng có ích gì khi chúng ta cứ sỉ nhục nhau. Ít nhất chúng ta cũng có thể cố gắng cư xử vui vẻ với nhau theo phép lịch sự xã giao sao ? Nếu chúng ta có thể, nó sẽ làm cho chúng ta dễ dàng giải quyết tất cả những chuyện này hơn nhiều” 

Cô nói đúng, anh biết, và sau một khoảnh khắc do dự anh nói ngay, “tôi nghĩ chúng ta có thể thử. Em nghĩ chúng ta nên xử lý như thế nào ?” 

“Kín đáo!” cô nói, mỉm cười nhẹ nhõm với anh . “Và nhanh chóng. Việc giữ bí mật và nhanh chóng còn cần thiết hơn những gì anh có thể nhận biết.” 

Matt gật đầu, suy nghĩ của anh cuối cùng cũng rõ ràng hơn .”Hôn phu của em,” anh giả thuyết. “Theo báo chí, em muốn kết hôn với anh ta vào tháng Hai” 

“Vâng, còn nữa,” cô đồng ý.” Parker đã biết những gì xảy ra . Anh ấy là người đã phát hiện ra người mà bố tôi thuê không phải là một luật sư, và do đó việc ly hôn của chúng ta không tồn tại. Nhưng còn có một chuyện khác … một chuyện vô cùng quan trọng đối với tôi đến nỗi tôi có thể đánh mất nó nếu chuyện này đồn ra ngoài .” 

“Là chuyện gì ?” 

“Tôi cần một cuộc ly hôn kín đáo … tốt nhất là bí mật … để không có bất kỳ lời bàn tán hoặc tin đồn nào về chúng ta . Anh thấy đó, cha tôi sắp nghỉ phép vì sức khỏe của ông ấy, và tôi khao khát muốn có cơ hội thay thế ông ấy tạm thời . Tôi cần cơ hội đó để chứng minh với Hội đồng quản trị là khi ông nghỉ hưu luôn, tôi có khả năng ngồi ghế chủ tịch của công ty . Ban quản trị do dự chỉ định tôi là chủ tịch tạm thời … như tôi đã kể cho anh nghe, họ rất bảo thủ và họ không tin tưởng về tôi vì tôi còn hơi trẻ cho vị trí đó, và vì tôi là một người phụ nữ. Tôi đã có hai người chống lại tôi, và báo chí đã không giúp gì bằng cách miêu tả tôi như một con bướm phù phiếm trong xã hội, là những gì họ thích làm. Nếu báo chí biết được chuyện của chúng ta, họ sẽ đưa nó lên trang nhất ngay. Tôi đã công bố hôn ước của tôi một cách rõ ràng, một người chủ ngân hàng quan trọng và anh lẽ ra phải kết hôn với nửa tá các ngôi sao, nhưng ở đây chúng ta … vẫn còn kết hôn với nhau. Khả năng song hôn sẽ làm cho mọi người không bổ nhiệm tôi vào chức vụ chủ tịch của Bancroft. Tôi cam đoan với anh, nếu chuyện này lộ ra, nó sẽ chấm dứt mọi cơ hội của tôi” 

“Tôi không nghi ngờ là em tin chuyện đó,” Matt nói, “nhưng tôi không nghĩ nó sẽ có hại đến cơ hội của em như em đã nghĩ.” 

“Anh không có à ?” cô nói chua chát. “Hãy nghĩ cách anh đã phản ứng như thế nào khi tôi kể cho anh nghe gã luật sư là một kẻ gian lận. Anh nhảy ngay vào kết luận tôi là một kẻ ngu ngốc ngớ ngẩn không thể sắp xếp cuộc sống của mình, nói chi đến bất cứ thứ gì khác, như là cửa hàng bách hoá . Đó chính là những gì ban quản trị sẽ phản ứng, bởi vì họ không một chút tin tưởng vào tôi hơn anh.” 

“Cha em không thể chỉ cần nói rõ là ông muốn họ chỉ định em sao ?” 

“Vâng, nhưng theo quy chế của công ty, hội đồng quản trị phải hoàn toàn nhất trí về chuyện bầu chủ tịch. Dù là cha tôi đã kiểm soát họ, tôi không chắc là ông sẽ can thiệp giúp tôi” 

Matt không phải đáp lại chuyện đó vì người phục vụ đang đưa thức uống của họ đến và một người khác đang đến gần bàn, tay cầm một máy điện thoại vô tuyến. “Ông có một cuộc gọi, ông Farrell,” anh ta nói . “Người gọi nói là ông dặn ông ấy gọi ông ở đây” 

Biết rõ cuộc gọi đó từ Tom Anderson, Matt cáo lỗi với Meredith, sau đó anh nhấc ống nghe lên và nói không có lời mở đầu, “Chuyện trên Ủy ban quy hoạch Southville ra sao ?” 

“Nó không tốt, Matt,” Tom nói “Họ đã từ chối chúng ta .” 

“Tại sao họ lại từ chối yêu cầu quy hoạch để có thể đem đến nhiều lợi ích cho cộng đồng của họ ?” Matt nói, choáng váng hơn là giận ngay lúc đó. 

“Theo thông tin liên lạc của tôi trên hội đồng ủy ban, người nào đó với nhiều ảnh hưởng bảo họ từ chối chúng ta .” 

“Có biết là ai không ?” 

“Biết. Một chàng trai tên Paulson đứng đầu ủy ban. Anh ta nói với nhiều thành viên ở đó, bao gồm người liên lạc của tôi, là Thượng nghị sĩ Davies đã bảo anh ta xem như là một sự giúp đỡ cá nhân nếu đề nghị quy hoạch của chúng ta bị từ chối” 

“Kỳ lạ quá,” Matt nói, cau mày, cố nhớ lại anh đã quyên góp tiền vào cuộc vận động tranh cử của Davies hay đối thủ của ông ta, nhưng trước khi anh có thể nhớ, Anderson bổ sung thêm với giọng điệu nhạo báng, “anh có nghe đến một bữa tiệc sinh nhật nhỏ tổ chức cho viên Thượng nghị sĩ tốt bụng trong cột báo xã hội không ?” 

“Không, tại sao ?” 

“Nó được tổ chúc bởi ông Philip A. Bancroft. Có mối liên hệ gì giữa ông ta và Meredith mà chúng ta đã nói vào tuần trước không?” 

Một cơn giận dữ điên cuồng bùng nổ trong ngực của Matt. Tia nhìn của anh hướng vào Meredith, ghi nhận vẻ xanh xao đột ngột của cô và chỉ xuất hiện khi nghe anh nhắc đến Ủy ban quy hoạch Southville . Với Anderson anh nói khẽ, lạnh lùng, “có quan hệ. Anh đang ở văn phòng hả ?” Anderson nói là phải và Matt bảo ông, “ở lại ở đó. Tôi sẽ trở lại vào lúc ba giờ và chúng ta sẽ thảo luận bước kế tiếp.” 

Từ từ, cố tình, Matt đặt ống nghe lại trên giá đỡ của nó, sau đó anh nhìn Meredith, người đột ngột liên tục vuốt thẳng những nếp gấp không tồn tại của khăn trải bàn bằng những ngón tay của cô . Tội lỗi và biết việc gì đang xảy ra được viết lên khuôn mặt của cô, và anh ghét cô ngay lúc đó, căm thù cô với tính hiểm ác gần như không thể kềm chế . Cô đã đề nghị cuộc gặp gỡ này không phải là để “làm hoà,” như cô đã khẳng định, nhưng bởi vì cô muốn cái gì đó .. vài thứ : cô muốn kết hôn với gã chủ ngân hàng yêu quý của cô , cô muốn cái ghế chủ tịch của Bancroft, và cô muốn một cuộc ly hôn nhanh, kín đáo. Anh vui mừng là cô rất muốn những thứ đó, vì cô sẽ không có được chúng. Những gì cô và cha cô sắp được là một cuộc chiến, một cuộc chiến mà họ sắp sửa thua anh … cùng với mọi thứ mà họ có. Anh ra dấu cho người phục vụ tính tiền. Meredith nhận biết những gì anh đang làm, và sự lo ngại đã làm cho cô run rẩy khi anh đề cập đến Ủy ban quy hoạch Southville tăng lên thành sự hoảng sợ. Họ còn chưa đồng ý với bất cứ chuyện gì, và đột ngột anh chấm dứt cuộc thảo luận chưa đến hồi kết thúc. Người phục vụ xuất hiện với phiếu tính tiền trong một cuốn sổ da, và Matt giật mạnh tờ một trăm đô la từ ví của anh, ném nó lên trên phiếu tính tiền mà không nhìn, và đứng lên. “Đi nào,” anh thét, đã đi đến chỗ cô và kéo cô ra khỏi ghế. 

“Nhưng chúng ta chưa đồng ý về bất cứ chuyện gì mà,” Meredith nói một cách tuyệt vọng khi anh nắm lấy khuỷu tay cô trong cái kềm chặt và bắt đầu đẩy cô ra phía cửa 

“Chúng ta sẽ kết thúc cuộc thảo luận của chúng ta trong xe” 

Mưa đang rơi giòn giã trên mái vòm đỏ khi họ bước ra, và người gác cửa mặc đồng phục người đã đóng quân tại góc đường mở dù của anh ta, giữ nó trên đầu của họ khi họ leo vào xe . 

Matt dặn tài xế của anh lái đến cửa hàng bách hoá Bancroft, và sau đó anh dành cho cô toàn bộ sự chú ý của anh. “Bây giờ,” anh nói khẽ, “Em muốn làm gì ?” 

Giọng nói của anh nghe có vẻ là anh sắp hợp tác, và cô có cảm giác vừa xấu hổ vừa nhẹ nhõm … xấu hổ vì cô biết tại sao hội đồng ủy ban quy hoạch đã từ chối anh, cũng như cô biết tại sao anh không được gia nhập vào câu lạc bộ quốc gia Glenmoor. Trong đầu thề là sẽ ít nhiều buộc cha cô chuộc lại thiệt hại mà ông đã làm đối với Matt với hai chuyện đó, cô nói lặng lẽ, “tôi muốn chúng ta hãy ly dị nhanh và bí mật … tốt nhất là ra khỏi tiểu bang hoặc ra nước ngoài … và tôi muốn chuyện chúng ta từng kết hôn tiếp tục được giữ bí mật.” 

Anh gật đầu, như thể chấp thuận, nhưng những lời tiếp theo của anh làm cho cô giật mình. “Và nếu tôi từ chối, em sẽ trả đũa như thế nào ? Tôi nghĩ,” anh phỏng đoán với giọng điệu thích thú một cách lạnh lùng, “em có thể tiếp tục làm cho tôi chết đứng tại các buổi tiệc xã hội chán ngắt và cha em có thể tẩy chay tôi ở bất cứ câu lạc bộ quốc gia nào ở Chicago” 

Anh đã biết về chuyện cha cô tẩy chay anh ở Glenmoor ! “Tôi xin lỗi về những gì ông ấy đã làm ở Glenmoor. Tôi thực sự xin lỗi .” 

Anh cười nhạo sự thành khẩn của cô . “Tôi không quan tâm về cái câu lạc bộ quốc gia quý báu của em. Có người đã đề cử tôi sau khi tôi đã bảo ông ta đừng bận tâm .” 

Mặc dù những lời của anh, Meredith không tin là anh không quan tâm. Anh sẽ không là một con người nếu anh không cảm thấy xấu hổ vì bị khước từ làm một thành viên. Tội lỗi và xấu hổ vì những chuyện mà cha cô làm làm cho ánh mắt của cô né tránh anh. Cô thích đi ăn trưa với anh, và anh có vẻ cũng thích đi chung với cô . Thật là tốt khi được nói chuyện với anh như thể quá khứ đáng sợ không tồn tại. Cô không muốn là kẻ thù của anh ; những chuyện đã xảy ra cách đây nhiều năm không hoàn toàn là do lỗi của anh. Bây giờ họ đều có cuộc sống mới … cuộc cuộc sống mà họ lựa chọn cho chính họ . Cô tự hào về những thành công của cô ; anh có quyền tự hào về anh. Cánh tay trước của anh đang tựa vào phía sau của ghế, và Meredith nhìn chằm chằm vào cái đồng hồ sang trọng, vàng cực mỏng toả sáng ở cổ tay anh, rồi nhìn vào bàn tay của anh. Anh có một bàn tay tuyệt vời, to lớn, cô nghĩ. Cách đây đã lâu, những bàn tay đó đã bị sần sùi, bây giờ chúng đã được làm móng tay … 

Cô có một sự thúc đẩy đột ngột, ngớ ngẩn muốn nắm lấy tay anh trong tay cô và nói, ’em xin lỗi. Em xin lỗi vì những chuyện chúng ta đã làm tổn thương nhau; em xin lỗi chúng ta đã cư xử với nhau thật tệ ‘ 

“Em đang định nhìn xem dưới móng tay tôi có dầu mỡ không hả ?” 

“Không !” Meredith há hốc miệng, tia nhìn của cô bắn qua đôi mắt xám bí hiểm của anh. Một cách chững chạc đàng hoàng cô thừa nhận, “tôi đang ước gì mọi chuyện đã có thể chấm dứt khác đi … chấm dứt sao cho chúng ta có thể ít nhất bây giờ là bạn bè .” 

“Bạn bè à?” anh lặp lại với vẻ mỉa mai chua chát. “Lần cuối cùng khi tôi thân thiện với em, tôi đã phải trả giá bằng tên tôi, sự độc thân của tôi, và còn nhiều thứ khác nữa” 

Nó phải trả giá nhiều hơn anh biết, Meredith nghĩ với vẻ khổ sở. Anh phải trả giá bằng nhà máy anh muốn xây dựng ở Southville, nhưng dù sao tôi sẽ sửa lại chuyện đó. Tôi sẽ buộc cha tôi sửa chữa những thiệt hại mà ông ấy đã gây ra và làm cho ông ấy đồng ý không bao giờ uy hiếp anh nữa “Matt, nghe này,” cô nói, đột ngột muốn hòa giải mọi chuyện ở giữa họ “Tôi sẽ quên quá khứ và …” 

“Em thật là tốt bụng,” anh chế giễu. 

Meredith cứng đờ người, hết sức muốn chỉ cho anh thấy là cô cũng là một người bị hại, bị người bạn đời bỏ rơi, nhưng sau đó cô đè bẹp sự thôi thúc và tiếp tục một cách nhẫn nại. “Tôi đã nói là tôi muốn quên quá khứ, và tôi thật lòng. Nếu anh đồng ý một cuộc ly hôn thầm lặng không rắc rối, tôi sẽ làm mọi thứ tôi có thể làm cho mọi chuyện dễ dàng hơn với anh ở Chicago” 

“Em nghĩ em làm thế nào để có thể làm cho mọi thứ dễ dàng hơn với tôi ở Chicago vậy công chúa ?” anh hỏi, giọng của anh đầy vẻ thích thú nhạo báng. 

“Đừng gọi tôi là công chúa ! Tôi không phải là một kẻ hợm hĩnh, tôi đang cố tỏ ra công bằng.” 

Matt ngả người ra và nhìn cô bằng đôi mắt sáng của anh. 

“Tôi xin lỗi vì đã thô lỗ, Meredith. Em có ý định làm gì cho tôi ?” 

Nhẹ nhõm bởi anh rõ ràng đã thay đổi thái độ, cô nói nhanh chóng, “Để bắt đầu, tôi có thể chắc chắn là anh không bị đối xử như một người bị xã hội ruồng bỏ. Tôi biết bố tôi cản trở sự gia nhập làm thành viên của anh ở câu lạc bộ của chúng tôi,nhưng tôi sẽ cố gắng buộc ông thay đổi chuyện đó .” 

“Hãy quên tôi đi,” anh đề nghị nhẹ nhàng, chán ghét bởi s vòi vĩnh và đạo đức giả của cô . Anh thích cô hơn khi cô đứng ở buổi diễn opera và một cách ngạo mạn sỉ nhục anh. Nhưng bây giờ cô cần một chuyện từ anh, và Matt vui mừng là nó rất quan trọng đối cô . Bởi vì cô sẽ không có được nó. “Em muốn một cuộc ly hôn tốt đẹp, âm thầm vì em muốn kết hôn với tên chủ ngân hàng của em và vì em muốn được làm chủ tịch của Bancroft, phải không?” Khi cô gật đầu, Matt tiếp tục.” và chủ tịch của Bancroft rất, rất quan trọng đối với em phải không ?” 

“Tôi muốn nó hơn tôi từng muốn bất cứ thứ gì trong đời tôi,” Meredith nhanh nhảu xác nhận “Anh …anh sẽ hợp tác, phải không?” cô nói, tìm kiếm trên khuôn mặt khó đoán của anh khi chiếc xe dừng lại ở trước cửa Bancroft 

“Không.” anh nói nó với vẻ dứt khoát lịch sự làm trong chốc lát đầu óc của Meredith trống rỗng. 

“Không à ?” cô lặp lại trong hoài nghi tức giận. “Nhưng ly hôn là …” 

“Quên nó đi! ” anh thét, 

“Quên nó ư ? Mọi thứ tôi muốn đều xoay quanh nó !” 

“Vậy thì tệ quá .” 

“Vậy tôi sẽ làm mà không có sự chấp thuận của anh !” cô đáp trả 

“Thử đi và tôi sẽ làm hỏng mọi chuyện đến nỗi em sẽ không bao giờ được yên ổn. Để bắt đầu, tôi sẽ kiện tên chủ ngân hàng nhu nhược của em vì đã có quan hệ tình cảm với em.” 

“quan hệ … ” quá choáng váng để thận trọng, Meredith thốt ra một tiếng cười cay đắng. “Anh điên rồi à ? Nếu anh làm chuyện đó, anh sẽ trông giống như một người chồng bị phụ tình không có trái tim.” 

“Và em sẽ trông giống như một kẻ ngoại tình,” anh phản kích lại. 

Sự giận dữ bùng nổ tràn qua toàn bộ cơ thể của Meredith. “Anh đúng là đồ khốn !” cô mắng mỏ, mặt của cô đỏ lên. “Nếu anh dám công khai làm xấu hổ Parker, tôi sẽ giết anh bằng chính hai bàn tay của tôi ! Anh không xứng đáng để chạm vào giày của anh ấy !” cô bùng nổ. “Anh ấy tốt gấp hơn anh mười lần ! Anh ấy không cần cố gắng lên giường với mỗi người phụ nữ mà anh ấy gặp. Anh ấy có nguyên tắc, anh ấy là một quý ông, nhưng anh sẽ không hiểu chuyện đó vì bên dưới bộ đồ đắt tiền mà anh đang mặc, anh vẫn chẳng là gì ngoài một gã công nhân ngành thép dơ bẩn đến từ một thị trấn bẩn thỉu với một người cha bẩn thỉu và say xỉn !” 

“Và em,” anh nói một cách gay gắt, “vẫn còn là một con chó cái đồi bại, kiêu ngạo !” 

Meredith đưa tay lên, lòng bàn tay mở ta, sau đó nuốt một tiếng la đau đớn khi Matt chụp lại khi cổ tay cô cách khuôn mặt anh hai centimet, bóp chặt nó, trong khi anh cảnh báo với giọng nói mượt mà : “Nếu ủy ban quy hoạch Southville không đảo ngược quyết định của họ, sẽ không có thêm cuộc thảo luận nào về chuyện ly hôn. Nếu tôi quyết định cho em ly hôn, thì sẽ do tôi quyết định điều kiện, em và cha em sẽ phải đồng ý chúng.” Tăng áp lực trên cổ tay của cô, anh kéo mạnh cô tới phía trước cho đến khuôn mặt của họ chỉ cách nhau vài phân. “Em hiểu tôi chưa, Meredith ? Em và cha em không có quyền hạn gì đối với tôi. Dám đụng vào tôi một lần nữa, thì em sẽ ước gì là mẹ em không sinh em ra trên đời !” 

Meredith giật mạnh cánh tay cô ra từ gọng kềm của anh. “Anh là một con quái vật !” cô rít lên. Mưa rơi lộp độp trên má của cô, cô giật ví tiền và găng tay của cô và ném một cái nhìn đàn áp vào người tài xế / vệ sĩ đã mở cửa xe cho cô, và đang theo dõi cuộc đấu khẩu của họ với vẻ hết sức nhiệt tình của một khán giả tại trận đấu quần vợt. 

Khi cô leo ra khỏi xe, Ernest vội vã chạy tới, nhận ra là Meredith, sẵn sàng bảo vệ cô với bất cứ nguy hiểm gì mà cô có thể đang gặp phải . “Ông có thấy người đàn ông trong xe hơi đó không ?” cô hỏi người gác cửa của Bancroft. Khi ông nói rằng ông đã nhìn thấy, cô nói, “Tốt. Nếu anh ta có bao giờ đi đến gần cửa hàng này, ông hãy gọi cảnh sát ngay !”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+